Vân hải ngọc cung duyên - Hồi 28 - Phần 02

Mạnh Thần Thông tin tưởng bản lĩnh của đệ tử, tưởng rằng có thể lấy được bảo kiếm, nào ngờ Phùng Lâm xuất hiện khiến Cơ Hiểu Phong chẳng làm gì được, còn A La tôn giả và Tán Mật đại sư thì bị Đường Kinh Thiên phát hiện bao vây trong Băng cung. 

Lúc đó Băng Xuyên thiên nữ đang đuổi theo Cơ Hiểu Phong, Đường Hiểu Lan không biết Tán Mật pháp sư, tưởng rằng y là nanh vuốt của Mạnh Thần Thông, ba phái Thiên Sơn, Võ Đang, Thiếu Lâm đứng thành hình chân vạc trên võ lâm, đều được giang hồ coi trọng như nhau, nay bị người ta xông vào Băng cung để lại chiến thư mà còn đánh cắp bảo kiếm, Đường Kinh Thiên làm sao không giận? Chính vì chàng căm giận Mạnh Thần Thông, lại không biết thân phận của hai người kia cho nên mới trách hai sứ giả của Mạnh Thần Thông. Tán Mật pháp sư có mối giao tình với Băng Xuyên thiên nữ, ông ta là người giỏi nhịn, nhưng A La tôn giả thì tức đến nỗi thất khiếu bốc khói, vốn có ý muốn ứng chiến võ công với Đường Kinh Thiên thì nay lại muốn liều mạng. 

Hai bên đã hình thành thế đối địch, A La tôn giả bảo là lãnh giáo "kiếm pháp của phái Thiên Sơn", Đường Kinh Thiên có thân phận là thiếu chưởng môn của phái Thiên Sơn đương nhiên không thể chối từ, chàng thấy A La tôn giả ngạo mạn, trong bụng cũng tức cho nên rút phắt thanh kiếm, nói: "Đại sư là khách, xin mời ra chiêu trước!" Thanh trường kiếm của Đường Kinh Thiên là một trong hai thanh kiếm trấn sơn của phái Thiên Sơn, tên kiếm là Du long, thân kiếm chói lòa dưới ánh mặt trời. A La tôn giả thấy thế thì hơi cảnh giác, nhưng y cũng không sợ, chỉ ngạo mạn gật đầu, nói một tiếng "Tiếp chiêu" rồi lia đao chém tới. 

Đao ấy vừa chém ra tựa như sấm sét, cương mãnh vô cùng, chỉ trong chớp mắt dã đâm tới trước ngực Đường Kinh Thiên, Đường Kinh Thiên lật cổ tay, tiện tay đánhra một chiêu Đại mạc cô yên, mũi kiếm đâm hất lên, kiếm quang lấp lánh, tiếng tựa rồng gầm, A La tôn giả cả kinh, vội vàng thu đao nhưng đã không kịp nữa, chỉ nghetiếng kim khí gãy, tia lửa tung tóe, cây loan đao của A La tôn giả bị mẻ một miếng lớn. 

Cây đao này vốn được làm từ Ô kim, nặng đến năm mươi cân cho nên lúc đầu y tuy biết Đường Kinh Thiên sử dụng bảo kiếm nhưng không hề sợ, nào ngờ cây Du long kiếm là cây bảo kiếm đứng hàng thứ hai ở võ lâm Trung Nguyên. 

Đường Kinh Thiên vừa ra tay đã sử dụng Truy phong kiếm thức của phái Thiên Sơn, cộng lại là sáu mươi bốn thức, cứ tám chiêu thức là một đoạn, một chiêu đánh ra thì bảy chiêu kia liên tiếp không ngừng tựa như gió trời sóng biển, trong ánh đao màn kiếm, chỉ thấy A La tôn giả phóng vọt người lên, Đường Kinh Thiên đâm ra một chiêu thứ hai, đến chiêu thứ ba thì A La tôn giả hạ người xuống, mũi kiếm lướt qua giày, yđột nhiên phóng vọt người ra. Đường Kinh Thiên lướt người đuổi theo, chiêu thứ ba chưa đâm được y, chiêu thứ tư chiêu thứ năm đã dồn ra, đến chiêu thứ sáu thì mũi kiếm đã chạm vào bối tâm của y, A La tôn giả phất ống tay áo trở lại, ống tay áo bịchém rơi một mảng, kiếm thế của Đường Kinh Thiên cũng lệch sang một bên. Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, bàn tay của y từ ống tay áo đột nhiên thò ra chụp vào cổ tay của Đường Kinh Thiên. 

