Chỉ Có Thể Là Anh - Chương 04-P1

Sáu tiếng sau, tại thời điểm mà Nina cầu nguyện là lúc kết
thúc cuộc hẹn của cô với Michael, cô cực kỳ biết ơn là mình đã gạt bỏ cái Áo
lót Không tưởng trong buổi tối hôm ấy.

Giờ giá như cô có thể gạt bỏ luôn Michael.

Không phải là anh ta kinh khủng gì lắm. Anh ta chỉ căng thẳng
và buồn tẻ, đôi mắt đen quá sắc và bộ vest xám quá lượt là đến nỗi anh ta trông
như một con hải ly đầy hăm hở trong khi nói chuyện lại như một con ong đực. Đó
là sự kết hợp tồi tệ và cô muốn tránh xa, nhưng chẳng hiểu sao anh ta lại lọt
được vào trong căn hộ của cô, và mặc dù đã khá tỉnh táo không mời anh ta uống
gì, nhưng cô vẫn chẳng biết làm cách nào để có thể thoát khỏi anh ta. Ngay cả
Fred cũng cáu tiết với anh ta.

Michael đã khởi đầu buổi tối bằng cách trố mắt nhìn Fred và
hỏi, “Cái gì thế này?” Khi cô cho anh ta biết tên Fred, anh ta liền nói, “Con
chó ngoan đấy.” Fred đã ném cho anh ta một cái nhìn mà cho đến tận bây giờ cô mới
chỉ thấy nó dùng với món ăn thông thường của loài chó. Mọi chuyện từ tồi tệ trở
thành tồi tệ hơn khi họ đi ăn tối và Michael nói về cuốn sách của mình. Sau đó
họ quay về căn hộ của cô, và Michael tiếp tục huyên thuyên về cuốn sách trong
khi Nina lăng xăng cố tỏ ra bận rộn, mở cửa sổ cho Fred, vuốt phẳng đống giấy tờ
trên bàn, ngáp dài và cuối cùng là nhìn đồng hồ. Dường như chẳng có gì ngấm được
vào cái đầu mít đặc của Michael. Ngay cả Fred cũng chịu thua, không thèm trừng
mắt nhìn anh ta nữa mà tản đi nơi nào đó khác để tự mình tiêu khiển.

Tiếng gõ cửa vang lên nửa giờ sau đó giống như một vị cứu
tinh được chào đón. “Chờ một lát,” Nina bảo Michael khi anh ta đang nói dở
dang.

Khi cô mở cửa ra, Alex đang đứng đó trong chiếc áo phông tơi
tả và quần jeans cắt ống, trông trẻ trung cùng bắt mắt đến không tin nổi và
đang cầm cái Áo lót Không tưởng của cô.

“Fred thả cái này xuống.” Anh giơ cái áo lên như một chiến lợi
phẩm thu được. “Tôi mới chỉ thấy thứ này có một lần, nhưng tôi đoán nó là của
cô.”

“Phải.” Nina tống những ý nghĩ gợi dục ra khỏi đầu và đưa
tay đón lấy cái áo.

“Khoan đã.” Alex giơ nó ra khỏi tầm với của cô. “Làm sao tôi
biết được đây là áo cô chứ? Mặc thử vào xem có vừa không đã. Tôi sẽ kiểm tra.
Không sao đâu, vì tôi là bác...”

“Trả tôi cái đó nếu không cậu sẽ cần một bác sĩ đấy,” Nina
rít lên với anh.

“Nina?” Giọng Michael vang lên từ trong phòng khách.

“Bạn hẹn à?” Alex nhướn mày hỏi.

“Thật không may, đúng thế.” Nina giơ tay ra. “Trả áo lót cho
tôi.”

“Thật không may à?” Alex cười toe với cô. “Cô không đuổi được
anh ta đi, hử?”

“Tôi đã thử ám chỉ mọi cách nhưng anh ta không chịu hiểu
cho.” Nina liếc nhìn ra sau để đảm bảo Michael không đến nhập hội cùng bọn họ.
“Nếu cậu trả áo lót cho tôi, tôi sẽ đi...”

