Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp - Chương 01

Tên tôi là Diệp Hồng Kỳ, tôi thích Ninh Mặc.

Đã nhiều năm như vậy rồi, thích một cách đơn thuần nhưng cũng rất
quyết liệt, cho dù có đụng phải tường, thì cũng không cản nổi quyết tâm
thích hắn của tôi.

Hắn ta với tôi mà nói, giống như một thiên thần chói lọi, xa đến
không thể với tới, cho dù là ngửa đầu nhìn lên, cũng sẽ bị vầng sáng
chói lòa quanh người hắn làm cho lóa mắt, nói ngắn gọn, hắn chính là một
thứ chói lọi, luôn dẫn bước tôi trên con đường.

Hắn là hải đăng….

Hắn là ngọn đèn sáng…

Hắn là…

Hắn là tinh cầu cách tôi một triệu năm ánh sáng!

Tôi cùng với Hữu Bảo đứng trước cổng trường đã gần 30 phút, chỉ vì
muốn chờ đợi sự xuất hiện của hắn, từ lúc hắn tiến vào, cho đến khi hắn
bước qua tôi, chỉ ngắn ngủn có vài giây, nhưng tôi đã thấy thực thỏa
mãn.

Dưới ánh nắng mặt trời, hắn phi thường tuấn dật, dáng người cao ngất
của hắn, cho dù là một chiếc áo sơ mi vô cùng đơn giản, mặc vào cũng có
thể phong độ đến nỗi khiến người ta mê mẩn sững sờ.

Quả nhiên rất chói mắt, nhìn hắn lướt qua bên người, cả người tôi
không nhịn được mà run rẩy, nắm chặt tay ngẩng cao đầu, nhớ tới lời
tuyên bố trước kia của hắn, chỉ có thể dùng một loại đau xót kiểu nhà
chúng ta có con trai mới lớn, yên lặng đứng trong góc tối âm u dõi theo
bóng hình hắn.

Lúc đi đến chỗ ngoặt, đôi mắt đen của hắn ta chăm chú, như có như
không mà liếc về phía tôi một cái, khóe miệng cong lên một tia cười ảm
đạm, tôi lập tức hiểu ý, cả người nhích về phía ngoài cổng trường chỉ
chỉ, tôi và hắn từ trước đến nay đều là cái kiểu ngoài trường như huynh
đệ, trong trường tựa người dưng như vậy.

Đưa đẩy mặt mày một phen xong, hắn rũ mắt xuống, khóe miệng nhếch
nhếch, rồi sau đó lại nghiêng đầu nhìn qua, lại lướt qua tôi một chút,
lần này hoàn toàn quay đầu, không hề nhìn tôi, tươi cười một cách thản
nhiên tiếp tục nghe đám bạn học xung quanh ba hoa bốc phét

Nhưng mà tôi thì vẫn còn đang bị chìm trong trạng thái mênh mông, rất
lâu chưa khôi phục lại được…. Mỗi lần ánh mắt chạm nhau, tôi đều phải
một lúc lâu mới có thể hồi phục, tôi hy vọng từ trong đó có thể phân
tích ra chút gì, không phải tiểu thuyết đều nói sao, cái gì mà, chỉ cần
là ánh mắt của nam chính, tất nhiên luôn ẩn chứa một tình yêu mãnh liệt,
về phần là ánh mắt thế nào yêu ra sao, cái này chúng ta còn phải tự
mình cảm thụ sâu sắc mà phân tích, từng bước xâm nhập xâm nhập rồi lại
xâm nhập.

“Hồng Kỳ, con nhỏ ngốc ngếch này, mày tỉnh lại cho tao!” Đúng rồi,
tôi quên mất bên cạnh còn có một nhân vật cấp bậc tương đương cái bóng
đèn, bạn học Mạnh Hữu Bảo.

Hữu Bảo khí lực cực lớn, kéo lấy bả vai của tôi, chẳng khác nào nhào
bột, làm cho cả người tôi run rẩy, tứ chi vô lực, thật kỳ tích mà lôi
tôi từ trạng thái si mê trở về.

