Chân mệnh thiên nữ - Chương 02 part 2
Na Duyên Thích lộ ra sát khí, các đại thần đều đổ mồ hôi.
"Na. . . . . . Na đại nhân, những lời này nếu truyền ra ngoài, là tội đáng chém đầu a !" Trình đại nhân nhát gan mặt như màu đất, những người khác sắc mặt cũng không khá hơn chút nào.
Na Duyên Thích kia thần sắc lại cực kỳ tự nhiên.
"Không giết hắn, chẳng lẽ chờ hắn tới giết chúng ta sao?"
Mọi người hai mặt nhìn nhau. "Không. . . . . . Sẽ không như vậy nghiêm trọng chứ?"
"Rất khó nói! Hiện tại hắn là Nhiếp chính vương quyền lực nhất, lấy tính mạng ai đều dễ như trở bàn tay! Các ngươi nghĩ hắn không biết đại thần bên dưới đang làm chuyện gì sao?"
Lời vừa mới nói ra, mọi người càng thêm bất an.
"Việc này. . . . . . Vậy phải làm sao bây giờ?" Chí đại nhân vuốt cợ bộ dáng thập phần sợ hãi, giống như đầu trên đầu mình tự dưng sẽ biến mất không thấy tăm hơi vậy.
"Không cần lo lắng, hiện tại trên tay chúng ta có Vương Kỳ." Na Duyên Thích mặt tràn đầy tự tin nói.
"Ý Na Thừa tướng nói bọn ta hiểu, nhưng còn nữ hoàng bệ hạ?" Ngô đại nhân hỏi.
"Đúng vậy! Chỉ cần chúng ta khống chế được vương Kỳ, cho dù Toàn Hải Đường cầm quyền to đến đâu cũng không có đất dụng võ! Dù sao, hắn bất quá cũng chỉ là một tên Vương gia mà thôi." Na Duyên Thích đắc chí nói :"Đến lúc đó chúng ta muốn như thế nào liền làm như thế đó, nữ hoàng tuyệt đối nói cái gì sẽ nghe cái đó, tiếp tục lợi dụng nàng giết Toàn Hải Đường, kể từ đó, chúng ta liền có thể vô tư rồi."
"Thật sự là một kế sách hay, một hòn đá ném hai chim!" Giọng nữ lạnh lùng ở ngoài cửa vang lên.
"Không đúng sao?"
"Cao kiến! Thật sự là cao kiến!"
Mọi người đều gật đầu phụ họa, nhưngchỉ trong chốc lát sau, mọi người đột nhiên lâm vào tĩnh mịch.
Tại sao lại có thanh âm nữ nhi ?!
Tầm mắt mọi người đồng thời hướng ra cửa, chỉ thấy Lang Gia Tĩnh mềm mại đứng ở bậc cửa tựa tiếu phi tiếu, một đôi mắt hắc bạch phân minh phi thường tức giận, mà người cao to đứng bên người nàng lại là Toàn Hải Đường, dung nhan tuyệt mỹ tràn đầy hàn khí, lãnh liệt khiến người không rét mà run.
Thoáng chốc, tất cả mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, miệng há to nhưng lại không thể phát ra nửa điểm âm thanh, nội tâm không hẹn mà cùng kêu, thiên. . . . . . Trời ạ! Đại họa lâm đầu rồi!
---
Đó là lúc ta đăng cơ đến nay, lần đầu tiên sử dụng quyền hành hành quyết.
Đúng vậy, ta xử quyết Na Duyên Thích vì tội cầm đầu đại thần mưu đồ tạo phản.
Cho tới bây giờ, ta mới hoàn toàn hiểu được chính mình thực ra rất ngây thơ, cũng rốt cục hiểu được Toàn hải Đường là người rất quan trọng đối với ta. Trước kia hắn quản hết tất cả mọi việc khiến cho ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng, khi ta hiểu được dụng tâm lương khổ của hắn, từ nay về sau, ta trở nên phi thường nhờ cậy hắn, xem hắn là người quan trọng trong cuộc sống của mình.
Toàn Hải Đường, một người có dung mạo tuấn dật giống như tiên, khí chất tao nhã, ánh mắt tinh nhuệ như đao, giọng nói dễ nghe như một khúc nhạc, nụ cười ấm áp như nắng xuân, cao ngạo như núi, nam nhân có tâm tư quyết đoán, hắn không chỉ là một nam nhân xuất sắc, cũng là một nhiếp chính vương xuất sắc. Nếu không có hắn phụ tá, ta vốn cũng không có ngày hôm nay.