“Để tôi xử vụ này cho.” Alex bước qua cô vào trong phòng
khách. “Chào, tôi là Alex.” Anh chìa tay phải ra, nhưng mắt Michael đang dán
vào cái áo lót trên tay trái anh. “Cái này á?” Alex vẫy cái áo về phía Michael.
“Tối qua Nina để quên ở phòng tôi. Đây này, em yêu.”

Nina tóm lấy cái áo rồi cuộn lại để trông nó không còn quá rực
rỡ và đầy ren nữa. “Cảm ơn Alex, cậu có thể đ...”

“Nina và tôi là những kẻ nghiện phim hạng nặng.” Alex lững
thững bước về phía ti-vi. “Tối nay có một bộ kinh điển đấy. Tôi chắc là cô ấy
đã bảo anh chúng tôi cần xem phim này, nhưng hoan nghênh anh ở lại và xem cùng
luôn.” Anh nhấn nút trên điều khiển và lướt qua các kênh trong khi Michael nhìn
Nina với vẻ buộc tội, còn Nina thì trừng mắt nhìn Alex.

“Cậu ta là sinh viên ngành điện ảnh,” Nina bảo Michael. “Tôi
giúp cậu ấy làm bài luận để cậu ấy có thể tốt nghiệp và kiếm được công việc thực
sự thay vì là một con nợ như hiện nay.”

“Đúng là cô gái của tôi,” Alex nói qua vai. “À, đây rồi.”
Anh ngồi xuống sàn nhà, lưng tựa vào đi văng và chăm chú nhìn màn hình, nơi hai
đứa nhóc có vòng trên đầu đang nói chuyện với ông già Noel.

“Phim kinh điển gì thế?” Michael hỏi với vẻ nghi ngờ.

“Ông già Noel chiến thắng người Sao Hỏa,” Alex nói. “Giáo sư
của tôi bảo đây là một ví dụ hoàn hảo về cảm giác lo lắng cho sự tồn tại vô
nghĩa.”

“Thật thế.” Michael vẫn còn ngờ vực, nhưng giờ là cả hoang
mang nữa.

“Dĩ nhiên, nó được phỏng theo cuốn tiểu thuyết Nga nổi tiếng
của Turgid.” Alex mỉm cười với Michael. “Anh biết Turgid chứ?”

“Tôi nghĩ mình đã đọc sách của ông ta hồi ở đại học,”
Michael nói. “Buồn thảm, đúng không?”

“Quỷ tha ma bắt, phải.” Alex gật đầu với cái màn hình, nơi
mà những người lớn có vòng trên đầu đã nhập hội cùng lũ trẻ con. “Đây là phiên
bản thương mại. Của Mỹ.” Anh lắc đầu ghê tởm.

“Phải,” Michael nói, và Nina thấy thương hại anh ta.

“Chà, giờ Alex cần phải học rồi, vậy sao chúng ta không kết
thúc đêm nay ở đây nhỉ?” Cô trượt tay qua cánh tay anh ta.

Anh ta áp sát vào cô hơn, thế là cô mất sạch cảm giác cảm
thông dành cho anh ta và kéo anh ta về phía cửa.

“Khi nào tôi có thể gặp lại em?” Michael hỏi.

Fred gầm gừ với anh ta, và từ dưới sàn nhà Alex bắn cho
Michael một ánh mắt chất chứa sự ác ý đến mức đáng ngạc nhiên.

“Chúng tôi sẽ phải làm việc khá mệt về vụ phim ảnh này cho đến
khi tôi tốt nghiệp,” anh bảo Michael. “Tốt hơn hết đừng gọi cho cô ấy trong suốt
thời gian ấy.”

Michael nhìn đáp trả một cách lạnh lùng. “Thế có nghĩa là đến
khi nào?”

“Theo tốc độ của tôi hiện nay ấy à?” Alex rạng rỡ nhìn anh
ta. “Tôi sẽ ra trường vào tháng Sáu năm ‘99.”

Michael đảo tròn mắt và để Nina đưa anh ta ra cửa. “Em biết
đấy, tôi sẽ ghen nếu cậu ta không trẻ hơn em nhiều đến thế.” Anh ta bảo Nina.
“Em thật tử tế khi giúp thằng nhóc ấy.”

