Địa đồ di cốt -chương 11 part 2

8 giờ 55 phút

Rome, Italy
Cái nóng nực của buổi sáng không làm nguôi ngoai tâm trạng của Raoul. Giờ đã là giữa buổi, nhiệt độ đã lên cao. Ánh nắng mặt trời thiêu cháy quảng trường đá bên ngoài tỏa ánh sáng chói chang. Cơ thể trần truồng của hắn thấm đẫm mồ hôi khi hắn đứng ở cửa dẫn ra ban công. Cánh cửa mở nhưng chẳng có một ngọn gió nào.
Hắn ghét Rome.
Hắn căm thù những bày du khách ngu xuẩn, những gã địa phương mặc áo quần màu đen hút thuốc liên tục, tiếng chuyện trò không dứt, tiếng la hét, còi xe inh ỏi. Không gian sặc sụa mùi xăng.
Ngay cả con đĩ hắn kiếm được tại Travastere, mái tóc của ả sặc mùi thuốc lá và mồ hôi. Từ con người ả toát ra mùi ghê tởm của Rome. Hắn xoa xoa lên mu bàn tay. Ít nhất tình dục cũng làm hắn thỏa mãn. Không ai nghe thấy tiếng cô ả la hét qua cái túi trùm. Hắn thích thú với cách ả quằn quại dưới lưỡi dao của hắn khi hắn giật cái núm vú ra khỏi cặp vú bánh dày màu nâu sẫm của ả. Nhưng hắn lại thấy thích thú hơn khi đấm túi bụi vào mặt ả trong khi vừa ấn sau vào cơ thể ả.
Trên thân hình ả, hắn xả hết cơn tức giận đối với thành Rome, đối với gã đốn mạt người Mỹ suýt làm hắn bị mù, mất cơ hội để hắn làm cho chúng phải chết từ từ. Bây giờ hắn đã biết những kẻ đó đã thoát khỏi cái chết tưởng như chắc chắn.
Hắn nhìn xuống cửa sổ.
Thân thể của con đĩ đã được phủ dưới lớp ga giường. Người của hắn sẽ có trách nhiệm xử lý cái xác của ả. Đối với hắn, điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả.
Tiếng chuông điện thoại reo trên mặt bàn đầu giường. Hắn đã chờ đợi cú điện thoại này. Chính điều ấy làm hắn tức giận.
Hắn đi ngang qua rồi cầm máy.
“Raoul…” Hắn nói.
“Ta đã nhận được báo cáo về phi vụ tối qua” Đúng như dự đoán, đó là Đấng tối cao. Giọng ông ta đầy vẻ giận dữ.
“Thưa ngài…”
Hắn bị cắt ngang “Ta không bao giờ chấp nhận một lời bao biện. Thất bài là một chuyện nhưng sự không tuân lệnh thì không thể tha thứ được”
Raoul trợn mắt lên khi nghe câu đó “Tôi không bao giờ không tuân lệnh”
“Thế về người đàn bà tên là Rachel Verona thì sao?”
“Thưa ngài,” hắn hình dung ả chó cái tóc đen. Hắn nhớ mùi hương ở gáy ả khi bị hắn túm lấy dùng dao đe dọa. Hắn đã cảm nhận nhịp đập của trái tim người đàn bà đó khi nắm cổ rồi nhấc lên.
“Anh đã được chỉ thị là bắt sống nó… nhưng không được giết nó. Còn những tên khác thì phải giết. Đó là mệnh lệnh đối với anh”
“Vâng, thưa ngài. Tôi hiểu ạ. Tuy nhiên đã ba lần, tôi cố gắng không dùng sức mạnh tổng lực đối với tốp người Mỹ ấy là do thận trọng về chuyện đó. Chúng vẫn còn tồn tại đến giờ là do phải dè chừng điều ấy” Hắn đã không tính đến chuyện phải thanh minh cho thất bại nhưng giờ đây điều này đã đến với hắn “Tôi muốn được giải thích rõ hơn. Cái gì là quan trọng: phi vụ hay người đàn bà đó?”
Một hồi im lặng kéo dài. Raoul cười mỉm. Hắn lấy ngón tay chọc chọc vào cái xác chết nằm trên giường.
“Anh được đấy” Giọng giận dữ đã bớt đi từ phía bên kia “Người đàn bà là quan trọng nhưng phi vụ này không thể bị ảnh hưởng. Của cải và quyền lực ở chỗ cuối của con đường mòn phải thuộc về chúng ta”
Và Raoul hiểu tại sao. Tất cả đã được nhồi nhét vào đầu óc hắn từ khi hắn còn nhỏ. Mục tiêu tối thượng của giáo phái của họ. Mang lại một trật tự thế giới mới, do Long Đình cai trị, những người kế tục của các vị vua và hoàng đế, có dòng giống trong sạch và thượng đẳng. Đó là quyền của họ khi sinh ra. Hàng thế hệ rồi, ngược trở lại bao nhiêu thế kỷ, tổ chức Long Đình của chúng đã tìm kiếm kho báu và kiến thức của cái tổ chức huyền bí đã bị thất lạc này. Ai có cái đó sẽ nắm giữ chìa khóa đối với thế giới, điều này đã được viết trong văn bản cổ xưa của thư viện Long Đình.
Giờ thì chúng đã gấn đến đích rồi.
Raoul nói “Vậy thì tôi sẽ tiếp tục không cần quan tâm đến sự an toàn của người đàn bà ấy”
Một tiếng thở dài nghe rõ. Raoul phân vân không biết ông ta có hiểu được điều này không. “Sẽ có sự thất vọng nếu mất cô ta” Giọng bên đầu dây trả lới “Nhưng phi vụ không được thất bại. Không thể sau khi đã quá lâu. Vậy nói rõ thêm, đối phương phải bị tiêu diệt bằng mọi cách và bất kỳ cách nào. Liệu thế đã rõ ràng chưa?”
“Vâng, thưa ngài”
“Tốt. Nhưng tôi cũng đề nghị nếu như cơ hội cho phép mà bắt sống được người phụ nữ đó thì vẫn tốt hơn. Tuy nhiên, không cần mạo hiểm không cần thiết`”
Raoul nắm chặt bàn tay. Hắn hỏi một câu hỏi vẫn làm hắn thắc mắc. Chưa bao giờ hắn hỏi điều này. Hắn đã học cách biết giữ gìn sự tò mò về phía mình, tuân lệnh không được hỏi gì. Tuy nhiên, giờ đây hắn vẫn hỏi “Tại sao cô ta lại quan trọng như vậy?”
“Dòng máu của Long Đình chảy mạnh trong huyết quản của cô ta. Trở lại những ngày xa xưa nước Phổ của chúng ta. Thực ra, cô ta đã được lực chọn cho anh, làm bạn tình của anh. Triều đình thấy được giá trị lớn lao trong việc tăng cường dòng giống của chúng ta qua sự ràng buộc về dòng máu như vậy”
Raoul đứng thẳng dậy. Hắn đã bị tước bỏ quyền có con đến tận lúc này. Một vài người phụ nữ hắn đã làm có bầu đều bị buộc phải nạo thai hay bị giết. Điều cấm kỵ là làm nhơ bẩn dòng máu hoàng gia với việc sản sinh ra những đứa trẻ từ bùn đen.
“Ta hy vọng thông tin này sẽ khuyến khích ngươi tìm kiếm cơ hội để chiếm được cô ta. Nhưng như ta đã nói ngay cả máu của cô ta cũng phải loại bỏ nếu như phi vụ đe dọa. Hiểu chưa?”
“Vâng, thưa ngài” Raoul thấy như hơi thở của mình ngắn lại. Hắn lại hình sung cách cô ả túm chặt trong tay hắn dưới mũi dao. Mùi sợ hãi của cô ả. Cô ả sẽ là một nữ bá tước có hạng… nếu không như vậy thì cũng sẽ là một con ngựa giống tuyệt vời. Long Đình đã giấu không ít những phụ nữ như vậy ở khắp châu Âu, nhốt họ lại khiến họ sống chỉ để sản xuất trẻ em.
Raoul tự nhiên lại thấy cương cứng lên khi nghĩ đến cơ hội như vậy.
“Mọi việc đã được thu xếp ở Alexandria” Đấng tối cao kết thúc. “Cuộc chơi đã gần chấm dứt. Giành lấy những gì chúng ta cần. Giết hết những kẽ chắn ngang đường ngươi”
Raoul chậm rãi gật đầu mặc dù Đấng tối cao không nhìn thấy.
Hắn hình dung ra người đàn bà tóc đen… và những gì hắn sẽ làm với cô ả.
9 giờ 34 phút sáng
Rachel đứng cạnh chân vịt của chiếc thuyền cao tốc, đầu gối gác lên ghế phía sau để giữ thăng bằng. Một khi đã vượt qua phao ranh giới, cô gạt cần khởi động lao vụt qua vịnh. Thuyền lướt trên mặt biển bằng phẳng, tạo ra những tiếng đập mạnh vào các con thuyền khác.
Gió làm tóc cô bay lên. Những giọt nước bắn vào mặt cô mát lạnh. Ánh nắng chiếu sáng lập lánh trên mặt biển màu xanh ngọc của Địa Trung Hải.
Mọi cảm giác của cô đều như lâng lâng.
Cô đã tỉnh hẳn sau chuyến bay dài và hàng tiếng đồng hồ ngồi trước máy tính. Họ đã hạ cánh cách đây bốn mươi phút. Nhờ có những cú phôn của Monk, họ đã nhanh chóng làm xong các thủ tục hải quan và thấy một con thuyền cùng các thiết bị lặn sẵn sàng chờ họ tại cầu tàu cảng phía tây.
Rachel ngoái lại nhìn phía sau.
Thành phố Alexandria vươn lên qua cổng vòm của vịnh trên nền nước biển xanh, một khu vực hiện đại với các tòa nhà cao tầng, khách sạn và dinh thự. Những cây cọ chạy dọc theo bờ biển chia cắt thành phố và biển xanh. Chẳng thấy dấu vết gì về quá khứ cổ xưa của thành phố. Ngay cả trên nền thư viện Alexandria cổ kính bị mất đi cách đây bao nhiêu thế kỷ đã mọc lên một khối kiến trúc khổng lồ sắt thép, bê-tông và thủy tinh, điểm xuyết bằng các bể bơi trên mái nối liền với nhau bằng một đường xe điện nhỏ.
Giờ đây khi ở trên mặt biển, một vài hình ảnh của quá khứ lại được tái hiện. Những chiếc thuyền đánh cá bằng gỗ khắp nơi được sơn trang trí đủ màu sắc, vài cái giương buồm, có cái thì dùng hai mái chèo theo kiểu Ai Cập cổ đại.
Phía trước có thể nhìn thấy một thành phố cổ từ thời kỳ Phục hưng, Pháo đài Qait Bey. Nó tọa lạc trên một doi đất chia cái vịnh này thành hai. Một con đường bằng đá nối liền pháo đài với thành phố. Dọc theo con đường đá, những như dân với những cây sào dài đang nghỉ ngơi, nói chuyện với nhau ầm ĩ như thể họ có hàng thế kỷ phía sau.
Rachel nghiên cứu Pháo đài Qait Bey. Được xây dựng toàn bằng đá vôi và đá cẩm thạch, pháo đài lấp lánh sáng trên nền đá cao tới hai mươi feet. Ở đó, những bức tường cao ngất nghểu, phía trên là hành lang có tay vịn uốn lượn, được gác bởi bốn tháp canh có đường chạy quanh nhô cao hơn một chút. Một cột cờ cắm từ tháp trong, pháp phới lá cờ Ai Cập có sọc đỏ, trắng và đen cùng với con ó vàng của Saladin.
Đứng đó, Rachel hình dung ra cái kiến trúc một thời đã được xây dựng ở đây: Ngọn hải đăng Pharo cao bốn mươi tầng tựa trên những cây cột lớn giống như một cái bánh cưới, tô điểm với pho tượng khổng lồ Poseidon với ngọn đuốc vĩ đại cháy bùng bùng và tỏa khói liên tục.
Không còn gì sót lại của cái kỳ quan của thế giới cổ xưa nữa trừ một vài tảng đá vôi được giữ để xây dựng lại pháo đài. Các nhà khảo cổ Pháp cũng đã phát hiện những tảng đá lớn chìm ở hải cảng phía đông cùng với một pho tượng của Poseidon. Đó là tất cả những gì còn lại của kỳ quan thế giới này sau khi trận động đất lớn đã tàn phá toàn bộ khu vực.
Hoặc là vậy? Liệu có còn một kho báu nữa có niên kỷ còn xa xôi hơn được chôn giấu ở dưới những chỗ này?
Ngôi mộ đã mất của Alexander Đai đế.
Đó là cái mà họ đã đến đây để tìm ra.
Phía sau cô, những người khác đã tập họp xung quanh các thiết bị lặn, tiến hành thử và kiểm tra thiết bị, van an toàn, chuông…
“Liệu chúng ta có cần tất cả những thiết bị này không?” Gray hỏi. Anh cầm lên một cái mặt nạ lặn. “Áo giáp dày và tất cả thiết bị đặc biệt?”
“Anh cần mọi thứ” Vigor nói. Ông là một thợ lặn có kinh nghiệm.
Là một nhà khảo cổ ở Địa Trung Hải, lặn là điều phải làm. Rất nhiều trong số những khám phá hấp dẫn ở khu vực này được tìm thấy dưới nước, kể cả ở đây Alexandria, nơi lâu đài thất lạc của Cleopatra bị chìm dưới nước ở chính cái vịnh này mới được tìm thấy.
Nhưng đó cũng là lý do những kho tàng dưới đáy biển vẫn giấu mặt bao lâu nay.
Vigor giải thích. “Ô nhiễm ở đây, tại hải cảng phía Đông, cùng với đường cống thoát đã làm cho nước trong khu vực rất nguy hiểm nếu không bảo vệ cẩn thận. Nghành du lịch Ai Cập đã đưa ra ý tưởng thiết lập một công viên khảo cổ dưới nước tại đây, có những thuyền đáy thủy tinh. Tuy nhiên nguy hiểm nhiễm độc từ kim loại và bệnh thương hàn là thực sự có đối với những người xuống nước ở đây.”
“Được lắm.” Monk nói. Mặt anh ta đã tái nhợt khi thấy đám thiết bị lủng củng này rồi. trông thật chán nản. “ Nếu như không chết đuối thì cũng chết vì những bệnh ngoài da nào đó. Các bạn cũng biết là tôi có lý do để gia nhập lực lượng đặc biệt trên bộ chứ không phải hải quân hay không quân. Mặt đất vững chãi. ”
“Anh có thể ở trên thuyền.” Kat nói.
Monk lườm cô.
Nếu như tìm thấy một cái đường ngầm dưới nước dẫn đến một căn hầm chứa kho báu dười phái đài, họ sẽ phải có mặt tất cả. Họ đều là những thợ lặn đã có bằng. Họ sẽ tìm kiếm theo ca, thay nhau nghỉ ngơi và canh gác con thuyền cùng đồ đạc.
Monk năn nỉ được thực hiện ca gác đầu tiên.
Rachel lái con thuyền dọc theo bờ phía đông của mỏm đất. Phía trước mặt, pháo đài Qait Bey trông lớn dần, che lấp chân trời trước mặt. Từ chân cảng cầu, trông nó không đồ sộ lắm. Thăm dò chiều sâu của cả cái pháo đài này quả là một công việc khó nhọc.
Một nổi băn khoăn cứ ám ảnh cô. Chính là ý kiến của cô thực hiện việc điều tra này. Nếu như cô sai thì sao? Có thể cô đã bỏ qua một dấu vết mất tích nào ở đâu đó.
Cô chạy chậm dần, mỗi lúc một lo lắng.
Họ đã chia lô ở khu vực để có thể thăm dò một cách có hệ thống quanh pháo đài. Cô gạt cần khởi động tiến tới khu vực thăm dò thứ nhất.
Gray bước tới gần cô. Anh để một tay lên ghế. Ngón tay anh chạm vào vai cô. “Đây là khu vực A”.
Cô gật đầu. “Tôi sẽ hạ neo ở đây rồi treo lá cờ màu da cam để cảnh báo có người lặn dưới nước.”
“Cô ổn chứ?” Anh hỏi, cúi xuống.
“Hy vọng đây sẽ không phải là một cú đuổi ngỗng trời như người Mỹ các anh thường nói.”
Anh cười trấn an. “Cô đã cho chúng tôi điểm xuất phát. Lao xuống nước cũng chưa khó bằng. Vậy thì tôi thà theo đuổi ngỗng trời còn hơn không làm gì.”
Không nhận ra điều đó, cô xoay vai lại làm ngón tay của anh chạm mạnh vào cô hơn. Anh không rụt tay lại.
“Đó là một kế hoạch tốt.” Anh nói, giọng khẽ khàng.
Rachel gật đầu, tránh nhìn cặp mắt ướt át của anh. Cô tắt máy rồi bấm nút hạ neo. Cô cảm thấy có tiếng rung khẽ khi chiếc xích thả neo rơi xuống nước.
Gray quay lại những người khác. “Hãy mặc quần áo lặn vào. Chúng ta sẽ xuống đây, kiểm tra đồng hồ lặc rồi bắt đầu tìm kiếm.”
Rachel để ý tay anh vẫn đặt trên vai cô.
Cảm giác đó thật dễ chịu.

 

Báo cáo nội dung xấu