Vân hải ngọc cung duyên - Hồi 42 - Phần 01
Hồi Thứ Bốn Mươi Hai
Thần công lực đấu Tu la chưởng
Thuốc hay khó giải mối hiềm xưa
Thuốc hay khó giải mối hiềm xưa
Chuyện bất ngờ lại xảy ra, mọi người đều thất kinh, trong số tù nhân có Lư Đạo Lân. y vội vàng chạy tới kêu: "Chưởng môn sư tỷ, tỷ sao thế?" Kim Thế Di làm cho Tào Cẩm Nhi giận đến nỗi ói máu hôn mê, trong lòng cũng thấy hối hận, thầm nhủ: "Bà già này ngang ngạnh gàn rỡ, đúng là trước sau không hề thay đổi." Rồi bắt mạch cho bà ta, nói với Lư Dạo Lân: "Bệnh sư tỷ vì nhất thời xúc động cho nên chỉ ngất một lát, chắc là không nguy hiểm đến tính mạng. Giờ đây chúng ta phải tranh thủ ra ngoài. Người hãy cõng bà ta đi theo ta. Ở đây có một viên thuốc, người để bà ta tỉnh dậy thì lập tức cho bà ta uống, nếu bà ta không chịu thì ngươi cứ ép." Lư Đạo Lân không hiểu nguyên cớ, ngạc nhiên thầm nhủ: "Tại sao sư tỷ lại không chịu uống thuốc giải của y?" Y cầm viên thuốc lên ngửi, mùi vị, hình dáng cũng giống như viên thuốc lúc nãy mình đã uống, bởi vây mới cẩn thận cất vào. Lúc này mọi người tuy cảm thấy hai người Kim, Lệ lai lịch bất minh, rất kỳ quặc nhưng cũng đều tin họ. Lư Đạo Lân đáp tạ Kim Thế Di rồi cõng Tào Cẩm Nhi đi theo sau chàng ra đường hầm.
Trong đường hầm còn có hai ba mươi tên võ sĩ, có người nghe cửa nhà lao mở thì cũng đã chạy tới. Lúc này hơn hai mươi đệ tử các phái đã hồi phục công lực, hạ gục bọn võ sĩ mà không cần Kim Thế Di ra tay. Chỉ trong chốc lát bọn họ đã đến lối ra, cánh cửa đá đã được khóa lại, Hoài Chân hòa thượng định mở ra, Kim Thế Di ngưng thần lắng nghe, bên ngoài hình như có tiếng bước chân, vội vàng kêu lên: "Khoan đã!" rồi nắm hai tên võ sĩ bị thương, sau đó mở cánh cửa ném hai người ấy ra.
Đột nhiên có tiếng kêu thê thảm như xé tim rách phổi vang lên, tiếp theo là một luồng gió lạnh cuốn tới, Kim Thế Di ném hai tên võ sĩ ra, lập tức tiếp một chưởng của Mạnh Thần Thông! Té ra Mạnh Thần Thông và Dương Xích Phù đã giết hết bè đảng của Tây Môn Mục Dã, sau đó mới đi tìm Tây Môn Mục Dã và Kim Thế Di, phát hiện Tây Môn Mục Dã đã chết ở lối vào địa đạo. Khấu Phương Cao lập tức biết chuyện không hay xảy ra, chỉ đành nhờ Mạnh Thần Thông giúp đỡ, Mạnh Thần Thông đang có ý trừ kình địch duy nhất của mình, lập tức cười ha hả rằng: "Ta đã giết xong Tây Môn Mục Dã, cũng nên giúp các người một tay để các người khỏi bị hoàng thượng trách mắng. Chắc chắn Tây Môn Mục Dã đã bị tên tiểu tử ấy giết. Được, ta sẽ giết tên tiểu tử ấy, các người có thể đổ mọi tội lỗi cho y!" Khấu Phương Cao mừng ra mặt, thầm nhủ: "Mất một Tây Môn Mục Dã lại có được một Mạnh Thần Thông, y lại không tranh công với mình, ha ha, đây đúng là họa chuyển thành phúc." Vì thế vội vàng đi trước dẫn đường, cả đám người Mạnh Thần Thông chặn ở lối ra đường hầm, vừa lúc đó bọn người Kim Thế Di cũng xông ra.
