Ép cưới - An Nhi - Chương 10

 

A, cuối cùng cũng đã có được chương 10 rồi đó.
Ta cảm động quá hức. Chương này số đẹp đó mấy bạn ạ. Làm xong mà mệt muốn đâm
đầu vào gối tự vẫn quá +.+

Chương 10 : Sư phụ cũ  

(Mong các bạn đọc chuyện tại gác sách để có
được bản truyện mới nhất , hay nhất vì có nhiều trang tự đăng truyện của mình ,
mà mình thì lại không thể đi theo nhắc  người ta sửa được. Chúc các bạn
đọc truyện vui vẻ - An Nhi ) 
 

Thời gian trôi đi rất nhanh. Thoáng cái kì học
đầu tiên đã kết thúc trong niềm hân hoan vui sướng của mọi người . Rất dễ hiểu
thôi, học kì một qua đi thì chỉ một thời gian ngắn nữa sẽ tới ngày Tết truyền
thống của dân tộc. Tất cả bọn họ sẽ được nghỉ mười ngày, hai tuần....và có khi
còn được nghỉ mười lăm , mười sáu ngày liền….

Quan trọng hơn cả là cái đám sinh viên nghèo
cuối cùng cũng không phải ăn chay niệm phật nữa. Xách balo lên và về nhà ăn
thịt đúng nghĩa vừa có mỡ vừa có nạc thôi. Ngọc Thanh cũng đã về nhà ở quê . Hà
Linh thì có bố mẹ ở ngay trong thành phố nên tới ăn Tết cùng với họ. Minh
Phương nói muốn nhân dịp này học thêm chút nữa nên ở lại kí túc xá luôn.

 Nguyên
chính là người chán nản nhất. Đúng ra giờ nay cô đã lên xe đi với tốc độ tên
lửa để về quê rồi. Khi về tới nhà cô sẽ  lao ngay vào lòng lão mẹ để ăn ba
cái tét thật mạnh vào mông. Năm nay, lão mẹ nói rằng bố cô bận rộn làm ăn, bà
cũng không có thời gian đâu mà tiếp đón cô. Cô thì coi như cũng đã đính hôn với
con người ta rồi thì tốt nhất cũng nên ở đó phụng dưỡng cha mẹ chồng. Quái đản
là năm nay bố mẹ chồng cô đi du lịch Châu Âu chứ có về Việt Nam ăn Tết nguyên đán đâu. Ngay cả
ông Hòa cũng đã về quê từ ngày 25 âm vì ông sợ nếu không nhanh sẽ không kịp
chúc tết tất cả họ hàng. Trước khi đi, ông chỉ nhìn Dương và Nguyên đầy thâm ý
rồi nói :” Lúc ông không có ở nhà  các cháu không nên hăng hái quá . Cứ
bình tĩnh, thời gian sau này còn dài.”

Tiêu Nguyên còn đang lag nặng, thần kinh đình
trệ, chưa kịp giải thích gì thì Vĩ Dương đã vui vẻ tiếp lời :” Cháu biết, chúng
cháu sẽ giữ ý. Ông đi vui vẻ. Cháu đưa ông tới bến xe nha.”

 

Mà kể cũng lạ. Rõ ràng ở nhà có rất nhiều ô
tô. Ông Hòa cũng không thuộc kiểu cổ hủ . Nhưng ông lại cứ nhất quyết đòi đi xe
khách chứ không chịu cho Vĩ Dương trở đi . Đúng là tự thích hành hạ mình và
hành hạ con cháu. Là cô, cô ngồi ô tô điều hòa có phải sướng hơn không ?

Bạch Vĩ Dương đi một lát rồi cô vẫn đứng ở
trước cửa ngắm vạn vật . Thực tế ,cô cũng quên mất việc quay vào trong nhà rồi.
Trong khi rảnh rỗi không có việc gì làm cô bất giác nhìn xuống bàn tay mình.
Ngón trỏ thô kệch do luyện võ giờ được trang hoàng bởi một chiếc nhẫn tinh xảo
, khiến ngay cả người không quan tâm đến đồ trang sức như cô cũng đem lòng yêu
thích, không nỡ tháo ra. Chẳng lẽ chỉ đeo một cái vòng sắt (a nhẫn kim cương
đồng hóa vs vòng sắt) thì có nghĩa ta đã  “ Đính hôn”…? Rồi dần dần thì “
Kết hôn” . Kết hôn xong lại “sinh con đẻ cái’’… “ chui rúc ở nhà nuôi dạy con”…Cô
càng nghĩ càng thêm buồn rầu hơn. Cô mới 20 tuổi , còn trẻ trung năng động ,đã
chỉ vì một ông thầy bói và bà mẹ già lẩm cẩm tham tiền mà bị kéo xuống nấm mồ
hôn nhân. Nếu cô biết tên thầy bói nào đã phán câu xanh rờn như thế cô nhất
định sẽ cho hắn chết không toàn thây…

