Lão gia có hỉ - chương 23

Chương 23 Phiên ngoại Đường Tam - Hạ

Võ lâm có ba thế lực lớn, Bạch Hồng sơn trang đứng đầu Bắc
võ lâm, Vạn Kiếm sơn trang đứng đầu Nam võ lâm, còn Đường môn thì đứng đầu Thục
trung. Bạch Hồng sơn trang muốn mở rộng phạm vi thế lực, vươn tay về hướng Thục
trung, chỉ có thể liên hôn cùng Đường môn bọn ta.

Cho nên Đào Yên muốn gả là Đường môn, không phải là ta.

Ta nói, ta không muốn cưới nàng.

Lý Oánh Ngọc nổi điên, chạy đến trước mặt ta chất vấn:
"Ngươi là loại người gì mà sao có thể qua sông đoạn cầu vậy a! Không phải
ngươi đã đồng ý với ta là sẽ cưới Đào Yên hay sao?"

Ta buồn bực nói: "Ta hối hận, được chưa?!"

Lý Oánh Ngọc đi qua đi lại, thỉnh thoảng ngẩng đầu trừng ta
một cái, ta nhịn không nổi, nói: "Đào Yên cũng đâu phải là không phải ta
không gả."

"Đúng a." Nàng cười khổ nói "Không gả được
cho ngươi, nàng đòi gả cho ta ... Ta sẽ bị Đào Thanh đánh chết ..."

Ta nên sớm biết, nàng tuyệt đối không phải chỉ là một tiểu
nha hoàn sai vặt. Nếu chỉ một tên sai vặt của Bạch Hồng sơn trang đã có khinh
công cao cường như thế, cần gì phải liên hôn với Đường môn bọn ta.

"Chiến sự giữa Đường môn bọn ta và Lôi gia bảo chưa kết
thúc, đợi chuyện này xong đã rồi tính sau." Ta nói một câu cho có lệ.

Chỉ sợ là đến chết mới xong.

Lôi gia bảo lo lắng một khi Đường môn chính thức liên hôn
cùng Bạch Hồng sơn trang, bọn họ sẽ bị chèn ép một cách vô chừng mực. Vì thế bọn
họ trăm phương ngàn kế nghĩ cách phá hoại cuộc liên hôn này, nhưng không thể
xuống tay từ Đào Yên, nếu không chỉ có thể dẫn đến cảnh Bạch Hồng sơn trang và
Đường môn cùng chung mối thù, nên bọn họ chỉ có thể xuống tay từ bên bọn ta mà
thôi.

Sau khi Tam thúc phản bội, thế lực của Đường môn lập tức bị
suy yếu đi rất nhiều, Lôi gia bảo mơ hồ đã lấn lướt cả Đường môn. Nếu chỉ dựa
vào thực lực để liên minh, Bạch Hồng sơn trang vị tất sẽ không lựa chọn Lôi gia
bảo.

Cả ngày Đại ca đều thở dài, hết đường xoay sở.

Lý Oánh Ngọc cũng suốt ngày quấn quít bên cạnh ta, tỉ mỉ kể
ra những ưu điểm của Đào Yên. Ta vừa xử lý công việc trong Đường môn vừa nghe
nàng dông dài, đột nhiên nàng trầm mặc lại, nửa buổi sau lại nói: "Thân
nhân a, thật lòng mà nói, chỉ một người đã đủ rồi. Đường môn các ngươi dây mơ rễ
má quá nhiều, ta thấy chỉ có Đại ca ngươi đối xử tốt với ngươi thôi."

Ta tạm ngừng công việc trên tay lại, tìm không được lời để
cãi với nàng. Nàng nói không sai, trải qua biến cố lần này, ta đã thấy rõ, ngoại
trừ đại ca, không có một người thân thiết đối với ta. Đại ca thường nói, cây to
đón gió, nhân tài thường khiến người ta đố kị, ta ngày thường lại có chút cao
ngạo, đắc tội không ít người, bọn họ tất nhiên có thể giẫm đạp lại ta bất cứ
lúc nào. Ta nghĩ, mình làm người quả thật là quá thất bại, trên đời này cũng
không phải chỉ có một mình ta.

