Anh Sẽ Phải Yêu Em - chương 03

Chương 3

"Cô à, lúc trước cô làm thế nào mà thành công gả cho dượng, bà nội nói,
lúc trước dượng là thầy giáo của cô mà?" Phương Manh Manh ôm cánh tay
Phương Nam quấn trên người cô, mắt to chớp chớp, hết sức đáng yêu.

Phương Nam gõ lên cái trán của cô:
"Thế nào? Tiểu Manh Manh nhà chúng ta sốt ruột, muốn gạt khối đầu gỗ Phùng
gia kia lừa về nhà rồi sao?" Manh Manh chu miệng, đứng trước mặt Phương
Nam xoay một vòng: "Cô à, cô nói con có phải rất đẹp hay không, hay là còn
khiếm khuyết hương vị phụ nữ, vì sao Ki ca ca một chút phản ứng cũng không
có?"

Phương Nam làm như thật sự đánh giá
cháu gái một vòng, nói thật, tiểu nha đầu xinh đẹp có điểm khiến người hận, tư
sắc ngũ quan hoàn toàn thừa kế nhà mẹ đẻ cô, bộ dáng nhỏ nhắn này đi đến chỗ
nào cũng đều vô cùng gây chú ý, nói đến hương vị phụ nữ, tiểu cô nương mười
chín tuổi, thì đương nhiên thiếu một chút hương vị phụ nữ rồi, nhưng cái loại
thanh xuân vô hạn này, càng toả sáng loá mắt ở trên người cô.

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Từ lúc mới đi học, đã trêu chọc
không ít nam sinh, mà nha đầu kia dáng dấp rất uyển chuyển nhẹ nhàng, tính tình
ẩn bên trong lại thật sự là... Phương Nam không khỏi thở dài. Bà nội Manh Manh
nói tiểu nha đầu giống cô, Phương Nam cảm thấy, nha đầu kia hoàn toàn là trò
giỏi hơn thầy, khí thế áp đảo, ít nhất cô khi đó vẫn là có vẻ uyển chuyển,
không giống nha đầu kia có thể đem người đả kích đến ngập trong bùn.

Cô còn nhớ, lúc tiểu nha đầu học
trung học, lúc đầu có nam sinh thích con bé, trên đường tan học ngăn con bé lại
mà thổ lộ, lúc ấy bản thân đúng lúc tiện đường đi đón nó, nhìn thấy thật rõ
ràng.

Lại nói, nam sinh kia thực rất xuất
sắc, mặc dù lộ chút vẻ ngây ngô, nhưng cũng không phải nam sinh bình thường,
chọn thời gian đó, tất nhiên không phải phàm phu tục tử, chỉ tiếc gặp gỡ phải
tiểu nha đầu, chắc đời trước không đốt nhang thơm, nên mới lưu lại một bóng ma
thế này.

Tiểu Manh Manh đùa nghịch đầu quai
ba lô ở trên vai, đánh giá đối phương một vòng từ trên xuống dưới, đầu ngón út
xinh đẹp vươn ra, nói thẳng: "Bạn muốn theo đuổi tôi?"

Phương Nam ngồi ở trong xe, cũng có
thể thấy khuôn mặt nam sinh tuấn tú kia đỏ bừng, nhưng vẫn cố lấy hết dũng khí
gật gật đầu, ánh mắt thẳng tắp dừng ở trên mặt Tiểu Manh Manh, ánh mắt nóng
bỏng chân thành như thế, mà Manh Manh lại ôm cánh tay lạnh lạnh nói: "Dựa
vào cái gì..."

Phương Nam bi ai thay nam sinh kia
hồi lâu, gặp gỡ tiểu ma nữ nhà cô, xem như cậu ta xui xẻo. Tiểu Manh Manh bề
ngoài giống mẹ, nội tâm lại cùng mình có được ý chí mạnh mẽ của anh trai, giống
nhau như đúc, từ nhỏ đã biết mình muốn cái gì, làm như thế nào, người khác nói
cái gì, khuyên cái gì, cũng không nghe, chỉ nhận thức đúng một con đường có thể
đi đến.

