Người tình chạy trốn - Chương 18 ------ 20 (Hết)
Chương 18: Quyết định
Carmen chết sững như thể vừa bị sét đánh trúng.
Đây chính là điều bà lo sợ, điều bà trốn tránh không
muốn thừa nhận. “Không thể,” bà hoảng hốt, “không, không thể như thế được.”
“Con… con chỉ cùng anh ấy hai lần,” Esmé thì thào,
“trước khi con dùng thuốc định kỳ…”
“Chỉ một lần là đủ,” Carmen lạnh lẽo nói. “Có phải
là của gã đó, gã Tây Ban Nha đó không?”
“Đó không phải là lỗi của Rio.”
Thật sự không phải. Hai người có thảo luận về phòng
tránh, về việc cô muốn tự tránh hay muốn anh sử dụng bảo hộ. “Em đang dùng thuốc,”
cô đã nói với anh như thế, bởi cô không muốn có bất kỳ thứ gì ngăn cách hai người
khi Rio tiến vào cô, (chị quá BT rồi >:P) nhưng cô đã dối anh, cô cần ra
ngoài và xin đơn thuốc. Chẳng có lý do gì cô cần phải dùng thuốc hàng tháng cả.
Cô từng ngủ cùng chỉ một vài người đàn ông trong cuộc đời của cô, mà đó đã là
chuyện xửa xừa xưa trước khi cô gặp Rio.
Nước mắt nóng hổi lăn nhanh xuống má cô. Carmen dang
rộng vòng tay. Esmé nhào vào vòng tay bà, nức nở.
“Con chắc chứ, chica?”
“Con chậm ba tháng rồi. Và con luôn thấy nôn nao suốt
những sáng qua, và mệt mỏi…”
“Ay.” Carmen thở dài. “Mẹ có để ý. Nhưng, cho đến
khi con đi kiểm tra chắc chắn…” Bà lôi ra chiếc khăn tay từ túi áo tạp dề, lau
khuôn mặt dàn dụa nước mắt của Esmé. “Đi nào,” bà nói ngắn gọn. “Chúng ta sẽ
lái xe xuống thị trấn và mua một que thử. Sau đó sẽ quyết định chúng ta cần làm
gì.”
Một giờ sau, hai người phụ nữ ngồi lặng im trong căn
bếp của Esmé. Cái thai của Esmé đã được xác nhận. Cô biết điều đó thật điên rồ,
nhưng cô lại cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều. Biết chắc được sự thật giúp cô bình
tĩnh hơn, bởi đối mặt với sự thật luôn dễ dàng hơn đối mặt với suy đoán mò mẫm.
Carmen, trái lại, lại muốn phát điên.
“Sao con có thể ngu ngốc mù quáng như vậy,
Esmerelda?”
“Con không cố ý làm ra như vậy,” Esmé mệt mỏi nói.
“Con nói rồi. Nó chỉ là… như thế xảy ra.”
“Như thế xảy ra,” Carmen gắt. “Rồi thì, bây giờ sẽ
còn thứ khác cũng phải xảy ra. Con sẽ không sinh đứa bé này, hoặc con sẽ từ bỏ
nó sau khi sinh.”
“Không,” Esmé gay gắt. “Con sẽ không làm bất kỳ việc
nào trong hai việc đó.”
“Thế con sẽ phải chạy đến trước mặt người tình của
con và cầu xin anh ta lấy con.”
Esmé thốt ra một tiếng cười chua chát. “Cái đó miễn
bàn.”
“Vậy mẹ sẽ nói chuyện với anh ta. Mẹ sẽ yêu cầu anh
ta chịu trách nhiệm…”
“Không cần!” Esmé đứng dậy. “Mẹ không hiểu, mẹ… con
yêu Rio.”
“Vậy vấn đề của con là gì, chica?” nét mặt Carmen
hòa hoãn đôi chút. “Rất nhiều đứa trẻ sinh ra trước khi bố mẹ chúng kết hôn.
Không thật đứng đắn lắm, nhưng…”
“Con yêu anh ấy. Nhưng anh ấy không yêu con.”
“Nếu như anh ta là một người đàn ông đứng đắn, anh
ta sẽ làm những điều cần thiết. Anh ta sẽ lấy con, hoặc chí ít anh ta cũng sẽ đồng
ý chu cấp cho con và đứa bé.”