Lý Oánh Ngọc mặc một bộ y phục của hạ nhân sai vặt tản bộ dạo
mát khắp nơi trong Đường môn, có người báo cáo với ta, ta phất tay bảo cứ tùy
nàng. Trên đời này còn có chỗ nào có thể làm khó được nàng? Nghĩ mà bật cười.

Lôi gia bảo không ngừng phái người gây rối tập kích, từ trên
xuống dưới Đường môn đều đề cao cảnh giác. Chỉ có mỗi một mình Lý Oánh Ngọc là
thoải mái nhàn nhã, đến phòng bếp thuận tay nhón một vài món điểm tâm, ra vào
thư phòng của ta tự nhiên như ra vào thư phòng nhà mình, đem bảy tám món bánh
ngọt bày ra trên thư án của ta, nói: "Ngươi ăn không, hương vị cũng không
tệ đâu, ôi!" Sau đó tay trái một miếng, tay phải một miếng, uống sạch cả một
bình trà to rồi nấc cục, nửa nằm nửa ngồi trên ghế, vểnh đùi xỉa răng tiếp tục
kể lể với ta Đào Yên tốt chỗ nào, đẹp chỗ nào...

Nói một hồi rồi ngủ.

Ta giương mắt nhìn lại, thấy nàng nằm trên ghế dựa, vài sợi
tóc rũ xuống trên gò má, hơi thở nhẹ nhàng phất qua lay động. Lúc nàng nằm
nghiêng ngủ, miệng hơi hơi mở ra, khóe miệng chảy nước miếng trơn ướt, nàng lại
chẹp chẹp vài cái.

Ánh mặt trời sau giờ Ngọ ấm áp hơn bình thường, thấy nàng
say ngủ, không biết vì sao, tâm tình buồn bực của ta lại đột nhiên bình tĩnh lại,
trái tim trở nên mềm mại đi.

Ma xui quỷ khiến tìm một tấm thảm đến đắp cho nàng, nàng bắt
lấy tay ta, cọ cọ, giống y hệt một con mèo con, nũng nịu gọi: "Sư
phó..." Tim ta bỗng dưng lỡ một nhịp đập, sau đó trong lòng chua loét.

Không đúng, không đúng! Chua cái gì! Lửa giận dâng lên, ta hừ
một tiếng hất tay nàng đi, nàng khẽ giật mình, mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn
hai bên một lát, thấy không có chuyện gì xảy ra, lại xoay mình ngủ tiếp.

Ta tự nhủ, thôi thì cưới Đào Yên cho xong, ta cũng đã gặp
qua nàng ấy, quả thật là một nữ tử đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc, tuy
hơi có chút đanh đá, nhưng vẫn rất đáng yêu.

Thế nhưng lúc đại ca hỏi ta, không hiểu vì sao ta lại vẫn lắc
lắc đầu.

Cuộc quyết đấu cuối cùng với Lôi gia bảo xảy ra vào một đêm
giông tố, khắp núi đồi vang dậy tiếng ầm ầm như sấm sét, Hỏa Long trận của Lôi
gia bảo nhuộm đỏ rực cả một bầu trời mây đen dày đặc, một trường quyết đấu này,
hai bên tử thương vô số.

Trong lúc tổng tấn công vào Lôi gia bảo, ta rơi vào Cửu Lôi
trận, lại một lần nữa bị trọng thương, lần này không có Lý Oánh Ngọc bên cạnh.

Nhưng ta lại rõ ràng nghe được thanh âm của nàng, nổi trận
lôi đình, lạnh tận xương cốt.

"Họ Lôi kia, nếu Đường Tư thiếu một cọng lông tơ, ta sẽ
giết cả nhà Lôi gia bảo ngươi, gà chó cũng không tha, đào mộ tổ tiên nhà ngươi
lên nghiền xương cốt thành tro bụi!"

Lúc đó, ta bật cười.

Nàng xông vào trong trận, nhắm vào mặt ta vả một cái bốp, ta
bị đánh đến choáng váng, cả giận nói: "Nữ nhân xấu xa, ngươi làm cái quái
gì thế!"

Nàng mím môi lại quẳng ta lên lưng - nữ nhân này sức lực thật
không nhỏ, nàng cõng ta trèo đèo lội suối chạy trong giông tố. Máu me trên thân
ta chảy hết xuống thân nàng, bị nước mưa tưới xuống, biến thành màu hồng nhạt.

