Nụ Hôn Của Sói - Chương 30
Chương 30
Những bức thư bất tận
Bố! Con là Tiểu An, năm nay con
sáu tuổi rồi, bố đang ở đâu?
Hắn nhìn Tư Đồ Thuần đang ngồi uống nước phía đối diện, mắt
hắn nhòa đi, định nói mà cổ họng cứ nghẹn lại.
Cô cười: “Ngủ được không?”
Sợ rằng cả đời này hắn sẽ không ngủ được!
Hắn xông đến ôm cô, hôn mãnh liệt lên tóc cô, mặt cô, môi
cô...
Không phải là dục vọng, không phải là chiếm hữu, chỉ đơn thuần
là muốn hôn từng tấc da thịt cô, tìm lại cảm giác và sự ấm áp ngày xưa...
Hắn không đáng, hắn chỉ là một tên tội phạm, một thằng đàn
ông không có tư cách cưới cô...
Hắn đã làm gì với cô?
Lúc theo đuổi cô thì thề non hẹn biển, sau một đêm thỏa mãn
thì biến mất không dấu vết. Cô đứng gõ cửa nhà hắn cả một đêm, hắn vẫn không ra
mở... Hắn còn ôm một người phụ nữ khác và nói những lời đường mật ngay trước mặt
cô...
Hắn không thể ngờ được, chỉ vì một thằng đàn ông như hắn, cô
không những chờ đợi vì lời hẹn ước mười năm mà còn sinh cho hắn một đứa con!
“Tại sao? Tại sao...” Hắn cố gắng lắm mới nói được thành lời.
Cô ngả đầu trên vai hắn, ôm chặt lấy hắn. Cô làm những điều ấy
chỉ là để được ôm hắn như lúc này.
“Bởi vì em không muốn mất anh, em không muốn anh từ bỏ.”
“Không muốn mất anh thì có rất nhiều cách, đây là cách ngốc
nghếch nhất...”
“Nhưng cũng đúng đắn nhất.” Cô nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm của
hắn trong lòng mình. “An Dĩ Phong, em hiểu sự khó xử của anh. Anh có ước mơ, có
hoài bão. Hai mươi tuổi, anh bị tình nghĩa trói buộc, trăm mối ngổn ngang.
Không có em, không có anh cả Lôi và Hàn Trạc Thần, thì sẽ chẳng có ai ràng buộc
anh, chi phối anh... Anh phải tự do một mình không chút vướng bận gì thì mới có
thể làm được những việc mà mình muốn. Anh không còn điểm yếu nào thì mới dám
chuyên quyền độc đoán, một tay che cả bầu trời.”
“Anh không phải là người tốt như vậy...”
“Anh thực sự rất tàn bạo. Ai dám cãi lời anh, thì sau này đừng
mong có thể mở miệng nữa. Nhưng mười năm, xã hội đen không có băng đảng nào dám
chém giết lẫn nhau, anh làm cho tỷ lệ tử vong ở khu vực đó giảm xuống mức thấp
nhất từ trước đến nay.”
Hắn không nói thêm gì nữa, ánh huỳnh quang của chữ “Waiting”
cứ ẩn hiện trước mắt hắn, áy náy không nói nên lời, cảm động không nói nên lời,
tình yêu không nói nên lời...
Cô buông hắn ra, cầm bức thư trên mặt bàn: “Điều duy nhất mà
anh có thể bù đắp cho em, đó là hãy nhớ kỹ từng chữ trong bức thư... Hãy nhớ kỹ
con trai anh yêu bố nó như thế nào...”
Hắn run run cầm lấy bức thư, đọc bức thứ hai, chỉ nhìn qua hắn
đã nhắm mắt lại, quay mặt đi, không muốn nhìn thêm nữa.
Cả một trang.
.. Bố, bố, bố, bố...
Từng chữ, từng chữ nguệch ngoạc như kết tội hắn - so với giết
người còn nặng hơn rất nhiều lần!
