Ai gửi cánh thư vào trong mây - Chương 22 - 23

Chương
22. Chỉ mong trái tim anh cùng nhịp đập với trái tim em

Tối hôm đó, Thương Thang vâng lệnh đưa tôi về nhà.

Tôi xuống xe, đang chuẩn bị lên lầu thì đột nhiên Thương
Thang kéo nhẹ ba lô của tôi, hỏi với giọng vô cùng khẩn thiết: “Nếu tôi quen cậu
sớm hơn anh ta thì cậu còn thích anh ta như vậy không?”

Tôi nhìn đôi mắt trong veo của hắn, chợt nhớ đến một câu chuyện:

Cô gái hỏi bạn trai mình: “Anh thấy em có ưu điểm gì?” Chàng trai nhẹ nhàng
trả lời: “Em chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ có điều...” Chàng trai chỉ vào tim mình:
“Ở đây thiếu mất một mảnh ghép, và em chính là người duy nhất lấp đầy được nó.”

Có lẽ Dương chính là người đã lấp đầy sự trống vắng trong tâm hồn tôi khi tôi
lẻ loi, cô độc. Chính vì thế tôi mới ỷ lại vào anh như vậy! Nếu lúc đó người ở bên
tôi là người khác, không biết kết quả sẽ thế nào?

“Tôi không biết.” Tôi ngơ ngác nhìn hắn rồi mỉm cười:
“Nhưng chắc chắn sẽ không thích cậu trước.”

Tôi nhìn sắc mặt hắn đột nhiên tái đi, liền giải thích ngay: “Gia thế của cậu
danh giá quá, điều kiện quá tốt, tính tình cũng quá tệ. Tôi thật sự không biết phải
chơi với cậu thế nào mới làm cho cậu vui được. Nhưng anh ấy lại khác, ít nhất là
tôi biết, đối với anh ấy, tôi là một người đặc biệt, anh ấy quý mến tôi, thương
tôi, khiến tôi cảm thấy rất thoải mái và yêu đời, vô lo vô nghĩ. Và cái mà tôi cần
chỉ là một bờ vai quan tâm như vậy thôi.”

“Vậy hả?” Hắn nhìn tôi, cười buồn: “Hóa ra là không
liên quan gì đến chuyện sớm hay muộn cả!”

“Ừ.” Tôi cười gượng: “Thế nên cậu phải thay đổi tính cách đi! Con gái đều thích
mẫu đàn ông dịu dàng.”

Hắn ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sáng ngời, giọng gấp gáp: “Nhưng
đã bao giờ cậu nghĩ đến chuyện bản thân cậu không chịu cho người ta cơ hội thể hiện
sự dịu dàng hay chưa?!”

Mãi cho đến khi đã nằm trên giường, câu chất vấn bực bội đó của Thương Thang
vẫn văng vẳng bên tai tôi.

Đúng vậy, Dương ạ. Hình như đúng là em chưa bao giờ cho người khác cơ hội! Vì
lúc đó, anh đã lấp đầy trái tim em rồi.

Dương, Dương, Dương! Cho đến tận bây giờ, em vẫn đang tha thiết gọi thầm tên
anh, chỉ mong một điều rằng anh cũng cần em như em cần anh bây giờ!

Cuối tuần đã đến, tôi về nhà với bố mẹ, Cực gọi điện thoại đến hẹn tôi ra ngoài
chơi.

Tôi ăn vội vàng cho xong
bữa cơm, đang thu dọn đồ đạc thì giọng bố lạnh lùng cất lên: “Con cũng lớn rồi,
từ giờ đừng có chơi bời linh tinh với đám con trai nữa!”

Tôi sững lại, không ngờ
bố lại nói ra câu đó.

“Thôi thôi, mấy đứa nhỏ
một tuần mới được gặp nhau một lần, thanh mai trúc mã, anh quan tâm nhiều làm gì?”
Mẹ lập tức đứng ra hòa giải, trách bố.

“Anh nói thật đấy! Làm gì
có chuyện con gái mười mấy tuổi suốt ngày đến nhà con trai chơi? Anh lo cho nó...”

Miệng bố lập tức bị mẹ bịt
ngay lại, bà đưa mắt ra hiệu cho tôi: “Mau đi đi, cứ mặc kệ bố!”