Dĩ nhiên, tính cách đó nó thực giống
cha nó, Tiểu Manh Manh cũng rất giống cô của mình, tóm lại, là một thể tổng
hợp, rất sớm, Phương Nam đã biết, nam nhân thuần phục được tiểu ma nữ nhà cô,
trên thế giới này căn bản không có, trừ phi cô nhỏ tự nguyện bị thuần phục, tựa
như thằng nhóc của Phùng gia.

Trong nhà, ông bà nội của Manh Manh
đều buồn bực, tiểu ma nữ tính tình hoạt bát như vậy tại sao lại thích đầu gỗ
ngốc nghếch nhà họ Phùng, nói đầu gỗ ngốc nghếch một chút cũng không sai, từ
nhỏ đến lớn, bị Manh Manh quấn lấy nhiều năm như vậy, tiểu tử kia cũng không
hiểu được, không phải đầu gỗ ngốc nghếch là cái gì, không chỉ là đầu gỗ ngốc
nghếch, mà là đầu gỗ ngốc nghếch ngàn năm.

Năm đó, cha của cậu ta - Hiểu Phong
so với tiểu tử này thông minh hơn nhiều. Phương Nam đem Manh Manh túm đến bên
người mình, nhìn cô nói: "Con cần cái hương vị phụ nữ để làm gì, tiểu nha
đầu mới lớn này, vị nữ nhân có thể theo thời gian chồng chất đi ra, mà thanh
xuân thì không quay lại, cho nên càng đáng giá, càng phải quý trọng."

Phương Manh Manh chu miệng:
"Nhưng con thấy mẹ như vậy, cô xem ánh mắt của cha mỗi lần nhìn mẹ đều ôn
nhu, giống như nâng trên tay sợ rớt, con cũng muốn khiến cho Ki ca ca nhìn con
như vậy."

Phương Nam bất giác mỉm cười:
"Cho nên con ở trước mặt tiểu tử Phùng gia, ngụy trang thành bộ dáng ôn
nhu hiền lành, là cảm thấy thằng nhóc đó thích con gái như vậy?"

Manh Manh gật đầu, khuôn mặt nhỏ
nhắn xinh đẹp xẹt qua một tia ảm đạm: "Cô đã thấy rồi đó, Thiệu Tình cũng
là dạng người giống mẹ, lúc trước Ki ca ca rất thích cô ta."

Phương Nam thương tiếc sờ sờ đỉnh
đầu cô: "Manh Manh, tình yêu có đôi khi cần tranh thủ, nhưng không thể
miễn cưỡng, nếu cậu ta vô luận thế nào cũng không phải là của con, con phải học
cách buông tay."

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Phương Nam có đôi khi cảm thấy, cuộc
sống ước chừng đều rất công bằng, ông trời ban cho Manh Manh vẻ xinh đẹp cùng
tài văn chương, có lẽ sẽ không cho con bé một đoạn tình yêu thuận buồm xuôi
gió.

Manh Manh lại như đinh đóng cột nói:
"Ki ca ca là của con, con chắc chắn thế." Kỳ thật Phương Nam cũng
buồn bực hiểu được, mấy năm nay, Manh Manh cùng thằng nhóc Phùng gia thủy chung
ở cùng một nơi, nói thật, tuy nói chức vị cha Phùng Ki hiện nay không thấp,
nhưng dù sao cũng không có nền tảng gì, xét dòng dõi, cùng Phương gia tuyệt đối
không môn đăng hộ đối.

Hơn nữa Manh Manh còn xuất sắc như
vậy, là một khối bảo vật trong lòng ông bà Phương gia, từ nhỏ đến lớn với tiểu
nha đầu không có nửa điểm không vừa ý, đối với con bé cùng anh trai lại nghiêm
khắc dạy dỗ, đến khi Manh Manh lớn lên, một chút cũng không giảm, cũng may tiểu
nha đầu không chịu thua kém, có chủ ý của mình, rất có nguyên tắc.

Theo ý ông bà Phương gia, quét mắt
đảo qua, toàn thế giới cũng không thấy có một tiểu tử nào có thể xứng với cháu
gái bảo bối này, càng đừng nói đến tiểu tử Phùng gia, chẳng qua chuyện tiểu nha
đầu quyết định, Thiên Vương lão tử cũng không sửa được, điểm ấy không khác gì
cha con bé - Phương Chấn Đông.

