Chàng Mù Em Yêu Anh - Chương 13 - Phần 1
Chương
13:
Không
bao giờ rời xa
1
Còn ba mươi ngày nữa là đến đám cưới.
Tang Vô Yên nhìn chiếc bảng đen đếm ngược
thời gian trên tường, tim đột nhiên đập loạn nhịp, cô cảm thấy hơi căng thẳng.
Ngày cưới chọn hơi gấp, ngày hai mươi mốt
tháng sau thì cũng chỉ còn mấy ngày nữa. Vì ngày cưới rất gần nên phải nhờ
người quen mới đặt được khách sạn. Theo tính cách của Tô Niệm Cầm chắc chắn sẽ
không tổ chức tiệc rượu, nhưng vì mẹ cô quyết liệt yêu cầu nên cậu con rể tương
lai cũng đành khuất phục.
Tang Vô Yên mở cuốn “Sổ tay chuẩn bị của cô
dâu” Dư Tiểu Lộ đưa hôm qua, ngồi ngay ngắn trên sofa nghiêm túc nghiên cứu, Tô
Niệm Cầm ngồi cạnh nghe đài.
Tang Vô Yên mở đến mục những việc cần chú ý
khi chọn ngày cưới, buột miệng hỏi: “Tại sao người ta nói tốt nhất cả ngày âm
và ngày dương đều là ngày chẵn?”.
“Để cho tốt lành”. Tô Niệm Cầm nói.
“Ừm. Vậy ngày của chúng ta đều là ngày lẻ,
chắc không sao chứ”.
“Đã định ngày rồi, đừng nghĩ nữa”.
Một lát sau, Tang Vô Yên lại hỏi: “Tại sao
phải tránh kì kinh? Có phải vì cũng cảm thấy phụ nữ có cái đó không tốt lành?”.
Cô nhớ tới ngày trước xem phim cổ trang,
rất nhiều đàn ông thời xưa khinh ghét thứ đó.
“Đúng là mê tín phong kiến”. Tang Vô Yên chê.
“Cái đó chắc không liên quan gì đến mê tín phong kiến đâu”. Tô Niệm Cầm
nói.
“Vậy liên quan đến cái gì?”. Tang Vô Yên băn khoăn.
“Động phòng”. Tô Niệm Cầm trả lời ngắn gọn và thẳng thắn.
“…”. Mặt cô đỏ bừng.
Buổi tối, cô đứng trong nhà vệ sinh xem lịch, kì của cô là ngày mười ba,
không đụng ngày, có thể động phòng.
Lúc chọn ngày cô thực sự không nghĩ đến chuyện này, không ngờ lại không
trùng.
Cô làm dấu hiệu chiến thắng trong gương.
Những ngày sau đó, Tang Vô Yên vừa tập thể dục vừa chăm sóc da, còn đặt
kiểu tóc, đặt váy cưới.
Đến ngày cuối cùng cô vẫn cảm thấy váy cưới quá dài cần sửa lại. Cô mặc váy
cưới ngắm đi ngắm lại trước gương trong tiệm đồ cưới, Tiểu Lôi, nhân viên trong
tiệm làm tóc cho cô.
“Ngày mai trang điểm đậm không ạ?”.
“Không, tự nhiên là được”.
“Vậy còn chú rể ạ?”.
“Làm tóc một chút là được”.
Tang Vô Yên cau mày: “Có thể trang điểm cho tôi đẹp một chút, làm anh ấy
xấu một chút được không?”.
“Tại sao?”. Tiểu Lôi ngạc nhiên hỏi.
“Để người khác đỡ nói tôi không xứng với anh ấy”.
Tiểu Lôi cười, cô được điều tới từ cửa hàng khác, chưa bao giờ gặp “anh Tô”
mà mọi người nói này.
Lúc này, một người đàn ông lên lầu đứng phía sau nhìn Tang Vô Yên bật cười,
anh ăn mặc rất thời trang, áo sơ mi bên trong màu hồng phấn.
Tiểu Lôi khẽ đẩy Tang Vô Yên, cô quay lại.
“Bành Nhuệ Hành”.
“Vô Yên, lâu rồi không gặp”.
“Sao anh biết tôi ở đây”. Tang Vô Yên liếc nhìn lồng ngực rắn chắn lộ ra
qua chiếc áo sơ mi phanh ngực.
