Chỉ Vì Yêu - Chương 04
Chương 3: Ngang bướng
Lại bước sang một ngày
mới.
Ngay từ sáng sớm, Cố
Minh Châu và Dung Lỗi đã có cuộc họp bàn về kế hoạch kinh doanh mới của Hữu
Dung.
Kế hoạch kinh doanh
xoay quanh giá trị thương mại hạng mục đấu thầu đất của chính quyền, vốn lưu động
của công ty và quy hoạch của mảnh đất nói trên - tất cả đều được giới thiệu một
cách ti mỉ và xác thực nhất.
Thoạt đầu, Dung Lỗi rất
tự tin bản kế hoạch này sẽ được hội đồng quản trị thông qua, nhưng dưới tác động
của những tin đồn thất thiệt thì tình hình hiện tại đã chuyển biến theo chiều
hướng xấu đi. Bản thân Hồng Nghiệp là công ty đầu tư có hậu thuẫn vững vàng từ
nước ngoài, không rõ vốn lưu động linh hoạt hơn Hữu Dung là bao nhiêu nhưng
Phương Phi Trì đang ra sức đẩy giá đất lên cao. Cứ đà này, Dung Lỗi bắt buộc
phái có một nguồn viện trợ từ bên ngoài đủ mạnh để hoàn thành dự án kia.
Nhưng tình hình trước mắt
lại không hề có bất kì tin tức gì về khoản cho vay của chính phú. Phía ngân
hàng vừa sợ đắc tội với nhà họ Phương vừa không dám mạo phạm nhà họ Dung nên đa
phần các bên đều chọn cho mình thế đứng trung lập.
Lẽ ra Lương Thị là một
sự lựa chọn hoàn hảo nhưng bản thân vụ làm ăn này là do Cố Minh Chầu gây sức ép
với Lương Phi Phàm, cướp từ tay Dung Nham về, Dung Lỗi không muốn quay sang cầu
xin sự hợp tác của Dung Nham.
Hơn chín giờ tối, từ
phòng ông nội đi ra, anh gặp cậu chàng Dung Nham áo quần bảnh bao, trên tay
tung tẩy chùm chìa khoá xe, chuẩn bị ra ngoài, “Người nhà với nhau, cần giúp
thì anh cứ bảo một câu.” Khi hai bên đi lướt qua nhau, Dung Nham quẳng lại một
câu: “Tuy em không giỏi giang bằng anh cả thật, nhưng đầu tư có mấy trăm triệu
thì có là gì.” Đã nhiều năm nay, chưa bao giờ Dung Nham được phen tự đắc xốc nổi
kiểu này.
Dung Lỗi bật cười, “Cố
Minh Châu giật phi vụ này từ tay chú, chú đừng có mà trút hậm hực lên anh. Nếu
Lương Thị không tiếp chú nữa thì Hữu Dung vẫn luôn hoan nghênh chú đấy.”
“Lo cái thân anh ấy !”
Dung Nham lạnh lùng bốp chát, “Ông cụ nhà Phương Phi Trì vẫn đang tại chức,
Phương Diệc Thành lại đang làm mưa làm gió ở phía Nam, chắc tầm năm sau là gã về.
Nếu anh không vác cái mặt thớt ấy đi nài nỉ ông nội ra tay thì đừng có mơ khoản
vay của chính phú sẽ được phê duyệt. Chưa hết, đừng có suốt ngày lải nhải Cố
Minh Châu này, Cố Minh Châu nọ nữa, em ngấy mụ ấy đến tận cổ rồi! Người đâu mà
lòng dạ thâm độc, anh không muốn tái diễn biến cố của sáu năm trước thì tốt nhất
là cứ tránh xa mụ ta ra!"
"Thưa giám đốc
Dung?”
“À!" Dung Lỗi sực
tỉnh, ngồi trước mặt anh là Cố Minh Châu đang cau mày, anh bối rối nói, “Xin lỗi,
hôm qua anh thiếu ngủ. À, chúng ta vừa nói đến đâu rồi nhỉ?”
