Anh Sẽ Phải Yêu Em - chương 47
Chương 47:
Đời này Manh Manh cũng chưa nghĩ tới, loại sự tình rượu say loạn tính này có
thể phát sinh trên người chính mình, nhưng, thực đã xảy ra... Cô bị ánh sáng
không ngừng nhảy lên trước mí mắt cứu tỉnh, mở mắt ra đó là ánh mặt trời xuyên
vào từ ngoài cửa sổ, cũng không chói mắt, chẳng qua sáng sớm tháng 10, luôn
luôn có chút cảm giác lạnh.
Theo bản năng cô túm túm chăn, khóa lại thân thể trần trụi, đợi chút, trần
trụi? Không đúng... Manh Manh bỗng nhiên nhớ tới, tối hôm qua hình như mình
uống hơi nhiều, mơ hồ chỉ nhớ rõ, tựa vào sofa muốn nghỉ ngơi chốc lát, chuyện
sau đó...
Manh Manh giơ tay, dùng sức xoa huyệt thái dương, chuyện sau đó vô luận thế nào
cũng không nhớ được, Manh Manh ảo não vài giây, liền nhanh chóng ngẩng đầu,
đánh giá căn phòng.
Lọt vào trong tầm mắt đó là một cửa sổ sát đất trong suốt, rèm cửa sổ rất dày
vẫn chưa kéo lên, chỉ có lụa mỏng màu trắng như sương khói uốn lượn rơi trên
sàn nhà bằng gỗ Hạch Đào, ánh mặt trời từ không trung xuyên qua khe hở lọt vào,
rọi lên sàn nhà loang lổ tạo ra ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, bóng cây
ngoài cửa sổ không ngừng nhảy lên, giống như làn váy của vữ công đang nhảy múa.
Bóng cây bên ngoài rọi màu xanh lục lên mặt nước hồ, trong nắng sớm tạo nên ánh
sáng loang loáng, chiếu lên rừng cây xanh um nơi xa xa, làm Manh Manh bỗng
nhiên có loại cảm giác mình đang ở bờ hồ Hà Lan.
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
Vài lần theo cô của cô đi nghỉ mát, nhà cô của cô nghỉ mát ở khu biệt thự cạnh
một mảnh hồ, phong cảnh tuyệt đẹp, không khí mới mẻ, nếu không nhớ Ki ca ca, cô
cũng không muốn trở lại, cô từng nghĩ sẽ cùng Ki ca ca đến nơi đó hưởng tuần
trăng mật...
Manh Manh lắc đầu vứt bỏ suy nghĩ mông lung, nghiêng đầu nhìn thấy các bức ảnh
trên tường, dán trên đó đều là ảnh Sài Tử Hiên chụp khi leo núi, có đội viên
khác, cũng có cô...
Nơi này là phòng Sài Tử Hiên, nếu mình uống rượu, chiếm dụng phòng người ta còn
miễn cưỡng nói được, quần áo thì ai cởi? Tệ nhất là đối với những chuyện về sau,
một chút ấn tượng cô cũng không có, không phải thực là rượu say loạn tính chứ!
Góc cửa toilet từ bên trong đẩy ra, con ngươi của Manh Manh hơi co lại, thẳng
tắp nhìn Sài Tử Hiên, hiển nhiên là anh vừa tắm, tóc ướt sũng, khiến anh thoạt
nhìn giống nam sinh vừa mới nhập học, đương nhiên, đây không phải trọng điểm,
trọng điểm là, cái gì anh cũng không mặc.
Manh Manh sẽ không ngốc cho rằng vì anh nóng, đầu thu ở Thành phố B, sớm hay
muộn thì độ ấm cũng hơn mười độ, hơn nữa lại là sáng sớm, cô khóa chăn lại,
cũng có thể cảm thấy loại hơi lạnh mơ hồ này, nhưng Sài Tử Hiên lại chỉ quấn
một mảnh khăn tắm ở bên hông.