“Rio hoàn toàn đứng đắn. Và anh ấy có thể chủ động
muốn làm những việc đúng đắn đó.” Giọng Esmé vỡ vụn. “Nhưng con không muốn giam
cầm anh ấy trong một cuộc hôn nhân anh ấy không muốn, hoặc một mối quan hệ kéo
dài đằng đẵng vô nghĩa. Con quá yêu anh ấy để có thể buộc anh làm bất cứ điều
gì như vậy.”
Môi Carmen mím chặt. “Con ngốc lắm, Esmerelda. Con tự
mình xoay xở thế nào đây? Con nuôi nấng đứa bé thế nào đây?”
“Con sẽ ở lại Espada này, tiếp tục công việc thuần
ngựa. Hoặc sẽ quay lại trường và thi lấy cái bằng mẹ mong muốn đó. Con sẽ tìm
được cách.”
“Con sẽ phá hỏng cả cuộc đời con!”
“Sinh con ra có phá hỏng cuộc đời mẹ không?”
“Là mẹ dốt nát không được giáo dục. Mẹ biết mẹ chỉ
có thể làm một bà vú em hay một đầu bếp. Hơn nữa, mẹ vẫn kết hôn với người đàn
ông đã cùng tạo ra con.”
“Và để ông ta gạt mẹ, bỏ rơi mẹ ngay khi con vừa
chào đời. Cái kiểu hôn nhân đó có thay đổi được gì cho mẹ hay con không, Mama?”
Carmen thở dài thườn thượt. “Không,” bà thừa nhận,
sau một phút trầm lặng. “Không thay đổi được gì cả.”
Esmé khẽ mỉm cười, bất chấp nước mắt sóng sánh lấp
lánh nơi khóe mắt. “Con sẽ ổn thôi,” cô dịu giọng. “Mẹ cứ đợi đi, rồi sẽ thấy.”
Và cô thực sẽ ổn, cô nghĩ. Một tiếng sau, cô trang
điểm lại, thay đồ, quay trở về bóng dáng một Esmé thanh lịch tinh tế, một Esmé
Bennett vùngManhattan. Cô sẽ ổn thôi… và cô sẽ đem tình yêu thương của mình
dành hết cho đứa con của cô và Rio. Cũng không tệ lắm, cô nghĩ.
Và tất cả những gì cô cần làm bây giờ là đối mặt với
Rio, và nói với anh cô đã thay đổi ý định, không muốn làm người tình của anh nữa.
Chương 19: Kẻ nói dối dở tệ
Esmé tìm Rio ở khu chuồng ngựa, nhưng anh không có ở
đó. Cô bước về phía khu nhà chính, lẻn qua cánh cửa chính luôn-không-đóng để
tránh chạm mặt mẹ cô, và bị Jonas bắt gặp ở cầu thang.
“Tìm quý ngài ấy sao?”
“Vâng, đúng vậy.”
nhà khách, kiểm tra giấy tờ những con ngựa cái đã
mua.” Jonas nháy mắt. “Ngài ta quả nhiên rất có con mắt chọn, kể cả khi đưa mắt
chọn các quý cô… à nhắc tôi mới nhớ, này người đẹp, Rio có nói cô sẽ về cùng
ngài ấy. Phải nói thật rằng, tôi thật tiếc phải để cô đi. Cô khá có duyên với
lũ ngựa.”
“Rio sớm lỡ lời rồi,” Esmé nhanh chóng đáp. “Tôi sẽ
không đi đâu cả.”
“Ồ?” Jonas ngoắc tay chỉ qua vai. “Ngài ấy có thể
không bằng lòng đâu.”
“Anh ta không điều khiển được cuộc sống của tôi,” cô
đáp, và gõ cửa phòng Rio. Anh mở cửa, nhìn thấy cô, mỉm cười vươn tay nắm lấy
tay cô.
“Querida,” anh nói, và kéo cô vào phòng.
“Rio. Em… em có chuyện cần nói.”
Rio đóng cửa lại, kéo cô vào vòng tay anh và bắt đầu
hôn cô. Trong một thoáng, cô buông lỏng mình hưởng thụ nụ hôn của anh. Rồi cô
áp bàn tay mình lên ngực anh, đẩy anh ra. Anh nhìn cô, cau mày.
