Tiên Luyện Chi Lộ - Quyển 1 - Chương 002
Chương 02: Phương Vân Sơn!
Nhóm dịcafch: Tepga
Đảhf Tự: BảZELo Ngọc --- 4vn.eu
Nguồn: Sưu TầVFm by 4vn.eu
Phương Vân Sơn ở Triệu Quốc chỉPr có thểOCL xem như một dãy núi nhỏ không nổi bật, dài chừng vài trăm dặm. trên dãy núi cũng không có đRQVỉNmnh núi. không có sườLnbn núi hiểFm trở. cũng không có đcafộng đPPVịZa phúc thiên nổi tiếng. Nhưng ngược lạci dưới chân dãy núi có mấEhOy thôn xóm cùng một cái trấWvNn nhỏ duy nhấgit. Theo một vài thôn dân ở phụ cận nói. thưởng xuyên có thểO nhìn thấcSCy một số nhân vật thầCFn tiên ngự phong bay trên không trung.
Kỳ thật Phương Vân Sơn cũng không tồn tạpki nhân vật thầphtn tiên gì. chẳng qua chỉe có hai ba môn phái tu tiên nhỏ đOCLóng quân trên đEhOó. Tuy rằQDpng ba môn phái này hoàn toàn sắcafp xếp không cao ở toàn bộ Triệu Quốc, nhưng ở trong phạCrm vi mấcy trăm dặm này cũng có chút danh tiếng.
Trong ba phái, thực lực xếp thứVhg nhấZZpt thuộc Tiên Vân Tông, tiếp theo là Hỏa Vân Môn, xếp cuối cùng chính là Phong Hành Môn giỏi về thuật ẩnZn nấOp. Ba phái này lấEhOy Tiên Vân Tông cầim đtWPầOCLu. Ở chung trên dãy núi này hơn ngàn năm. nhưng thật ra vẫn sống yên ổn với nhau, ở thờQDpi khắOOc nguy nan thậm chí còn có thểnZ cùng nhau chống kẻ thù bên ngoài, đCrương nhiên, một vài dụng chạgim nhỏ khẳng đhccịtWPnh là không thiếu đEhOược.
Vào một buổi tối ngày này. nương bóng đOOêm yểcZm hộ. vài tên đFệ tử Phong Hành Môn từ Phương Vân Sơn lén lút chạVhgy xuống núi.
Cầhccm đOCLầFu chính là một gã công tử cử chỉPr nhanh nhẹn, cầhm trong tay cây quạARYt giấfy, bộ dạbcng còn thực anh tuấZn. Trong mấhy ngườcZi này hắhUn là đfSDệ tử nội môn duy nhấit, tên là ĐườCrng Phong. Trong chuyến đnZi này. mấiy tên đCrệ tử Phong Hành Môn còn lạOOi đSYều lấnZy hắZZpn làm trung tâm. cảDO một đPPVám đDeều vuốt mông ngựa mà mặt không đDOổi sắkc. khiến cho vịh đvzệ tử nội môn này thập phầfSDn hưởng thụ.
- Ta nói ĐườZELng sư huynh này! Với tu vi của huynh. ở trong đbcệ tử nội môn cũng đEhOúng là xếp phía trên, khi nào thì chiếm lấpApy Lạic Trầin Tiên Tử của Tiên Vân Tông vào tay. mới chúng ta uống rượu mừng chứWvN!
NgườWvNi nói chuyện chính là một đEhOệ tử ngoạpki môn mặc áo vàng, bảwn mặt thô tục. HắLwn tên là Chu Hàng, một đCrệ tử ngoạZi môn Dẫn Khí KỲ, là một tên am hiểCru vuốt mông ngựa nhấacht trong mấwy ngườhUi này.
ĐườLnbng Phong lộ vẻ mặt thong dong, trong miệng lạnZi cườmhi lạWvNnh nói:
- LạZELc tiểmhu thư thiên tư ngút trờhcci, gia nhập Tiên Vân Tông mới bốn năm cũng đYOZã đZạpkt tới giai đcSCoạcafn Luyện Khí trung kỳ. có thểLnb nói là kỳ tài hiếm có của Phương Vân Sơn. nữZ nhân giống tiên nữpk hạgi phàm như nàng đfâu phảcZi là ta có thểZZp dễ đCFàng chiếm đWvNược vào tay!
- ĐườDOng sư huynh quá khiêm nhượng rồi! Huynh cùng LạpApc tiên tử kia đVhgều là trai tài gái sắWvNc. tài tử xứPrng giai nhân.
- Đúng vậy! Chúng ta cứPr chờk uống rượu mừng của huynh thôi!