Hắn cầm bức thứ ba, rất lâu sau mới nhìn rõ trên đó viết gì.
Bức thứ tư, bức thứ năm... mới đầu là những nét nguệch ngoạc,
không viết nhiều lắm, thể hiện sự nhớ nhung nhưng vẫn có vẻ xa lạ, khách sáo, dần
dần, nét chữ ngày càng gọn gàng hơn, viết ngày nhiều hơn, giọng điệu tràn đầy
yêu thương.
Bố!
Tiểu An rất thích hiệp sĩ biến hình, mẹ không mua cho
con, nói là con còn quá nhỏ, phải mười tuổi trở lên mới có thể lắp được...
Bố!
Bố là người bố tốt nhất trên đời này. Con nhất định sẽ lắp
được hiệp sĩ biến hình, đợi bố về xem!
“Người bố tốt nhất trên đời?”
Người bố tốt nhất trên đời? Cậu bé mười bốn tuổi ngồi bên cạnh
hắn hỏi: “Chú có phải là An Dĩ Phong không?”, “Tại sao chú lại thay người yêu
nhanh hơn cả chớp mắt?”
Còn gì mỉa mai hơn câu ấy?
Hắn khó nhọc giở tiếp trang sau, cầm chặt bức thư, giấy bị đầu
ngón tay vò rách.
Bố!
Con và bạn cùng lớp đánh nhau, mẹ mắng con là không
ngoan... Con biết đánh nhau là không đúng, nhưng chúng nó nói rằng con không có
bố, con là con hoang! Con nói với bọn nó rằng con có một người bố tốt nhất trên
đời, con cho bọn nó xem thư của bố, bọn nó cướp nhau làm thư rách mất rồi, lại
còn chế giễu con...
Từng trang, từng trang, từng chữ, từng chữ, giống như chiếc
roi da xù xì quất vào lòng hắn, không cần đọc thuộc lòng hắn cũng đã rớm máu rồi...
Bố!
Hôm nay Tiểu An nhìn thấy chú An Dĩ Phong rồi, đằng sau
chú ấy có bao nhiêu người đi theo, thật uy phong! Chú ấy còn đẹp trai hơn, lạnh
lùng hơn con tưởng tượng! Hút thuốc thì có người khác châm cho. Người khác nói
chuyện với chú ấy không dám ngẩng đầu lên, sợ đến mức run cả tay! Còn nữa, cô đứng
bên cạnh chú ấy, con đã nhìn thấy trên ti vi rồi, xinh hơn trên ti vi!
Mẹ nói chú ấy là một người đàn ông rất giỏi, có lý tưởng,
có lòng tin, dù ở trong bùn đen vẫn có thể tỏa sáng. Tiểu An cũng muốn giống
như chú ấy. Tiểu An cũng muốn làm ông trùm xã hội đen...
Trong đó có một đoạn mà hắn cứ đọc đi đọc lại không biết bao
nhiêu lần.
Bố!
Hôm nay hình như mẹ rất buồn. Vừa bước vào cửa mẹ đã khóc
òa lên, con hỏi mẹ: “Có phải là mẹ nhớ bố không?” Mẹ kéo tay con và nói: “Mẹ dẫn
con đi tìm bố. Con giúp mẹ hỏi bố xem là bố có nhớ đã hứa gì với mẹ không?”
Trên đường, con và mẹ gặp chú An Dĩ Phong. Con nhìn thấy
có một người đàn ông quỳ xuống dưới chân chú ấy, cứ van xin, chú ấy chỉ vỗ vỗ
tay, người đàn ông đó liền bị lôi đi, lúc bị lôi đi còn kêu to: “Anh Phong, tha
mạng cho em, em không dám như thế nữa...”
Con hỏi mẹ: “Tại sao lại thế?”
Mẹ nói với con: “Vì người đàn ông đó buôn bán thuốc phiện,
cảnh sát truy bắt hắn rất lâu mà chưa thể bắt được.”
