Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 003
Chương 3: Ngôi nhà trên núi
“Đi, đi gõ cửa đi!” Ý tôi muốn
bảo hai chị em kia đi lên trước, chắc đây là nhà của người thợ săn trên núi,
trước cửa nhà có treo mấy bộ da thú, không biết chủ nhà là loại người như thế
nào? Trong lòng tôi có chút lo lắng, trong đầu hiện lên hình ảnh một người đàn
ông lỗ mãng, hay là lại gặp một kẻ biến thái đây? Hây da, Diệp Vũ à, mày đầu
heo sao, cứ nghĩ lung tung gì thế?
Đang nghĩ miên man thì Tiểu
Thuý và Tiểu Lan đã đi tới gõ cửa, vừa gõ vừa gọi: ‘Mở cửa ra” trong lòng tôi
thót lên, các cô nàng cứ gọi ầm lên như thế, có người nào mà thèm mở, tôi hít một
hơi sâu rồi kéo hai cô lại. “Tiểu Vũ, ngươi làm gì thế?” Tiểu Lan và Tiểu Thuý
không hiểu nhìn tôi, tôi mặc kệ hai cô nàng, lại nói tôi cũng chẳng thích gì
hai người này cả! Mình vào phủ mấy ngày nay cũng chẳng chơi thân với mấy cô, chỉ
là cùng thân phận người hầu thôi. Tôi hắng giọng gọi vào trong nhà: “Hôm nay tiểu
nữ gặp chuyện không may đến đây. Xin hỏi có cho ngủ lại một đêm được không, đã
làm phiền xin thông cảm cho!”
Quả nhiên những lời này của
tôi đã có tác dụng, chỉ nghe tiếng cửa kẹt một tiếng rồi mở ra, sau đó có tiếng
một người già trả lời: ‘Xin hỏi các ngươi là người thế nào?”
“Chúng cháu là người trong
kinh đô Cổ Trấn, hôm nay bị lạc đường không tìm được đường về, định xin ở nhờ
trong nhà một đêm ạ” Tôi nói thành tâm thành ý, sau đó nhìn thấy ánh mắt kính nể
của Tiểu Thuý Tiểu Lan, nhưng là người độc nhất của thế kỷ hai mươi mốt đã tốt
nghiệp đại học rồi nha! Nếu những lời như thế đều không làm khó được tôi khi gặp
khó khăn thì quên đi nhé. Đang vô cùng đắc ý thì thấy một khuôn mặt già ló ra
ngó nghiêng, nhìn chúng tôi từ đầu xuống chân. “Các ngươi thực sự là người kinh
đô sao?” Chắc bà nhìn thấy quần áo chúng tôi tơi tả mặt mũi bẩn thỉu thì có
chút nghi hoặc. “Vâng, chúng cháu vừa rồi bị lạc trên núi lớn, nên quần áo mới
bị rách thế này ạ” Tôi giải thích. Bà lại nhìn chúng tôi lần nữa rồi mới đẩy cửa
mời chúng tôi vào nhà, nhận ra người nhà này cũng nghèo, chỉ có hai phòng,
phòng to bên trong có chiếc giường và hai cái bàn, đơn sơ tới mức không thể đơn
sơ hơn được nữa. Tôi và Tiểu Thuý, Tiểu Lan nhìn lướt qua, có chút không thể
tin nổi “Cứ tự nhiên ngồi, đừng khách sáo, ta đang nấu cháo” Bà chủ nhà đứng
lên đi vào phòng bếp. “Bà ơi, ở đây chỉ có mình bà sống thôi sao?’ Tôi nhìn khắp
nơi đánh giá. “Không phải, ta và chồng ta cùng sống, hôm nay ông ấy vào trong
thành bán da thú rồi” Bà chủ nhà nhìn trời bảo: “Chắc hơn một canh giờ nữa sẽ về”
Trong lòng tôi nổi lên tia thương cảm, ánh mắt bà chủ đợi chồng về xúc động
nhìn tôi, mà đúng lúc này ngoài cửa có tiếng chân bước vang lên. “Các cháu ngồi
đây nhé, chồng ta đã về rồi” Bà chủ đứng dậy ra mở cửa. Tôi và Tiểu Thuý Tiểu
Lan không nói gì, nghe thấy tiếng một ông già đang nói là hôm nay ông bán được
khá nhiều bạc, một lát sau thấy ông thợ săn đi vào phòng, bà chủ đi đằng sau,
nhìn thấy chúng tôi thì nở nụ cười, tiện tay vắt tấm da thú lên trên tường, thở
dài bảo: ‘Haizz…Hôm nay trong thành xảy ra chuyện lớn rồi” “Ông chủ, xảy ra
chuyện lớn gì vậy?” Tôi hoảng sợ một chút vội vàng hỏi lại. Ông chủ thở dài bảo:
‘Còn không phải chuyện Huyện lão gia chết sao, cháu nói xem một người đã chết
vài ngày rồi mà hung thủ vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, không bắt được,
haiz..Huyện lão gia này chết không biết có bao nhiêu dân kêu oan không được!
