Ở Lại Nơi Này Cùng Anh - Chương 27-P1
Chương 27: Cho em thời gian
Ngồi trong phòng Kế toán của đại lý ủy quyền, Tạ Nam dường
như không tin vào mắt mình nữa, nói: “Nếu như đại lý mình giữ chế độ kiểm toán
sổ sách thế này thì chuyến đi của tôi đến đây chẳng có nghĩa lý gì cả”.
Cô kế toán Tiểu Thôi của đại lý đang ngồi trước mặt Tạ Nam
là một cô gái ăn mặc rất mốt, tóc nhuộm vàng, vênh mặt nói: “Trước đây anh Thạch
đến cũng chỉ đối chiếu sổ sách như vậy rồi về thôi mà”.
Tạ Nam thản nhiên đáp: “Tôi nghĩ không cần phải nhắc lại về
quy định đối chiếu sổ sách của công ty tôi nữa. Bây giờ hoặc là mời cô lập tức
gọi điện cho ông chủ Vương để tôi nói chuyện với ông ấy hoặc là tôi sẽ gọi điện
về công ty, nói rõ rằng bên các cô không hợp tác để tiến hành công việc”.
Tiểu Thôi không còn cách nào đành phải gọi điện để Tạ Nam
nói chuyện với Vương Tiến Cương. Tính ương ngạnh của Vương Tiến Cương quả đúng
là danh bất hư truyền. Đầu tiên ông ta giận dữ to tiếng một tràng về quyền tự
chủ kiểm toán của đại lý, sau đó nói với Tạ Nam rằng Tiểu Thạch trước nay rất hợp
tác với công việc của ông ta ở đây, mà tăng trưởng doanh thu của chỗ ông ta
cũng tăng nhanh nhất trong toàn bộ Công ty Hoa Trung.
Tạ Nam đành phải nói rõ với ông ta: “Giám đốc Vương à, tôi
chỉ phụ trách mảng kiểm toán, chứ không phụ trách mảng doanh thu, đấy là lĩnh vực
của bộ phận Nghiệp vụ. Mục đích của tôi đến đây là để đối chiếu sổ sách theo
quy định của công ty, nếu như ông thấy quy định đó không hợp lý, ông có thể đưa
ý kiến về công ty, còn nếu ông từ chối không hợp tác với tôi, thì ông hãy ký
tên vào báo cáo công việc của tôi, tôi sẽ đi ngay”.
Vương Tiến Cương bực bội: “Được rồi, được rồi, cô cứ làm việc
như ý cô là được chứ gì, xem cô rà soát ra cái trò gì nào. Chiều nay tôi sẽ về,
cô phải đưa kết quả đối chiếu cho tôi xem rồi mới được đi”.
Tạ Nam đưa điện thoại cho Tiểu Trịnh và Tiểu Thôi nghe, bọn
họ đều gật đầu lia lịa. Đặt điện thoại xuống, Tiểu Thôi nói với Tạ Nam: “Không
phải em làm khó chị đâu, chị Tạ, ông chủ đã có lời rồi thì chị cứ làm việc như
ý chị đi”.
Cắm đầu làm việc gần hai tiếng đồng hồ, cuồi cùng Tạ Nam
cũng ngẩng lên xoa cổ và gáy đã mỏi nhừ. Cô mới phát hiện ra tính nghiêm trọng
của vấn đề, bất giác thở ra một hơi lạnh lẽo. Lần đầu tiên cô gặp một chủ đại
lý to gan liều lĩnh như Vương Tiến Cương. Tiểu Thạch đối chiếu sổ sách một cách
qua loa đại khái là vi phạm quy định của công ty rồi, thế mà bộ phận Nghiệp vụ
lại chẳng phát hiện ra chút sơ hở nào thì thật là kỳ lạ.
Tạ Nam ngay lập tức quyết định và nói với cô kế toán Tiểu
Thôi vẫn đang ngồi im trước mặt mình từ nãy đến giờ: “Cô Thôi này, bộ phận Nhân
sự của công ty còn có thông báo, yêu cầu đại lý các nơi tổng hợp báo cáo về chế
độ đãi ngộ với nhân viên của đại lý mình rồi gửi cho kế toán của tổng công ty để
tiến hành nghiên cứu và thống nhất về mức lương. Cô có thể phô tô một bản bảng
lương của các cô được không?”.
