Trọng sinh chu chỉ nhược - Chương 19

Chương 19: Lôi thần động xảo cứu Bạch viên (tình cờ cứu được vượn trắng ở động Lôi Thần)

Ngày
thứ hai khi ta đến Võ Đang, n Lê Đình và Trương Tùng Khê xuống núi mua
dược liệu, bởi vì trong đó cần một vài vị thuốc quý khó kiếm nên phải
tốn chút công sức. Tống Đại hiệp và Du Nhị hiệp cũng bắt đầu giúp ta
cùng phụ thân xây dựng nhà mới, cha ở Tử Tiêu cung dạo quanh một vòng,
cuối cùng lựa chọn mảnh đất bên cạnh động Lôi Thần định cư.
Bởi vì
nơi đó gần sát với rừng núi, ngẫu nhiên cũng có thể kiếm được sản vật
dân dã, đi một khắc là đến được động Lôi Thần. Cổ đại ngành du lịch
không phát triển nên trên núi Võ Đang cũng không có nhiều du khách, chỉ
có đạo gia cùng dân chúng xung quanh thỉnh thoảng đến nơi này tế bái, mà
Tử Tiêu cung của Võ Đang không nhận hương khói nên quanh đây chỉ có nơi
này thờ phụng Lôi Thần.
Tương truyền động Lôi Thần thờ đạo nhân nổi
tiếng trên núi Võ Đang Trương Thủ Thanh tu luyện Thanh Trưng Lôi pháp
cùng sở trường là hô phong hoán vũ, có thể tạo ra sấm sét được mọi người
tôn là Đặng thiên quân, nơi này có tượng Lôi Thần lớn nhất trên núi Võ
Đang. Tượng Lôi Thần này tạo hình kỳ lạ, tướng mạo thập phần uy nghiêm,
mình người mặt chim, miệng ưng mắt điêu, ba mắt trợn trừng, khí thế sinh
động, hàng năm đến kỳ sẽ có rất nhiều khách hành hương đến đây cầu mưa.
Bình
thường cũng có rất nhiều người đến cầu thần phù hộ cho mưa thuận gió
hòa, ở thời đại này mọi người không có khả năng chống lại cường quyền
bạo ngược, cũng chỉ có thể cầu thần phật mà thôi. Bởi vì Trương Thủ
Thanh mất đi cũng chưa lâu, cũng chưa tới thời nhà Minh, nơi này vẫn
chưa được cải tạo thành thạch điện, hiện giờ cũng chỉ là một cái thạch
động khô ráo khá rộng mà thôi. Cha sở dĩ chọn nơi này định cư cũng có
thể là vì ở phụ cận động Lôi Thần có một cái quán nhỏ bán đồ vật lương
thực linh tinh, khiến ta chợt có ý nghĩ muốn ở nơi này dựng lên một cái
quán nhỏ bán trà bánh.
Hơn nữa nơi cha định dựng nhà quanh đó còn có
hơn mười mẫu đất hoang, thuận lợi cho cha con ta sau này khai khẩn, có
thể lo được cơm áo. Bởi vì Lôi Thần động ở nơi hiểm yếu, lúc này sơn đạo
còn chưa mở, hiếm người có thể dễ dàng lui tới, trừ khi có công phu,
nhưng hầu hết những người như vậy thường là muốn tung hoành chốn giang
hồ chứ ai lại mạo hiểm chạy tới nơi khỉ ho cò gáy này làm chi.
Cũng
chỉ có cha và ta may mắn có thể dừng chân ở lại đây, không cần mỗi ngày
đều đi lên đi xuống mệt mỏi, hơn nữa sau khi ngôi nhà vững vàng được
dựng lên, muốn mua hàng hóa lương thực cũng có thể tìm người phụ trách
việc này trong phái Võ Đang nhờ cậy. Nói là Tống Viễn Kiều đã lên tiếng
nhận lời hỗ trợ hết khả năng, nhưng nếu như bình thường dù chẳng có quan
hệ gì nhưng chỉ cần hai cha con ta muốn nhờ cậy thì cho dù là việc nhỏ
họ cũng sẵn sàng giúp đỡ, không đến lượt ta phải lo lắng.
