Vân hải ngọc cung duyên - Hồi 17 - Phần 02

 

Lệ Thắng Nam nhắm rằng chẳng thể đả thương được Mạnh Thần Thông nhưng cũng không ngờ y vung một chưởng mà quét được khói mù! 

Có điều nhờ Lệ Thắng Nam chặn Mạnh Thần Thông lại, vợ chồng Trần Thiên Vũ mới chạy được hơn mười mấy trượng. 

Trong lúc này, lửa đang bốc cháy ngùn ngụt, khói bay mù trời, đứng từ xa vẫn có thể thấy rõ ràng. Chính Giang Nam đã phóng hỏa, võ công của Giang Nam tuy không cao, nhưng chàng đã học được công phu điểm huyệt của Kim Thế Di, chàng điểm ngã được vài tên đệ tử của Mạnh Thần Thông, còn người giỏi nhất là Hạng Hồng thì bị băng phách thần đạn của U Bình khắc chế, bởi vậy không ai chặn được chàng, chàng cứ mặc sức châm lửa. Ngô Mông tức giận chạy ra, thấy bóng của sư phụ mình thì đứng từ xa kêu lên: "Sư phụ, không xong, hãy mau cứu người!" Mạnh Thần Thông quát: "Rốt cuộc cứu hỏa hay cứu người?" Ngô Mông kêu lên: "Lửa đã có người cứu, con mời sư phụ về cứu người". Té ra thủ pháp điểm huyệt của Kim Thế Di rất kỳ quái, ngay cả Dương Xích Phù cũng không thể giải được. Ngô Mông thấy sư thúc bó tay thì sợ thời gian kéo dài càng không có cách cứu, bởi vậy mới nôn nóng chạy ra gọi sư phụ. 

Mạnh Thần Thông nghe nói đệ tử bị thương, Dương Xích Phù không cứu nổi, trong nhất thời lại không biết là bị thương bởi võ công gì cho nên cũng không khỏi kinh hoảng. 

Đệ tử của Mạnh Thần Thông tuy nhiều nhưng Giang Nam đã đốt đến bảy tám chỗ, trong lúc hỗn loạn thì làm sao dập tắt? Đã có hai ba nơi thế lửa bốc cao. 

Mạnh Thần Thông thấy lửa bốc ngút trời, lại nghe bọn đệ tử kêu cứu, dù cho y là người già dặn cũng không khỏi rối bời trong lòng, y thầm nhủ: "Chả lẽ bọn chúng còn mời được cao thủ gì đến? Cả sư đệ mình mà cũng không cứu được đệ tử? Xem ra có lẽ kẻ địch không ít!" 

Lúc này vợ chồng Trần Thiên Vũ và Lệ Thắng Nam đã chạy thoát vào rừng. Nếu Mạnh Thần Thông đuổi theo thì vẫn kịp, nhưng trong tình hình thế nào thì làm sao y dám đuổi? Vả lại y sợ ám khí của Lệ Thắng Nam, bảo kiếm của U Bình cũng rất kỳ quái, công lực của Trần Thiên Vũ không tệ, nếu có đuổi theo kịp họ cũng chưa chắc nắm được phần thắng, huống chi y còn sợ kẻ địch ở trong nhà mình, thế là chỉ đành bỏ bọn Lệ Thắng Nam trở về cứu đệ tử trước. 

Phía bên này Diệt Pháp hòa thượng đuổi theo Cốc Chi Hoa và Lý Tâm Mai, hai người Cốc, Lý bản lĩnh cũng chẳng kém Diệt Pháp bao nhiêu, khi y đuổi vào rừng thì vẫn còn thấy bóng dáng họ. 

Cốc Chi Hoa chỉ mong một mình Diệt Pháp đuổi tới, nàng đoán Mạnh Thần Thông đã bị bọn Lệ Thắng Nam giữ chân, trong lòng bớt lo hơn cho nên cười với Lý Tâm Mai: "Chúng ta cho lão lừa trọc này một chút lợi hại!" hai người nghe bước chân Diệt Pháp hòa thượng đuổi tới thì phóng vọt lên một cành cây. 

Diệt Pháp hòa thượng đuổi tới nơi chẳng thấy bóng dáng họ thì thầm nhủ: "Lúc nãy mình còn nghe bước chân của chúng, không thể chỉ trong chốc lát chúng đã biến mất dạng". Y cũng đoán được họ không phải nấp trong bụi cỏ thì trên cây. 

