Chỉ Có Thể Là Anh - Chương 07-P1

Alex tỏ ra ngập ngừng. “Anh mừng vì em xuống đây. Anh cứ tưởng
có thể em sẽ không nói chuyện với anh nữa vì anh đã, ừm, hôn em.”

Được rồi, đến lúc rồi đây. Nếu cô muốn anh, thì đã đến lúc rồi.
Cô sẽ phải làm chuyện này.

Nina cởi áo choàng ra thả xuống sàn, đứng đó và chẳng mặc gì
cả ngoài lớp ren đỏ chắn giữa cô và Alex.

Alex chớp mắt. “Thế nhưng, nói chuyện không phải là tất cả.
Đó có phải là cái Áo lót Không tưởng mà Fred đã đem đến cho anh không?”

Nina gật đầu.

Anh chầm chậm thở hắt ra và bước về phía cô. “Nó đẹp lắm. Cởi
nó ra đi.”

Nina cảm thấy váng vất khi anh với tới cô, và rồi cô ngả vào
vòng tay anh, quấn lấy anh, suýt nữa kêu lên vì cảm giác thật tuyệt và cô cần
anh biết bao. “Em cần anh làm tình với em,” cô nói vào tai anh, và giọng cô
khan đi vì ham muốn. “Em cần anh ngay lúc này. Em không quan tâm đến bất cứ thứ
gì khác. Em chỉ…”

Miệng anh khép lại trên miệng cô, và cô rên lên, nếm mùi vị
anh khi những ngón tay anh bấm vào lưng rồi đến mông cô, kéo cô áp thật chặt
vào anh ngay cả khi cô ưỡn người sát vào và cắn lên môi anh.

“Phòng ngủ,” anh thở hổn hển khi họ ngừng lại để hít thở.
“Chúng ta phải đi ngay, không thì anh sẽ chiếm lấy em ngay trên sàn nhà.”

Nina để mặc anh kéo mình về phía phòng ngủ, mụ mẫm vì ham muốn,
điên cuồng muốn cảm nhận được anh trong mình; nhưng khi họ đã ở trong phòng
anh, khi anh đã lột áo ra và nói, “Áo lót đẹp thật đấy. Cởi nó ra đi,” thì Nina
rơi tuột trở lại thực tại.

“Không,” cô nói và bắt chéo hai tay trước ngực.

“Nina...” anh lên tiếng, chân bước đến chỗ cô.

“Tắt đèn trước đã.” Cô lùi lại cho đến khi chạm vào giường.

“Chắc rồi.” Anh với ra sau tắt công tắc đèn và rồi lại chìa
tay về phía cô. “Cởi nó ra đi.”

“Alex, anh không hiểu,” cô kêu lên, và anh dừng lại. Cô nuốt
xuống, cố giải thích. “Mọi thứ đều xệ xuống so với trước đây.”

“Nina, em mới không hiểu,” Alex nói. “Anh không quan tâm dù
nó có nằm trên sàn nhà đi nữa. Lúc này anh muốn em không mặc gì cả.”

“Alex...” Nhưng rồi anh hôn cô, ngoắc bàn chân quanh cổ chân
cô và đẩy cô ra sau cho đến khi cô ngã xuống, nảy lên dưới anh khi cơ thể anh
trùm lên cô, miệng anh nóng hổi trên cổ cô.

“Alex,” cô lại cố lên tiếng, bám víu lấy chút tỉnh táo khi
bàn tay anh làm cô trở nên yếu ớt vì ham muốn. Và rồi anh nhìn vào hai mắt cô,
khiến cô sửng sốt khi thấy nỗi đam mê hiện diện ở đó.

“Anh muốn em,” anh nói. “Anh muốn em và anh cần em ngay lúc
này. Em có muốn anh không?” Bàn tay anh trượt xuống người cô kéo hông cô áp vào
anh, và cô nghiến chặt răng khi cảm thấy anh cứng lên qua chiếc quần soóc.

“Ôi, Chúa ơi, có.” Nina cựa mình bên dưới anh, điên cuồng
trước sự đụng chạm của anh. “Em không thể chịu đựng thêm được nữa. Có.”

