Kiều thê của tôi - Tiết tử
TIẾT TỬ
Đinh đông.
Thanh âm thanh thuý vang lên, chiếc
cửa tự động của siêu thi mini mở ra.
Một cô gái trẻ măng, xinh đẹp tuyệt
trần đi vào trong, đôi mắt sinh động, hai bím tóc đen nhánh buông thẳng ở bên
hông.
“ Hoan nghênh quý khách!” nhân viên
siêu thị cao giọng chào.
Nàng lấy cái giỏ bên cạnh cửa, bước
nhanh tới khu để tạp chí phía trước, nhặt một quyển tạp chí mới, một quyển tạp
chí kinh tế tài chính, một quyển tạp chí linh tinh, và thêm một quyển truyện
tranh nữa.
Rồi, nàng đi vào khu để lạnh, cầm
mấy bình đồ uống lạnh, thong thả hướng tới chỗ để đồ tạp phẩm.
Ba phút hai mươi lăm giây sau, nàng
chuyển đến khu mỹ phẩm phía trước, bỏ hộp phấn, giấy ướt, kem chống nắng, dầu
gội đầu, đôi tất lót, dao cạo… toàn bộ đều bỏ vào cái giỏ.
Đôi mắt nàng chuyển hướng nhìn, cuối
cùng dừng lại ở cái hộp nhỏ màu trắng hình chữ nhật. Ánh mắt sáng ngời, nàng
vội vàng quơ xuống dưới, giấu nó vào góc khuất nhất của cái giỏ.
Rồi, nàng hít một hơi sâu, đương đầu
nghênh đón gian nan mà khiêu chiến --
Tính tiền.
Tâm tình không yên, nàng đem cái giỏ
lên quầy tính tiền.
“ Xin hỏi có cần túi ni lông không
ạ??” thu ngân siêu thị hỏi.
“ Ách, dạ – được a. –”
Đinh đông.
Cửa tự động lại một lần nữa mở ra,
lần này vào là một đám nam sinh trung học, vừa đánh bóng rổ xong, quần áo đẫm
mồ hôi.
Tên trưởng nhóm động tác nhanh gọn,
cầm lọ nước khoáng, đứng ngay phía sau nàng, xếp hàng chờ tính tiền, một bên
vẫn hi hi ha ha vừa nói chuyện phiếm vừa đánh rắm.
Nhân viên siêu thị lấy từng món hàng
xoẹt qua cái bảng mã, hàng giống nhau thì bớt được thời gian tính, vì lúc cuối
nàng mới vơ lấy cái hộp giấy, nó lại bị nhét ở góc khuất nhất, nên cư nhiên thu
ngân quên tính tiền.
“ Cám ơn, tổng cộng là tám trăm ba
mươi hai đồng.” nhân viên siêu thị nói, đem tạp chí nhét vào trong túi ni lông.
Nàng cầm ví tiền, trong lòng lăn tăn
không thôi, trải qua vài giây cùng suy nghĩ đối chọi, cuối cùng nàng cố lấy
dũng khí, cầm cái hộp giấy ở góc giỏ ra phía trước.
“ A, thật có lỗi.” Nhân viên cửa
hàng đến lúc này mới phát hiện, cầm lấy hộp giấy soát qua bảng mã, cũng không
cố tình, vô ý mắt liếc nàng một cái, tuy rằng biểu cảm không thay đổi, nhưng
làm cho nàng nháy mắt đã đỏ mặt.
“ Đây là tôi giúp anh tôi mua, là
giúp anh tôi mua mà......” nàng thấp thỏm không yên, đôi má phấn đỏ bừng, cái
đầu nhỏ cúi càng thấp, chợt thốt lên lời nói dối, đổ toàn bộ điều không tồn tại
lên đầu ca ca.
Phía sau có một học sinh trung học,
mắt thực sự rất tinh, ngắm cái hộp giấy trong tay nhân viên cửa hàng, lại nhìn
thấy bộ dáng nàng quẫn cùng đang xấu hổ đến muốn chui xuống đất, liền mở miệng
trêu chọc.
“À há, bà chị, không phải bà
chị mua nhầm đấy chứ?” Hắn cười điệu bộ xấu xa. “ Bảo giúp anh mình mua, hẳn
là mua bao cao su nha? Sao lại thành que thử thai thế kia?”
Bốp!
Mặt nàng nóng ran.
Trước tiếng cười vang của bọn học sinh, nàng bỏ
ra tờ tiền trị giá ngàn đồng, xấu hổ lúng túng cầm que thử thai, nhét vào túi
ni lông đầy đồ, bất chấp lấy lại tiền thối lại cùng hóa đơn, nàng xoay người
chạy trối chết.