Cô phải sống ở căn biệt thự này buồn chán muốn
chết. Nếu như giờ cô đang ở kí túc xá, cô còn có thể tán chuyện gẫu với con
Phương heo. Nói chuyện từ sáng đến tối, đói thì đi vài bước đun nước sôi , pha
mì là có cái ăn. Buồn ngủ thì nằm lăn ra đến mười giờ sáng hôm sau dậy chơi
tiếp, ngày đêm điên đảo luôn. Như ở nơi này thì …Cả căn nhà rộng chẳng mấy khi
có bóng dáng của con người. Bạch Vĩ Dương lúc nào cũng bận rộn hết . Sáng sớm
thì anh ta  đi dạy hoặc là hì hục trong nhà bếp. Cô đã hỏi tại sao anh ta
không dùng người giúp việc rồi anh ta chỉ tỉnh bơ hỏi ngược lại :” Em không
thấy được ăn cơm do ăn nấu là điều may mắn sao ?”

Xì, có mà keo kiệt thì có. Cô ăn cơm anh ta
quen rồi cũng không còn cảm giác thèm thuồng phát điên như trước nữa vì thế anh
ta không nên hăm dọa cô.

Đến trưa cô đi ngủ Bật Mã Ôn lại rửa bát , dọn
dẹp phòng khách và phòng ngủ. Có buổi chiều thì cô cũng đến lớp tự học …chơi
với bạn chứ không ở nhà. Đến lúc cô về, cơm canh hắn nấu đã đợi sẵn. Cô ăn xong
thì vòng tuần hoàn buổi sáng lại lập lại. Cô chơi chán rồi ngủ. Anh ta cũng ôm
cô mà ngủ theo. Anh ta chính là cái máy làm việc không biết mệt mỏi mà. Đúng
rồi, đáng lẽ ra anh ta về đây cũng là để tiếp quản chi nhánh công ty cơ chứ có
phải về cưới vợ đâu ? Sao không bao giờ thấy anh ta làm việc nhỉ ?

“ Em làm gì cứ đơ người ra thế.” – Bạch Vĩ
Dương đã về từ lúc nào, đứng cạnh cô, ghé sát vào mặt cô hỏi.

Cô giật mình lùi lại vài bước xua tay :” Không
có gì ?” Sao tên này giống như âm hồn bất tán lúc nào cũng thoắt ẩn thoắt hiện
trước mặt cô vậy cơ chứ ?

Nhưng cái miệng cô còn đi nhanh hơn cả đại
não, không giấu diếm sự tò mò của mình cô lí nhỉ hỏi anh ta :” Tại sao thấy anh
suốt ngày chăm lo cho tôi mà anh không làm việc gì hết vậy. Công ty của anh thì
sao ? “

Cô nói bé nhưng anh nghe không xót một chữ
nào. Gương mặt anh dãn ra vẻ vui sướng. Cô quan tâm đến anh sao ? Vậy thì công
sức mệt mỏi bao lâu nay của anh cũng coi như là không uổng đi. Anh xoa đầu cô
cười hiền từ , ánh mắt long lanh hiện lên vẻ ấm áp :” Công ty của anh không cần
anh điều khiển vẫn kiếm tiền được. Em cứ an tâm.”

Cô thất thần nhìn anh ta. Gương mặt lúc thì
lãnh đạm, lúc lại hiền hòa như nắng xuân ấy thật khó nắm bắt. Anh ta bây giờ
đâu khác nào một đứa trẻ mới được cho kẹo hả. Nhưng cô lại thấy anh như vậy
thật quá dễ dương nên thuận tay véo véo má anh : “ Ừ, vậy vào nấu cơm đi . Tôi
đói chết rồi nè.”