Chiêu này kỳ quái tuyệt luân, đó là đề phòng Du già đại pháp của Ấn Độ, chỉ thấy cánh tay y co lại chụp tới từ một phương vị không thể nào ngờ được, Băng Xuyên thiên nữ đứng bên cạnh không khỏi thất sắc! May mà kiếm thuật của Đường Kinh Thiên đã luyện đến cảnh giới cao nhất, ngoại trừ công lực vẫn còn yếu, hầu như đã theo kịp cha mình, kẻ địch chụp tới từ một phương vị không thể ngờ được, chàng cũng né tránh từ tình huống không thể ngờ được. Mũi kiếm xoay lại, chiêu thứ bảy đã đâm xuyên qua hông của A La tôn giả, đến chiêu thứ tám thì thân kiếm chuyển lại đâm vào ngực A La tôn giả! A La tôn giả quát lớn một tiếng, cầm thanh loan đao bổ xuống, Đường Kinh Thiên giật mình, ngạc nhiên: "Chả lẽ y không sợ bảo kiếm của mình chặt gãy binh khí?" Chàng chợt cảm thấy áp lực đè xuống rất nặng, đao kiếm đột nhiên dán vào nhau, té ra A La tôn giả nhắm kiếm thế, đồng thời sử dụng công phu Sư tử hống quấy rối tinh thần Đường Kinh Thiên, rồi y dốc hết công lực của toàn thân đè vào thanh kiếm. 

Tám chiêu Truy phong kiếm thức của Đường Kinh Thiên biến ảo vô cùng, quả thực đó là tinh túy của Thiên Sơn, tuy chiếm được thượng phong lúc đầu cũng không thể đả thương được đối phương, đến ba chiêu cuối cùng thì A La tôn giả đột nhiên vừa công vừa thủ khiến Phùng Lâm không khỏi thầm khen. 

Lúc này đao kiếm giao nhau âm thanh ngừng lặng, nhưng ngoại trừ Chung Triển và Lý Tâm Mai, những người khác đều căng thẳng. Té ra lúc này hai người đã tỉ thí bằng chân lực nội gia, ai lực mạnh thì thắng, lực yếu thì bại, lúc này Đường Kinh Thiên không thể sử dụng được kiếm, A La tôn giả cũng không thể thi triển thủ pháp tinh diệu được nữa. Sau một tuần trà chỉ thấy hai đối thủ đều hạ thấp người, té ra vì muốn chế ngự áp lực của đối phương cho nên cả hai đều thi triển thân pháp Thiên cân trụy, đầu gối đều lún sâu xuống đất. Tạ Vân Chân thở ra một hơi, nói: "Công lực của hai người tương đương nhau, không cần tỉ thí nữa." Băng Xuyên thiên nữ thi lễ với Tán Mật pháp sư rồi nói: "Làm phiền pháp sư cùng tôi bước ra hòa giải!" Tán Mật pháp sư nói: "Lời của nữ hộ pháp chính hợp với y bần tăng." Y lấy ra cây phất trần, Băng Xuyên thiên nữ lấy ra thanh băng kiếm, băng kiếm hất lên, phất trần mở rộng, đao kiếm đột nhiên tách ra. Chỉ nghe ầm một tiếng, Đường Kinh Thiên và A La tôn giả bật người dậy, ở dưới chân còn để lại hai cái lỗ sâu đến cả thước, lập tức bụi cuộn lên như mây mù, Đường Kinh Thiên hạ xuống cách chỗ cũ hai trượng, A La tôn giả hạ xuống cách chỗ cũ ba trượng mới có thể đứng vững được. Hai người đều như hai con gà trống bại trận, mặt xám ngoét, khí trắng trên đầu bốc cuồn cuộn. Đường Kinh Thiên tra kiếm vào vỏ, cung tay nói: "Thần công của đại sư trác tuyệt, bội phục, bội phục!" A La tôn giả đỏ ửng mặt, trả lễ nói: "Kiếm pháp của phái Thiên Sơn quả nhiên danh đồn không ngoa." Y ngập ngừng rồi đưa mắt sang Băng Xuyên thiên nữ thi lễ nói: "Bảo kiếm của nữ hộ pháp càng hiếm có trên đời, hôm nay tôi mới được mở rộng tầm mắt. Nếu có duyên sẽ gặp lại trên núi Mang Sơn, lúc đó sẽ xin được lãnh giáo nữ hộ pháp." Băng Xuyên thiên nữ mỉm cười: "Tôi nhất định sẽ đến, nhưng không dám nhận hai chữ lãnh giáo!" Tán Mật pháp sư nói: "Đã như thế, ngày sau sẽ gặp lại tại Mang Sơn. Xin tạm biệt!" Nói chưa dứt hai chữ tạm biệt thì hai người đã phóng vọt ra khỏi vườn hoa. Thân pháp của hai người này tuy kém hơn Cơ Hiểu Phong nhưng sau khi A La tôn giả trải qua một trận ác chiến mà khinh công vẫn còn ghê gớm như thế thì mọi người đều kinh hãi. 