Đúng là một vị quan thanh liêm cứ thế mà ra đi, hung thủ thật sự tàn nhẫn quá”
Tiểu Lan “Ôi” một tiếng ngã từ trên ghế xuống, hai mắt kinh hoàng, toàn thân run
rẩy, ông chủ hoảng sợ, mở to hai mắt nhìn qua. “Tiểu Lan, ngươi sao không cẩn
thận thế, có phải lại bệnh cũ tái phát không?” Tôi hỏi tới, tiểu Thuý che người
nàng, tôi ra hiệu bằng mắt bảo các nàng đừng làm loạn, ông chủ không phát hiện
ra điều gì khác thường ở chúng tôi, lấy ra tẩu thuốc rít hai hơi, “Ông chủ à,
ngài nói trong thành xảy ra chuyện lớn ạ? Là chuyện lớn gì thế?” Tôi giả vờ có
hứng thú hỏi tới: “Aizz, vị lão gia quan thanh liêm này vừa đi, trên mặt mọi
người ai cũng quan tâm, cháu nói xem! Đề đốc đại nhân tới cũng vậy thôi! Nghe
nói là người kinh thành tới đó, hơn nữa vẫn là một vị quan lớn!” Ông chủ nhà
nói rất thận trọng. Lòng tôi thì trùng xuống không nghĩ đến trận này lại càng lớn
đến thế, nếu kinh động đến lão hoàng đế thì phải làm sao bây giờ? Tôi đây đúng
là không tránh khỏi tai kiếp, chết chắc sao? Không đúng vậy nha! Người cũng
không phải do tôi giết, tôi sao phải chột dạ chứ, tôi muốn quang minh chính đại
mới đúng chứ. Ý nghĩ trong tôi thay đổi nhanh thật, tự dưng thấy sáng ngời, có
thể lão Hoàng đế đã để ý tới vụ án của tôi mà có khả năng lật lại bản án cũng
chưa biết chừng, cứ thử nghĩ mà xem! Hoàng đế là vua của một nước, ơn rồng như
biển rộng mêng mông cuồn cuộn, chắc chắn sẽ mở rộng chính nghĩa, vì dân kêu oan
nha! Tuyệt đối sẽ không bao che quan lại, vì chính nghĩa, có lẽ ông ta cũng biết
được cái chết của vị huyện thái gia này không đơn giản nên mới phái người đến
tra xét. “Quan lớn à? Quan lớn gì vậy?” Tiểu Thuý bắt được lại hỏi tới. “Vị này
là quan lớn lắm, nghe nói lão gia Thiên Tử đích thân cử đến tra án, là quan
khâm sai, tựa như chính Hoàng đế đến vậy, quyền lực rất lớn đó!”
“Quan khâm sai à?’ Tôi định vỗ
tay trầm trồ khen ngợi, thế thì hay quá, việc lật lại bản án của tôi có hy vọng
lớn rồi, quan khâm sai ơi! Đó không phải là vị quan chuyên vì dân trừ hại hay
sao, quan khâm sai, tên đúng lắm, nó chỉ quốc gia xảy ra chuyện gì to lớn thì
chính Hoàng đế sẽ cử đích danh quan lại tra xét, để ý từng sự kiện nhỏ nhất cho
tới khi tra ra manh mối thì thôi, vụ án của tôi là vụ oan, có hàng ngàn sơ hở,
nhất định ông ta sẽ tìm ra chỗ sơ hở, trong lòng tôi thầm phân tích vậy, quyết
định đi bước tiếp theo. “Ông chủ, ông nói vị quan khâm sai đại gia này có phải
chuyên vì cái chết của huyện lão gia mà tới không?”
“Còn có vụ án chết người nào lớn
hơn so với vụ này nữa! Nghe nói vị quan lớn khâm sai này sẽ ở trong phủ của huyện
lão gia, cháu nói xem có phải vì vụ án kia hay không?”
Xác định chắc chắn rồi, lòng
tôi thầm khẳng định nhưng không biết vị quan khâm sai này là nhân vật thế nào?
