Thiên thần hai mặt - Chương 08 - Phần 01

Chương 08: Con tim thổn thức

Ngày hôm sau ....

" Reng! Reng!"

Tiếng chuông điện thoại réo lên liên hồi trên đầu
giường khiến Quốc Thịnh không còn lơ đi được nữa, đành bắt máy trong tình trạng
ngái ngủ, đôi mắt vẫn nhắm nghiền đầy mệt mỏi:

" Alo!"

<< Quốc Thịnh! Bên thị trường Hàn Quốc đã có
phản ứng. Anh hãy mau trình duyệt những tài liệu anh vừa thu thập được, kiểm kê
lại toàn bộ rồi đưa cho tôi qua email. Tôi chờ!>>

Anh liền tung chăn, lập tức ngồi phắt dậy. Tuy nhiên
do hậu quả của việc uống say đêm qua nên vừa mới tỉnh giấc liền không tránh khỏi
choáng váng, xây xẩm mặt mày. Tuy nhiên đôi mắt lúc này đã mở to hẳn lên, một
tay day day thái dương, giọng trầm xuống:

" Vâng, tôi làm ngay!"

Cúp xong điện thoại, anh lắc đầu vài cái cho tỉnh
táo, rồi lấy ngay cái usb màu xanh ngọc cắm vào chiếc laptop luôn kề cận bên
mình, mắt căng thẳng nhìn vào màn hình, tay rà chuột. Nhưng rồi chưa kịp 1 phút
sau, đồng tử anh như giãn ra, chân mày nhíu chặt lại, một tay ôm lấy mặt than
khổ:

" Trời đất! Mình quên mất chưa lưu dữ liệu vào
usb!"

Ngồi day trán một hồi, cuối cùng anh quyết định lôi
từ trong túi áo treo trên đầu giường ra chiếc điện thoại, dò tìm tên trong danh
bạ, rồi ấn nút gọi.

Đến khi màn hình điện thoại hiện lên tên " Cẩm
Tú", anh mới giật mình nhớ lại ngày hôm qua là sinh nhật của cô ấy. Vậy mà
anh lại quên mất, ngay cả một cuộc gọi chúc mừng sinh nhật cũng không có ...

Lối suy nghĩ ấy chợt thoáng qua thật nhanh khi anh
nghe giọng hồ hởi của Cẩm Tú, chỉ sau vài tiếng chuông:

" Quốc Thịnh!"

" Ơ ... Cẩm Tú ..."

Đột nhiên nghe thấy giọng nói phấn khởi đầy vui mừng
của cô, tim anh bỗng ngưng một nhịp, sự ray rứt như đè nén tâm can anh, khiến
cho anh ngộp thở. Mỗi lần khi đối diện với sự nồng nhiệt của cô, anh vừa cảm thấy
có lỗi, nhưng cũng không tránh khỏi khó chịu:

" Cẩm Tú! Trong máy có một số dữ liệu anh cần.
Em hãy vào ổ D tìm kiếm thư mục bản duyệt, save hết qua email giúp anh
nhé!"

Đầu dây bên kia bỗng dưng im bặt, rồi lại bất ngờ thốt
lên:

" Anh không phải đã lưu vào laptop rồi
sao?"

" Quả thật anh đã lưu vào laptop, nhưng bản chỉnh
sửa của đối tác thì lại nằm trong máy ở nhà. Em nhanh chóng tìm kiếm rồi gửi
qua email giúp anh nhanh nhé!"

" Được, được. Em làm ngay! Anh đợi chút
nhé!"

Cẩm Tú vội vã chạy vào phòng làm việc và mở máy tính
lên, nghe thấy giọng căng thẳng của anh qua điện thoại cũng khiến lòng cô hoang
mang theo. Mắt theo đó cũng chăm chăm nhìn vào màn hình.

Bàn phím lập tức vang lên âm thanh lạch cạch, cô
nhanh chóng gửi những dữ liệu vào mail của anh, một bên vai được áp sát chiếc
điện thoại kề vào tai mình, cất tiếng:

" Em gửi xong rồi!"

" Vậy thì tốt! Cám ơn em!"

Nói xong anh ngắt luôn cuộc trò chuyện, âm thanh bên
đầu dây kia vang lên tiếng tút tút ngắt quãng như tăng thêm sự hụt hẫng trong
lòng Cẩm Tú. Cô chới với, miệng sắp sửa thốt ra vài câu hỏi thăm thì đành phải
nuốt vào, lồng ngực như thắt lại, đành cắn môi uất ức:

" Một câu hỏi thăm với nhau lại khó nói như vậy
sao anh?"