“Ừ,” Nina nói, xoay đầu sang bên để nụ hôn của anh ta rơi
lên má. “Tôi là tuýp bà mẹ mà.”

Khi Michael đã an toàn phía bên kia cánh cửa, cô liền quay lại
chỗ Alex và đá vào gót chân anh.

“Ối!” Anh xoa xoa chân. “Cẩn thận chứ, cô nương. Như thế cô
có thể khiến người khác bị thương nghiêm trọng đấy.”

“Chẳng sao,” Nina nói. “Cậu là bác sĩ mà. Cậu có thể chữa được.
Và nếu không thể, cậu vẫn luôn có cái bằng trường điện ảnh để mà cầu đến.”

Alex quay lại xem ti-vi. “Cô tìm đâu ra cái gã èo uột đó thế?”

Nina phớt lờ anh. “Cậu thực sự nghĩ anh ta sẽ tin có người
làm một bộ phim tên là Ông già Noel chiến thắng người Sao Hỏa à? Có mà ngu xuẩn...”

Hình ảnh trên ti-vi chuyển sang hai con rô bốt và một giọng
trên đó lên tiếng, “Chúng ta sẽ quay lại với Ông già Noel chiến thắng người Sao
Hỏa sau những thông điệp này.”

“Tôi bảo cô rồi còn gì. Đó là một bộ kinh điển.” Alex vỗ lên
sàn nhà ngay cạnh anh. “Đến đây nào cưng, và tìm hiểu xem làm phim thực sự là
gì. Nhưng đầu tiên, lấy Oreo đi cái đã.”

“Không thể tin được chuyện này,” Nina nói, nhưng dẫu sao cô
cũng đi lấy Oreo và ngồi xuống đi văng phía sau anh, cười khúc khích trước phim
3000 Nhà hát Khoa học Bí ẩn và những nỗ lực vô ích của Fred để được ăn Oreo, lấy
làm lạ trước những thứ vui nhộn và ấm áp trong cuộc đời mình lúc này, khi mà
Fred và Alex đã trở thành một phần trong đó. Giờ điều duy nhất cuộc sống cô cần
là chuyện chăn gối nóng bỏng, nhưng cô khá chắc chắn rằng đó không phải là phần
thuộc về Alex, bất chấp tất cả những lời ve vãn tán tỉnh vô ý mà anh chàng này
đã nói ra. Chứ nếu không thì vì sao anh cứ tiếp tục xuất hiện cùng với những cuốn
băng video mà không có hành động gì? Anh muốn có một người bạn. Được thôi. Đó
cũng là điều cô muốn.

Cô nhìn xuống đường cong trên vai anh đang tì vào đi văng
ngay cạnh mình, trong lòng dâng lên ý nghĩ mãnh liệt rằng sẽ tuyệt vời biết bao
khi cúi xuống và hôn lên cổ anh, chỉ để cảm thấy môi cô trên da anh, chỉ để anh
biết rằng cô đang ở đó.

“Đây là đoạn hay,” Alex nói qua vai mình, và cô nhìn anh mỉm
cười rồi nói, “Bộ phim này chẳng có gì ngoài những đoạn hay,” đoạn kéo sự chú ý
của mình quay trở lại với màn hình.

***

Một tuần sau đó, khi hai anh em đang duỗi người trên những
cái ghế xập xệ, chân gác lên mặt bàn cà phê sứt sẹo trong buồng dành cho bác
sĩ, Max hỏi Alex.

“Mọi chuyện với cô nàng tên-gì-ấy thế nào rồi? Người phụ nữ
tầng trên ấy?”

“Này, em đang hẹn hò với nhiều người khác nữa ngoài Nina,”
Alex nói, cố tỏ ra phàm tục và không thảm hại. “Rất nhiều người khác.” Thế rồi
anh phá hỏng nỗ lực đó bằng cách thêm vào, “Không có nghĩa là em đang hẹn hò
Nina.”

“Nếu em không hẹn hò với cô ấy,” Max hỏi, “thì em gặp gỡ cô
nàng theo kiểu nào?”