“Nhận được thiệp cưới của Tô Niệm Cầm, tôi liền tức tốc lao tới, vừa rồi
mới nghe ngóng được từ chỗ thư kí Tần em đang ở đây”. Bành Nhuệ Hành vừa cười
vừa bước tới.
Lồng ngực rám nắng đó hiện ra rõ ràng trước mắt cô, chiếc áo sơ mi hồng
càng làm tôn lên vẻ hấp dẫn của anh. Tang Vô Yên lén nuốt nước bọt.
“Vô Yên”. Bành Nhuệ Hành tiếp tục nói: “Em vẫn còn cơ hội hối hận đấy”.
“Hối hận gì cơ?”.
“Không lấy anh ta, tôi có thể làm chú rể dự bị cho”. Bành Nhuệ Hành rất
muốn phá đám đám cưới này, vì bộ dạng phát điên của Tô Niệm Cầm rất thú vị.
Tang Vô Yên phì cười.
Sau khi Bành Nhuệ Hành về, chứng sợ hãi trước hôn nhân của Tang Vô Yên đột
nhiên bùng phát. Cô hỏa tốc gọi Tô Niệm Cầm đến, sau đó kéo anh đi mấy trung
tâm mua sắm mà vẫn chưa chịu thôi, hơn nữa không hề mua gì.
Tô Niệm Cầm hỏi: “Vô Yên, em sao thế?”.
“Em đang tìm thứ này”.
“Thứ gì?”.
“Một chiếc áo sơ mi nam màu hồng kiểu dáng vô cùng đơn giản”.
“Mua làm gì? Tặng ai à?”.
“Cho anh mặc”.
“Tại sao anh phải mặc màu hồng?”. Tuy anh không có nhiều khái niệm về màu
sắc lắm nhưng cũng biết màu gì có thể làm tôn lên sự chín chắn của đàn ông.
“Anh nhất định phải chứng minh được anh mặc nó đẹp hơn Bành Nhuệ Hành
nhiều, nếu không em không cam tâm lấy anh thế này đâu”. Cô nói thẳng.
Buổi tối, Tiểu Tần cầm bản kế hoạch khớp lại từng bước trong buổi lễ ngày
mai với Tang Vô Yên. Tang Vô Yên vừa nhớ vừa quên, trong lòng không chắc chắn
chút nào.
Đêm đó theo phong tục của nhà họ Tô, Tô Niệm Cầm phải về nhà họ Tô, Tang Vô
Yên ở trong căn biệt thự, sáng mai Tô Niệm Cầm sẽ đến đón cô.
Lí Lộ Lộ và Hứa Tây đều tới ở cùng Tang Vô Yên, họ biết cô căng thẳng bèn
nói chuyện với cô. Lòng cô vốn đã không yên, giờ Tô Niệm Cầm không ở bên càng
thấy hoảng loạn hơn. Đến lúc hơn mười hai giờ, mọi người đều buồn ngủ díp mắt
lại.
Mẹ cô nói: “Được rồi được rồi, ngủ đi, ngày mai phải dậy sớm đấy”.
Mẹ cô ra lệnh một cái, tất cả mọi người lần lượt về phòng.
Tang Vô Yên nằm trên giường, nghe tiếng tim mình đập thình thịch thình thịch
như sắp vọt ra ngoài, từ nhỏ tính cô vốn vô tư, trước kia trước khi thi đại học
rất nhiều phụ huynh nghĩ đủ cách để làm giảm áp lực cho con cái, tránh sát đến
ngày thi chúng mất ngủ. Nhưng cô không hề căng thẳng chút nào, mầy hôm thi cứ
đặt lưng xuống giường là ngủ say như chết.
Bố cô cười nói: “Tố chất tâm lí của con gái chúng ta thật là tốt!”.
Mẹ cô tức giận giải thích: “Tố chất tâm lí cái gì chứ, rõ ràng là đầu óc
đơn giản”.
Tang Vô Yên sống trên đời hơn hai mươi năm không biết mất ngủ là gì, đột
nhiên đêm trước ngày cưới lại không ngủ được. Mắt cô mở thao láo, không thấy
buồn ngủ chút nào, sau đó đếm từ cừu vui vẻ đến sói xám vẫn không thấy buồn
ngủ, chỉ cảm thấy tim đập rất nhanh.