“Thu hút nguồn vốn
ngoài. Em đã giúp anh liên hệ vài nơi rồi nhưng nhìn tổng thể thì họ sẽ không
chịu rót vốn đơn thuần, như thế có nghĩa Hữu Dung buộc phải chia sẻ một ít lợi
nhuận về sau của dự án này." Cố Minh Châu đưa anh xem tư liệu của vài công
ty đầu tư nước ngoài, đó là một tập tài liệu dày cộp mà cô đã dùng bút xanh chú
thích chi chít ở mỗi trang, hiển nhiên cô đã bỏ vào đó không ít công sức. Càng
xem, trong lòng Dung Lỗi càng thấy áy náy, bởi lẽ vấn đề tiền vốn không thuộc
phạm vi trách nhiệm của Vi Bác, hay nói cách khác thì cô chẳng việc gì phải bận
tâm, song Cố Minh Chầu vẫn hết sức giúp đỡ, còn anh thì lại đi nghe mấy lời nói
bâng quơ của Dung Nham để rồi nghi ngờ cô ấy và Phương Phi Trì hùa nhau gài bẫy
mình.
“Những công ty em chọn
chủ yếu có vốn nước ngoài. Với phương pháp này, dự án của chúng ta sẽ được đánh
giá là có khả năng thu hút nguồn vốn đầu tư cho thành phố, không những khả năng
trúng thầu cao mà chính quyền thành phố cũng sẽ dành phần ưu ái cho Hữu Dung
nhiều hơn. Đương nhiên, đây hoàn toàn là ý kiến cá nhân em, chỉ mang tính tham
khảo.” Cố Minh Châu nửa thật nửa đùa.
Vừa dứt lời, điện thoại
cất trong túi xách, đặt trên đi văng bất ngờ đổ chuông, cô đành xin lỗi Dung Lỗi
rồi qua đó nhận điện. Xoay lưng về phía anh, giọng cô cất lên đầy dịu dàng: “Gì
thế Phi Trì?"
“Đang ở đâu thế cô em
?” - vẫn là kiểu ăn nói ngả ngớn của Phương Phi Trì.
"Em và Dung Lỗi
đang họp bàn." Cố Minh Châu gật đầu tỏ vé áy náy với Dung Lỗi, nhưng chỉ
nhận được nét mặt lạnh lùng thờ ơ của người ngồi phía sau, thậm chí ánh mắt
cũng không buồn đáp lại cô.
“À, thế có tiện nói
chuyện không?”
“Anh nói xem?” Nghe chất
giọng thùy mị của cô, Phương Phi Trì liền phá lên cười, “Haha! Cố Minh Châu là
mụ phù thủy già vừa çong cớn vừa gớm ghê, cưỡi chổi tung hoành khắp trời,"
anh ta tí tởn khiêu khích cô, dù gì đi nữa trước mặt người mình thích, cô cũng
không tiện cãi trả.
Quả nhiên, Cố Minh Châu
chi khúc kha khúc khích cười ngọt lịm.
“Phi Trì này, anh thật
là!” Cách cô gọi tên anh ta trìu mến khác hẳn thường ngày, giọng điệu còn có phần
hờn dỗi.
Nói thật ra con người
Phương Phi Trì cũng chẳng có khuyết điểm nào to tát, ngoại trừ cái bệnh háo sắc
ở mức độ nhẹ, đàng điếm ở cấp độ trung bình, cộng với tính cách có hơi thiếu muối
một chút.
“Anh có chuyện muốn nói
với em, tối nay anh đến đón em nhé?” Ở đầu bên kia, Phương Phi Trì nhận ra giọng
điệu ngọt như mía lùi của cô thoáng sự đe nẹt, thế là anh ta đành phải lôi chuyện
chính ra nói ngay tắp lự.
"Vâng ạ."
“Vậy sáu giờ anh đợi em
dưới tầng trệt của Hữu Dung nhé?”
“Được anh ạ.”
Ở bàn đằng kia, Dung Lỗi
đang tập trung xem xét tài liệu, âm thanh rủ rỉ của Cố Minh Châu làm anh thoáng
chau mày. Cô chóng vánh kết thúc cuộc gọi rồi trở về chỗ ngồi, “Xin lỗi anh.”