Dù hơi bị cụt hứng một chút, hắn vẫn vui vẻ đi
vào bếp đeo tạp dề thực hiện sự nghiệp đàn ông nấu nướng.

Cô hôm nay không chạy loăng quăng như mọi hôm
mà ngoan ngoan ngồi chống tay vào cẳm ngắm nhìn hắn làm việc. Ngắm hắn cho thỏa
một chút đi. Để khi cô đi xa mấy ngày sẽ không nhớ hắn….

Mà…tại sao cô lại nhớ hắn nhỉ ?? Cô đi thì mắc
mớ gì mà nhớ hắn chứ. Cũng chỉ là trốn đi chơi vài ngày thôi mà, cô có thể chết
được hay sao.  Nhưng đúng lúc đó hắn quay lại nhìn được gương mặt đầy mâu
thuẫn của cô :” Em thấy không khỏe sao. Hay để anh nấu cháo.”

Cô lắc đầu quầy quậy : “ Không sao, tôi ổn, ăn
cơm thôi. ”

Buổi chiều đến rất nhanh. Tiêu Nguyên nhìn
quanh chắc chắn Bật Mã Ôn không ở trong phạm vi 20 mét xung quanh, cô mới lén
lén lút lút vào phòng khóa trái cửa lại. Cô nhanh chóng lấy quần áo nhét vào
balo cùng vài đồ dùng cá nhân cần thiết nữa. Xong xuôi cô lại nhẹ nhàng mở cửa,
ngó trước ngó sau rồi im lặng hết sức đi về phía cổng. Cô không phải đang trốn
chạy đâu nha. Dù gì thì ở nhà mấy ngày này cũng chán quá. Mà cô đã hứa với ông
sư phụ dạy võ của mình tết này sẽ đến chơi với ông ấy rồi nên cô không thể nuốt
lời. Có vậy ông thầy mắc dịch đó mới chịu dạy nốt môn võ bí truyền cho cô để cô
còn hạ tên Bạch Vĩ Dương nữa chứ.

Chẳng hiểu vì cái lí gì người ngu ngốc như bạn
Nguyên lại có thể nhanh chóng đi ra khỏi nhà như vậy. Thuận tiện bắt xe buýt,
thuận tiện lên xe và đồng thời cũng thuận tiện tới nơi. Cuộc đời thật là sảng
khoái không tả được, cuối cùng cũng đã được nếm mùi vị tự do.

Không nên vội vã khen EQ cô cao đâu . Đơn giản
là  người ta không muốn bắt quả tang cô ngay tại trận mà thôi. Bạch Vĩ
Dương đã thầm theo dõi cô. Hắn hiểu cô không phải là muốn bỏ đi . Người phóng
khoáng như cô chắc cũng chán nhà hắn rồi.  Nên cô mới muốn đi ra ngoài
chơi nhưng lại sợ hắn không đồng ý . Dù gì hắn cũng muốn xem nếu không có hắn
cô sẽ cảm thẩy ra sao , liệu có vui vẻ hay không ? Hắn thật sự tò mò lắm nha .

Chiếc xe chợ bò lết trên đường để trả hàng,
hai tiếng sau mới đến quê thân thương của cô. Tiêu Nguyên sau khi thuê một
phòng trọ, cất vali, tắm rửa sạch sẽ, cô vui vẻ xuống xe bắt taxi tới võ đường.
Chiếc taxi dừng trước một khu nhà rất rộng, hàng rào sơn xanh giống như nhà văn
hóa xã. Bên trong vang lên tiếng hô đều đều trầm ấm của người đàn ông trung
niên cùng tiếng hô yếu xìu của đám võ sinh.Tết rồi mà thầy vẫn không tha, Nguyên
thấy thật thương cho đám kia. Mở cửa xe cô tung tẩy đi vào trong . Vừa đặt chân
trái qua cửa cô đã suýt bị một cái gậy gỗ quăng trúng đầu. Biết ý lùi lại, cô
đặt chân trái ra phía sau và đưa chân phải lên, tự nhủ : “ Không nên bước nhầm
chân.”

Cô an lành đặt cả 2 chân vào, thở phào nhẹ
nhõm một hơi.