Lúc thì cô nghĩ nhỡ mưa thì làm sao; lúc khác lại nghĩ, mình mặc váy quây
nhỡ rơi xuống thì làm sao; một lúc sau lại nghĩ nếu đang đi trên đường xe cưới
chết máy thì làm thế nào… nghĩ mãi nghĩ mãi, bản thân cô cũng cảm thấy buồn
cười.
Cô cầm di động ở đầu giường lên xem, đã hai giờ rồi, không biết Tô Niệm Cầm
đã ngủ chưa. Đột nhiên cô rất muốn gọi điện cho anh nhưng lại sợ anh ngủ rồi,
sẽ làm mất giấc ngủ của anh, hoặc điện thoại anh không để bên người, làm người
khác thức giấc.
Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, cô nhắn cho anh hai chữ: Niệm Cầm.
Cô chưa bao giờ nhắn tin cho anh vì biết có nhắn cũng vô dụng. Nhưng không
biết ma xui qủy khiến thế nào cô lại làm vậy. Nhắn tin xong, một lúc sau cô
nghe thấy hình như trời mưa, di động cũng rung lên theo.
“Niệm Cầm!”. Tang Vô Yên kích động bắt máy.
“Ừ”. Anh đáp, giọng nghe có vẻ rất buồn ngủ.
“Sao anh biết là em gọi anh?”. Gọi trong tin nhắn.
“Anh nghe thấy có tin nhắn đến liền nghĩ có phải em không ngủ được, đang
tìm anh không”. Anh dịu dàng nói.
“Anh cũng không ngủ được à?”. Cô vui vẻ hỏi.
“Ngủ rồi, di động để dưới gối, rung một cái là tỉnh luôn”.
…
Hai người liền bắt đầu thì thào trò chuyện, mỗi người một câu. Cuối cùng Tô
Niệm Cầm không thể trụ được nữa, cứ thế ngủ thiếp đi. Tang Vô Yên áp tai vào
điện thoại, cô có thể nghe thấy tiếng thở nhịp nhàng, chậm rãi của anh. Anh
không nằm mơ cũng không nói mơ, ngủ rất ngoan.
Tang Vô Yên nhìn thấy bầu trời ngoài cửa sổ sáng dần lên, mưa cũng đã tạnh
cô mới cầm điện thoại ngủ thiếp đi.
Chắc mới ngủ chưa được một tiếng thì bị gọi dậy, sau đó bắt đầu ngày quan
trọng nhất trong đời, khi tất cả mọi việc đã kết thúc thì đã là chín giờ tối.
Bên nhà Tô Niệm Cầm tất nhiên không có ai dám vào làm náo loạn phòng tân
hôn, còn mẹ cô cũng biết hai người mệt lắm rồi nên một tay ngăn đám tiểu qủy
Hứa Tây, Lí Lộ Lộ lại.
Khi hai người về tới nhà đều thở phào nhẹ nhõm.
Tô Niệm Cầm vừa tháo cà vạt vừa nói: “Anh đi tắm trước đây”. Đó vốn là một
câu nói rất bình thường, thời gian hai người sống với nhau cộng lại cũng hơn
một năm rồi, nhưng chăn ga gối đệm màu đỏ tươi, chữ song hỷ dán khắp nhà và
đống củ lạc, táo đỏ, hạt sen trên giường khiến không khí trở nên mờ ám.
Tang Vô Yên đỏ mặt: “Ừm… Lát em tắm”.
Tô Niệm Cầm tắm chậm hơn bình thường một chút, lúc ra vẫn theo thói quen
chỉ quấn một chiếc khăn tắm mỏng. Anh ở trong phòng tắm hơi lâu nên mặt đỏ
hồng, màu môi cũng đậm hơn ngày thường một chút.
“Chắc anh không định động phòng đấy chứ?”. Tang Vô Yên hỏi.
“Chẳng lẽ em định ngày mai mới động phòng?”.
“Ờ…”. Chuyện đó thì…
Lúc này Tô Niệm Cầm đã tới gần, nâng cằm cô lên hôn. Cô hôn đáp trả sau đó
thuận thế ngồi xuống giường, phủi đám hạt sen, củ lạc trong chăn xuống đất.
Người anh ép xuống, môi cũng bắt đầu từ mặt di chuyển đến những chỗ khác,
hơi thở của anh nặng dần, tay luồn xuống dưới váy cô.