Kim Thế Di tiếp một chưởng của Mạnh Thần Thông, tuy có thể chống đỡ nổi nhưng cũng cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. Số là khi luyện Tu la âm sát công đến tầng thứ chín, dù cho hiểu cách luyện công, mà nội công lại đến mức chính tà hợp nhất, ít nhất cũng phải mười năm, tuy Kim Thế Di đã được nửa quyển bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh, hiểu được sự ảo diệu trong đó nhưng vẫn chưa luyện Tu la âm sát công. Chàng chỉ có thể chống cự nhờ vào hộ thể thần công, nhưng rốt cuộc vẫn hơi thua thiệt.
Lúc này Mạnh Thần Thông đã đoán được chàng là Kim Thế Di, y vừa lo vừa mừng, mừng là vì công lực của mình vẫn có thể hơn đối phương một bậc, lo là vì Kim Thế Di có thể tiếp nổi Tu la âm sát công tầng thứ chín của y bởi vậy thần sắc thay đổi, thầm nhủ: "Nếu không trừ y lúc này, cuối cùng y sẽ trở thành mối họa đối với mình." Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, Mạnh Thần Thông vừa chiếm được thượng phong thì chiêu thứ hai đã phát ra nhanh như điện xẹt, lần này hai chưởng đều đẩy ra, chưởng trái ngưng tụ Tu la âm sát công đến tầng thứ chín, chưởng phải là Kim cương chưởng pháp cương mãnh nhất, một chưởng âm nhu, một chưởng dương cương, cả hai đều ở cảnh giới cao nhất, trong thiên hạ này có lẽ chỉ một mình Mạnh Thần Thông làm được.
May mà Kim Thế Di biết được điều đó, thế rồi chàng xoay người đảo ra phía sau, ngón giữa búng một cái trước tiên hóa giải chưởng lực Tu la âm sát công, chưởng phải thì dùng nội công thượng thừa Bốn lạng đẩy ngàn cân dẫn nhẹ qua một bên, chỉ nghe một tiếng ầm vang lên, chưởng của Mạnh Thần Thông vỗ hụt, luồng Kim cương chưởng lực đã đánh chết một tên ngự lâm quân đứng gần họ. Ai nấy đều cả kinh, vội vàng tản ra xa.
Kim Thế Di dùng hết sức mình mới có thể giải được một chiêu của y, chàng không khỏi thối lui ba bước. Mạnh Thần Thông hú dài một tiếng, lớn giọng quát:
"Tên tiểu tử, ngươi còn muốn chạy?" rồi chiêu thứ ba lại đánh tới như cuồng phong, Ở chiêu này chưởng trái y vẫn dùng Tu la âm sát công, chưởng phải thì hóa thành cầm nả thủ, thi triển loại công phu lợi hại hơn Kim cương chưởng là âm dương bạch cốt trảo, năm ngón móc lại, một búng một chụp, trong khoảnh khắc điện chớp lửa xẹt, đã tấn công vào mười đại huyệt trên người Kim Thế Di, nếu bị y chụp trúng thì dù có công phu bế huyệt thượng thừa nhất cũng khó thoát. Toàn thân Kim Thế Di nằm trong chưởng ảnh của y, chàng dùng bất cứ thân pháp và bộ pháp nào cũng đều khó tránh, vả lại năm ngón tay của y chia thành năm luồng lực đạo, nếu Kim Thế Di lại dùng công phu Bốn lượng đẩy ngàn cân thì không thể ứng phó nổi. Trong khoảnh khắc nguy ngập, Kim Thế Di không lùi mà tiến, quát lớn: "Đến rất hay!" hai chưởng cùng đẩy ra, chưởng trái dùng tự quyết chữ ngự, hóa giải Tu la âm sát công của Mạnh Thần Thông, chưởng phải dùng gậy ông đập lưng ông, sử dụng Kim cương chưởng lực vỗ vào mạch môn của Mạnh Thần Thông! Đó là lối đánh lưỡng bại câu thương, nếu Mạnh Thần Thông chụp tới, đương nhiên có thể nắm được kỳ kinh bát mạch của chàng, nhưng nếu mạch môn của Mạnh Thần Thông bị Kim Thế Di vỗ vào, vì lực đạo trên bàn tay này của y đã chia thành năm luồng, chắc chắn chẳng thể nào chống đỡ nổi Kim cương chưởng lực, mạch môn sẽ vỡ, ít nhất cũng hao tổn mười năm công lực.
