Tình Ý Sâu Kín - chương 03 - end
Thật lâu sau, tôi nghe được giọng nói run run của anh: “ Như
Phỉ, em chỉ suốt ngày ở trong nhà, không xem tin tức, không đọc báo. Em không
biết sao? Pakistan mấy tháng trước có trận động đất rất lớn, toàn bộ Islamabat
bị phá hủy gần hết.”
Động đất? Tiếng nổ lớn trong đầu tôi vang lên, tôi ngẩng đầu
lên nhìn Giang Hàn. Con ngươi sáng ngời của anh tỏ vẻ dịu dàng, cũng có phần
thương tiếc: “ Như Phỉ, gia đình Hill Wood ở Islamabat phải không? Như thế sao
có thể hưởng tuần trăng mật được? Hơn nữa, Hill Wood sẽ không bao giờ phản bội
em.”
Hill Wood nói dối? Tia hy vọng tưởng chừng tắt ngóm trong
tôi dường như sống lại. Tôi muốn bay nhanh tới Islamabat, tôi muốn tìm anh.
Nghĩ đến đây,tôi lập tức muốn gặp được anh. Cho dù là tôi đa tình cũng được,
tôi cũng không buông tay với tia hy vọng này.
Tôi chạy như bị ma đuổi, trong lòng chỉ muốn lao nhanh về
nhà, về nhà lấy tiền, lấy visa, vé máy bay, còn có rất nhiều việc phải hoàn
thành ... Tôi bỏ mặc Giang Hàn ở đó, để anh một mình lạnh lẽo cô độc đứng đó,
thậm chí còn quên trả áo khoác cho anh.
Khi tôi đặt chân tới Pakistan, mới phất hiện quốc gia này vì
trận động đất lớn vừa rồi, đất nước bị hủy hoại nặng hơn tôi nghĩ. Đá vụn rải
rác ở trên đường, xung quanh mọi người nhìn tôi nở nụ cười thân mật. Tuy rằng
đang là tháng mười hai, nhưng ở đây, không khí ấm áp như mùa xuân. Tôi dựa theo
địa chỉ mà Hill Wood để lại cho tôi trước khi anh đi, kéo hành lí từng bước từng
bước đi tới.
Tường gạch bị đổ vỡ, đất đá đầy trên mặt đường, tất cả đều bị
tàn phá nặng nề.
Đây là nơi Hill Wood từng sống qua, cho dù trận động đất đã
trôi qua vài tháng nhưng ở đây vẫn chưa khôi phục hoàn toàn. Hill Wood, anh
đang ở đâu?
“ Hill Wood? Cậu ấy ở kia!” Vẻ mặt tươi cười của một bà lão
dùng tiếng Anh đứt quãng nói với tôi, bà chỉ về hướng công trường, trong mắt
tràn đầy ý cười: “ Hill Wood là đứa trẻ tốt.”
Nhìn công trường, lòng tôi bỗng nhiên dâng lên cảm giác đau
xót. Cho dù Hill Wood nói anh đã kết hôn, tôi cũng vẫn tới đây, nếu như anh thực
sự kết hôn ...
Tôi ấn mạnh vào ngực mình, cố tỏ ra cao ngạo trong mắt anh,
Hill Wood là một trong những người đàn ông kia, tôi chỉ muốn hét lên một tiếng
để anh có thể nhìn thấy tôi.
Một người đàn ông có mái tóc đen, đồng tử màu đen rất hấp dẫn,
những người đàn ông khác đang làm việc cũng bỏ dở mà ngẩng lên nhìn tôi.
“ Cô tìm ai?.” Một trong số người đàn ông trong đó, dùng tiếng
Anh hỏi tôi. Mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi. Bỗng nhiên, bên tai vang lên một giọng
nói quen thuộc, âm vực tỏ rõ vẻ ngờ vực: “ Như Phỉ?.”
Tôi hít sâu một hơi, xác định bản thân đã nở rõ nụ cười tươi
tôi mới xoay người sang chỗ khác, vừa muốn hét lên tên của anh hàng nghìn lần
thì toàn thân tôi đã rơi vào vòng tay âm áp quen thuộc ấy tự lúc nào.