Tang Vô Yên mơ màng mở mắt, nhìn thấy vành tai Tô Niệm Cầm đỏ ửng, lúc anh
muốn làm việc đó toàn thân luôn đỏ ửng như vậy.
Làn da trước ngực cô bị râu anh cọ vào buồn buồn.
“Em phải đi tắm”. Cô nói.
Tô Niệm Cầm lưu luyến buông cô ra với vẻ rất không bằng lòng.
Kết quả, Tang Vô Yên vào phòng tắm chưa đầy mười giây đã lao ra, nhìn Tô
Niệm Cầm vẻ vô tội.
“Niệm Cầm…”. Giọng có vẻ rất xấu hổ.
“Sao thế?”.
“Em bị rồi”.
…
Đêm động phòng hoa chúc duy nhất trong đời
đã bị một thứ không mời mà đến phá hoại như thế đấy.
Ngày hôm sau, Lí Lộ Lộ nghe Tang Vô Yên kể
lại, suýt nữa cười lăn ra đất.
“Tang Vô Yên, cậu buồn cười quá”.
“Có phải tại tớ đâu”. Tang Vô Yên chưa bao
giờ cảm thấy ấm ức như vậy.
“Tớ có thể tưởng tượng được vẻ mặt của Tô
đại thiếu gia lúc đó”.
“Tớ có cố tình đâu, ai mà biết cái đó đến
sớm mười ngày chứ. Hơn nữa lần nào kì của tớ cũng chuẩn lắm”. Tang Vô Yên che
mặt rên rỉ.
2
Sau đám cưới, trong nhà xảy ra một chuyện
kì lạ.
Chuyện kì lạ này trong mắt Tang Vô Yên có
thể giải thích thành: Người đàn ông này càng ngày càng trở nên quái đản.
Sau khi Tang Vô Yên tốt nghiệp, cô làm việc
ở một trung tâm tư vấn tâm lí ở thành phố A, tuy công việc khá nhẹ nhàng nhưng
cũng thường xuyên làm thêm giờ hoặc cùng bạn bè đi dạo phố. Vì vậy nhiều lúc cô
không về nhà sớm hơn Tô Niệm Cầm.
Có điều vì mới cưới nên chỉ cần cô ở nhà là
sẽ vui mừng hớn hở ra mở cửa đón Tô đại thiếu gia về nhà, ôm anh một cái thật
chặt, dù Tô Niệm Cầm làm việc cả ngày rất mệt mỏi, anh cũng sẽ gắng mỉm cười
hôn lên trán cô.
Tô Niệm Cầm lại có một thay đổi nhỏ. Trước
kia anh luôn tự rút chìa khóa mở cửa vào nhà. Nhưng từ sau khi kết hôn, anh
không còn thói quen rút chìa khóa nữa, dù có mang theo người cũng phải nhấn
chuông, đợi cô ra mở cửa.
Có lúc anh sẽ đứng đợi vài phút để chắc nhà
không có người mới rút chìa khóa ra.
Lái xe, Tiểu Tần và cả Tang Vô Yên đều
không để ý đến chuyện này, mãi cho đến một ngày.
Hôm đó là cuối tuần, vì một số việc quan
trọng Tô Niệm Cầm phải đến công ty, Tang Vô Yên ở nhà ngồi xem ti vi trên sofa.
Khi Tô Niệm Cầm nhấn chuông cửa, cô đang xem đến đoạn hấp dẫn không nỡ ra mở.
Anh không bao giờ quên mang chìa khóa nhưng
tiếng chuông cứ vang lên hết lần này đến lần khác.
Cô vừa lầm bầm vừa mở cửa cho anh. Mở khóa
cửa xong Tang Vô Yên mải xem phim nên không chào hỏi gì mà chạy thẳng vào xem
tiếp.
Sau khi hết một tập, Tang Vô Yên cười sung
sướng, lúc này mới nhớ ra sao ngoài cửa không có động tĩnh gì, hình như Tô Niệm
Cầm vẫn chưa vào nhà.
Không thể nào!
Cô lầm bầm, rõ ràng cô đã mở cửa rồi mà.
Thế là Tang Vô Yên đặt điều khiển ti vi xuống bước ra cửa ngó: Cửa mở rộng, Tô
Niệm Cầm sầm mặt đứng ngoài cửa không động đậy, lái xe cầm ô đứng sau lưng anh
cuống lên mà không biết làm gì.