“Bọn em xem phim,” Alex nói. “Và thật may mắn khủng khiếp
khi trên đời này có cả núi phim ảnh, nếu không thì em đã bị ra rìa rồi. Mặc dù
rồi đây em sẽ phát ốm với những bộ phim ấy, nhưng chuyện đó và chuyện chạy bộ
là những cái cớ duy nhất em có thể nghĩ ra để được ở bên cô ấy.” Anh nhắm mắt
nhớ lại. “Cô ấy duỗi người trên đi văng ngay phía sau em, và em có thể ngửi thấy
mùi nước hoa của cô ấy, cô ấy cười vang bên tai em, và thề có Chúa, một ngày
nào đó em sẽ nhảy bổ vào cô ấy, và rồi cô ấy sẽ chẳng bao giờ nói chuyện lại với
em nữa.”

“Đừng có yếu bóng vía như thế,” Max nói. “Hành động đi.”

“Không,” Alex nói. “Em sẽ không phá hỏng chuyện này đâu. Em
muốn cái gì đó hơn là chuyện tình một đêm. Em muốn phải có nhiều đêm cơ. Hơn nữa,
em đang suy tính một kế hoạch. Nếu nó thành công thì ngay cả Nina cũng không
còn nghĩ rằng em là một thằng nhóc nữa.”

Max khịt mũi. “Kế hoạch phải hay ho đấy.”

Alex lại nghĩ đến Nina. “Lạy Chúa, em hy vọng thế.”

***

Hai tuần sau, vào một buổi chiều thứ Bảy cuối tháng Sáu,
Nina và Fred đang chạy lên cầu thang sẵn sàng cho khẩu phần ăn sau khi đi dạo gồm
mỗi kẻ một cái bánh Oreo, thì thấy Charity đang ngồi dưới đất ngay cạnh cửa
nhà.

“Gần xong rồi, Neen à.” Charity lồm cồm đứng dậy và dùng một
tay kéo chiếc váy vynil siêu ngắn màu xanh xuống, tay còn lại ôm một chồng bản
thảo. “Chỉ còn một chương nữa thôi. Mình đã viết cả ngày lẫn đêm, kể cả lúc ở cửa
hàng nữa.”

Charity do dự, và Nina nhận ra bạn mình đang lo lắng. Trước
đây cô chưa bao giờ thấy Charity lo lắng. “Cuốn sách sẽ tuyệt lắm cho xem,” cô
bảo Charity rồi bước về phía bạn. Fred đã có mặt sẵn ở đó, quệt mũi lên lớp tất
màu đen của Charity như là để ủng hộ.

Charity nhìn xuống với vẻ ghê tởm. “Họ không bán thuốc chống
dị ứng cho chó à? Vấn đề mũi dãi của nó ngày càng tệ hơn đấy.”

Nina cầm lấy đống bản thảo từ tay cô bạn. “Cuốn sách thực sự
sẽ rất tuyệt đấy. Mình đã đọc những chương đầu tiên, chúng cực hấp dẫn. Thú vị
thật tình đấy.”

“Mình không biết.” Charity siết hai tay lại thật chặt. “Mình
không biết nữa. Sau một hồi viết, mình thấy các chương bắt đầu tương tự nhau.”

Nina nhẹ nhõm thở ra. Cô cũng nhận thấy vấn đề đó. “Chà, khi
viết lại, sẽ ổn hơn nếu cậu để cho Jane học được điều gì đó sau mỗi lần như thế,”
Nina bảo bạn. “Đây mới là bản thảo đầu tiên, ở lần viết lại, cậu sẽ khá hơn
thôi.”

Charity nhìn bạn. “Cậu sẽ nghiêm khắc hơn với các tác giả mà
cậu không quen biết, đúng không?”

Nina đáp trả lại ánh mắt đó, cáu kỉnh. “Mình chưa bao giờ
nghiêm khắc trong lần viết đầu tiên cả. Cậu muốn mình dần cho cậu một trận chứ
gì, được thôi. Nhưng cứ viết xong toàn bộ cuốn sách đi cái đã. Sau đó chúng ta
sẽ đọc và xem thử xem cần phải chỉnh sửa ở đâu. Lúc đó mình sẽ chửi bới cậu bằng
đủ lời lẽ mà cậu muốn.”

