Tam tấc ánh nắng - chương 17-18
Chương 17: Quà sinh nhật (I)
Trong phòng bệnh, Lục Thừa cầm di động do dự không biết có nên gọi điện thoại cho Mộc Cận hay không, thái độ bây giờ của Mộc Cận làm cho hắn có chút rối bời.
Lúc trước khi cô đến phòng bệnh thăm hắn, dùng thái độ ‘tình ý đậm sâu’ khiến cho hắn thêm phần chắc chắn rằng Mộc Cận đã yêu hắn. Thậm chí đó còn là thứ tình cảm sâu sắc được che giấu cẩn thận.
Mấy năm qua, trái tim cô đã âm thầm hướng về hắn, lặng lẽ nhìn hắn và Trương Dĩnh sóng đôi bên nhau, còn miễn cưỡng mình tỏ ra vui vẻ ở lại bên cạnh hắn trên danh nghĩa bạn bè. Ủng hộ hắn vô điều kiện, vì hắn mà dốc sức chuẩn bị tất cả mọi thứ mở triển lãm tranh, giúp hắn thực hiện tham vọng và hoài bão của mình.
Thế nhưng, nếu đúng là như vậy sao cô lại không còn tới bệnh viện thăm hắn? Có đôi lúc hắn gọi điện thoại ngầm bày tỏ thái độ của mình với cô. Rằng bởi vì hắn cảm động trước thâm tình của cô dành cho hắn, hắn muốn thử yêu cô. Không biết có phải cô quá chậm chạp không mà không nghe ra ẩn ý trong lời nói của hắn, chẳng lẽ cô giả ngốc?
Lần nào cũng chỉ khuyên hắn nghỉ ngơi cho tốt, sớm khỏe lại mới có thể lo liệu việc triển lãm. Lục Thừa nghe giọng điệu của cô cũng không giống như chỉ nói cho qua quýt, mà là thật lòng quan tâm lo lắng.
Nhưng cô lại không tới gặp mặt hắn, hắn không thể không nghi ngờ cô đang giở trò ‘lui một bước tiến ba bước’ với hắn. Chẳng qua, với sự hiểu biết của hắn về Mộc Cận thì cô không giống như đang cố tình làm vậy.
Hắn chỉ có thể tự an ủi mình rằng Mộc Cận đang cảm thấy tội lỗi với Trương Dĩnh nên mới chần chừ tiến tới với hắn, nên mới lúc thì gần lúc thì xa vời như vậy. Vì vậy trong khoảng thời gian Lục Thừa còn nằm viện, tâm trạng thực sự rất rối rắm, rất phức tạp.
Buổi sáng y tá nói hắn đã có thể xuất viện, hắn nghĩ nếu Mộc Cận để quan tâm đến những gì hắn nói dù có lấy lui làm tiến cũng được, cảm thấy áy náy với Trương Dĩnh cũng được.
Nhưng có lẽ cô phải biết được ngày hắn xuất viện, cô sẽ tới đón hắn xuất viện, nhưng hắn đứng đợi từ sáng sớm vẫn không thấy bóng dáng của cô, hắn không thể không suy nghĩ có nên chủ động gọi điện báo cho cô biết hôm nay mình xuất viện hay không.
Thực ra, hắn đang ở trong giai đoạn tuyệt vọng, vô phương hướng. Mặc dù Mộc Cận đã trả viện phí, tiền thuốc men, hắn không cần thiết phải lo lắng. Nhưng bây giờ ngay cả một nơi trú chân hắn cũng không có, trong người lại không có tiền dự trữ, bình thường đã không có việc làm, ngay cả ăn uống cũng là vấn đề lấy đâu ra tiền cứu nguy lúc này.
Rơi vào hoàn cảnh cùng quẫn như vậy, đến lòng tự trọng của hắn cũng cảm thấy không còn nhưng hắn tin hắn sẽ không mãi khốn đốn như vậy. Chỉ cần có người nhận ra tài năng của hắn, rất nhanh thôi hắn sẽ có thể thoát khỏi hoàn cảnh này, người nghệ sĩ nào trước khi nổi tiếng mà không phải chịu đựng thói đời của thiên hạ chứ, cũng không có gì là quá mất mặt.
Lúc y tá bước vào phòng bệnh của hắn, thấy hắn vẫn còn ngồi trên giường, liền hỏi: “Anh Lục, anh vẫn chưa đi sao, không ai tới đón anh xuất viện sao?” Anh ta bị thương cũng không nhẹ mà!
Lục Thừa cười mỉa: “Đợi một lát nửa, bạn gái tôi sẽ tới ngay.”