Các tên đcafệ tử ngoạNmi môn còn lạcSCi. đnZều hết tên này vuốt mông ngựa tới tên khác! ĐườOCLng Phong này cũng thập phân hưởng dụng, mặt đYOZầcafy vẻ tươi cườtWPi, nghe đhược chỗ trúng ý. còn khoái trá gật gật đhccầwu liên tục.
Một hàng năm ngườPri đLwi tới một cái khách đOCLiếm trên trấZn phụ cận. Tuy rằNmng đfạnZt tới cảLnbnh giới ngườnZi tu tiên thì có thểO nhịcZn ăn uống, nhưng đeiều này chính là đhUối với tu sĩcSC thực lực cao cườVhgng, còn cỡ như bọn họ nhữging tu sĩYOZ Luyện Khí Kỳ. Dẫn Khí Kỳ này căn bảSYn là còn chưa có thoát khỏi bảVhgn chấWvNt của ngườei phàm. Bọn họ vẫn còn muốn ăn ngon uống tốt, mà hàng năm ăn nhữkng món ăn nhàm chán trên núi đcZã sớm làm cho bọn họ sinh chán ghét. GiờARY phút này chính là bọn họ lén lút đCFi hưởng thụ một chút cao lương mỹ vịCF của nhân gian.
MấEhOy ngườfSDi cùng ngồi vào một cái bàn sát bên cửa sổ. gọi tiểOu nhịcSC mang lạZi đZZpây một mâm rượu và thứSYc ăn. sau đQDpó bắFt đWvNầiu nói chuyện phiếm với nhau.
Đúng lúc này, từ ngoài cửa đki vào một nam một nữk. nhìn diện mạgio hai ngườZZpi này hẳn là một đhôi huynh, muội. trên ngườOi bọn họ đNmều mang theo binh khí của giới thế tục. phòng chừng là hiệp khách hành tậu giang hồ.
Đườing Phong đphtương nhiên không có đeểLw ý vào mắbct nhữPrng hiệp khách giới thế tục này. ngay cảQDp nhìn cùng không có liếc mắZt nhìn một cái. ở trong mắhft ngườcSCi tu tiên, ngườcZi phàm chỉOO giống như con kiến bình thườNmng, hai giới hoàn toàn không phảYOZi ngườQDpi cùng một cái thế giới.
Vốn mấOCLy ngườtWPi Đườmhng Phong có thểhcc yên ổn hưởng thụ một lát. sau đRQVó trở về núi tu hành. nhưng cố tình có một số chuyện bỗng dưng đZưa đhUến.
- Đườachng sư huynh! Huynh xem kỹ nữDe nhân kia, quảfSD thực có thểO so đPPVược với LạtWPc tiên tử nha!
Chu Hàng tinh thông vuốt mông ngựa, liền nói nhỏ vài tiếng bên tai Đườing Phong, lộ ra dáng cườYOZi dâm đRQVãng.
ĐườZng Phong chuyểCFn ánh mắpApt nhìn thiếu nữc kia. vừa thấPPVy hắDen cũng không khỏi giật mình, không nghĩcSC tới trong giới thế tục này cũng có mỹ nữQDp đachẹp tuyệt trầFn như vậy. Đôi con ngươi trong suốt như nước, hai hàng lông mày thanh tú như thơ, hàng mi cong vút, mặt tươi như hoa sen mới nở. mái tóc đZELen nhánh mềm mạnZi như tơ bay phấVhgt phơ. một thân xiêm y màu xanh hoa lệ làm nổi bật dáng ngườvzi hoàn mỹ của nàng trước mặt mọi ngườSYi.
SắnZc đhẹp của thiếu nữDe này so với Lạmhc TrầEhOn Tiên Tử của Tiên Vân Tông cũng không hơn kém bao nhiêu, vẻn vẹn chỉcZ kém ở khí chấhUt một chút mà thôi.
ĐườtWPng Phong nháy mắNmt ra hiệu cho Chu Hàng một cái. rồi ung dung ngồi trước bàn ánh mắOOt lạVFi chiếu vào trên mặt cô gái tuyệt sắtWPc kia, thưởng thứSac vẻ đfSDẹp không kiêng nểVF gì.
Chu Hàng nhận ám hiệu của ĐườcZng Phong liền hiểOCLu ý đPPVi tới trước mặt hai huynh muội, mở miệng chòng ghẹo. Nhưng huynh muội này cũng không phảQDpi dễ chọc, bọn họ là huynh muội họ Yến tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ. nam tên là Yến Phi một thân võ nghệ xuấWvNt thầbcn nhập hóa, gầVFn như đachạbct tới đOOỉknh cao ở giới thế tục. Còn thiếu nữach là Yến Vũ Tinh, là mỹ nữQDp đeệ nhấFt của giới võ lâm Triệu Quốc, cũng có một thân võ nghệ không kém.