Nàng vừa đi vừa chửi mắng trách móc: "Ngươi có đầu óc
hay không, ngươi là heo hả, biết rõ đối phương thiết lập cạm bẫy mà ngươi còn
nhảy vào, ngươi cho rằng ngươi là ta hả, Cửu Lôi trận này trừ ta ra sẽ không ai
có thể sống mà đi ra a!"

Nàng nhỏ bé gầy teo, lại có thể cõng ta chạy hơn mười dặm,
còn có thể không thở dốc mà mắng ta liên tục, ta nghĩ vì nàng quan tâm ta nên
không so đo với nàng. Nhưng sau khi nàng mắng ta mười bảy lần "heo",
hai mươi bốn lần "đần độn", ba mươi sáu lần "ngu ngốc", cho
dù công phu hàm dưỡng của ta có tốt cỡ nào cũng nhịn không nổi!

"Lý Oánh Ngọc, ngươi ngậm miệng lại cho ta!"

"Ngậm miệng cái gì? Ngươi nói ngươi có nên bị mắng hay
không! Nếu không vì ngươi, hiện giờ ta đang nằm trong chăn êm nệm ấm, cần gì phải
chạy như điên ngoài mưa như thế này?"

"Ai cần ngươi tới cứu ta!"

"Nếu ngươi chết đi thì ta biết làm thế nào!" Nàng
hầu như lập tức rống lại, trong lòng ta run lên, lại nghe nàng nói tiếp:
"Nếu ngươi chết, Đào Yên nhất định đòi gả cho ta, nữ nhân điên đó nói được
làm được, Đào Thanh nhất định sẽ truy sát ta đến tận thiên sơn vạn thủy! Hứ, ai
mà thèm, trong lòng ta chỉ có một mình sư phó thôi!"

Ta giận đến bật cười, vừa cười, một bụm máu lập tức phun lên
gáy nàng, nàng hét lên một tiếng, run giọng nói: "Ngươi không chết thật chứ..."

Ta nhắm mắt lại, không trả lời.

Ta thật không hiểu nổi nàng, nàng là loại người gì chứ, từ
đâu đến đây, muốn đi về đâu, nàng chỉ là một người qua đường mơ mơ hồ hồ, không
muốn lưu lại gì cả, cũng không muốn mang theo gì cả.

Ta khổ sở để làm gì?

Thương thế của ta rất nặng, điều dưỡng hơn nửa tháng mới có
thể xuống giường. Ta nói rõ cùng đại ca, ta tuyệt đối sẽ không cưới Đào Yên.

Lý Oánh Ngọc nhướng mày hỏi: "Ngươi rốt cuộc là cự nự ầm
ĩ vì cái gì vậy a..." Lại run lên một chút, nói: "Không phải vì ta cứu
ngươi một mạng... ngươi muốn lấy thân báo đáp chứ?"

Tim ta đập nhanh hơn một nhịp, giả cười nói: "Nếu ta
nói phải thì sao?"

Nàng giật mình bảo: "Ngươi đừng đùa."

Ta thở dài, nói: "Thật ra, trong Cửu Lôi trận, ta bị
thương ở chỗ đó... không thể giao hợp."

Điệu bộ nàng như bị sét đánh, môi run lên nói: "Thật,
thật sao?"

Trong lòng ta khoái trá, sắc mặt ảm đạm nói: "Thật
..."

Cả đời ta, lần đầu tiên làm ra loại sự tình này...

Lý Oánh Ngọc vẫn không dám tin, nhưng lúc đó ta quả thật bị
thương nơi bắp đùi, nếu chỉ xích lên trên một chút thôi...cũng khó nói chắc.
Nàng đến trước giường, đôi mắt không chớp nhìn ta. Ta giương mắt nhìn thẳng vào
mắt nàng: "Chẳng lẽ ngươi muốn kiểm tra?"

Sau một hồi lâu, nàng thở dài, nhìn ta đầy cảm thông, nói:
"Ngươi cũng đừng quá thất vọng, không có phía trước, ngươi còn có phía sau
để hưởng thụ cuộc sống, ta biết một người đoạn tụ tên là Mặc Duy..."

Ta trực tiếp giơ Bạo Vũ Lê Hoa Châm ra, mặt không chút thay
đổi nói: "Ngươi cút đi cho ta!"

Nàng hét lên một tiếng bỏ chạy.