Y tá đi rồi, cuối cùng Lục Thừa cũng quyết định gọi điện thoại cho Mộc Cận.
Đúng là Mộc Cận không biết Lục Thừa phải xuất viện, lúc trước đến bệnh viện thăm hắn, giúp hắn giải quyết chuyện nhà trọ cũng chỉ xuất phát từ tình cảm bạn bè, cho nên khi biết vết thương của hắn hồi phục tốt lên cũng không cần nghĩ đến việc mỗi ngày phải vào thăm hắn, cô hoàn toàn không nghĩ những hành động vô tâm đó của cô lại khiến cho Lục Thừa hiểu lầm!
Lúc Lục Thừa gọi cho cô, cô còn đang ở trên mạng nghiên cứu làm cách nào để có thể dành cho Giang Thiếu Thành một điều bất ngờ, hôm nay là sinh nhật của Giang Thiếu Thành, cô muốn cho anh một buổi tối khó quên! Nhưng mà dù có tặng quà gì, hình như cũng không đạt đến hiệu quả bất ngờ như cô mong muốn. Từ nhiều ngày trước chuyện này đã làm cô vô cùng phiền não.
Mộc Cận vừa nghe điện thoại vừa đọc gợi ý trên trang web, trên diễn đàn có người trả lời cho câu hỏi của cô: “Quà ư? Buổi tối, thừa dịp trước khi anh ta về nhà, cởi hết quần áo, trùm chăn, nằm trên giường anh ta, món quà tốt nhất chính là bản thân cô!”
Bên dưới cũng có rất nhiều người đồng ý! Còn có sáng kiến đề nghị cô mặc áo ngủ gợi cảm, nhảy múa dưới ánh đèn mờ ảo!
Mộc Cận sắp đỏ mặt như gấc, cô không có gan làm như vậy, chỉ cần nghĩ đến những cảnh ướt át đó, trái tim đen tối của cô sẽ ngừng đập. Thế nhưng…nếu như…nếu như…cô thật sự đứng trước mặt anh, anh sẽ có phản ứng thế nào?
Mộc Cận hít sâu một hơi, xoa lên khuôn mặt nóng hôi hổi của mình. Nghĩ đi nghĩ lại những sáng kiến này đối với cô mà nói quả thật có tính thách thức rất cao, gần như là chuyện không thể, nhưng không thể phủ nhận, những ý nghĩ này vẫn đang xoay quanh trong đầu cô.
Những người đó nói, chỉ cần là đàn ông thí chắc chắn lúc đó sẽ tận dụng cơ hội, sau đó hai người sẽ quấn lấy nhau suốt đêm trong khung cảnh hết sức lãng mạn, đảm bảo cả đời khó quên!
Nhưng mà bọn họ còn nói, miễn là vóc dáng của cô không quá xấu! Mộc Cận kéo cổ áo cúi đầu nhìn cơ thể của mình, bỗng thấy có chút thiếu tự tin, chưa có ai bị hớp hồn bởi vóc người hoàn hảo của cô. Nhưng cô thấy so với vẻ gợi cảm của những nam nữ người mẫu kia thì hình như cô cũng không hề thua kém! Chắc là không quá xấu chứ! Chẳng qua cô chỉ không chách nào nghĩ đến cảnh người đàn ông lạnh lùng như Giang Thiếu Thành vào lúc đó sẽ phản ứng với hành động này của cô như thế nào, cảm thấy có chút giống như là chuyện cổ tích vậy.
Mộc Cận cắn môi, làm hay không làm? Nói không chừng anh thật sự sẽ… Sau đó thì…
Cô lắc lắc đầu, vỗ vỗ mặt mình, vội vàng rũ sạch những hình ảnh trong đầu!
Trong lúc đang nghĩ ngợi, Mộc Cận hoàn toàn không nghe đầu kia điện thoại Lục Thừa nói cái gì.
Lục Thừa gọi tên của cô vài lần, Mộc Cận mới tập trung lại, xấu hổ nói: “Xin lỗi, cậu nói cái gì?”
Lục Thừa nghẹn lời, im lặng vài giây, mới nhắc lại cho cô: “Hôm nay mình phải xuất viện rồi.”
“Vậy tốt quá, chúc mừng cậu, quay về nhớ nghỉ ngơi cho tốt, chờ cậu khỏe lên là có thể lo việc triển lãm tranh rồi.”
Lục Thừa nói: “Tay mình bây giờ có thể cầm cọ vẽ. Mình muốn vẽ vài bức tranh mới, nhằm để cho mọi người có thể thấy được thực lực của mình!”
