Ánh trăng và mặt trời - H.y [Full] - Chương 06

Chương 6: Anh ta không xứng đáng với
chị đâu!

 

     Lại nói đến Ánh Dương, sau khi nghe được
sự thật từ Thiên Vĩ, trong lòng cô đau khổ, tan nát. Cô không ngờ rằng có ngày
mình lại phải bi lụy vì một chữ tình đến như vậy. Nhưng có lẽ cô đã dấn thân
quá sâu vào rồi đến nỗi không thể thoát ra được nữa. Cô đau đớn chạy đi mà
không biết mình nên làm gì. Cô chạy vào một góc tối ngồi khóc. Người ta nói
nước mắt có thể chữa lành các vết thương, cô cũng muốn thử xem liệu lần này
nước mắt có giúp cô xòa nhòa được nỗi đau này trong tâm hồn mình không.

   Huyền Băng chạy theo Ánh Dương nhưng chạy
mãi, cô để mất dấu Ánh Dương lúc nào không hay. Cảm thấy vô cùng lo lắng cho
tình trạng của chị lúc này, cô chạy khắp lâu đài để tìm chị mình. Từ bé đến lớn
chưa có gì mà Ánh Dương không có được cả. Tất nhiên rồi, cả Huyền Băng cũng thế
thôi. Được nuôi dưỡng giáo dục tử tế, hai chị em cô hiểu rất rõ câu nói không nên
tham lam những cái không phải của mình cho nên từ xưa đến nay với những cái
không phải là của mình, hai chị em đều không có hứng thú muốn sở hữu. Nhưng lần
này lại là trong chuyện tình cảm. Người ta cũng đã nói rồi, yêu là phần việc
của con tim làm sao có thể dùng lí trí để kiểm soát được. Liệu Ánh Dương có thể
vượt qua cú sốc này không? Cô lo lắng lắm, vừa đi vừa gọi Ánh Dương và quả là
trời không phụ lòng người, cuối cùng cô cũng đã tìm được chị mình lúc này đang
ngồi khóc rất thê thảm trong một góc tối, còn đâu cái vẻ rạng ngời của một Ánh
Dương nữa. Nhìn chị mình như vậy, cô thấy thật đau xót trong lòng. Cô nhẹ nhàng
tiến lại gần chị mình, nhẹ nhàng ôm lấy Ánh Dương. Tình cảm chị em cô luôn vậy.
Đôi khi không cần phải nói nhiều, chỉ cần một cái ôm để sưởi ấm con tim đang
lạnh giá. Từ trước tới nay vẫn luôn là Ánh Dương sưởi ấm cho cô, giờ đây cô
muốn mình cô thể sưởi ấm cho chị.

    Ánh Dương khi thấy Huyền Băng cô như tìm
lại được điểm tựa cho bản thân mình vậy. Cô khóc như trút hết nỗi lòng mình ra
vậy. Một lúc sau, như đã cảm thấy khá hơn, cô buông Huyền Băng và ngồi dựa vào
tường. Nhìn mặt cô lúc này đỏ ửng lên vì khóc quá lâu, hai mắt sưng húp. Xót xa
thay cho chị mình, Huyền Băng cay đắng nói:

    _ Anh ta không xứng đáng với chị đâu.

     Tuy là lúc này đang rất đau đớn nhưng kì
lạ là Ánh Dương không hề thấy hận anh ta. Cô chỉ thấy thương thay cho cái tình
cảm trao nhầm người của mình mà thôi. Nghe Huyền Băng nói vậy, cô khó khăn nói:

    _ Chị không cảm thấy như thế. Đúng là từ
đầu đến giờ anh ấy chưa bao giờ tỏ ra là anh ấy thích chị. Chị đã cảm nhận được
điều ấy nhưng chị cứ nghĩ rằng đó là do tính anh ấy không biết cách thể hiện
tình cảm. Chị đã hi vọng anh ấy thực sự thích chị vì dù sao anh ấy cũng đến để
kén rể nhưng…

    Nói đến đây, những giọt nước mắt trong suốt
lại nhẹ nhàng chảy dài trên gò má của Ánh Dương. Thấy vậy, Huyền Băng thấy lòng
mình đau nhói:

     _ Nhưng anh ta đã nói dối chị.

     _ Không anh ấy không nói dối chị. Chỉ là
anh ấy chưa nói với chị sự thật thôi.

     _ Nói dối với chưa nói ra sự thật thì khác
nhau sao?

    Huyền Băng mỉa mai nói nhưng Ánh Dương chỉ
lắc đầu:

      _ Chưa nói sự thật nghĩa là rồi sẽ nói.
Như ngày hôm nay đây, anh ấy đã nói sự thật rồi còn gì. Chỉ có điều chị không
ngờ sự thật lại phũ phàng như thế. Sự thật là người anh ấy yêu là…

    Nói đến đây thì Ánh Dương không thể nói
nữa. Dường như cô không thể chấp nhận cũng như không thể tin cái sự thật mà
cách đây vài phút Thiên Vĩ đã thốt lên vậy. Nhìn thấy chị mình bi lụy như vậy,
lúc này Huyền Băng đã thực sự nổi giận:

    _ Phải không ngờ…Em sẽ bắt anh ta phải trả
giá cho ngày hôm nay.