Ta chậm rãi đặt Bạo Vũ Lê Hoa Châm xuống, trong lòng nổi lên
chút cay đắng. Rất muốn bắt nàng đến để hỏi, phải chăng trong lòng nàng có ta,
dù chỉ một chút thôi. Đường Tư, ngươi cần gì phải miễn cưỡng như thế...

Lý Oánh Ngọc ý xấu không ngớt, không biết từ đâu vơ vét một
đống lớn Xuân cung họa đồ, các loại đồ chơi chốn phòng the đến, nói với ta:
"Thực tập nhiều một chút, biết đâu vẫn còn xài được."

Ta quay đầu tìm Bạo Vũ Lê Hoa Châm...

Có một ngày, Lý Oánh Ngọc mặt mày đầy lo lắng chạy tới nói với
ta: "Ta không muốn châm ngòi ly gián, nhưng ta nhất định phải nói cho
ngươi biết, Đào Yên sắp cùng ca ca ngươi ..."

Ta hơi kinh ngạc một chút, nhưng lập tức thở nhẹ một hơi, ra
vẻ uất ức nói: "Vậy sao?" Sau đó ta "giãy dụa" bò lên từ
trên giường, lảo đảo đi ra cửa, nàng vội vàng đỡ ta, nói: "Ngươi muốn làm
gì?"

"Ta đến ”chúc phúc” cho bọn họ..." Ta nhấn giọng.

Nàng lại khuyên ta, nói: "Thôi đi, tuy đại ca ngươi làm
vậy là không có hậu, nhưng nếu ngươi đã không thể mang lại hạnh phúc cho Đào
Yên thì đừng ngăn cản nàng ấy theo đuổi hạnh phúc của bản thân mình..."

Khóe miệng ta giật giật, có cảm giác nghẹn nói không nên lời.

Sau đó nàng đỡ ta đến hậu hoa viên sưởi nắng, ta cố ý dồn hết
trọng lượng lên vai nàng, dù sao sức lực nàng cũng mạnh, nàng giương mắt nhìn
ta, điệu bộ như muốn nói lại thôi.

Hậu hoa viên chỉ có hai người bọn ta, một người ra vẻ uất ức,
một người uất ức thật, ta thở dài tựa vào vai nàng, thân hình nàng cứng lại một
chút, nhưng cũng không đẩy ta ra, khẽ hắng giọng rồi lại bắt đầu khuyên bảo ta,
từ chuyện "hồi phục" nói đến hy vọng, từ hy vọng nói đến ý nghĩa cuộc
sống... Nói mãi đến mức ta nhịn không được, mất bình tĩnh, xoay người đè nàng
dưới thân, thừa dịp nàng không đề phòng chế trụ tay chân nàng.

Nàng khẽ giật mình, hỏi: "Làm gì?"

Ta cắn răng nói: "Hồi phục!" Sau đó hôn từ gương mặt
nàng đến khóe môi, gặm chiếc cổ thon dài của nàng, kéo mở vạt áo nàng.

Nơi này sẽ không có ai đến.

Nàng đờ người ra nửa buổi mới bắt đầu giãy dụa, vết thương
trên ngực bị chạm tới, ta rên lên một tiếng, nàng cứng mình lại.

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng, hỏi: "Vì sao lại cứu
ta?"

Nàng nói: "Đào Yên bảo..."

Ta cười lạnh: "Đào Yên bảo cứu ta thì nàng đi cứu, bảo
giết ta, chẳng lẽ nàng cũng đi giết sao?"

Nàng phản bác nói: "Ta và ngươi không oán không cừu, tại
sao phải giết ngươi."

Ta cười nói: "Nàng và ta không thân cũng chẳng quen, tại
sao lại cứu ta?"

Nàng nghẹn lời, tạm thời không biết nói sao.

Ta lại nói: "Lý Oánh Ngọc, trong lòng nàng, thật không
có một chỗ nào cho ta hay sao?" Lòng bàn tay ta ấn trên ngực nàng, hai gò
má nàng đột nhiên đỏ lên như say rượu, mắng: "Hừ, ngươi có cần làm chuyện
thô tục như vậy rồi sau đó hỏi ta vấn đề thâm sâu như thế hay không!"

Đến lượt ta nghẹn không nói nên lời.