Cô đờ đẫn một hồi, chiếc điện thoại giữ yên trên tay
lúc này đã chịu hạ xuống, môi nở một nụ cười nhạt nhẽo, rồi lại tự an ủi mình rằng
anh quá bận rộn trong công việc mới lạnh lùng với cô như thế, rồi vài hôm nữa
thôi, anh sẽ về lại bên cô.

Chợt ánh mắt cô nhìn vào chiếc bàn làm việc của Quốc
Thịnh, khẽ lắc đầu vì mọi thứ trên bàn quá bề bộn. Thế là không nói không rằng,
cô nhanh tay dọn dẹp, sắp xếp gọn gàng sạch sẽ, còn những giấy báo thì cất kỹ
càng vào trên kệ.

" Bộp!"

Một quyển sách dày cộm rơi ra từ kệ sách rớt xuống đất,
những trang giây cũng theo gió mà lật tứ tung, rồi vô tình dừng lại ngay một
trang, trong đó có kẹp lấy một bìa hồ sơ nhỏ màu trắng. Ngẩn người vài giây, cuối
cùng cô tò mò lấy ra xem.

Bìa sơ mi được bọc gói rất cẩn thận, trong đó được cất
giữ một sấp giấy dày cộm, cô kiên nhẫn lấy ra từng tờ, rồi trong tích tắc, đôi
mắt cô nheo lại, bàn tay bất chợt run rẩy khi trông thấy những dòng chữ trên giấy.

Đơn xin cai nghiện! Bệnh án! Và giấy tờ cai nghiện tất
cả đều chất chồng trong bìa hồ sơ màu trắng, hơn thế nữa trong tất cả những hồ
sơ này đều chỉ có một cái tên duy nhất - Mai Hữu Nghĩa.

Sắc mặt cô trắng bệnh, ánh mắt di chuyển từng chữ một
trên trang giấy rồi dừng ngay tại con số thời gian nhập thủ tục cấp phép cai
nghiện - là ngày này của hai năm về trước.

Trong giấy tờ có ghi rõ, người đàn ông này đã cai
nghiện hai lần, nhưng vẫn không lần nào có kết quả khả quan, chứng nào tật nấy.
Và kinh phí trả tiền trong hai năm qua không phải là con số nhỏ. Nghĩa là Quốc
Thịnh đã giấu cô chi tiền giúp đỡ người đàn ông này cai nghiện trong suốt hai
năm qua...

Đôi mắt cô tóe lửa, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy những
giấy tờ trước mặt, cố kiềm nén để không phải xé nát chúng, nghiến răng rít lên:

" Hữu Nghĩa - ba của Phương Nhã sao????" -
Cô tức giận đập hai tay lên bàn, ngón tay cũng theo đó mà cào sát vào mặt bàn,
cả thân người run lên theo từng hơi thở đứt quãng - " Phương Nhã! Kiếp trước
tôi và Quốc Thịnh đã mắc nợ gì cô, mà kiếp này lại đeo bám chúng tôi dai dẳng
như thế. Hết hồ ly tinh như cô xong thì lại đến người cha đáng quý của cô, giấu
diếm tôi chăm lo cho ông ta suốt hai năm trời!!!! Gia đình các người giỏi lắm!!!"

Cố gắng nuốt cơn giận vào trong cuống họng, cô nắm lấy
những giấy tờ trên bàn, mắt quét thật nhanh vào số điện thoại của trung tâm cai
nghiện, môi bất giác cong lên thành một nụ cười giễu cợt, nham hiểm. Dưới làn
gió lồng lộng, những giấy tờ trên bàn phút chốc bay tứ tung trong phòng, ánh mắt
của Cẩm Tú chợt lóe lên một tia sáng lướt qua thật nhanh, rồi vụt tắt.

Trong lúc đó, cách ngôi nhà của Quốc Thịnh vài ba
con đường ...

Một người đàn ông tướng tá cao ráo, tay cầm chai rượu
nốc lấy nốc để, tóc tai bù xù, mình mẩy hôi hám, bước chân đi xiêu vẹo khiến những
người xung quanh ai nấy đều tránh xa, đôi mắt anh ta đờ đẫn nhìn vào đôi nam nữ
trước mặt, rồi lại sấn tới ôm chầm lấy cô gái kia:

" Phương Nhã! Em đấy à?"