Tiểu Thôi vui mừng bởi bên này lương cô có vẻ hơi thấp: “Cuối
cùng công ty cũng đã nghĩ đến chúng em, chị Tạ, chị đợi lát nhé”.
Cô nhanh chóng cầm bảng lương ra phòng ngoài phô tô, Tạ Nam
vội vàng lấy di động chụp lại trang sổ sách có nghi vấn. Chiếc di động mới do Vu
Mục Thành nhất quyết tặng cô, anh còn liếc cái di động cũ rích hôm nào cũng phải
sạc pin kia mà châm chọc: “Trừ khi em lại có một lý do chính đáng nào đó nên nhất
định không đổi điện thoại”.
Tạ Nam ngơ ngác, cô đơn giản chỉ cảm thấy chiếc di động này
vẫn còn dùng tốt, vội hỏi: “Lý do gì?”.
“Có người từng tâm sự, cô ấy không muốn đổi máy điện thoại
vì chiếc máy đó đã nghe rất nhiều bí mật riêng tư của mình nên rất thân thiết.”
Tạ Nam ngắm nhìn chiếc di động cũ cô đã dùng bốn năm, kiểu
dáng bền, nồi đồng cối đá, chức năng đơn giản, các phím bấm đã mòn đến mức
không còn nhìn ra nổi ký tự trên đó. Đối với cô mà nói, thế giới tình cảm trong
bốn năm qua hoàn toàn là con số không, chẳng có bí mật gì riêng tư cả. Cái lý
do nghe rất văn vẻ kia thật là hoang đường lại có chút buồn cười nữa.
May mà đổi sang điện thoại mới, không thì bây giờ cô biết
làm thế nào. Khi Tiểu Thôi mang bản phô tô vào thì cô đã ngồi nghiêm chỉnh như
đang làm việc rồi. Cho đến tận gần mười hai giờ, cô tắt máy tính, chào tạm biệt
Tiểu Thôi.
“Ấy, ông chủ Vương dặn chúng em đưa chị đi ăn trưa?”
“Cái đó thì không làm phiền các cô nữa, tôi có bạn học ở
thành phố này, đã hẹn với nhau đi ăn cơm trưa rồi. Ăn xong tôi sẽ về đây, lúc
đó chắc ông Vương cũng về rồi nhỉ.” Tạ Nam thu dọn đồ đạc của mình, tươi cười
chào Tiểu Thôi rồi lái xe đi. Cô lái ra đường lớn rồi nhanh chóng rẽ vào làn đường
cao tốc trở về nhà.
Ra khỏi thành phố khoảng ba mươi cây số, Tạ Nam dừng lại ở một
thị trấn nhỏ, nhìn quanh các quán cơm bám đầy dầu mỡ ở đây mà không chút hứng
thú gì. Nhưng cô cũng không dám để bụng đói mà lái xe về, đành phải gọi một bát
mỳ nước trắng cho thêm ít rau xanh, nhắm mắt nhắm mũi ăn được già nửa bát lại
tiếp tục lên đường. Đi một lúc thì nhận được điện thoại của Vương Tiến Cương,
cô giải thích là công ty điện gọi cô về gấp. Cô cũng chưa hoàn thành xong công
việc đành để hôm khác lại đến vậy. Vương Tiến Cương đương nhiên là nghi ngờ,
nhưng chẳng biết làm thế nào cả.
Bốn giờ chiều hôm đó Tạ Nam về đến công ty. Vừa vào văn
phòng cô báo cáo luôn kết quả công việc, đưa tấm ảnh trong điện thoại ra cho
Giám đốc Mạc xem. Quả nhiên không ngoài dự liệu của cô, khuôn mặt Giám đốc Mạc
biến sắc, ông run rẩy xem kỹ các số liệu, rồi nói với cô một câu: “Hôm nay tan
sở cô nán lại một chút, giờ tôi phải đi gặp tổng giám đốc”.
Tạ Nam thở ra một hơi dài, hoàn toàn ý thức được sự nghiêm
trọng của vấn đề, nhưng dù sao cũng chẳng có liên quan gì đến mình, mà chỉ có
thể liên quan đến người đồng nghiệp cũ Tiểu Thạch và giám đốc quản lý bên đó
thôi. E rằng đến cả quản lý cao nhất là Giám đốc Mạc cũng sẽ không tránh khỏi
trách nhiệm quản lý không sát sao. Cô đã phải nhanh chóng trở về báo cáo, bây
giờ mới thấy thấm mệt. Cô đợi đến tận năm rưỡi mà vẫn không thấy Giám đốc Mạc
đâu. Mọi người lần lượt ra về, phòng làm việc trở nên vắng vẻ. Cô kéo chiếc ghế
xoay ra trước mặt đặt chân lên đó, rồi bấm số của Vu Mục Thành.