Ông bà Phương gia không phản đối,
nhưng cũng chưa tán thành, lại nói năm trước, theo ý Manh Manh đem Phùng Ki đưa
vào quân khu B, đây cũng coi như ngầm đồng ý đi! Cho nên mới nói nguyên tắc của
Ông bà Phương gia, ở trên người nha đầu kia cho tới bây giờ đều không có giá
trị.

Đối với đoạn tình cảm lưu luyến
ngoài ý muốn của Phùng Ki ba năm trước đây, Phương gia rất rõ ràng, dù sao
người Manh Manh muốn gả ở trong quân đội, mọi người trong quân khu làm sao có
thể nhìn như không thấy, tuy rằng cuối cùng đã giải quyết, nhưng chuyện này,
Phương Nam cảm thấy, sẽ là một khối chướng ngại trên đường Manh Manh truy đuổi
tình yêu, dù sao cũng không quang minh lỗi lạc.

Tính tình Phùng Ki lại không hề có
chuyển biến, cho nên, hiện tại Phương Nam cho là tiểu nha đầu nên có dự phòng,
miễn cho đến lúc đó lại ngã đau không đứng dậy nổi.

Phương Nam quyết định không cùng
tiểu nha đầu thảo luận việc này nữa, dù sao Manh Manh mới mười chín, còn chưa
tốt nghiệp đại học, việc yêu đương kết hôn còn rất sớm, nói tránh sang đề tài
khác: "Nghe Hiểu Phong nói, con tham gia Câu lạc bộ leo núi, thế nào? Có
cần cô tài trợ một chút tài chính hay không?"

Mắt Manh Manh sáng lên vội vàng gật
đầu: "Dạ! Cần, cần, cô là tốt nhất!" Phương Nam vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ
nhắn đỏ bừng của con bé: "Nhóc nịnh hót, trách sao bà nội nói con là tiểu
tham tiền, tiền mừng tuổi hàng năm của con, học bổng, đi đâu hết rồi, cũng
không thấy con mua cái gì."

Manh Manh chu miệng: "Đây là đồ
cưới của người ta, không thể động vào, chuẩn bị cho tương lai sống cùng Ki ca
ca." Phương Nam bật cười: "Nghĩ đến lâu dài thật nhỉ, con sợ còn
thiếu nhiều tiền sao, yên tâm, đồ cưới tương lai cô ra cho con, muốn bao nhiêu
có bấy nhiêu." Manh Manh lắc đầu: "Cô thương con, con biết, Nhưng con
muốn tự mình để dành tiền, dùng năng lực của mình kiếm tiền, Ki ca ca cũng như
thế, anh ấy cho tới bây giờ cũng không lấy của cô chú một đồng nào, nếu con gả
cho anh ấy, phải tôn trọng anh ấy."

Phương Nam thở dài: "Tiểu nha
đầu, con hành động điên rồ a! Đến đây, nói cho cô nghe, Câu lạc bộ leo núi các
con có hoạt động gì..."

Phương Manh Manh không nghĩ mình
hành động điên rồ, vì cô thích Phùng Ki, không có đạo lý, không có nguyên nhân,
cô chỉ biết, cô muốn gả cho anh, cùng anh cả đời bên nhau, cô không biết đây là
cố chấp, hay là tình yêu của cô.

"Phương Manh Manh!" Manh
Manh từ trong lớp học đi ra, liền thấy ở đối diện một nam sinh lớp trên đứng
dưới ánh mặt trời, mặc dù bên người Manh Manh chưa từng thiếu qua nam sinh điển
trai, nhưng Sài Tử Hiên vẫn làm Manh Manh kinh diễm một trận như cũ.

Sài Tử Hiên là đàn anh năm ba, cũng
liên tục là trợ giảng ba năm, danh tiếng như cồn, vô cùng tài giỏi, người
ngưỡng mộ vô số, nhân vật tinh anh của trường Luật, cũng là nhóm trưởng của Câu
lạc bộ leo núi.

Lúc trước Manh Manh lựa chọn Câu lạc
bộ leo núi, hoàn toàn là vì thích vận động leo núi, Manh Manh thích cái loại
cảm giác chinh phục núi cao này, có một loại thỏa mãn cực hạn, tựa như cha cô
nói, đứng ở đỉnh núi nhìn xuống, thiên quân vạn mã đều ở dưới chân.