Lại nói kết quả tỉ thí giữa hai người, hai chân của Đường Kinh Thiên lún sâu vào đất đến hai tấc, khi tách ra, A La tôn giả phóng vọt ra xa hơn chàng một trượng mới đứng vững được, nhìn bề ngoài có thể nói đôi bên tám lạng nửa cân. Thực ra A La tôn giả hơi lép hơn. Té ra khi Băng Xuyên thiên nữ và Tán Mật pháp sư tách họ, luồng khí âm hàn của Băng phách hàn quang kiếm tuy không đả thương được A La tôn giả nhưng nhất thời y không thể thích ứng, bị khí lạnh dồn tới cho nên mới lùi xa hơn một trượng, bởi vậy trước khi đi lại còn khiêu chiến với Băng Xuyên thiên nữ. 

Đường Kinh Thiên than rằng: "Thiên hạ thật rộng lớn, không biết có bao nhiêu cao nhân dị sĩ. Trước đây chúng ta coi võ học của trung thổ là tuyệt đỉnh, nay nghĩ lại thì đúng là ếch ngồi đáy giếng. Nếu hôm nay ta không có Du long bảo kiếm thì chỉ e đã bại trong tay tên phiên tăng này." Phùng Lâm cười nói: "Thiên nhi không cần coitrọng người khác như thế, võ công của tên phiên tăng này tuy ghê gớm nhưng so ravẫn còn kém xa cha con và chưởng môn hai phái Thiếu Lâm, Võ Đang." Băng Xuyên thiên nữ nói: "Con không biết Mạnh Thần Thông như thế nào, nhưng từ chuyện hôm nay có thể thấy, Tán Mật pháp sư và hai tên phiên tăng này chịu làm sứ giả, nghe y sai khiến, chắc là y có bản lĩnh hơn người, chúng ta phải cẩn thận mới được." Bọn Tạ Vân Chân thầm lo, họ mời các đại môn phái đến giúp đỡ, lúc đầu là tưởng chỉ đối phó một mình Mạnh Thần Thông, nay mới biết Mạnh Thần Thông đã ngầm lôi kéo nhiều cao thủ giúp mình. Lúc này Đường Kinh Thiên mới quay sang chào hỏi khách, nghe Tạ Vân Chân kể lại chuyện Mạnh Thần Thông đã đại náo võ lâm Trung Nguyên, Đường Kinh Thiên nói: "Té ra Mạnh Thần Thông muốn khiêu chiến với cả võ lâm Trung Nguyên, chả trách nào mà y sai đệ tử đến đánh cắp bảo kiếm, có lẽ y muốn làm chúng ta bẽ mặt, may mà bảo kiếm không bị mất, phái