Chuyện Xảy Ra Ở London - Chương 08 - Part 02

Chương Tám

“Khi tôi mười một tuổi - đúng ra là
sinh nhật mười một tuổi – tôi đã tổ chức một buổi tiệc - cả Winston nữa - và
tất cả trẻ con ở đây đều được mời đến. Tôi nghĩ đấy là một lời mời mà chẳng đứa
nào lại không thích cả. Thế mà, có một đứa con gái - thậm chí tôi cũng không
nhớ tên là gì nữa – thốt ra những lời lẽ quá đáng với Miranda. Tôi không nghĩ
trước đó Miranda biết mọi người không thấy cô ấy xinh xắn. Tôi biết mình cũng
không biết điều đó.”

“Trẻ con mà, có lúc cũng ác ý vậy,”
anh lẩm bẩm.

“Ừ, người lớn cũng thế mà,” nàng
tươi tỉnh nói. “Dù sao cũng chỉ là điều vụn vặt thôi. Đấy chỉ là một trong vô
vàn kỷ niệm tôi còn nhớ được.”

Họ ngồi im không nói gì một lúc,
nhưng rồi anh lên tiếng, “Cô chưa kể xong mà.”

Nàng quay sang anh vẻ bất ngờ. “Ý
ngài là gì?”

“Cô chưa kể xong chuyện,” anh nhắc
lại. “Thế cô đã làm gì?”

Nàng hé môi.

“Tôi không thể hình dung được cô lại
chịu để yên đâu. Ngay cả ở tuổi mười một, cô cũng không thể không làm gì được.”

Một nụ cười chầm chậm nở ra trên
khuôn mặt nàng, rạng rỡ hơn... rạng rỡ hơn... cho đến khi nàng có thể cảm thấy
được nó trên má, rồi môi, và tim. “Tôi nhớ rằng mình đã cãi nhau một trận với
con nhỏ đó.”

Anh nhìn nàng với ánh mắt lạ lùng
chứa chan tình thân. “Cô bé đó vẫn được mời đến dự tiệc sinh nhật cô những lần
sau chứ?”

Nàng vẫn đang cười. Cười thật tươi.
“Tôi không nghĩ vậy.”

“Tôi cược là cô đó không bao giờ
quên tên cô được.”

Olivia cảm thấy niềm hân hoan tỏa
rạng từ trong tim. “Tôi cho là vậy.”

“Và bạn cô, Miranda thôi không bị
nhạo báng nữa kể từ hôm đó,” anh nói. “Cưới bá tước tương lai của dòng họ
Rudland cơ mà. Có người đàm ông nào hơn thế ở quận này đâu?”

“Phải. Làm gì có chứ.”

“Đôi khi,” anh trầm ngâm, “ta có
được những gì ta xứng đáng được nhận.”

Olivia ngồi bên anh, không nói gì
nhưng trong lòng rộn ràng niềm vui. Rồi nàng đột ngột quay sang anh lên tiếng,
“Tôi là một người cô tận tụy đấy nhé.”

“Vợ chồng anh trai cô có con rồi à?”

“Một bé gái. Caroline. Con bé là thứ
tôi yêu thích nhất trên đời này đấy. Đôi khi tôi nghĩ mình chỉ muốn ăn nó mất
thôi.” Nàng nhìn sang anh. “Ngài cười gì vậy?”

“Giọng cô.”

“Giọng tôi làm sao?”

Anh lắc đầu. “Không biết nữa, nhưng
nghe như… như… tôi không biết nói sao, gần giống như cô đang đợi món tráng
miệng vậy.”

Nàng khúc khích cười. “Tôi sẽ phải
học cách thương yêu sao cho đều đây. Họ chuẩn bị có thêm đứa nữa.”

“Chúc mừng cô.”

“Tôi không cho là mình thích trẻ
con,” Olivia mơ màng “nhưng quả thực là tôi yêu cô cháu gái của tôi chết đi
được.”

Nàng lại lặng im không nói gì, trong
đầu nghĩ thật dễ chịu khi ngồi cùng một người mà nàng không cần lúc nào cũng
phải nói. Nhưng rồi dĩ nhiên nàng lại nói, bởi lẽ nàng không bao giờ có thể im
lặng lâu được.

“Ngài nên đi Cornwall thăm chị gái
đi,” nàng bảo. “Để còn gặp đàn cháu nữa chứ.”

“Ừ,” anh đồng ý.

“Gia đình rất quan trọng.”

Anh im lặng hơi lâu hơn nàng tưởng
rồi cất tiếng, “Phải, đúng vậy.”

Không hoàn toàn như thế. Trong giọng
anh có gì đó không thành thật. Hoặc có lẽ là không phải vậy. Nàng hy vọng không
phải vậy. Thật thất vọng biết mấy nếu hóa ra anh là loại đàn ông không quan tâm
đến gia đình.

Nhưng nàng không muốn nghĩ về điều
đó. Không phải bây giờ. Nếu anh có lỗi lầm gì, hay bí mật gì, hay bất kỳ chuyện
gì nằm ngoài những gì nàng trông thấy ngay tại lúc này, nàng cũng không muốn
biết.

Không phải tối nay.

Dứt khoát là không phải tối nay.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.