Diệt Pháp hòa thượng đang tìm kiếm xung quanh thì chợt nghe một tiếng thét, hai luồng kiếm quang lạnh lẽo từ trên không trung đâm xuống như điện chớp! 

Trong tay Diệt Pháp hòa thượng không có gậy sắt nên không dám tiếp kiếm, thế là vội vàng phóng vọt người ra sau. 

Nào ngờ phía sau là một hố nước thối, lá mục phổ đầy bên trên, nếu để ý thì mới nhìn ra! Hố nước thối này cách gốc cây ấy khoảng ba trượng, Cốc Chi Hoa đã đoán rằng y sẽ lộn người ra sau, do đó chắc chắn sẽ rơi xuống hố nước thối. 

Quả nhiên chẳng sai, Diệt Pháp hòa thượng vừa đặt chân xuống thì biết không ổn, nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, trường kiếm của hai người Cốc, Lý đã lia tới nhanh như điện chớp, dù y có khinh công tuyệt đỉnh cũng không thể nhảy vọt lên, trong khoảnh khắc sắp mất mạng thì y nào dám chần chừ. Chỉ thấy hai mũi kiếm cùng nhau đâm tới, chợt ầm một tiếng, Diệt Pháp hòa thượng đã biến mất, té ra trong lúc nguy cấp y đành thi triển thân pháp Thiên cân trụy hạ người xuống hố nước, vì y hạ người xuống quá nhanh cho nên tựa như bỗng nhiên biến mất. 

Lý Tâm Mai ngẩn người ra, Cốc Chi Hoa chợt thấy dưới chân chấn động, nàng kêu lên: "Không xong!" rồi kéo Lý Tâm Mai lui ra sau, lại nghe ầm một tiếng, lá mục trong hố nước dâng lên cao đến mấy trượng, Diệt Pháp hòa thượng đột nhiên trồi lên, đây là lần đầu tiên trong đời y gặp phải cảnh thê thảm đến thế, cho nên tức giận đến nỗi kêu lên oai oái, vừa trồi lên thì đã phóng về phía Cốc Chi Hoa. 

Lý Tâm Mai thấy Diệt Pháp hòa thượng như thế thì cười ha hả, cười chưa dứt thì đã nghe thấy mùi hôi thối xộc vào mũi, nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, chưởng phong của Diệt Pháp hòa thượng đã quét tới trước mặt, Lý Tâm Mai đâm ra một kiếm, mũi kiếm bị y đánh lệch qua một bên, Diệt Pháp hòa thượng đưa bàn tay dính đầy bùn chụp lấy thanh trường kiếm của nàng. Nhưng cũng trong lúc đó, kiếm của Cốc Chi Hoa đã đâm vào lừng Diệt Pháp hòa thượng, nàng đã dùng hết sức đâm thẳng vào huyệt phong phủ ở sau lưng của y. Diệt Pháp hòa thượng buộc phải buông Lý Tâm Mai, quét ống tay áo trở lại, tay áo của y dính đầy bùn, y vừa quét ra thì Cốc Chi Hoa lộn người ra sau mấy trượng, Lý Tâm Mai né hơi chậm hơn nên bị bùn bắn vào người, may mà không dính vào mặt. Còn Diệt Pháp hòa thượng thì gầm lên: "Hôm nay Phật gia phải rút gân lột da hai tên nha đầu các ngươi!" rồi lộn người phóng tới. 

Cốc Chi Hoa cười: "Hòa thượng thối nhà ngươi nếm vẫn chưa đủ sao!" miệng thì nói nhưng tay nàng vẫn không hề chậm chạp, cây Sương Hoa kiếm vẽ ra một vòng ngân hồng hộ thân, che kiến đến nỗi giọt nước cũng không lọt vào. Diệt Pháp hòa thượng không đem theo binh khí, trong nhất thời chẳng làm gì được Cốc Chi Hoa, y xoay qua đánh Lý Tâm Mai. Lý Tâm Mai đã triển khai Đại tu di kiếm thức trong Thiên Sơn kiếm pháp, toàn thân nàng được bao bọc bởi vòng kiếm quang. Đại tu di kiếm thức là tinh hoa của Thiên Sơn kiếm pháp, dùng để phòng thủ thì chẳng gì hơn. Diệt Pháp vỗ liền ra ba chưởng phách không khiến Lý Tâm Mai lảo đảo, nhưng kiếm pháp của nàng vẫn chẳng hề rối loạn. Công lực của nàng tuy kém đối phương nhưng vì nàng đã được chân truyền, lần trước phải đến ba mươi chiêu Diệt Pháp mới bắt được nàng, lần này y lại không mang theo binh khí cho nên cũng khó đánh nhanh thắng nhanh. Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, Cốc Chi Hoa lại lao tới. 

