Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy- Chương 11 part 1
[11] Love In A Fallen City (1)
- Tôi hẵng nhớ, lần đầu tiên chương trình phát động event
“Cuốn sách tôi yêu thích nhất”, phần thưởng đã thuộc về một bạn thính giả yêu
thích Trương Ái Linh. Và năm nay, độc giả của bà lại một lần nữa giành giải đặc
biệt, tác phẩm đạt giải có tên gọi “Love in a fallen city”.
- Bài văn được đăng tải trên website chính thức của chương trình,
tôi tin chắc rằng rất nhiều bạn thính giả đã xem qua, và muốn tìm hiểu đôi điều
về người viết có bút danh “Gió nhẹ mây bay” này. Sau đây, chúng ta hãy cùng kết
nối điện thoại với “Gió nhẹ mây bay”.
- A lô, xin chào. – Thư Lộ chống cằm, giọng ôn tồn hoà nhã.
Đầu dây bên kia, một giọng nam trầm khàn cất lên:
- Chào chị.
- Trước tiên, chúc mừng bạn đã giành giải nhất cuộc thi viết
về “Cuốn sách tôi yêu thích nhất” kỳ này, bạn có thể giới thiệu đôi chút về
mình được không?
- … - Chàng trai trầm ngâm một lát, sau đó mới hóm hỉnh nói:
- Chào mọi người, tôi là “Gió nhẹ mây bay”.
- Cảm ơn bạn đã giới thiệu về mình. – Thư Lộ cười nói: - Chí
ít bạn đã cho chúng tôi biết cảm nhận của bạn về khâu “giới thiệu” này.
Cô ngừng một lúc rồi tiếp lời:
- Tôi luôn nghĩ, đàn ông rất ít người đọc Trương Ái Linh.
- Vâng, đúng là hiếm thật, nhưng cũng có trường hợp ngoại
lệ.
Thư Lộ nhạy bén nhận ra, đó là một người đàn ông vô cùng mẫn
cảm và thông mình, song cũng thú vị không kém.
- Tôi rất thích cách bạn phân tích tác phẩm này, bạn nói
“Trước Phạm Liễu Nguyên và Bạch Lưu Tô, mọi nhân vật nam nữ chính trong tiểu
thuyết đều yêu nhau say đắm mà không cần đến một lý do, thứ duy nhất có thể
chia cắt họ, đó là gia đình và vận mệnh. Thế rồi kể từ Phạm Liễu Nguyên và Bạch
Lưu Tô, người ta đã biết trên đời còn có một thứ khác nữa, ngoại trừ sự phản
đối của gia đình lẫn số phận, đó là chiến tranh - một cuộc chiến giữa đàn ông
và đàn bà.”
- Cảm ơn chị. – Chàng trai đáp ngắn gọn.
- Bạn đã đọc hết mọi tác phẩm của Trương Ái Linh? – Thư Lộ
đột ngột chuyển giọng, không có vẻ gì là đang hỏi.
- Thực ra… tôi chỉ đọc duy nhất một cuốn này.
- Điểm gì ở cuốn sách khiến bạn yêu thích?
- À. – Tuồng như ở đầu dây bên kia, chàng trai vừa cười
không thành tiếng, cậu đáp: - Không hẳn là thích, mà câu chuyện này khiến tôi
nhận ra một điều, vào rất nhiều năm sau đó.
Thư Lộ nhìn chằm chằm tập bản thảo trên tay, không nói năng
gì nhưng lòng âm thầm phỏng đoán con người kia.
Đường dây điện thoại im phăng phắc, anh Triệu thắc mắc nhìn
Thư Lộ, chưa bao giờ cô để chương trình bị trống như ngày hôm nay. Anh đợi mấy
giây, bèn giơ tay gọi cô, đầu dây bên kia bỗng vang lên tiếng cười rất khẽ.
- Mới rồi trong lúc chờ đợi kết nối điện thoại, tôi nghe chị
nói, người thắng cuộc ở kỳ thứ ba đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong chị.
- …
- Tôi rất ngạc nhiên, chị vẫn nhớ tên cô ấy.