Lúc này trời đang mưa rất to, tuy ngoài cửa
có mái hiên khá rộng nhưng nước mưa bị gió tạt làm ướt vai anh.
Tang Vô Yên thấy rất lạ.
“Sao anh không vào?”.
Tô Niệm Cầm mặt mày u ám, không trả lời cô,
sắc mặt còn khó coi hơn bầu trời xám xịt ngoài kia.
Tang Vô Yên nghĩ bụng, lẽ nào có ai chọc
giận anh sao? Thế là cô cũng bắt đầu thấy giận.
Hai người cứ đứng như thế, một người bên
trong, một người bên ngoài, lại mất thêm gần mười phút nữa, chú lái xe là người
đầu tiên không thể kiên nhẫn được nữa: “Bên ngoài mưa tạt, anh Tô vào trong đi
đã rồi nói”.
Tang Vô Yên thấy áo anh càng lúc càng ướt,
đột nhiên cũng thấy đau lòng, đang định thỏa hiệp thì Tô Niệm Cầm phát “bệnh”.
“Đóng cửa lại! Làm lại từ đầu!”. Tô Niệm
Cầm vừa tức giận nói vừa bước lên kéo cửa vào.
Cửa đóng “rầm” một tiếng.
Tang Vô Yên giật mình suýt nhảy dựng lên.
Làm lại từ đầu là sao? Cô tự hỏi.
Ba giây sau, tiếng chuông cửa lại vang lên.
Tang Vô Yên thực sự rất băn khoăn, không biết Tô Niệm Cầm bị làm sao. Để
hiểu rõ vấn đề, cô lại mở cửa, nhìn Tô Niệm Cầm đợi phản ứng tiếp theo của anh,
không ngờ anh vào nhà cởi giày rồi đưa tay ra, nhẹ nhàng nói: “Anh về rồi, Vô
Yên” như bình thường.
Tang Vô Yên ngẩn ra “Ừ” một tiếng, cầm tay anh. Tiếp đó anh ôm cô vào lòng
khẽ hôn lên trán cô.
Tô Niệm Cầm vào phòng ngủ lấy đồ, mở nước, tắm rửa… như bình thường. Để mặc
Tang Vô Yên đứng ngơ ngẩn ngoài cửa rất lâu.
Mọi thứ dường như vẫn như mọi khi, chỉ có điều sắc mặt anh vẫn còn hơi u
ám, nụ hôn hơi gượng gạo và bờ môi anh đã lạnh cóng vì đứng ngoài quá lâu.
Để nghiên cứu xem vấn đề xảy ra ở đâu, ngày hôm sau Tang Vô Yên cố tình lặp
lại hành động hôm trước.
Cô dự đoán thời gian anh về nhà, cố tình chỉ để cửa khép hờ không khóa.
Tô Niệm Cầm vẫn bấm chuông.
Lần thứ ba, cô mở sẵn cửa, sau đó đi làm việc khác, Tô Niệm Cầm về nhà vẫn
bấm chuông cửa.
Cuối cùng cô cũng hiểu, không phải anh muốn cô ra mở cửa mà là anh bắt ép
cô phải ra chào đón anh về nhà!
Dựa vào cái gì chứ? Tang Vô Yên cằn nhằn với Trình Nhân qua điện thoại:
“Anh ấy tưởng anh ấy là đàn ông Nhật chắc? Lại còn bắt tớ ngày ngày cúi chào
trước cửa nói ‘Mừng anh về nhà, anh vất vả quá’ chắc?”.
Tuy trong nhà anh rất có địa vị kinh tế nhưng cũng không thể hống hách như
thế chứ, cô cũng có thể tự nuôi được mình mà.
Trình Nhân phá ra cười ở đầu dây bên kia.
“Cậu đừng cười nữa được không, tớ đã phiền não lắm rồi”.
“Anh ấy bảo sao?”.
“Anh ấy chẳng nói gì cả”.
“Bình thường thì sao?”.
“Ngoài chuyện này ra anh ấy hoàn toàn bình thường”.
Có lúc, Tang Vô Yên mở cửa xong cố tình quên anh ngoài cửa, dù phải đứng
hai mươi phút hay một tiếng, Tô Niệm Cầm cũng quyết không thỏa hiệp. Nhất định
phải làm lại từ đầu: Cô dắt tay anh, anh hôn lên trán cô.