Người đàn ông kia đầu óc mụ mị, nhìn vào khuôn mặt
người con gái mình vừa mới ôm, đổ ập vào mắt mình. Rồi bất chợt có tiếng hét
lên đầy giận dữ, cùng lúc một cú đấm nhanh chóng đập vào mặt anh ta, ngã phịch
xuống đất, kèm theo đó là giọng đanh thép của một người rít lên:

" Thằng khốn, mày làm gì bạn gái tao thế hả?"

Người con trai mắt nổi đầy gân xanh, nhào đến đánh
túi bụi lên người của anh ta, không ngừng mắng nhiếc xối xả. Những người xung
quanh cũng bu quanh đấy vì tò mò, một số người huýt sáo đầy thích thú, cũng có
một số chạy đến can ngăn, nhưng đều không xi nhê gì.

" Cho mày chừa cái tật dê cụ này! Chết đi, thằng
bệnh hoạn. Đụng đến bạn gái tao à? Chết đi!"

Người thanh niên kia vẫn đánh tới tấp lên thân, lên
lưng và ngực anh ta, nhưng sau một hồi không thấy người đàn ông kia phản ứng, cộng
thêm sức lực cũng đã mệt nhoài, nên sức mạnh đã giảm, mắt trợn trừng nhìn thân
người đàn ông nằm dưới đất như thể anh ta là sinh vật lạ.

Khuôn mặt người đàn ông ấy tưởng chừng như chỉ mới
ngoài ba mươi, cả người đều mặc một bộ đồ cũ rích, dơ dáy bẩn thỉu, râu ria mọc
đầy cằm, chỉ có đôi mắt luôn vô hồn, trơ ra đó nhìn người con gái mình vừa mới
ôm ban nãy, trong lòng chua xót và dấy lên một sự căm phẫn tột cùng.

Bị đánh bầm dập, cả người đầy thương tích, nhưng dường
như càng bị đánh thì càng tỉnh táo!!!!

Đôi mắt anh ta sáng lên, quắc mắt nhìn người thanh
niên trước mặt, giọng đầy phẫn uất:

" Đánh đi! Đánh chết tao đi!"

Ngay lập tức mọi hoạt động của anh ta dừng hẳn lại,
các cơ trên mặt như căng ra, toàn thân cứng đờ. Ngẩn người một hồi lâu, sau đó
liền chỉnh sửa lại áo quần, khẽ hừ một tiếng đầy khinh bỉ:

" Thằng điên!"

Dứt lời, anh ta đá thêm vào bụng người đàn ông kia
thêm vài cú nữa, rồi mới hậm hực kéo tay cô bạn gái bỏ đi.

Những người xung quanh cũng dần tản ra, còn lại một
số người tốt bụng cũng kéo đến bu quanh người đàn ông kia, e dè hỏi han. Nhưng
đáp lại chỉ là sự im lặng bao trùm, anh ta vẫn không hé môi đến nửa lời, chỉ ngả
đầu ra sau, nằm dài xuống mặt đất. Được vài phút, ai nấy cũng đều chịu không nổi
mà bỏ đi.

Bất giác, anh ta đưa bàn tay lên che đôi mắt của
mình, mắt nhắm nghiền hít lấy mùi của ánh nắng gay gắt, trạng thái bắt đầu chìm
vào giấc ngủ, vô thức để bản thân trôi tuột về ký ức của quá khứ ...

Dưới hàng ngàn vì sao lấp lánh, đôi tay của một cặp
nam nữ đan chặt vào nhau, trao cho nhau những nụ cười ngọt ngào, và lời nói đường
mật. Người con gái có mái tóc tém để lộ bờ cổ trắng ngần và đôi bông tai màu bạc
chiếu sáng, như phủ quanh đôi mắt. Cô ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh thật nhẹ,
thủ thỉ gọi tên của người yêu. Lời hứa của tình yêu chung thủy luôn nhẹ nhàng
như làn khói, đến rồi đi chỉ trong vụt tắt ...

" Chúng ta chia tay, anh đừng đến làm phiền tôi
nữa!!!!"

Những ngày tiếp theo sau đó, có lẽ hệt như chốn địa
ngục, tiếng rít lên đầy lạnh lùng đầy tàn khốc của cô như bóp nát trái tim anh.
Khi đó, cô đứng một chỗ, ôm lấy người đàn ông kia, phủ đôi mắt băng giá ấy lên
người anh, hình ảnh đó chưa bao giờ anh dám nghĩ đó lại là sự thật ...