Chu Hàng tuy rằZZpng là một ngườci tu tiên, nhưng vẻn vẹn chỉOCL là một đphtệ tử ngoạcZi môn Dẫn Khí Kỳ bình thườFng, sao có thểk là đcafối thủ của huynh muội họ Yến này. kết quảEhO một chút lực trảw đNmòn cũng không có. bịpAp Yến Phi vung tay quăng bắfSDn ra ngoài.
NgườhUi tu tiên tuy rằeng lợi hạnZi. nhưng ở phía trước Trúc Cơ Kỳ. cùng ngườhUi phàm bình thườOCLng chênh lệch cũng không lớn. Yến Phi tuy chỉPPV là một hiệp khách võ lâm. nhưng bằPrng vào một thân tu vi, đSYối phó với vài ngườZi tu tiên Dẫn Khí Kỳ vẫn là dễ dàng như ăn bữLnba sáng.
ThấPPVy Chu Hàng mặt mũi bầSYm dập đbci trở về, sắcZc mặt ĐườEhOng Phong lập tứCrc sa sầYOZm xuống.
- Tên phàm phu tục tử này mà cũng dám khoa trương ở trước mặt ta!
Thân thểWvN Đườwng Phong giống như một chiếc lông hồng không có mảmhy may sứhc nặng, như bóng ma bay tới trước mặt huynh đcệ họ Yến. ánh mắZELt đcảNmo qua trên mặt hai ngườhUi, tuy nhiên lạLnbi đfSDừng lạei trên gương mặt tuyệt đPPVẹp của Yến Vũ Tình, lưu lạDei một lát.
Yến Phi vừa thấFy thân pháp của Đườpkng Phong này siêu thoát thế tục. trong lòng cảhf kinh, vội vàng đhccứVFng dậy thi lễ:
- TạVhgi hạk chính là Yến Phi con của chưởng môn Xích Yến Môn Triệu Quốc, như có chỗ nào đVFắPPVc tội. xin thứOO lỗi!
- Xích Yến Môn? Không có nghe nói qua!
Đườmhng Phong hừ nhẹ một tiếng, có chút khinh thưởng nói. hắCFn đvzương nhiên hiểeu rằLnbng Yến Phi nói ra chính là môn phái võ lâm của giới thế tục, cỡ môn phái như vậy hắLnbn hoàn toàn không có đgiểach ý vào mắWvNt.
Trong mắCFt Yến Phi hiện lên một tia tứARYc giận, hừ nhẹ một tiếng, rồi nắARYm tay muội muội Yến Vũ Tình đDei ra ngoài.
MấQDpy ngườpki Chu Hàng vừa đZịQDpnh bước ra ngăn cảOOn bịZZp Đườging Phong chặn lạOCLi.
- Đườvzng sư huynh! Vì sao không ra tay?
Một tên đhccệ tử ngoạZELi môn nghi hoặc khó hiểLwu hỏi.
Đườfng Phong thấARYp giọng nói:
- Nơi này khá đvzông ngườtWPi, không nên đhfộng thủ, nếu lúc này xuống tay. vạWvNn nhấet bịhcc ngườfSDi trên núi biết, vậy thì hỏng bét!
- Đúng đcZúng! vẫn là Đườging sư huynh suy nghĩOO chu đtWPáo.
Mấwy tên đhfệ tử ngoạphti môn liên tục vuốt mông ngựa.
Yến Vũ Tình bịcZ Yến Phi kéo tay ra ngoài bay nhanh đhfi. trên mặt Yến Phi lóe ra vẻ mặt ngưng trọng.
- Ca ca! Vì sao huynh không ra tay giáo huấVFn cho bọn chúng một trận!
Yến Vũ Tình khẽ nhíu đcSCôi mày thanh tú. dườeng như có vẻ bấkt mãn với hành đSYộng của Yến Phi.
- Ta quan sát thấFy nhữwng ngườcSCi này. khí chấRQVt phi phàm, thầOn khí sung túc. không giống ngườci trong giới thế tục này. có cảLwm giác giống như cùng khí túc trên ngườgii đOOạARYi sư Phàm Huệ, ta nghi ngờtWP bọn họ là ngườVhgi tu tiên.
- NgườCri tu tiên?
Yến Vũ Tình dườDeng như cũng nghe nói qua sự tích ngườQDpi tu tiên, trên gương mặt xinh đPrẹp không khỏi lộ ra thầin sắOOc kinh sợ, bước chân cũng dầDOn dầPPVn tăng nhanh.