"Không sao.” Dung
Lỗi đáp ráo hoảnh, nhưng tập văn kiện đặt xuống bàn nghe nặng chịch như bị ném.
Cố Minh Châu cố tình nhìn thật sâu vào mắt anh, làm anh khó chịu quay mặt đi, vẻ
vùng vằng ấy thật đáng yêu quá đỗi.
Sự nhiệt tình trong
công việc và tính đa mưu túc trí của Dung Lỗi rất khác người, còn Cố Minh Châu
thì càng ngày càng giống với người sắt. Những lúc bận rộn, thời gian thường
trôi qua rất nhanh, bữa trưa do thư ký đặt nhà hàng mang đến được hai người ăn
quáng quàng cho xong rồi lại tiếp tục cắm đầu cắm cổ vào công việc.
Hàng chồng tài liệu chất
thành đống trên mặt bàn làm việc rộng thênh thang, trong khi Dung Lỗi dựng
khung kế hoạch, liệt kê các điều mục rõ ràng thì Cố Minh Châu phụ trách số liệu,
sửa sang lại để bắt mắt hơn. Hai người phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý, tiến độ
hoàn thành càng lúc càng nhanh. Tất cả diễn ra trong không gian yên ắng của
phòng làm việc. Tiếng gõ phím lách tách âm vang khác lạ, thỉnh thoảng có tiếng
lật giấy sột soạt vang lên rất khẽ. Chốc chốc, người thư ký lại rón rén bước
vào, rót thêm thứ chất lỏng màu nâu đậm đặc nghi ngút khói vào hai cốc cà phê
trên bàn, gợi từng làn khói nhẹ vấn vít bốc lên, tan dần vào không khí, hương
thơm tinh khiết ầm thầm lan tỏa giữa hai người.
Có thế do văn phòng tọa
lạc trên tầng cao nên nắng đông hắt vào qua ô cửa số cũng dịu hơn, trong hơn. Nắng
phủ lớp vàng óng ả lên một góc bàn làm việc màu nâu.
Sống lưng Cố Minh Châu
ưỡn thẳng, mười ngón tay búp măng trắng hồng mê mải lướt trên bàn phím laptop,
từng tia nắng nhỏ li ti đậu trên nét mặt nhìn nghiêng chăm chú của cô. Mái tóc
xoăn đài thướt tha được cố định sau gáy bằng chiếc kẹp to, chẳng rõ tự lúc nào
đã rủ xuống một lọn tóc loăn xoăn, xoáy rồi cứ xoáy, xoáy vào tận trong sâu thẳm
trái tim người ngồi đối diện.
“Minh Châu...”
Giọng nam trầm ấm loáng
thoáng bên tai, Cố Minh Châu nửa tính nửa mê chắc mẩm đây chỉ là mơ.
Nếu không phải mơ, anh
sẽ chẳng đời dịu dàng như thế.
“Minh Châu... đồ ỉn con
lười biếng... dậy đi nào, nghe giảng bài kìa”, đó là quãng thời gian hai người
đang chuẩn bị sang Pháp du học, cả hai vừa phải thi môn chuyên ngành lại vừa phải
đăng ký lớp học tiếng Pháp. Mỗi lúc lên lớp là mí mắt cô lại nặng trĩu, anh với
tay khẽ ấn cô, tay kia chống cằm, khóe miệng khẽ nhếch thành nụ cười uể oải
nhìn cô, “Về nhà anh không giúp em bổ túc đâu đấy.”
Lúc đó hình như vào
quãng mùa đông thì phải, bao giờ hai người cũng ngồi ở chỗ ưa thích bên cửa sổ,
nắng ấm dìu dịu tràn qua lớp cửa kính to mà sạch bóng, cô ngủ suốt nửa tiết học
đến nỗi hai gò má ửng đỏ. Nghe tiếng cười hiền hòa của anh, cô mới ngước lên,
cáu kỉnh liếc xéo cái gã ngồi cạnh mình.