Nếu nói không ra, chi bằng trực tiếp làm, cách một lớp y phục
dụi vào hạ thân của nàng, nàng a lên một tiếng, kinh hỉ nói: "Ngươi cứng!"
Lập tức nổi giận trừng ta: "Ngươi căn bản không có vấn đề gì!"

Ta đáp: "Có, nó chỉ phản ứng đối với nàng thôi."

Nàng lại khẽ giật mình một lát, mù mờ ngỡ ngàng nhìn ta nửa
buổi, rất hiếm khi thấy được bộ dạng ngây ngốc này của nàng, ta chỉ muốn ôm
nàng, không bao giờ.. buông tay nữa.

Khi đó ta nghĩ, trong lòng nàng nhất định có ta, hoặc nhiều
hoặc ít, nhưng luôn luôn có, chi bằng cứ trực tiếp tóm lấy nàng,... nếu như
không có Kiều Vũ xuất hiện...

Đây cũng là lý do tại sao ta và Kiều Vũ vẫn không hợp nhau.

Hắn từ trên trời giáng xuống, thừa dịp ta chưa chuẩn bị cướp
Lý Oánh Ngọc đi, ta bất chấp tình trạng đang giả bị thương giao chiến kịch liệt
với hắn. Nhưng bởi vì hắn nắm Lý Oánh Ngọc trong tay, ta không thể dùng Bạo Vũ
Lê Hoa Châm hay bất kỳ ám khí gì đó linh tinh có phạm vi sát thương quá lớn, cộng
thêm vết thương trên người chưa khỏi hẳn, nhất thời rơi vào thế hạ phong, hắn
chưởng một phát trên ngực ta, ta bắn một mũi Mai hoa tiêu tẩm độc trên cánh tay
hắn, chậm một bước liền bị hắn mang Lý Oánh Ngọc đi.

Ta điều động tất cả người của Đường môn đi tìm nàng, nhưng vẫn
không có kết quả. Người của Bạch Hồng sơn trang cũng đi tìm nàng. Quả nhiên
nàng không phải là một người bình thường.

Ta bí mật bàn bạc cùng đại ca.

Mọi việc có lẽ đều là âm mưu của Bạch Hồng sơn trang.

Bọn họ muốn khống chế Thục trung, mục đích không còn nghi ngờ
gì nữa, nhưng thủ đoạn ra sao? Liên hôn cùng Đường môn thật có thể giúp bọn họ
đạt được mục đích sao? Một khi Lôi gia bảo bị hạ bệ, Đường môn có thể nói là ngạo
mạn độc chiếm Thục trung, ”cường long bất áp địa đầu xà” – rồng mạnh đến đâu
cũng không thể làm gì được con rắn trong hang ổ của nó, Đường môn như thế, cơ bản
là Bạch Hồng sơn trang không có cách gì khống chế nổi. Cái gọi là liên hôn, căn
bản chỉ là một sát chiêu dụ địch ra tay mà thôi – một hòn đá khuấy động nước
trong hồ, bố cục ở Thục trung bởi vì hòn đá này mà đảo loạn, tất cả dã tâm và dục
vọng thừa cơ gây sóng gió, kết quả là Đường môn và Lôi gia bảo lưỡng bại câu
thương, nguyên khí tổn hao, không còn sức lực để đối kháng cùng Bạch Hồng sơn
trang. Bạch Hồng sơn trang không đánh mà thắng, chỉ dùng một muội muội đã có thể
giành được ưu thế tuyệt đối ở Thục trung. Trong vòng mấy tháng, thế lực của Bạch
Hồng sơn trang đã sớm lặng lẽ bao vây lấy Đường môn và Lôi gia bảo, lúc này,
ngoại trừ liên hôn ra, bọn ta không còn lựa chọn nào khác. Không phải chỉ có bọn
ta, mà còn có Lôi gia bảo, liên hôn là cơ hội sống còn, Đường môn trăm năm
không thể bị hủy trong tay bọn ta được.

Đào Thanh a Đào Thanh... Quá lợi hại, quá thủ đoạn...

Ta cười khổ bất đắc dĩ, cuối cùng quyết định bỏ đi ngôi vị
Môn chủ Đường môn, để đại ca tiếp nhận. Đại ca không chịu, ta nói, ta không thể
cưới Đào Yên. Đào Yên thích đại ca, đây là tin vui duy nhất.