Tuy Kim Thế Di thua thiệt nhiều hơn, bởi vì kỳ kinh bát mạch mà bị đứt thì võ công cũng chẳng còn, nhưng Mạnh Thần Thông có quá nhiều kẻ thù, hễ công lực bị hao tổn thì chỉ có con đường chết, cho nên dù biết hơi chiếm được tiện nghi nhưng cũng không dám liều với chàng.
Chưởng thế của hai bên đều nhanh đến cực điểm, Mạnh Thần Thông thấy Kim Thế Di dùng lối đánh lưỡng bại câu thương thì hoảng hồn, vội vàng khép năm ngón tay lại, biến trảo ấy thành Thiên tinh chưởng lực rồi đánh ra, lần này tuy hai bên dùng chân lực nội gia chạm nhau, nhưng Mạnh Thần Thông cậy công lực của mình thâm hậu hơn đối phương, nếu chạm nhau như thế y sẽ có lợi hơn nhiều.
Nào ngờ công lực của Kim Thế Di tuy không bằng y, nhưng chàng đã học được tâm pháp nội công chính tông của phái Thiên Sơn, vả lại đã hiểu được nguyên lý võ học thượng thừa, nhờ vậy đã dung hợp tâm pháp nội công thượng thừa nhất của hai phái chính tà, cho nên nếu luận về uy lực công lực tuy không bằng Mạnh Thần Thông nhưng lại tinh thuần hơn y nhiều, hai chưởng vừa giao nhau, Mạnh Thần Thông cảm thấy không ổn ngay tức thời, nội lực của đối phương tuy không phản công lại mạnh mẽ nhưng tựa như vô cùng vô tận, mặc cho mình tấn công đến mức nào những đối phương vẫn có thể chống cự nổi cũng giống như sóng dữ vỗ vào bờ đê kiên cố! Y liên tục đẩy ra bảy tám lần, lần sau mạnh hơn lần trước, Kim Thế Di vẫn đứng vững chẳng hề nhúc nhích! Lúc này Mạnh Thần Thông mới biết, tuy công lực của mình hơn đối phương một bậc nhưng muốn đánh bại đối phương thì không phải dễ! Nửa bộ bí kíp mà Mạnh Thần Thông lấy nghiêng về mặt thực dụng, Mạnh Thần Thông thấy tỉ thí nội lực không dễ thắng nên lập tức rút chưởng đổi chiêu, chuẩn bị dùng các loại công phu tà độc để thử hư thực của đối phương, xem thử môn nào có thể khắc chế được đối phương, đồng thời chốc chốc lại phát ra một chưởng Tu la âm sát công tầng thứ chín, bởi vì tuy Kim Thế Di có thể chống đỡ được Tu la âm sát công nhưng cứ mỗi khi tiếp chưởng thì hơi kém hơn.
Kim Thế Di ứng phó với Tu la âm sát công tuy hơi đuối sức, nhưng Mạnh Thần Thông dùng Tu la âm sát công đến tầng thứ chín cũng rất hao phí chân lực, không thể đánh chưởng này đến chưởng khác cho nên Kim Thế Di vẫn có thể chống đỡ nổi.
Kim Thế Di một mình đại chiến với Mạnh Thần Thông, những người khác không xen tay vào được, nhưng hai bên cũng đã đứng bên bờ sông Ngự Hà triển khai hỗn chiến! Khấu Phương Cao coi trọng nhất là chưởng môn của phái Mang Sơn. Trong đám tù binh bà ta có thân phận cao nhất, nhà vua lại có ý đích thân thẩm vấn, bởi vậy không thể để cho bà ta chạy thoát. Y liếc mắt nhìn chỉ thấy Tào Cẩm Nhi được một hán tử cõng trên lưng, tựa như đã bị thương, trong lòng cả mừng, chẳng màng đến những tù binh khác, thế là nhảy bổ về hán tử ấy.
Khấu Phương Cao là đại nội tổng quản, võ công quả thật kinh người, đám tù binh bị Tây Môn Mục Dã bắt chỉ có vai trò hàng số hai trong các phái, nào có thể chốngtrả nổi, may mà mục tiêu của y chỉ có một mình Tào Cẩm Nhi, dù như thế cũng có hai đệ tử phái Hoa Sơn, một đệ tử phái Thanh Thành bị y ném bị thương bằng Thôi bi thủ. Trong chớp mắt, Khấu Phương Cao đã nhảy bổ đến sau lưng hán tử, hán tử này chính là Lư Đạo Lân, y nghe tiếng gió ở sau lưng thì không cần quay đầu lại cũng biết có kẻ địch đuổi theo, tay trái cầm thiết tỳ bà lập tức bổ ra sau.