Tối qua chẳng biết ai
giở trò hết lần này đến lần khác, kệ cô có nài nỉ thế nào anh cũng không chịu
tha, hại cô bị thiếu ngủ thành thử hôm sau cứ vật và vật vờ.
“Ỉn yêu này, em mà lườm
nữa là anh hôn em luôn đấy!” Dung Lỗi nằm mọp xuống cánh tay đang gối đầu của
cô, hai khuôn mặt áp sát vào nhau, một khoảng rất gần đủ để hơi thở giữa hai
người quất quýt nhau như chất mật ngọt trong bầu không khí.
Giảng dạy môn tiếng
Pháp là một ông thầy đậm người, có máu lãng mạn, chiếc mũi to của thầy đỏ lựng,
ông cười chất phác rồi dùng thứ tiếng Pháp đẹp đẽ mà cao vút để trêu đôi tình
nhân nhỏ đang tình nồng ý đượm bên dưới rằng: “Này mấy cưng, tôi rất sẵn lòng
dành cho hai em mười lăm phút thân mật ở ngay trên lớp!”
Cả lớp cười ồ lên, đoạn
ngoái đầu lại xem. Dạo đó, Cố Minh Châu vẫn còn non nớt nên da mặt hẵng mỏng lắm,
cô cúi đầu tủm tỉm ra vẻ không thèm chấp. Còn cậu chàng Dung Lỗi thưở ấy lại
ngông nghênh ôm choàng bạn gái, nở một nụ cười rạng ngời như ánh nắng mặt trời.
Hồi đó đã bao giờ anh
cau có mặt mày đâu, thậm chí những lúc cô nổi nóng mà anh vẫn cười toe toét, nếu
tình hình căng thẳng hơn, anh sẽ kéo cô vào lòng rồi dán chặt môi mình lên môi
cô một cách khao khát, lúc buông tay thì mấy lời cằn nhằn đều tắt lịm, chỉ còn
lại vẻ ngoan ngoãn dụi vào lồng ngực anh như một con mèo nhỏ của cô.
“Thưa giám đốc Dung, bữa
tiệc của nhà họ Điền sắp bắt đầu rồi ạ, giám đốc Cố..."
“Không sao, để tôi gọi
cô ấy. Cô gọi điện về nhà báo người mang quần áo đến đây cho tôi."
Nghe có tiếng nói chuyện,
Cố Minh Châu uể oải tỉnh giấc dù trong lòng chả muốn chút nào. Thấy Dung Lỗi
đang đứng bên cạnh, cô quay cánh tay mỏi nhừ, xoa trán hỏi anh bằng giọng ngái
ngủ: “Mấy giờ rồi?"
“Bảy giờ hơn rồi.” Dung
Lỗi lấy lại chiếc áo khoác vừa mới đắp lên người cô.
"Ờ.” Cố Minh Châu
dụi mắt, mặt lờ đờ như đứa trẻ con còn trong cơn ngái ngú. Dung Lỗi cũng cất giọng
ngần ngừ, khẽ hỏi: 'Tối nay em có bận không?”
“Sao, anh không có bạn
gái đi cùng à?” Cố Minh Châu tỉnh táo đứng dậy, miệng hỏi vậy còn tay vẫn bận bịu
thu dọn đồ trên bàn.
Dung Lỗi lặng thinh.
“Tối nay em có hẹn rồi.
Vả lại, anh cũng nên tạo cơ hội cho phía báo chí chụp vài pô anh sánh đôi bên
những cô nàng xinh xắn, chuyển hướng chú ý."
.. .Cố Minh Châu thu dọn
đồ đạc trên bàn, sau giấc ngủ ngắn, gương mặt cô có vẻ tươi tỉnh hơn, “Đúng rồi,
em cứ quên hỏi anh, chuyện gần dây... liệu có gây phiền phức nhiều cho anh
không?”
Dung Lỗi như không hiểu
câu dò hỏi cùa cô, chỉ cười cười rồi nhún vai: “Không. Em không rảnh thì thôi,
con gái nhỏ của nhà họ Điền đang đợi bên đó - ông nội anh rất vừa mắt cô bé ấy.