" Cô là loại đàn bà bần tiện như thế sao? Vì
cái gia đình của tôi không đủ đáp ứng lòng tham của cô thôi sao?" - Giọng
anh trở nên giá buốt, Sự thật tàn khốc đang dần thiêu đốt con người anh, khiến
lòng tin nơi anh trở nên chết dần chết mòn, bất giác cười khẩy - " Thì ra
trước giờ tôi yêu lầm phải người đàn bà thối tha như cô. Sẵn sàng vì cô mà gạt
bỏ gia đình, Giang Phi Vũ như tôi lại có ngày này!!! Hahaha! Thật nực cười!"

Cô nhìn anh đầy ngao ngán, tay xoa lấy đùi nõn nà trắng
trẻo của mình đầy khiêu gợi, miệng vẫn còn buông lời gợi tình:

" Anh phải cám ơn tôi mới phải. Tôi gạt anh thì
anh mới có kinh nghiệm, để lần sau không còn dám ngây thơ tin người như thế nữa,
đúng không? Nhưng mà ... nếu anh muốn lên giường với tôi thì được thôi. Nể tình
anh " đáng yêu" như thế, sau anh chàng này tôi sẽ khuyến mãi cho anh
một đêm ân ái. Chịu không?"

Vừa nói cô vừa đưa mắt nhìn người con trai kế bên đầy
khiêu gợi, cho đến khi nhìn thấy cả người anh cứng đờ ra, sống lưng thẳng đơ liền
hả hê cười to, trong tích tắc bóng dáng của cả hai đã khuất nhanh như làn
khói...

Mu bàn tay anh đầy gân xanh, đôi mắt tóe lửa, dần dần
cơn thịnh nộ bắt đầu trào ra, căng phồng trong lồng ngực. Trong khoảnh khắc đó,
tình yêu trong anh đã thật sự chết mất rồi!

Trong căn phòng sáng trưng của bệnh viện, một cô y
tá và vị bác sĩ đứng ở hai bên mép giường, căng thẳng nhìn tình trạng của người
đàn ông nằm trên giường, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chặc lưỡi:

" Không ngờ một bác sĩ từng kiêu căng ngạo mạn,
coi trời bằng vung thế kia lại có ngày trở nên tàn tạ, sống buông thả bản thân
như thế!"

Cô y tá đẩy gọng kính lên cao, gật gù phụ họa theo lời
bác sĩ, ra vẻ hiểu biết:

" Treo bằng vĩnh viễn! Quả thật đối với một bác
sĩ có tay nghề như anh ấy, thì điều này thật khó chấp nhận được!"

Lời cô y tá thốt ra khỏi miệng chưa được bao lâu,
thì bất giác cả người đàn ông nằm trên giường bệnh như run lên, đôi mắt mở bừng,
chợt chuyển mắt nhìn xung quanh thì lại bắt gặp ngay ánh mắt của người bác sĩ
trẻ đứng bên cạnh:

" Bác sĩ Vũ! anh tỉnh rồi!"

Ánh mắt anh chợt sững lại, vẻ mặt thảng thốt nhìn một
lượt khắp phòng, rồi bất ngờ thốt lên:

" Sao tôi lại ở bệnh viện?"

" Bác sĩ Vũ! Là một đồng nghiệp trong bệnh viện
đi ngang qua nhìn thấy anh nằm bất tỉnh giữa đường, nên mới đưa anh vào
đây." - Chàng bác sĩ trẻ tuổi nhanh nhảu đáp.

Cô y tá ban nãy còn tỏ vẻ hiểu biết, nay thấy người
đàn ông kia tỉnh dậy liền e dè không dám hó hé một câu nào. Cũng bởi vì anh ta
nổi tiếng nghiêm khắc khó chịu, lúc nào cũng mang sự lạnh lùng cổ hủ của mình để
dọa nạt những người xung quanh, nên chẳng ai dám động chạm đến anh. Vì biết rằng,
một khi làm anh nổi giận cũng đồng nghĩa với cả ngày đó sẽ không ai được yên
thân!

" Hừ! Ra ngoài hết đi!" - anh gay gắt nói,
trong lời nói chứa đựng vẻ bất cần, không nể nang bất cứ ai.