Trong cây thiết tỳ bà có chứa ám khí, y vừa ấn tay vào thì ba mảnh thấu cốt đinh bay ra. Khấu Phương Cao lạnh lùng cười, búng ngón giữa, chỉ nghe hai tiếng tách tách vang lên, hai mảnh thấu cốt đinh đã bật ra, nhưng vì khoảng cách quá gần, lực đạo của ám khí lại quá mạnh, Khấu Phương Cao búng xong hai mảnh thấu cốt đinh thì ngón tay cũng cảm thấy đau đớn, bởi vậy khi búng đến mảnh thấu cốt đinh thứ ba thì chỉ có thể làm cho nó lệch hướng, bay lướt qua mặt y kêu vù một tiếng, mặt bị cào một đường.
Khấu Phương Cao cả giận, một tay đoạt cây thiết tỳ bà của Lư Đạo Lân, một tay chụp vào bối tâm của Tào Cẩm Nhi, trong khoảnh khắc nguy hiểm muôn phần ấy, chợt nghe một tiếng quát: "Ngừng tay!" té ra đó là công phu Sư tử hống của Phật môn, Khấu Phương Cao giật mình, chẳng thể nào chụp xuống được, một luồng quyền phong cương mãnh từ sau lưng đấm tới.
Khấu Phương Cao nhặt cây thiết tỳ bà toan đánh ra, cây thiết tỳ bà ấy chịu không nổi luồng đại lực, bị người ấy dùng chùy bổ bẹp dí. Lúc này Khấu Phương Cao không khỏi lạnh mình, chỉ đành tạm thời buông Tào Cẩm Nhi, khi quay đầu lại thì thấy người vừa mới ra tay chính là một hòa thượng cao lớn.
Té ra người ấy chính là Hoài Chân, trong số các tù nhân, y là người có võ công cao nhất.
Lúc này y đã hồi phục công lực nhờ uống thuốc của Kim Thế Di, vừa vung cây chùy đấm bẹp cây thiết tỳ bà, đã vung tiếp một chùy bổ xuống đầu Khấu Phương Cao, Khấu Phương Cao thuận thế chụp vào huyệt khúc trì của y, cú chụp này của Khấu Phương Cao có thể bóp vỡ cả sắt đá, nào ngờ Hoài Chân hòa thượng là đệ tử đắc ý của Thống Thiền thượng nhân, Kim cương bất hoại thân tháp cũng đã có được năm thành hỏa hầu, Khấu Phương Cao chụp vào cánh tay của y tựa như chạm phải cây trụ sắt, chẳng những chẳng bấu được mà ngón tay còn nhói đau, nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, Hoài Chân hòa thượng đánh ra một chiêu Đăng sơn khóa hổ, đấm bốp một quyền vào ngực của Khấu Phương Cao, đây là quyền có uy lực mạnh nhất trong Ngũ hành quyền của phái Thiếu Lâm, Khấu Phương Cao vội vàng buông tay đảo người vọt ra sau năm tấc, quyền của Hoài Chân hòa thượng vừa chạm vào áo của đối phương thì bị y phất tay lại trúng vào mạch môn, Hoài Chân hòa thượng có hộ thể thần công, tuy không bị thương nhưng luồng kình lực cương mãnh ấy cũng bị y hóa giải đến bảy phần, quyền chạm ngực y chỉ khiến cho y hơi lắc lư mà thôi. Hai người giao thủ hai chiêu, đều biết đối phương là kình địch, Hoài Chân hòa thượng triển khai mười tám lộ thần quyền, mỗi quyền đều như sấm sét, Khấu Phương Cao chỉ đành dùng hai môn công phu Phất vân thủ và Thiên tinh chưởng cương nhu tương tế đối phó với La Hán thần quyền của y.
Đệ tử phái Hoa Sơn là Đỗ Tử Tường và đệ tử phái Không Động là Phương Đồng có võ công chỉ kém Hoài Chân và Tào Cẩm Nhi, cả hai người hợp lực đấu với Tư Không Hóa cũng bất phân thắng bại.
Phía bên Mạnh Thần Thông còn có một người võ công cực kỳ cao cường là Lăng Tiêu Tử, luận theo vai vế là sư huynh của Tư Không Hóa, luận công lực cũng trên Tư Không Hóa, trong cuộc chiến Mang Sơn y đã từng bại trong tay Lệ Thắng Nam, lúc này Lệ Thắng Nam tuy cải dạng nam trang nhưng Lăng Tiêu Tử cũng đã nhận ra thanh bảo kiếm mà nàng sử dụng, y lập tức múa cây phất trần nhảy đến chặn đường Lệ Thắng Nam.