Một ngày nọ vào ba tháng sau, Lý Oánh Ngọc mà ta tìm đã lâu
không được trở về, chỉ là nàng vác thêm trên lưng một nam tử anh tuấn lạnh lùng
kiên nghị. Ta nhận ra người này, đó là nam tử đã cướp đi Lý Oánh Ngọc từ trong
tay ta.

Nàng muốn ta cứu hắn, ta giận mà cười. Nàng ấy thế mà rống
ta vì hắn, ta chưa hề thấy nàng kinh hoàng thất sắc như thế bao giờ, nàng thật
sự sợ hắn chết đi...

Có chút chua xót trong lòng, ta cười lạnh, cuối cùng vẫn giải
độc giúp hắn. Ánh mắt nam nhân này nhìn Lý Oánh Ngọc ẩn giấu tình cảm sâu nặng,
lại rõ ràng chất chứa lưu luyến và nhớ nhung. Có lẽ bọn họ đã biết nhau từ lâu
lắm rồi, còn ta mới là người dư thừa.

Nàng cẩn thận từng ly từng tí chăm sóc cho hắn, ta nhìn mà
phiền lòng, không nói thêm nửa lời, một mình lên Thục sơn, ngẩn ngơ đờ đẫn mất
hai ngày. Ngày thứ ba nàng chạy đến tìm ta.

"À....ừm....đa tạ ngươi đã cứu Kiều Vũ." Nàng gãi
gãi đầu nói.

Ta lạnh lùng liếc nàng một cái, trầm mặc không nói gì. Có
lúc thật muốn giết nàng, khỏi phải nhìn thấy mà phiền muộn đau lòng.

"Còn nữa, chuyện lần trước..." Nàng nói, có chút ấp
a ấp úng, ta biết ý nàng nói chuyện ở hậu hoa viên, ánh mắt nàng đảo qua hạ
thân của ta, trên mặt ửng đỏ, nói: "Ta, ta sẽ xem như chưa hề có chuyện gì
xảy ra, ngươi không cần để ý."

Khóe miệng ta giật giật, nói: "Nàng muốn nói gì, ta không
nhớ."

Nàng khẽ giật mình một chút, nói: "Không nhớ cũng tốt."
Sau đó xoay người bỏ đi, ta lập tức bắt lấy cổ tay nàng, lạnh giọng hỏi:
"Nàng cứ như vậy mà đi hay sao?"

Nàng quay đầu lại nhìn ta, kỳ quái nói: "Còn không thì
sao?"

Lửa giận trong lòng ta phẫn nộ bốc lên, trực tiếp dùng Khổn
Long thằng trói nàng lại, cột thật chặt, cho dù nàng là Hải Đông thanh cũng bay
không nổi!

Ta vác nàng lên vai trở lại căn nhà gỗ nhỏ ném lên giường, đầu
nàng đụng vào góc giường, đau đến nước mắt nước mũi chảy ào ào "Đường Tư,
ngươi có bệnh a!"

Ta trực tiếp nhào lên. "Không phải nàng đã sớm biết rồi
sao!"

Tay chân nàng bị dây thừng siết chặt, thân thể xoay tới xoay
lui như con rắn, ta không muốn xé nát y phục của nàng, vì thế chỉ cởi bỏ vạt áo
trước, tuột quần đến mắt cá chân.

Nàng tựa như con tôm luộc, thế mà còn có thể giãy dụa ở trên
giường, chửi ầm lên: "Đường Tư, ngươi đây là cưỡng gian a!"

Ta nói: "Rất nhanh sẽ biến thành thông gian thôi!"

Nàng giãy một cái, nửa người trên chồm lên, cắn một phát
trên vai ta. Ta cực hận nàng, tại ngực nàng lấy răng đền răng.

Nàng ô lên một tiếng, bật thốt. "Đường Tư, sao ngươi
không đi chết đi a..."

Ta vân vê thân thể của nàng, nói: "Lý Oánh Ngọc, lương
tâm nàng bị chó ăn rồi sao? Ta đối với nàng ra sao, một chút cảm giác nàng cũng
không có?"

Nàng nức nở nói: "Lương tâm của ta bị ngươi ăn, lương
tâm của ngươi quá nhiều, thả cho ta một con đường sống đi..."

Ta cởi bỏ dây thừng trên chân nàng, tách hai chân của nàng
ra "Hiện tại nàng dám chạy sao?"

