Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên (Tập 1) - Chương 03

 

CY súng trường

Mỗi buổi tối, trước khi bắt đầu kể chuyện, bố thường chế đạn cho buổi đi săn hôm sau.

Laura
và Mary cùng lo giúp bố. Các cô mang tới chiếc muỗng có cán dài, lớn và
chiếc hộp đựng đầy các miếng chì cùng với khuôn đúc đạn. Rồi, trong lúc
bố ngồi chồm hổm trước lò sưởi chế đạn, các cô ngồi sát hai bên theo
dõi.

Trước hết, bố nấu chảy những miếng chì trong chiếc muỗng lớn
đặt trên đống than. Khi chì tan, bố rót cẩn thận qua chiếc lỗ nhỏ vào
khuôn đúc đạn. Một phút sau, bố mở khuôn và từ đó rớt xuống trước lò
sưởi một viên đạn mới sáng bóng.

Viên đạn còn rất nóng nhưng nó
sáng bóng lấp lánh đến nỗi Laura và Mary không thể kìm nổi không đụng
tay vào nó. Thế là ngón tay các cô bị phỏng. Nhưng các cô không dám kêu
một tiếng nào vì bố đã dặn không bao giờ được đụng tay vào một viên đạn
mới. Nếu các cô bị phỏng ngón tay là do lỗi của các cô vì làm sai lời bố
dặn. Vậy là các cô chỉ biết ngậm ngón tay cho nó dịu bớt và ngắm bố làm
các viên đạn khác.

Khi có cả một đống đạn trước lò sưởi, bố ngưng
lại. Bố để cho các viên đạn nguội hẳn rồi với mũi dao găm, bố cạy những
giọt chì đọng ra khỏi chiếc lỗ nhỏ trong khuôn đúc đạn. Bố gom hết
những giọt chì li ti này giữ lại để dành sẽ nấu chảy vào lần làm đạn
tiếp sau.

Những viên đạn làm xong được bố cất vào trong túi đạn.
Chiếc túi nhỏ rất đẹp này do mẹ làm bằng da nai lấy từ con nai mà bố hạ
được.

Làm đạn xong, bố lấy cây súng trên vách xuống để lau chùi.
Suốt ngày dầm trong rừng tuyết, thế nào súng cũng bị thấm ẩm và nòng
súng chắc chắn bị dơ vì khói thuốc súng.

Vì vậy, bố lấy cây thông
nòng ra khỏi chỗ của nó ngay dưới nòng súng, buộc một miếng vải vào đầu.
Bố dựng đứng báng súng trong một chiếc xoong đặt trước lò sưởi và xối
nước sôi từ bình nấu trà vào nòng súng. Rồi, bố thọc nhanh cây thông
nòng vào và lau rửa bằng cách kéo lên đẩy xuống trong lúc nước sôi đen
ngòm thuốc súng thoát ra qua chiếc lỗ nhỏ có nắp đậy khi súng được nạp
đạn.

Bố tiếp tục đổ nước và lau rửa như thế cho tới khi nước thoát
ra sạch bong. Vậy là nòng súng không còn dơ nữa. Nước phải luôn nóng
sôi để thép súng hấp nóng có thể làm khô nước tức khắc.

Lúc đó, bố
quấn một mảnh vải thấm dầu vào cây thông nòng và trong lúc nòng súng
còn đang nóng, bố bôi trơn nó. Với một miếng vải sạch khác tẩm dầu, bố
chùi sạch khắp cây súng cho tới lúc từng điểm nhỏ đều thấm dầu trơn
bóng. Sau hết, bố lau chùi và đánh bóng báng súng khiến nước gỗ cũng
phản chiếu ánh sáng như gương.

Lúc này, bố sẵn sàng nạp đạn vào
súng trở lại và Laura cùng Mary phải giúp bố. Có Laura và Mary kề sát
hai bên, bố đứng thẳng người, giữ cây súng dài dựng ngược trên báng và
nói:

- Bây giờ các con nhìn bố và nói cho bố biết bố có phạm lỗi nào không?

Thế là các cô chăm chú theo dõi nhưng bố không bao giờ sai sót hết.

Laura
đưa cho bố chiếc sừng bò trơn bóng đựng đầy thuốc nổ. Đầu sừng có một
nắp nhỏ bằng kim khí. Bố đổ đầy thuốc nổ vào chiếc nắp này và trút vào
trong nòng súng. Rồi bố khẽ lắc cây súng và gõ nhẹ nhẹ nòng súng cho tất
cả thuốc nổ đều dồn hết xuống dưới.

Tiếp đó, bố hỏi:

- Hộp đồ vá của bố đâu?

Mary
liền đưa ra chiếc hộp thiếc nhỏ đầy những mảnh vải tẩm dầu. Bố đặt một
miếng vải tẩm dầu lên họng súng, đặt lên trên nó một viên đạn chì mới
sáng bóng rồi dùng cây thông nòng đẩy tụt hết vào trong nòng súng.

Bố
nhồi chặt những thứ này vào số thuốc nổ. Khi cây thông nòng chạm những
thứ này, nó nẩy lên trong nòng súng và bố nắm chắc lại, đẩy mạnh xuống.
Bố làm việc này khá lâu.

Sau đó, bố đặt cây thông nòng về chỗ của
nó bên nòng súng. Bố lấy ra từ trong túi một hộp ngòi nổ, mở cò súng,
đẩy một mảnh vải nhỏ sáng rỡ lên trên khoảng lõm ngay dưới cò súng.

Bố đẩy cò súng trở lại, khẽ khàng và thật cẩn thận. Nếu đẩy xuống nhanh thì - bang - súng nổ ngay.

Khi
bố ở nhà, cây súng luôn nằm ngang trên hai chiếc móc gỗ trên khung cửa.
Bố chuốc những chiếc móc từ một nhánh cây tươi bằng dao và đóng sâu vào
những chiếc lỗ trong vách ván. Các đầu móc uốn cong lên và giữ cây súng
rất chắc.

Súng luôn nạp đạn sẵn và luôn nằm trên khung cửa để bố có thể lấy ra mau chóng, dễ dàng vào bất kì khi nào cần đến.

Khi
bố vào rừng Big Woods thì luôn phải chắc chắn là có đầy túi đạn cùng
hộp đồ vá, hộp ngòi nổ nằm trong túi áo. ống thuốc nổ và chiếc búa nhỏ
bén ngót dắt nơi thắt lưng còn cây súng nạp đạn sẵn trên vai.

Bố luôn nạp đạn ngay sau khi bắn, vì không muốn gặp phải một điều bất thường nào với cây súng không có đạn.

Ngay
sau khi hạ một con vật, bố luôn ngừng lại để nạp đạn vào súng, lường
thuốc nổ, cho vào nòng súng, lắc dồn xuống rồi nhồi vải dầu và chì, đặt
ngòi nổ dưới cò súng. Khi bắn một con gấu hay một con báo, bố phải giết
con vật bằng phát súng đầu tiên. Một con gấu hay một con báo bị thường
có thể giết một người trước khi người đó có đủ thời gian nạp viên đạn
khác vào súng.

Nhưng Laura và Mary không khi nào sợ lúc bố đi một
mình vào rừng Big Woods. Các cô biết chắc bố luôn giết những con gấu hay
những con báo bằng phát đạn đầu tiên.

Sau khi chế xong đạn và súng đã nạp đạn là thời gian kể chuyện.

Laura nài nỉ bố:

- Bố kể về giọng nói giữa rừng đi.

Bố nheo mắt nhìn cô bé:

- Ô, không đâu. Các con có muốn nghe chuyện về lúc bố còn là một cậu bé hư không?

Laura và Mary cùng nói:

- Ô, các con thích nghe. Các con thích nghe!

Thế là bố bắt đầu kể:

Chuyện Về Bố Và Giọng Nói Giữa Rừng

Khi
còn là một cậu bé không lớn hơn Mary bây giờ, mỗi buổi chiều, bố phải
vào rừng kiếm mấy con bò sữa đưa chúng vào nhà. Ông nội nhắc bố không
được ham chơi trên đường mà phải mau chóng đưa bò về nhà trước lúc trời
tối, vì trong rừng có gấu, sói và báo.

Một hôm, bố đi sớm hơn
thường lệ nên nghĩ là không cần vội vã. Trong rừng có thật nhiều thứ để
xem khiến bố quên bẵng trời sắp tối. Sóc đỏ leo trèo trên cây, sóc chuột
lăng xăng qua các đám lá và lũ thỏ con đang bày trò chơi chung giữa các
khi đất trống. Các con biết đó, thỏ con luôn bày trò chơi cùng với nhau
trước khi đi ngủ.