Lệ Thắng Nam đã trúng kịch độc, chỉ nhờ bích linh đơn mới giữ dược chân khí, công lực đã giảm đi không ít, vốn không phải đối thủ của Lăng Tiêu Tử, may mà cây Tài vân kiếm của nàng là thân binh lợi khí, nàng múa tít thanh kiếm thủ thật chặt, Lăng Tiêu Tử cũng chẳng làm gì được nàng.
Trong lúc hỗn chiến, người cao hứng nhất là đệ tử của Mạnh Thần Thông, Thần Thâu Cơ Hiểu Phong, y nhân nước đục bắt cá, đã đánh cắp rất nhiều đồ vật, song y không dám tiến đến gần Kim Thế Di. Y vừa thấy Lệ Thắng Nam rút ra một thanh bảo kiếm thì cả mừng, lập tức cười ha hả rằng: "Ta không lấy được Băng phách hàn quang kiếm, nhưng thanh kiếm này cũng là vật hiếm có." Cơ Hiểu Phong hành động như bóng ma, Lệ Thắng Nam tuy múa rít thanh kiếm đến nỗi gió mưa không lọt nhưng y vẫn đứng một bên chờ cơ hội là thò tay vào, suýt nữa nàng đã bị y đoạt mất thanh kiếm. Lệ Thắng Nam liên tiếp phóng ra hai nắm độc châm, thấy Cơ Hiểu Phong vẫn đứng một bên mà nhòm ngó, đợi thời cơ là hành động, Lệ Thắng Nam trong lúc nguy cấp thì nảy ra kế, nạt lớn: "Tên tiểu tử nhà ngươi sao mà vô dụng đến thế, gần đây là hoàng cung, trong hoàng cung có không ít báu vật, ngươi không đến lấy mà lại dòm ngó thanh bảo kiếm của ta!" Cơ Hiểu Phong đã mấy lần toan giật kiếm nhưng chẳng được, vả lại còn có một lần suýt nữa ngón tay bị chém trúng, huống chi Lệ Thắng Nam lại có nhiều ám khí lợi hại, y cũng hơi kiêng dè, nghe Lệ Thắng Nam nhắc như thế thì y ngẩn người ra, lập tức cười: "Ngươi nói cũng rất có lý, nên chọn thứ dễ hơn vậy!" Cơ Hiểu Phong tựa như một luồng khói, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, nói xong chữ cuối cùng thì đã biến mất. Khấu Phương Cao thầm thất kinh, nhưng y bị Hòa Chân hòa thượng cầm chân nên thoát thân không được, Mạnh Thần Thông lại đang toàn lực ác đấu với Kim Thế Di, chẳng thể nào quản nổi đồ đệ. Khấu Phương Cao đánh liều, thầm nhủ: "Để tên tiểu tặc này đánh cắp báu vật trong đại nội, mình đương nhiên sẽ mang tội, nhưng dù sao vẫn nhẹ hơn là để bọn này chạy trốn." Lúc này phe bên y chiếm thượng phong, Khấu Phương Cao quát: "Bắt sống bà già lại trước tiên!"
Kim Thế Di đang rất lo lắng, tuy chàng có thể cầm cự được, nhưng Lệ Thắng Nam dần dần đã đuối sức, vòng kiếm quang càng lúc càng thu nhỏ, cây phất trần của Lăng Tiêu Tử múa tít, bao trùm cả nàng. Lư Đạo Lân cõng Tào Cẩm Nhi, bị vây ở giữa, chỉ nhờ vào bọn Đỗ Tử Tường và Phương Đồng chống trả giùm y, tình huống cũng rất nguy cấp! Mạnh Thần Thông quát lớn một tiếng, lại vỗ ra một chưởng Tu la âm sát công tầng thứ chín, Kim Thế Di tiếp chưởng này thì giật mình, bất đồ rùng mình, té ra khi cao thủ tỉ đấu với nhau kiêng kị nhất là phân tâm, hai người cách nhau không nhiều, Kim Thế Di lo lắng cho Lệ Thắng Nam, chỉ hơi sơ ý thì Mạnh Thần Thông đãchiếm thượng phong.