Tôi lặng lẽ ra ngoài, trong
tích tắc đóng cửa lại, nước mắt bỗng chốc trào ra.

Hóa ra chúng tôi đã lớn
thật rồi!

Lúc
chơi ở nhà Cực, mọi người đều nhận ra tâm trạng uể oải của tôi. Cực liền trêu: “Sao
vậy? Ngắm mỹ nam trường Nhất Trung nhiều quá nên lẫn rồi hả? Quay về lại chê bọn
anh quê mùa đúng không?”

Tôi
cố gượng cười: “Làm gì có? Người đẹp trai nhất thế giới này cũng không sánh nổi
với Lỗ A Cực!”

Từ nãy đến giờ Dương không
nói gì, anh chỉ nhìn ra một điểm nào đó rồi bần thần, im lặng. Một sự im lặng đáng
sợ.

Tàn cuộc, ai nấy đều uể
oải, không vui, Cực cứ mắng tôi và Dương phá hoại bầu không khí rồi đuổi chúng tôi
về.

Thế là tôi với Dương đành
phải về nhà sớm.

Trên
đường về, tôi và anh mỗi người theo đuổi một tâm trạng riêng, bước đi chậm rãi.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ xem nên tìm chủ đề gì để nói chuyện thì cuối cùng giọng
nói quen thuộc của anh từ đằng sau cất lên: “Em học ở Nhất Trung có ổn không?”

Không biết tại sao, trong
khoảnh khắc đó tôi chỉ muốn bật khóc.

“Ổn,
rất ổn.” Tôi quay đầu lại, mỉm cười nhìn anh.

Ánh mắt anh dõi theo tôi
chằm chằm, tựa như muốn nhìn thấu tôi. Sau đó, một lúc rất lâu, anh mới thở dài,
bước lên trước, giơ tay vuốt nhẹ mái tóc dài của tôi và thì thầm: “Nhưng em không
vui, em không vui đúng không?”

Tôi nhìn vẻ lo lắng của
anh, không kìm được nữa, nước mắt cứ thế trào ra.

Dương, chỉ có anh mới biết,
chỉ có anh mới phát hiện ra! Em không vui, em học ở trường Nhất Trung mà không hề
cảm thấy vui.

“Đừng khóc, em đừng khóc.”
Anh lau nhẹ nước mắt cho tôi, nói với giọng buồn bã: “Em như thế này làm sao anh
yên tâm được? Mạnh mẽ lên nào, cô bé!”

Tôi giận dỗi đáp trả: “Ai
là cô bé hả? Mấy hôm trước còn có người hỏi em có thích cậu ấy không nữa đó!”

Đồng tử trong mắt anh lập
tức co lại, ngón tay đặt trên má tôi cứng đờ, hỏi nhỏ: “Có phải là cậu bạn lần trước
đưa em về đó không?”

Tôi thút thít gật đầu, miệng
lúng búng: “Cậu ấy nói em không chịu cho người ta cơ hội nên không biết được cái
tốt của người ta!”

Nghe vậy, Dương liền sững
sờ hồi lâu. Cuối cùng, anh trả lời với vẻ chua chát: “Đúng vậy, Ưu Ưu, em ít chơi
với con trai quá! Em nên tiếp xúc với họ nhiều hơn, như thế mới có thể so sánh!”

Tôi vô cùng sửng sốt: Dương,
ý anh là muốn em chơi với các cậu bạn khác ư?

Anh né tránh ánh mắt dò
hỏi của tôi và nói nhỏ: “Về thôi, trời tối quá rồi.”

Đúng vậy, hôm ấy trời đã
tối lắm rồi, và gió cũng đã bắt đầu thổi.

Chương
23. Em sẽ không phụ lòng anh

Đã là giữa thu, đây là mùa
chia ly buồn man mác. Em nhìn lá phong rơi ngoài cửa sổ, nâng cốc cà phê lên, lại
một lần nữa nhớ đến anh, Dương ạ.

Hiện giờ anh sống thế nào
rồi?

Cuộc thi đấu bóng rổ của
học sinh phổ thông trung học toàn thành phố đã khai mạc, nghe Cực nói, Dương lại
bắt đầu bận rộn. Anh ta còn làu bàu trong điện thoại: “Không hiểu tại sao dạo này
Dương tập bóng rất cật lực! Kiểu như sợ không vào được chung kết ấy, chẳng mấy khi
chịu nói chuyện với anh!”

