Cưới Ma - Chương 59-60
CHƯƠNG 59 : TRIỆU TĨNH
Chiều nay mẹ Khúc Thiêm Trúc không đi làm, bà ở nhà nói chuyện
vói con gái. Cho đến giờ bà vẫn không biết Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh đã đi đến
nơi nào, bị sốc bởi chuyện gì để rồi khi quay về thần kinh trở nên không bình
thường thế này.
Vừa rồi chồng bà gọi điện nói rằng Triệu Tĩnh đã về Bắc
Kinh. Bà lập tức nghiến răng ken két, nghĩ bụng, gặp gã này nhất định bà phải
tính sổ với gã.
Hai mẹ con trò chuyện, rồi chợt có tiếng gõ cửa. Bà mẹ bước
ra. Triệu Tĩnh đến! Bà đứng ngây ngưòi, rồi bỗng nổi giận quát: “Triệu Tĩnh,
anh lôi con gái tôi đi đâu? Anh đã trở về ra sao? Anh hà hiếp hành hạ nó như thế
nào? Nó đã biến thành con bé dở ngưòi rồi, biết không?”
Triệu Tĩnh chỉ nhẹ nhàng nói: “Bác ạ... cháu xin lỗi, xin lỗi…”
Bà vẫn bực tức to tiếng: “Xin lỗi là xong hay sao? Vào đây!”
Triệu Tĩnh bước vào, Thiêm Trúc nghe thấy tiếng Triệu Tĩnh cô từ từ bước ra ngơ
ngác nhìn anh như vẫn đang trong mê: “Anh là ai ?...”
Thực tế hôm nay Triệu Tĩnh mới về đến Bắc Kinh, Thiêm Trúc từng
nói nhìn thấy anh ở ga tàu điện ngầm là sai, có lẽ chỉ là cô tưởng tượng như vậy.
Sau khi trở về anh lập tức gọi điện cho Thiêm Trúc nhưng cô tắt máy. Anh lại gọi
điện cho bố dượng Thiêm Trúc, mới biết cô đang có vấn đề thần kinh, nên anh vội
chạy đến.
Anh mỉm cưòi nhìn cô, nói: “Anh là Triệu Tĩnh!”
Mẹ Thiêm Trúc vẫn đang trong cơn nổi giận: “Nói đi, thế là
sao?” Rồi bà nói với con gái: “Con cứ để mẹ giải quyết.” Thiêm Trúc đờ đẫn nhìn
Triệu Tĩnh, hình như cô đang cố nhớ lại điều gì đó.
Triệu Tĩnh nói: “Bác ạ, chúng cháu đi du lịch, rồi bị người
ta khống chế, cháu vừa mới trốn về được.”
Bà mẹ cười nhạt: “Hừ! Anh phủi tay giũ sạch cả? Dù đúng là
thế, thì tại sao anh không báo công an, tại sao lại có người gửi cho chúng tôi
200.000 đồng? Đó là ai? Con gái tôi giờ đã hóa điên, tiền thì có ích gì? Dù đã
xảy ra chuyện gì, tôi chỉ muốn hỏi anh tại sao lúc đó anh không bảo vệ con gái
tôi? Anh luyện cơ bắp để làm gì! Còn anh thì an toàn, chẳng sao cả!”
Triệu Tĩnh nhỏ nhẹ: “Sự việc rất phức tạp, cháu sẽ nói chuyện
riêng với bác sau được không? Bây giờ nói thì không hay... cháu e Thiêm Trúc sẽ
bị kích động.” Mẹ Thiêm Trúc nói: “Nó đã hai lần chạy đến vùng tây nam tìm anh.
Nếu không được người tốt giúp đỡ thì chúng tôi đã mất con rồi, anh biết không hả?
Anh có biết không?” Bà vừa nói vừa nức nở khóc.
