Làm yêu nữ gặp phải đại thần - Chương 14

Hoãn Hoãn Nhị Hành run giọng nói: “Hỏa nhi…”

Liệt Diễm Tu La trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc,
nhưng sau đó lập tức dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn: “Ngươi là ai?”

Hoãn Hoãn Nhị Hành tiến lên hai bước: “Hỏa nhi, là
ta đây. Ta còn tưởng rằng…Muội đã hai tháng rồi không đăng nhập vào game, ta cứ
nghĩ muội không chơi nữa, hóa ra muội vẫn trở lại.”

Đôi mắt xinh đẹp của Liệt Diễm Tu La càng trợn trừng
hơn nữa: “Làm sao ngươi biết những điều này?” Những cái này trong game đáng lẽ
chỉ có một người biết — là Hách Liên Thu Thủy mới đúng a!

Hoãn Hoãn Nhị Hành cười cười: “Ta là lão công của muội.”

“Đừng nói bậy! Lão công của ta là Hách Liên, ngươi rốt
cuộc là ai? Làm sao biết được điều này? Ngươi cùng Hách Liên có quan hệ gì?”

Hoãn Hoãn Nhị Hành chỉ còn biết cười khổ: “Hỏa nhi,
chúng ta trước kia đều ở chung một chỗ đánh quái tăng điểm kinh nghiệm, từ cấp
20 lên đến cấp 85. Muội thật không nhớ ra ta là ai sao?”

Liệt Diễm Tu La không ngờ được tình huống sẽ biến
chuyển thành như thế này, bất tri bất giác chỉ còn có thể đứng ngây người, chẳng
qua là lúc này đây cô hết nhìn chằm chằm vào nụ cười trên gương mặt Hoãn Hoãn
Nhị Hành, sau đó lại quay sang đối chiếu với đại thần Hách Liên lãnh đạm — một
khả năng nhỏ nhoi chợt lóe lên trong đầu cô.

Hách Liên đại thần bất chợt lên tiếng: “Nhân vật này
trước cấp 90 là do hắn chơi.”

Không ngờ khả năng đó lại chính là sự thật, Liệt Diễm
Tu La ấp a ấp úng: “Nói vậy, lão công của ta là…là…”

Hoãn Hoãn Nhị Hành cười nhìn gương mặt đỏ bừng của
tiểu thê tử: “Là ta.”

“Vậy….vậy….Hách Liên Thu Thủy là…”

“Haiz, chuyện là như vậy, người này là bằng hữu của
ta, hắn trước kia bận tối mắt tối mũi không có thời gian rảnh, cho nên mới nhờ
ta luyện cấp, đến bây giờ hắn có chút dịp nghỉ ngơi, ta mới có thể trả lại ID
cho hắn a!” Nhìn Tu La vẫn còn chút vẻ ngây dại trên khuôn mặt, Hoãn Hoãn Nhị
Hành tiến lên phía trước, dùng Ly Hỏa phiến gõ lên trán cô một cái: “Tiểu ngu
ngốc, lão công của muội thật ra là ta, đã hiểu chưa?”

“Không, không phải vậy…Muội hỏi huynh, Hách Liên Thu
Thủy này…còn có Yêu Nữ…”

“Nga.” Hắn rốt cục cũng biết Hỏa nhi đang muốn hỏi
cái gì, Hoãn Hoãn Nhị Hành xoay người giới thiệu: “Bọn họ là vợ chồng, yên tâm
đi, Hách Liên đến cấp 102 mới lấy Yêu tinh, cho nên ta tuyệt đối không hề thay
thế hắn rước vợ vào nhà, ta thề trong lòng ta chỉ có mỗi mình Hỏa nhi mà thôi.”

Mấu chốt không phải cái này a! Liệt Diễm Tu La trong
lòng kịch liệt gào khóc —- vấn đề chính là…chính là….xảy ra chuyện như vậy,
không phải cô quá mất mặt rồi sao!

Vô duyên vô cớ chạy đến công kích người ta, còn dám
nói người ta vô sỉ đoạt mất lão công của mình, cuối cùng lại thành ra tranh đấu
cướp vi phu — Trời ạ! Tu La ôm đầu ngồi bệt xuống đất rên rỉ — có thể tìm một
cái lỗ cho cô chui xuống ngay lập tức hay không???