Bố bắt đầu đóng vai một thợ săn vĩ đại tìm đuổi
lũ thú hoang và người da đỏ. Bố chơi say sưa trò chiến đấu chống người
da đỏ cho tới lúc trong rừng hình như toàn là người man rợ thì lập tức
bố nghe thất lũ chim đêm líu lo lên tiếng. Lối đi nhòa nhạt còn trong
rừng thì tối sẫm.

Bố nhớ ra là phải lùa bò về nhà thật mau để bò được an toàn trong chuồng trước khi đêm xuống. Nhưng bố không thấy con bò nào.

Bố cố lắng nghe nhưng không nghe thấy tiếng chuông của chúng. Bố gọi lớn chẳng con bò nào tới.

Bố
thấy sợ bóng đêm, sợ thú dữ nhưng không dám về nhà gặp ông nội mà không
đem theo lũ bò. Thế là bố chạy lung tung khắp rừng, săn tìm và la gọi.
Suốt thời gian đó, bóng tối cứ dày hơn, đen đặc hơn và khu rừng thì rộng
thêm mãi với những cội cây, bụi rậm hoàn toàn khác hẳn.

Bố không
tìm thấy bò ở bất kỳ nơi nào. Bố leo lên các gò cao, lùng kiếm và la
gọi, rồi bố chạy xuống các trũng sâu la gọi và lùng kiếm. Có lúc bố dừng
lại, lắng nghe tiếng chuông bò nhưng không thấy gì ngoài tiếng rì rào
của lá cây.

Rồi, bố nghe rõ một hơi thở lớn và nghĩ rằng có một
con báo ở đó, trong bóng tối ngay sau lưng bố. Nhưng đó chỉ là hơi thở
của bố.

Mấy ống chân trần của bố bị gai tầm xuân cào nát và khi bố
băng qua các bụi rậm thì cành cây và đập. Nhưng bố tiếp tục lùng kiếm
và gọi lớn:

- Sukey! Sukey!

Bố thu hết sức gào lên:

- Sukey! Sukey!

Ngay trên đầu bố, bỗng có giọng hỏi:

- Hu?

Tóc bố dựng đứng lên. Giọng hỏi lại tiếp tục:

- Hu? Hu-uu?

Và sau đó, bố không biết bố chạy ra sao!

Bố quên hết luôn lũ bò. Điều bố cố làm là vượt ra khỏi bóng tối, trở về nhà.

Giọng nói trong bóng đêm đuổi theo bố và lại hỏi:

- Hu-uu?

Bố
chạy với tất cả sức mình có. Bố chạy không kịp thở và cứ chạy. Có một
cái gì đó chụp lấy bàn chân bố và bố ngã xuống. Lập tức bố vùng dậy và
lại chạy. Không một con sói nào đuổi kịp bố.

Cuối cùng, bố vượt
khỏi khu rừng tối và tới sát chuồng bò. Lũ bò đang tề tựu tại đó chờ mở
gióng để đi qua. Bố lùa chúng qua rồi chạy về nhà.

Ông nội nhìn lên, nói:

- Chàng trai, làm gì mà về trễ vậy? Mải chơi dọc đường hả?

Bố cúi xuống và nhận ra một móng chân cái bị tróc mất. Bố kinh hoàng tới nỗi không hề cảm thấy đau đớn trong lúc đó.

Bố ngưng câu chuyện tại đó và chờ tới khi Laura lên tiếng:

- Tiếp đi, bố! Bố kể tiếp đi!

Bố nói:

-
Được! Rồi, ông nội đi ra ngoài sân, chặt một cành cây cứng. Và ông nội
trở vào nhà tặng cho bố một trận đòn để bố nhớ từ đó về sau không được
làm sai lời ông nội dặn.

Bố tiếp:

- Một cậu bé chín tuổi đủ
lớn để nhớ những lời dặn. Mỗi điều bố dặn các con làm theo đều có lí do
chính đang và nếu các con luôn làm theo lời dặn thì không có gì nguy hại
xảy ra với các con cả.

- Dạ, dạ, bố!

Laura vừa nói vừa nhấp nhổm trên đầu gối bố và tiếp:

- Rồi ông nội còn nói gì nữa?

Bố nói:

-
Ông nội bảo “nếu con nghe lời bố thì con sẽ không ở trong rừng Big
Woods sau khi trời tối và con không hoảng sợ bởi tiếng kêu của một con
cú mèo”.

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3