Vì anh nghe nói em có ý hợp tác để mở rộng. Vì Bác, mà thế lực của nhà họ Điền
thì em cũng biết rồi, tối nay sẽ có rất nhiều giám đốc của các công ty xây dựng
có mặt ở đó.”
Cố Minh Châu hơi nhướn
mày: “Có phái Dung Nham đã nói với anh những chuyện linh tinh gì không đấỵ?”
Chuyện cô muốn hợp tác đầu tư mở rộng Vi Bác chẳng có mấy người biết.
“Hử?” Dung Lỗi ngẩn người.
Cố Minh Châu đang định
giải thích thì thư ký của Dung Lỗi đã gõ cửa vào, mang đến quần áo cho anh. Cố
Minh Châu tự nhiên nhận lấy, bên kia Dung Lỗi cũng rất tự nhiên cởi áo khoác
ngoài đặt lên tay cô, thay cái áo mới.
Cố Minh Châu vẫn cười
nhẹ, đầu ngón tay chà xát chiếc nút áo của chiếc áo vắt trên cánh tay cô, cô nửa
đùa nửa thật nói với anh: “Tên Dung Nham đó chỉ thuần túy là quá thừa mức tinh
lực, vụ này bị em giành lấy nên nổi cáu thôi, ừm, em phải bảo chị Yên nhà cậu
ta cho cậu ta chút việc làm mới được.”
Dung Lỗi cười hờ hững.
Hai người cùng xuống lầu.
Xe của Cố Minh Châu đậu ở tầng một của hầm, lúc Dung Lỗi ra khỏi thang máy ở tầng
một, cô lại theo ra ngoài, hình như có ý muốn tiễn anh.
Đôi giày cao gót của cô
gõ xuống nền nhà rất đều đặn, theo sau anh. Dung Lỗi mải miết đi, khóe môi bất
giác nhướn một nụ cười.
Ra khói cửa, đã có nhân
viên lái chiếc xe Cayenne của Dung Lỗi đến, và không xa đó, chiếc xe màu đỏ
tươi của Phương Phi Trì cũng đậu đường hoàng ở đấy, anh ta đang dựa vào xe, gửi
một nụ hôn gió đến.
Có thứ gì xẹt qua tầm
nhìn của anh, Cố Minh Chậu hớt hải chạy lướt qua anh, chẳng thèm ngoái đầu mà
chỉ quẳng lại có một câu “Mai họp ta lại gặp.”
Thật chóng vánh. Có người
dõi theo bóng cô, cười khẩy đầy chua chát.
“Cục cưng của anh!”
Phương Phi Trì nở nụ cười mê mẩn lòng người nhưng cũng đậm chất sở khanh. Thấy
cách đó .không xa, đám phóng viên đang lấp ló đằng sau, Cố Minh Châu bèn nhoẻn
miệng cười dịu dàng, ngả vào lòng Phương Phi Trì rồi đặt nụ hôn lên hai bên má
của anh ta. Ánh mắt cô thoáng liếc qua Dung Lỗi đang đờ người ở đằng xa. Kế tiếp
đó là tiếng cửa xe đóng sập lại.
Chiếc Cayenne rồ ga lao
vọt đi, đèn xi-nhan nhấp nháy liên tục, xe phóng với tốc độ cao khi gặp một
khúc cua, bánh xe trượt dài trên mặt đường phát ra thứ âm thanh chói tai, sau một
hồi bạt mạng thì chiếc xe cũng biến mất hút. Phương Phi Trì huýt sáo, mừng như
thể mở cờ trong bụng, trước cái lừ mắt của Cố Minh Châu, anh ta mới thôi tí tởn,
chiếc xe từ từ khởi động, bỏ lại đằng sau đám phóng viên đang cầm máy ánh chụp
lấy chụp để.
Cố Minh Châu ngồi ở ghế
lái phụ, cô sẵng giọng gằn từng chữ: "Phương-Phi-Trì.”
