Chuyện Xảy Ra Ở London - Chương 01 - Part 02

Chương Một

Nhưng rồi Geoffrey phát bệnh sốt và
qua đời. Đương nhiên người vợ góa của anh ta không thể có thêm con và do vậy
chẳng có người nối dõi để cứu tước vị bá tước khỏi bị rơi vào tay Sebastian
Grey. Bá tước góa vợ đã lâu phải gánh trách nhiệm cho ra đời một người thừa kế
mới cho tước vị đó và rốt cuộc là giờ đang lang thang khắp nẻo đường London
hòng tậu lấy một bà vợ.

Thế có nghĩa là thiên hạ chẳng biết
nghĩ sao về Sebastian. Cậu ta hoặc sẽ là anh chàng thừa kế điển trai có sức
quyến rũ chết người cho tước vị bá tước lâu đời và hưng thịnh, trong trường hợp
này không có gì phải nghi ngờ việc cậu ta là giải thưởng lớn nhất trong chợ hôn
nhân; hoặc sẽ là anh chàng điển trai có sức quyến rũ chết người chẳng được mảy
may thừa kế gì cả, trong trường hợp này thì cậu ta có thể là cơn ác mộng tồi tệ
nhất cho các quý bà quý cô đã lập gia thất.

Dẫu vậy cậu ta vẫn được chào đón ở
mọi nơi. Và đương nhiên tỏ tường mọi sự trong giới thượng lưu ở London.

Đó là lý do tại sao Harry biết cậu
ta sẽ có câu trả lời cho câu hỏi “Bá tước Rudland có ái nữ không?”

Sebastian nhìn anh với vẻ mà đa phần
mọi người coi là chán chường nhưng Harry biết thế có nghĩa là, Đồ ngốc.

“Đương nhiên rồi,” Sebastian trả
lời.

Harry quả quyết rằng thế nào trong
câu trả lời đó cũng mang hàm ý”đồ ngốc.”

“Sao hả?”Sebastian hỏi.

Harry liếc thật nhanh về phía cửa sổ
nhà hàng xóm, biết là cô ta không còn ở đấy. “Cô nàng tóc vàng phải không?”

“Rất vàng.”

“Khá xinh?”

Sebastian cười tinh quái. “Hơn thế
nữa, theo hầu hết mọi chuẩn.”

Harry nhíu mày. Cái quái quỷ gì
khiến ái nữ nhà Rudland cứ theo dõi anh sát sao đến thế?

Sebastian ngáp không buồn lấy tay
che miệng, mặc Harry bắn sang cậu ta tia nhìn bực bội. “Sao tự nhiên quan tâm
vậy? “Harry bước về phía cửa sổ, nhìn qua cửa sổ nhà cô ta, giờ anh đã biết đó
là ô cửa trên tầng hai, cái thứ ba tính từ bên phải. “Cô ta theo dõi anh.”

“Tiểu thư Olivia Bevelstoke theo dõi
anh,” Sebastian nhại lại.

“Tên cô ta đấy à?” Harry lẩm bẩm.

“Cô ta không theo dõi anh đâu.”

Harry xoay người lại, “Em nói gì
cơ?”

Sebastian so vai hết sức khiếm nhã.
“Tiểu thư Olivia Bevelstoke không cần anh.”

“Anh có nói cô ta cần anh đâu.”

“Cô ta có đến những năm đám cầu hôn
vào năm ngoái, và con số hẳn đã gấp đôi nếu cô ta không kịp thời ngăn chặn
nhiều quý công tử trước khi bọn họ tự biến mình thành trò hề.”

“Với một người luôn bô bô cái miệng
nói ta không thèm quan tâm như chú mà biết về giới thượng lưu như vậy là nhiều
đấy.”

“Em đã nói không quan tâm à?”
Sebastian vuốt vuốt cằm ra chiều trầm ngâm. “Mình thật là hay nói đùa”

Harry đưa mắt lườm cậu em họ, rồi
đứng lên bước đến cửa sổ. Giờ anh có thể thoải mái làm thế vì không bị tiểu thư
Olivia theo dõi nữa.

“Có gì hay ho sao?” Sebastian lẩm
bẩm.

Harry giả tảng như không nghe thấy,
xoay nhẹ đầu sang bên trái để thừa dịp liếc mắt sang bên cửa sổ nhà cô ta.
Nhưng cô ta đã vén rèm ra nhiều hơn thường lệ, và nếu mặt trời không làm lóa
kính cửa thì anh đã có thể nhìn rõ vào tận phòng cô ta. Chắc chắn là rõ hơn bao
giờ hết.

“Cô ta có ở đấy không?” Sebastian
hỏi giọng luyến láy đầy châm chọc. “Cô ta có theo dõi anh ngay lúc này không?”