Dáng người của anh tương đối không tệ, tuy rằng so ra kém cái loại đường cong
kiên cường do nghề nghiệp rèn luyện của Ki ca ca, nhưng cũng rất đáng xem, Manh
Manh thậm chí có thể nhìn thấy cơ bụng của anh rõ ràng, từng múi từng múi cơ
khảm ở nơi nào, nếu không phải làn da hơi trắng, hẳn là rất cảm giác, đương
nhiên đây cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là, Sài Tử Hiên và mình - hai
người trần trụi ở trong một phòng, có lẽ còn ngủ trên một cái giường, đêm qua
đã phát sinh chuyện gì?
Ý niệm trong đầu chuyển đến đây, Manh Manh không khỏi túa ra một thân mồ hôi
lạnh, cái thứ nhất cô nghĩ đến là, nếu Ki ca ca biết sẽ như thế nào, cô vô cùng
hiểu Phùng Ki, anh là đàn ông, lại là người đàn ông bá đạo và quy củ.
Trước kia, lúc hai người chưa làm rõ quan hệ, anh đều thích quản đầu quản chân
cô, không được mặc quần áo hở hang, không được trang điểm, không được kết giao
bạn trai... Lại nói, Ki ca ca quản so với cha cô còn kỹ hơn, trong mắt cha cô
chỉ có mẹ xinh đẹp, còn với cô và Phương Tuấn không hề đặt ra quy tắc gì, để
cho hai chị em các cô tự phát triển, cho nên, cô thường xuyên nói Ki ca ca
giống người đàn ông được đào lên từ hầm mộ, đầu xơ cứng, tư tưởng phong kiến.
Cô không cho là Ki ca ca có thể chịu được hành vi bên ngoài của cô, mặc dù anh
cưng cô, chìu cô; hơn nữa, thật sự ngay cả một chút ấn tượng Manh Manh cũng
không có, cởi hết, cũng không làm việc đó chứ!
Manh Manh bình tĩnh nhìn Sài Tử Hiên thật lâu, mới mở miệng: "Đàn anh, sao
em lại ở trong này, chúng ta... Chúng ta..." Trong lúc nhất thời, Manh
Manh phát hiện, mình lại không có dũng khí hỏi rõ, nhưng cô biết, loại sự tình
này tuyệt không thể trốn tránh, trốn tránh cũng không được gì, khẽ cắn môi nói:
"Chúng ta đã xảy ra chuyện gì sao, tối hôm qua ấy?"
Ánh mắt luôn luôn trong suốt của Sài Tử Hiên có chút u tối, sâu trong ánh mắt
lóe lóe, trong nháy mắt xẹt qua rất nhiều thứ, mấy thứ này hoặc sáng hoặc tối,
phân biệt ý nghĩ trong nội tâm anh là thiên sứ hay ma quỷ.
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
Quần áo của Manh Manh, kỳ thật không thể nói là anh cởi, đêm qua ôm cô lên
phòng, vừa đặt lên giường, cô bắt đầu ép buộc, ánh mắt không mở, nhưng tay lại
không thành thật, thân mình cũng không ngừng vặn vẹo, giống như khô nóng khó
nhịn, quần áo bị cô tháo tứ tung, Sài Tử Hiên mới ý thức được, chị đưa thuốc
cho cô, cũng không chỉ có hiệu quả gây ngủ, còn có thứ khác...
Nội tâm Sài Tử Hiên đấu tranh cả đêm, giống như một trận ác chiến kịch liệt
nhất, nhiều lần anh cơ hồ đầu hàng, lần đầu anh thấy Manh Manh như vậy, quần áo
trên người nửa kín nửa hở, lộ ra da thịt trắng nõn cùng đường cong nữ tính phập
phồng, mê hoặc đến tận xương tủy, đừng nói anh vẫn yêu cô, dù hai người không
quen biết, lúc này có lẽ anh cũng sẽ không thể tự chủ.