Thiên Sơn cũng giữ được thể diện." Chàng nói đến đây thì Băng Xuyên thiên nữ ho nhẹ một tiếng, Đường Kinh Thiên mới thấy sắc mặt của vợ mình có điều khác lạ. Đường Kinh Thiên ngẩn người ra, hỏi: "Có điều gì không đúng." Băng Xuyên thiên nữ cười khổ sở: "Tuy bảo kiếm không bị y đánh cắp nhưng ngọc hồ điệp trên đầu của muội đã mất!" Ngọc hồ điệp tuy không quý bằng bảo kiếm nhưng bị người ta đánh cắp cũng là chuyện mất mặt. Đường Kinh Thiên mới thấy ban nãy mình đã quá tự mãn, bất giác đỏ mặt, cười gượng: "Huynh khuyên mọi người không được khinh địch, cả bản thân huynh cũng phạm phải sai lầm ấy." Phùng Lâm nói: "Bản lĩnh trộm chó bắt mèo có đáng là chi, chúng ta đến Mang Sơn sẽ tính sổ với Mạnh Thần Thông." Tuy nói thế, bà ta đã thấy công phu của bọn Cơ Hiểu Phong, Tán Mật pháp sư và A La tôn giả, cũng không biếtcó thắng được Mạnh Thần Thông hay không. Thế rồi vợ chồng Đường Kinh Thiên dẫn khách vào Băng cung, Băng Xuyên thiên nữ không gặp Lý Tâm Mai đã lâu cho nên đôi bên rất thân mật. Kim Thế Di vốn là bằng hữu của Băng Xuyên thiên nữ, lúc đầu Lý Tâm Mai biết chàng cũng là nhờ Băng Xuyên thiên nữ. Nay Lý Tâm Mai gặp lại biểu tẩu thì không khỏi nhớ đến Kim Thế Di. Đường Kinh Thiên hỏi Phùng Lâm: "Thưa dì, nghe nói dì đã ra biển một chuyến?" Phùng Lâm lắc dầu, khẽ nói: "Ta rất hối hận đã đi chuyến này." Đường Kinh Thiên liếc mắt nhìn thì thấy Lý Tâm Mai rầu rĩ, chàng vội vàng đổi sang chuyện khác không hỏi nữa. 

Vợ chồng Đường Kinh Thiên đã nghe nói Kim Thế Di đã chết, lúc này thấy mẹ con Phùng Lâm như thế thì biết chuyện này không phải giả, sợ làm cho Lý Tâm Mai buồn cho nên không dám hỏi nhiều. Băng Xuyên thiên nữ cũng thầm đau lòng trước cái chết của Kim Thế Di. 

Đêm ấy mẹ con Phùng Lâm ở cùng một phòng, Lý Tâm Mai nhớ lại chuyện xưa, trằn trọc chẳng yên giấc, đến canh ba mới mơ màng chợp mắt. 