“Mục Thành, em về rồi, nhưng tối nay còn phải làm thêm chút
việc.” Tạ Nam nói rất tự nhiên, cảm thấy đây là một lý do rất chính đáng nên
truyền đạt thản nhiên như không.
“Không sao, anh chờ em, lúc nào về thì lên luôn nhà anh được
không?” Lời nói của Vu Mục Thành lại rất dịu dàng hòa nhã.
“Cái đó thì... Thôi cũng được, tạm biệt nhé.” Tưởng tượng ra
Vu Mục Thành lúc nào cũng bình tĩnh điềm đạm, thật sự cô cảm thấy khó mà thích ứng
được với những biến đổi trong thái độ của anh, đành phải ngoan ngoãn nghe theo
lời anh.
Cô xuống dưới lầu ăn một hộp cơm đạm bạc, rồi trở lên ngồi
chờ tiếp, chỉ còn cách mở máy tính lan man lướt các trang web để giết thời
gian. Cho đến hơn chín giờ mới nhận được điện thoại của thư ký tổng giám đốc.
Cô bước vào văn phòng tổng giám đốc, trong đó đã họp mặt đầy đủ giám đốc các bộ
phận. Cô báo cáo lại toàn bộ tình hình mà mình nắm được và cả những phán đoán của
mình. Ông tổng giám đốc mà nghe nói sắp được lên chức nào đó cao hơn đã gật đầu
nhìn cô với gương mặt trĩu nặng lo âu: “Cô đã vất vả nhiều rồi, cô về nghỉ trước
đi”.
Tạ Nam như vứt được một gánh nặng, đi xuống bãi lấy xe về
nhà, lái xe trong trời đêm thật dễ chịu. Khi đi trên đại lộ Hòa Bình để về nhà,
cô cảm giác lốp xe sau bên trái có gì đó không ổn, đành phải dừng xe lại bên đường,
xuống xem xét. Dưới ánh đèn đường, cô nhìn rõ lốp xe ấy đúng là đã xẹp khá nhiều,
không biết có phải bị cái gì đâm vào hay không. Ở trong cốp có sẵn lốp sơ cua,
nhưng cô không biết cách thay. Nhớ lại lời dặn của anh lái xe ở công ty, nếu
như lốp xe đã thủng thì phải thay ngay cái mới, cứ thế mà lái sẽ làm hỏng cả
vành xe... lúc đó tổn thất càng lớn, Tạ Nam chần chừ xem đồng hồ, đã sắp mười
giờ tối rồi, ở đây cách nhà ít ra cũng phải bốn cây số. Đây là vùng ngoại ô nên
rất vắng người, các xe khác đều cứ phóng qua vùn vụt. Đúng lúc đó, di động đổ
chuông, cô mở cửa xe lấy điện thoại ra nghe, là của Vu Mục Thành.
“Chỗ em không biết nhân đạo là gì à, vừa đi công tác về lại
còn làm đêm đến giờ này, em có mệt lắm không, hay để anh đến đón em.”
Tạ Nam cười khổ: “Em đang trên đường về nhà đấy chứ, nhưng
xe thủng lốp rồi, em còn đang nghĩ cách đây”. Thấy chiếc taxi treo biển xe trống
chạy qua, một ý nghĩ bỗng lóe lên, cô vội vàng vẫy xe và nói luôn vào điện thoại:
“Lát nữa em gọi lại nhé, có cách rồi”.
“Từ từ, em nói bây giờ em đang ở đâu đã?”
“Em đang ở trên đại lộ Hòa Bình.” Chiếc taxi dừng lại cạnh
cô, cô vội tắt điện thoại.
Anh tài xế taxi ngó đầu ra khỏi xe, nói: “Tôi không biết sửa
xe đâu cô gái ạ, còn nếu cô muốn về nhà thì xin mời lên xe”.
“Không cần anh phải sửa xe đâu, anh tài ạ, chỉ nhờ anh thay
hộ tôi lốp xe mới, tôi sẽ trả tiền cho anh.”