Một chút ấn tượng cô lại không có, cô tháo áo khoác của mình, còn chưa tháo
xuống, đã đem quần áo bên trong cũng cởi bỏ, anh đỏ mặt, xoay đầu đắp chăn cho
cô, bị cô hai ba cú đá văng ra, ngây thơ giống đứa nhỏ bốc đồng.
Sài Tử Hiên cũng thực không thể tính là quân tử, khi đó tự chủ của anh sớm biến
mất tăm, nhưng mà tay anh vừa đụng tới Manh Manh, đã bị cô cau mày đẩy ra,
giống như một loại ý thức tự chủ của thân thể, có thể phân biệt người bên cạnh
là ai.
Trong nháy mắt, dục vọng tùy ý của Sài Tử Hiên nhanh chóng tụt xuống, người sở
dĩ xưng là người, vì có thể khống chế dục vọng của chính mình, bằng không, có
khác gì cầm thú.
Xét góc độ khác mà nói, một cô gái dưới tác dụng của thuốc, ý thức hết sức mơ
hồ, vẫn có thể cự tuyệt như cũ, cho thấy điều gì? Sài Tử Hiên không thể không
biết, mặc dù đêm qua thực đã xảy ra chuyện gì, thì thế nào chứ, với tính cách
của Manh Manh, anh vẫn không hề có cơ hội.
Hơn nữa, cô sẽ nhìn anh thế nào, không nói cô, chính anh cũng sẽ khinh thường
chính mình, lý trí tuy rằng rõ ràng, chẳng qua, con người dù sao cũng tham lam,
trong lòng còn tồn một chút hy vọng, bởi vậy, biểu tình, ngữ khí, cùng với loại
ánh mắt sợ hãi lại tin tưởng này của Manh Manh, vẫn như cũ làm Sài Tử Hiên nhàn
nhạt bi thương.
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
Một chút cô cũng không thích anh, thậm chí một tia cũng không có, như cô nói,
anh chỉ là đàn anh của cô mà thôi, ánh mắt của cô rõ ràng nói cho anh, dù giữa
bọn họ đã xảy ra chuyện gì, hết thảy cũng sẽ không thay đổi, vĩnh viễn cũng
không thay đổi.
Cái loại toàn thân đột nhiên tuyệt vọng giống như đêm qua một lần nữa trở về,
nặng nề đè nén trong lòng Sài Tử Hiên, khiến anh không thở nổi, nhưng vẫn muốn
tra xét cho rõ ràng, tựa như bệnh nhân mắc chứng cưỡng bách.
Khóe môi Sài Tử Hiên nhếch lên một nụ cười tươi, chẳng qua nhìn thế nào cũng có
chút chua chát: "Manh Manh, nếu chúng ta đã xảy ra chuyện gì, em có thể gả
cho anh hay không?" "Gả cho anh?" Manh Manh nhăn mi lại, kiên
định lắc đầu: "Làm sao có thể, em chưa từng nghĩ sẽ gả cho người khác, cho
dù chúng ta đã xảy ra quan hệ cũng vậy thôi."
Sắc mặt Sài Tử Hiên trắng nhợt, ánh mắt Manh Manh đảo một vòng trên mặt anh,
bỗng nhiên nở nụ cười: "Đời này em chỉ gả cho Ki ca ca, anh ấy không muốn
cưới cũng không được, hơn nữa, chúng ta cũng không phát sinh chuyện gì, không
phải sao, bởi vì anh nói nếu..." Sài Tử Hiên xoay đầu, sau một lúc lâu mới
quay lại: "Nhưng mà bây giờ anh hối hận, vô cùng hối hận."
Manh Manh không khỏi nhẹ nhàng thở ra, nói thật, vừa rồi hô hấp của cô thiếu
chút nữa đã tạm dừng, miệng cô nói kiên định, trong lòng thực sự có chút bất
an, nếu cô thực cùng Sài Tử Hiên có chuyện gì, Ki ca ca sẽ như thế nào, cho dù
trên mặt không nói gì, phỏng chừng cũng sẽ trở thành bóng ma cả đời không thoát
được, cô không muốn có tiếc nuối như vậy, cô muốn vui vui vẻ vẻ hạnh phúc mỹ
mãn sống cùng Ki ca ca.