- … - Khóe môi cô mấp máy đôi lời mà không sao thốt được
thành tiếng.
- Có lúc tôi thấy nghi hoặc, chúng ta thường nhớ những người
không hề quan trọng, song lại quên mất người thực sự quan trọng.
- Và chúng ta thường “biết trước phần mở đầu nhưng không
đoán được kết thúc” – Thư Lộ nói bằng chất giọng bình tĩnh và chững chặc đến lạ
thường.
- … Cuối cùng tôi đã hiểu, vì sao Viên Thế Phân lại trở
thành thính giả trung thành của chị.
Khi mọi người còn đường đắm chìm trong kinh ngạc, thì hai
người lại thẳng thắn đối đáp.
- Cảm ơn bạn. – Thư Lộ mỉm cười, mắt rơm rớm hơi sương.
- … - Đầu dây bên kia tạm thời im lặng, sau cùng chàng trai
cất giọng nhẹ nhõm nói: - Hay cắt đoạn hội thoại vừa nãy đi vậy.
- Xin lỗi. – Cô cười gượng: - Đây là chương trình trực tiếp.
- À phải. – Dường như cậu cũng đang cười: - Tôi quên mất.
Vậy, gửi tới các bạn đang nghe chương trình “Đường sách thênh thang”, mong sang
năm, các bạn cũng tham dự cuộc thi này, biết đâu sẽ giành chiến thắng.
- Cảm ơn cuộc trò chuyện của bạn, cũng rất cảm ơn bạn đã cổ
vũ thính giả hăng hái tham gia event. Do thời lượng chương trình có hạn, có lẽ
chúng ta đành kết thúc cuộc gọi tại đây.
Nghe Thư Lộ nói vậy, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, chẳng rõ
cứ dông dài mãi thế này, liệu có bị liệt vào sự cố phát sóng không?
Chàng trai chưa vội nói lời tạm biệt, thay vào đó, cậu nói:
- Rất cảm ơn chị, đã bầu bạn với những người cô đơn vào mỗi
ngày cuối tuần, để họ tạm thời quên đi quãng thời gian buồn chán. Cảm ơn.
Nói rồi cậu liền cúp máy, thậm chí đoạn nhạc nền vốn để khoả
lấp khoảng trống trong chương trình vẫn chưa kịp gióng đến nốt cuối cùng.
Thư Lộ mỉm cười nói:
- Nếu có thể lãng quên, dù chỉ là tạm thời, thì tôi cũng lấy
làm mừng.
oOo
Tháng Bảy năm 2001, khí trời hầm hập oi ả, mối quan hệ giữa
hai cha con Gia Thần vẫn chưa đạt được sự cải thiện. Nhã Quân tham dự kì thi
đại học chính trong bầu không khí ngột ngạt này. Vì lo lắng cho cậu con trai,
Tâm Nghi đã xin nghỉ dài hạn, vé bay chặng về đặt vào ngày hai mươi tháng Bảy.
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
Ngày thi đầu tiên, Gia Tu lại mượn một chiếc xe, đưa cả nhà
đến trường thi, chỉ trừ Gia Thần còn bận trực ban ở bệnh viện.
- Rõ thiên vị. – Ngồi lên xe, Nhã Văn liền bĩu môi: - Đận
con đi thi, chú thím đều tới bệnh viện thăm Nhã Quân, một thân một mình con lặn
lội tới trường thi.
Thế mà không một ai lên tiếng đáp lời con bé. Thư Lộ nghĩ,
chắc nóng quá đây mà.
Đến nơi, cả nhà mới giật mình sửng sốt, các bậc phụ huynh
đưa con em mình đi thi với vẻ lo âu hằn sâu trên nét mặt, đang tập trung đông
nghịt trước cổng trường, còn những vị sĩ tử chủ chốt lại mang trên mình khuôn
mặt ngơ ngáo, tuồng như mọi sự chẳng hề liên can tới họ.
Mặt Nhã Quân cũng nghệt ra, nó nói câu tạm biệt với cả nhà
rồi rảo bước đi vào. Có lẽ thằng bé hơi căng thẳng.