Phương Phi Trì ngó đám
kí giá vẫn đang mải mê tác nghiệp qua gương chiếu hậu, đoạn ngoái đầu cười cợt,
“Sao thế hả Minh Châu bé bỏng?”
"Anh bị điên à?” Cố
Minh Châu nghiến răng bảo, “Dây với bọn nhà báo ấy làm cái quái gì thế hả? Để
bây giờ ông cụ nhà anh ấy biết chuyện, sướng rồi nhé! Ông cụ lại đi gán ghép
anh ấy với con gái nhà họ Điền! Anh còn tìm người đến chụp này chụp nọ! Chụp
cái đầu anh ấy !”
“À.. Minh Châu bé bỏng
của anh đang ghen đây mà.”Cố Minh Châu sầm mặt, gườm gườm nhìn anh ta, “Anh lên
cơn ngứa đòn đó hả?”
“Dào ơi, em đúng là
sáng nắng chiều mưa...” Phương Phi Trì tủi thân ra mặt, “Chính em bảo anh nghĩ
cách xua đuổi mấy gã tranh thầu với Đá yêu nhà em, làm anh đã phải hy sinh sắc
đẹp, thân chinh ra trận, bây giờ em lại mắng anh...”
Câu chuyện tình yêu -
thù hận đầy bí ẩn và phức tạp - một loạt các bài báo xoay quanh chủ đề này được
ra lò gần đây dưới chỉ thị của nữ hoàng bệ hạ và cũng lấy người làm tâm điểm. Tất
nhiên ta không thể không nhắc đến kỵ sĩ áo đen khôi ngô tuấn tú, kẻ dốc lòng
chung thủy, ôm mối tình si Phương Phi Trì đứng sau chuyện này. Hắn ra tay sắp đặt
mọi thứ hòng dụ chàng hoàng tử dạt vòm sa vào bẫy, cho nữ hoàng thỏa sức hành hạ.
Nói cách khác là phải
giày vò, khiêu khích, đánh vào lòng đố kỹ đang cháy rần rần trong thâm tâm cậu
cả nhà họ Dung, đồng thời kiếm cho Phương Phi Trì một lý do chính đáng hòng gạt
bỏ tất cả những thứ ngáng đường để đảm báo chắc chắn Dung Lỗi sẽ trúng thầu miếng
đất kia. Nhân đây cũng làm một cuộc thăm dò phản ứng của tầng lớp bần nông, nhất
là thái độ của nhà họ Dung, cùng lúc đó đứng lên tuyên bố chủ quyền, cốt để sau
này nữ hoàng vươn bàn tay ma thuật của mình ra làm đệm đỡ.
“Em chỉ bảo anh tung hỏa
mù để bọn họ biết đường mà rút lui thôi, chứ có bảo anh làm náo loạn cả lên như
thế này đâu! Toàn bộ hội đồng ban quản trị của Hữu Dung bị anh dọa sợ co rúm
người, bây giờ phải vẽ trò săn vốn đầu tư nước ngoài là tại anh cả đấy! Đồ
điên!” Cố Minh Châu giáng thẳng một cú vào đầu Phương Phi Trì.
Cô học võ từ bé, tay
chân lúc nào cũng dồi dào sức lực khiến Phương Phi Trì điếng người, “Thì cứ làm
thế đi, cùng lắm thì lấy vốn của anh chứ gì! Anh phải cân nhắc kỹ lắm mới tung
ra chiêu này, thứ nhất, đây là cách chóng vánh nhất để chặn đứng những kẻ đang
tơ tưởng mảnh đất kia. Hai là, nếu em đã muốn giành lại Dung Lỗi thì cứ để anh
châm hộ em mồi lửa, giờ nhà họ Dung cũng biết cả rồi, vừa nãy em không thấy
Dung Lỗi tức điên lên à... em nói xem, có phải một mũi tên trứng hai đích
không?”
Cố Minh Châu cười khẩy,
“Anh mà lại tốt bụng đến nỗi cho Dung Lỗi vay tiền ấy hả?”