   Ánh Dương cười nhạt rồi nói:

    _ Thôi đi em…Việc của chị, chị sẽ tự lo.
Thật không ngờ, người được anh ấy yêu lại là em…Thà là các cô gái khác thì chị
còn có quyền mỉa mai, quyền tự hào rằng anh ta không có mắt nhìn người nhưng là
em thì…thật chị không còn gì để nói rồi…

   Lúc này, Huyền Băng mới hoảng sợ thật sự. Cô
sợ rằng Ánh Dương sẽ hiểu nhầm tình cảm giữa cô và Thiên Vĩ, hiểu nhầm rằng
giữa cô và anh ta có tình cảm gì chăng. Cô vội vã nói:

     _ Em không quan tâm đến tình cảm của anh
ta như thế nào. Anh ta không thích chị, đấy là do anh ta không có mắt nhìn
người…

    Nhưng không để cô nói hết câu Ánh Dương đã
nói:

     _ Thôi chị hiểu mà…Em không phải giải
thích đâu…Làm sao chị có thể vì anh ấy mà nghi ngờ em được. Tình cảm gia đình
cao quí hơn thế nhiều, chị hiểu điều đó mà. Thôi chị về phòng đây. Chị cần suy
nghĩ lại mọi việc.

    Nói rồi, Ánh Dương từ từ đứng dậy, cô chậm
rãi bước những bước nặng nề về phòng mình, vừa đi cô vừa tự nói “ chị đã nghi
ngờ từ lâu, không ngờ những gì chị nghi ngờ lại là thật. Ước gì chị đừng đúng,
ước gì người đó là ai khác, nhưng người đó lại là em…” Vừa nói cô vừa cười một
nụ cười nhạt ư? Cũng đúng, mỉa mai ư? Cũng không sai. Nhưng có lẽ nó cũng là
một nụ cười đau xót.

      Ánh Dương đi rồi còn lại Huyền Băng với
bao suy tư trong lòng. Cô thấy vừa khó hiểu nhưng cũng vừa tức giận đan xen đôi
chút xót xa. Tại sao lại có thể như vậy được? Người mà chị cô chọn hóa ra lại
là một sự hiểu lầm khi thực ra ngay từ đầu anh ta đã không có tình cảm gì với
chị cô. Và điều trớ trêu hơn tại sao người đó lại là cô. Rồi sau đó cô lại nghĩ
không ngờ cảm giác của cô lúc đầu gặp anh ta là không hề sai. Phải rồi, chẳng
phải lúc đầu gặp anh ta cô đã có cảm giác ánh mắt anh ta nhìn mình rất lạ rồi,
nhưng cô không ngờ…quả là không ngờ. Mà cũng đúng thôi ở đời ai mà tính được
chữ ngờ. Rồi cô lại trách mình biết thế lúc đầu cô đã ra sức ngăn cản Ánh Dương
đến với anh ta cho rồi. Nếu cô ngăn cản biết đâu sự việc như ngày hôm nay lại
không xảy ra. Vừa đi vừa suy nghĩ cô lại bất giác mà đi đến căn phòng bỏ không
trên đỉnh lâu đài, nơi mà mỗi khi buồn cô thường đi đến.

      Đêm hôm ấy, người ta lại chứng kiến hình
ảnh một người thiếu nữ ngồi bên cửa sổ của căn phòng tối tăm đó. Bóng tối như
bao phủ lấy người con gái đó, nhưng nó không làm chủ cô mà cô như làm chủ nó
vậy. Bóng tối như đang che chở cho một con người, một nỗi buồn, lo lắng. Người
con gái ngồi im bất động, dáng vẻ của cô thật bình yên nhưng ánh mắt thì sâu
thẳm như báo hiệu một cơn bão tố sắp ập đến. Cô ngồi đó, đầu khẽ dựa vào thành
cửa sổ, thỉnh thoảng người ta lại nghe được những âm thanh réo rắt từ cây sáo
mà người thiếu nữ đó đang thổi. Tiếng sáo hòa cùng tiếng khóc đau đớn của ai đó
trong một căn phòng lộng lẫy trong lâu đài. Nó tạo thành một bản hòa ca buồn
khiến cho màn đêm càng trở nên huyền bí. Và ở trong bóng tối đó, có một người
con gái đang mong nhớ về một người thanh niên, cô hi vọng anh sẽ ở bên cô lúc
này để cho cô một giải pháp, một cách giải quyết. Và cũng ở đâu đó giữa ánh
sáng chói lòa, có một người con gái đang nhớ về một người con trai, cô hi vọng
anh sẽ ở bên cô lúc này để lau khô những giọt nước mắt cho cô, để nói rằng anh
yêu cô, tất cả những gì anh vừa nói chỉ là trêu đùa cô mà thôi… 

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.