Tôi
ở đầu bên kia điện thoại cười thầm: Cực à, nếu em nói với anh rằng, em rất muốn
anh ấy cứ tiếp tục khổ luyện như vậy thì anh sẽ nghĩ thế nào?

Vì địa điểm diễn ra trận
chung kết là trường Nhất Trung mà!

Như thế em lại có thể một
lần nữa được ngắm anh ấy một cách quang minh chính đại!

Dương, liệu em có thể có
nguyện vọng nhỏ nhoi có phần ích kỷ này không?

Sau buổi hôm đó, đột nhiên
Thương Thang tỏ ra rất tốt, rất quan tâm đến tôi.

Lão tiên sinh nói: “Trưởng
thành thật rồi.”

Hắn không trả lời, chỉ nhìn
tôi và mỉm cười rất ngây thơ.

Nếu là các cô gái khác,
chắc đã ngất ngây từ lâu! Nhưng tôi lại coi như không thấy gì, cố gắng miễn nhiễm
trước nụ cười của hắn.

Hắn cũng không bực, mà cứ
loanh quanh bên tôi, chọc cho tôi vui.

Một lần, tôi thực sự thấy
bực vì hắn, bèn vớ lấy con dao gọt hoa quả trong bếp chĩa vào hắn rồi hét lớn: “Tôi
sẽ không bỏ anh ấy trước đâu, cậu hãy nhớ cho kỹ!”

Hắn
nghịch quả táo trên tay rồi nhìn tôi mỉm cười.

Sau đó, hắn nhìn vào mắt
tôi, đáp nhỏ: “Thế thì cứ để tôi đợi cậu, có được không?”

Có nhiều lúc, những người
xung quanh ta thật yếu đuối, kể cả là bề ngoài anh ta trông cứng rắn đến mức nào.

Tôi sững sờ nhìn Thương
Thang, hắn cũng nhìn tôi, ánh mắt bình tĩnh và kiên quyết.

Nhưng ngón tay hắn đã bán
đứng hắn, chúng đang run rẩy, nhìn rất căng thẳng.

Bầu không khí như đông cứng
lại, xung quanh lặng ngắt như tờ.

Dương, nếu hồi ấy em là
bạn gái anh thì chắc chắn em sẽ từ chối Thương Thang thẳng thừng mà không hề do
dự.

Chỉ tiếc là em không phải!

Và thế là tôi liền quay
mặt đi, đáp nhỏ:

“Được thôi.”

Không khí lại bắt đầu lưu
chuyển trở lại, tôi nghe thấy rất rõ tiếng Thương Thang thở phào.

Dương,
câu trả lời của em lúc đó có sai hay không?

Cuối
cùng, đội bóng rổ của trường Phụ Trung đã được lọt vào chung kết. Cuối cùng tôi
đã có thể được ngắm bóng Dương trong nhà thi đấu của trường.

Hôm đó cũng là thứ Tư, tôi
nói rất kiên quyết rằng sẽ không đến nhà lão tiên sinh ăn cơm mà bày tỏ thái độ
thà ăn bánh mì cũng phải xem hết trận đấu.

Khi
tôi nói với Thương Thang câu này, hắn im lặng một lát rồi hỏi nhỏ: “Có phải vì anh
ta không?”

Tôi liền gật đầu.

Thật nực cười biết bao,
Dương nhỉ! Em có thể nói trước mặt người khác về anh mà không hề giấu giếm, trong
khi đứng trước anh, em lại không bao giờ có thể mở miệng.

Thương Thang trầm tư một
lúc rồi đột nhiên bật cười, nói: “Thế thì tôi cũng không ăn cơm nữa mà đi xem bóng
với cậu!”

Làm thế sao được? Tôi đang
định từ chối thì hắn đã kéo tôi vội vã đi về phía nhà thi đấu.

Nhà thi đấu khá ồn ào, đội
cổ vũ của hai bên đều tung đủ chiêu trò, ra sức áp đảo đối phương.