Huyền Nữ kiếm pháp của Cốc Chi Hoa vốn là để khắc chế Liễu Ân hòa thượng. 

Diệt Pháp hòa thượng tuy học được toàn bộ võ công của Liễu Ân, y chỉ không biết Huyền Nữ kiếm pháp. Nếu y có gậy trong tay thì đương nhiên không sợ Cốc Chi Hoa, nhưng lúc này y chỉ có đôi bàn tay không cho nên cũng hơi y ngại. 

Đến lúc kịch chiến, Cốc Chi Hoa chợt quát lên một tiếng, cây trường kiếm vẫy ra mấy mươi đóa kiếm hoa, đâm về phía Diệt Pháp hòa thượng tựa như có mấy mươi mũi kiếm. Diệt Pháp cả kinh, y không dám dùng công phu tay không đoạt binh khí nữa mà vội vàng phất ống tay áo phóng vọt lên, chỉ nghe hai tiếng loạt soạt, hai ống tay áo của y đều bị Cốc Chi Hoa chém đứt. Y chưa kịp đứng vững chân thì Lý Tâm Mai đã thừa cơ chuyển thủ thành công đánh ra một chiêu Thiên ngoại lưu tinh đuổi theo đâm tới! 

Diệt Pháp hòa thượng tức giận mắng: "Ả nha đầu cũng dám bắt nạt ta!" Người chưa đứng vững thì đã vươn tay ra đánh một chiêu Kính đức đoạt tiên, chụp vào chui kiếm. Vì y thấy Lý Tâm Mai thua kém y khá xa cho nên coi thường nàng. Nào ngờ Thiên Sơn kiếm pháp của Lý Tâm Mai cũng đã có sáu bảy phần hỏa hầu, lần này nàng bất ngờ chuyển thủ thành công, từ Đại tu di kiếm thức chuyển thành Truy phong kiếm thức, thế đánh như sấm sét, đường kiếm của nàng nhanh nhạy hơn hẳn Diệt Pháp hòa thượng tưởng tượng. Chỉ nghe soạt một tiếng, ngón tay y chưa chạm vào chui kiếm thì cổ tay đã bị rạch một đường, may mà y rút tay nhanh chứ nếu không năm ngón tay cũng đã bị chặt đứt. 

Chỉ một lúc khinh địch mà Diệt Pháp hòa thượng đã liên tục thất thế, y vừa kinh vừa giận. Lúc này hai nàng Cốc, Lý thừa thắng tấn công chiếm được tiên cơ, tuy Diệt Pháp hòa thượng toàn lực ứng phó nhưng cũng chỉ cân bằng với họ. 

Lửa đang cháy ngùn ngụt, khói bốc đen trời, Diệt Pháp hòa thượng càng thất kinh, thầm nhủ: "Chưa thấy Mạnh lão quái tới, lửa ở nhà y đang cháy, chả lẽ có nhiều cường địch?" đêm qua Mạnh Thần Thông bày trò, gạt y rằng có rất nhiều cao thủ, lúc đó y nửa tin nửa ngờ, nay thì đã hoàn toàn tin là sự thực. 

Đôi bên đấu gần một trăm chiêu nữa, Diệt Pháp hòa thượng chống địch bằng tay không chẳng chiếm được phần tiện nghi nào, ngay lúc này vợ chồng Trần Thiên Vũ và Lệ Thắng Nam cũng đã chạy vào trong rừng, Lệ Thắng Nam cười ngất: "Ở đâu ra một con quái vật giơ bẩn thế này? Mau đến bắt yêu quái!" Diệt Pháp hòa thượng thấy họ kéo tới thì nào dám đánh tiếp, thầm nhủ: "Nếu còn chưa chạy, e thua to!" thế rồi đánh gấp ra hai chưởng đẩy Lý Tâm Mai thối lùi mấy bước, rồi y cũng lập tức phóng ra. 