Triệu Tĩnh nhìn Thiêm Trúc, mắt anh cũng rơm rớm: “Sao Thiêm
Trúc dại thế, đi tìm anh làm gì? Nguy hiểm lắm!’’ Rồi anh quay sang nói với bà
mẹ: “Bác cứ để cháu nói chuyện riêng với Thiêm Trúc.” Bà nói: “Được! Nhưng tôi
và anh chưa nói xong đâu, nhớ đấy! Dù phải chờ bao lâu, anh cũng phải giải
thích với tôi cho ra nhẽ, anh đã đưa con gái tôi đi đâu…”
Triệu Tĩnh lo lắng nói: “Vâng, cháu hứa…” Rồi anh cầm tay
Thiêm Trúc dắt vào phòng của cô, khép cửa lại. Anh trào nước mắt, tay nâng
khuôn mặt cô lên: “Em có hiểu anh nói gì không? Anh là Triệu Tĩnh, em còn nhớ
không?" Thiêm Trúc mơ hồ nhìn anh.
"Lúc đó em làm thế đối với anh, hoàn toàn chỉ là bất đắc
dĩ, anh biết, anh không oán trách gì em…”
Thiêm Trúc vẫn ngây dại nhìn Triệu Tĩnh.
“Thực ra anh không chết, đó là... một trò đùa quái ác. Hôm
sau anh tỉnh lại, thấy mình đã bị đưa đến một nơi khác. Bọn họ không để cho anh
gặp em... Bây giờ thì ổn rồi, đã không còn nguy hiểm gì nữa.”
Thiêm Trúc vẫn như ngây như dại.
“Từ nay chúng ta sẽ sống thật tốt, anh sẽ chăm sóc em, em sẽ
chóng bình thường trở lại! Mà kể cả em cứ vẫn như thế này cũng không sao, anh sẽ
vẫn ngày ngày ở bên em, kể chuyện vui cho em nghe. Chúng ta sẽ không đi du lịch
nữa, chúng ta sẽ chỉ ở nhà cho yên ổn, chúng ta sẽ cùng nhau trò chuyện, cùng nấu
ăn, cùng đi dạo, cùng ngắm bầu trời...” Nói đến đây Triệu Tĩnh nghẹn ngào.
Thiêm Trúc vẫn mơ hồ nhìn anh.
“À, Thiêm Trúc, họ cho anh 800.000 đồng, những 800.000 đồng!
Chúng ta đã có kha khá tiền! Sáng nay anh đã chuyển vào tài khoản của em. Từ
trước đến nay em vẫn là người giữ tiền của chúng ta mà. Từ nay em thích mua gì
thì cứ mua. Miễn là em thấy vui, em chóng khỏe lại. Anh không cần gì cả, anh chỉ
muốn em vui.”
Thiêm Trúc vẫn ngây ngô nhìn anh.
“Tuần sau chúng ta kết hôn, được chứ? Những ngày vừa rồi
không thấy em, anh vẫn nghĩ phải mua cho em bộ áo cưới… chúng ta sẽ mua một bộ
áo cưới đẹp nhất Bắc Kinh! Em thích không? Nào, bây giờ chúng ta về nhà. Đã có
anh rồi, em không phải sợ gì hết…”
Thiêm Trúc lắc đầu. Cuối cùng cô cũng nói: “Tôi muốn tìm Triệu
Tĩnh.”
Triệu Tĩnh ngớ người ra, nước mắt tuôn trào: “Anh là Triệu
Tĩnh đây. Anh đã kể cho em nghe rất nhiều truyện cười, em còn nói là chúng chẳng
có gì đáng cười, em quên rồi sao?.,.”
Thiêm Trúc lập tức ngẩng đầu, sắc mặt có nét vui mừng. Triệu
Tĩnh cầm tay cô, từ từ bước ra. Anh nói với mẹ Thiêm Trúc: “Bác ạ, cháu đưa
Thiêm Trúc về nhà.”
Bà mẹ lập tức kêu lên: “Anh định đưa nó đi? Tôi đã đồng ý
chưa? Hả? Đã được tôi cho phép chưa? Nếu anh lại để con gái tôi đi mất thì
sao?”
Triệu Tĩnh nói: “Cháu hứa với bác, sẽ tuyệt đối không xảy ra
chuyện như thế nữa. Hiện nay Thiêm Trúc đã ở tình trạng này, bác không thể chăm
sóc được cô ấy đâu. Là chồng, chỉ có cháu mới có thể chăm sóc Thiêm Trúc mãi
mãi!”
Bà mẹ bỗng nín lặng. Rồi bà nhìn cô con gái, nói: “Thiêm
Trúc, con muốn về với anh ta hay muốn ở lại đây với mẹ?
Thiêm Trúc như một đứa trẻ, chỉ tay vào Triệu Tĩnh. Bà mẹ ngẫm
nghĩ, rồi nói: “Được, anh đưa nó đi, nhưng nếu anh lại xử tệ vói nó thì coi chừng,
tôi sẽ liều mạng với anh ngay!”
Triệu Tĩnh hứa: “Bác yên tâm.” Triệu Tĩnh dắt Thiêm Trúc bước
đi, rồi ra khỏi khu chung cư.
Anh không gọi tắc-xi. Tròi nắng đẹp, anh muốn dẫn cô đi dạo.
Thiêm Trúc ngoan ngoãn, lặng lẽ đi bên Triệu Tĩnh. Anh vừa đi vừa nói: “Thiêm
Trúc, em không thể xa Triệu Tĩnh, em yên tâm, anh sẽ đưa em đi tìm anh ta. Từ
nay,anh sẽ ở bên em, anh sẽ là người bạn rất trung thành; nếu chưa tìm ra, anh
vẫn mãi mãi đưa em đi tìm, vừa đi vừa kể chuyện vui cho em nghe, được không?”
CHƯƠNG 60 : TRƯỜNG THÀNH VÀ HỒ TIỂU QUN
Tối nay Trường Thành đã gặp Hồ Tiểu Quân đúng như lời nói của
ông thầy bói mù. Cô cõng cái giá gỗ, chầm chậm đi từng bước, vất vả đi đến gần
Trường Thành: “Nặng quá… anh vác hộ em một lúc...” Trường Thành choáng váng,
ngã vật xuống sàn bất tỉnh.
Không rõ sau đó bao lâu anh tỉnh lại, trời vẫn tối đen. Anh
nhìn thấy Tiểu Quân đang ngồi trên đi-văng vừa ăn quà vừa xem tivi. Màn hình hiện
lên bảng màu xanh đỏ ca-rô để hiệu chỉnh, chứ không có chương trình gì. Không
thấy cô đeo cái giá gỗ nữa. Trường Thành ngây người nhìn Tiểu Quân, không rõ đó
là người hay ma.
Tiểu Quân nhìn vào màn hình, nói: “Anh không sợ chết khiếp
chứ?” Giọng cô vẫn khàn khàn. Trường Thành nhận ra nét thù hận ghê gớm trong giọng
nói ấy. Trực giác mách bảo anh cô không phải là ma. Tại sao Tiểu Quân vẫn sống?
Cô trở về như thế nào, chắc chắn trong đó chứa đựng những bí mật phức tạp. Anh
không thể nghĩ ra.
Anh khẽ gọi: “Tiểu Quân…”
Tiểu Quân vẫn không nhìn Trường Thành, nói: “Em đã chết một
lần, anh chết ngất một lần, coi như hòa! Chúng ta chấm dứt quan hệ.”
Trường Thành quỳ sụp xuống đất, trào nước mắt: “Tiểu Quân
anh xin lỗi em! Chuyện đó là như thế nào, em nói cho anh biết, được không em?”
Tiếu Quân nhìn Trưòng Thành, nói: “Không có gì. Đó chỉ là cuộc
thử nghiệm. Anh vẫn nói rằng nếu em chết thì anh sẽ đi cùng em đúng không? Cuộc
thử nghiệm này là để xem trong thâm tâm anh, tính mạng em hay tính mạng anh
quan trọng hơn.”
Trường Thành lau nước mắt, không khóc nữa: “Em đã dựng nên tất
cả những chuyện này?”
Tiểu Quân cười lạnh lùng: “Em không rách việc như thế đâu.”
Trường Thành rất tò mò, hỏi: “Vậy thì là ai làm?”
Tiểu Quân đáp: “Rồi họ sẽ nói chuyện với anh và còn chi tiền
cho anh nữa. Em đã bị anh giết, dù sao cũng coi như đã chết một lần, họ đền bù
cho em 800.000 đồng; anh giết em, chắc sẽ bị dày vò cắn rứt, ngày mai anh sẽ được
đền bù 200.000 đồng.”
Trương Thành không ngớt chóp mắt: “Thật là bất ngờ…”
Tiểu Quân lạnh lùng: “Dù sao anh cũng không phải lẩn trốn nữa.”
Trường Thành đứng dậy, gượng gạo bước lại ngồi bên Tiểu
Quân: “Tiểu Quân hãy tha thứ cho anh. Từ nay chúng ta sẽ sống bên nhau suốt đời...”
Tiểu Quân tránh sang bên, rất bình tĩnh nói: “Anh ngồi xa
tôi ra. Chúng ta đăng ký kết hôn hơi sớm, giờ lại phải làm thủ tục... Đơn ly
hôn tôi đã soạn xong, đặt trên giường trong gian phòng dành cho trẻ nhỏ, tôi đã
ký rồi. Anh chịu khó ra ủy ban mà nộp.”
Trường Thành sững sờ, giọng nài nỉ: “Tiểu Quân, em hãy nghe
anh giải thích...”
Tiểu Quân ngắt lời: “Căn nhà này phải thuộc về tôi, các thứ
khác thuộc về anh tất. Bây giờ anh khỏi cần nói gì nữa, việc duy nhất anh nên
làm là ra khỏi nhà này ngay. Tôi phải tiếp tục xem tivi. Nếu anh muốn nghe tôi
góp ý điều gì, thì tôi mong anh sau khi ra khỏi đây, anh hãy đứng thẳng lưng,
suốt đời nên đứng thẳng cho ra dáng một người đàn ông, chứ đừng lấm lét thậm thụt
như hiện nay nữa.”
Trường Thành lại rơm rớm nước mắt: “Tiểu Quân, anh mong em
cho anh một cơ hội..."
Tiểu Quân bình thản nhìn Trường Thành, nói: “Ra đi!”
Trường Thành kêu lên: “Tiểu Quân!”
Tiễu Quân vẫn bình thản nhìn anh, nói: “Anh có ra không?”
Trường Thành còn định nói gì đó nhưng trước ánh mắt giá lạnh
của Tiểu Quân, anh nín lặng, đứng dậy rồi từ từ bước đi, ra đến cửa, anh sải bước
trở vào... và một lần nữa lại quỳ sụp xuống: “Tiểu Quân! Chúng ta là một đôi,
mãi mãi là một đôi! Gần đây công ty chúng ta gặp khó khăn sắp phá sản đến nơi,
nhưng nay chúng ta đã có tiền! Chúng ta gộp cả lại sẽ là một triệu! Rót tiền
vào thì lại cứu vãn được, sẽ rất nhanh biến thành hai triệu, ba triệu! Em sẽ có
cuộc sống của một nữ triệu phú! Tương lai tốt đẹp đang chờ chúng ta, Tiểu Quân!
Em đừng lạnh lùng như thế này nữa, em nghĩ xem trước đây anh đã rất tốt với em!
Anh là chồng em...”
Tiểu Quân vẫn lặng lẽ nhìn Trường Thành, nói: “Anh chớ hòng
toan tính 800.000 ngàn đó của tôi, trừ phi anh giết tôi một lần nữa! Anh không
đi chứ gì? Được, tôi cho anh ờ lại nốt đêm nay, sáng mai tôi đến dọn dẹp nhà cửa.
Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.”
Nói rồi Tiểu Quân nhảy xuống sàn, đi đôi bốt ngắn cổ màu
tím, rồi mở cửa bước ra.
Trưòng Thành gọi to: “Tiểu Quân!” Nhưng chỉ nghe thấy tiếng
cửa sập “rầm” một tiếng.