Tôi nhìn đội cổ động viên
toàn mỹ nữ đang nhảy rất hưng phấn của trường Phụ Trung, thầm nghĩ: Nếu tôi vẫn
đang theo học ở trường Phụ Trung thì liệu tôi có là một thành viên trong số họ hay
không?

Đột nhiên, một cô bạn trong
đội cổ vũ quay sang gọi tôi: “Trác Ưu!”

Tôi định thần nhìn lại,
hóa ra là Tô Tịnh!

Cô ấy gấp gáp chạy đến,
mặt đỏ bừng, cười rất rạng rỡ.

“Tớ đoán ngay là cậu sẽ
ra xem thi đấu!” Rồi cô ấy thụi nhẹ tôi một cái, còn vờ vô tình liếc Thương Thang
đang đứng bên cạnh tôi.

Tôi chăm chú nhìn cô ấy:
khuôn mặt xinh xắn được trang điểm nhẹ, thân hình mảnh dẻ với chiếc váy ngắn màu
đỏ rực rỡ. Không hổ là mỹ nữ! Thế là tôi cũng cười theo: “Chứ sao nữa, ai bảo tớ
là học sinh cũ của trường Phụ Trung chứ?”

Lúc này Thương Thang liền
bực bội nói với tôi: “Các cậu nói chuyện đi nhé, tôi ra ngoài một lát.” Nói rồi
liền bỏ đi.

Tô Tịnh nhìn theo bóng hắn,
trề môi hỏi: “Bạn trai cậu à? Cành cao nhỉ!”

Tôi vội phủ nhận: “Làm gì
có chuyện đó! Bạn bè bình thường thôi! Bình thường hắn ta đều như vậy, mặc kệ hắn
đi!”

Cô ấy cười vẻ như đang nghĩ
gì đó rồi không tiếp tục chủ đề này nữa.

“Ấy, cậu có biết hôm nay
Dương là cầu thủ chủ lực không?” Đột nhiên cô ấy sực nhớ ra điều gì đó, bắt đầu
phàn nàn với tôi: “Thời gian trước anh ấy tập luyện rất vất vả, tớ nhìn mà cũng
thấy thương, huấn luyện viên chẳng khác gì ác quỷ!”

“Vậy hả?” Tôi nhìn cô ấy,
lặng lẽ cười.

“Đúng vậy! Anh ấy còn nói
với tớ rằng, lần này nhất định phải giành được chức vô địch!” Rồi cô ấy nghiêng
đầu, mắt mơ màng cười cười: “Haizz, đồng chí này hiếu thắng quá! Tớ khuyên thế nào
cũng không được.”

“Vậy hả?” Tôi khẽ gật đầu
hùa theo cô ấy.

Tô Tịnh lại tiếp tục phàn
nàn mấy chuyện tào lao khác, tôi vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, lắng nghe rất
chăm chú.

Có lẽ
là do tôi quá trầm lặng nên Tô Tịnh cũng mất hứng, một lúc sau thì cô ấy quay trở
về đội cổ vũ.

Sau đó chỉ còn lại mình
tôi ngồi thẫn thờ trên khán đài.

“Nghĩ gì vậy?” Giọng Thương
Thang vọng lại, kéo tôi trở về với thực tại.

Tôi lần theo hướng phát
ra tiếng nói, hắn đang cầm một túi KFC lớn, chậm rãi bước về phía tôi.

“Mua
cái này làm gì?” Tôi liền trêu: “Công tử chơi piano lại bê đồ ăn nhanh, nhìn khôi
hài thật đấy!”

“Thì mua cho cậu mà!” Hắn
hậm hực lườm tôi một cái, mặt hơi đỏ lên, “Chả lẽ lại để cậu ngồi đây gặm bánh mì
thật à?”

Tôi cười cười, vội lảng
sang chuyện khác: “Haizz, cô bạn vừa rồi thế nào? Có xinh không?”

“Cô bạn nào?” Hắn hỏi lại.

“Cô bạn vừa nãy nói chuyện
với tôi ấy! Người ta là hoa khôi của lớp tôi ngày xưa đấy!”

“Vậy
hả? Không để ý lắm!” Thương Thang uể oải trả lời rồi nhét ngay túi đồ ăn vào tay
tôi một cách thô lỗ: “Mau ăn đi! Nguội rồi không ngon đâu!”