U Bình bắn ra ba viên băng phách thần đạn, Diệt Pháp hòa thượng đã biết lợi hại, thế là vội vàng xoay người bỏ chạy. Lệ Thắng Nam quát: "Lão lừa trọc, ngươi cũng nếm một viên đạn của ta!" thế rồi nàng vung tay bắn ra một trái kim châm liệt diệm đạn, Diệt Pháp hòa thượng thầm nhủ: "Ngoại trừ băng đạn của ả yêu nữ, còn ám khí gì có thể đả thương mình?" y nghĩ chưa dứt thì đột nhiên nghe một tiếng nổ bùng, khói đen cuộn lên... 

Trong làn khói đen có những tia sáng nhỏ như lông trâu, Diệt Pháp cả kinh thầm nhủ: "Ám khí gì thế này?" rồi y vội vàng vỗ ra một đòn Phách không chưởng, mai hoa châm của Lệ Thắng Nam tuy lợi hại nhưng cũng không thể bắn được xa, Diệt Pháp hòa thượng rút lui quá nhanh, lại thêm đòn Phách không chưởng lúc nãy cho nên mai hoa châm không trúng được y. Nhưng y cũng bị hun khói, nước mắt chảy ròng ròng. 

Lệ Thắng Nam vỗ tay cười: "Lão lừa trọc biết lợi hại, đã khóc rồi đấy!" Diệt Pháp cả giận dụi mắt, đang định nhặt đá ném trả thì chợt nghe một giọng nói trong trẻo vang lên: "Ngươi cũng nếm của ta một viên đạn!" Diệt Pháp chỉ tưởng Lệ Thắng Nam lại phóng ám khí cho nên vội vàng vỗ ra một đòn Phách không chưởng, đồng thời giật lùi ra sau, nhưng không ngờ gót chân đau nhói tựa như bị người ta rút gân chân! 

Té ra người phóng ám khí là Giang Nam, chàng đã dùng thủ pháp của Kim Thế Di dạy cho. Nếu lúc bình thường thì làm sao chàng có thể ném trúng Diệt Pháp hòa thượng, chỉ vì y vừa mới bị hun khói, mắt mũi lèm nhèm, lại thêm cứ tưởng là Lệ Thắng Nam phát ra mai hoa châm, mai hoa châm rất nhẹ, Diệt Pháp hòa thượng cứ tưởng chưởng lúc nãy có thể đánh bạt mai hoa châm, nào ngờ Giang Nam rất khôn khéo, chàng nhặt đá ném bay lướt trên mặt đất, thế là trúng vào huyệt thông tuyền ở gót chân của y! 

Thủ pháp của Kim Thế Di rất kỳ lạ, Diệt Pháp hòa thượng cảm thấy không ổn, lập tức bế huyệt đạo nhưng không được, suýt nữa đã ngã xuống. Diệt Pháp hòa thượng kinh hoảng, thầm nhủ: "Chả lẽ nhân vật đầu não của phái Thiên Sơn đã đến?" thế là y vội vàng vận chân khí chặn cơn đau, nhưng toàn thân thì rã rời tựa như mới trải qua một trận bệnh. 

Huyệt thông tuyền là nơi nối nhau giữa thần kinh mắt với kinh nạt thần kinh, bị đánh trúng thì nước mắt rơi như mưa, Giang Nam cười hì hì: "Không biết xấu hổ, không biết xấu hổ, hòa thượng thua đến nỗi khóc, Giang Nam này vốn muốn đánh ngươi nữa, nhưng thấy ngươi khóc như thế nên tha ngươi!" 

Diệt Pháp nghe thế thì vừa kinh vừa giận, cố gắng mở mắt ra thấy đối phương chỉ là một đứa trẻ lớn xác. Thật ra Giang Nam đã hai mươi tuổi nhưng thân hình thấp bé, vả lại mặt trông trẻ con cho nên cứ như một đứa trẻ lớn xác. Diệt Pháp tức giận đến nỗi thất khiếu bốc khói, trong lòng thì lo, cả một đứa trẻ mà cũng lợi hại như thế, không biết phía bên kẻ địch có bao nhiêu cao thủ! 

Ngay lúc này, chợt nghe có người kêu từ xa: "Diệt Pháp đại sư, ông ở đâu? Chớ đuổi giặc cùng, mau quay về!" đó là giọng nói của Dương Xích Phù. Số là Mạnh Thần Thông quay về cứu đệ tử, y còn lo cho Diệt Pháp, lại cũng lo cho con gái của mình cho nên mới sai Dương Xích Phù đi gọi Diệt Pháp. Diệt Pháp hừ một tiếng nói: "Phật gia không rảnh đùa với các ngươi, tạm thời tha cho bọn tiểu bối các ngươi".Giang Nam cười: "Nếu ngươi không phục thì cứ đánh tiếp một trận!" 

Diệt Pháp hòa thượng nói: "Ta không thèm so đo với bọn trẻ con các ngươi, ngươi có nhường đường hay không? Ta chỉ cần thổi một hơi thì ngươi ngã nhào!" 

Giang Nam nói: "Người ta nói Giang Nam này thích khoác lác, té ra ngươi còn khoác lác giỏi hơn ta". Nói chưa dứt thì Diệt Pháp hòa thượng đột nhiên há mồm thổi một hơi, Giang Nam cảm thấy gió mạnh lướt qua mặt sắc bén như dao, tuy chàng không bị ngã nhưng cũng lắc lư người. Chàng sợ bị hỏng đôi mắt cho nên ôm đầu bỏ chạy, kêu lên: "Ối chao, mẹ ơi, lão hòa thượng thật lợi hại!" 

Trần Thiên Vũ cả kinh, tưởng rằng Giang Nam bị ám toán cho nên vội vàng chạy đến giải cứu. Diệt Pháp nhân thời cơ ấy chạy vào trong rừng. Giang Nam dụi mắt, nói: "Còn may, tôi vẫn còn nhìn thấy được". Mọi người kéo tới, chỉ thấy trên mặt Giang Nam có mấy vệt máu, ai nấy đều không khỏi kinh hãi! 

Thật ra Diệt Pháp hòa thượng đã bị Giang Nam ném trúng huyệt thông tuyền, gân cốt toàn thân rũ rượi, không thể động thủ đổi chiêu, chỉ cần một trong số họ ra tay thì có thể bắt sống được y. Thậm chí nếu Giang Nam bạo dạn thì cũng có thể điểm huyệt được y. Nhưng Diệt Pháp hòa thượng có nội công chính tông, y thổi ra luồng chân khí nội gia quả thật kinh thế hãi tục, cho nên Giang Nam đã bị y dọa chạy, cả bọn Trần Thiên Vũ cũng không biết y đã bị thương. 

Cốc Chi Hoa cười an ủi Giang Nam: "Ngươi có thể ném y trúng một hòn đá coi như cũng đã giỏi". 

Lý Tâm Mai quen biết với bọn Trần Thiên Vũ ở Tây Tạng, lâu lắm mới gặp lại cho nên rất vui mừng. Lý Tâm Mai tạ ơn cứu mạng của Lệ Thắng Nam rồi kéo U Bình hỏi tại sao họ lại đến đây. U Bình nói: "Chúng tôi đang tìm Kim Thế Di. nếu không thấy y thì sẽ đến Thiên Sơn tìm muội và Đường Kinh Thiên". Lý Tâm Mai vội vàng hỏi: "Các người đã biết tin của y ư?" Trần Thiên Vũ nói: 

"Nghe nói Kim Thế Di đang tìm chúng tôi, đáng tiếc chúng tôi không gặp nhau". Lý Tâm Mai nói: "Thật không? Vậy chúng ta hãy quay về, có lẽ vẫn còn gặp được y". U Bình nói: "Lệ cô nương bảo Kim Thế Di vừa mới đến trấn Tân An. Chúng tôi cũng muốn quay trở về. Mong rằng trước khi y tới Tô Châu thì chúng ta sẽ đuổi kịp y". Lý Tâm Mai nói: "Lệ cô nương, tin tức của cô nương thật mau lẹ, lần trước toàn nhờ cô nương chỉ điểm tôi mới gặp được cô nương. Lần này sao cô nương có thể biết được tin của Kim Thế Di?" Lệ Thắng Nam nói: "Mấy ngày trước ở trấn Tân An tôi cũng nghe Kim Thế Di nói thế". Thế rồi kể lại một lượt những lời đã nói với vợ chồng Trần Thiên Vũ, Lý Tâm Mai được Lệ Thắng Nam cứu hai lần, không hề nghĩ rằng Lệ Thắng Nam lừa mình cho nên lập tức nói: "Đã như thế tôi sẽ đi với mọi người, tôi cũng muốn tìm y!" U Bình cười nói: "Muội muội chịu đi cùng chúng tôi thì tốt còn gì bằng. Chúng tôi đang lo không thể báo đáp ơn đức của Kim đại hiệp, giờ đây cô nương đi với chúng tôi còn hơn tặng y bất cứ lễ vật gì!" Lý Tâm Mai thấy lòng mình ngọt ngào, nàng làm ra vẻ giận dỗi: "Mới gặp nhau mà tẩu tẩu đã cười muội". 