“Esmé? Sao vậy?”
“Em có chuyện muốn nói với anh.”
Cô thoát ra khỏi vòng tay bao bọc của anh, hi vọng
anh không để ý mạch đập điên cuồng nơi cổ cô. Cô khá giỏi ngụy tạo, những người
thợ chụp ảnh rất thích cái mà họ nhận định là vẻ ngoài tinh tế của cô. Một
trong những dáng vẻ mà cô cố tình bày ra trước mặt anh bây giờ.
“Thật sao?” Giọng anh cao lên một cấp, cô có thể
hình dung ra giọng anh sẽ thế nào khi nghe cô tuyên bố sẽ không về New York làm
người tình của anh. “Vậy nói đi, querida. Đừng làm cả hai chúng ta chần chờ
thêm chút nào nữa.”
Cô hít một hơi sâu. “Em đã đổi ý. Về việc quay về
New York với anh.”
Những thớ cơ trên khuôn mặt anh dường như co giật.
“Được, anh chấp nhận. Em cần thêm một vài ngày ở đây. Em không muốn bỏ lại
Jonas, theo như cách em nói, trong đám lùm xùm rắc rối này.”
“Không phải.” Taycô run rẩy, cô đút chúng vào túi
chiếc quần dài xám thẫm của cô. “Không, anh không hiểu. Em sẽ không về New York
với anh, Rio. Em sẽ không tiếp tục tại điểm chúng ta đã dừng lại.”
Rio lặng thinh. Esmé có thể cảm nhận thấy từng nhịp
đập trái tim mình, từng hơi thở dốc của mình.
“Ra thế,” cuối cùng anh cũng mở miệng. “Và lý do của
em là…”
“Em không…” Lạy chúa, cô nghĩ, lạy chúa, làm ơn giúp
con vượt qua giây phút này. “Em không thấy có gì tốt đẹp cả.” Cô cố mỉm cười, một
nụ cười gượng như thể môi cô như dính chặt vào răng vậy. “Em thừa nhận rằng đêm
qua thật… nó thật tuyệt vời, nhưng chỉ là vì chúng ta đã xa nhau một thời gian.
Chúng ta đều biết điều đó – sớm hay muộn, chúng ta sẽ quay lại đúng điểm dừng
ngày đó, lúc quan hệ giữa hai chúng ta chấm dứt và cả hai đều muốn tự do…”
“Tự do,” anh nhẹ nhàng nói. “Đó có phải là thứ em muốn?
Tự do thoát khỏi anh?”
Lệ tràn ngập mắt cô. Cô thầm nguyền rủa bản thân vì
không kìm chế được cảm xúc, nhưng may mắn thay, anh cũng không để ý. Anh quá giận
dữ, sắc mặt anh tái nhợt dưới làn da nâu rám nắng, cô tưởng anh không chú ý
nhưng sự thật là, anh đang cố kìm chế cái tôi giận dữ của mình hết sức.
“Phải.” cô khẽ nâng cằm. “Đúng vậy, và sẽ tốt hơn nếu
chúng ta kết thúc ở đây, coi nhau như những người bạn, hơn là chờ thêm vài tuần,
hoặc thậm chí vài tháng nữa, và…”
“Anh đã từng nói, amada (*), em là một kẻ nói dối dở
đến tệ hại.” Rio gầm gừ, cuốn cô vào vòng tay anh.
(*) amada, tiếng Tây Ban Nha có thể tạm dịch là tình
yêu của anh
Chương 20: Sớm chừng nào muốn
Esmé tự nhủ với bản thân không được hôn lại anh,
nhưng lý trí không điều khiển nổi trái tim cô.
Không chỉ hôn lại anh, cô còn bám víu lấy anh, hé
môi vươn tới môi anh, những ngón tay túm chặt lấy áo sơ mi của anh, để mặc những
giọt nước mắt lăn xuống má.
Một lúc lâu sau, Rio khẽ nhích ra và bắt lấy vai cô.
“Em không muốn rời xa anh,” anh dịu giọng kết luận.
“Vâng, em không muốn. Em…” anh lại hôn cô, hôn và
hôn, cô khẽ giọng rên rỉ trên bờ môi anh.
“Nói cho anh sự thật đi, amada. Em không muốn rời xa
anh, phải không?”