Anh lái xe đồng ý luôn, bèn mang giá đỡ và cờ lê mỏ lết ra,
bảo Tạ Nam mở cốp sau lấy lốp sơ cua, rồi thay chiếc lốp thủng một cách rất
thành thạo.
Vu Mục Thành lái xe dọc theo đại lộ Hòa bình, vừa đi vừa
quan sát dọc làn đường bên kia, đi được mấy cây số thì nhìn thấy chiếc Citroen
trắng đỗ bên đường và Tạ Nam đứng bên cạnh, còn có một chiếc taxi đỗ đằng sau nữa.
Nhưng giữa hai làn đường lại có hàng rào ngăn cách khá dài nên anh phải lái xe
một đoạn xa mới đến được chỗ quay đầu. Khi đến được chỗ xe của Tạ Nam đậu thì
thấy Tạ Nam đang đưa tiền cho anh tài xế kia, anh ta sung sướng nhận lấy đi về
xe.
Thấy Vu Mục Thành, Tạ Nam có chút ngạc nhiên, hỏi: “Sao anh
lại đến đây?”.
Cơn tức giận ở đâu lại bốc lên đầu Vu Mục Thành: “Tạ Nam, em
luôn chẳng nhớ rằng em còn có một người bạn trai để giúp em trong lúc gặp khó
khăn, phải không?”.
Nghe giọng nói nghiêm khắc của anh, cô có chút sợ hãi: “Thế…
anh có biết thay lốp xe không?”.
Vu Mục Thành cười nhạt: “Em được lắm, việc gì em cũng có thể
tự mình xoay xở được, chẳng cần phải dựa dẫm vào ai, anh đã được tận mắt chứng
kiến sự độc lập của em, ấn tượng quả thật là sâu sắc”.
“Em làm sao nào?” Tạ Nam cuối cùng cũng nộ khí xung thiên,
“Anh thấy em chướng mắt quá thì cứ nói thẳng ra. Anh yêu cầu chúng ta bình tĩnh
lại, được thôi, em đã ngoan ngoãn nghe theo lời anh, một mình suy nghĩ để bình
tĩnh lại, thì anh lại trách em không báo cáo gì về lịch làm việc cả, bây giờ em
tìm người để thay một cái lốp xe cũng có lỗi với anh à, hay anh nghĩ em cần phải
ngồi khóc ở đây gọi điện khẩn cầu anh đến cứu? Tính gia trưởng trong anh có lẽ
là hơi lớn đấy, khi cần là phải đến, không cần thì đuổi, cái gì cũng làm theo ý
anh. Nhưng mà em rất mệt mỏi, em phải khổ sở lắm mới theo nổi ý anh, anh có biết
không?”.
“Đây có thể coi là lần đầu tiên em thẳng thắn nói với anh
nhiều suy nghĩ đến vậy phải không Tạ Nam. Những ngày gần đây anh luôn tự hỏi
mình có phải anh đã quá lạm quyền không, bởi anh biết trong mối quan hệ của
chúng ta luôn là anh chủ động, có lúc còn bắt em phải theo anh. Nếu em bảo đó
là tính gia trưởng thì anh đành chịu thôi, anh chỉ thấy rằng nếu mình cứ tự dằn
vặt bản thân thì sẽ bỏ mất nhiều niềm vui trong cuộc sống. Anh không muốn người
con gái anh yêu bỏ lỡ thời thanh xuân tươi đẹp vào vòng luẩn quẩn đó.”
Cơn tức giận của Tạ Nam tự nhiên lại bay biến, cô hạ giọng:
“Chẳng cần biết làm thế nào, con người em vốn đã như vậy rồi. Có điều trông thấy
em dằn vặt anh lại thấy thích thú, em thấy vui vì mình cũng có ích cho một người
khác”.
“Hôm đó tại anh uống say nên nói nhiều câu khó nghe, xin lỗi
em.”
Tạ Nam cắn môi im lặng một lát, rồi thốt lên một cách khó
khăn: “Mục Thành, em rất trân trọng tình cảm giữa chúng ta, thậm chí em còn phải
thẳng thắn mà thừa nhận rằng, càng ngày em càng dựa dẫm vào anh quá nhiều, nhiều
đến mức chính em đang cảm thấy sợ hãi bất an”.
“Nhưng em vẫn không tin tưởng anh, nên em từ chối dựa dẫm vào
anh, đúng không?”