Có phải lại là một vị quan vô lại nữa hay không? Hay là lại là một vị quan chẳng
phân biệt trắng đen bao che lũ quan vô lại? Lòng tôi đầy nghi vấn, “Ông chủ à,
ông nói xem vị quan khâm sai này có thể hiểu lý lẽ không, có vì dân giải oan
không” Ông lão lắc đầu, “Cái này…Ta cũng không rõ cho lắm, ở nơi này chúng ta mới
nghe thấy quan khâm sai lần đầu thôi” Nghe ông ta nói thế, xem ra thì ngày mai
tôi phải đi thăm dò xem đám quan khâm sai thế nào mới được! Tôi cũng không muốn
đánh cược mạng mình, đến cả lão Hoàng đế cũng không thể tin được, tục ngữ có
nói quan lại đều tạo cho mình một đám bảo vệ ngầm, chuyện làm rõ trắng đen cũng
chỉ giả vờ làm qua loa, rồi kết luận vớ vẩn, vì dù sao lão hoàng đế cũng ở xa
tít chẳng có thời gian đâu mà đi kiểm chứng, nếu cứ như vậy chẳng phải tự dưng
tôi bị mất mạng hay sao? Tôi đúng là tự khâm phục năng lực của mình, càng ngày
càng thận trọng. “Đói rồi ha! ăn cơm trước đi, chuyện này phu quân vừa mới trở
về, mọi người cứ ăn tự nhiên” Bà chủ nhà nhiệt tình niềm nở mời chào. “Đa tạ ông
bà chủ, ông bà tiếp đãi chu đáo quá, người tốt nhất định sẽ có báo đáp” Tôi
bưng một bát cháo lên, bốc mùi thơm ngát khắp phòng, trong có cho thêm một ít
rau dại nhưng hương vị rất ngon, là hương vị của tự nhiên. “Ha ha, chúng ta nơi
này rất ít khách qua lại, các cháu đến đây chúng ta rất vui rồi”
“Ông chủ khách sáo quá, đồ ăn
gì đó đều chưa thấy bao giờ mà!” Tôi vừa ăn vừa nói. “Cái này hả! Đều là hái
sau núi cả, chỉ là một ít đồ ăn hoang dã thôi” Ông chủ cứ hăng hái phấn khởi giới
thiệu, tôi càng ăn càng thấy ngon, ông lão thì cứ cười ha ha nhìn chúng tôi.
Ông chủ nấu rất nhiều, đợi lúc chúng tôi ăn no chẳng còn gì thì ông lão đứng
lên thu dọn bát đũa tôi mới đứng dậy giúp. Tôi là loại người đã chịu ơn thì phải
cố sức tìm mọi cách mà báo đáp, nhưng trong cuộc sống thực, nếu là một người đã
bị ép đến đường cùng thì lại càng phải là người mạnh mẽ hơn, tôi không thể xử
lý theo cảm tính được, rất ghét chuyện ướt át bẩn thỉu, là một người có vẻ đẹp
và lý trí cùng tồn tại, aiz… Vẻ đẹp ư? Lòng tôi chán nản, hiện giờ làn da của
tôi đen sì như Châu Phi vậy, nghĩ lại trước kia da dẻ cứ trắng nõn như da em
bé, một tuần phải ba lần đắp mặt nạ, ngoài ra còn dùng hàng trăm loại sữa rửa mặt
gì gì đó, dưỡng da phải nói là tuyệt vời! Hiện giờ ý à, nếu không phải đường
nét khuôn mặt tôi cũng tạm được chắc có người cho rằng tôi là người điên ấy chứ,
thực ra cũng không đến nỗi xấu quá, đấy là tôi tự hạ thấp tiêu chuẩn của mình
xuống đấy, chứ trong mắt người khác tôi cũng chỉ là một cô thôn nữ rất bình thường
mà thôi. Đúng vậy! Chạy nạn thì sẽ có bộ dạng của chạy nạn, làn da đen mới là
tiêu chuẩn người xấu, dù sau này có chết đi thì người ta cũng chẳng nhớ rõ nữa,
chỉ biết kẻ bị chặt đầu là một người xấu thôi, nhưng nếu tôi là một người cực đẹp
thì sao! Cứ chạy nạn như vậy mất hết cả phong độ, hơn nữa chuyện chặt đầu kia
trong trong chớp mắt, có quyến rũ kẻ chặt đầu kia không nổi, cũng chưa chắc chết
ngay, lại còn phải nhấm nháp nỗi đau của kẻ sắp chết, không đáng như thế, aizz…
Thấy tôi cứ bần thần suýt nữa làm vỡ cả bát. “Ta sẽ rửa! Cháu cứ vào phòng nghỉ
ngơi trước đi” Bà chủ nhà cười bảo. Tôi trở lại trong phòng, Tiểu Thuý và Tiểu
Lan đang dựa vào nhau trông buồn ngủ rũ rượi đến mức choáng váng mệt mỏi cùng cực
rồi, ông chủ từ ngoài bước vào phòng nói: “Ba vị hôm nay đành phải chịu khó ngủ
trong phòng con gái bên cạnh vậy! Hơi đơn sơ chút nhưng không sao”. “Ông chủ
sao nói vậy chứ, chúng cháu không sao ạ. Nếu không có các người, cháu thấy
chúng cháu vẫn còn ở ngoài trời ấy chứ, chúng cháu không phải thiên kim tiểu
thư, chỉ cần có chỗ tránh mưa tránh nắng là tốt lắm rồi ạ” Xem ra tôi nói hay
thật đó! Nhưng cứ nói vậy lúc đầu lại cảm thấy rất mất tự nhiên, giờ nói trôi
chảy lắm rồi! Khi bước vào đường cùng, hoàn cảnh gì tạo ra con người đó!
Tôi đẩy nhẹ Tiểu Thuý và Tiểu
Lan, vẻ mặt các cô khốn khổ: “Đi nào! chúng mình cùng ngủ phòng bên cạnh đi!”