Cô tiếp tục lừa bịp anh thế nào đây? “Không,” cô lẩm
bẩm, “Không, ồ không. Em không muốn. Em… em…”
Rio giữ lấy khuôn mặt cô trong bàn tay mình. “Sao
cơ, querida? Em nói hẳn hoi xem nào.”
Cô lúc lắc đầu. Cô còn lại chút tự trọng. Hơn nữa,
cô cần phải rời xa anh, trước khi bí mật của cô bị phơi bày.
“Được lắm.” anh mỉm cười. “Vậy anh sẽ nói trước.”
Một khởi đầu bạo dạn cùng một nụ cười bạo dạn, nhưng
anh có thể cảm thấy mình đang bắt đầu run rẩy, thật nực cười. Anh là một người
đàn ông không sợ trời không sợ đất, không sợ cưỡi một con ngựa hoang dã nhất
hay đánh cược một vụ làm ăn liều lĩnh nhất, nhưng lại sợ nói ra ba từ đó với
người phụ nữ dịu dàng, xinh đẹp trước mặt anh này. Sẽ ra sao nếu cô từ chối
anh? Khỉ thật, nó sẽ giết chết anh mất.
Nhưng ba từ đó anh vẫn cần nói ra. Anh chỉ thừa nhận
chúng khi anh sải bước về khu nhà trọ sáng nay, trong tâm trí anh vương vất đọng
lại hình ảnh cô, nhận ra cuộc sống anh đã trống rỗng biết bao khi thiếu vắng
cô, và cô đã cuốn phăng anh đi thế nào mỗi lần anh đòi hỏi chiếm hữu cô.
Anh biết rõ anh cảm thấy thế nào. Và anh gần như chắc
chắn cảm giác của cô cũng giống anh…
“Esmé.” Anh hít một hơi rất sâu. “Esmé, anh yêu em.”
Anh nghĩ, có lẽ cô không nghe thấy anh nói gì. Cô tiếp
tục nhìn anh, nhìn trừng trừng anh… nhưng rồi anh thấy một tia ửng hồng quét
qua khuôn mặt tái nhợt của cô, trái tim anh hoan hỉ.
“Anh yêu em,” anh lặp lại. “Anh tôn sủng em,
querida, và phải, em sẽ về nhà với anh, phải, em sẽ dọn vào sống với anh.” Anh
bật cười thoải mái. “Anh nghĩ có lẽ đây là lời cầu hôn tệ nhất từng có, nhưng
tình yêu của anh, anh chưa từng ngỏ lời với bất kỳ một phụ nữ nào trong đời.”
Esmé cười lớn. Rồi cô bật khóc. Cô cố hết sức nhón
chân lên và hôn anh. Rio húng hắng.
“Đây có được coi là lời đồng ý của em không?” anh lo
lắng hỏi. “Em có yêu anh không?”
“Oh, vâng. Em yêu anh, Rio. Em đã yêu anh từ rất
lâu… Đó là lý do vì sao em phải rời bỏ anh, bởi em sợ anh sẽ đòi chấm dứt quan
hệ của chúng ta…”
Anh lắc đầu. “Anh đã dối lòng mình, em yêu. Khát
khao em trong lòng anh khiến anh hoảng hốt, nên anh cố gắng tách xa em, nhưng
mà vô dụng.” Anh kéo cô lại gần và hôn cô, không chỉ ham muốn mà ôn nhu đầy sắc
tình. “Lấy anh nhé,” anh hối thúc, dựa trán anh vào trán cô. “Lấy anh nhé, và
nói rằng em muốn sinh cho anh thật nhiều những đứa con xinh đẹp… Sao thế?”
“Anh muốn có những đứa con ấy sớm chừng nào?”
Ánh mắt anh gặp ánh mắt cô, cố dò ẩn ý của câu hỏi ấy.
“Em có thai rồi,” cô thốt lên, thấy anh thụi vào
không khí.
“Anh sắp được làm bố!” Rio ôm chầm lấy cô. Anh xoay
cô một vòng, rồi dừng lại hôn cô bằng tất cả tình yêu ẩn chứa trong trái tim
anh.
“Em là nguồn sống của anh,” anh nhẹ nhàng nói,
“trong suốt cuộc đời này.”
“Và anh là tình yêu của em,” Esmé thì thầm lại, “mãi
mãi.”
_______________________THE
END_______________________