Bốn người đành ra xe ngồi đợi, Gia Tu mở radio, tin tức về
kỳ thi đại học phủ sóng mọi tần số.
- Anh đi mua đồ ăn. – Gia Tu bỗng lên tiếng.
- Con đi với. – Nhấp nhổm nãy giờ, Nhã Văn nghe vậy liền
chui ra khỏi xe.
Nhờ gương chiếu hậu mà Thư Lộ thấy đôi lông mày Tâm Nghi
đang xô lại gần nhau, chị ngồi hàng ghế sau, ánh mắt bần thần nhìn ra ngoài cửa
sổ.
- Chị đang lo gì ạ? – Thư Lộ cất tiếng hỏi hiếu kỳ, sau hồi
im lặng khá lâu.
Tâm Nghi kinh ngạc nhìn cô qua gương chiếu hậu, cười nhẹ
nhàng nói:
- Rõ thế cơ à?
- Cũng bình thường ạ. – Thư Lộ nhoẻn miệng cười: - Ai làm mẹ
mà chẳng vậy.
Ánh mắt chị lại hướng ra ngoài cửa xe, hồi lâu mới chậm rãi
nói:
- Em biết không, chị là một người mẹ thất bại.
- …
- Lần nào cũng vậy, chỉ cần trách nhiệm bày ra trước mặt, là
chị sẽ chọn cách tránh né.
Nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của chị, quả tình Thư Lộ
không biết nói gì.
- Anh ấy nói, nhiều khi, càng đắn đo càng gò bó, trái lại cứ
sống theo cái kiểu bất cần như chị mới là hạnh phúc.
- Anh ấy?
Tâm Nghi quay đầu nhìn Thư Lộ, mỉm cười hoà nhã:
- Gia Thần.
- À…
- Trước kia chị luôn có cảm giác, chị và anh ấy sống ở hai
thế giới hoàn toàn khác nhau, cùng một chuyện đấy, nhưng luôn bất đồng trong
suy nghĩ. Chính bởi sự cả nể của anh ấy, mà chị càng trở nên “bất cần” như ngày
hôm nay.
Thư Lộ không thể ngờ được rằng, Tâm Nghi sẽ trải lòng với
mình.
- Cho đến một ngày, anh ấy không thể nhân nhượng mãi được,
và thế là mối quan hệ giữa hai người đi tới hồi kết.
- … - Thư Lộ ngạc nhiên nhìn chị.
- Bất ngờ phải không, anh ấy là người nói lời chia tay. –
Chị cười khổ.
- …
- Đó là cuộc chiến giữa đàn ông và đàn bà, cứ tưởng mình là
kẻ chiến thắng, nhưng sau mới biết mình thua, thậm chí thua thảm bại.
- Em thấy, không ai thắng cả…
- Em nói đúng. – Tâm Nghi nhìn cô bằng ánh mắt sắc sảo: -
Nhưng lúc đó, cả hai vẫn chưa nghiệm ra.
- Nhiều người nói chị là người phóng khoáng, dám yêu dám
hận, cầm lên được ắt đặt xuống được. – Chị lại quay mặt nhìn ra cửa sổ, đoạn
tiếp lời: - Nhưng chỉ mình chị biết, chị không tuyệt vời như họ vẫn tưởng.
- Mọi thứ đạt được, đều có giá của nó.
Thốt ra được câu đó, tự cô cũng thấy hơi lạ, dường như cô
đang là người đàn bà am hiểu nhân tình thế thái, cái cô gái ở giữa độ tuổi hai
mươi kia đã biến mất khỏi cô.
- Em rất thông minh. – Tâm Nghi nói một câu thật lòng: - Em
và Gia Tu đều là những người thông minh. Phải mất nhiều năm sau, chị mới hiểu
lúc đó bản thân mình đang làm gì, nhưng có lẽ hơi muộn.
Nhìn chị qua gương chiếu hậu, ngẫm lại mình ngờ vực chị có
gì đó với Gia Tu, bỗng Thư Lộ thấy mình phải chăng có phần hèn mọn?
Chị chỉ là một người mẹ khổ tâm, một người phụ nữ mang trong
mình nỗi day dứt, dù chị ấy khó hiểu, nhưng ánh mắt ấy lại chân thành hết mực,
sự chân thành không dễ phủ nhận.