Charity lắc đầu. “Mình ước có quen biết ai khác để đưa cuốn
sách này cho người đó. Một độc giả khác ấy, cậu hiểu không? Một người không biết
mình giống như cậu. Cậu kiểu gì chẳng thích nó, chỉ bởi vì người đã viết cuốn
sách là mình.”

Nina giở lướt qua các trang bản thảo, dừng lại ở tiêu đề
chương thứ chín. “Oedipus đểu cáng á?”

Charity gật đầu. “Đó là Bob. Anh ta dùng mẹ để lừa dối mình.
Bảo mình là anh ta quá bận không thể gặp mình được và rồi đưa bà ấy đi chơi bạc.
Mình đã nghĩ đó là Dấu hiệu báo động.”

Nina gật đầu đồng ý. “Ừ, mình cũng sẽ nghĩ thế.” Cô lại giở
lướt các trang. “Mình có bỏ lỡ điều gì không? Chương về lần kết hôn của cậu
đâu?”

“Ở trong ấy đấy,” Charity nói. “Cứ tìm đi. Chương mười.
Chương đó khó viết quá.”

Nina nhăn mặt, cảm thấy áy náy vì đã làm Charity nhớ lại cái
thảm họa một-năm của mình. “Mình rất tiếc.”

“Ừ,” Charity nói. “Thông điệp của chương đó là đừng bao giờ
kết hôn với một bác sĩ vì họ sẽ chẳng bao giờ ở nhà, và khi đã về nhà rồi thì họ
sẽ quá mệt để mà yêu đương, vì vậy họ chỉ xem ti-vi rồi đi ngủ. Chỉ riêng
chương đấy thôi cũng đã làm quyển sách đáng giá về phương diện tránh né đau khổ
rồi.”

Nina nghĩ đến cảnh tượng Alex tựa tay vào đi văng, vô cùng
phẩn khởi khi Harrison Ford tìm thấy cái hộp đựng pháp điển tối hôm trước. “Cậu
cứ cường điệu lên thế.”

“Ồ, thế sao?” Charity tựa người vào cửa. “Một đêm nọ, để hâm
nóng lại cuộc hôn nhân của mình, mình đã đón Kenneth ở cửa, trên người không mặc
gì. Anh ta đã hôn lên má mình rồi bước thẳng vào phòng ngủ, bò lên giường và ngủ
thiếp đi. Tất cả đều ở trong đó. Chương mười - Cô nàng Khỏa thân và Xác chết.”

Nina định cười phá lên nhưng rồi tự ngăn mình lại được. “Được
rồi, cậu muốn có người phê bình chứ gì? Mình không chắc về mấy cái tiêu đề
chương này lắm. Có lẽ chúng ta sẽ phải sửa lại một số.” Cô cặp bản thảo xuống
dưới cánh tay và lôi chìa khóa từ trong túi áo ra. “Và ngay cả khi mình thực sự
nghĩ rằng cuốn sách này hấp dẫn, thì cậu vẫn sẽ phải làm cho nó có chất lạc
quan hơn tí chút,” cô vừa nói với Charity vừa tra chìa vào ổ. “Chúng ta có thể
lo chuyện đó lúc viết lại, nhưng một số đoạn trong này đã gần đạt đến độ cay đắng
rồi đấy.”

“Đó là vì mình thấy cay đắng,” Charity nói. “Cậu thực sự
nghĩ nó quá cay đắng à?” Cô lắc đầu. “Chúng ta cần một độc giả khác. Ai đó
không hề quen biết mình.”

Tuyệt, Charity cần các độc giả khác. Giờ cô sẽ phải đến gõ cửa
từng nhà để tìm ra ai đó đưa ra ý kiến thứ hai. Nina đang định đẩy cửa mở ra
thì bỗng khựng lại, nhớ ra một cánh cửa rất đáng để đến gõ. “Chờ chút đã. Nếu
mình tìm được cho cậu vài độc giả khác thì sao?”

Charity có vẻ thận trọng. “Ai?”