Không biết tại sao, lúc chú An Dĩ Phong dựa vào xe hút
thuốc luôn nhìn gương chiếu hậu, có một cô rất xinh nhìn thấy chú ấy đang nhẹ
nhàng miết lớp bụi trên đó, cô ấy định rút khăn ra lau thì bị chú ấy giận dữ đẩy
ra, cô ấy lại còn bị chú ấy đuổi đi nữa chứ.
Mẹ ngồi xuống bên cạnh con và nói: “Chúng ta không đi tìm
bố nữa, được không? Bố còn có mục tiêu phải theo đuổi, chúng ta cho bố thêm
chút thời gian để bố có thể làm những việc mà bố muốn làm. Bố không quên lời hứa
với mẹ và con đâu.”
Con hơi thất vọng, nhưng mẹ nói bố và chú An Dĩ Phong lợi
hại như nhau, giỏi như nhau. Vậy thì bố cứ làm những việc mà bố muốn làm đi
nhé, con và mẹ sẽ đợi bố.
Chữ của Tiểu An ngày càng đẹp, thư ngày càng dài, có những bức
thư dài mấy trang liền. Nó càng ngày càng nhắc tới mẹ nhiều hơn, nhắc đến nụ cười
của mẹ, nước mắt của mẹ, cả chuyện mẹ đã từ chối rất nhiều người đàn ông đến với
mẹ... Nó nhắc đi nhắc lại: Bố, mẹ đang đợi bố!
Khi An Dĩ Phong cầm bức thư cuối cùng lên thì cũng đã khuya
lắm rồi...
Bố!
Hôm nay mẹ ngồi trong quán cà phê viết đi viết lại chữ
“waiting” rất lâu, rồi mẹ khóc! Mẹ ôm con nói rằng: “Bố không trở về nữa rồi,
sau này bố không cần mẹ con mình nữa rồi.” Không phải là sự thật đúng không? Bố
sẽ không bỏ mẹ con con? Bố đã nói bố yêu Tiểu An, bố yêu mẹ, bố nhất định sẽ trở
về, bố đã nói thế rồi mà!
Hắn nhìn ngày viết, là hôm qua.
Ngày hôm qua, rõ ràng là cô từ chối hắn!
An Dĩ Phong đặt bức thư xuống, hắn phải hít thở thật sâu rất
nhiều lần mới lấy lại được giọng: “Tại sao lại nói với con là anh sẽ không quay
trở về? Là vì em nói em không còn yêu anh, là vì em...”
“Em tưởng... anh là chồng của Amy.”
“Cái gì?” Sự hiểu lầm này quá vô lý. “Lần này em quan sát kiểu
gì vậy?”
Cô cười gượng: “Anh lái xe đến đón Amy, nói nói cười cười với
cô ấy, lại còn sờ bụng cô ấy... An Dĩ Phong mà em biết không dịu dàng với phụ nữ
một cách dễ dãi như vậy. Amy nói rằng người cô ấy yêu là bố nuôi, anh và cô ấy
lại hơn nhau mười mấy tuổi, em tưởng...”
“Vì thế em cố ý vờ như không biết anh?”
Hắn nắm chặt bàn tay vẫn đang băng bó của cô...
“Vì thế em mới nói anh hãy trân trọng người anh yêu, trân trọng
người luôn ở bên cạnh anh?”
“Em buồn cười lắm phải không? Buổi chiều khi Amy gọi điện
cho em, em cũng thấy rất buồn cười!”
Hắn sà đến, ôm cô vào lòng, má hắn cọ vào tóc cô: “Không buồn
cười, không buồn cười chút nào!”
Đêm khuya yên tĩnh, từng chữ “waiting” lấp lánh trên giấy
dán tường màu đen, đó là tình yêu mà cô vẫn giữ
bên mình.
Trên bàn, những trang thư bị hắn vê nhàu, nước thấm khiến những
dòng chữ trên đó mờ nhạt đi, mỗi tiếng “bố ơi” đều là sự cảm thông của cô, sự
kiên nhẫn và chờ đợi không đổi thay của cô.
Còn cô, trong mười lăm năm chờ đợi vô vọng, vẫn âm thầm chịu
đựng, cô còn có thể vì người khác mà lén gạt đi đau thương...
Hắn ôm chặt cô trong vòng tay. Ngoài cái ôm vô cùng thắm thiết
ấy, hắn không biết phải dùng cách nào để thể hiện và thổ lộ tình yêu cháy bỏng
trong lòng hắn đối với cô...
Sông Yara vẫn êm đềm chảy trôi trong đêm khuya tĩnh mịch,
trong thành phố phồn hoa mênh mông, rộng lớn, một tình yêu sau mười lăm năm giấu
kín cuối cùng cũng có thể đơm hoa kết trái trên mảnh đất phì nhiêu ấy...
Tư Đồ Thuần dựa vào đôi vai lực lưỡng của An Dĩ Phong, hít
hà mùi cơ thể hắn, vẫn là mùi hương đậm chất đàn ông mang theo sự chiếm lĩnh mạnh
mẽ, giống hệt trong ký ức của cô...
Qua chiếc váy ngắn bó sát người, cô cảm nhận thấy tay hắn
đang nhè nhẹ vuốt eo cô, nhưng không giống như đang ham muốn cũng chẳng giống
như đang khiêu khích, mà giống như đang trân trọng một món đồ quý giá hiếm có.
Cô ngẩng lên nhìn, phát hiện hắn đang nhíu mày, không giống ánh mắt mọi khi, nụ
cười bỡn cợt trên môi cũng biến mất, vẻ mặt của hắn lúc này khiến cô cảm thấy
có chút gì đó thật xa lạ.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
“Anh đang nghĩ những năm qua em sống như thế nào, vòng eo em
nhỏ hơn xưa rất nhiều...”
“Công việc của em rất bận, thường xuyên đi sớm về muộn, thỉnh
thoảng có những vụ án bận mấy ngày mấy đêm, không có thời gian ngủ nghỉ, sao mà
không gầy được.”
“Ở Australia thì sao? Mở quán cà phê cũng rất mệt phải
không?”
“...”
Chẳng phải hắn cũng gầy hơn rất nhiều sao? Những góc cạnh
trên mặt ngày càng hiện rõ.
Cô vuốt nhẹ cặp lông mày của hắn, mắt hắn, môi hắn, cổ hắn...
Những cảm xúc trong trí nhớ lần lượt ùa về. Cô muốn vuốt ve tiếp xuống dưới, hắn
bỗng nắm lấy tay cô, mở to mắt nhìn cổ tay cô.
Vết sẹo dài hơn hai centimét mặc dù đã mờ đi nhiều nhưng nếu
nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy. Cô định rút tay ra thì hắn càng nắm chặt hơn.
“Yêu anh, em có hối hận không?”
“Không hối hận!”
Hắn nhếch miệng gượng cười: “Anh từng gặp những cô gái ngốc
nghếch, nhưng chưa từng gặp cô gái nào ngốc như em. Vì một người đàn ông không
thể mang lại cho em bất cứ thứ gì, không biết bao lần làm tổn thương em, khiến
em đau khổ vậy mà vẫn cắn răng nói: Không hối hận.”
“Anh có hối hận không?”
“Hối hận! Hối hận vì khi ấy không đưa em đi chạy trốn!”
Cô vung tay hắn ra, vẫn nụ cười rạng rỡ ấy.
“Anh tưởng tượng rất giỏi!”
Đương nhiên là cô sẽ không nói cho hắn biết, ngày cô sinh Tiểu
An là lúc cô mong chờ hắn hơn bao giờ hết. Nếu như không phải vì đau đớn đến
không còn chút sức lực nào thì cô nhất định sẽ rời khỏi giường bệnh và đi tìm hắn,
bảo hắn đưa cô đi. Đi đâu cũng được, chỉ cần họ được ở bên nhau, sớm sớm tối tối,
trọn đời trọn kiếp.
