Y nữ xuân thu - Chương 50
Chương 50: Mất Tích
"Hạ?" Không ngờ tới
hắn sẽ xuất hiện ở nơi này, Liên Kiều kinh ngạc,sau khi đứng vững , liếc nhẹ về
phía Lạc Phong bên cạnh, bình tĩnh nhìn vào vẻ mặt đang tức giận, Mục Sa Tu Hạ
gần như bùng nổ đi tới.
Cách hắn ba bước, đứng lại,
nàng bình tĩnh nói: "Ngươi hiểu lầm."
Híp mắt, thấy trong mắt hắn có
sự nghi ngờ, điều đó thật nặng nề đả thương nàng.
"Hiểu lầm?" Hắn
tròng mắt thì thầm, lặp lại từ này một cách giuuwx cợt.
Sau khi hắn rời khỏi nàng, liền
bắt đầu tự trách không dứt, hắn muốn cùng nàng giải thích, nàng lại không nghe
vô nửa chữ, hắn giận, hắn nôn nóng, hắn không còn cách khác, hắn lựa chọn trốn
tránh. Thế nhưng tất cả đều không có cách nào tiêu trừ đi sự sợ hãi trong lòng
hắn,nàng là nữ nhân của hắn, là nữ nhân duy nhất mà hắn yêu thương, nàng cùng với
những nữ nhân khác là bất đồng, vừa mới bắt đầu hắn cũng đã biết, vì chính phần
bất đồng này, thật sâu hấp dẫn hắn. Hắn sao có thể đối đãi với nàng giống như với
những nữ nhân khác, cưỡng cầu nàng.
Vì vậy, hắn khẩn cấp chạy về,
thống hận chính mình đã đem nàng ném ở tẩm cung, một mình xuất môn, không ngờ lại
làm cho hắn nhìn thấy nàng cùng Lạc Phong song song rời khỏi hoàng Cung. Thì
ra, nàng căn bản không cần hắn an ủi, thì ra còn có nhiều nam nhân như vậy chờ
đợi được lọt vào mắt xanh của nàng.
Ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt
của hắn tràn ra một nụ cười lạnh, trong miệng lời nói phát ra lại có thể khoét
sâu tới tận tâm nàng.
"Bây giờ thì ta đã hiểu
rõ nàng là người có thù tất báo, đối với nàng như thế nào, nàng liền đối với ta
như thế!"
Khí lạnh từ lòng bàn chân chui
vào, nhè nhẹ xông vào lục phủ ngũ tạng, lạnh đến mức làm cả người nàng phát
run, hắn thật sự ngoan độc, một câu nói tổn thương nàng sâu vô cùng. Đã từng hết
sức tin tưởng nhưng giờ lại nghi kỵ nàng, hắn, thật là ác độc!
Trong nháy mắt thu hồi đau đớn,
đem vết thương lòng đã rướm máu xem như không có chuyện gì, nàng ngạo nghễ ngẩng
đầu, khóe miệng nở một nụ cười như hoa anh túc.
"Như nhau thôi, thái tử
điện hạ."
Tàn khốc chợt lóe rồi biến mất,
mắt hắn chứa sự giễu cợt: "Chẳng lẽ so với hắn ta không thể thỏa mãn
Cố nén tâm đau, không cam lòng
yếu thế hồi kích: "Mỗi người mỗi vẻ."
"Ba!" một cái tát thật
mạnh, rơi vào trên mặt nàng, đau, nhưng là ở trong tim của nàng. Gò má bên trái
sưng lên, năm dấu ngón tay hiện lên rõ ràng ở trên mặt, tia máu từ khóe miệng rỉ
ra, dưới ánh trăng thảm đạm vô cùng.
Mục Sa Tu Hạ hối hận, khi hắn
giận dữ vung xuống một tát kia thì liền hối hận, nhìn nàng đáy mắt mang hận ý,
hắn hận không thể đâm cho nàng một đao, tay không ngừng run rẩy, muốn vươn tay
ra ôm nàng thật chặt vào trong ngực,tay lại như nặng ngàn cân không giơ lên nổi.
Muốn gọi tên nàng, nhưng cổ họng lại như bị bóp chặt không phát ra được một lời.
Cơn đau nóng rát trên mặt lại
không bằng một phần van cơn đau trong lòng, nhưng cũng có chút vui mừng, có thể
làm cho hắn giận tới nổi điên, nàng và hắn rốt cuộc cũng hòa nhau một ván .
Nụ cười từ kẽ răng phát ra,
nàng xoay người đưa lưng về phía hắn, giọng nói nghe thật nhẹ nhàng và vui vẻ:
"Mục Sa Tu Hạ,từ hôm nay trở đi, chúng ta ai cũng không nợ nhau."
Chỉ có Lạc Phong nhìn thấy, giọt
lệ trong suốt tử trên má nàng rơi xuống, nhanh chóng tan biến vào bụi bậm.
Cưỡi lên lưng ngựa, nàng khẽ
quát một tiếng, vung lên roi ngựa, chốc lát, con ngựa liền biến mất ở trong tầm
mắt.
Nhẹ nhàng thở dài, Lạc Phong
thanh âm réo rắt mà mềm mại: "Ngài không nên tổn thương nàng như vậy."
Mục Sa Tu Hạ híp mắt nhìn chăm
chú vào hắn, giọng nói âm trầm: "Tổn thương hay không tổn thương nàng, cũng
không liên can gì tới ngươi, đừng làm cho ta nhìn thấy ngươi tiếp tục cùng nàng
ở chung một chỗ, nếu không ta sẽ giết ngươi ."
Lạc Phong nhún nhường khom người:
"Vi thần cáo lui!"
Trở lại tẩm cung, căn phòng
lành lạnh, ý niệm đầu tiên, Liên Kiều còn chưa có trở lại. Ý niệm thứ hai. . .
. . . Hắn giận dữ lao ra khỏi cửa, khí thế hung hăng thở gấp mở cửa Trầm Hương
điện.
" Nàng ở đâu?" Hắn
hướng về phía gương mặt đang ngạc nhiên của Lạc Phong quát khẽ.
Mờ mịt ngẩn ra, ngay sau đó
cau mày nói: "Nàng vẫn chưa trở về sao?"
Mục Sa Tu Hạ cả kinh, tiến lên
một bước nắm lấy vạt áo của hắn quát hỏi: "Ngươi nói là nàng không có tới
chỗ này của ngươi?
Một cơn dự cảm chẳng lành đột
nhiên xuất hiện, làm hắn run sợ, đẩy Lạc Phong ra, hắn như gió lao nhanh ra
ngoài, Liên nhi ngươi đến tột cùng là đi nơi nào? Ngàn vạn lần đừng gặp chuyện
không may a!
Cưỡi ngựa, Mục Sa Tu Hạ một đường
chạy như điên, chạy dọc theo con dường đã trở về một bên thanh âm gấp gáp của hắn
kêu gọi: "Liên nhi —— Liên nhi —— nàng đang ở đâu —— Liên nhi nàng đang ở
đâu —— Liên nhi ——"
Sơn cốc trống rỗng, chỉ có tiếng
vang của hắn đang văng vẳng dưới ánh trăng có vẻ cô độc mà tịch mịch. Hắn tới tới
lui lui đi tuần tra, lại không tìm được tung tích của nàng, gió núi thổi vù vù
làm tan đi thanh âm của hắn, làm cho hắn không thể phân biệt, trong không khí
không ngửi thấy một chút hơi thở của nàng.
Mục Sa Tu Hạ lòng như lửa đốt,
trong miệng càng không ngừng kêu gọi tên của nàng, cổ họng khàn khàn cũng không
được nửa điểm đáp lại. cảm giác lo lắng càng ngày càng sâu dần đem hắn bao
quanh, hận chết mình, nhất thời khinh thường, đêm hôm khuya khoắc lại để cho
nàng một mình cưỡi ngựa rời đi, hắn đến tột cùng là làm sao, hắn yêu nàng, yêu
nàng sâu đậm như vậy, lại để cho chính mình tổn thương nàng, nếu quả thật Liên
nhi xảy ra chuyện gì, hắn tuyệt đối sẽ không tha thứ cho chính mình.
Nhìn lên trời phát thề, chỉ cần
có thể tìm được Liên nhi của hắn, hắn nguyện ý hướng nàng nhận lỗi, nguyện ý tiếp
nhận sự trừng phạt của nàng, sẽ không chọc tức nàng, sẽ không đả thương nàng,
càng sẽ không động thủ đánh nàng, cho dù muốn hắn đuổi đi tất cả nữ nhân chỉ
cưng chiều một mình nàng cũng có thể, toàn tâm toàn ý trong lòng chỉ có nàng,
chỉ cần là lời nàng nói, hắn sẽ nguyện ý làm vì nàng , chỉ cầu trời cao cho hắn
tìm được nàng, đừng để nàng gặp chuyện không may.
Chợt bên tai truyền tới từng
tiếng vó ngựa, rồi sau đó từ xa đến gần, Mục Sa Tu Hạ mừng rỡ như điên, quay đầu
ngựa hướng tiếng chân chạy tới. Đến gần, hắn mới chán nản thấy rõ trên lưng ngựa
chính là Lạc Phong.
Hỏi mấy thái giám trực ban, thị
vệ xác nhận Liên Kiều còn chưa có trở về cung, Lạc Phong liền vội vàng đuổi
theo, thấy Mục Sa Tu Hạ dáng vẻ thất hồn lạc phách, không cần hỏi nhiều liền biết
vẫn chưa tìm được Liên Kiều.
Sợ hãi giống như lưỡi dao sắc
bén, từng nhát từng nhát cứa vào lòng của hắn . . . . . .
Lúc này Liên Kiều đang bị trói
chặt tay chân, bị một mùi gay mũi khó ngửi làm cho thức tỉnh, chậm rãi mở ra
con ngươi, trước mắt là một đôi mắt tam giác háo sắc đang nhìn chằm chằm nàng
chảy cả nước miếng chính là đại quốc sư
"Nương nương tỉnh rồi?"
gương mặt Tang Kỳ độc ác, xấu xí và dâm đãng.
Cảm thấy mình bị trói, trong
lòng Liên Kiều vừa kinh vừa sợ, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vững trấn định:
"Đại quốc sư đây là vì sao?"
Đôi mắt Tang Kỳ lưu luyến rởi
khỏi ngực Liên Kiều, gian trá cười một tiếng nói: "Vi thần mời nương nương
tới đây, là vì muốn hướng nương nương thỉnh giáo một ít chuyện."
"Thỉnh giáo?" Liên
Kiều cười lạnh, "Đem Bổn cung trói lại để thỉnh giáo?"
Tang Kỳ vô tội lại áy náy nhìn
Liên Kiều nói: "Vi thần cũng không muốn như vậy, chỉ cần nương nương có muốn
hợp tác hay không."
Liên Kiều không hề đáp lời nữa,
lẳng lặng chờ động tác kế tiếp của hắn.
Ánh mắt Tang Kỳ run lên, giọng
the thé nói: "Dẫn tới!"
"A Cổ?" bị hai tên
thị vệ đẩy tới trước mặt, trên người A Cổ khắp nơi đều bị thương tích, trên mặt
bị quất tới huyết nhục mơ hồ. Liên Kiều bỗng nhiên nghĩ đến mục đích mà Tang Kỳ
bắt nàng tới.
Nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của
Liên Kiều, Tang Kỳ cười càng thêm hả hê , hắn chính là thích xem bộ dạng kinh sợ
của nữ nhân , thậm chí hắn đã bắt đầu ảo tưởng bộ dạng Liên Kiều uyển chuyển
thân thể ở dưới hắn như có như không rên rỉ, một cỗ nóng ran từ bụng dưới bỗng
dưng vọt lên.
"Tất cả mọi chuyện chắc
nương nương đều biết chứ?" Tang Kỳ cười tà, hàm răng lộ ra một mảng lớn,
loang lổ màu vàng phơi bày ra bên ngoài.
Việc đã đến nước này, phủ nhận,
giả bộ ngu ngốc đều là vô dụng. Liên Kiều ngược lại tỉnh táo, lạnh nhạt nói:
"Quốc sư ý muốn sao đây?"
"Ha ha ha. . . . .
." Tang Kỳ tứ phía suồng sã cười lên, lại gần Liên Kiều, đưa tay nâng cằm
nàng lên, "Nương nương quả nhiên thức thời vụ, những xú nha đầu này đều
không so được với ngài." cằm nàng da thịt mềm mại thật mất hồn ....! Nữ
nhân của Mục Sa Tu Hạ, hắn cũng muốn nếm thử một chút.
Bị bàn tay dâm uế của hắn vuốt
cằm, Liên Kiều chỉ cảm thấy buồn nôn. Người trước mắt có ý đồ đối nàng đã rõ
như ban ngày, trong lòng nàng cũng hiểu rõ, nếu như không chạy đi, mình cuối
cùng cũng chỉ có con đường chết, biết được bí mật của Hoàng thất Phiên quốc,
nàng tuyệt sẽ không trông cậy vào việc sẽ để cho nàng sống, lại nhìn ánh mắt hạ
lưu của hắn kho nhìn nàng, Liên Kiều tuyệt đối có thể dự đoán được nàng sẽ chết
rất thãm.
Chỉ là nàng không cam lòng,
không cam lòng chết trong tay loại người này, không cam lòng chết dưới thân người
này , nàng phải mau sớm nghĩ cách thoát đi. Nhưng tay chân bị trói, nàng nên
làm cái gì bây giờ? Gấp đến độ lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh, nàng kinh
hoàng nhìn tới gương mặt vừa xấu vừa ác đang ngày càng đến gần.
Đợi chút, quá khứ Liên Kiều chỉ
cảm thấy người này ghê tởm, xấu xí, nhưng chưa bao giờ nhìn kỹ mặt của hắn, hôm
nay hắn đem mặt lại gần ý muốn cợt nhã nàng, cũng làm cho Liên Kiều phát hiện
ra một đường sống.
Quan sát cẩn thận sắc mặt của
hắn, phát hiện trên đầu hắn có một tầng mồ hôi mịn, mặc dù vào xuân, ngày cũng
còn lạnh , sao chảy ra mồ hôi, suy nghĩ một chút, nghĩ đến người này hẳn là một
tên dâm đãng côn đồ. Cùng quốc chủ ma quỷ đã làm đủ mọi chuyện xấu, không biết
hại chết bao nhiêu phụ nữ đàng hoàng, ba tháng trước vừa bắt đầu mùa đông, chuyện
phòng the quá nhiều, chân âm (*) hao tổn.
theo y lý: "Đông thương với
hàn, xuân cần phải bệnh ôn" .
Tang Kỳ thấy Liên Kiều nhìn hắn
không chớp mắt, liền mở cờ trong bụng, một đôi mắt chó càng không chút kiêng kỵ
đối với Liên Kiều nhìn từ trên xuống dưới.
"Nương nương, người đang
nhìn gì vậy?"
Ách, người này thật đúng là tự
mình đa tình, cũng đã lớn thành bộ dạng này mà tánh tình còn có thể tự say mê,
thần tượng mình!
Dịu dàng mỉm cười, Liên Kiều cố
làm ra vẻ ngây thơ: "Chỉ vừa mới vào xuân, sao đại quốc sư lại đổ mồ hôi đầy
người vậy?"
Câu hỏi này thật sự làm cho
Tang Kỳ có chút bị kiềm hãm, biết Liên Kiều y thuật cao minh, chẳng lẽ nàng đã
nhìn ra được cái gì? Lúc này thu lại tinh thần, ngược lại nghiêm trang nói:
"Đúng vậy, ta cũng không biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, đã mấy
ngày rồi, ngồi bất động một chỗ cũng sẽ đổ mồ hôi."
"Nếu như không ngại, ta sẽ
bắt mạch cho đại quốc sư."
Tang Kỳ vừa nghe vui mừng còn
không kịp, thầm nghĩ nàng chỉ là một cô gái yếu đuối, coi như có cởi trói cho
nàng thì nàng làm sao có thể thoát khỏi tay hắn được? Liền vội vàng lắc đầu:
"Không ngại, không ngại, đã sớm nghe nói y thuật của nương nương vô cùng
trác tuyệt, có thể để cho nương nương , thân thể ngàn vàn vì hạ quan mà bắt mạch,
hạ quan kiếp đã tu luyện được phúc phận a!" Nói xong thì buông lỏng sợi
dây trói cho Liên Kiều.
Liên Kiều trong lòng cười lạnh,
không biến sắc, đưa ra ba ngón đặt lên cổ tay của hắn. Một lát liền buông ra,
thật ra thì nàng cũng không có cẩn thận .Thôi đi, dù gì chỉ là giả vờ giả vịt
thôi, muốn nàng chạm cổ tay hắn trong thời gian dài đúng là ghê tởm mà, nàng có
thể cảm thấy hắn cả người tê dại khi được nàng chạm vào, người này quả thật là
tên bại hoại mà!
"Không tốt rồi!"
Buông tay ra, Liên Kiều cố kinh hoảng hô nhỏ một tiếng, đem Tang Kỳ dọa sợ đến
phát run, sợ hãi nhìn Liên Kiều.
"Nương nương, có, có gì
không ổn sao?"
Suy nghĩ một chút, Liên Kiều
cau mày nói: "Quốc sư gần đây có phải nhiệt nhiều hàn ít, thường ra mồ hôi
, tương tự như bệnh thương hàn hay không?"
Suy nghĩ một chút, Tang Kỳ liền
gật đầu nói: "Dạ, thường cảm thấy nóng, hơn nữa rất hay ra mồ hôi, tựa như
hiện tại vậy."
Gật đầu một cái, Liên Kiều lại
nói: "Mồ hôi ra mà nhiệt không giảm xuống, vả lại dẫn đến khát nước , lại
còn có triệu chứng giống như bị bệnh thương hàn?"
"Đúng , đúng,, chính là
như vậy, ta cũng nghĩ là bệnh thương hàn, uống thuốc nhưng không thấy tốt hơn.
Nương nương này. . . . . . Hạ quan tột cùng là bị gì vậy?" Tang Kỳ gấp đến
độ muốn khóc, đối với lời nói của Liên Kiều cực kỳ tin tưởng.
Trong mắt Liên Kiều lóe lên một
tia giảo hoạt, không nhanh không chậm nói: "Bệnh này không lớn cũng không
nhỏ."
Lúc này Tang Kỳ cũng sắp quỳ
trước mặt nàng: "Nương nương,xin người phải cứu hạ quan, cứu cứu hạ quan
....!"
"Đây là dĩ nhiên, đại quốc
sư cứ việc yên tâm, ta viết phương thuốc, quốc sư sai người đem thuốc mua về, mỗi
ngày đều phải dùng, cứ bảy ngày làm một đợt trị liệu, đến lúc đó nếu vẫn không
tốt ,ta lại bắt mạch, mở lại phương thuốc, bệnh này không phải dễ trị! Nếu trị
không tốt có khi còn mất mạng!"
"Được, được, ta nhất định
tuân theo dặn dò của nương nương, không dám chậm trễ."
Tang Kỳ dùng vẻ mặt cung kính
lấy giấy bút tới, Liên Kiều vung bút lên, đem phương thuốc viết xong đưa cho
Tang Kỳ, nói nhỏ: "Cái bài thuốc này sẽ có một chút tác dụng phụ, chính là
sẽ bị tiêu chảy một chút, cái này còn thỉnh đại quốc sư bỏ qua cho ta
"Hiểu được, hạ quan nhất
định chịu được."
"A, còn nữa, xin đại quốc
sư hãy nhớ kĩ, mỗi ngày còn phải lật mình té ngã 300 cái , cộng thêm điên cuồng
hét lên một canh giờ, khiến độc khí trong cơ thể toàn bộ tản đi, như thế dược
hiệu mới có thể phát huy tối đa."
Tang Kỳ gật đầu như bằm tỏi:
"Hiểu, hạ quan nhất định tuân theo phân phó của nương nương."
Nhìn thị vệ bên cạnh một cái,
Liên Kiều cố ý nói lớn tiếng: "Ngoài ra, bệnh này của quốc sư hơn người, cần
nhiều công đoạn một chút, nên để các huynh đệ cùng đi theo phục vụ ngài!”.