Chuyện rốt cục cũng đã được làm rõ ràng, đám người đứng
xem thấy không còn màn gì hay nữa cũng tản dần đi, thời điểm chỉ còn lại bốn
người, Hách Liên Thu Thủy ánh mắt lạnh như băng quét qua ba người còn lại, lạnh
lùng nói: “Đi theo ta.”

Ba người lập tức líu ríu đi theo như mấy con chó nhỏ,
ai nấy đều thấy được, đại thần lần này tâm tình quả không tốt, hậu quả rất chi
là nghiêm trọng.

Đoàn người nối đuôi nhau rời khỏi thành Lạc Dương,
ra đến hồ nước bên ngoài thành, vẫn là không có ai dám mở miệng nói một câu.
Không khí tương đối trầm mặc.

Một hồi lâu sau đại thần đại nhân rốt cục cũng chịu
mở miệng: “Dùng ID của ta để nói chuyện yêu đương, Từ Hoãn ngươi cũng giỏi thật.”

Từ Hoãn lập tức rất biết thức thời cười cầu toàn:
“Không có công lao gì tại hạ đâu dám làm phiền lão đại.” …Kỳ thật ẩn ý trong lời
nói của hắn chính là muốn được đại thần tha thứ.

Mà những lời này rơi vào tai Yêu Nữ, trọng tâm lại
hoàn toàn nằm ở chỗ khác — Hách Liên Thu Thủy vừa rồi mới nói cái gì? Từ Hoãn?
Nói vậy bọn họ thật sự có quen biết nhau sao?

Đại thần cười lạnh quay sang nhìn Tu La: “Ngươi
không khó chịu khi thấy hắn ta lấy nhân vật của người khác để nói chuyện yêu
đương với ngươi sao? Có muốn tiện thể ‘nghiên cứu’ một chút hay không?”

Tu La vốn là đang áy náy ăn năn đầy mình vì vụ việc
vừa rồi, nay đại thần lại phán ra một câu nói có sức công phá lớn như vậy, đôi
mắt to đẹp của cô không khỏi lập tức bắn sang Hoãn Hoãn Nhị Hành: “Chúng ta qua
bên kia ‘hàn huyên tâm sự’ một chút.” Vừa nói cô vừa quay người đi đến bên cạnh
gốc cây đào cách đó không xa.

Hoãn Hoãn Nhị Hành trước khi đi còn dùng ánh mắt ai
oán nhìn Hách Liên Thu Thủy một cái, ý tứ rất rõ ràng: “Ngươi dám mượn đao giết
người!”

Ánh mắt của đại thần lại càng sắc bén, chỉ có duy nhất
một chữ: “Đúng!”

Hoãn Hoãn Nhị Hành thất bại thảm hại, không còn cách
nào khác đành phải đi theo lão bà, chuẩn bị sẵn tinh thần tiếp nhận phong ba
bão táp.

Sau khi đuổi được hai người đi xa, Hách Liên đại thần
liền quay người nhìn chằm chằm vào Yêu Nữ đang đứng thất thần bên cạnh. Đột
nhiên cô ngẩng đầu lên, giọng điệu vô cùng khó đoán: “Huynh ngoài đời có quen
biết Từ Hoãn sao?”

Đại thần lập tức nhíu mày — vừa rồi là hắn lỡ lời,
nhưng mà cũng không có gì quan trọng, dù sao kế hoạch của hắn vỗn dĩ là thành
thân với cô ở trong game, sau đó gặp mặt ngoài đời thực, kế tiếp sẽ… — Quả thực
hắn vẫn là không muốn đợi đến lúc cô động tâm mới phát triển ra ngoài thực tế.
Huống chi, cổ nhân có câu đêm dài lắm mộng, mà đám nam sủng của cô, người nào
người nấy vẫn là phong độ xuất trần.

“Đúng vậy, chúng ta trên thực tế có quen biết nhau.”

“Vậy…”

“Đừng có lảng sang chuyện khác,” Cô đang nghĩ cái gì
chẳng lẽ hắn lại nhìn không ra? “Nương tử không cảm thấy cần phải giải thích
cho ta về chuyện đám nam sủng kia sao?”