Ngày thứ
năm ta ở trên Võ Đang. Cũng không biết Tống Thanh Thư bị làm sao, mỗi
lần nhìn thấy ta đều chạy thật xa, ngay cả bóng cũng mất tăm không ló
dạng. Thế cũng tốt, ta không muốn cùng tiểu tử như vậy dính dáng tình
ái, hắn chán ghét ta cũng tốt thôi. “Tống Thanh Thư”, cũng không biết
Kim Dung đại nhân nghĩ thế nào mà lại đặt một cái tên như vậy, chẳng
phải là “đưa thư tình” sao? Khó trách con đường tình ái của hắn lại
không thuận lợi như vậy, ta nghĩ mà buồn cười.
Ở mãi đến nhàm chán
trong điện, đi lung tung khắp nơi cũng không hay lắm, vạn nhất mà gặp đệ
tử Võ Đang người ta đang luyện võ thì phiền toái, ở cổ đại này võ công
không được lộ ra ngoài, lỡ mà ta nhìn thấy cũng không hay ho gì. Ta quay
đầu lại thấy cha ở dưới bóng cây trong viện dương dương tự đắc nằm ngủ
trưa, ta ngủ không được, không bằng đi ra ngoài Tử Tiêu cung xem nhà đã
dựng đến đâu rồi, còn bao lâu mới có thể chuyển đến nhà mới.
Tuy mọi
người trên Võ Đang đối với cha và ta đều rất tốt, nhưng nhà vàng nhà bạc
cũng chẳng bằng được nhà cỏ của chính mình, trong này ta ngủ không được
ngon, vừa nghe âm thanh mọi người khác thức dậy ta cũng phải nhanh
chóng rời giường, không dám ngủ nướng, đối với một người như ta mà nói,
buổi sáng không được ngủ đủ giấc chính là một việc rất đau khổ, ai bảo
người trên Võ Đang lại dậy sớm từ khi gà gáy làm chi?
Ta đi nhẩn nha
trên đường, ngắm xung quanh. Phong cảnh nguyên thủy chưa trải qua cải
tạo chỉnh sửa như thế này thời hiện đại rất hiếm thấy, ngắm cũng thật
thích mắt. Mà ta đi chậm chạp cẩn thận nhìn cũng là có nguyên nhân, bởi
vì hai ngày trước ta phát hiện ra mình thế mà lại chạy còn nhanh hơn so
với thỏ hoang trên núi, hai ngày liền ăn cơm chay quả thực khá là thèm
thịt, khi thấy con thỏ ta tuy không định sẽ bắt nó ăn thịt, nhưng không
nghĩ rằng mới chỉ toàn lực chạy một chút đã túm được nó, con thỏ đáng
yêu không đành lòng giết nó, đáng tiếc bụng ta chẳng có chút protein
nào, đành lấy nó để bổ sung dinh dưỡng.
Hôm nay ta đi một nửa là muốn
kiếm một con thỏ khác nướng ăn, cho nên từ phái Võ Đang đi ra ta cũng
không trực tiếp đi về hướng nhà mới đang xây dựng mà ngược lại ở bìa
rừng nhẹ nhàng tìm kiếm. Bỗng tai ta nghe được một tiếng động lạ, chân
tự động dừng lại, lỗ tai chú tâm lắng nghe, vừa rồi có vẻ như là tiếng
một con thú nhỏ kêu yếu ớt. Thanh âm nhỏ như vậy, nếu không phải tai ta
cực thính thì không thể nghe thấy.
Ta tìm theo phương hướng tiếng kêu
đi đến, cảm thấy âm thanh yếu ớt này thực đáng thương, có lẽ là một con
thú nhỏ bị thương chăng? Ta vừa tìm vừa nghĩ, dọc đường chú tâm tìm
kiếm, bước chân nhanh chóng đã tiến đến động Lôi Thần, lúc này chợt ngửi
thấy thoáng có mùi máu tươi trong không khí. Hướng mùi máu đi đến, chỉ
thấy phía sau một cây khô, một con vật so với bàn tay ta còn nhỏ hơn,
đầy người bao phủ một lớp lông mỏng thưa thớt màu trắng, có đủ tứ chi,
năm ngón tay và một cái đuôi nho nhỏ.