“Vậy thì em sẽ mất cái áo lót này.” Alex dùng một tay bật
cái móc chính giữa và kéo lớp ren ra khỏi người cô, và trước khi cô có thể nhăn
mặt, miệng anh đã nóng hổi trên cổ cô và rồi trên ngực cô, khiến cô ưỡn người
lên, mụ mẫm trong làn sóng khoái lạc đơn thuần mà môi và lưỡi anh đã đem đến
cho cô. Cô quên đi tất cả những lo âu, mọi điều sợ hãi đều biến mất. Cô luồn
tay vào tóc anh và rên lên khi anh đùa nghịch trên bộ ngực căng phồng của cô,
và rồi Fred sủa ầm ĩ.

Cậu chàng đang ngồi cạnh giường.

Nina há miệng thở dốc và chớp mắt, vụng về đẩy đầu Alex ra
trong khi cố nhớ ra tên mình.

Alex dừng lại nhìn xuống Fred. “Mày đến từ đâu thế?” Anh hỏi,
và rồi lắc đầu. “Tao chẳng quan tâm. Quay về đi.”

“Em để cửa sổ mở,” Nina nói giữa những hơi thở rời rạc và gắng
sức ngồi dậy. “Em sẽ đưa nó quay về. Em sẽ...”

“Không, em không đi đâu cả.” Cơ thể Alex ấn cô xuống trở lại,
và cô rùng mình dưới anh, thích cái cảm giác ngực cô cọ vào ngực anh và sức ép
của cơ thể anh giữa hai chân mình khi anh ghì cô xuống. “Em sẽ không ra khỏi
cái giường này,” anh bảo cô.

“Không.” Tay Nina chạy dọc theo cơ thể anh và cô nhìn anh nhắm
mắt lại vì sung sướng. “Không, em không đi đâu cả. Em sẽ không ra khỏi cái giường
này.” Cô thúc hông vào hông anh và rùng mình trước cảm giác nhận được. “Làm gì
đó với em đi.”

Alex nhìn xuống cô, mắt tối lại vì ham muốn. “Anh đang định
làm gì đó với em đây.” Rồi anh quay sang Fred. “Chú ý nhé. Mày có thể học được
chút mánh lới ở đây.”

Nina cựa quậy trên gối. “Nó chỉ là trẻ con. Nó không được
phép nhìn.”

Alex ghì hông cô mạnh hơn xuống đệm, để bàn tay lướt dọc từ
trên vai xuống và úp lấy ngực cô, ngón tay cái trêu đùa đầu nhũ. Nina rên lên,
còn Fred kêu ư ử, và Alex cau mày nhìn xuống con chó, bàn tay anh vẫn đang lèo
lái Nina trở nên mất trí.

“Cứ nghĩ đây là truyền hình cáp nhé,” cô nghe thấy anh nói với
Fred. “Chứ không phải bố mẹ mày cuối cùng cũng được ân ái thỏa thích với nhau.”

Thế rồi anh cúi xuống và tiếp tục việc trêu đùa ban nãy, khiến
đầu Nina xoay sang một bên, mê muội vì sung sướng, và cô thoáng thấy Fred ngáp
dài và liếm mép.

“Đi chỗ khác, Fred,” cô kêu lên, nhưng Alex lại bảo, “Ý hay
đấy,” và bắt đầu rải những nụ hôn từ giữa hai bầu ngực của Nina xuống đến bờ dốc
nghiêng nghiêng trên bụng cô, làm cô thấy nhồn nhột và rùng mình. Thế rồi anh
tuột chiếc quần lót ren xuống khi cơ thể anh trườn xuống phía đùi cô.

“Ôi, Chúa ơi, đúng rồi,” Nina thốt lên qua hàm răng nghiến
chặt, và rồi anh nắm lấy hông cô, đùa nghịch bên trong cô, khiến Nina mất toàn
bộ khả năng lên tiếng. Cơ thể cô tan chảy dưới hai bàn tay và miệng của anh, và
tất cả những gì cô ý thức được là ham muốn tràn ngập cùng với sự bức bối và cảm
giác siết chặt tận sâu bên trong người cô mà Alex đang khiến cho nó càng lúc
càng cuộn chặt hơn. Cô xoắn người dưới anh, và rồi anh cảm thấy cô bất động,
các ngón tay anh bấm vào hông cô trong lúc anh vuốt ve cô hết lần này đến lần
khác. Sự kết hợp giữa lưỡi và hai bàn tay anh cùng với nhận thức rằng cô đang ở
cùng Alex, cuối cùng cũng được ở cùng Alex và rằng cô sẽ có toàn bộ con người
anh đã đẩy cô vượt qua giới hạn. Hơi nóng vỡ òa ra bên trong cô, những cơn co
thắt làm người cô rung bần bật, cơ thể cô đong đưa trên miệng anh khi cảm giác
thỏa mãn cứ thay nhau ùa đến. Sau đó, anh lại rải những nụ hôn ngược lên bụng
cô, siết mạnh trên ngực cô, cắn vào chỗ hõm trên cổ cô trong khi cô ôm chặt lấy
anh và trải qua những giây phút cuối cùng của cơn cực khoái.