“Mày đúng là đáng khinh bỉ đấy, mày không biết hay sao, tên Ninh Mặc
kia hoàn toàn chỉ coi mày là chân chạy việc!” Mái tóc dài của cô nàng
vung lên, trừng đôi mắt to, chống nạnh giáo huấn tôi.

Tôi vò vò mái tóc ngắn, cười một cái lấy lòng nó, đơn giản có chút
chua xót mà tự hào nói: ”Nhưng mà Hữu Bảo, cả trường chỉ có một mình tao
có thể làm chân chạy việc cho hắn thôi đấy!”

Rất lâu trước kia, tôi chỉ biết, tôi đối với hắn, chỉ là một sự tồn
tại nhỏ bé, nhỏ bé đến mức hắn ta thường xuyên nhớ lầm tên tôi.

Người sau thương tâm, người trước khó chịu, tôi cũng sẽ làm như không
sao cả, nhún vai, xí, chạy việc thì có làm sao, “Cũng tốt, tao chính là
thích bị anh ấy bóc lột đấy!”

“Mày hết thuốc chữa rồi, Hồng Kỳ!” Cô nàng nhìn tôi đầy vẻ khinh bỉ,
vươn tay vỗ vào lưng tôi, tôi bị nó đẩy một cái mà lảo đảo hai bước.

“Bạn học Hữu Bảo, mày phải dùng con mắt tràn ngập tình yêu để nhìn
nhận việc này!” Tôi nghiến răng nghiến lợi kéo dài giọng: “Đọc theo tao
đây này: “Đây gọi là …hành động vì …Tình yêu…Yêu…!”

Cô nàng đáp trả tôi bằng một nụ cười lạnh, ném cái túi nilon đựng đầy
tập tranh tuyên truyền tôi đưa cho nó lúc nãy, xoay người bước đi, đúng
rồi, quên bổ sung một chút, tập tranh trong túi kia, là tập tranh quảng
cáo bạn học Ninh Mặc kinh nhờ tôi phát hộ miễn phí, nghe nói là một
người chị em họ nào đó của hắn mở triển lãm tranh.

Bình thường những chuyện như thế này, tôi đều dùng thái độ phi thường thụ sủng nhược kinh mà tiếp nhận.

Điểm này, hắn ta rất vừa lòng, chính bản thân tôi cũng vừa lòng, Cho
nên, bạn học Hữu Bảo nói không sai, tôi đúng là rất đáng khinh bỉ, dùng
cách bóc lột bản thân mình để đạt được mục tiêu.

Câu danh ngôn của mỗ nữ cố chấp chính là, phong thái của tôi đã muốn
thấp đến tận tâm trái đất rồi, hoa sen nở không ra, loại tự ngược kiểu
này đã thành thâm căn cố đế, sự sùng bái đối với Ninh Mặc hoàn toàn đã
trở thành phản xạ có điều kiện, hơn nữa đã không thể tự kiềm chế nữa
rồi, SO, tôi tự ngược, tôi tồn tại ╮(╯▽╰)╭!

“Nha, mày đúng là tự ngược cuồng!” Đôi với cái loại tự mình ghét mình
hơn nữa lại còn không biết mệt này, Hữu Bảo từng cực kỳ đúng trọng tâm
mà chốt một câu kết luận như trên!

Tôi thực sự xót xa trong lòng mà mỉm cười đón nhận cái kết luận của
nó ,= =|||, nói cũng chính xác, kỳ thực tôi thực sự là một đứa tự ngược
cuồng, chẳng những ngược tâm mà còn ngược thân nữa!

Tôi nhìn đồng hồ, ngồi xổm trước cổng trường học suốt nửa giờ, mới
thực sự hiện thân. Thời gian này cũng là do Ninh Mặc đặt ra, bình thường
mọi người tan được nửa giờ sau, hắn mới có thể gặp tôi.

Tôi cứ như vậy không biết chán, còn mơ tưởng đến một cuộc sống thú
vị, về phần vì sao lại phải thần bí như vậy, tôi chỉ hỏi qua hắn ta có
một lần.

Chỉ vẻn vẹn có một lần đó, hắn dùng giọng nói phi thường tán thưởng
mà khen ngợi tôi: “Hồng Kỳ, tôi thích sự khiêm tốn của cô, mỗi lần giúp
tôi làm nhiều chuyện như vậy, cũng không có kêu mệt, đều là vụng trộm
hẹn gặp tôi, không giống những người con gái khác mới làm chút chuyện đã
ầm lên cho tất cả mọi người biết!”