Nàng mở to hai mắt nhìn ta, đột nhiên nửa cười nửa khóc.
"Chuyện như vầy cũng không phải là ta chưa trải qua..."

Sau này ta mới biết, nàng cũng đã từng bị Đào Thanh bức mà
trần truồng chạy khắp núi rừng. Ta hỏi nàng lúc đó tại sao lại không chạy? Nàng
nói có lẽ là vì chân mềm nhũn ra, cũng có lẽ là không muốn chạy.

Ta yêu chết nữ nhân này, không biết tại sao, chỉ muốn đem
nàng nhào nặn thu vào xương tủy, nghe nàng rầm rì lẩm bẩm mắng: "Đường Tư,
nương nó, ta thở không nổi a..."

Sau khi xong việc, nàng giơ lên hai vết đỏ hồng trên cổ tay
lên án ta không dịu dàng. Ta hôn một cái nói: "Trở về ta sẽ bôi thuốc cho
nàng, nếu không ta để cho nàng trói lại."

Lý Oánh Ngọc nhìn ta nửa buổi, vẻ mặt có chút quái dị. Rất
lâu rất lâu về sau, nàng nói: "Nam nhân các người thật là kỳ lạ, gặp yếu
thì trở nên mạnh, gặp mạnh tự nhiên yếu đi, lúc trước ta còn nõn nà hồng hào
thuần khiết, các người từng người một không khác gì lưu manh, còn giờ đảo ngược
lại, ta biến thành lưu manh còn các người thì thuần khiết ..."

Nhưng bọn ta nhất trí cho rằng, thuần khiết cái tính từ này,
từ ngày Lý Oánh Ngọc trong bụng mẹ sinh ra đã chưa từng có qua. Nàng chỉ là từ
lưu manh biến thành càng lưu manh hơn.

Cuối cùng y phục của Lý Oánh Ngọc cũng dơ hết, mặc y phục của
ta, thùng thình lỏng lẻo phấp phới như tiên, khiến người khác nhìn thấy là chỉ
muốn cởi hết ra, ta biết bên trong trắng mịn nõn nà ra sao.

Đi chưa xa đã thấy Kiều Vũ đang đứng đợi giữa đường, hiển
nhiên, chuyện vừa rồi hắn đều biết rõ.

Hắn đứng lên, đến trước mặt Lý Oánh Ngọc nói: "Bọn họ
phái ra không ít cao thủ giết ngươi, ta... Ta đến báo với ngươi một tiếng."

Đôi môi Lý Oánh Ngọc bị ta cắn đến sưng đỏ, mở ra rồi khép lại,
cuối cùng mới nói: "Ừ... Cám ơn ngươi..."

Ta có loại cảm giác vui sướng trong thắng lợi, nhưng niềm
vui này kéo dài không được bao lâu.

Bởi vì tin tức của Kiều Vũ đến quá đúng lúc, hầu như ngay
sau đó những người được gọi là cao thủ đều lên sân khấu.

Kết quả là ta và Kiều Vũ bị thương, Lý Oánh Ngọc rơi xuống
vách núi...

Lúc cứu viện đuổi đến, Kiều Vũ ngồi trên đỉnh núi rất lâu,
sau đó đứng dậy nói: "Ta đi tìm nàng."

Hắn cũng như ta, tin rằng Lý Oánh Ngọc không chết.

Kẻ chuyên gây họa như nàng sao có thể dễ dàng chết được.

Nàng vênh váo hả hê tự xưng là Hải Đông thanh, loài chim
vương giả trên bầu trời phương Bắc, ỷ thế khinh công cao cường, những nơi nguy
hiểm trong thiên hạ này đều đã đi qua, vẻ dương dương tự đắc của nàng khiến người
khác hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Sao nàng có thể cứ như vậy mà chết đi.

Hai canh giờ trước, nàng còn thở gấp trong lòng ta, nói:
"Đường Tư... là chàng quấn lấy ta! Sau này chàng là người của ta! Nếu
chàng dám lừa dối ta, ta sẽ làm cho chàng bất lực, chỉ có thể ngồi nhìn!"

Ta cười cười có chút cay đắng.

Dù cho thiên sơn vạn thủy, ta nhất định sẽ tìm được nàng.

Báo cáo nội dung xấu