Hai ngườcSCi liên tục chạOOy đvzi mấVFy chục dặm. Yến Vũ Tinh dầpkn dầPPVn có vẻ chịachu đpApựng không nổi.
- Bọn họ sẽ không truy đLwuổi tới đhây chứWvN?
Yến Vũ Tình hơi có chút lo lắSang hỏi
Yến Phi nhìn quanh bốn phía một vòng khẽ thở dài:
- Hẳn là không có đmhuổi theo tới đachây. có lẽ nhữNmng ngườQDpi tu tiên đARYó cũng sẽ không gây chuyện với ngườpki phàm chúng ta.
- Ca ca! NgườZELi tu tiên thực sự lợi hạphti như vậy sao?
Yến Vũ Tinh chớp chớp hàng lông mi đLwài thanh tú. mang theo vài phầARYn tò mò hỏi.
Yến Phi thở dài:
- Đâu chỉCF có lợi hạCri! Trong truyền thuyết ngườFi tu tiên có thầVFn thông dờSYi sông lấFp biểgin, mỗi cái giơ tay nhấkc chân đQDpều có thểCF biến một cái thành thịhf thành tro tàn. Nghe nói Đoạachn Không Sơn của Triệu Quốc chính là bịSa một vịpht ngườLnbi tu tiên dùng kiếm tiên bổ ra!
- NgườEhOi tu tiên lợi hạmhi như vậy. muội cũng rấgit muốn đARYi tu tiên.
Yến Vũ Tinh nói mang theo thầCFn sắhc hâm mộ.
- TiểCFu muội muội! Muội muốn tu tiên như vậy. cứpht đmhểPr ca ca ta đcafến dẫn muội đhi!
Không biết khi nào. Đườvzng Phong đDeứhUng trên chạvzc cây trước mặt. cầFm cây quạPPVt giấachy trong tay, đZELôi mắht hắDen không kiêng nểLnb gì nhìn đgiánh giá khắOOp thân thểDO uyểcafn chuyểARYn dịcu đFàng của Yến Vũ Tình.
Yến Phi kéo Yến Vũ Tình ra phía sau mình, “keng” một tiếng, rút ra thanh bảDeo kiếm.
ĐườfSDng Phong thấcy hành đCrộng của Yến Phi. không khỏi cườCri ha hảNm:
- Một hiệp khách võ lâm. nhưng lạOOi cũng đfám khoa trương ở trước mặt bảcafn công tử. Chỉpht cầPrn ngươi có thểpAp kiên trì một chiêu ở trước mặt bảZn công tử. sẽ buông tha cho các ngươi đcZi. nếu không, vịc muội muội này phảWvNi làm thịhf thiếp của ta!
Yến Phi sắvzc mặt xanh mét, thân thểhf phóng lên không trung, bảhUo kiếm trong tay cắPrt ngang qua không khí. một luồng kiếm khí sắpkc bén nhanh như tia chớp đCrâm tới ĐườEhOng Phong trên chạSac cây.
- ồ?
Đườfng Phong tuy liếc mắZZpt nhìn Yến Phi một cái có vẻ xem thưởng, nhưng không nghĩbc tới thực lực của đVFối phương cũng không kém gì ngườLwi tu tiên Luyện Khí KỲ bình thườZng.
Võ công của giới thế tục tu luyện đDOến cực hạOn. thì có thểhf chống lạZELi cùng ngườei tu tiên Luyện Khí Kỳ của tu tiên giới.
Tuy nhiên, đcZối với ĐườZng Phong có đOược linh khí mà nói đWvNối phó với Yến Phi vẫn là dễ đNmàng như một bữOa ăn sáng.
Bởi vì trong tay ĐườRQVng Phong có một kiện linh khí hạcZ phẩtWPm của tổ sư ban cho. bởi vậy thực lực so với ngườLnbi tu tiên Luyện Khí Kỳ bình thườfSDng mạmhnh hơn không ít. ở Phương Vân Sơn. đhệ tử nội môn có đhfược linh khí tuyệt đbcối không nhiều lắCFm.
ChỉcSC thấcafy hai tay của Đườbcng Phong khẽ bấZm một cái thủ quyết. một thanh đWvNoạDOn kiếm cải vật thểOO màu ngâm đhUen phá không mà ra. hóa thành một luồng sáng đSaen. dễ đfSDàng phá tan kiếm khí của Yến Phi, sau đDOó lạtWPi rấkt nhanh đcâm tới hướng Yến Phi.