“Cậu cứ để mặc anh ấy đứng đấy, cho anh ấy đứng cả tối xem còn làm thế nữa
không?”. Trình Nhân vô tư nói.
“Tớ không để ý đến anh ấy, chắc anh ấy sẽ đứng đến khi trời sáng”. Với tính
khí của Tô Niệm Cầm thì dám thế lắm.
“Thế gọi là đáng đời”.
“Tớ…”. Tang Vô Yên xị mặt, nhưng mà cô thấy xót.
Tuần sau đó, buổi trưa Tang Vô Yên ăn trưa cùng đồng nghiệp ở trung tâm tư
vấn, một đồng nghiệp đột nhiên nói đến một số bệnh án mọi người mới tiếp nhận
gần đây.
Cô học về tâm lí học trẻ em nên phần lớn bệnh nhân cô ấy tiếp xúc là trẻ
em. Nhưng cô bạn đồng nghiệp tên Triệu Minh kia lại toàn gặp các vụ về hôn nhân
gia đình, cô ấy kể về đủ mọi trường hợp, nghe cũng thú vị lắm.
Ăn cơm xong, Triệu Minh kết thúc cuộc nói chuyện bằng một câu cảm thán:
“Ôi, hôn nhân ấy mà… haizz”.
Hôm đó, câu nói đã nghe rất nhiều lần này đột nhiên lại khiến Tang Vô Yên
thấy đồng cảm, buổi chiều cô vào phòng làm việc của Triệu Minh, kể về hành động
bất thường của Tô Niệm Cầm.
“Trước khi kết hôn, bọn tớ đã sống cùng nhau rồi, nhưng chưa bao giờ xảy ra
chuyện này”. Tang Vô Yên nói thêm.
Triệu Minh cười: “Đây là một loại nghi thức của đàn ông. Trước khi cưới hai
người chỉ là người yêu, nhưng sau khi cưới anh ấy phải dùng một phương thức để
thể hiện cậu là vợ của anh ấy, trở thành một phần thực sự trong cuộc đời anh
ấy”.
“Tại sao anh ấy lại chọn phương thức này?”.
“Anh ấy không muốn cậu lơ là anh ấy”.
“Chẳng lẽ tớ thân mật chào đón anh ấy về nhà là có thể thể hiện tớ không lơ
là sao?”.
“Đàn ông thích dùng một phương thức rõ ràng để thể hiện bản thân, ví dụ anh
ấy muốn cậu đeo nhẫn để chứng minh thân phận của cậu, cũng hi vọng có thể dùng
cách nào đó để thể hiện anh ấy xếp vị trí số một trong lòng cậu. Đó là nghi
thức của họ”.
“Vậy tớ có thể hiểu là anh ấy làm thế vì quá yêu tớ không?”.
“Tất nhiên rồi”. Triệu Minh khoanh tay gật đầu khẳng định.
“Trừ khi li hôn với anh ấy, tớ sẽ phải chiều ý anh ấy cả đời à?”.
“Theo một phương diện nào đó thì anh ấy rất trẻ con. Đến khi tâm lí anh ấy
thực sự trưởng thành, cảm thấy an toàn về cuộc hôn nhân của mình thì tự nhiên
sẽ biến mất thôi”.
Trẻ con á? Tang Vô Yên nghĩ đi nghĩ lại hai chữ này trên đường về nhà, cùng
nghiên cứu tâm lí xã hội, Lí Lộ Lộ luôn cho rằng sự bá đạo của Tô Niệm Cầm thể
hiện chất đàn ông của anh, còn Triệu Minh lại bảo là trẻ con.
Đàn ông? Trẻ con?
3
Dù là đàn ông hay trẻ con, nhưng cách giáo dục một đứa trẻ thực sự lại rất
đặc biệt.
Sau khi Tiểu Kiệt được Dư Vi Lan chính thức nhận nuôi, cậu bé được đổi tên
là Tô Quân Kiệt. Mọi người vẫn gọi cậu bé là Tiểu Kiệt, trừ Tô Niệm Cầm. Anh
luôn gọi cả họ lẫn tên “Tô Quân Kiệt”. Về mặt luật pháp, anh là anh trai của Tiểu
Kiệt.