Một kẻ cúi đầu đã thành quen như tôi, rất ít khi có người nhiệt tình
khen ngợi như vậy, cho nên lập tức dâng trào, đối với vấn đề lúc trước,
tự nhiên cũng mặc kệ.

Tôi lặng lẽ vòng qua cổng chính, đi tới ngõ nhỏ phía sau cổng trường,
rón ra rón rén nhảy qua, tiện tay lấy khăn quàng cố trùm lên đầu để
tăng cảm giác thần bí, quả nhiên, nơi ngõ nhỏ u ám, thần nhân Ninh Mặc
đang đứng thẳng.

“Làm sao giờ mới đến!” Hắn nhíu mày, thấy tập tranh tuyên truyền
trong lòng tôi, hai lông mày nhíu lại càng sâu, “Còn chưa phát hết ?”

Tôi lập tức ưỡn ngực, dùng sức vỗ : “Yên tâm, đến buổi chiều nhất
định sẽ xong!” Vỗ ngực luôn là tín hiệu để biểu đạt sự trung thành của
mình, để bộc lộ trái tim trung thành của tôi, có vỗ ngực nhiều hơn nữa
cũng không sao cả, cho dù vỗ đến sưng lên, tôi cũng không thấy tiếc.

Cho nên cúp ngực của tôi luôn lúc lớn lúc nhỏ, thay đổi thất thường.

”Phát xong rồi thì buổi tối cùng nhau ăn cơm đi!”

Úi ? Đây là lần đầu tiên bạn học Ninh Mặc chủ động mời tôi ăn cơm
nha, tôi ngẩng đầu, cực kỳ kích động hỏi: “Chỉ có hai chúng ta sao?”

Hắn cười như không cười nhướn mày, giọng nói mang theo ý cười nói: “Đương nhiên… không phải! ”

Quả nhiên làm gì có chuyện tốt như vậy! Tôi sụp vai xuống, uể oải.

Hắn nhìn thấy tôi sụp vai xuống, thở dài, xoa xoa huyệt thái dương,
đột nhiên giữ lấy bả vai của tôi, dùng giọng nói phi thường chân thành
cổ vũ tôi: “Hồng Kỳ, tinh thần phấn khởi lên, tôi cần sự giúp đỡ của
cô!” Thấy tôi nhìn chằm chằm hắn không chuyển mắt, lại nói: “Hơn ba năm
nay, sự cố gắng của cô, sự đấu tranh của cô, tôi đều hiểu rõ!”

Sao? Tôi lập tức run rẩy mãnh liệt, tỉnh táo tinh thần, dùng một loại ánh mắt dư thừa sinh lực nhìn hắn.

“Cho nên, buổi tiệc tự phục vụ ở triển lãm tranh của Lâm Đạt. tôi chỉ
mời một mình cô giúp đỡ, tôi luôn luôn chỉ dùng người nhà! ” Hắn cong
khóe miệng, cười thực dịu dàng.

Lâm Đạt chính là người mà hắn gọi là em họ, nếu vậy tôi chẳng phải có
thể tự kỷ cho rằng, hắn đã chấp nhận tôi, coi tôi như người trong nhà
?!

Tôi lập tức phát huy sự ti tiện của mình, phi thường dâng trào bắt
lấy tay hắn: “Bạn học Ninh Mặc, buổi tối tôi nhất định sẽ phát huy tinh
thần của nữ chủ nhân! ”

Miệng của hắn khẽ giật giật, phủi phủi tay tôi mấy cái, rồi rụt tay lại.

Tôi lần đầu tiên thấy hắn cười e lệ đến như vậy, chẳng lẽ đây chính là thẹn thùng?

Tôi vụng trộm xoay người đi, trong lòng kích động, nhịn không được ở
trong lòng ngửa mặt lên trời cười một tràng, bạn học Ninh Mặc, tôi sẽ
đánh bại tòa thành băng giá trong lòng bạn! Đến lúc xoay mặt lại, tôi
nghiễm nhiên đã là một thục nữ đoan trang: “Ninh Mặc, buổi tối tôi sẽ cố
gắng!”