Nina đóng cửa lại. “Đi nào. Cậu phải gặp Norma mới được.” Cô
quay bước lên cầu thang, Fred và Charity theo sau cô lên căn hộ tầng bốn.

Khi Norma mở cửa, Nina giới thiệu.

“Bà Norma, đây là Charity,” và rồi cô khựng lại khi bà già
Norma thanh lịch - đóng một bộ cashmere màu ô liu và lanh màu ka-ki - và cô
nàng Charity khác thường - trong bộ cánh bằng vải vynil xanh và lycra bạc -
đang thăm dò nhau, tự rút ra những kết luận cho riêng mình rồi mỉm cười với
nhau. “Charity đã viết một cuốn sách,” Nina tiếp tục khi tình hình có vẻ đã an
toàn. “Nhóm đọc sách của bà có bao giờ đọc bản thảo chưa xuất bản không?”

“Chà, trước đây thì chưa,” Norma nói. “Thế không có nghĩa là
chúng ta không thể bắt đầu.” Bà mở cửa rộng hơn. “Vào đây và kể ta nghe xem
nào,” bà nói, và Fred lút cút chạy vào.

Mười lăm phút sau, họ lại xuống cầu thang, và Charity có một
hạn chót mới.

“Đến thứ Năm mình có thể viết xong chương cuối,” cô nói với
Nina. “Thật tuyệt khi Norma đồng ý giúp đỡ. Cậu có thể đọc xong hết nếu mình
đưa cậu trước tối thứ Năm không?”

“Chắc rồi.” Nina tra chìa vào ổ khóa. “Norma có thể phát bản
thảo vào thứ Sáu và rồi vào thứ Sáu tuần sau...” Giọng cô lạc đi khi cô mở cửa
và nghe thấy tiếng ti-vi trong nhà. “Chúng ta hết Oreo rồi,” giọng Alex vang
lên từ dưới sàn nhà, ngay trước ti-vi, và Fred đến nhập hội cùng anh.

Charity nhướn một bên mày nhìn Nina.

Nina hếch cằm lên. “Chắc mình đã để cửa sổ mở.”

Cô dẫn Charity về phía đi văng. “Đây là Alex. Alex, đây là
Charity.”

Từ chỗ ti-vi, Alex quay lại. “À, nhà văn vĩ đại...” anh mở lời,
để rồi im bặt khi ánh mắt chu du theo đôi chân mang tất đen dài vô tận đến cái
váy vynil siêu ngắn cùng áo lycra không tay của Charity. Lần đầu tiên nhìn thấy
Charity luôn là một trải nghiệm, Nina tự nhắc nhở mình. Nhưng việc thấy Charity
từ dưới sàn nhà nhìn lên sẽ là choáng ngợp. Không phải lỗi của Alex khi cằm của
cậu ta xệ xuống tận đầu gối.

“Tôi đã nghe kể rất nhiều về cậu,” Charity nói, và Alex lồm
cồm ngồi dậy.

“Tôi thì vẫn nghe chưa đủ về cô,” anh nói, còn Nina muốn giết
chết cả hai.

“Tôi sẽ đi lấy Oreo,” cô lên tiếng để có thể thoát khỏi bọn
họ, nhưng Alex quay sang cô và nói, “Tôi đã bảo cô là chúng ta hết sạch rồi.”

“Tôi cất đi đấy,” Nina bảo anh. “Tôi đã cố dọn dẹp chỗ cho
cái bình Crock-Pot vì cậu cứ càu nhàu tôi về nó mãi, và tôi dời đống Oreo đi.
Nhưng dù gì thì vẫn không có đủ chỗ, sau đó tôi lại quên chuyển bánh về chỗ
cũ.”

Alex lắc đầu. “Đừng có di dời các thứ quanh tôi. Sự ổn định
là nền tảng cho bất kỳ mối quan hệ tốt đẹp nào. Hôm nay là di dời đống Oreo, thế
rồi ngày mai sẽ đến lượt cái đi văng, và rồi chúng ta sẽ thế nào đây?” Anh ghé
sát đến nhìn thẳng vào mắt cô và mỉm cười. “Chúng ta đang có mối quan hệ tốt đẹp
ở đây, cưng à. Đừng có phá hỏng mất.”