Harry quay người lại, rồi ngay lập
tức tròn mắt khi trông thấy Sebastian khua khoắng hai tay loạn xạ, những ngón
tay uốn éo kỳ cục hệt như thể cậu ta đang cố xua đuổi ma.

“Chú đúng là tên ngớ ngẩn,” Harry
nói.

“Nhưng mà là một tên ngớ ngẩn đẹp
trai,” Sebastian đáp trả, lập tức quay trở lại dáng điệu trễ nải. “Và có sức
hấp dẫn kinh hồn nữa chứ. Nó giúp em thoát khỏi không biết bao là nhiêu là rắc
rối đấy.”

Harry xoay người lại, hững hờ tựa
người bên khung cửa sổ. “Sao tự nhiên hôm nay rồng đến nhà tôm thế nhỉ?”

“Em rất muốn bầu bạn với anh.”

Harry kiên nhẫn đợi.

“Thế anh nghĩ em cần tiền chắc?”
Sebastian thử.

“Thế nghe khả dĩ hơn nhiều, nhưng
theo như anh biết từ nguồn tin đáng tin cậy nhất thì thứ Ba tuần trước chú đã
làm nhẹ đi cái ví của Winterhoe những một trăm bảng cơ mà.”

“Thế mà anh nói anh không tin mấy
lời ngồi lê đôi mách.”

Harry nhún vai. Anh để tâm khi
chuyện thiên hạ đồn có dính dáng đến mình.

“Hai trăm, em cho anh biết luôn. Có
khi còn hơn thế nếu anh trai của Winterhoe không đến lôi hắn ta về.”

Harry không bình luận gì. Anh không
ưa gì Winterhoe và anh trai hắn, nhưng anh không khỏi thương cảm cho họ.

“Xin lỗi,” Sebastian nói, hiểu được
chính xác sự im lặng của Harry. “Ông cu con đâu rồi?”

Harry liếc nhìn lên trần nhà. Cậu em
Edward vẫn còn trên giường, hẳn là đang ngủ vì tối qua ăn chơi quá đà. “Vẫn còn
tức anh lắm.”Anh so vai. Nguyên do duy nhất Harry chuyển đến London là để giám
sát cậu em, và Edward ghét chuyện bị ông anh quản thúc. “Lớn lên chút nữa nó sẽ
hiểu thôi mà.”

“Dạo này anh là quỷ dữ hay vẫn là
người đấy?”

Harry khẽ cười. “Chắc là người.”

Sebastian ngồi trễ nải hơn trên ghế
và so vai. “Em thì thích là quỷ dữ hơn.”

“Hẳn sẽ có một vài người bảo chú
không cần phải mong cầu điều đó,” Harry lầm bầm.

“Nào, nào, ngài Harry,” Sebastian
phải đối. “Em chưa bao giờ cám dỗ cô nàng ngây thơ nào cả.”

Harry thừa nhận câu nói đó bằng một
cái gật đầu. Hoàn toàn ngược lại với dáng điệu bên ngoài, Sebastian vẫn sống
theo những nguyên tắc đạo đức nhất định. Những nguyên tắc đó không phải đa số
đều nhận thấy, nhưng dù sao cậu ta vẫn có. Và nếu cậu ta từng ve vãn một trinh
nữ, chắc chắn là cậu ta không cố ý làm vậy.

“Nghe nói tuần trước anh nện cho gã
nào đó nhừ đòn,” Harry nói.

Harry lắc đầu vẻ khinh bỉ. “Hắn sẽ
ổn thôi.”

“Em đâu có hỏi chuyện đó.”

Harry quay người lại lúc đang đứng
bên cửa sổ để có thể đối diện Sebastian. “Thực ra chú đâu có hỏi gì.”

“Thì thế vậy,” Sebastian nói với vẻ
nhượng bộ quá mức. “Sao anh lại dần tên chíp hôi đó ra cám thế?”

“Làm gì có chuyện ấy,” Harry nói vẻ
khó chịu.

“Nghe nói anh đánh hắn bất tỉnh mà.”

“Ấy là do hắn tự bất tỉnh thôi,”
Harry lắc đầu khinh bỉ. “Hắn say không còn biết gì. Anh đã đấm vào mặt hắn một
cái. Cùng lắm anh chỉ làm hắn ngất sớm mười phút thôi.”

“Anh đâu có bao giờ đánh ai vô cớ
thế,” Sebastian hạ giọng, “ngay cả khi hắn ta nốc quá nhiều rượu.”

Harry nghiến chặt hàm răng. Anh
không tự hào gì nhưng cũng không thấy hối tiếc về chuyện hôm đó. “Hắn làm một
người khó chịu,” anh nói như rít qua kẽ răng. Và đó là tất cả những điều anh
định nói. Sebastian biết anh đủ rõ để có thể hiểu thế có nghĩa là gì.