“ ĐỐP”

Cô tiếp tục bị một chiếc gậy khác ném vào
người . Nhưng vì có thân thủ nhanh nhẹn cô đã tránh ra được, khiến nó rơi xuống
sàn đất.  Cô không khách khí gào lên :” Võ Chi Dân. Sư phụ dạy dỗ học sinh
của  mình kém đến vậy sao ? Quăng mỗi mấy cái gậy mà hai lần cũng không
trúng nổi con là thế nào. Đứa học sinh đó nên đuổi học đi là vừa .”

Im lặng bao trùm…

Cô thấy lạ ngẩng đầu lên thì đập vào mắt là
cảnh tượng ông thầy bốn lăm tuổi tay giơ cao cây gậy thứ ba đang hướng cô chuẩn
bị ném. Thôi cô tiêu rồi T_T . Ai đời lại đi chửi mắng chính ông sư phụ dạy võ
của mình cơ chứ. Hai cây gậy vừa rồi chính là ông ấy ném chứ ai. Tiêu Nguyên
khóc không ra nước mắt ,nhìn thầy giở giọng nịnh bợ : “ Sư phụ ơi, con mắng là
mắng cái người làm phông nền cho cảnh này ,  độ gió chẳng hợp lí chút nào …
hahaha.” Rồi cô chống nạnh cất cao giọng :” Đề nghị đuổi sư cha cái thằng đang
bê quạt tạo bối cảnh chạy một vòng kia . Hắn đã làm mất hết uy nghiêm của sư
phụ rồi.”

Im hơn ban đầu…

Võ Chi Dân mặt vốn đã đen lại còn đen hơn, buông
tay cầm gậy xuống đi về phía đứa học trò “đáng yêu” nói :” Đó là con trai ta.
Ta đang bắt nó bê quạt để rèn luyện thể lực đó . Giống như con hồi bê bao cát thôi.”

Tiêu Nguyên toát mồ hôi lạnh. Cái ông thầy này
còn lôi chuyện cô bê bao cát chạy quanh sân tập đúng một trăm vòng ra mà
kể nữa chứ. Hồi ấy là cô ăn gian hai mươi vòng mà sư phụ có biết đâu. Lúc sau
cô còn cố tình làm đổ bớt cát trong đó ra nữa. Thế mà ông thầy vinh danh cô
chẳng khác nào anh hùng , rèn giũa cô thành nhân tài. Giờ đến lượt con trai ông
ấy, chắc cô cũng phải giúp cậu ta vài chiêu gian lận thôi .

“ Sư phụ, trò đến mà sư phụ chẳng đoái hoài
sao ? Đi ra ngoài làm vài chén với trò đã.”

Thầy Dân vừa nghe đến rượu lập tức phất tay : “
Mọi người tiếp tục luyện tập chăm chỉ. Ta đi lo việc đại sự. Không được dừng lại
đâu đấy.” Rồi cả hai người mất dạng luôn. Cuối cùng cậu con trai Võ Chi Đức mới
được nghỉ ngơi, quỳ xuống vái lạy trời đất  : “ May mà cha không phát hiện
con tháo bớt bộ phận trong quạt ra cho nó nhẹ bớt.”

Tiêu Nguyên cùng sư phụ vào một ngôi nhà ngay
gần lò luyện võ. Đây là nhà ở của sư phụ cô . Cô rất thích đến đây ăn ké hoặc
nhậu sau giờ học. Căn nhà vẫn không thay đổi mấy, chỉ có thêm vài tấm huy
chương. Thật sự không bằng số huy chương cô từng có , dù giờ chúng đã đi dã
ngoại ở bãi rác số mấy rồi đó cũng nên.

“ Con có mang chai rượu đến cho sư phụ.”- Cô
lấy trong túi một chai rượu xịn đẳng cấp của tên Dương.

Võ Chi Dân há hốc mồm kinh ngạc :” Chúng
ta…được uống rượu này sao ?”

Cô bình thản gật đầu. Sống ở nhà Bạch Vĩ Dương
quá lâu đã  khiến cô nhìn đồ đắt tiền không chớp mắt :” Thầy còn không mau
đi làm đồ nhắm.”

Ông sư phụ vội lao vào bếp làm việc. Đĩa đồ ăn
được mang ra còn nóng hôi hổi. Tiêu Nguyên rót rượu tiện tay nhón một miếng. Cô
lại nhanh chóng nhè ra  :” Ăn chán chết !”