Thư Lộ xua ngay cái ý nghĩ muốn hỏi về cuốn sổ ra khỏi đầu,
đáng lẽ cô phải vui vẻ mà sống, bởi cô có một người đàn ông luôn nâng niu cưng
chiều mình, thậm chí cô bắt đầu tha thiết muốn sống bên anh đến đầu bạc răng
long. Còn gì để cô bất mãn, vì sao hẵng còn nghi kỵ chồng mình có gì đó với
người phụ nữ bộc trực trước mặt?
Thư Lộ sực nhận ra, từ lúc nào cô bắt đầu câu nệ chuyện quá
khứ của mình và Gia Tu một cách ngu si như vậy. Cô từng nghĩ, cách cư xử của
mình dành cho Dịch Phi là vô cùng thẳng thừng, dứt khoát, cô làm điều đó bằng
sự nỗ lực và gắng gỏi của bản thân. Cô chỉ là đứa nhóc tì mượn cây kẹo ngọt để
quên đi chú gấu Teddy mà mình không thể có. Cho đến sau này, cô nhận ra, có lẽ
kẹo mới hợp với mình, và thế là bằng tất cả sức lực của mình cô muốn được giải
thoát khỏi sự hấp dẫn của gấu Teddy.
Thế mà, từ tận xương tuỷ, cô vẫn chỉ là một đứa bé ngu dốt,
chỉ bởi, giờ đây cô lại bắt đầu nghi ngờ kẹo ngọt.
- Không. – Thư Lộ nhoẻn miệng cười thật tươi với Tâm Nghi
qua tấm gương chiếu hậu: - Em nghĩ, hiểu ra không bao giờ là muộn, dù lúc nào
đi chăng nữa.
Nhìn cô, cuối cùng Tâm Nghi cũng phải bật cười.
Hai người không ai nói gì sau đó, dường như cuộc đối thoạt
đã đạt được mục đích của nó. Cả hai đã hiểu nhau, và cũng hiểu chính mình hơn
thông qua cuộc trò chuyện.
- Có lẽ em sẽ bảo chị khờ. – Tâm Nghi mở túi lấy ra một món
đồ: - Nhưng đến giờ mà chị vẫn giữ nó, chắc bởi, chị không thể nào quên được
người đó…
Thư Lộ quay đầu nhìn, lại là quyển sổ sờn rách đó.
Thư Lộ hẵng nhớ, Tâm Nghi đi được mấy ngày thì cô ngã bệnh.
Thoạt đầu chỉ cảm xoàng, rồi bệnh tình nặng hơn qua từng ngày, cô bắt đầu phát
sốt, Gia Tu cho cô uống mấy thang thuốc bột trị cúm, thêm cả thuốc giảm sốt.
Trước lúc đi ngủ, nhiệt độ đã hạ, thế mà bước sang ngày hôm sau, người cô lại
nóng hầm hập. Li bì suốt một tuần trời, thu xong chương trình với giọng khê
đặc, cô liền choáng váng mặt mũi.
Gia Tu đưa cô tới bệnh viện, sau nửa tiếng đồng hồ xếp hàng,
bác sĩ chỉ họi qua loa triệu chứng rồi nói:
- Sốt virus rồi, truyền nước biển sẽ mau hơn, cô truyền
không?
Thư Lộ đành gật đầu bất lực, nhẽ nào còn sự lựa chọn khác
nữa?
- Được rồi, cô đi thử máu rồi quay lại đây lấy thuốc. – Dứt
lời, bác sĩ liền xua cô đứng dậy, người xếp hàng phía sau lật đật bước lên.
Trong lúc đợi kết quả, Thư Lộ ngả người vào vai Gia Tu, bỗng
đâu nước mắt muốn ứa ra. Thì ra ốm đau cũng có khả năng đày đoạ con người.
Thư Lộ buộc phải nghỉ phép một tuần để nằm nhà dưỡng sức.
Anh Triệu gọi điện nói, may mà trước đó đã thu dôi ra một kỳ, bằng không, cô có
cắm dây dợ đầy mình, anh vẫn lôi cô tới phòng thu bằng được.