Cha cô là quân nhân, xứng với danh
phận quân nhân, mang quân hàm tướng quân, mẹ từng nói qua nhiều lần, nếu hiện
tại là thời kì chiến tranh, cha cô khẳng định sẽ ra chiến trường chém giết, nam
nhi là phải ra roi giục ngựa, đánh đông dẹp bắc, đây là kiểu người của cha cô,
cũng là của Ki ca ca.

Cha cô mang dòng máu quân nhân,
trong thân thể cô cũng có, nhưng mà so sánh với Ki ca ca, lại bé nhỏ không đáng
kể, nghĩ mông lung, Manh Manh phục hồi tinh thần lại, có chút không kiên nhẫn
nhìn qua Sài Tử Hiên.

Lúc trước thật không biết nhóm
trưởng Câu lạc bộ leo núi chính là vị trợ giảng danh tiếng như cồn này, nếu
biết, cô sẽ trốn xa tám thước, trong mắt cô hiện lên vẻ không kiên nhẫn, Sài Tử
Hiên cũng không xem nhẹ.

Có đôi khi Sài Tử Hiên thực cảm
thấy, Phương Manh Manh là ông trời cố ý phái xuống trừng phạt anh, trừng phạt
anh mấy năm nay mắt cao hơn đầu, lần đầu tiên nhìn thấy Manh Manh, anh liền
chấn động, áo thun quần jean đơn giản trên người cô, cũng có thể tỏa ra một
loại xinh đẹp không thể bỏ qua, cô đẹp khiến ánh mặt trời tháng chín lúc ấy
cũng nhạt đi rất nhiều, mà đón người mới đến bằng một khúc đàn cello (đàn
violong loại lớn) chuyên nghiệp linh động, gần như gây ngỡ ngàng tất cả thầy
trò ở đây.

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Yêu cô gái như vậy, dường như rất dễ
dàng, Sài Tử Hiên cũng không ngoại lệ, Sài Tử Hiên lập lớp học leo núi, là
chiêu bài của Câu lạc bộ, tuy rằng không thể nói không hấp dẫn nữ sinh, nhưng
đối với thể chất có yêu cầu rất cao, bởi vậy, mặc dù có Sài Tử Hiên - một đại
soái ca hấp dẫn như vậy, hội viên thu vào hàng năm cũng không nhiều, mà Manh
Manh vào lại tương đối dễ dàng.

Sài Tử Hiên không khỏi tự giễu, thì
ra mình cũng có lúc lấy việc công mưu tính việc tư như vậy, nhưng Sài Tử Hiên
rất nhanh liền phát hiện, cho dù Manh Manh và anh sinh hoạt trong cùng Câu lạc
bộ, anh cũng không chiếm nhiều ưu thế lắm, phải nói, Phương Manh Manh đối đãi
với tất cả nam sinh theo đuổi cô cũng không khác gì nhau, bao gồm cả anh, một
năm trôi qua, nam sinh khác do Manh Manh đối xử lạnh nhạt, đều lùi xa trăm
bước, chỉ có Sài Tử Hiên thủy chung bám riết không tha.

Sài Tử Hiên đi tới, đưa tay muốn đỡ
cặp sách trên vai Manh Manh, bị Manh Manh cười tủm tỉm tránh ra: "Đàn anh
à, em tự mình mang được, em cũng không muốn bị người hận vì được đàn anh ngưỡng
mộ đâu."

Sài Tử Hiên không cho là phải, rất
có phong độ cười cười: "Anh đến thông báo với em, cuối tuần này Câu lạc bộ
leo núi có hoạt động, địa điểm tập hợp có hơi xa, anh sẽ lái xe đến đón
em!"

Manh Manh nghiêng đầu nhìn anh, ánh
mắt sáng lên như ngọc, làm Sài Tử Hiên có một chút thất thần: "Đàn anh à,
chỉ số thông minh của em thấp như vậy sao, anh nói cho em biết địa điểm tập hợp
là được, em sẽ bảo anh họ đưa đi."

Tác giả có lời muốn nói: bạn bè cùng
nghiệp văn chương, thích nhìn thấy: 《 văn chương như thể cấy cày, mùi hoa thảo luận quanh năm
được mùa 》

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3