Võ Chi Dân kinh ngạc tột cùng. Đây chẳng phải
là món bình thường học trò của ông thích nhất hay sao . Sao bây giờ lại chê tay
nghề của ông :” Này , Mộc Tiêu Nguyên trò có thói quen công chúa từ  bao
giờ vậy ?”

 Nguyên bất giác thấy giật mình. Cô không
hề cố tình nói câu này . Nhưng tên Bạch Vĩ Dương nấu ăn quá ngon khiến cô thật
sự quen mất rồi. Món ăn của sư phụ cô sao có thể so sánh bằng một phần mười món
ăn của hắn. Tự nhiên lại nghĩ đến hắn cô lại thấy đói. Nhưng cô thấy những đồ
ăn không phải do hắn nấu thì chẳng vừa miệng gì cả. Chẳng lẽ lại bỏ đi ? Không
được, như vậy sư phụ sẽ buồn : “ A, sư phụ hiểu nhầm con rồi. Tại đợt này vị giác
con hơi có vấn đề thôi mà. Sư phụ đừng lo, con vẫn là quỷ sứ Nguyên của sư phụ
mà. Thôi chúng ta cạn chén. Cô đưa ly lên uống một hơi hết sạch. Sau đó rót
liên tiếp hai ly nữa uống cạn. Rượu có vị cay cay ngòn ngọt thấm vào đầu lưỡi.
Tiêu Nguyên chưa gì đã thấy chuếnh choáng như say . Bình thường cô uống cả chai
rượu volka cũng có làm sao đâu. Lâu rồi không uống rượu khiến tửu lượng cô kém
đi thật. Thế thì còn mặt mũi nào mà nói chuyện với sư phụ nữa.

“ Quỷ sứ Nguyên, trò rất lạ. Ta thấy trò đúng
vẫn là trò nhưng trò đã có một cảm xúc nữa đó. “- Võ Chi Dân cũng thấy mình hơi
say rồi nên quyết định không uống nữa.

 “ Đó là gì hả sư phụ ?”

“ Yêu .”- Ông nói lớn rồi cười ha hả.

 Nguyên
tự nhiên nghệt mặt ra . Lại là yêu. Ai cũng nói cô đang yêu. Cô chỉ yêu đồ ăn
hắn làm thôi chứ có yêu hắn đâu mà. Cô mà yêu hắn chẳng phải là tự chui đầu vào
rọ hay sao. Cô hứa với trời cô mà yêu hắn trước cô sẽ gặm nát cái laptop của cô
cho mà xem. Mọi người thật thích nói nhảm quá. Cô bực bội loạng choạng đứng bật
dậy : “ Sư  phụ làm con mất hứng quá.Vừa mới gặp con đã ăn nói linh tinh
yêu đương vớ vẩn. Thôi chai rượu để lúc khác uống tiếp. Con mệt rôi, mai con sẽ
nói chuyện của con với sư phụ.”

Tiêu Nguyên tạm biệt thầy, đủng đỉnh đi về phòng trọ mình mới
thuê. Cô vừa mở cửa đã nằm lăn kềnh lên giường không thèm thay quần áo gì luôn.
Rõ ràng cô thấy mắt cô nặng trĩu nhưng sao lại không ngủ được nhỉ. Cô luôn cảm
thấy thiếu thiếu cái gì đó. Kết cục nghĩ hết nửa ngày cô mới hiểu … hình như cô
muốn được ôm Bạch Vĩ Dương ngủ….

Lời của tác giả : Ta định viết tiếp
luôn một đoạn nữa cơ . Nhưng bây giờ một rưỡi sáng rồi ta mệt chết lên được.
Thấy truyện chớp nhoáng quá đừng trách ta, thương tác giả một chút. Với lại ta
muốn cho mấy bạn hóng một chút hen. Chương sau đặc biệt tình cảm đó. Đói quá,mệt quá ta đi
ngủ đây (liên quan thế ^_^) G9 nhé mọi người . Thanks đã ủng hộ truyện của ta.
Thấy ta đăng chậm nhớ thúc dục mới được đọc truyện mới nhe :D Thời gian onl của
ta bắt đầu từ 7 tháng tám sẽ bị hạn chế T_T

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.