Lý Tâm Mai không nỡ rời Cốc Chi Hoa, nàng kéo tay Cốc Chi Hoa nói: "Tỷ tỷ, tỷ cùng đi với bọn muội nhé. Dù sao đi nữa tỷ cũng chẳng có chuyện gì, chúng ta cùng đi càng vui hơn". Cốc Chi Hoa nói: "Không, tỷ có chuyện khác, tỷ phải về tảo mộ nghĩa phụ". Lý Tâm Mai đang định nói: "Sau này mới tính cũng chẳng sao". Cốc Chi Hoa lại cười: "Kim Thế Di thường thay đổi ý định, chỉ e y đi được nửa đường lại không đến Tô Châu". Lý Tâm Mai ngạc nhiên nói: "Sao tỷ tỷ biết y hay thay đổi ý đỉnh?" trong lòng thì nghĩ: "Mình và y quen nhau đã lâu, chả lẽ không biết con người của y? Y chưa bao giờ nói một mà làm hai!" nếu người khác nói câu ấy, có lẽ Lý Tâm Mai đã nổi giận. 

Cốc Chi Hoa nói: "Kim Thế Di đã từng nói với tỷ, hai tháng nữa y sẽ ra biển, lại còn bảo tỷ nếu nhận được tin của muội thì đến cung Thượng Thanh trên núi Lao Sơn chờ y. Nhưng một ngày sau y lại bảo với Lệ tỷ tỷ rằng đến Tô Châu, muội thấy y có đổi ý nhanh hay không?" số là Cốc Chi Hoa càng lúc càng nghi ngờ lời nói của Lệ Thắng Nam, nhưng lại không dám đoan chắc nàng nói dối, cũng không tiện chỉ rõ trước mặt mọi người, chỉ đành nói cho Lý Tâm Mai biết cuộc hẹn giữa mình với Kim Thế Di để cho nàng quyết định. 

Nào ngờ Lý Tâm Mai xưa nay chẳng hề nghi ngờ ai, nghe Cốc Chi Hoa nói như thế tuy cảm thấy ngạc nhiên nhưng lại nghĩ: "Kim Thế Di thân thiết với Trần Thiên Vũ, Trần tẩu tẩu lại vừa mới thoát nạn, có lẽ y đã đổi ý. Y muốn trước khi ra biển phải gặp vợ chồng Trần Thiên Vũ, đó cũng là lẽ thường tình". Cho nên nàng liền nói: "Y đã nói với Lệ tỷ tỷ như thế, chắc là đã tạm thời hoãn ra biển, Cốc tỷ tỷ, tỷ tỷ không thể đi với bọn muội được sao?" Cốc Chi Hoa nói: "Không được, tỷ đã có tâm nguyện tảo mộ cho nghĩa phụ mấy năm nay, tỷ không thể hoãn lại được nữa". Lý Tâm Mai thấy nàng nói có vẻ trịnh trọng như thế cũng đành chịu, lại hỏi Lệ Thắng Nam: "Lệ cô nương, còn cô thì sao?" Lệ Thắng Nam nói: "Tôi cũng có chuyện quan trọng khác, xin thứ tôi không thể đi cùng". Nàng nói xong thì cáo từ với mọi người. 

Mọi người cũng chẳng quen thân với nàng bởi vậy cũng chẳng hỏi nàng có chuyện gì. 

Lý Tâm Mai lại một lần nữa cảm tạ nàng. Lệ Thắng Nam đã lên rừng trước. Giang Nam nhìn theo bóng dáng Lệ Thắng Nam, cười với Cốc Chi Hoa rằng: "Tôi thấy Lệ cô nương có hơi quái dị!" 

Đó chính là: Giai nhân tự có tính toán riêng, trẻ con chẳng biết chớ đoán bừa. 

Muốn biết sau đó thế nào, mời xem hồi 18 sẽ rõ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.