Cô nằm ngửa đầu ra sau, cố hít thở, cố níu lấy khoảnh khắc
vui sướng ấy, ngờ ngợ nhận thấy anh đang với qua cô để mở ngăn kéo đầu giường,
cảm thấy hông anh tì vào cô khi anh cởi bỏ chiếc quần soóc, và rồi nghe tiếng bao
thiếc bị xé. Cảm ơn Chúa; bao cao su nghĩa là anh sẽ sớm ở trong cô thôi. Cô
lăn người vào anh và thở hổn hển, “Nhanh đi,” vào tai anh, làm anh khẽ bật cười,
tiếng cười thật trầm và lười biếng, thế rồi anh kéo cô lên trên anh.

“Đó là việc cuối cùng anh sẽ làm,” anh bảo cô. Cô chống tay
lên ngực anh và đẩy mình ngồi dậy đủ để có thể nhìn vào mắt anh. “Chuyện này sẽ
kéo dài cả đêm,” anh hứa với cô. “Anh sẽ chứng kiến em lên đỉnh hết lần này đến
lần khác. Em sẽ vừa lên đỉnh vừa ngắm bình minh, anh thề đấy.”

Cô rùng mình, bàn tay anh trượt lên cổ cô, ngón tay cái chạy
theo môi cô. Cô nếm tay anh rồi cắn anh khi anh di chuyển bên dưới cô. Tay anh
chạy xuống hông cô, len vào giữa hai chân, ngón tay anh trượt vào trong, vuốt
ve cô cho đến khi cô rên lên trên ngực anh. Và rồi cô cảm thấy anh di chuyển thật
mạnh trên bụng mình. Móng tay cô cắm vào vai anh, điên cuồng vì háo hức. Anh
kéo cô về phía mình và cô hưởng ứng, đu đưa trên người anh, muốn anh ở giữa hai
đùi và lấp đầy khoảng trống ở đó. Thế rồi anh ở trong cô, rắn chắc, khiến cô nảy
người trên anh khi ngón tay anh siết chặt vào bắp thịt của cô, kéo cô áp sát
vào anh. Cô thật trơn trượt và nóng hổi, và cô rên lên trước cảm giác trơn tuột,
chà xát, trước sức ép và cơn rùng mình trong huyết quản khi anh di chuyển.

“Ôi, Nina,” anh kêu lên, vươn tay kéo gương mặt cô xuống,
môi áp vào môi cô, nếm hương vị trong miệng cô khi anh tiến thật mạnh vào. Sau
đó, không còn gì khác trong suốt phần còn lại của buổi tối ngoài Alex, hai bàn
tay cùng miệng Alex, cơ thể Alex trên khắp người cô, bên dưới, bên trong, khiến
cô mụ mẫm vì ham muốn và không thốt được nên lời trước những đợt lên đỉnh hết lần
này đến làn khác.

Họ dừng lại một lần để ăn Oreo. “Trước đây em chưa bao giờ
ăn Oreo mà không mặc gì,” cô bảo anh khi anh đem gói bánh và hai tách sữa quay
lại giường ngủ. Anh liền nói, “Kể từ giờ, hai đứa mình sẽ ăn tất cả số bánh
Oreo mà không được mặc gì.” Họ cùng nhau tắm lúc ba giờ sáng, gần như kiệt sức
đến nỗi không đứng dậy được nhưng lại quá điên cuồng vì nỗi ham muốn dành cho
nhau, khiến họ không thể dừng lại được. Sau đó họ ngủ thiếp đi, người quấn vào
nhau, nhưng vài giờ sau Alex lại cựa mình cạnh cô và nói, “Anh đã muốn em quá
lâu rồi nên giờ không thể không có em lần nữa,” rồi đưa tay kéo cô lại gần hơn.
Trong cơn chếnh choáng vì ngái ngủ và khao khát, cô nói, “Em cũng muốn anh, nhiều
lắm.” Thế rồi cô hôn lên vai rồi lên ngực anh, di chuyển xuống phía dưới cơ thể
anh, cảm thấy ngón tay anh bấu lấy vai mình. Thế rồi tai cô ù hẳn đi khi cô tìm
thấy và chiếm lấy anh hoàn toàn, thích cái cách anh rên lên khi cô làm thế và
cái cảm giác anh đem lại cho cô, nuột nà và rắn chắc. Khi kéo cô lên lại với
mình, anh liền hôn cô thật thô bạo, chà xát miệng cô và khiến cô điên cuồng vì
anh hơn bao giờ hết. Sau đó anh lại làm tình với cô, lần này đưa cô lên thật
cao để cho cơn cực khoái tàn phá con người cô, khiến cô run lẩy bẩy và thở dốc
trên người anh khi cuối cùng anh cũng lên đến đỉnh.