Hắn nhắm mắt lại, nhếch miệng, đột nhiên phát ra giọng nói mềm mại
trấn an tôi: “Diệp Hồng Kỳ. đây là lần cuối cùng tôi để cô phải vất vả
như vậy! Về sau sẽ không như vậy nữa! ”

Hả ? Đây xem như là lời tỏ tình sao, tôi chớp mắt, giậm chân một cái:
“Đáng ghét…” Giọng nói muốn bao nhiêu mất hồn có bấy nhiêu mất hồn.

Vẻ mặt của Ninh Mặc tựa như nuốt phải một con ruồi vậy, á khẩu không nói nên lời ngây cả người.

Bầu không khí xấu hổ khó mà nói thành lời đột nhiên lan ra giữa hắn
và tôi, tôi phản ứng lại, cười gượng một cái, vỗ vỗ cánh tay hắn ta, ra
vẻ không quan tâm lớn tiếng nói: “Mình đi rải truyền đơn, Ninh Mặc, buổi
tối gặp!”

“Ừm!” Hắn lần đầu tiên nhẹ nhàng lên tiếng ở phía sau tôi. Tuy rằng
tiếng nói rất nhỏ, nhưng lại khiến tâm hồn tôi rung lên, quay đầu nhìn
hắn, trong bóng tối, ánh mắt hắn mơ màng, mang theo vài phần hoang mang,
đang nhìn chăm chú về phía tôi.

Đây là lần đầu tiên hắn chủ động đáp lại tôi. tôi không khỏi có chút kinh hỉ, trái tim đập loạn nhịp một hồi.

Mãi một lúc lâu sau, tôi mới cố gắng khống chế nỗi xúc động trong
lòng, ra vẻ trấn định mỉm cười nhìn hắn: “Ninh Mặc, cám ơn cậu đã đáp
lại tôi một tiếng này!” Không chờ hắn phản ứng lại, tôi đã ôm lấy tập
tranh, chạy khỏi đó.

Tôi không dám quay đầu nhìn hắn, sợ hắn nói ra một lý do khác, thần
kinh của tôi tuy rằng có chút trì độn, nhưng tôi thật sự không chịu nổi
thất vọng một lần rồi lại thêm một lần.

Tôi rất sợ, sợ lại mất mát thêm một lần nữa, tôi sẽ không còn dũng khí theo đuổi hắn.

Phát xong tất cả đống tờ rơi đã là lúc cả phố lên đèn, trong mỗi tòa
nhà lớn đều phát ra những ngọn đèn ấm áp, tôi mỏi mệt không thôi, trong
lòng lại thoải mái vô cùng, đứng ở trên cầu vượt có một loại xúc động
muốn ngửa đầu mà hét thật to.

Ba ngàn tập tranh, tôi phát trong vòng một tuần, cuối cùng cũng xong
hết rồi, may mắn là không hổ thẹn, Ninh Mặc à Ninh Mặc, tôi thật sự đã
hiểu thế nào là mạng già còn phải bôn ba.

Bởi vì mệt mỏi, một tuần nay đầu tôi đều như phát sốt.

Không được, tôi vẫn chưa thể nghỉ ngơi được, tôi lắc lắc đầu, buổi
tối còn có một bữa tiệc tối còn cần tôi đi hỗ trợ, đây là chuyện Ninh
Mặc nhờ cậy tôi, tôi nhất định một chút cũng không thể lơi lòng, không
thể.

Năm giờ bốn mươi phút, đúng là thời điểm khó mà bắt được xe taxi, tôi
giơ tay lên, nhìn đồng hồ, khẽ cắn môi, liều mạng, tôi quyết định chạy
bộ một mạch thẳng đến nhà hàng.

Lúc tôi đến được nhà hàng, bên trong đã ồn ào vô cùng, quần là áo
lượt, cười cười nói nói, sàn đá kim cương chói lọi cùng với ánh đèn làm
cho tôi chưa kịp thích ứng nổi.