Nàng mơ thấy tựa như đã đến Xà đảo, trên đảo có nhiều hoa thơm cỏ lạ, chợt thấy Kim Thế Di ngắt một bông hoa mỉm cười với nàng, Lý Tâm Mai chạy đến, Kim Thế Di vừa thấy nàng thì nét cười biến mất, lạnh lùng nói: "Trả đóa hoa cho cô!" rồi chàng ném đóa hoa tới, đóa hoa biến thành một đóa hoa mai hai màu đỏ trắng, Lý Tâm Mai kêu lên: "Này, sao huynh đối xử với muội như thế?" Ngay lúc này bên cạnh Kim Thế Di chợt xuất hiện một thiếu nữ, đó chính là Lệ Thắng Nam. Lệ Thắng Nam xô nàng rồi nói: "Ngươi không được ở đây, ngươi không được gặp Thế Di ca ca của ta nữa!" Lý Tâm Mai ngã xuống đất, trời xoay đất chuyển, cảnh sắc trên đảo thay đổi hoàn toàn, hoa thơm cỏ lạ biến mất, nước biển tràn lên, Kim Thế Di và Lệ Thắng Nam nắm tay nhau, phát ra tiếng cười nghe rất chối tai rồi đạp sóng đi mất! Lý Tâm Mai thất thanh kêu lên: "Thế Di ca, huynh đừng đi." Ngay lúc này chợt thấy mẹ nàng vội vàng chạy đến, kêu lớn: "Tiểu tặc ngươi còn chạy đi đâu?" Lý Tâm Mai hoảng sợ đến nỗi toát mồ hôi lạnh toàn thân, khi mở mắt ra thì thấy mẹ ngồi bên cạnh, nàng mới biết mình vừa nằm chiêm bao, chỉ nghe Phùng Lâm nói: "Mai nhi, con đã tỉnh chưa? Con đã sợ phải không? Có mẹ bên cạnh, con không cần phải sợ tên tiểu tặc ấy." Lý Tâm Mai cắn ngón tay, cảm thấy rất đau, mới biết không phải nằm mơ, nàng ngạc nhiên vội vàng hỏi: "Mẹ, mẹ thấy gì?" Phùng Lâm nói: "Mẹ đang nằm mơ màng thì thấy hình như có một bóng đen nhảy vào cửa sổ, mẹ dùng chân đèn ném y mà không trúng, thân pháp của người ấy nhanh đến cực điểm, có lẽ mắt mẹ bị hoa, nghi thần nghi quỷ cũng không chừng. Con... con có thấy gì không?" Lý Tâm Mai kêu lên: "Chả lẽ không phải nằm mơ, là chàng, là chàng đến thăm con?" Phùng Lâm nói: 

"Con nằm mơ thấy gì? Chàng nào?" Lý Tâm Mai nói: "Con... con đã thấy Kim Thế Di, chàng cười với con rồi sau đó bỏ chạy." Nàng vốn muốn nói đến Lệ Thắng Nam, nhưng không biết thế nào mà trong lòng rất ghét Lệ Thắng Nam cho nên không nhắc. Phùng Lâm nghiêm mặt nói: "Con chỉ nói càn, người chết làm sao có thể sống dậy? Mai nhi, nghe lời mẹ, mẹ chỉ có một mình con, con đừng nghĩ ngợi nhiều khiến mẹ lo lắng." Lý Tâm Mai nói: "Con vốn đang nằm mơ, nhưng mẹ... mẹ thực sự thấy có bóng người?" Lúc này Phùng Lâm cũng rối lên, thân pháp của người ấy quá nhanh, bà ta không thấy được mặt của y, nhưng giờ nghĩ lại thì không giống như Cơ Hiểu Phong, trong võ lâm còn ai có khinh công cao cường như thế? Bởi vậy bà ta mới ngờ rằng mình hoa mắt, nghe con gái nói thì đột nhiên thấy quả nhiên người ấy hơi giống Kim Thế Di! Nhưng nghĩ lại thì bà ta lập tức tự phản bác: "Mình nghĩ đi đâu thế? Kim Thế Di đã mất mạng trong bụng cá, làm sao có thể là y? Con gái mình nằm chiêm bao, mình cũng nằm chiêm bao theo hay sao?" Phùng Lâm nhặt chân đèn rồi châm đèn lên, trong phòng vẫn nguyên vẹn chẳng mất thứ gì, bà ta thầm cười: "Nếu mình bị mất đồ thì thật buồn cười." Lý Tâm Mai chợt kêu lên: "Mẹ, con mất một vật." 