Tôi trân trân nhìn hắn hồi
lâu. Hắn có vẻ ngại ngùng, liền vờ nổi xung: “Nhìn gì mà nhìn? Chưa gặp mỹ nam bao
giờ hả?”

Tôi vội cúi đầu gặm bánh
Hamburger, trong lòng cứ thấy là lạ.

“Hê, vừa nãy cậu ngồi một
mình xảy ra chuyện gì à? Hình như cậu có vẻ không vui?” Hắn đột nhiên thò đầu sang
hỏi.

“Không, chẳng xảy ra chuyện
gì cả.”

Tôi nhìn hắn, khẽ mỉm cười.

Đúng vậy, chẳng xảy ra chuyện
gì cả.

Cuối
cùng trận đấu đã được mở màn, hai đội mạnh giao tranh quyết liệt. Ánh mắt tôi không
hề rời khỏi Dương, theo dõi từng bước các động tác chuyền bóng, luồn lách, ném bóng...
Có thể nhận thấy, anh đã cố gắng hết sức, nhưng đối phương cũng không phải vừa,
phối hợp với nhau khá đẹp mắt.

Điểm của hai đội đuổi nhau
rất sát, cho đến cửa ải cuối cùng, tôi thực sự không thể ngồi yên được nữa, bèn
hét lớn: “Lục Tây Dương, cố lên...”

Trong nhà thi đấu ồn ào,
náo nhiệt, tôi không dám kỳ vọng rằng anh có thể nghe thấy tiếng hô yếu ớt của tôi.

Tuy nhiên, tựa như kỳ tích
xuất hiện, anh ngẩng đầu nhìn về phía tôi, sau đó ngửa mặt lên khẽ mỉm cười.

Có lẽ trong mắt người khác,
đây chỉ là một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang mỉm cười đáp lễ cô gái theo đuổi
mình mà thôi. Tuy nhiên, hàm ý sâu xa của nụ cười này chỉ có tôi và anh mới biết.

Anh đã dùng ánh mắt để mách
bảo tôi rằng: Yên tâm, chắc chắn anh sẽ thắng!

Dương mãi mãi không bao
giờ khiến tôi phải thất vọng. Đúng là với số điểm dẫn trước không nhiều, anh đã
đưa đội bóng trường Phụ Trung chiến thắng trong trận đấu đầy khó khăn này. Giữa
tiếng reo hò vang dội, các cầu thủ trường Phụ Trung đã tung anh lên cao. Tôi nhìn
nụ cười rạng rỡ trên môi anh, mắt bỗng nhòa lệ.

Dương, em tự hào vì anh.

Sau khi trận đấu kết thúc,
tôi xúc động quá liền chạy ngay đến phòng nghỉ tìm Dương. Thương Thang một mực nói
sẽ đợi tôi, đứng lì trước cửa nhà thi đấu, nói gì cũng không chịu về. Tôi không
biết làm thế nào đành phải mặc kệ hắn.

Tôi đứng ở cửa ngó nghiêng
một lúc, lập tức có một anh chàng lên tiếng trêu: “Dương, tiểu mỹ nữ lại đến rồi
kìa!”

Tôi ngượng đến nỗi hai má
đỏ bừng, Dương vừa cười vừa đi ra, còn không quên thụi cho đám bạn mỗi người một
quả.

“Sao không đợi anh ở cổng
nhà thi đấu?” Anh cười tủm tỉm, cúi đầu hỏi.

“Có một gã khùng cứ đòi
đợi em ở đó!” Tôi chu môi, tiện tay nghịch ngợm chiếc khăn của anh.

“Ừ.” Anh đáp một tiếng rồi
im lặng trở lại.

“Nhưng hắn có vẻ chăm sóc
em rất tận tình đúng không?” Một lát sau, anh lại lên tiếng.

“Cũng được, ít nhất là gần
đây không tồi!” Tôi bật cười: “Chắc là bị em mắng nên đã tỉnh ngộ.”

Anh không cười, chỉ quay
mặt đi, vẻ mặt trầm ngâm, giọng nói rất xa xăm: “Vậy hả? Như thế anh có thể yên
tâm rồi.”

Thích một người, có cần
phải mãi mãi ở bên anh ấy không?

Ai là người biết câu trả
lời đích thực đây?

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3