“Hồng Kỳ, cô tới chậm gần nửa tiếng! ”Ninh Mặc khẽ nhíu mày, không
giận mà uy, một thân Âu phục trắng như tuyết, dưới ánh sáng của ngọn
đèn, lại càng thêm nho nhã.

Tôi thở hổn hển, nhận lấy quần áo trong tay hắn, một hơi khoác lên bên ngoài quần áo của mình.

Ninh Mặc nhếch nhếch miệng, ra hiệu cho tôi đến bê khay rượu lên ,
“Hồng Kỳ, có muốn ăn chút gì đó rồi mới bắt đầu không ?” Giọng nói của
hắn thật mềm mại, nhưng lại không có một chút lo lắng.

Tôi bị sốt nhẹ nên miệng lưỡi khô khốc, một chút khẩu vị cũng không
có, vì thế lắc đầu, nói: “Có cần tôi gọi thêm người đến hỗ trợ hay không
?”

Nói chuyện có chút ngắc ngứ, đầu hơi bị choáng váng, tôi không khỏi xoa xoa huyệt thái dương.

Có lẽ là do vẻ mặt tôi thực sự mỏi mệt, hắn lộ ra một chút áy náy, im
lặng một lát, hắn thở dài thật sâu, hỏi ta : “Hồng Kỳ, vì sao cô…” Hắn
đang muốn nói cái gì đó, lại liếc thấy một người bạn đang lách đến gần,
lập tức trưng ra bộ mặt chẳng thèm để ý, xoay người qua chỗ khác, mỉm
cười: “Làm sao cậu lại còn có thói quen đứng ở góc tường nghe lén hả ?”

Tên kia bị bắt quả tang cũng chẳng thèm xấu hổ, đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn chớp chớp: “Ninh Mặc, bạn gái cậu đây sao ?”

Ninh Mặc giận dữ, nghiêng mắt liếc tôi một cái, cười lạnh: “Cô ta làm
sao có thể giống bạn gái của tôi? Cậu không phải là không biết yêu cầu
của tôi.”

Tôi cầm cái khay, đứng phía sau hắn, cảm thấy trống rỗng.

A ? Yêu cầu?

Tôi cũng không biết thì ra hắn còn có yêu cầu cho tình nhân trong
mộng ,cho tới giờ hình như tôi đều xem nhẹ việc này, vẫn một bên tình
nguyện theo đuổi Ninh Mặc.

Hắn bảo tôi đi hướng Đông, tôi tuyệt đối sẽ không đi hướng Tây.

Tôi nghĩ rằng liều mạng làm việc, lấy lòng hắn, rồi hắn cũng sẽ coi
trọng tôi, liếc mắt nhìn tôi một cái, lại quên mất thì ra hắn còn có
tiêu chuẩn kén vợ của riêng mình .

Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân của rào cản giữa hai chúng tôi ?

Vì thế, tôi liếm liếm môi, cầm lấy cái khay cẩn thận bước qua, chen
mồm hỏi: “Ninh Mặc, yêu cầu của cậu là gì, tôi nhất định có thể học theo
mà! ” Không ngại học hỏi kẻ dưới* luôn luôn là ưu điểm của tôi.

*Lấy từ một câu trong Luận Ngữ – Công Dã Trưởng: ‘Người thông minh hiếu học sẽ không ngại hỏi người dưới’.

Khuôn mặt của Ninh Mặc lập tức đỏ bừng, vẻ mặt giống như là siêu nhân
điện quang đang đánh quái thú mà không đủ điện lượng vậy, cả mặt đầy
bàng hoàng phẫn nộ.

Trái lại cái tên nãy giờ vẫn đứng nghe lén ở góc tường kia, lại cười
đến nước mắt lưng tròng, vỗ vỗ bả vai Ninh Mặc: “Ninh Mặc, mau nói cho
cô ấy đi, cái điều kiện mãi mãi không thay đổi kia của cậu!”

Tôi thật sự nhìn hắn một cách chăm chú, ánh mắt của hắn có chút lảng
tránh, thậm chí trên mặt còn có một tia thẹn quá thành giận.