Và điều cuối cùng Nina nhìn thấy, trong khi cô vẫn đang còn
run run vì dư chấn của cơn cực khoái, ngay trước khi cô ngủ thiếp đi cùng với
vòng tay Alex quanh người, là khung cửa sổ trong phòng ngủ của anh đang sáng dần
lên trước bình minh.

***

“Trông em như quỷ ấy,” Max nói với Alex khi họ tình cờ gặp
nhau ở bệnh viện vào ngày hôm sau.

“Buồn cười thật, em cảm thấy tuyệt lắm.” Alex ngáp dài và lắc
đầu để tỉnh táo hơn. “Em vừa mới bảo bố là em sẽ nhận cái chỗ khuyết ở khoa tim
ấy. Giờ em đã là đứa con trai quan trọng nhất. Xin lỗi vì điều đó.”

“Cứ thoải mái đi.” Max cau mày nhìn em trai. “Anh không hiểu.
Ước muốn làm việc bên khoa tim của em cũng chẳng nhiều nhặn hơn anh là mấy. Em
đang làm cái quái gì thế?”

“Anh muốn biết sự thật à?” Alex nói. “Em không chắc về khoa
tim lắm, nhưng em sẽ trở thành kẻ sát nhân nếu đó là điều cần thiết để giữ Nina
lại.”

“Để giữ Nina à?” Max nhướn một bên mày. “Nghĩa là em nghĩ
mình đã có được Nina.”

Alex nghĩ đến Nina, ấm áp, khỏa thân và đầy âu yếm trong
bóng tối đêm qua. “Em có Nina rồi,” anh nói một cách nghiêm túc. “Giờ em phải đảm
bảo là mình sẽ giữ được cô ấy. Cô ấy từng kết hôn với Guy Adams. Cô ấy quen với
tiền bạc, với tiệc tùng và những ngôi nhà thực thụ, chứ không phải mấy căn hộ
trong khu nhà Victoria cũ kỹ lổn nhổn này. Cô ấy quen với cuộc sống thực.”

“Nghe có vẻ buồn tẻ,” Max nói.

“Với chúng ta thì có thể, nhưng với cô ấy thì không.” Alex
hít vào một hơi thật sâu. “Cô ấy vẫn nghĩ em là một đứa trẻ, và cô ấy đúng. Em
làm ở phòng cấp cứu vì em thích thế, chứ không phải vì đó là một bước tiến sự
nghiệp phù hợp. Em chưa bao giờ đắn đo về tương lai, vì em nghĩ tương lai rồi
cũng sẽ chỉ như ngày hôm qua. Em đã cư xử như một đứa trẻ, sống như một đứa trẻ,
và Nina sẽ không muốn sống như thế.” Anh lại nghĩ đến Nina, nhưng lần này là cô
nàng Nina trước đây, người đã đối xử với anh như một đứa em trai, thuần khiết
và thân ái. Tối hôm qua, anh đã xử lý êm xuôi vấn đề em trai. Giờ tất cả những
gì anh phải làm là chứng minh với cô rằng anh đã trưởng thành, rằng anh có thể
che chở cho cô, giống như cách Guy đã làm. Cái ký ức về Guy trong căn hộ của
Nina quay trở lại với anh. Guy đã giễu cợt và nói, “Vậy đây là thứ mà thời nay
một bác sĩ trẻ đầy hứa hẹn sẽ mặc, nhỉ?” Rút lại câu đó đi, anh bạn, Alex gầm
lên trong ý nghĩ, nhưng anh có thể hiểu lý do vì sao Nina lại cưới thằng cha
đáng ghê tởm đó. Cao to, đẹp trai, giàu có, thành đạt. Quai hàm anh siết lại.
Đã đến lúc anh thôi làm kẻ đầy hứa hẹn và bước tới. Điều đó lại làm anh nghĩ đến
Nina. Anh không thể để mất cô.