Cô y tá nhún vai nhìn anh bác sĩ trẻ tuổi, anh ta ái
ngại nhìn anh rồi lại quay sang nhìn cô y tá. Rõ ràng là họ đã quá quen với
thái độ bất lịch sự này từ lâu rồi, chỉ có điều thân là một đồng nghiệp, hơn thế
nữa lại là cấp trên, nên cơ bản đành phải nhún nhường cho qua. Mặc dù, hai năm
qua người đàn ông tên Vũ này đã không còn là bác sĩ nữa!

Đến khi cánh cửa nặng nề được đóng lại, Phi Vũ mới lặng
người nhìn kỹ mọi thứ xung quanh, môi nhếch lên tạo thành một nụ cười giễu cợt.
Không ngờ đã hai năm qua, anh lại có thể trở lại bệnh viện này. Thế nhưng,
cương vị đã không còn là bác sĩ, mà chỉ là một bệnh nhân!

Nhìn nghiêng qua cửa sổ, anh hồi tưởng lại khi nãy
trên đường, vì cơn men rượu ngậm nhấm, anh lại một lần nữa ôm nhầm phải một người
đi đường, lòng bất giác cũng nhớ đến tình yêu đầu tiên của bản thân mình.

Phương Nhã!

Cái tên rất đẹp, như người yêu trước đây của anh. Một
thời từng làm anh say đắm, ngu muội, chìm đắm trong ảo tưởng bên men tình, mà
không hề nhận ra tất cả đều chỉ là giả dối. Những lời thề non hẹn biển, nụ cười
đầy

mê hoặc, và sự bẽn lẽn e thẹn của những cô gái mới lớn...
những thứ đó từ lâu đã là một kế hoạch người đàn bà đó dựng sẵn cho anh mà
thôi!

Năm năm trước, khi anh có trong tay tất cả, danh dự,
địa vị, tiền bạc, người đàn bà đó luôn rót vào tai anh những lời ngon ngọt,
trao cho anh những cử chỉ tình tứ mà bấy lâu luôn tưởng đó là tất cả. Và rồi
khi sự nghiệp của gia đình anh đột ngột bị phá sản, tất cả đều sụp đổ chỉ trong
vòng một đêm... thì ngay lập tức, đuôi cáo của ả ta cũng nhanh chóng được vạch
trần, sẵn sàng rủ bỏ anh không thương tiếc!

Cuộc sống từ đó của anh trở đi, hoàn toàn chìm trong
nỗi hận đàn bà, day dứt mãi không nguôi! Nhất là với những người mang tên của
người đàn bà đó!!!

Nghĩ đến đây, anh liền đờ đẫn nhìn chằm chằm vào hai
bàn tay mình, cười khẩy.

Nhớ lại hai năm trước, có một người con gái, mặt đã
bị phỏng nặng do axit mang lại, đã từng tha thiết khẩn cầu với một vị bác sĩ,
trong lời nói đầy vẻ tuyệt vọng đến cùng cực, nhưng ánh mắt lại mang một sự
cương quyết đến dữ dội. Khi đó, anh đã là một bác sĩ có tay nghề, và người mà
cô gái đó van xin đòi tráo đổi mẫu xét nghiệm ADN, lại chính là đồng nghiệp
chung một khoa với anh.

Phương Nhã! Một cái tên mà anh vô cùng căm ghét, vừa
quyến rũ đầy mị hoặc, nhưng cũng lại mang đến cho anh nhiều đớn đau.

Con tim đau đớn chôn vùi trong quá khứ, lại một lần
nữa bị phơi bày giữa sự thật trần trụi, trở thành một ngọn lửa sẵn sàng thiêu đốt
bất cứ ai nhảy bổ vào. Và người con gái dáng vẻ đáng thương trước mặt ông khi
đó, đã vô tình trở thành một công cụ, một thứ đồ chơi nhằm thỏa mãn cuồng phong
bão tố của Phi Vũ!

Người đồng nghiệp của anh khi đó, vốn dĩ không hề
cho phép bất cứ yếu tố nào gây tổn hại đến uy tín bệnh viện cũng như đạo đức cá
nhân. Bởi vì đánh tráo ADN là một việc làm vô cùng tồi tệ và nghiêm trọng. Thế
nhưng những việc làm đó đến tai Phi Vũ, lại trở thành một ván cờ bước ngoặc
đánh đổi sự nghiệp của chính mình.

Báo cáo nội dung xấu