“Ơ cái cô này, xin em
nhớ kỹ hộ anh, nếu anh và Dung Lỗi không trở mặt với nhau vì chuyện gái gú thì
trước kia cũng coi nhau là anh em đó chứ, thôi thì em là người nham hiểm thâm độc,
không chuyện gì là không dám làm, nhưng cũng phải chân thành một tí, có lương
tâm một tí chứ!”
Phương Phi Trì lại lĩnh
thêm một cú ra đòn như trời giáng từ Cố Minh Châu làm anh ta ói ra máu, “Đừng
đùa, đừng có mà đùa! Anh đang lái xe đấy. Anh bỏ tiền ra thật, chỉ cần đừng để
cậu ta biết là được chứ gì. Sớm tống tiễn của nợ là em đi lấy chồng, thôi thì
cũng coi như làm phước vậy.”
Lúc này vẻ mặt cô mới
thoáng giãn ra: “Vậy anh cử ai ra đại diện đấy ? Tốt nhất đừng để Dung Lỗi biết
đó là người của anh!”
Phương Phi Trì tăng tốc,
cắt đuôi đám ký giả đằng sau: “Kỷ Hằng.” Ý kiến của Phương Phi Trì và suy nghĩ
của Cố Minh Châu hóa ra lại tư tưởng lớn gặp nhau. Dưới tay Phương Phi Trì có
nhiều nhân viên nhưng chỉ có Kỷ Hằng mới là người thích hợp để Dung Lỗi không
thể điều tra ra căn nguyên gốc rễ. Ký Hằng là dân gốc thành phố C, gia nhập
công ty của Phương Phi Trì từ khi còn học ở nước ngoài, bản thân hắn luôn khiêm
tốn ít phô trương nên chẳng mấy ai biết hắn có quen biết Phương Phi Trì. Vả
chăng, Kỷ Hằng vừa về nước chưa được bao lâu, khoảng thời gian này mới chỉ đứng
ra làm đại diện bên đầu tư với Vi Bác một lần duy nhất, thân thế đơn thuần, lai
lịch trong sạch.
“Anh dàn xếp vụ vốn liếng
thì cẩn thận một tí, đừng để có sơ hở. Khả năng dự toán của Hữu Dung có hạn nên
lúc đầu đừng đẩy giá quá cao. Còn nữa, trước khi Kỷ Hằng đến thì phải dặn dò nó
một số điều cần thiết, công ty em có cả thảy năm, sáu cô, nó dây dưa với một
em, lại thích một em khác, thế có láo lếu không cơ chứ.”
Chất giọng lanh lảnh,
liến thoắng tố khố của cô làm Phương Phi Trì cười như nắc nẻ, “Em lo lắng thái
quá đấy. Thôi không nói những chuyện này nữa. Tuần sau anh đi công tác ở Mỹ, em
muốn đi cùng anh không? Tối nọ, thằng nhóc gọi điện cho anh, hẹn nhau đi chặt
cây thông Noel rồi đấy.” Anh nói rồi lại làm như vô tình liếc Cố Minh Châu, chỉ
một thoáng mà vẻ dịu dàng đã hiện rõ trên gương mặt cô.
"Ờ, đã lại đến
Giáng Sinh rồi.” Cố Minh Chầu nở nụ cười ấm áp, tay miết một vòng lên ô cửa
kính xe, lòng nhớ tới một khuôn mặt lém lỉnh nghịch ngợm đang chờ nơi viễn xứ,
và thế là tất cả những mưu đồ đấu đá đều trở nên xa vời, “Nhưng em phải đợi hội
đồng quản trị Hữu Dung ra quyết định rồi mới đi được.” cô có chút đắn đo rồi bảo,
“Hay anh cứ sang đó trước đi. Hôm 23 có lẽ vẫn kịp để em sang bên đó rồi chúng
mình đón Giáng sinh luôn thể.”
"Được, anh đợi
em." Phương Phi Trì bình thản nói.
Giờ này khi màn đêm đã
buông xuống, Dung Lỗi vẫn ngồi trên xe và lao đi trên một con đường nào đó. Về
phần Cố Minh Châu, cô cứ ngỡ rằng mình sắp giữ được mọi thứ trong tay. Còn
trong ánh mắt của Phương Phi Trì, ở một góc mà không ai có thể nhìn thấy, lại
đang sẫm như màu mực.