Manh Manh thu thập qua loa, thời điểm chạy đến phòng khách, Trần Hiểu Kỳ còn
ngủ như đầu heo, ghé vào trên giường, ngáy ngủ, há miệng, thiếu chút nữa tức
chết Manh Manh.
[ Bạn đang đọc truyện tại
alobooks.vn ]
Manh Manh cũng không khách khí, nhấc chân nhắm ngay mông cô đá một cước, Trần
Hiểu Kỳ rớt xuống giường mới mơ mơ màng màng mở mắt ra, xoa thắt lưng, trừng
mắt nhìn bạn tốt, Trần Hiểu Kỳ xoa xoa mắt: "Manh Manh, bạn điên à, sáng
tinh mơ sao lại đá mình, mình cũng chưa chọc giận bạn nha, có chuyện gì thì
cũng để cho mình ngủ thêm chút nữa, van cầu bạn ..."
Nói xong, ba chân bốn cẳng nhảy lên giường, đầu oạch một tiếng hắn chôn vào
trong gối đầu, Manh Manh đi lên đem gối đầu cùng chăn đều quăng xuống mặt đất,
túm cô lay động: "Bạn đúng là heo, người khác đem bạn đi bán cũng không
biết, tỉnh, tỉnh, chúng ta nên trở về trường học, buổi sáng hôm nay là giờ học
của Phù thủy."
"Phù thủy?" Trần Hiểu Kỳ bỗng nhiên mở mắt ra, lúc này hoàn toàn
tỉnh, Phù thủy dạy các cô môn Khái luận truyền bá học, hơn năm mươi tuổi là lão
xử nữ chưa kết hôn, gương mặt như như tảng đá, chưa từng thấy nở nụ cười, trong
lớp sẽ dò số điểm danh, đi muộn, về sớm, trốn học đều giết không tha, bởi vậy
các bạn cùng khóa đặt cho biệt danh Phù thủy.
Trần Hiểu Kỳ từng tự mình lĩnh hội, Manh Manh nhắc tới Phù thủy, Trần Hiểu Kỳ
từ heo, liền có thể lập tức biến thành con thỏ, thời điểm Trần Hiểu Kỳ bị Manh
Manh nài ép lôi kéo ra ngoài, bị gió lạnh thổi qua, không khỏi rùng mình vài
cái, ngẩng đầu nhìn, mặt trời còn chưa mọc, cúi đầu nhìn đồng hồ, bất mãn than
thở: "Mới sáu giờ, bạn gấp cái gì..." Còn chưa nói xong, đã bị Manh
Manh tha ra ngoài, liền giống như bị quỷ đuổi theo phía sau, chạy như bay, rất
nhanh, hai người liền biến mất ở làn đường xe chạy trước biệt thự, từ đầu tới
cuối cũng chưa quay đầu liếc mắt một cái, tự nhiên cũng không nhìn thấy Sài Tử
Hiên từ đầu đến cuối đứng ở sân thượng lầu hai.
Tâm tình Sài Tử Hiên tuyệt vọng lại phức tạp, nhìn thân ảnh Manh Manh vội vàng
chạy đi, cảm giác trống rỗng giống như cái gì cũng không tồn tại.
Sài Tử Hiên rất rõ ràng, sau này, anh và Manh Manh chỉ sợ ngay cả làm bạn bè
cũng không được, Sài Tử Hiên ảm đạm thở dài, cúi đầu: "Chị à, em không
muốn có được theo cách này, hơn nữa, mặc dù làm vậy, cũng chưa chắc có được
Manh Manh, em hiểu cô ấy, không có được cô ấy, em cũng không oán, chỉ có thể
oán vận mệnh để em gặp cô ấy quá muộn, chị, em muốn ra nước ngoài du
học..."