“Ừ, mình tin cậu có thể thành công, địa điểm đã tìm thấy rồi, chờ cậu chuẩn bị các tác phẩm của mình cho tốt thì chúng ta sẽ định thời gian.”
Chỉ vậy thôi sao? Lục Thừa không cam tâm cúp điện thoại, nói: “Mấy bức tranh mình để trong phòng trọ của mình có phải để chỗ cậu không?”
Mộc Cận gật đầu: “Đúng vậy, cậu yên tâm, mình sẽ bảo quản tốt giúp cậu.” Nói thật, cô cũng không hiểu mấy bức tranh trừu tượng đó muốn thể hiện điều gì, nhưng cô biết những thứ này đều là bảo bối của Lục Thừa, tư duy của những nhà nghệ thuật người thường không thể hiểu được.
Những lời này của Mộc Cận khiến Lục Thừa lại dấy lên hy vọng, nói: “Mình qua lấy nhé, mình muốn chọn trong số đó vài bức tranh cho buổi triển lãm.” Mỗi bức tranh trong đó đều là tác phẩm tâm đắc của hắn.
Giọng nói của Mộc Cận cứng ngắc: “Cậu muốn qua đây?”
“Sao vậy? Không tiện à?”
Đúng đó! Rất không tiện! Chỗ này ngoài Long Tại Nham và cha của cô ra thì tới bây giờ cũng chưa có người đàn ông nào khác ra vào, ngay cả Giang Thiếu Thành cũng chỉ đưa cô tới cổng, Mộc Cận vội vàng từ chối: “Cha mình quản mình rất nghiêm khắc. Những người đàn ông lạ đi đến nhà mình đều bị cha mình tra hỏi, mình e lúc đó sẽ làm cậu sợ.”
Lục Thừa vẫn chưa bỏ ý định: “Gia giáo nghiêm khắc là chuyện tốt, lá gan của mình cũng không nhỏ đâu, hơn nữa sau này còn phải tới lui vài lần, bác trai chắc sẽ không xa lạ với mình nữa. Bác trai giúp mình nhiều như vậy, mình nên trực tiếp nói cám ơn với bác ấy.”
Mộc Cận suy nghĩ một lúc, nói: “Bây giờ cậu đang ở đâu, mình sẽ mang qua đó cho cậu nhé.”
Nói xong mới nghĩ lại hình như bây giờ cậu ta chưa có chỗ ở, đầu bên kia Lục Thừa nghe xong thì im lặng.
Mộc Cận ho khan lên tiếng: “Vậy cậu chờ mình ở bệnh viện, mình sẽ qua đón cậu.”
Lục Thừa thở ra một hơi, bản thân cảm thấy mình rất vô dụng. Thực tế quả là rất tàn khốc, nghĩ như vậy hắn thấy có chút oán giận, bản thân là một người tài hoa nhưng lại không có chỗ dung thân. Khi còn trong trường rõ ràng không ai có thể so với một người tài hoa như hắn. Vậy còn bây giờ? Đến chỗ ở cũng không có, không biết đến lúc nào hắn mới thoát được kiếp nghèo này. Xã hội này quả thật rất không công bằng!
Sau khi Mộc Cận và Lục Thừa trò chuyện xong, suy nghĩ một hồi cô liền gọi điện cho Giang Thiếu Thành.
Chương 18: Quà sinh nhật (II)
Lục Thừa không nghĩ tới việc Mộc Cận lại đi cùng một người đàn ông khác đến đón hắn.
Nhìn thấy đi phía sau Mộc Cận là Giang Thiếu Thành, vẻ mặt Lục Thừa có phần mất tự nhiên. Đàn ông thường rất thích sĩ diện trước mặt phụ nữ, ở trước mặt người đàn ông khác càng thích so bì mặt mũi. Bây giờ hắn lại đang ở trong tình cảnh khốn cùng đương nhiên lúc này sẽ chú ý đến việc gặp gỡ ‘ tình địch’.
Huống chi người trước mắt là Giang Thiếu Thành phong thái bất phàm, chỉ cần trên người hắn có loại khí chất vững chãi như thái sơn này thì sẽ không có một Lục Thừa mới chập chững bước vào xã hội như bây giờ, bản thân cảm thấy căm phẫn khi tự coi mình là tài giỏi hơn người nhưng lại luôn gặp phải nhiều trắc trở.
Giang Thiếu Thành không đi vào phòng bệnh, chỉ bước hai bước, đứng ở cạnh cửa nhìn Lục Thừa gật đầu, xem như chào hỏi.
Lục Thừa cười gượng, quay sang Mộc Cận nói: “Không giúp mình giới thiệu một chút sao?”