Sebastian gật đầu tư lự rồi thở dài
đánh thượt. Harry hiểu rằng thế có nghĩa là cậu ta sẽ thôi chủ đề đó, và anh
bước lại nơi bàn làm việc len lén đưa mắt nhìn về cửa sổ nhà láng giếng.

“Cô ta ở đó à?”Sebastian bất thình
lình hỏi.

Harry không giả vờ hiểu lắm. “Không.”
Anh ngồi trở lại bàn làm việc, tìm chỗ đánh dấu trên tập tài liệu tiếng Nga.

“Bây giờ cô ta có ở đó không?”

Không hiểu sao chuyện này đang nhanh
chóng trở nên nhạt nhẽo. “Seb…”

“Bây giờ đó?”

“Chú đến đây có chuyện gì?”

Sebastian ngồi ngây người một chút.”
Em cần anh đi cùng em tới buổi nhạc hội Smythe-Smith thứ Năm này.”

“Để làm gì?”

“Em hứa với một người là em sẽ đi,
và…”

“Chú hứa vớiai cơ?”

“Không quan trọng.”

“Quan trọng với anh, nếu anh buộc
phải tham gia.” Sebastian hơi đỏ mặt. Đó luôn là một sự kiện bất thường khiến
anh thấy thích thú. “Được rồi, bà nội em.Tuần trước bà đãdồn em vào thế bí.”

Harry rên rỉ.Anh có thể lờ đi nếu đó
là bất kỳ người phụ nữ nào khác. Nhưng đó là lời hứa với một người bà - anh
nhất định không được cự tuyệt.

“Thế anh đi chứ?” Sebastian hỏi.

“Ừ,” Harry nói kèm theo một tiếng
thở dài. Anh ghét những chuyện như thế này, nhưng ít ra tại nhạc hội người ta
không phải nói chuyện xã giao suốt cả buổi tối. Anh có thể ngồi ở ghế, không
nói gì, và nếu trông anh chán ngắt, thế thì, chắc người khác cũng thế.

“Tốt lắm. Liệu em…”

“Đợi một lát.” Harry quay sang cậu
ta vẻ nghi ngờ. Tại sao chú cần anh?” Bởi vì thực sự tài ngoại giao Sebastian
khôngthiếu.

Sebastian cựa quậy ra vẻ thiếu thoải
mái. “Em ngờ là bác em cũng sẽ có mặt ở đấy.”

“Chuyện đó khiến chú sợ từ khi nào
vậy?”

“Sợ gì chứ.” Seb ném sang anh ánh
nhìn bực dọc. “Nhưng bà nội có thể cố hàn gắn rạn nứt - Ôi, vì Chúa, chuyện này
có đáng không chứ? Thế anh có đi cùng không đây?”

“Đương nhiên rồi.” Bởi lẽ quả thực
không có điều gì phải lăn tăn cả. Nếu Sebastian cần anh, anh sẽ có mặt ở đó.

Sebastian đứng lên, và nỗi khổ sở
cậu ta vừa trải qua giờ đã biến mất, thay vào đó là thái độ hờ hững quen thuộc.
“Em nợ anh.”

“Anh đã không còn tính từ lâu rồi.”

Sebastian cười nhạo chuyện đó. “Để
em lên đánh thức ông cụ con cho. Ngay cả em còn thấy nằm trên giường vào giờ
này thật khó coi nữa là.”

“Cứ tự nhiên. Chú là điều duy nhất ở
anh mà Edward tôn trọng.”

“Tôn trọng?”

“Ngưỡng mộ,” Harry chữa lại. Edward
hơn một lần tỏ ra không tin rằng ông anh trai mà cậu thấy tẻ nhạt hết nước hết
cái có thể gần gũi với Sebastian, người cậu muốn bắt chước trong mọi chuyện.

Sebastian ngừng lại nơi cửa. “Bữa
sáng vẫn còn chứ?”

“Ra ngoài đi,” Harry nói “Và nhớ
đóng cửa đấy nhé.” Sebastian làm như được bảo nhưng cất tiếng cười giòn tan
vang khắp nhà. Harry gập duỗi ngón tay và nhìn bàn làm việc, nơi tập tài liệu
tiếng Nga vẫn nằm chỏng chơ đó. Anh chỉ có hai ngày để hoàn thành nó. Tạ ơn
Chúa vì cô gái kia - tiểu thư Olivia - đã ra khỏi phòng.

Và khi nghĩ đến cô ta, anh bất giác
nhìn lên nhưng không cẩn trọng như anh vẫn thường thế vì anh biết cô ta không
có ở đó nữa.

Nhưng cô ta đang ở đó thật.

Và lần này, chắc chắn cô ta biết anh
đã nhìn thấy cô ta.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.