Thư Lộ cười khổ sở, có lẽ người làm “sếp” là phải có tính
độc đoán như vầy đây.
Mà điều bất ngờ nhất là, Gia Tu cũng xin nghỉ để ở nhà chăm
cô. Mỗi đêm sốt nhẹ, cô thường choàng tỉnh lúc nửa đêm rồi đạp chăn do quá
nóng. Không biết Gia Tu dậy từ lúc nào, anh trừng mắt nhìn cô trong đêm:
- Đừng đạp chăn, đắp vào, ra mồ hôi mới tốt.
Và thế là, cô lại quấn chăn kín mít, miên man thiếp đi với
thân mình nhớp nháp mồ hôi. Sớm hôm sau tỉnh dậy, thấy người ngợm khô ráo, thậm
chí cô còn không phân biệt nổi, chuyện đêm qua là mơ hay thực.
Khi bệnh tình khá khẩm hơn, cũng là lúc công bố kết quả thi
đại học. Nhã Quân đỗ nguyện vọng một với số điểm cao, hiển nhiên trở thành đàn
em khoá sau của cô và Nhã Văn.
Lạ ở chỗ, Gia Thần chẳng hề lấy làm mừng, hai cha con vẫn
hết sức căng thẳng. Đó là lần duy nhất Thư Lộ thấy người nhẹ nhàng ôn tồn như
Gia Thần mà cũng nổi giận lôi đình. Bộ mặt xầm xì của đàn ông nhà họ Bùi quả
nhiên khiến người ta thấy mà chùn.
Gia Tu nhận được thông báo đi công tác ở tổng bộ, nhưng hộ
chiếu chơi trò mất tích ở đâu không rõ. Cuối tuần, anh lục tung cả nhà, mồ hôi
mồ kê nhễ nhại suốt một ngày, sau cùng mới phát hiện đồng chí ấy bị anh kẹp
trong quyển sách đặt chỗ bồn cầu.
Gia Tu cười trừ:
- Xem ra, cái tật tiện thứ gì cũng lấy làm kẹp sách của anh
phải sửa mới được.
Thư Linh bắt đầu đi làm trở lại. Cô hồi phục khá tốt, vóc
dáng so với hồi chưa sinh em bé, xem chừng không biến đổi gì mấy. Mỗi lần về
nhà, thấy mẹ và chị vất vả chăm sóc đứa bé, nhưng mặt vẫn tươi roi rói, gợi cô
suy nghĩ, thì ra sau khi có con, người mẹ sẽ hoàn tất một quá trình trưởng
thành khác trong cuộc đời mình.
Ngồi bên mép giường, Thư Lộ hỏi mẹ:
- Mẹ, hồi con còn nhỏ, mẹ cũng chăm sóc con như vậy ạ?
- Chẳng nhớ nữa… - Mẹ cô đáp bâng quơ: - Hồi con còn nhỏ,
một tay bố con chăm mà.
- … Không thể nào. – Thư Lộ trợn mắt, cứ làm như “Nghìn lẻ
một đêm” vậy.
- Hồi con chưa tròn một tuổi, đúng lúc mẹ phải tham gia lớp
bổ túc đại học, tối nào cũng phải lên lớp, chỉ có ba và Thư Linh ở nhà chăm
con.
- Thế ạ? – Thư Linh tức cười nói: - Sao con chẳng nhớ gì
nhỉ.
Bà Tào hừ mũi nói:
- Bởi lúc đó con mới bốn, năm tuổi thôi, không phá phách là
may lắm rồi.
Trên đường về nhà, Thư Lộ cứ ngẫm mãi lời mẹ nói, từ lúc
biết ghi nhớ sự việc đến giờ, hình ảnh dịu dàng của mẹ lấp đầy ký ức cô, còn ký
ức về ba chỉ có khuôn mặt khó đăm đăm. Chưa bao giờ cô nghĩ, ba lại chăm bẵm
mình như lời mẹ nói. Hoặc có lẽ, ba không chăm sóc nổi trẻ con, nên trong lúc
cô mặc sức khóc quấy thì ba quyết định dành tình cảm cho cô con gái lớn.
Nghĩ tới đó, bất giác cô bật cười, Gia Tu cầm tay cô:
- Cười gì vậy?
- Có gì đâu, em chỉ đang tưởng tưởng cảnh ba thay tã cho em
hồi nhỏ, tự nhiên thấy hài quá.
- Tại sao?
- Bởi ba là người nghiêm khắc, gần như chưa từng cười đùa
với em. – Thư Lộ ngả vào vai Gia Tu, sực nhận ra, mình thấp hơn anh không chỉ
nửa cái đầu.
- Nhưng đó là ba em mà, không phải à?
Thư Lộ nghiêng đầu nghĩ, cuối cùng đành chấp nhận hình ảnh
một người ba từng thay tã, từng mớm sữa cho cô, một người ba khác hoàn toàn với
ký ức của cô.
- Yêu có rất nhiều cách để biểu lộ, có người thường chọn
cách khó hiểu, nhưng nói chung, họ vẫn biểu đạt ra ngoài. – Anh vòng tay ôm eo
cô.
Nhờ ánh đèn đường, cô thấy đường nét khuôn mặt đang nghiêng
nghiêng của anh, bỗng mường tượng cảnh anh làm cha.
- Có khí anh sẽ là một người ba tuyệt vời. – Thư Lộ choàng
tay ôm ngang thắt lưng anh. – Nhưng em đảm bảo, anh cũng khiến bọn trẻ con sợ
cho coi.
- Tại sao? – Anh liếc xéo cô, ra chiều phật ý.
- Là bởi… - Thư Lộ nhát gừng mãi mới lấy đủ can đảm để nói:
- Lần đầu tiên gặp anh, em thấy anh có vẻ bề ngoài y chang bọn buôn người mà
hồi nhỏ mẹ hay doạ em.
***
Sinh nhật Gia Tu vào cuối tháng Tám, họ lại không giống
những cặp tình nhân hay những đôi vợ chồng khác, thay vì tổ chức sinh nhật rầm
rộ cho nhau, hai người chỉ bày một bữa cơm đơn giản, và năm nay cũng không
ngoại lệ.
- Cần ước gì không? – Sau bữa cơm, Thư Lộ hỏi.
- Từ hồi tám tuổi trở đi, anh đã thôi cái trò này rồi.
- Hồi tám tuổi, có chuyện gì xảy ra với anh à?
- Nội anh nói, sáng sớm ngày Giáng sinh, chính nội thả kẹo
vào tất đặt đầu giường anh.
- … - Vẻ kỳ quái hiện rõ trên mặt Thư Lộ: - Hồi anh còn nhỏ
đã có lễ Giáng sinh rồi à?
- Ông bà nội anh là tín đồ Cơ đốc giáo, hồi anh còn nhỏ, lễ
Giáng sinh bị hạn chế. – Anh ngừng một lát đoạn nói: - Nhưng tín ngưỡng vẫn
thôi thúc chúng ta làm việc không được phép.
Thư Lộ trợn tròn mắt, rồi mới phát hiện ra, quả thực hai
người sống ở hai thời đại hoàn toàn khách nhau. Tuổi thơ trong ký ức của cô vô
cùng tươi vui thoải mái, còn anh lại bị kiềm hãm áp chế.
- Em từng trải qua điều tương tự chưa? – Đặt ly rượu trên
tay xuống, dường như Gia Tu đang đắn đo: - Là vậy, giả sử, ngay từ lúc đầu em
đã tin tưởng tuyệt đối vào một việc nào đó, nhưng khi em biết thực ra điều đó
chỉ là giả tạo, và rồi em nghi ngờ mọi chuyện.
- … - Thư Lộ không biết phải nói gì, bỗng trong đầu cô hiện
lên hình ảnh cuốn sổ của Tâm Nghi, mà mấy tuần trước cô từng cố gắng quên.
- Từng có một dạo, anh lún sâu trong thứ cảm xúc đó. – Gia
Tu nhìn cô.
- …
- Nhưng sau này, có một ngày anh hiểu ra, tin hay không,
không hề quan trọng, cái chính là, em đang đeo đuổi điều gì.
- Đeo đuổi?
- Khi biết được, kẹo trong tất là do ông nội thả vào, anh đã
nghi ngờ mọi thứ liên quan tới lễ Giáng Sinh. Nghi ngờ ông già Noel phát kẹo
cho những em bé ngoan vào đêm Bình an, phải chăng ông ta không có một cỗ xe
thật sự, nghi ngờ bộ đồng phục đỏ trắng của ông ta, nghi ngờ bộ râu trắng muốt…
Sau cùng, thậm chí anh bắt đầu nghi ngờ, phải chăng ông già Noel không thực sự
tồn tại trên đời.
- Tám tuổi mà anh đã nghĩ nhiều thế rồi à.
Anh già hóm hỉnh cười nói:
- So với đám nhỏ không nhớ nổi mình ăn gì vào bữa trưa, thì
đúng là anh dậy thì hơi sớm.
- …
- Sau này lớn lên, những câu hỏi thắc mắc kiểu này ngày một
nhiều. Nhiều chuyện vốn tin tưởng tuyệt đối, sau này đều được chứng thực là
giả, thế rồi, quá nhiều nghi ngờ, đến nỗi bắt đầu hoài nghi bản thân.
- … - Thư Lộ nhìn anh, tuồng như đang nghe một bậc thầy phát
biểu.
- Nhưng mà. – Anh mắt anh ấm áp và cũng vô cùng kiên định. –
Không phải mọi câu hỏi đều có câu trả lời, và không phải mọi câu trả lời đều
đúng. Thế nên, nếu em bắt đầu hoài nghi, vậy trước tiên, chí ít em cũng phải biết
mình đang đeo đuổi điều gì.
- Anh từng nghi ngờ mọi thứ về lễ Giáng Sinh, nhưng anh quên
mất rằng, nhiệm vụ của ông già Noel là động viên và giúp đỡ mọi đứa trẻ. Nên
với tư cách một đứa trẻ, anh chỉ cần tin rằng sẽ có người tới động viên, giúp
đỡ anh là đủ rồi. Thậm chí người đó là ông già Noel hay không, cũng chẳng hề
quan trọng.
- Thế nên, ông già Noel của anh chính là ông nội. – Thư Lộ
nhoẻn miệng cười.
- Phải. – Dường như anh đang nhớ lại quãng thời gian hạnh
phúc.
Thư Lộ nghĩ, nói vậy phải chăng là, khi cô nảy sinh nghi
ngờ, cô nên biết mình đang tin tưởng điều gì? Vậy, đối diện với hai cuốn sổ ghi
chép quá khứ, cô nên tin vào cái gì đây?
Là niềm tin đặt vào người đàn ông ngồi trước mặt cô? Hay là
niềm tin vào tình yêu tốt đẹp?
Cô không biết, cô không biết mình nên tin vào điều gì? Và
làm thế nào để khẳng định.
Tối đó về nhà, Thư Lộ viện cớ phải viết bản thảo để trốn vô
thư phòng, khoá trái cửa lại, tranh thủ lục tìm cuốn sổ của Gia Tu.
Cô không rõ ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại làm vậy, nói
thực ra, khi kéo tay cầm của ngăn tủ, cô thấy tay mình run run.
Nhớ lại những gì Tâm Nghi từng nói trên xe, nhớ lại ánh mắt
lưu luyến của chị dừng trên quyển sổ, và nhớ tới Gia Tu, nhớ tới niềm tin và
nỗi hoài nghi anh nói. Cô không rõ đáp án nào sẽ dành cho mình. Hoặc không hề
có câu trả lời, như Gia Tu từng nói. Bỗng cô nhận ra, khi cô ngờ vực, đến chính
cô cũng không rõ, mình muốn một lời giải đáp ra sao. Cô cứ thả mình theo nỗi
hoài nghi, giống như Gia Tu để mặc cái tình tuỳ hứng của cô được đà phát triển.
Cô trù trừ giây lát, rồi kéo nhẹ ngăn tủ.
Vậy mà, nơi quyển sổ vốn thuộc về lại trống trơn hoàn toàn.