Ước chừng 5 phút im lặng, sắc mặt của hắn càng thêm nặng nề, Ninh Mặc
lộ ra vẻ mặt khó chịu lại còn như kiểu bị ai nhục nhã, chỉ vào tôi,
lạnh như băng không kiên nhẫn nói: “Cứ như cô ta, lớn lên nam không ra
nam, nữ không ra nữ, thô lỗ thiếu gân, tiêu chuẩn chọn bạn gái siêu việt
của tôi, nếu mà áp dụng cho cô ta thì quá lãng phí! ”

Cho dù tôi có thiếu gân thật, cho dù tôi là Diệp Hồng Kỳ luôn tự thôi
miên chính mình, thì thể diện của tôi cũng không chịu được sự chỉ trích
sắc bén như vậy.

“Tôi nào có kém như vậy ?” Tôi cười gượng.

Ninh Mặc cười lạnh một tiếng, không thèm nể mặt nói: “Cô không kém,
chẳng qua cùng với tiêu chuẩn bạn gái của tôi là hai mặt đối nghịch,
không thể giống nhau!”

Đứa ngốc cũng có thể nhìn ra sự chế nhạo trong mắt hắn, tôi sửng sốt
ngẩn người, kinh ngạc ở một chỗ một hồi lâu. Bởi vì đả kích quá độ,
trong lòng ngược lại không cảm thấy đau đớn, chỉ còn lại một mảng trống
rỗng chua chát.

Nước mắt rơi không nổi, chỉ cảm thấy sức lực của toàn thân biến mắt tăm mất tích.

Một lúc lâu sau, tôi mới phản ứng lại, chịu đựng, lặng lẽ không nói
lời nào bưng chiếc khay lên, tính đem thời gian còn lại lãng phí cho
hết, gì thì gì cũng phải đến nơi đến chốn, người ta chướng mắt mình,
mình cũng phải lưu lại hình tượng đẹp một tí chứ.

Cho nên có thể nói, đôi khi ti tiện cũng là một phẩm chất tốt đẹp.

Nình Mặc dường như không lường trước được rằng tôi sẽ bình tĩnh được
như vậy, sau khi khôi phục lại thái độ bình thường, hắn có chút áy náy,
vẻ mặt vừa muốn nói lại thôi, ánh mắt lóe ra tia sáng nhìn thắng về phía
tôi. Một lát sau rốt cục nhịn không được, ôn tồn mở miệng nói: “Hồng
Kỳ, không phải nam nữ cũng có thể làm bạn bè sao, cô xem, giống như tình
cảm học trò giữa chúng ta, lúc đó chẳng phải tốt lắm?”

Cái gì kêu tình cảm học trò, cái gọi là tình cảm học trò chính là có
thể đùa giỡn, có thể mờ ám, nhưng lại vĩnh viễn không phá vỡ được một
lớp cửa sổ bằng giấy kia.

Bạn học Ninh Mặc, anh quá giảo hoạt đấy!

Cơ thể của tôi không chịu sự kiểm soát run lên từng đợt, bởi vì phát
sốt nên nóng dần lên, từ trán tôi lan ra toàn thân, cổ họng đau rát như
bị thiêu đốt, tôi thuận tay lấy ly rượu trên khay, nhấp một ngụm nhỏ từ
cái ly bằng thủy tinh, cảm thấy còn chưa đủ, dứt khoát một ngụm uống
cạn, rượu cocktail lạnh như băng theo cổ họng, một đường chảy xuống, ban
đầu là lạnh như băng cuối cùng lại thành nóng như lửa, làm cho ruột gan
của tôi nhất thời cũng nóng bỏng theo.

“Ninh Mặc, anh dựa vào cái gì mà cảm thấy tôi không đủ trình độ phù
hợp với tiêu chuẩn của anh! ” Cái tính không đụng vào tường không quay
đầu lại của tôi lại phát tác, giọng nói đột nhiên tăng lên nửa quãng.

Những người ở gần đó, đều ngừng nói chuyện mà tò mò nhìn về phía chúng tôi.

Ninh Mặc có chút xấu hổ, trên mặt cuối cùng không còn nụ cười nho nhã
nữa, khóe miệng của hắn thậm chí còn có chút vặn vẹo: “Hồng Kỳ, bình
tĩnh đi, đừng đem một tia khí chất cuối cùng của cô nuốt hết!”