Phùng Lâm thất kinh, hỏi: "Con mất gì?" Lý Tâm Mai nói: "Cây ngọc thoa trên đầu của con, ồ, ở đây, sao lại nằm ở đây?" Phùng Lâm nhìn theo ánh mắt con gái, chỉ thấy cây ngọc thoa nằm ngay ngắn bên gối, Lý Tâm Mai nói: "Con nhớ rất rõ ràng, trước khi đi ngủ con vẫn còn cắm trên đầu." Từ việc này có thể chứng thực có người đã lẻn vào phòng, Phùng Lâm không nghi ngờ mình hoa mắt nữa, nỗi thắc mắc trong lòng càng nhiều hơn. Người đó là ai? Nếu là Cơ Hiểu Phong tại sao y lại rút cây ngọc thoa trên đầu của con gái mình mà lại không lấy? Đó là ý gì? Phùng Lâm nghĩ lại người đó tuyệt đối không phải là Cơ Hiểu Phong. Còn những cao thủ trên đời thì đâu có rảnh đùa như thế? Người đó là ai? Sao hành vi của y kỳ lạ như thế? Dù Phùng Lâm vắt óc mà cũng chẳng hiểu. Bà ta còn chưa nghĩ xong thì chợt nghe Băng Xuyên thiên nữ kêu lên: "Dì ơi, mau ra đây!" Phùng Lâm mở cửa phòng, hỏi: "Chuyện gì thế?" Băng Xuyên thiên nữ nói: "Trong phòng con có một chuyện lạ!" Băng Xuyên thiên nữ thấy mẹ con Phùng Lâm mở cửa bước ra thì ngạc nhiên hỏi: "Hai người vẫn chưa ngủ sao?" Phùng Lâm cười nói: "Ta cũng phát hiện có chuyện lạ ở đây, hình như có người đã đến phòng của dì." Băng Xuyên thiên nữ càng kinh hãi, nói: "Vậy sao? Ở chỗ con cũng có người đến." Phùng Lâm hỏi: "Có mất thứ gì không?" Băng Xuyên thiên nữ nói: "Không, có người trả đồ cho chúng con." Họ vừa đi vừa nói, lúc này đã vào đến phòng Băng Xuyên thiên nữ, chỉ thấy trên bàn có đặt một vật, đó chính là cây ngọc hồ điệp mà Cơ Hiểu Phong đã đánh cắp. Đường Kinh Thiên đứng dậy cười rằng: "Dì thấy có lạ hay không? Người này đến trả lại đồ mà chẳng gặp mặt chúng ta." Phùng Lâm nói: "Con đoán là ai?" Đường Kinh Thiên nói: "Đương nhiên không phải là Cơ Hiểu Phong. Con đoán rằng người ấy không phải là cao nhân tiền bối thì là bằng hữu của chúng ta, cho nên mới đoạt lại vật trong tay của Cơ Hiểu Phong để giữ thể diện cho phái Thiên Sơn chúng ta, ơn này thật không nhỏ. Nếu là bằng hữu thì tại sao y lại không chịu gặp mặt?" Băng Xuyên thiên nữ nói: "Dì hiểu biết rộng rãi, cho nên chúng con mới mời dì đến đây xem thử, căn phòng vẫn nguyên vẹn, cửa sổ vẫn đóng kín, dưới đất thì không có dấu chân, dì xem thử có dấu vết gì không?" Phùng Lâm nói: "Các con phát giác như thế nào?" Băng Xuyên thiên nữ nói: "Con đang mơ màng thì thấy có một bóng đen nhưng trong chớp mắt đã biến mất, con tưởng mình hoa mắt, đánh thức Kinh Thiên dậy thì mới phát hiện có cây ngọc hồ điệp ở đây." Phùng Lâm nói: "Lúc nãy bọn ta cũng như thế, ta cũng đoán không ra." Đường Kinh Thiên thở dài: "Hỡi ơi, đúng là ngoài trời có trời, ngoài người có người. Nếu người này là kẻ địch, há chẳng phải chúng ta đã mất mạng rồi sao?" Lý Tâm Mai im lặng không nói, chợt hỏi: "Biểu tẩu, tẩu thấy bóng dáng người ấy có quen thuộc hay không?" 

Đó chính là: Ba năm cách biệt dài đằng đẵng, là thực là ảo khó phân minh. 

Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 29 sẽ rõ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.