Ta nhìn con thú nhỏ này, đôi
mắt còn chưa mở, trên người dính máu, căn bản chỉ là một khỉ con mới
sinh thôi. Tại sao lại bị bỏ lại ở đây? Ta nhặt con khỉ nhỏ lên, nhìn
xung quanh, nơi này không có vết máu, không phải là nơi sinh sản của
khỉ, quanh đó còn có mấy dấu chân khỉ khác, ta quan sát kỹ, dấu chân
hướng phía khác rời đi, biến mất ở thân cây gần đó.
Ta có chút thương
tiếc con khỉ nhỏ, mới sinh mà bị đồng loại vứt bỏ ở nơi này, may mắn
hiện giờ thời tiết ấm áp, bằng không chú khỉ này nhất định sẽ chết rét,
nếu ta đến chậm mùi máu này cũng sẽ dẫn những loài động vật ăn thịt khác
đến, số nó có lẽ cũng còn chút may mắn, ta ôm con khỉ có bộ lông trắng
nghĩ.
Nhìn bộ lông màu trắng của nó, ta nghĩ đến hiện đại từng nói
qua, khỉ có lông trắng có lẽ là bị bạch tạng, còn lại thì tất cả đều
bình thường, tuy nhiên cũng vì khác biệt nên chịu sự ghét bỏ của bầy
đàn, vì màu lông trắng nổi bật sẽ khiến nơi ẩn náu dễ bị phát hiện, mang
đến tai họa cho bầy đàn, nhưng dù sao cũng là đồng loại, tại sao lại
nhẫn tâm vứt bỏ nó chứ? Lòng ta có chút nghi hoặc.
Có thể là cảm giác
được nhiệt độ ấm áp trong lòng bàn tay ta, tiểu gia hỏa he hé mở mắt,
mũi khẽ hít hít vài cái, ngửi mùi trên người ta, yếu ớt hướng ta kêu hai
tiếng, bộ dáng thật đáng thương khiến tâm ta nháy mắt động lòng, nghĩ
không cần quản nhiều như vậy, nếu nó bị bầy đàn từ bỏ, cho dù có đưa nó
trở về đàn cũng sẽ không sống nổi, chỉ sợ là bị đói đến chết. Có lẽ nuôi
nó cũng tốt, vừa lúc ta không có bạn bè gì chơi cùng cả, trên núi này
tịch mịch, có chú khỉ nhỏ này làm bạn cũng đỡ nhàm chán. Quyết định vậy,
ta liền quay trở về hướng phái Võ Đang.
Trở về, ta biết khỉ con
khẳng định là chưa được ăn gì, bèn đi xin phòng bếp chút cháo, thêm vào
ít mật ong, gạn đi lấy ít nước cho khỉ con ăn, thấy nó ăn được mới hết
lo, lại không dám cho nó ăn nhiều, được một chút liền ngừng lại, sợ nó
ăn nhiều cũng không tốt.
Đem chút nước cháo còn lại đặt một bên, nhìn
khỉ con phát ra âm thanh thỏa mãn, lúc này đã có sức mở to mắt ra nhìn
thấy ta, ta có cảm giác thật vui vẻ. Tính cả kiếp trước lẫn kiếp này đây
là lần đầu tiên ta nuôi thú cưng, nhất định sẽ nuôi nó sống tốt, ta
nhìn khỉ con, nghĩ, sau đó trở về đánh thức cha dậy.
Cha xem bộ dáng
ta có vẻ khẩn trương cũng vội vàng ngồi dậy. Thấy ta ôm về một con khỉ
nhỏ màu trắng đòi nuôi, bộ dáng yêu thương chăm chút, cha không đành
lòng phản đối, ngược lại nhìn ta hiếm khi biểu lộ ra tính tình trẻ con
mà có chút đau lòng. Xem ta chăm chút cho khỉ con, cha cũng cười nói cho
ta biết khỉ con khi mới sinh ăn những gì, những gì không thể ăn.. sợ ta
chăm nó không nổi, chính mình lúc đó lại chịu thay.