TT_____TT Bị nói trúng tim đen Yêu Nữ không còn cách
nào khác đành phải nuốt nước mắt vào tim — cô từ khi nhìn thấy ánh mắt khủng bố
giết người không dao của hắn đã muốn định nói lảng sang chuyện khác, không nghĩ
tới lại nhanh như vậy… A! Đại thần quả nhiên là đại thần mà!

“Cái này…Cái này thì…” Cô bất an lùi về phía sau mấy
bước.

“Sao?” Cô càng lùi, hắn lại càng tiến.

“Cái này… Có câu không biết huynh đã nghe bao giờ
chưa.” Tiếp tục lùi.

“Nương tử cứ nói, đừng ngại.”

“Ách… cổ nhân có câu ‘Nhân bất khinh cuồng uổng thiếu
niên’ a!” (~~> Câu này có nghĩa là ‘Làm người mà không chơi không phá thì uổng
cả tuổi xuân’.)

“Muội…” Đại thần chỉ cảm thấy gân xanh trên thái
dương đang thi nhau nổi lên hết, vốn định tiến thêm vài bước nữa nhưng chợt nhận
ra đã kề sát vách núi.

“Cẩn thận!”

“A?” Yêu Nữ quay đầu nhìn lại, ngay lập tức mất
thăng bằng, chỉ có thể hét to một tiếng “A!”

Đại thần đưa tay ôm lấy vòng eo thon mảnh của cô kéo
vào trong ngực mình: “Muội không thể cẩn thận một chút được sao?”

Yêu Nữ cuối cùng vẫn là nói không nên lời.

Cô tựa vào ngực Hách Liên Thu Thủy, gần sát đến nỗi
tựa hồ như có thể nghe thấy được cả tiếng tim đập của hắn. Hơi thở nam tính của
đại thần như bao lấy cô, khiến cho mặt cô thoáng chốc trở nên đỏ lựng, tim cũng
bắt đầu đánh trống liên hồi. (BL: Cái này ta pó tay, game mà cứ như thật…. Thôi
mọi người ráng tưởng tượng.)

Đại thần cúi đầu nhìn tiểu thê tử khuôn mặt đang ửng
hồng trong lòng mình, trái tim như có một dòng nước ấm áp đang từng chút một chảy
qua.

Sau đó nhân lúc Yêu Nữ chưa kịp phản ứng, hắn khẽ
cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng diễm lệ ướt át của cô.

Cách đó không xa, Hoãn Hoãn Nhị Hành hài lòng phẩy
phẩy chiếc quạt, cùng với Hồng Y nữ nhân đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào đôi
phu thê đang dính sát vào nhau trước vách núi, nhẹ nhàng buông một câu: “OK, kết
thúc công việc.”

Lát sau, hắn cưỡi ngựa mang theo mỹ nhân trở về, tiện
thể mở hộp thư ra gửi một tin nhắn cho Hách Liên Thu Thủy.

“Ta nói đại thần a, ta hôm nay phải chịu khổ một
mình diễn hai vai, tiền công không thể lấy thấp nha.”

Giây lát sau, hắn nhanh chóng nhận được thư hồi âm của
Hách Liên đại thần:

“Thân thế của ngươi không đáng giá như vậy.”

Từ Hoãn ngay lập tức hiểu được ý tứ của đại thần, tức
giận mắng:

“Trì Thủy Mặc, ngươi…tên gian thương này!”

Đại thần như cũ vẫn thản nhiên: “Ta làm sao?”

“Ta khinh! Ta đã tốn bao công sức để tìm nữ nhân
khác đến diễn kịch xem tình cảm của Yêu Yêu đối với ngươi tốt đến thế nào rồi,
sau đó lại còn phải tự tay dàn xếp vụ tranh cướp chồng kia, hơn nữa ta cũng lôi
sẵn đám “Hậu cung” của Yêu Yêu vào cuộc, bây giờ rốt cục cũng như ngươi mong muốn,
không những cô ấy tỏ ra vô cùng ghen tuông, còn ra sức tranh cướp ngươi nữa —
bây giờ ngươi đến cả đậu hũ cũng ăn vào người, mỹ nhân nằm gọn trong tay rồi,
cư nhiên lại muốn lật lọng phỏng? Trì Thủy Mặc! Ta hy sinh bản thân làm nhiều
việc cho ngươi như vậy rồi, ngươi ngang nhiên lại dám qua cầu rút ván!”