Bắt đầu được điều trị từ năm hai tuổi, sau ba năm Tiểu Kiệt đã gần như một
đứa trẻ bình thường. Nhưng vẫn rất hiếu động, cá tính hướng nội, khả năng giữ
thăng bằng khi đi lại không tốt.
Tiểu Kiệt rất bám Tang Vô Yên, như Dư Tiểu Lộ nói thì là: “Hai anh em nhà
họ Tô chúng ta đều trúng bùa của Tang Vô Yên”.
Trẻ con gần như đều có một tật, đó là không thích ăn rau. Thế là Tang Vô
Yên và cô Trương giúp việc cùng xắt nhỏ rau trộn với thịt xay, làm thịt viên
trộn rau cho Tiểu Kiệt ăn với cơm.
Khi Tiểu Kiệt ăn cơm, bàn tay cầm đũa dùng sức không đều, không cẩn thận là
làm đổ bát cơm. Cô bèn đút cho cậu bé từng miếng một, vừa đút vừa nói: “Tiểu
Kiệt, há miệng ra nào. Ừm, ngoan quá”.
Tô Niệm Cầm thì ngược lại với trẻ con, anh không thích ăn thịt, nhất là những
thứ có xương như cá, chỉ thích ăn rau, thích ăn rau có vị đắng nhất. Những rau
xanh có vị đắng ở thành phố A, mùa xuân có măng, mùa hạ có mướp đắng.
Sau này vì anh, Tang Vô Yên đã học cô Trương làm món mướp đắng xào, anh đặc
biệt thích ăn món đó. Tang Vô Yên không thích món ấy chút nào, có điều trong
nhà Tô Niệm Cầm là to nhất, cái gì cũng phải chiều theo anh.
Nhưng Tiểu Kiệt đến một cái thì khác ngay, cả nhà đều phải chiều cậu bé,
khẩu vị của Tô Niệm Cầm bị xếp qua một bên.
Bữa tối, anh cau mày ăn hai miếng cơm rồi buông đũa.
Tang Vô Yên nói: “Anh là người lớn mà, ăn tạm đi”. Sau đó mặc kệ anh, tiếp
tục đút cơm cho Tiểu Kiệt.
“Tiểu Kiệt, há miệng nào”.
“Ừm… ngoan quá”.
“Miếng nữa nào”.
Cô dỗ cho Tiểu Kiệt ăn nửa bát cơm, quay đầu lại gắp thức ăn thì thấy Tô
Niệm Cầm ngồi đó, gần như không động đũa.
“Anh không ăn sao?”. Tang Vô Yên hỏi.
Anh đẩy ghế ra đứng dậy: “Ăn không vào”.
Tang Vô Yên băn khoăn, mấy món này đều do cô Trương nấu mà, có phải cô làm
đâu, sau tự nhiên lại ăn không vào?.
“Em muốn ăn thịt viên”. Tiểu Kiệt kéo tay áo Tang Vô Yên.
Nửa bữa cơm còn lại, Tô Niệm Cầm quả nhiên không ăn nữa, ngồi một mình xem
ti vi trong phòng khách, không ngừng đổi kênh. Tiếng ti vi rất to, gần như át
cả tiếng Tang Vô Yên dỗ Tiểu Kiệt.
“Anh không ăn thật hả?”.
“Giận no rồi”.
“Anh đã ba mươi rồi, sao lại còn bì với trẻ con”. Tang Vô Yên cúi đầu, ôm
cổ anh từ phía sau.
Tô Niệm Cầm ngẩng mặt lên, định hôn cô.
Tang Vô Yên tránh đi: “Còn có trẻ con mà”.
Anh liền nổi cáu: “Bảo Dư Vi Lan đón con trai cô ta về, nhận về không tự
nuôi, ngày nào cũng gửi đến nhà anh”.
Tang Vô Yên không nhịn được cười: “Anh là anh trai đấy”.
Đến đêm, cho Tiểu Kiệt tắm rửa đi ngủ xong, Tang Vô Yên mới có thời gian
hỏi anh: “Anh đói không? Em nấu mì cho anh nhé”.
“Không ăn mì”.
“Thế anh muốn ăn gì?”.
“Thịt viên”.
“Thịt viên á?”. Tang Vô Yên nghi hoặc, không phải anh không ăn món đó sao?