Được rồi, thời khắc mấu chốt, sự hèn hạ của tôi vừa định phát tác một lần, vậy mà kỳ tích mà ổn định xuống.

“Phụt….” Cái tên nghe lén ở góc tường kia thế mà vẫn chết dí ở đấy,
nghe thấy Ninh Mặc nhỏ giọng tốt bụng khuyên giải tôi, lại nhịn không
được khẽ cười một tiếng, tôi trừng hắn một cái, khẽ cắn môi, quay đầu,
đem bốn chén rượu còn sót lại trên chiếc khay nốc hết vào bụng,

Không thể không nói, mấy thứ rượu nhập ngoại này khó uống chẳng khác
gì nước tiểu của ngựa, lúc bốc lên, so với Hạc Đỉnh Hồng còn mạnh hơn,
bóng người trước mắt đột nhiên biến thành ba.

“Anh cười cái gì hả! ” Tôi quay sang, có chút mê muội, liều mạng dùng ánh mắt trừng cái tên nghe lén kia.

Tên kia chống lại ánh mắt của tôi, đột nhiên xoay người sang chỗ
khác, đập tường cười sằng sặc : “Ninh Mặc, cậu tìm ở đâu được một đứa
thần kinh như thế vậy, cậu xem ánh mắt của cô ta kìa, thật là thú vị! ”

OMG, tôi dùng sức vỗ vào miệng mình, cảm thấy con mắt cứng ngắc
thoáng đảo rồi đảo, kỳ tích nha, bóng người nhất thời từ ba cái lại rút
về còn một.

Thực sự thú vị nha, tôi lại phát cho mình thêm mấy bàn tay nữa, nhìn
bóng người không ngừng biến thân, tâm tình tốt hắn lên. Nếu thêm vài
ngọn đèn hiệu ứng đặc biệt, cảm thấy tôi một mình cũng có thể đóng vai
Ultraman.

“Đủ rồi , Hồng Kỳ! Đừng đánh nữa! ”

Tôi giương mắt lên, nhìn chằm chằm bàn tay to đang nắm lấy cổ tay
tôi, lại nhìn đến người đang nói chuyện với tôi, Ninh Mặc nho nhã, Ninh
Mặc tuấn dật, bóng người từ một chia làm hai, từ hai lại phân làm bốn….

“Tế bào phân liệt ?? Để tôi đánh cho trở về! ” Tôi giãy dụa, một cái
tát đáp trên mặt hắn, xong, cuối cùng cũng khôi phục thành một Ninh Mặc.

Sắc mặt của hắn sa sầm, những vẫn cố ẩn nhẫn. Tôi đương nhiên biết
thừa, Ninh Mặc trước mắt chính là kiểu Bạch mã hoàng tử còn sót lại trên
đời này, những chuyện mất mặt như thế này, từ trước đến nay cũng chỉ có
Diệp Hồng Kỳ tôi đây đi làm mà thôi.

“Thực xin lỗi, trượt tay, đánh nhầm hướng!” Tôi cúi đầu trước hắn,
đầu óc càng trở nên choáng váng kinh khủng, giãy dụa cởi bộ đồ trên
người, nhét vào tay cái tên đang đứng nghe lén ở góc tường kia.

“Tôi chắc không thể nào hỗ trợ được gì nữa, về trước! ” Vài chén rượu
vào bụng, có lẽ là hàm lượng nước được bổ sung, tôi trong nháy mắt lại
có loại xúc động muốn rơi lệ, tôi lắc lắc đầu, đem nước mắt nuốt trở về,
hai tay run rẩy nắm chặt cái bàn trước mặt.

“Hồng Kỳ, nếu chưa tìm được đơn vị thực tập, đến Tường Thực đi! ” Hắn
giống như đang thương cảm, lại càng giống như đang bố thí, Tường Thực
là công ty của gia tộc họ Ninh, rất lớn, rất hoa lệ, tuy rằng trước kia
tôi cũng từng mơ sẽ đến Tường Thực làm việc, nhưng mà tất cả những thứ
này hôm nay, đã khiến tôi đánh mất đi ước nguyện đến Tường Thực làm việc
ban đầu.