“ Như Phỉ.” Anh dường như dùng hết sức của bản thân để ôm
tôi: “ Sao em lại tới đây? Sao em lại tới đây?.” Tôi vô cùng đau đớn, chậm rãi
đẩy anh ra.
Đằng sau anh, là người phụ nữ xinh đẹp đang im lặng nhìn,
anh cùng người phụ nữ ấy rất giống nhau, đều có đôi mắt biết phát sáng. Tôi biết
cô ấy đang nhìn tôi nhưng tôi không nhìn rõ biểu cảm của cô ấy. Bởi vì tôi
khóc, một năm nhớ thương, một năm chờ đợi, giờ phút này, tôi chỉ biết dùng nước
mắt để biểu đạt cảm xúc của mình.
Nhưng Hill Wood lại một lần nữa ghì sát tôi vào ngực anh.
Cái ôm ấm áp vô cùng quen thuộc, nhưng cảm giác lại có chút xa lạ. Anh gầy, so
với một năm trước anh gầy hơn nhiều.
“ Anh đã kết hôn?.” Tôi chậm rãi hỏi anh: “ Em chỉ muốn hỏi
một câu, anh thực sự đã kết hôn?.”
Tôi cảm nhận được anh đang run rẩy, hai tay tôi vòng qua ôm
lấy thắt lưng anh: “Chúng ta, có thể ở cùng nhau không?.”
Tuy rằng trong thư anh nói anh đã kết hôn, người phụ nữ kia
cũng đã xuất hiện trước mắt tôi, và biểu hiện này của anh, tôi cũng phần nào hiểu
được.
Anh bỗng nhiên buông tôi ra, kéo tay người phụ nữ phía sau.
Lòng tôi bỗng thắt lại.
Anh nhìn vào sâu trong mắt tôi, đôi mắt trong sáng như ngọc ấy:
“ Đây là chị gái anh, Như Phỉ!.” Anh ở bên cạnh chị gái mình, lộ nụ cười tươi với
tôi, tôi bổ nhào vào ngực anh, khóc lớn tiếng.
“ Vì sao anh gạt em, vì sao nói rằng anh đã kết hôn?.”
“ Vì động đất, cha mẹ anh đều bị thương nặng, anh không thể
trở về Trung Quốc, anh phải ở lại để gánh vác trọng trách gia đình.” Anh nhẹ
nhàng vuốt tóc tôi.
“ Ngu ngốc, em có thể đến Pakistan, làm sao có thể nói chia
tay thì chia tay được?.”
“ Không phải em đã nói, em sẽ không rời khỏi Trung Quốc
sao?.” Anh chậm rãi nói tiếp: “ Công việc ở Trung Quốc anh cũng không thể tiếp
tục được. Ở đây, có lẽ một trăm đô la một tháng anh cũng không kiếm được, nếu
em ở đây, cuộc sống sẽ rất cực khổ.”
“ Em không cần. Chỉ muốn ở cùng anh. Hơn nữa, em ở Pakistan,
hàng năm vẫn có thể về Trung Quốc.” Tôi chôn chặt mình ở trong lòng anh, kích động
đến mức thở cũng khó khăn.
“ Như Phỉ!” m thanh của anh vang lên bên tai tôi: “ Lần này,
anh sẽ tuyệt đối không buông tay em.”
Xin nghỉ việc ở tòa soạn, tôi cùng Hill Wood ở lại Pakistan
đã được mấy tháng. Tôi bắt đầu chăm chỉ học tiếng Anh, hơn nữa tôi tìm được
công việc tại đại sứ quán Trung Quốc tại Pakistan. Hill Wood làm việc trong một
công ty ở trong nước, tuy rằng tiền lương không nhiều, nhưng cuộc sống rất hạnh
phúc.
Hàng năm, Hill Wood đều cùng tôi trở về Trung Quốc một lần.
Chúng tôi đều có chung một ước hẹn, chờ khi có đủ tiền, cả hai sẽ trở lại Trung
Quốc định cư.
---Hoàn---