Mộc Cận nhìn Giang Thiếu Thành phía sau, nói: “Đây là anh Giang, triển lãm tranh của cậu lần này là do công ty của anh Giang chịu trách nhiệm.”
Lục Thừa vươn tay về phía Giang Thiếu Thành, trong ánh mắt có một chút hứng thú muốn đọ sức. Trong mắt hắn cho dù Giang Thiếu Thành có dáng vẻ phong độ nhưng chẳng qua đều là do quần áo và phụ kiện đắt tiền làm tôn lên vẻ ngoài mà thôi, chỉ cần là con buôn, thì cuối cùng trong cốt tủy vẫn không xóa đi được mùi của đồng tiền!
Hắn nói: “Cám ơn anh, Giang tiên sinh, chắc là anh đã xem qua những bức tranh của tôi, hãy tin tôi, tôi sẽ không khiến cho anh phải thất vọng đâu.”
Giang Thiếu Thành chỉ gật đầu, nói: “Đã có thể đi chưa, Lục tiên sinh.”
Mộc Cận hỏi Lục Thừa: “Cậu làm thủ tục xuất viện chưa?”
“Đã xong cả rồi .”
“Vậy chúng ta đi thôi, một lát nữa anh Giang còn có chuyện cần làm.”
Những lời này của Mộc Cận càng khiến cho trong lòng Lục Thừa thêm chán nản, giọng nói của cô khi nói chuyện với Giang Thiếu Thành vô cùng thân thiết, còn ánh mắt khi cô nhìn về phía Giang Thiếu Thành làm hắn cảm thấy khó chịu.
Sau khi lên xe, hành động của Mộc Cận lại ngoài dự đoán của Lục Thừa, cô không cùng hắn ngồi vào hàng ghế sau xe, mà lại ngồi vào ghế lái phụ bên cạnh Giang Thiếu Thành.
Dọc đường đi, Lục Thừa nín nhịn không nói chuyện, muốn để Mộc Cận biết được tâm trạng hiện giờ của hắn thật sự không vui vẻ, nhưng nghĩ kĩ lại hắn có tư cách gì để không thấy thoải mái đây?
Hắn cũng không phải là gì của cô, cô cũng không thừa nhận tình cảm với hắn, nghĩ đến những điều đó Lục Thừa cảm thấy hơi nản lòng. Hắn không biết Mộc Cận rốt cuộc đang tính toán điều gì, rõ ràng hắn thấy là cô thích mình, bây giờ lại thờ ơ như thế này, muốn dùng người đàn ông khác thử hắn sao?
Mộc Cận ngồi phía trước đương nhiên không biết tâm tư Lục Thừa lại đang biến chuyển trăm bề như vậy, cô vẫn còn đang ngập trong niềm vui sướng khi có thể lôi kéo Giang Thiếu Thành đang còn trong công ty đi cùng cô.
Nếu như là trước đây thì anh không có kiên nhẫn nghe điện thoại của cô, chứ đừng nói đến chuyện sẽ để cho cô tùy tiện gọi anh ra ngoài, có phải địa vị của cô trong lòng anh đã thay đổi không? Xe đi vào trước một tòa nhà chung cư tại khu tập thể, Mộc Cận quay đầu nói với Lục Thừa: “Đây là chỗ anh Giang đã tìm giúp, tạm thời cậu có thể ở lại đây trước!”
Căn hộ ở trên tầng 5, Giang Thiếu Thành đưa Lục Thừa và Mộc Cận đi lên, hai phòng ngủ lớn, những đồ dùng cần thiết đều đầy đủ, ngay cả chăn đệm ga giường đều có sẵn.
Giang Thiếu Thành nói với Lục Thừa: “Đây là nhà một người bạn của tôi, tạm thời không có ai ở, cậu ở tạm chỗ này trước đi.” Dứt lời thì đưa chìa khóa nhà cho Lục Thừa.
“Cám ơn anh!”
Lục Thừa đem những bức tranh Mộc Cận mang tới đặt vào trong phòng, bước ra nói: “Tôi nghĩ phòng này dùng làm phòng vẽ trang, không biết bạn của anh có ngại không, đương nhiên tôi sẽ trả tiền thuê nhà.”
Giang Thiếu Thành nói: “Không có gì, cậu thấy tiện là được rồi.”
Anh xem thời gian, nói với Mộc Cận: “Tôi phải đi trước, cô ở đây nới Lục tiên sinh một chút nữa hay…”
Chưa đợi Giang Thiếu Thành nói xong, Mộc Cận từ trên sô pha đứng lên, choàng khăn quàng cổ lên, nói: “Anh Giang, em với anh cùng đi đi.”