Tim Nina tròng trành sang một bên, nhưng cô cố hết sức không
mỉm cười đáp lại. “Tôi đi lấy Oreo. Cậu ở lại giúp Charity vui vẻ.”

Cô hướng về phía bếp, cố không giậm mạnh chân, nhưng rồi lại
nhảy dựng lên khi Charity lên tiếng từ sau lưng khi cô với tay mở cửa chạn.

“Tên đó đã tán tỉnh cậu,” Charity nói, tuyệt đối vui vẻ.

“Tên đó tán tỉnh cả mấy cái gốc cây,” Nina đáp trả, tuyệt đối
chán ghét. “Rồi cậu sẽ thấy. Cứ quay ra ngoài kia và ngồi xuống cạnh cậu ta mà
xem.”

“Mình không muốn.” Charity buông người xuống một chiếc ghế.
“Mình đã vĩnh viễn xong chuyện với đàn ông rồi. Cứ mỗi lần thấy một gã là mình
lại muốn khạc nhổ.” Cô trở nên trầm tư. “Ngoại trừ Alex. Có vẻ như cậu ta là
người tốt.”

Nina thả gói Oreo lên bàn. “Vậy thì tiến tới đi.”

Charity quắc mắt nhìn bạn. “Cậu không chịu lắng nghe. Mình
xong chuyện với đàn ông rồi. Cậu thì không. Mình nghĩ cậu nên theo đuổi Alex.”

“Đừng vớ vẩn,” Nina nói, trong lòng cảm thấy hết sức nhẹ
nhõm và rồi lại cực kỳ cáu kỉnh vì mình đã thấy nhẹ nhõm. Charity không có hứng
thú với Alex thì có ý nghĩa gì đâu cơ chứ.

“Mình đâu có vớ vẩn.” Charity cầm một miếng Oreo lên. “Mình
nghĩ cậu nên quyến rũ cậu ta.”

“Quyến rũ ai cơ?” giọng Alex vang lên sau lưng cô.

Charity đánh rơi cái bánh. “Đừng có lén lút vụng trộm sau
lưng tôi thế chứ.”

“Xin lỗi.” Alex đi thẳng về phía tủ lạnh, đẩy cái bình
Crock-Pot vào trong, mở cửa tủ và lấy sữa ra. “Nina sẽ quyến rũ ai cơ? Có thể
tôi không ủng hộ chuyện này.”

“Tôi có một bạn hẹn mới,” Nina nói, trong bụng lại thầm chửi
rủa mình vì giờ cô sẽ phải đào bới để tìm một người hẹn hò. Chuyện đào bới này
khiến cô nghĩ đến ý tưởng khai quật James Dean của Charity, và cô cười toe
ngoài ý muốn.

Alex tựa người vào quầy bếp kế bên và quắc mắt nhìn cô. “Đừng
có cười nữa. Tôi không cho phép cô quyến rũ gã này.”

Nina nhướn mày nhìn anh. “Tôi không cần cậu cho phép.”

“Có, có đấy.” Alex với ra sau cô và lấy từ trong chạn bát ra
một cái tách. “Cô là một người mẹ. Cô có những chuẩn mực phải giữ gìn.”

Charity cau mày nhìn anh. “Cậu ấy không phải một người mẹ.”

“Phải đấy.” Alex gật đầu với Fred, lúc này đang ngồi dưới
chân họ và trao cho họ ánh mắt tôi-cần-một-cái-Oreo-đến-tuyệt-vọng thảm thương
nhất. “Fred đang ở độ tuổi khó dạy.”

Charity nhìn xuống con chó. “Có phải độ tuổi nước mũi thò lò
không?”

Alex khịt mũi. “Đi nào, Fred. Bọn họ đang tỏ ra vô lý, và
người ta đang chiếu lại Frasier đấy. Đi xem Eddie thôi nào.” Anh cầm gói Oreo
lên, ngay lập tức Fred lao tới và lót tót chạy theo anh vào phòng khách.

Charity nhìn Nina. “Cậu chàng đó lú lẫn vì cậu rồi.”

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.