“Thịt viên trộn với cơm, sau đó em nói ‘Niệm Cầm, há miệng nào’”. Anh đáp
không chút đỏ mặt.
Tang Vô Yên sững người rồi đỏ mặt phì cười. Anh chàng này làm nũng cũng lắt
léo dữ.
Ngày hôm sau, Tang Vô Yên và Dư Tiểu Lộ đi siêu thị mua đồ, để Tô Niệm Cầm
ở nhà một mình trông Tiểu Kiệt.
Tô Niệm Cầm ngồi trên sofa nghe tin thời sự, mặc kệ thằng bé.
Tiểu Kiệt hiếu động, tất nhiên sẽ không ngoan ngoãn ngồi trên ghế mà vác ghế
trèo lên cầu thang tầng hai. Mới trèo được hai bậc đã bước hụt ngã lăn ra đất.
Tô Niệm Cầm nghe tiếng bước tới, nghiêng đầu hỏi: “Tô Quân Kiệt?”.
Trẻ con híc híc hai tiếng là dấu hiệu sắp khóc đến nơi, bệnh của cậu bé
khiến nó bẩm sinh không thích khóc, nhưng sau này nó phát hiện chỉ cần mình
khóc là sẽ được Tang Vô Yên và mọi người quan tâm hơn, thế là cũng bắt đầu dùng
chiêu này.
“Chảy máu à?”. Tô Niệm Cầm hỏi.
“Không”. Thằng bé nghẹn ngào nói.
“Trật khớp xương à?”. Tô Niệm Cầm lạnh lùng hỏi tiếp, hoàn toàn không cảm
thấy anh là người lớn còn Tiểu Kiệt là một đứa bé năm tuổi.
Tiểu Kiệt không biết “trật khớp xương” mà Tô Niệm Cầm nói nghĩa là gì.
“Có cử động được tay chân không?”. Tô Niệm Cầm không đủ kiên nhẫn để giải
thích.
“Có”. Thằng bé ấm ức khóc.
“Vậy là không sao rồi, đừng khóc nữa”. Tô Niệm Cầm không hề cúi xuống bế nó
lên, chỉ quay về chỗ ngồi làm tiếp việc của mình, đồng thời ra lệnh: “Tự mình
bò dậy, tốt nhất là đừng có khóc”.
“Tại sao không được khóc?”. Tiểu Kiệt bĩu môi, cố nén khóc, nó biết lời Tô
Niệm Cầm nói thông thường đều không thể làm trái.
“Em là đàn ông, đàn ông phải bảo vệ kẻ yếu, sao có thể muốn khóc là khóc
được”.
“Nhưng em là trẻ con mà”.
“Trẻ con á? Biết đi biết nói thì không thể coi là trẻ con nữa rồi”. Tô Niệm
Cầm phát biểu ý kiến: “Tô Quân Kiệt, nhớ cho kĩ em là đàn ông, trách nhiệm của
đàn ông nhà họ Tô là phải bảo vệ phụ nữ trong nhà”.
“Vậy em có thể bảo vệ chị Vô Yên không?”.
“Cô ấy thì không được, cô ấy nằm trong phạm vi quản lí của anh, em phải tìm
người khác”. Tô Niệm Cầm nhướn mày, tuyên bố.
“Ừm…”. Tiểu Kiệt khẽ nhíu mày nửa hiểu nửa không, đáp.
Tiếp đó Tang Vô Yên phát hiện, mỗi lần để Tô Niệm Cầm và Tiểu Kiệt ở riêng
với nhau, Tiểu Kiệt đều sẽ thay đổi một chút. Một lần, cô và Tiểu Lộ ngồi buôn
chuyện công ty bách hóa giảm giá, Tiểu Kiệt ngồi xem truyện tranh, một lúc sau
ngẩng đầu lên, nhìn ngó hai người họ sau đó ra vẻ cảm thán nói: “Haizz, phụ nữ
đúng là…”.
Còn có một lần, Tang Vô Yên nổi hứng định tắm cho Tiểu Kiệt, không ngờ
thằng bé từ chối, đứng nấp sau cửa nhất quyết không chịu cho cô vào: “Chị là
phụ nữ, em là đàn ông, sao chị có thể xem em tắm được”.
Tô Niệm Cầm ngồi ngoài hài lòng gật đầu.