Trì Thủy Mặc hoàn toàn có thể tưởng tượng được cái
nam nhân ngồi trước màn hình máy tính kia đang phát điên đến mức độ nào, nhưng
mà đại thần hiện tại tâm tình vô cùng tốt, cho nên không nhịn được tiếp tục
trêu chọc:

“Một hơi nói nhiều như vậy ngươi có thấy mệt không?
Mà nói đi cũng phải nói lại, ngươi chẳng lẽ không phải cũng đã ôm mỹ nhân vào
người rồi sao?”

Đợi đại khái khoảng năm phút đồng hồ, hộp thư mới một
lần nữa lóe lên, quả nhiên đại thần lại nhận được cơn cuồng nộ của Từ Hoãn.

“Trì Thủy Mặc, ta XXOO ngươi một trăm lần!!! Mỹ nhân
cái đít nhà ngươi! Đó chính là vai diễn của lão tử ta! Không ngờ ta lại đi làm
vật hy sinh cho cái đồ lang tâm cẩu phế nhà ngươi! Ngươi nếu dám không trả tiền
phí dịch vụ đầy đủ cho ta, ta thề sẽ đi phanh phui hết mọi chuyện cho Yêu tinh
biết, đến lúc cô ấy thấy rõ bản mặt thật của nhà ngươi, ngươi đảm bảo chỉ có nước
chết!” (~~> “Lang tâm cẩu phế” : lòng sói, phổi chó. Hoặc như ta thường nói
là “Lòng lang dạ thú” ý )

Trì Thủy Mặc nhướn mày, nhanh chóng gửi tin trở lại:
“Tố giác ta?”

“Chính xác! (Vẻ mặt chính nghĩa)”

“Tính tình của ngươi chẳng lẽ ta không hiểu rõ sao,
ngươi mà đi nói với cô ấy khẳng định ta sẽ vô cùng thê thảm!”

“Hừ, ngươi biết vậy là tốt rồi.”

“Nhưng mà… ngươi cảm thấy mình còn sống được đến lúc
đó mà đi vạch trần ta sao?”

Từ Hoãn nhìn khung thoại, bất chợt nhớ đến vẻ mặt lạnh
lùng của Yêu tinh, trong lòng chỉ còn một đáp án —

— Không sống nổi.

Cho nên bạn Từ Hoãn nhà ta vô cùng bực bội tức tối
không thèm nói thêm câu nào nữa. Nhưng mà Đại thần lại không muốn cho Từ Hoãn một
đường lui, nhanh chóng gửi tin đến:

“Từ Hoãn, ngươi vốn có thể làm cho tâm tình của ta
trở nên tốt hơn mà.” (~~> Còn ai nhớ đến câu “Ta không phải là GAY” của anh
Hoãn nào? =)) )

Trầm mặc hai phút, Từ Hoãn rốt cục cũng đành phải mở
miệng thét một câu vô cùng tức tối: “Ngươi đi chết đi!!!” Dứt lời, không thèm
nói thêm câu nào nữa, hắn thẳng tay nhấn vào nút tắt nguồn trên máy tính.

Dù có nói gì đi nữa, hắn chỉ còn một khả năng duy nhất
là bại trận trong tay tên họ Trì kia!

— Đúng là tức chết hắn mà!

Trì Thủy Mặc thấy Từ Hoãn đã logout, biết hắn giận
mình không nhẹ, cho nên không nhịn được mà bật cười to.

Ánh mắt đại thần di chuyển đến hai thân ảnh đang say
sưa ôm nhau trên màn hình máy tính, bạch y Yêu Nữ khuôn mặt đỏ ửng tựa vào ngực
bạch y nam tử, Trì Thủy Mặc biết mình hôm nay là mèo mù với được cá rán, thừa
được dịp ôm mỹ nữ vào người cũng chính là do vừa nãy động đến chỗ hiểm của cô.
Có thể ngày mai nha đầu này sẽ tìm cách tránh né hắn, nhưng mà bây giờ ít nhất
bọn họ cũng đã phá vỡ được trạng thái vô cảm xa cách ban đầu rồi.