Bọn người phía Tào Cẩm Nhi đã tụ tập xung quanh Lư Đạo Lân, kết thành một vòng tròn bảo vệ cho Tào Cẩm Nhi. Nhưng phía Mạnh Thần Thông còn có Dương Xích Phù, y đã luyện Tu la âm sát công đến tầng thứ bảy, bọn người bảo vệ cho Tào Cẩm Nhi chẳng ai địch nổi, lại bị y đả thương thêm mấy người, lúc này y đang sắp xông vào bên trong.
Ngay trong lúc nguy cấp, chợt nghe tiếng chuông vang lừng, càng lúc càng gấp, không cần nói cũng biết đó là tiếng chuông trong hoàng cung. Khấu Phương Cao và Tư Không Hóa đều cả kinh, thầm nhủ: "Chẳng lẽ lại có thích khách xông vào hoàng cung! Hay thị vệ trong hoàng cung đã phát hiện ra Cơ Hiểu Phong?" Cơ Hiểu Phong thì còn đỡ, nếu là thích khách thì sự việc rất nghiêm trọng. Đang lúc tấn công gấp, bọn vệ sĩ và ngự lâm quân nghe tiếng chuông thì lập tức chậm tay. Khấu Phương Cao nói: "Tư Không đại nhân, ông dẫn một số người vào cung hộ giá!" Nói chưa dứt thì chợt thấy Thần Võ Môn ở hậu cung mở rộng, bốn thớt ngựa phóng ra, phía sau là một đám võ sĩ. Chạy xe trên ngự đạo trong cung là chuyện chẳng nhỏ, trừ phi hoàng đế, hoàng tử và các thân vương quý tộc mới được phép cưỡi ngựa vào và bọn ngự lâm quân đều kinh hãi, ngoại trừ Mạnh Thần Thông vẫn đang ác đấu với Kim Thế Di, những người khác đều đã ngừng tay.
Trong chớp mắt, mấy thớt ngựa này đã đến bên bờ sông Ngự Hà, kị sĩ đi đầu là một hoàng tử trẻ tuổi mặc y phục sang trọng! Khấu Phương Cao nhận ra đó là hoàng tử thứ mười lăm Ngung Viêm, vua Càn Long có mười bảy người con trai, trên Ngung Viêm còn có mười bốn a ca, nhưng y lại được vua cha yêu thương nhất, các đại thần thân tín đều biết Càn Long có ý cho y nối ngôi (Chú thích: Ngung Viêm chính là vua Gia Khánh sau này).
Trên lưng thớt ngựa thứ hai lại có hai người, một người là Cơ Hiểu Phong, ngườikia là một ông già tuổi khoảng sáu mươi, tinh thần vẫn còn khỏe khoắn, sắc mặt hồng hào, chẳng hề có vẻ già cả tí nào, Cơ Hiểu Phong bị trói chéo hai tay ngồi trước mặt ông ta, vừa nhìn thì đã biết y đã trở thành tù nhân của người này. Khấu Phương Cao thấy cảnh này thì càng thất kinh hơn cả gặp hoàng tử thứ mười lăm Ngung Viêm, lòng thầm nhủ: "Đây là ai? Cơ Hiểu Phong là thiên hạ đệ nhất thần thâu, lai vô ảnh khứ vô hình mà vẫn bị y bắt!" Lúc này thớt ngựa thứ hai và thứ ba cũng nối đuôi chạy tới, trên ngựa là một nam một nữ, hình như là một đôi vợ chồng trẻ.
Ngung Viêm lộ vẻ bàng hoàng, đến khi thấy Khấu Phương Cao thì mới thở phào, vội vàng kêu lên: " Khấu tổng quản, Đường tiên sinh tìm ông!" rồi quay đầu lại hỏi:
"Tôi có thể về cung chưa?" Người được gọi là Đường tiên sinh mỉm cười: "Đa tạ hoàng tử đã đi theo chúng tôi, đã gặp Khấu tổng quản, tôi có thể lo liệu chuyện này, xin mời hoàng tử cứ tùy tiện!" Ngung Viêm mừng vỡ vì được thả, vội vàng quay đầu ngựa trở lại, có quá nửa bọn vệ sĩ trở về theo y, còn một nửa thì tựa như không muốn bỏ qua tuồng hay cho nên ở lại.
Khấu Phương Cao thấy Ngung Viêm và đám vệ sĩ này đều vội vàng thì ngạc nhiên, đang định bước tới hỏi Đường tiên sinh là ai, chợt nghe Cơ Hiểu Phong nói:

