Cưới Ma - Chương 22-23
CHƯƠNG 22: CHUYẾN ĐI XA LẮC
“Xịch…” tàu đã chuyển bánh. Được thôi, ít ra trước
khi đến ga xép tiếp theo, Khúc Thiêm Trúc vẫn trong tầm mắt của Lục
Lục. Cô rời chỗ ngồi, ra gọi điện cho Chu Xung. Cuối toa, chỗ tiếp
giáp với toa sau rung lắc khiếp quá. Có hai người đàn ông đang hút
thuốc lá, phun khói sặc sụa. Những ngôi nhà cũ kỹ cao thấp lo xô và
những đường sắt chằng chịt lướt nhanh ngoài cửa sổ.
Lục Lục gọi cho Chu Xung.
Anh gắt ầm lên: “Làm trò gì thế? Sao em không nghe
điện?”
Lục Lục bình tĩnh nói: “Em đã lên tàu, đi Quý
Dương.”
Chu Xung ngạc nhiên: “Em đi khỏi nhà mà không thèm bàn
với anh một câu đúng không?”
“Em phải đi theo cô ta ngay kẻo cô ta sẽ mất hút. Em xin
lỗi…”
“Xin lỗi cái gì? Anh sẽ bay đi Quý Dương ngay và chờ
em ở đó.”
“Anh… để làm gì?”
“Làm gì à? Quý Dương xa như thế, mình em đi rất nguy
hiểm.”
“Anh đừng đi. Em chưa biết mình sẽ xuống ga nào.”
Chu Xung im lặng.
“Em sẽ không sao đâu.”
“Nhớ thường xuyên liên lạc với anh, rõ chưa?”
“Được!”
“Phải hỏi rõ mã vùng địa phương, nếu có chuyện gì
thì bấm số đó và gọi ngay cho 110 là gọi được về Bắc Kinh.”
“Được.”
“Nên khẩn trương rồi quay về.”
“Vâng.”
… Cuộc gọi bỗng dưng bị ngắt đột ngột, Lục Lục
nhìn di động, thì ra là hết pin. Cô lập tức trở vào toa, nhìn khắp.
Không có ổ cắm điện. Gay rồi, cô đã mất liên lạc hoàn toàn với
người thân, trong khi đó lại đang phải ngồi giữa đám người không quen
biết trên một chuyến tàu xa lạ.
Cô lặng lẽ trở lại chỗ ngồi cách Khúc Thiêm Trúc
một hàng ghế, nhìn về phía cô ta. Cô ta vẫn còn đó, chỗ ngồi bên
cạnh vẫn bỏ trống. Người đàn ông to béo ngồi cạnh Lục Lục có vẻ
rỗi rãi, tìm cách bắt chuyện với cô: “Cô đi đâu?”
Lục Lục không muốn nói chuyện, sợ Khúc Thiêm Trúc
nhận ra giọng cô, cô nhanh trí chỉ tay vào mồm mình, lắc đầu tỏ ý
xin lỗi. Anh ta ngớ ra, không hiểu ý Lục Lục là họng đang đau hay là
bị câm, anh ta gật đầu, “vâng” một tiếng rồi ngoảnh nhìn ra cửa sổ.
Lúc này tàu đã ra khỏi thành phố, ngoài kia ruộng
đồng bát ngát đang vụ thu hoạch, đất đai trơ khấc như những mảng đầu
trọc của phạm nhân. Lục Lục nhớ lại cú phôn vừa nãy, cô thấy ấm
lòng. Cô vốn nghĩ Chu Xung ít quan tâm đến mình, nhưng lúc này đây, cô
thấy mình đã nghĩ sai về anh. Vào những lúc hệ trọng, Chu Xung chính
là người lo cho cô nhất. Cô thấy nhớ anh da diết, cảm giác nhớ nhung
này rất tuyệt nhưng lại khiến cô có một linh cảm chẳng lành: hay là,
sau chuyến đi này mình sẽ không thể trở về nữa?
Lục Lục lại nhìn Khúc Thiêm Trúc. Cô ta vẫn ngồi
đó.
Chuyến tàu này quá ì ạch. Cứ như chỉ dừng tại chỗ
và không ngớt rung lắc “lọc xọc… lọc xọc…”. Nó dừng lại ở mọi ga
xép, thả một số hành khách xuống ga, đón một số khác lên tàu, rồi
lại tiếp tục chạy. Nó như một cơ thể già nua không thể vận động
mạnh, thỉnh thoảng phải dừng lại để hít thở.
Lúc gần tối, trong toa tàu thoáng đưa mùi nước trà,
mỳ ăn liền, dưa chuột, rau cần xào… Khúc Thiêm Trúc không ăn tối, cũng
không đi vệ sinh. Lục Lục cũng vậy, không di chuyển, thỉnh thoảng cô
ngẩng đầu nhìn mái tóc Khúc Thiêm Trúc để biết rằng cô ta vẫn còn
đó.
Toa tàu chẳng khác gì một cái nôi khổng lồ, lúc
trời tối hẳn, anh béo ngồi bên cô nhắm mắt ngủ khì đầu tiên, ngáy
như sấm, hình như trong mũi anh ta lắp một bộ tăng âm cực đại. Tiếp
đó, rất nhiều người lần lượt gục xuống ngủ, chỉ còn lại một số
hành khách vẫn nói chuyện oang oang bằng tiếng địa phương.
Khúc Thiêm Trúc không ngủ, Lục Lục cũng cố mở to
mắt chống lại cơn buồn ngủ. Cô phải ở tư thế luôn sẵn sàng, rất có
thể Khúc Thiêm Trúc bất ngờ đứng dậy rồi xuống một ga nào đó. Đèn
trong toa tàu luôn bật sáng, chiếu rõ từng khuôn mặt bợt bạt đang ngủ
với các tư thế khác nhau, có người hé mắt, có người há mồm rõ to,
có người rụt đầu xuống dưới cổ áo, có người gục mặt xuống bàn…
Thời gian chầm chậm trôi đi, hầu hết mọi người đều
ngủ, chỉ còn hai người là Khúc Thiêm Trúc và Lục Lục vẫn thức, cả
hai đều nhìn vào gáy người ngồi phía trên. Không, có lẽ còn ba người
không ngủ. Đó là “người vô hình” đang ngồi cạnh Khúc Thiêm Trúc!
Con tàu đã chạy vào vùng núi, rồi chui qua các
đường ngầm. Hơn 2 giờ sáng thì tàu dừng ở một ga xép. Lục Lục nhìn
ra ngoài, cô nhìn thấy trên sân ga mờ tối treo hai chữ “Tương Phàm”,
thì ra đã đến địa phận Hồ Bắc.
Khách xuống tàu thì nhiều, khách lên thì ít, ghế trên
toa trống trải hơn. Con tàu tiếp tục chuyển bánh để đi về miền xa
xôi. Đêm về khuya tối đen như mực. Chợt Khúc Thiêm Trúc mở miệng, mấp
máy môi. Lục Lục thấy căng thẳng; hình như cô ta nói gì đó với
“người vô hình ngồi sát cửa sổ”, sau đó đứng lên đi thẳng. Cô ta định
xuống tàu hay sao? Lục Lục vội bám theo.
Cuối toa tàu có hai gian vệ sinh, Khúc Thiêm Trúc
không vào, mà bước sang toa liền kề. Lục Lục vội đuổi theo. Cô chạy
qua chỗ nối toa và sang toa kia, thấy hành khách ngồi ngổn ngang, đang
ngủ, ngáy ầm ầm. Không thấy Khúc Thiêm Trúc đâu nữa! Đi hết toa này
thì đến toa nhà bếp, hay là Khúc Thiêm Trúc đi ăn? Nhưng lúc này toa
nhà bếp đã đóng cửa từ lâu. Vả lại, cô ta không thể đi qua toa nhà
bếp nhanh đến thế.
Lục Lục từ từ bước về phía trước, quan sát các
khuôn mặt đang ngủ say dưới ánh đèn, tất cả đều xa lạ. Cô cúi xuống
nhìn, thấy một số người nằm co ro dưới gầm ghế, lấy giấy báo đắp
lên người; gầm ghế hơi tối nên không thể nhìn rõ. Lục Lục cố tìm
hồi lâu, không thấy bóng cái áo Jacket màu tím của Khúc Thiêm Trúc.
Cô đứng thẳng lên, băn khoăn. Bỗng cửa nhà vệ sinh mở “kẹt…”, Khúc
Thiêm Trúc bước ra! Lục Lục vội ngồi lên một ghế bỏ trống, lén nhìn
Khúc Thiêm Trúc. Cô ta đi trở lại chỗ ngồi. Thật khó hiểu, tại sao cô
gái rồ dại này phải sang toa khác để đi vệ sinh?
Lục Lục theo sau Khúc Thiêm Trúc trở về toa của
mình. Khúc Thiêm Trúc ngồi ngay ngắn ở chỗ cũ. Lục Lục cúi gằm
bước qua bên cô ta, rồi cũng ngồi xuống chỗ mình. Liệu cô ta sẽ xuống
ga nào? Càng đi xa Bắc Kinh, Lục Lục càng cảm thấy bất an.
Không biết chuyến tầu đã dừng lại ở bao nhiêu ga dọc
đường, lúc này trời đã tờ mờ sáng, Khúc Thiêm Trúc vẫn ngồi đó
bất động. Lại đến một ga nhỏ nữa, Lục Lục nhìn ra ngoài, thấy ba
chữ “Trương Gia Giới” dưới ánh dương buổi sớm. Tức là đã đến Hồ Nam!
Khách trên tàu càng thưa hơn, có rất nhiều chỗ trống, Lục Lục không
gượng nổi nữa, cô phải chợp mắt một lúc, nhưng lại sợ khi tỉnh lại
thì rất có thể Khúc Thiêm Trúc đã biến mất. Vậy sẽ thế nào? Nghĩ
đi nghĩ lại, cô đành nhờ anh béo ngồi bên cạnh vậy. Anh ta ngủ sớm
dậy sớm, đã đi đánh răng súc miệng, đây là cơ hội tốt, Lục Lục đi
sang gian rửa mặt, chờ anh ta xong việc rồi, bèn nói: “Anh ơi…”
Anh béo ngạc nhiên: “Cô nói được à?”
Lục Lục: “Tôi muốn nhờ anh một việc: cô gái ngồi ở
ghế số 7 là em gái tôi, thần kinh nó hơi thất thường, lát nữa tôi
chợp mắt một lúc, nhờ anh để ý nó hộ tôi, nếu nó xuống tàu thì
anh gọi tôi ngay, được không ạ?”
“Được, cô cứ ngủ đi.”
“Cảm ơn anh.”
Cả hai trở về chỗ ngồi. Anh béo cố ý bước quá lên
mấy bước nhìn Khúc Thiêm Trúc, rồi gật đầu với Lục Lục. Sau đó anh
ta chỉ vào chỗ sát cửa sổ, ý bảo Lục Lục cứ ngồi đó mà ngủ. Lục
Lục cười cảm ơn, rồi ngồi nhích vào trong, gục đầu xuống bàn, nhắm
mắt, đầu cô toàn là hình ảnh về mái tóc của Khúc Thiêm Trúc.
Cô ngủ một mạch, lúc tỉnh dậy thì đã quá trưa. Có
tiếng ngáy ầm ầm vang bên tai, cô ngoảnh sang nhìn thì thấy anh béo
đang ngả người trên ba chỗ trống bên cạnh, đầu ngả trên lưng ghế,
miệng há rõ to, anh ta đang ngủ say. Gay rồi, cô vội nhìn lên phía
trước. May quá, mái tóc Khúc Thiêm Trúc vẫn còn ở kia.
Lục Lục khẽ đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Cô không mang theo bàn chải đánh răng, cảm thấy mồn đắng ngắt, cô súc
miệng thật kỹ. Đầu óc dần tỉnh táo trở lại. Lúc này bụng cô réo
sôi. Đói. Nhân viên trên tàu chỉ dẫn cô đến toa nhà bếp cách đây một
toa. Cô vào đó ăn ngấu nghiến hai suất cơm.
Con tàu đi xuyên qua vùng rừng núi lạnh lẽo, ngoài
cửa sổ mờ mờ sương đục. Một số hành khách tay xách nách mang hành
lý bước về phía cửa to axe. Sắp đến một ga nào đó. Lục Lục vội
trở về chỗ ngồi, theo dõi Khúc Thiêm Trúc, cô ta vẫn bất động.
Lục Lục nhìn ra ngoài, tàu đã chạy đến Ngọc Bình,
tiến vào địa phận Quý Châu. Nó dừng lại chốc lát rồi tiếp tục lăn
bánh. Tàu mỗi lúc một vắng, càng đi vào vùng hẻo lánh, người càng
thưa thớt, cảm giác thê lương thực khó tả.
Ở đây chỉ toàn rừng núi cây cối rậm rạp um tùm,
chắn hết tầm nhìn từ mọi hướng; sương mù càng lúc càng dày dặc,
hình như vùng này biến thành một thế giới cực kỳ bí hiểm khó
lường.
Lẽ nào Khúc Thiêm Trúc định đi Quý Dương? Lục Lục hy
vọng sẽ như thế, vì đó là thành phố trung tâm, có sân bay; nếu có
việc khẩn, Chu Xung có thể lập tức bay đến. Cô rất lo Khúc Thiêm Trúc
sẽ xuống một ga xép vô danh nào đó…
Giọng phát thanh viên vang lên: “Hành khách chú ý, 19
giờ 14 phút sẽ đến ga Đồng Hoảng, vị nào sắp xuống ga nên chuẩn bị
xách hành lý. Chuyến tàu sẽ dừng ở ga Đồng Hoảng hai phút.”
Hình như cái tên “Đồng Hoảng” đã đụng đến một sợi
dây thần kinh nào đó của Khúc Thiêm Trúc, cô ta bỗng cựa quậy đầy vẻ
bất an.
CHƯƠNG 23: KHÁCH SẠN HỒNG PHÒNG
Giọng người phát thanh viên vừa dứt, Khúc Thiêm Trúc lập tức
trở nên lo lắng. Cô ta đứng lên rồi bước đến cửa sổ bên trái nhìn ra ngoài, rồi
lại ngoảnh sang cửa sổ bên phải nhìn ngó. Có vẻ như định xuống tàu. Rất có
thể lần trước cô ta và Triệu Tĩnh đã xuống ga nhỏ này! Tim Lục Lục đập thình
thịch.
Ngoài kia vẫn là rừng rậm nối tiếp. Tàu chạy them vài phút nữa
thì vào ga Đồng Hoảng. Khúc Thiêm Trúc đứng dậy bước nhanh ra cửa toa xe.
Hình như cô ta đang nóng lòng gặp một ai đó. Lục Lục cũng đứng dậy bước theo.
Xuống tàu. Lục Lục nhìn bốn phía, nhà ga này rất xập xệ, thềm
nhà gồ ghề nhấp nhô, các bậc thềm lở lói như những hàm răng sứt mẻ. Chỉ có một
nữ nhân viên nhà ga, trạc 30 tuổi, hơi béo, mặc bộ đồng phục bó chặt lấy người,
tay cầm cờ đỏ, rất tận tụy đứng đó làm việc. Chỉ có vài hành khách xuống tàu.
Lục Lục rất xa lạ đối với vùng này, còn Khúc Thiêm Trúc thì
tựa như “hướng dẫn viên”, Lục Lục chỉ còn cách theo sát cô ta, ra khỏi ga, phía
trước là một khoảng sân rộng. Có lẽ đây là một huyện lỵ. Sương mù khá dày không
thể nhìn xa, chỉ thấy gần cửa nhà ga có một sạp hàng treo biển nguệch ngoạc: Mỳ
đậu hoa Tuân Nghĩa, Phở thịt ngan Hoa Khê, Cá nấu dấm Khải Lý…Mùi các món ăn
nóng hổi bay xộc vào mũi Lục Lục, cùng các âm thanh lao xao giọng địa phương mà
cô không hiểu. Cô bỗng có phần xúc động thậm chí thấy hơi thích chuyến đi mạo
hiểm này. Khúc Thiêm Trúc đi một quãng…rồi dừng lại nhìn quanh, hình như cô ta
thấy băn khoăn. Một người lái xe tắc-xi tự do bước đến, chắc là hỏi cô ta định
đi đâu. Lục Lục không nghe thấy Khúc Thiêm Trúc nói gì, cô bèn bước lên gần chỗ
họ hơn một chút. Tiếng ồn trong nhà ga quá lớn, cô không thể nghe được họ nói
gì nhưng lại không dám tiến gần hơn nữa. Biết đâu Khúc Thiêm Trúc bất ngờ ngoảnh
lại và nhìn thấy cô.
Anh lái xe trao đổi gì đó với Khúc Thiêm Trúc, cuối cùng anh
ta lắc đầu, quay về xe của mình. Chỉ còn lại Khúc Thiêm Trúc tiếp tục nhìn
quanh bốn phía. Lục Lục đi vòng sang phía anh lái xe, vừa quan sát Khúc Thiêm
Trúc vừa hỏi anh ta: “Anh ơi, cô gái ấy vừa nói những gì với anh?”
Anh ta cảnh giác nhìn Lục Lục, nói bằng giọng địa phương: “Hỏi
làm gì?” Lục Lục bịa luôn: “Lúc nãy tôi quen cô ta trên tàu, tôi e cô ta là kẻ
lừa đảo.”
Anh lái xe nói: “Tôi hỏi cô ta đi đâu, cô ta nói muốn đến
khách sạn Hồng Phòng. Vùng này chỉ có hai khách sạn, nhưng không có
khách sạn Hồng Phòng. Con bé này không bình thường thì phải… Cô định vào
khách sạn không, tôi sẽ chở cô đến?”
“Không! Cảm ơn anh, tôi sẽ về nhà họ hàng”. Nói rồi Lục Lục
bước đi. Cô lẩn vào một đông người, đứng đó tiếp tục giám sát Khúc Thiêm Trúc.
“Khách sạn Hồng Phòng” là một đầu mối quan trọng.
Trời dần tối, các cửa hàng nhỏ đã lên đèn, ánh đèn chẳng
khác gì ma trơi trong màn sương mù mờ ảo. Khúc Thiêm Trúc đứng ở bãi rộng, hai
chân lần lượt đưa lên đưa xuống, làm động tác “dậm chân tại chỗ”, hình như đầu
cô ta đang đội một vật vô hình nặng trĩu, đến mực không nhấc chân lên nổi. Anh
lái tắc-xi ngồi trong xe quan sát, một số người đi qua bên Khúc Thiêm Trúc tò
mò nhìn cô ta, trong đó có vài người mặc trang phục rất sặc sỡ, chẳng biết họ
là dân tộc nào.
Lục Lục rất lo lắng. Hình như Khúc Thiêm Trúc đi đến đây là
hết đường, chưa biết tiếp theo sẽ làm gì? Đêm nay Lục Lục không thể không ngủ,
cô cứ phải đứng đây kèm cô ta hay sao? Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định chơi
bài ngửa, cô bước thẳng đến chỗ cô ta. Bước đến gần, Lục Lục thấy rằng Khúc
Thiêm Trúc không nhận ra mình.
“Thiêm Trúc!” Cô gọi to.
Cô ta vẫn dậm chân tại chỗ, chỉ thoáng nhìn Lục Lục rồi
lại đưa mắt nhìn xung quanh.
“Cô định đi đâu?”
“Khách sạn Hồng Phòng.”
“Nó ở nơi nào?”
“Khách sạn Hồng Phòng.”
Hồng Phòng, khách sạn Hồng Phòng…Lục Lục nghĩ ngợi rồi tiếp
tục hỏi: “Sao cô muốn tìm khách sạn Hồng Phòng?”
“Triệu Tĩnh ở đó.”
Cô ta nói Triệu Tĩnh đang ở đó!
Đang đứng trên miền đất lạ, trời thì sắp tối, sương mù dày đặc
như oan hồn không tan, thỉnh thoảng có một hai người không nhìn rõ mặt, trang
phục kỳ quái đi qua…câu nói của Khúc Thiêm Trúc khiến Lục Lục thấy rờn rợn. Cô
gượng cười, hỏi: “Anh ấy ở đó làm gì?”
Khúc Thiêm Trúc không đáp, tiếp tục nhìn bốn phía.
Lục Lục bỗng nói: “Được! Tôi dẫn cô đi, được chứ?”
Đôi mắt Khúc Thiêm Trúc ánh lên niềm vui, nói: “Cô là người ở
đây à?”
“Tôi sẽ dẫn cô đi tìm.” Nói rồi Lục Lục thử cầm tay Khúc
Thiêm Trúc, cô ta không từ chối, rồi đi theo Lục Lục. Tay cô ta giá buốt.
“Khách sạn đó tên là gì?”
“Khách sạn Hồng Phòng, khách sạn phòng đỏ.”
Lục Lục vừa đi dọc con phố vừa nhìn xung quanh: “Cô chắc chắn
nó ở đây chứ?”
“Đúng. Lần trước bọn tôi xuống tàu ở đây mà!”
“Sao hai người lại đến vùng này?”
Khúc Thiêm Trúc im lăng, Lục Lục nhìn cô ta. Cô ta tiếp tục:
“Phòng đỏ, phòng xanh, phòng hoa xanh đỏ…” đúng là lời của người điên.
Lục Lục lại hỏi: “Cô biết đây là nơi nào không?”
“Đồng Hoảng.”
“Đây thuộc tỉnh nào?”
Khúc Thiêm Trúc lại im lặng. Xem ra cô ta chỉ nhớ mỗi cái địa
danh Đồng Hoảng.
Mấy hôm trước sau khi nghe hai chữ cưới ma, cô ta bỗng hóa
điên. Một nơi hẻo lánh, lạc hậu, mây mù bao phủ, tiếng địa phương nghe lạ hoắc
như thế này…Đúng là rất hợp để tổ chức đám cưới ma!
Lục Lục bất thình lình hỏi: “Cô có sợ đám cưới ma không?”
Khúc Thiêm Trúc hơi ngạc nhiên, rồi ánh mặt lộ rõ nét vui vẻ.
Lục Lục ngỡ cô ta sẽ hô “Một Hai Một!”
Nhưng cô ta lại nói: “Không! Chính tôi và anh ấy đến để làm
đám cưới ma!”
Lục Lục cố kiềm nén nỗi sợ, hỏi: “Ai…ai chết?”
Khúc Thiêm Trúc nhìn vào mắt Lục Lục, nghĩ ngợi rồi hỏi: “Nếu
tôi nói với cô tôi đã chết, cô có tin không?”
Lục Lục rùng mình, vội tránh ánh mắt của cô ta. Không thể nhận
ra bất cứ thông tin gì có logic rõ rang trong lời nói của một người điên;
nhưng cô lờ mờ cảm thấy dường như Triệu Tĩnh mất tích và Khúc Thiêm Trúc phát
điên có liên quan đến tấm ảnh cưới ma! Khu vực Đồng Hoảng này không rộng, nhưng
Lục Lục dẫn Khúc Thiêm Trúc đi hết mọi ngõ phố cũng mất hơn một giờ. Cô nhìn
thấy ba khách sạn, vài công ty du lịch, nhưng không thấy khách sạn Hồng Phòng
hoặc một khách sạn nào đó sơn màu đỏ. Cô thấy ngán ngẩm. Có lẽ kết
quả chuyến đi này chỉ có thể là mệt mỏi và sợ hãi chứ không thu lượm được gì
khác.
Trời đã tối mịt, đường phố vắng ngắt, hết sức lạnh lẽo. Lục
Lục định đưa Khúc Thiêm Trúc vào một khách sạn nghỉ ngơi, tiện thể sạc pin cho
di động rồi gọi cho Chu Xung rằng cô vẫn bình an, sau đó báo tin cho gia đình
Khúc Thiêm Trúc. Chứ hai cô gái vẫn không thể cứ vật vờ ngoài đường như thế
này suốt đêm được. Vừa rồi cô nhìn thấy một nhà nghỉ của cơ quan nhà nước, khá
khang trang, cô bèn dẫn Khúc Thiêm Trúc cùng vào.
Nào ngờ, khi bước đến nhà nghỉ, Khúc Thiêm Trúc nhìn thấy tấm
biển treo ở cổng bèn quay ra, hỏi Lục Lục: “Cô định làm gì?” Lục Lục đáp:
“Muộn quá rồi, chúng ta tạm vào đây nghĩ qua đêm, mai tôi lại đưa cô đi tìm.”
Khúc Thiêm Trúc lắc đầu: “Không vào.”
Lục Lục đánh nói: “Ta chưa tìm thấy khách sạn mà cô nói, giờ
làm thế nào?”
Khúc Thiêm Trúc cứ như không nghe thấy gì, ánh mắt bỗng dại
đờ, nhìn xa xăm. Ở góc tối ven đường, nơi có ánh đèn đường không chiếu tới có một
cái thùng rác. Khúc Thiêm Trúc từ từ bước đến ngồi xuống, tựa lưng vào thùng
rác ấy. Lục Lục bí quá không biết làm gì. Ở nơi này, Khúc Thiêm Trúc là người
thân duy nhât của cô, cô không thể bỏ mặc cô ta giữa đường giữa chợ. Cô bèn bước
lại ngồi xổm trước mặt Khúc Thiêm Trúc, nhìn kỹ khuôn mặt cô ta. Có một vệt nhọ
bẩn trên mặt trông thật đáng thương. Cô khẽ nói: “Này, sao Thiêm Trúc không hỏi,
tại sao tôi lại biết tên cô?” Khúc Thiêm Trúc chẳng nhìn Lục Lục, chỉ im lặng.
Lục Lục lại nói: “Cô còn nhớ lần đầu nói chuyện điện thoại
không? Tôi nói tôi rất ít bạn bè, tôi mua hai cái mũ, màu đỏ và màu đen, tôi
muốn tặng cô cái màu đỏ; cô nói mình rất thích mũ màu đỏ…”
Khúc Thiêm Trúc vẫn thờ ơ, im lặng.
“Đêm nọ tôi bảo cô đến chơi, cô đã đến, và nói sinh nhật của
cô là ngày 24 tháng 8, cung Xử Nữ, tính rất cố chấp; cô còn nói cô thích cung
Nhân Mã…” Nói đến đây Lục Lục trào nước mắt.
Khúc Thiêm Trúc bình thản nhìn Lục Lục, rồi gục đầu xuống
tỳ lên hai đầu gối của mình. Lục Lục đứng dậy, lau nước mắt. Đứng nhìn Khúc
Thiêm Trúc một lúc, cô lại nói: “Nào, Thiêm Trúc hãy đi theo tôi!”
Cô ta vẫn vùi đầu vào hai gối, chẳng rõ đang nghĩ gì . Lục Lục
quá sốt ruột, rồi phát cáu: “Này có đi không? Nếu không chịu nghe thì tôi mặc kệ,
tôi sẽ đưa cô vào đồn công an.”
Hình như Khúc Thiêm Trúc rất sợ hai chữ “công an”, cô ta ngẩng
nhìn Lục Lục, ánh mắt sợ sệt. Lục Lục kéo cô ta đứng lên, đi về phía nhà nghỉ.
Khúc Thiêm Trúc không cưỡng lại.
Nhà nghỉ chỉ một tầng, đơn giản, tường ốp gạch xanh, trông
hơi cổ kính. Dù Khúc Thiêm Trúc vẫn im lặng nhưng nhân viên thường trực vẫn
cảm thấy cô ta hơi không bình thường, lúc vào sổ đăng ký, anh ta cứ nhìn
chằm chằm Khúc Thiêm Trúc.
Bước vào phòng rồi, Lục Lục thấy yên tâm rất nhiều, dù sao
cũng đã có chỗ để dừng chân. Cô dẫn Khúc Thiêm Trúc đi tắm, rồi ra căng-tin mua
hai gói mỳ ăn liền, cùng ăn với Khúc Thiêm Trúc. Sau đó để cô ta nằm nghỉ, Lục
Lục cầm di động ra quầy tiếp tân để mượn bộ sạc pin. Tiếc rằng họ không có bộ sạc
thích hợp. Cô đành gọi điện thoại liên tỉnh bằng máy cố định vậy. Trước hết gọi
cho cha mẹ Khúc Thiêm Trúc, nói: “Chú ơi, cháu đã tìm thấy Thiêm Trúc. Lúc này
cháu và cô ấy đang ở Đồng Hoảng.”
“Đồng Hoảng là ở đâu?”
“Quý Châu.”
“Sao nó lại đi tận Quý Châu?”
“Chuyện dài lắm. Mai cháu sẽ đưa cô ấy về, không biết có làm
nổi không nhưng cháu sẽ gắng hết sức.”
“Đừng! Cứ để chúng tôi đi đón nó.”
“Nếu thế cô chú chỉ có thể đi chuyến tàu 1655 khởi hành lúc
hơn 3 giờ chiều mai từ Bắc Kinh.”
“Chúng tôi sẽ thuê ôtô, bây giờ đi ngay. Mẹ nó đang quá sốt
ruột! Trăm sự nhờ cháu chăm non nó nhé!”
“Được ạ!”
Xem ra ông chú dượng của Thiêm Trúc là người rất tốt tính.
Xong rồi, cô lại gọi cho Chu Xung.
“Chu Xung…”
“Lục Lục à?”
“Di động của em hết pin…”
“Em làm anh lo muốn chết! Em đang ở đâu?”
“Ở Đồng Hoảng.”
“Em đi tắc-xi về ngay đi!”
“Hơn nghìn cây số, mà đi tắc-xi ư?”
“Thế thì sao?”
“Mai em đi tàu hỏa về, anh đừng lo.”
“Xảy ra chuyện gì à?”
“Em bám theo cô ta…thế rồi bế tắc. Lúc nào về em sẽ kể chi
tiết. Lúc này em đang gọi điện ở quầy lễ tân, cô ta thì đang nằm trong phòng,
em phải quay vào.”
“Số điện thoại phòng em là gi?”
“Phòng không có điện thoại. Anh cứ chờ em vậy!”
Rồi Lục Lục dập máy, trở về phòng. Khúc Thiêm Trúc nằm trên
giường trùm chăn, thò đầu ra. Cô ta đã ngủ say, nhìn cảnh này khiến Lục Lục nhớ
đến Chu Xung. Phòng vẫn sáng đèn, sắc mặt Khúc Thiêm trúc mệt mỏi nhợt nhạt,
bộ dạng rất bất ổn. Không muốn khiến Khúc Thiêm Trúc thức giấc, Lục Lục khẽ tắt
đèn rồi nhẹ nhàng nằm lên giường. Thị trấn nhỏ thật tĩnh mịch, không một âm
thanh, đến mức có thể nghe thấy tiếng Khúc Thiêm Trúc đang thở nhẹ. Lục Lục
nhìn ra ngoài, hình như sương mù đã tan, cây cối dày đặc che kín cửa sổ, nhưng
nhìn qua cành lá vẫn có thể thấy vầng trăng rất đẹp đang tỏa sáng. Hồi tưởng lại
các sự việc từ sau khi xuống tàu. Lục Lục cho rằng vùng này có thể có khách sạn
Hồng Phòng hoặc khách sạn “nhà màu đỏ”, nếu không, Khúc Thiêm Trúc đã không
khăng khăng đi tìm nó. Trí nhớ của người bình thường có thể có lúc nhầm lẫn,
nhưng một người không bình thường, nếu đã nhớ ai, hoặc điều gì, hoặc địa điểm
nào…thì không bao giờ sai. Cho nên chuyện này lại càng trở nên đáng sợ.
Khách sạn Hồng Phòng, hay khách sạn nhà đỏ ở ngay thị trấn
này nhưng hai người lại không thể tìm thấy. Lẽ nào nó ở trên trời hay dưới địa
ngục? Thời gian thì cứ lững lờ trôi đi. Có lẽ đêm nay không thể là một đêm bình
yên.
Quả nhiên, khoảng gần nửa đêm, Lục Lục thấy Khúc Thiêm Trúc
động đậy trên giường. Cô dỏng tai lắng nghe, Hình như cô ta đang nói mê…không,
cô ta đang khẽ hát ê a! Lục Lục sởn tóc gáy, liệu mình có nên bỏ chạy ra ngoài
không? Khúc Thiêm Trúc hát với giọng rất quái dị: “Anh cưỡi bạch mã vượt qua ba
cửa ải, anh thay áo trắng trở lại Trung Nguyên, bỏ lại Tây Lương vắng vẻ, anh
chỉ một lòng nhung nhớ Vương Bảo Xuyến…” Hát xong, cô ta thở dài. Căn phòng trở
lại tĩnh lặng như cõi chết.
Lục Lục khẽ gọi: “Thiêm Trúc…”
Thiêm Trúc im lặng nhắm mắt. Cô ta không nghe thấy hay là
không muốn trả lời? Lục Lục thôi không gọi nữa, chỉ chú ý lắng nghe. Được một
lúc, cơn buồn ngủ ập tới. Đêm trước thức trắng, Lục Lục đã quá mệt mỏi, chẳng
bao lâu sau, cô dần chìm vào giấc ngủ.
Khoảng 2, 3 giờ sáng, Lục Lục bỗng tỉnh dậy, một khuôn mặt
trắng bệch xuất hiện trước mắt! Cô giật mình, kêu lên một tiếng. Khuôn mặt ấy
vẫn giữ nguyên vị trí cũ. Là Khúc Thiêm Trúc. Tiếp đó, Khúc Thiêm Trúc nói một
câu rất rõ ràng. Thoạt nghe tưởng như một câu nói vô nghĩa, nhưng nghĩ kỹ lại
mới thấy thật là ghê rợn. Nếu Lục Lục kịp suy nghĩ thì sẽ nhận ra câu nói ấy rất
có thể hé lộ bí mật về việc Triệu Tĩnh mất tích. Nhưng lúc đó Lục Lục đang sợ hết
hồn, không còn tâm trí để phán đoán lời nói của cô ta nữa.
Khúc Thiêm Trúc đã nói gì?