Cô biết không Minh
Châu? Đợi chờ là việc duy nhất khiến Phương Phi Trì có kiên nhẫn để làm.
Hiển nhiên, tối nay
Phương Phi Trì đã có hẹn với một người đẹp khác, khi vở kịch hạ màn, phóng viên
đã bị cắt đuôi, anh ta bèn đưa Cố Minh Châu về nhà.
Gia đình nhà họ Cố luôn
bắt đầu bữa cơm vào lúc rất muộn. Bước qua cánh cửa, thấy Cố Bác Vân và Trình
Quang đang ngồi lai rai, cơm canh còn nóng bốc khói trên bàn, bận tối tăm mặt
mũi suốt một ngày trời, đương nhiên Cố Minh Châu thấy đói lắm rồi, vừa đặt người
ngồi xuống, lấy bộ bát đũa của Trình Quang là cô bắt đầu ăn luôn, Cố Bác Vân thấy
con gái về thì vui lắm, ông sai người giúp việc rót ly rượu cho Minh Châu.
“Thằng cháu trai của bố
đâu?" Cố Vân Bác tít mắt hỏi. Cố Minh Châu vẫn quen mồm gọi Duệ Duệ là con
trai thành thứ ông cụ cũng thương thằng bé như cháu ruột mình.
“Lộ Hân Nam đưa về nhà
chơi hai ngày rồi ạ, dạo này con và Cao Hạnh bận quá, Trình Quang cũng không rảnh
rang gì." Cố Minh Châu đáp. Lộ Hân Nam và cô là bạn đồng tâm chí cốt từ bé
đến giờ.
“Ờ,” Cố Bác Vân gật đầu
vẻ thất vọng, “Bây giờ nhà này không có bàn tay chăm nom của phụ nữ, chứ bằng
không bố cũng hộ mấy đứa một tay trông thằng bé.” Nói rồi ông lại nhớ đến người
vợ đã khuất của mình, Nguyễn Vô Song.
Cố Minh Châu cầm đũa gõ
lên miệng bát, cô kéo dài giọng vẻ phật ý, “Bố nói gì vậy... con không phải phụ
nữ à?”
Trình Quang ngồi bên cạnh
cũng phì cười thành tiếng, cậu chàng rướn người chạm ly với Cố Bác Vân, “Chú Cố,
chú lại nói thật lòng mình khi say rồi.” Cố Bác Vân bật cười ha hả.
Tuy cách nói này có vẻ
hơi vô lý nhưng quả thực Cố Bác Vân là người tốt bụng nhất trong tất cả những
người mà Cố Minh Châu từng gặp.
Trên thế gian liệu có
người đàn ông nào được như ông? Người tình một đêm từ năm năm trước đem đến cho
ông một đứa con gái, không những không vứt bỏ, ông còn dang tay đón nhận và đặt
tên con bé là Minh Châu, thực lòng coi con bé như châu báu trong nhà
Bởi thế mà mẹ cô đã nắm
thóp được người đàn ông có nhiệt tâm song lại quá giản đơn này. Năm lần sáu lượt,
bà mò đến tận nhà rồi khóc lóc, kể lể. Thành thứ lần nào bà cũng được cho một xấp
tiền. Cho đến khi cô không thế chịu đựng được nữa, phải nài ni người vợ cũng sống
nặng tình như Cố Bác Vân là Nguyễn Vô Song - trực tiếp ra mặt can ngăn thì người
mẹ mỹ miều, “yếu đuối" của cô mới chịu buông tha cho Cố Bác Vân.
Cố Minh Châu biết mười
mươi rằng, suốt nửa đời người Cố Bác Vân hết buôn bán vũ khí lại làm ăn theo kiểu
xã hội đen, hại không biết bao nhiêu người, ông không phải là một con người
lương thiện đúng nghĩa. Nhưng trong con mắt của Cố Minh Châu, ông luôn là một
người bố hoàn mỹ biết chừng nào.