“Không, trên thực tế em rất tin tưởng vào mọi phán đoán của
anh. Nghe người khác nói anh hẹn hò với cô gái khác, em không muốn chủ động đến
hỏi anh mọi chuyện. Một mặt em nghĩ anh có tự do lựa chọn của bản thân, mặt
khác em cảm thấy anh làm việc luôn biết điểm dừng, anh sẽ không lừa dối em. Em
chỉ cảm thấy không tự tin vào bản thân, em sợ em lại giống như trước đây...” Cô
đột ngột dừng lại, càng cắn chặt môi hơn.
“Nếu em hỏi anh về cuộc hẹn đó anh sẽ giải thích rõ ràng mọi
chuyện với em. Từ lúc mới quen nhau anh đã hứa thế nào với em thì anh nhất định
sẽ thực hiện như vậy. Anh không thể hiểu rằng sự lần chần của em là vì lý do
gì, chỉ đoán em vẫn quá nặng lòng với cái bóng của quá khứ.”
“Đúng vậy, anh nói có lý. Anh rất thẳng thắn, bên cạnh anh
em tự cảm thấy mình đúng là hay che giấu, hay tự dằn vặt, và cũng tự hổ thẹn.
Em vẫn thấy chúng mình nên tiếp tục bình tĩnh lại thì hơn, để có thời gian cho
cả hai, chúng ta cùng suy nghĩ kỹ lại vấn đề.”
Vu Mục Thành khẽ gật đầu, trong ánh sáng hiu hắt của đèn đường,
khuôn mặt anh lãnh đạm không chút biểu cảm, nói: “Về thôi, sắc mặt em nhợt nhạt
lắm, về nghỉ sớm đi”.
Tạ Nam lên xe, Vu Mục Thành giúp cô đóng cửa xe lại, rồi
quay về xe của mình, từ từ theo sau xe cô. Đến ngã rẽ vào tiểu khu, Tạ Nam nhìn
gương chiếu hậu, thấy chiếc BMW X5 của anh lại quay đầu đi thẳng, cô cũng chẳng
muốn nghĩ nhiều nữa, hai ngày lăn lộn với công việc, ban ngày căng thẳng đầu
óc, vừa nãy thì nộ khí xung thiên, cô đã thấm mệt rồi, chỉ muốn sớm về nhà mà
ngả vào giường thôi.
***
Rắc rối mà công ty của Tạ Nam gặp phải lớn hơn nhiều so với
tưởng tượng của cô. Theo các kênh thông tin như mạng chat, bàn trà, thậm chí cả
nhà vệ sinh, dọc cầu thang... thông tin được lan đi rộng khắp. Những vấn đề mà
Tạ Nam phát hiện trong sổ sách của Vương Tiến Cương chỉ là một phần của tảng
băng trôi, công ty đã cử người đến đó điều tra thì phát hiện ra ông ta đã câu kết
với một cơ sở sản xuất không có tên tuổi ở địa phương sản xuất sản phẩm chui rồi
gắn nhãn hiệu của công ty mang đi tiêu thụ rộng rãi không chỉ trong phạm vi
thành phố đó.
Trước đây nếu xảy ra tình trạng này, lãnh đạo công ty sẽ tìm
cách giải quyết êm thấm trong nội bộ, xử lý những nhân viên có liên quan, xử lý
nghiêm đại lý vi phạm, chứ không để cho thông tin lọt ra ngoài, như vậy sẽ ảnh
hưởng đến uy tín của công ty. Nhưng với Vương Tiến Cương lại có đơn thư tố giác
của một người nào đó không rõ họ tên, mà tài liệu họ gửi đến lại rất rõ ràng
chi tiết, các chứng cứ đưa ra cũng vô cùng xác thực. Chính vì vậy, sở công
thương và báo chí địa phương cũng đã vào cuộc điều tra, tạo nên dư luận ầm ĩ khắp
nơi. Ở địa phương các ngành chức năng đã niêm phong hết sản phẩm của đại lý chờ
kết quả điều tra, tạo hiệu ứng dây chuyền là doanh thu của các địa phương khác
bị giảm sút đáng kể, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh và thương hiệu công
ty. Tổng công ty đặt ở Thượng Hải có văn bản hỏi nghiêm khắc đến tổng giám đốc
Công ty Hoa Trung, đồng thời ngay lập tức liên hệ với một công ty chuyên lo việc
sự kiện ở Thượng Hải qua bên này để hỗ trợ về thủ tục.