“Đã đến lúc em phải chỉnh đốn lại bản thân,” anh bảo Max. “Bắt
đầu một cuộc sống đảm bảo. Nina xứng đáng có được điều đó.”

“Em đã thảo luận chuyện này với cô ấy chưa?” Max hỏi. “Có thể
cô ấy chả quan tâm quái gì đến tiền bạc.”

Alex siết quai hàm. “Em có quan tâm. Cô ấy sẽ có được mọi thứ
mà cô ấy từng có trước đây.” Anh vỗ lên vai Max. “Nhân đây, cảm ơn lời khuyên của
anh. Anh đã đúng.”

“Anh luôn đúng,” Max nói. “Nhưng lời khuyên nào?” Khi Alex bật
cười vang và định bỏ đi, Max liền thêm vào, “Này, có thêm lời khuyên đây. Anh
nghĩ em nên nói chuyện với Nina về vụ chuyển sang khoa tim này. Em biết đấy,
trước đây cô ấy đã bỏ cái gã có tiền đó.”

“Em biết mình đang làm gì, Max à,” Alex nói với lại qua vai.
“Cô ấy sẽ có mọi thứ.”

“Dù cho cô ấy có muốn hay không à?” Max gọi với theo, và
Alex phớt lờ ông anh trai. Anh đã có đủ cảm giác nôn nao khó chịu về những gì
mình sắp làm rồi. Anh không cần Max phải thêm vào nữa.

***

“Thức khuya à?” Jessica vui vẻ hỏi khi Nina loạng choạng bước
vào văn phòng muộn đến hai tiếng đồng hồ.

Nina gật đầu. “Em đã thức khuya, ừm, với một người bạn.”

“Cô may mắn thật,” Jessica nói, và Nina giật mình, không dám
chắc mình lại nghe một câu nhận xét không hề xám xịt như thế từ bà sếp của
mình. “Cuốn sách của Charity tiến triển thế nào rồi?” Jessica thêm vào, và Nina
nhận thấy một âm điệu nhấn mạnh căng thẳng trong giọng chị ta.

“Cô ấy đang viết lại,” Nina nói. “Chắc em sẽ đưa cuốn sách
đó đi biên tập trong vòng hai tuần tới.” Cô nuốt xuống. “Sau đó em có thể đưa
cho chị xem. Có vài chỗ...”

“Không.” Jessica giơ tay lên ngăn lại. “Cô không cần phải thảo
luận về cuốn sách đó với chị. Chị tin tưởng cô. Thực ra, chị thậm chí còn chẳng
cần phải đọc đến nó nữa kìa.”

Nina há hốc nhìn bà sếp. Jessica đọc tất cả mọi thứ được Nhà
xuất bản Howard phát hành, không phải vì chị ta không tin tưởng các biên tập
viên, mà bởi chị ta yêu nhà xuất bản này cùng những cuốn sách ở đó. Có gì đó
không đúng ở đây.

“Cô đã nói cô nghĩ cuốn sách đó sẽ nổi tiếng, đúng không nhỉ?”
Jessica hỏi, và lần này sự căng thẳng là không thể chối cãi.

Chắc là có liên quan đến chủ nợ đây. Và căn cứ theo sự quan
tâm sâu sắc của chị ta, Jessica hẳn phải đang hy vọng rằng mình có thể quẳng cuốn
sách của Charity vào chủ nợ và đuổi họ đi.

“Em nghĩ nó sẽ được lòng độc giả,” Nina nói.

Jessica gật đầu. “Chà, vậy tốt. Dĩ nhiên, có nổi tiếng hay
không không quan trọng.”

Nina gật đầu. “Dĩ nhiên rồi.”

Khi Jessica đã quay về văn phòng của mình, Nina buông người
xuống ghế và nghĩ về tình huống trước mắt.

Jessica biết có gì đó trong cuốn sách của Charity mà chị ta
sẽ không thích.

Jessica cần một cuốn sách bán chạy nhất.

Vậy là Jessica sẽ phớt lờ cuốn sách cho đến khi nó được xuất
bản, và rồi nói với mọi người, “Chà, tôi đã không thực sự đọc cuốn sách này trước
khi nó được phát hành, thế nên tôi đã ngạc nhiên, dĩ nhiên, nhưng cuốn sách
đang bán rất chạy, thế nên...”

Nhưng Jessica không biết rằng cuốn sách đã biến thành tiểu thuyết
hư cấu. Nhà xuất bản Howard không in sách hư cấu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.