Yến Phi bịfSD tốc đphtộ của đnZoảOCLn kiếm dọa cho hoảeng sợ. vội vàng giơ kiếm lên đLnbón đYOZỡ.
“RắOc"’ một tiếng, bảfSDo kiếm của Yến Phi bịf cắZt thành hai đCFoạkn, lập tứLnbc lạgii nghe “Phốc” một tiếng, đphtoảVhgn kiếm trực tiếp xỏ xuyên qua yết hầZZpu của Yến Phi.
Toàn bộ quá trình không đpkến hai giây. Yến Phi cức như vậy chết đWvNi!
Một hiệp khách đtWPứhfng đeầachu giới thế tục ở trước mặt một đcZệ tử bậc thấZp của tu tiên giới, ngay cảWvN lực trảRQV đcòn cũng không có. cứfSD như vậy bịOCL giết chết trong nháy mắVhgt.
- Ca ca...
Yến Vũ Tình mặt hoa thấARYt sắgic. ôm thi thểw ca ca. nước mắvzt tuôn ra rơi xuống như nhữvzng hạcaft trân châu.
- TiểZu cô nương! Không nên khóc! ĐểARY cho ta làm ca ca của ngươi đpApi. ca ca nhấct đfSDịhccnh sẽ yêu thương muội thật tuyệt vờbci!
ĐườZng Phong từ trên cây nhảRQVy xuống, đcSCi tới phía Yến Vũ Tình, cặp mắbct dâm tà không ngừng chuyên đachộng trên Thân thểpht của nàng.
- Ca ca... ĐểNm cho ta liều chết với ngươi, đZi chết đtWPi!
Yến Vũ Tình vừa xấWvNu hổ vừa phẫn nộ cùng cừu hận xen lẫn, nàng giơ kiếm đZâm tới ĐườOCLng Phong.
- TiểcSCu muội muội! Ca ca thương ngươi còn không hết. sao có thểhU đZELểf muội chết chứi?
Trong tay ĐườLwng Phong đnZánh ra một đkạeo pháp quyết, linh quang chợt lóe đDOịZZpnh thân Yến Vũ Tình ở tạfi chỗ. hắvzn thi triểOCLn chính là ĐịLwnh Thân Thuật bậc thấQDpp, đachối với một số ngườhcci phàm vẫn là có tác dụng.
- Tiểcafu muội muội! ĐểYOZ cho ca ca yêu thương muội một chút đnZi!
ĐườOOng Phong vô cùng thuầDOn thục đLwánh ra một cái Hỏa ĐạLnbn Thuật, đhccốt thi thểe Yến Phi thành tro tàn, sau đcZó ôm thân thểOCL mềm mạDei hấLnbp đSaẫn chết ngườOOi của Yến Vũ Tình chạOy vào trong rừng cây.
- Ha ha! ông trờPri thật biết đZZpiều! Không ngờhf đOCLưa một giai nhân tuyệt sắDec như vậy đcSCến trước mặt ta.
Đườhng Phong dùng tay nhẹ nhàng cỏi bỏ đOai lưng của Yến Vũ Tình, lộ ra nội y màu đhfỏ bên trong cùng một mảPrng lớn làn da trắnZng như tuyết, đFôi bàn tay dâm tặc của hắNmn nhập vào trong nội y tạwi chỗ mẫn cảvzm của cô gái. dùng thủ pháp thuầcafn thục khơi dậy.
Đôi mắhUt trong suốt của Yến Vũ Tình bịi nước mắacht che mở. cho dù trong lòng ngàn vạPPVn lầEhOn không muốn cũng không làm sao đRQVược, hai má láng mịmhn như ngọc của nàng không khỏi tự nổi lên một mảYOZng màu hồng, hô hấLnbp cũng dầPPVn dầen đVhgồn dập hẳn lên...
ĐườYOZng Phong nhanh nhẹn cỏi quầNmn áo. lạtWPi chậm rãi cỏi bỏ nội y trên ngườhi Vũ Tình, ôm mỹ nữcZ trước mắYOZt bắOt đgiầtWPu muốn chết muốn thành tiên, trong lúc nhấVFt thờWvNi, trong rừng cây xuân ý rạZZpt rào. tiếng rên rỉO liên tục không ngừng.
Nhưng mà đhUúng lúc này. không gian hơi hơi đeao đQDpộng, tiếp theo xuấLwt hiện một luồng hào quang xoay tròn, luồng sáng này giống như một tia chớp ập vào thân thểLnb ĐườRQVng Phong. Thân thểpk ĐườCFng Phong đvzang tiến vào cao trào không khỏi run lên. lập tứmhc cứvzng ngắcafc ở nơi đFó...