Lục Thừa muốn giữ lại nhưng lời còn nghẹn trong yết hầu, chỉ có thể nhìn Giang Thiếu Thành và Mộc Cận cùng nhau bước ra ngoài.
Lúc ngồi trên xe, Mộc Cận lại nghĩ đến những việc mình đã chuẩn bị trong đêm nay, áo ngủ gợi cảm! Khiêu vũ! Giang Thiếu Thành! Triền miên! Từng thứ không liên quan với nhau lúc ở trong đầu cô lại ngay lập tức kết hợp lại thành những cảnh tượng hết sức mờ ám.
Mộc Cận ngồi bên cạnh anh, cũng không dám ngẩng đầu nhìn anh, chỉ sợ vừa ngước nhìn lên sẽ bị anh nhìn thấu, nhưng ánh mắt không kiềm chế được lâu lâu lại liếc nhìn một bên mặt anh, vẫn gai góc cứng rắn như thường ngày!
Giang Thiếu Thành đối với việc ‘nhìn trộm’ của cô cảm thấy buồn cười, cảm nhận cô đang chuẩn bị nhìn lén anh, cuối cùng không nhịn được nói: “Cẩn thận mắt sẽ lé bây giờ.”
Một lúc sau Mộc Cận mới phản ứng thì ra hành động vừa rồi của mình đều bị anh thấy hết cả, Mộc Cận cười ha ha chữa ngại: “Anh Thiếu Thành, anh trở nên hóm hỉnh rồi, đã có thể nói năng hài hước như vậy.”
Giang Thiếu Thành không nói gì, Mộc Cận bị vạch trần thì ngồi nghiêm chỉnh lại nhìn thẳng phía trước, một lúc sau mới hỏi dò: “Anh Thiếu Thành, tối nay anh có bận chuyện gì không?”
Giang Thiếu Thành đánh tay lái xe trên đường, không để ý hỏi: “Chuyện gì đặc biệt?”
Mộc Cận thầm bĩu môi, quả nhiên sinh nhật mình anh cũng quên, cô nói: “Đêm nay dù anh có bận cũng bớt chút thời gian được không?”
Giang Thiếu Thành nhìn cô: “Cô có chuyện gì à?”
Mộc Cận vội vàng lắc đầu: “Không có gì, thuận miệng hỏi một chút thôi.”
Cô nắm chặt ngón tay mình, bắt đầu nghĩ xem tối nay sẽ chuẩn bị cho anh một buổi tiệc sinh nhật cả đời khó quên, tuy rằng chưa từng trải nghiệm cảm giác yêu đương, nhưng cũng không phải là một đứa bé không biết gì.
Dĩ nhiên cô biết đêm nay mình sẽ làm gì! Chuyện này khiến cho cô rất xấu hổ, trong tiểu thuyết cũng thường thấy những cảnh như vậy, đến cuối cùng đều viết thành một đoạn yêu đương lãng mạn, một kết cục hoàn mỹ!
Cô biết hành vi của mình đêm nay có phần điên rồ, nhưng cô cũng rõ mình không phải hồ đồ, không phải bởi vì cô cũng mong ngóng những lúc gặp gỡ lãng mạn, một tình yêu lãng mạn, cho nên mới bất chấp như vậy. Mà bởi vì là anh, cho nên mới nảy sinh những mộng tưởng về một tình yêu như vậy, mới có những ao ước đối với tình yêu, cho nên cô không cho phép mình lui bước.
Cô không biết nên hình dung như thế nào về tình yêu đối với Giang Thiếu Thành, cô chỉ biết cô đã ấp ủ một tình yêu tha thiết đối với anh còn hơn cả mong muốn được tự do suốt hai mươi mấy năm qua.
Bởi vì Giang Thiếu Thành, cô tin, yêu thật sâu sắc một người, thì không có bất kì lí do nào, thậm chí chỉ cần là trong phút chốc.
Hai mươi năm cô cũng chưa làm điều gì kì quặc, không gan dạ, nhưng lúc này cô muốn dũng cảm một lần, cô không muốn giữ lại, muốn dùng toàn bộ để yêu thương anh. Nếu trong cuộc đời người phụ nữ đã định trước sẽ gặp một người làm cho cô ấy không quan tâm đến tất cả nguyện đắm chìm, bằng lòng vì người đàn ông đó trả giá bất kể chuyện gì, cô cam tâm tình nguyện bỏ qua tất cả mọi người đàn ông khác để ở bên cạnh Giang Thiếu Thành!
Yêu chính là sâu sắc đến chết mới thôi.