Vì thế cho nên là, ánh mắt của đại thần bất chợt trở
nên vô cùng ôn nhu.

Tô Tô, một ngày nào đó, ta sẽ khiến muội phải tự
nguyện ở bên cạnh ta suốt cuộc đời.

Trền màn hình máy tính cảnh tượng thân mật vẫn được
tiếp diễn, ấm áp bình thản vô cùng.

Bản thân Tô Diêu, trong lòng vẫn có chút rối loạn.

Hắn hôn cô, cô cư nhiên lại không thèm né tránh,
không động tay động chân cũng không đẩy hắn xuống vách núi ngã chết.

Thậm chí giờ phút này, cô còn không muốn dứt ra, một
chút mâu thuẫn cũng không hề có.

Trong đầu cô lướt qua những đoạn hình ảnh rời rạc
trong một tháng vừa rồi, từ cảnh thành hôn linh đình hoành tráng, cảnh hai người
cùng nhau kề vai sát cánh đánh quái tăng điểm kinh nghiệm, cho đến hình ảnh hắn
làm anh hùng cứu mỹ nhân cũng cứ lần lượt hiện lên trong đầu cô, ngay cả hôm
nay cũng vậy, khi đột nhiên nhảy ra một “tình địch”, cô vẫn là không thể kiềm
chế nổi. Những ký ức mờ nhạt ngày càng hiện rõ, đó là khi hắn cùng cô ngồi trên
lưng Tử Điện đi du sơn ngoạn thủy; là khi hắn sử dụng kỹ năng “Hình ảnh bất ly”
để lập tức đến bên cạnh những lúc cô gặp khó khăn; là khi hắn dang đôi tay to lớn
mạnh mẽ ôm cô vào lòng… Cho dù là lúc cô nhàm chán buồn phiền nhất, hắn cũng
không câu nệ tất cả vội vàng đến bên cô — bên cạnh cô luôn có sự hiện hữu của hắn,
hắn trấn tĩnh, lãnh khốc, đạm mạc, cao ngạo… Bất luận là vẻ mặt gì, chỉ cần có
hắn ở bên, cô đều có một cảm giác an tâm vô cùng.

Chẳng lẽ…là vì thực lực của hắn sao?

Song Tô Diêu bất giác lại cảm thấy trình độ tự gạt bản
thân của mình thật quá kém, cô đường đường là Yêu Nữ danh chấn giang hồ, số lượng
người chơi đánh thắng cô chắc cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà phái
Thiên Sơn lại thiên về ẩn nấp, coi như không đánh lại đối phương thì cũng còn kế
sách cuối cùng là bỏ chạy trối chết. Về điểm này cô quả thực tự tin không được
mấy ai có đủ khả năng để đuổi theo cô. Nhưng mà bây giờ, cô đột nhiên lại vô
cùng coi trọng sự bảo vệ của hắn — Huống chi, hộ hoa sứ giả của cô cũng không
phải là ít, cả Hoãn Hoãn Nhị Hành lẫn Trẫm phán ngươi vô tội đều đang tung
hoành trên bảng xếp hạng cao thủ Thiên Long. (~~> “hộ hoa sứ giả”: người bảo
vệ)

Có điều, trong thâm tâm cô không hề muốn được bọn họ
che chở.

Nhưng mà, chỉ cần nghe một câu nói của hắn “Ta sẽ bảo
vệ để muội không phải chịu bất kỳ thương tổn nào nữa”, trong lòng cô lại không
khỏi mừng rỡ như điên.

Nếu tất cả lý do khác đều không được chấp nhận, vậy
thì chỉ có thể giải thích —

Có lẽ bởi vì được hắn bảo vệ, có lẽ thỉnh thoảng hắn
tỏ vẻ vô lại, hơn nữa có lẽ vì hắn là đại thần, mà cô, vốn luôn coi những đại
thần như thần tượng sống, cho nên —-

Nhưng bất luận là bởi vì lý do gì, tóm lại…

Cô đối với hắn, là động tâm.

♥♥♥

Suy nghĩ của tác giả: HOHO~

Cái tiêu đề này tôi đã suy nghĩ rất lâu — rốt cục
cũng nghĩ ra.

“Đại thần sở dĩ là đại thần” — bởi vì quá phúc hắc.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.