Ta nhìn cha quan
tâm nói, trong mắt kiên nhẫn, thấy ta cười cha cũng biểu lộ bộ dáng vui
vẻ, đáy lòng ta chợt cảm động, càng tỏ ra vui vẻ hơn cho cha thấy, nghĩ
đến cha cả đời cô khổ, không có con của chính mình, đem yêu thương dành
hết cho ta, cha tuy là một người rất bình thường nhưng cũng là một
người cha tốt nhất, lòng ta thầm tự hứa, về sau dù có khó khăn khổ sở
gì, trước mặt cha cũng phải thật vui vẻ không để cha phải đau lòng.
Vài
ngày sau, tin ta nuôi một con khỉ trắng đã lan khắp Võ Đang, những đệ
tử tuổi còn nhỏ như Thanh Phong, Minh Nguyệt, Thừa Chí đều trước sau lần
lượt đến xem, thích thú. Mới vài ngày, khỉ con đã khỏe lên nhiều, trên
người lông mao trắng thưa thớt đã dài và dày hơn, phủ mượt khắp toàn
thân, trông lại càng xinh xắn. Đôi mắt đen tròn tròn mở to, nó thích bám
trên đầu ta đùa giỡn, bởi vì người còn nhỏ, tựa như một thứ đồ trang
sức vậy, có vài lần người khác cũng muốn mang nó như vậy, kết quả khiến
nó sợ hãi, mọi người cũng hoảng. Tuy vậy, bộ dáng đáng yêu của nó vẫn
khiến cho mọi người vô cùng yêu thích.
Hiện tại ta chỉ cần rời khỏi
cửa là rất dễ dàng đụng phải Võ Đang đệ tử, không ngoài mục đích là muốn
chơi với khỉ con, bọn họ còn tiếc là con khỉ chỉ muốn bám dính lấy ta,
người khác dụ dỗ thế nào cũng không khiến nó rời ra được, nếu cố bắt, nó
liền kêu chi chi loạn cả lên, giãy dụa không ngừng. Ta đoán khỉ con mở
mắt ra nhìn thấy ta đầu tiên liền đem ta thành mẹ nó, nghĩ đến ta hiện
tại mới chín tuổi bị một tiểu hầu tử coi là mẹ, cũng thật buồn cười.
Con
gái Du Nhị hiệp, Du Tử Oánh, mới mười hai tuổi đều mỗi ngày chạy tới
xem khỉ con, mỗi lần còn mang rất nhiều đồ ăn đến, đáng tiếc khỉ con còn
quá nhỏ ăn không được, đều bị ta đem ăn hết. Càng ngạc nhiên hơn là
Tống Thanh Thư, đã lớn như vậy còn thích chơi thú cưng. Mỗi ngày đợi cho
ta ngủ trưa liền vụng trộm chạy đến, công phu của hắn không kém, tuy
nhiên lỗ tai ta cũng không phải điếc, mỗi lần đều bị hắn đánh thức. Tên
kia vừa thấy ta tỉnh lại, nói hai câu khách khí rồi xoay người bỏ chạy.
Bực
mình tới phát điên, rốt cuộc lần thứ ba ta lộ ra bộ mặt thật, không còn
giữ hình thượng trẻ em ngoan ngoãn nữa, hóa thân thành sư tử hung hăng
quát mắng hắn một chút. Không biết tính cách hắn gặp vấn đề gì mà bị
mắng lại không chạy nữa, càng đừng nói là thẹn thùng lưỡng lự, hắn căn
bản là không để tâm tới, mang mấy thứ đồ linh tinh vớ vẩn quả non lá non
cho khỉ ăn, đem nó trêu chọc đùa nghịch đến tội. Khỉ con đâm hãi, mấy
lần hắn đến liền chạy lại bám dính trên đầu ta không chịu rời, bị Tử
Oánh hung hăng cười nhạo một phen. Ngày ngày cứ thế trôi, đảo mắt đã qua
bảy tám ngày, khỉ con đã lớn hơn so với bàn tay ta, cũng đã bắt đầu ăn
được ít cháo, hoa quả mềm nhuyễn, không cần ta mỗi ngày vất vả cho ăn
như trước nữa.

Báo cáo nội dung xấu