Nhưng khi cô nghe thấy tiếng khóc chào đời của đứa bé, sức
cùng lực kiệt đến mê man, nghĩ lại cô cảm thấy thật vui vì mình đã không làm thế.
Hai mươi tuổi, họ vì tình yêu mà từ bỏ ước mơ, lý tưởng.
Nhưng ba mươi tuổi thì sao?
Khi tình yêu mãnh liệt đã phôi pha theo thời gian, họ sẽ giống
như những đôi tình nhân khác, mâu thuẫn, cãi cọ vì những vấn đề vụn vặt trong
cuộc sống, rồi oán trách nhau.
An Dĩ Phong chắc sẽ nói: “Tôi phải từ bỏ ước mơ vì cô!”
Cô chắc cũng sẽ nói: “Tôi cũng vì anh mà từ bỏ nghề cảnh sát
của mình!”
Đến lúc đó, bi kịch của tình yêu sẽ thực sự diễn ra...
Cô không phải là một phụ nữ thông minh nhưng cô cũng không
ngu ngốc đến mức chỉ nghĩ đến niềm vui trước mắt!
Cô hiểu rằng, tình yêu không phải là tất cả đời người, họ
không thể từ bỏ tình yêu, cũng giống như không thể từ bỏ ước mơ!
“Thuần à!” Trong lúc cô đang thất thần, bàn tay ấm áp của An
Dĩ Phong nâng cằm cô lên, ngón tay khẽ vuốt lên đôi má ửng hồng của cô. “Em biết
anh... phụ tấm lòng của em. Tại sao em vẫn chung thủy? Tại sao không tìm cho
mình một người đàn ông có thể bên em suốt đời?”
“Vì em luôn tin rằng, dù anh có ôm hàng ngàn cô gái trong
lòng, thì người mà trái tim anh luôn nhớ đến vẫn là em.”
“Em... em tự tin thế sao?”
“Chưa bao giờ anh cho ai chạm đến gương chiếu hậu trên xe
anh, bị mưa ướt đến mờ đi anh cũng không cho ai lau, em nghĩ, anh vẫn đợi
em...”
Câu nói tiếp theo của cô bị chôn vùi trong đôi môi hắn...
Nụ hôn của hắn tràn đầy yêu thương, sự quý trọng, tựa như đối
với một bảo bối vô cùng quý giá...
Cô ôm hắn, hôn đáp trả bằng tình yêu nồng nàn, tha thiết của
mình.
Cô thực sự rất yêu hắn, yêu đến mức chỉ đứng ở đằng xa nhìn
thôi cũng cảm thấy ấm lòng.
Thực ra, một người đàn ông hô phong hoán vũ, hoành hành bá đạo
trong giới giang hồ như hắn chỉ cần dùng nụ cười chết người cũng đã đủ làm cho
không biết bao nhiêu cô gái phải ngã gục si mê rồi, chứ không riêng gì cô.
“An Dĩ Phong”, ba chữ ấy là ước mơ của hàng ngàn cô gái, một
giấc mơ thật đẹp nhưng không thể thực hiện được. Họ chỉ nhìn từ xa thôi cũng sẽ
hét ầm lên, nhắc đến tên hắn thôi là cũng sẽ như phát điên...
Cô là cô gái hạnh phúc nhất trong số những cô gái đó. Cô được
hắn yêu, được nuôi dưỡng cốt nhục của hắn.
Cô tin rằng sẽ có một ngày, cô chiếm được con người hắn, để
hắn cả đời này không thể thoát khỏi cái bẫy dịu dàng của cô.
Chính vì niềm tin ấy mà cô có thể kiên nhẫn chờ đợi trong một
thời gian dài tưởng chừng như không thể...