“Nhưng mà, Hồng Kỳ, có mấy câu tôi phải nói rõ, tôi không muốn làm cô
chậm trễ thêm nữa, kỳ thật tôi sẽ không yêu mến cô gái như cô, cho nên,
không cần lại theo đuổi tôi nữa!”

Khốn nạn, tôi chống xuống bàn, vũ trụ nhỏ trước ngực quay cuồng, Ninh
Mặc! Tôi là loại con gái như thế nào, có cần phải sắc bén như vậy không
? Nói chuyện có cần thẳng thắn như vậy sao!

Lật bàn, rít gào, hành hung….Những cảnh tượng bạo lực ở trong đầu tôi
quay cuồng mấy lượt, tôi nhắm mắt lại, hít sâu, sau đó chậm rãi mở mắt,
bình tĩnh xoay người nhìn hắn, quyết định dùng khí chất cường đại của
con người mình áp chế hắn.

“Ninh Mặc…”

Hắn chẳng thèm để ý mà nhìn tôi, lông mày khẽ nhướn lên.

Tôi mỉm cười, bước về phía hắn, đung đưa, vươn tay chạm vào gương mặt của hắn, trên mặt vẫn còn in dấu năm ngón tay của tôi.

“Có đau không ?” Tôi cực kỳ dịu dàng nhìn hắn, thổn thức không thôi,
khuôn mặt trắng nõn như vậy, sao có thể có chút tì vết được chứ!

Hắn mấp máy môi, con mắt đen láy, mang theo hoang mang nhìn về phía tôi, nhưng không có đáp lại.

“Anh không đau, tôi đau! ” Tôi duỗi ngón tay, chỉ chỉ vào lồng ngực của mình, đôi mắt đã bắt đầu cay cay.

Hắn trầm mặt nhìn tôi: “Diệp Hồng Kỳ, cô đừng khóc, tôi ghét nhất nhìn thấy con gái khóc! ”

Khóc cái đầu anh, chỉ bằng anh cũng đủ để cho tôi khóc sao, tôi nấc
lên một cái, tiếp tục nói: “Anh nghĩ rằng tôi sẽ nói gì cơ, đau lòng vì
thất tình sao, bệnh thần kinh, tôi muốn nói là mỗi ngày thề cam đoan với
anh, vỗ ngực đến phát đau! ”

Cho nên, từ nay về sau tôi tự do, tiện cách muốn thăng cấp lên nhân cách!

Hắn sững sờ thật lâu, lạnh lùng nhếch miệng: “Thứ hai cô có thể đến
Tường Thực thực tập, đây là sự đền bù cuối cùng tôi có thể cho cô, dù
sao cô như vậy, nhất thời khó tìm được việc làm, không phải sao ?”

Tôi cáu, cười ha ha: “Tôi Diệp Hồng Kỳ chưa bao giờ thích dùng hàng
thứ đẳng, tôi không muốn vào Tường Thực, tôi muốn đến Thiên Duyệt, Tường
Thực cấp bậc thấp! Không phải phẩm vị của tôi.” Thiên Duyệt là đối thủ
một mất một còn của Tường Thực, cũng là tập đoàn đứng đầu thành phố A.
So với Tường Thực, quy mô của Thiên Duyệt lớn hơn tuyệt đối không chỉ là
một chút.

Tôi dừng lại một chút, hất cằm lên nói với hắn:

“Còn nữa, anh không cần đền bù tổn thất cho tôi, tôi thích anh là
chuyện của mình tôi, mắc mớ gì tới anh ?” Tôi nghiêng đầu, nhìn dấu tay
hồng hồng trên mặt hắn, càng nhìn càng hung ác, không nhịn được cười một
tiếng: “Không đụng tường Nam không quay đầu, chưa thấy quan tài chưa đổ
lệ, Ninh Mặc, anh yên tâm đi, hôm nay, tôi đụng phải tường Nam, cũng đã
thấy quan tài, từ nay về sau sẽ không quấn quít lấy anh nữa đâu! ”

Hắn hé miệng mặt không biểu tình nhìn tôi, một lúc sau, lạnh mặt đáp: “Tốt nhất là như thế! ”

Quả nhiên là tốt nhất, đối với hắn tốt, đối với tôi chẳng phải là một loại giải thoát sao ?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.