Tâm Can - Chương 05 - Phần 1

Chương
5

Cùng
xuống địa ngục… có gì không tốt chứ?” Anh chầm
chậm nói: “Có em ở bên, anh đâu cần quan tâm đó là
nơi nào.”

Ngày
đầu tiên của cuộc sống mới, ánh mặt trời xuyên qua
bức rèm cửa sổ khách sạn khẽ đặt một nụ hôn nhẹ
nhàng đánh thức người đang nằm trên chiếc giường lớn
kia. Trịnh Phiên Nhiên là người có yêu cầu chất lượng
giấc ngủ rất cao, nên rèm trong phòng ngủ lớp trong lớp
ngoài, đến một tia nắng cũng không thể lọt vào, đã
lâu lắm rồi Tân Cam không được thức dậy trong ánh ban
mai như thế này. Cô nhấc mình ngồi dậy, gọi đồ ăn
sáng, sảng khoái bước xuống giường đi rửa mặt. Ngày
đầu tiên rời xa anh có vẻ cũng không tồi.

Người
phục vụ khách sạn này trông rất đẹp trai… “Thôi
Thuấn Thần, em đã không để ý đến tình cảm của
anh.” Cô chau mày, khựng lại trước chiếc xe đẩy đồ
ăn của anh chàng phục vụ mặt mày rạng ngời, cô lạnh
lùng nhìn anh ấy.

Thôi
Thuấn Thần thấy hơi tủi thân, giơ tay mở nắp đậy
thức ăn ra: “Vừa mới sáng sớm thức dậy, lái xe một
tiếng đồng hồ, lại còn xếp hàng đợi nửa tiếng
nữa, một đĩa bánh bao hấp đầy thành ý như thế này,
cũng không làm em có thiện cảm với anh hơn sao?”

Tân
Cam nghĩ thực sự là không thể, có lẽ bản tính cô quá
lạnh lùng, cũng có lẽ là ảnh hưởng quá nhiều bởi
một người nào đó, cô không hề cảm thấy khoảng thời
gian như thế này là lãng mạn.

Nếu
đổi lại là người đó thì nhất định sẽ bắt đầu
bếp trực tiếp đến tận nơi chế biến món bánh bao
hấp.

Hơi
nóng của bánh bao bốc lên, cô lạnh lùng gắp chiếc bánh
từ trong đĩa ra, bóng dáng đó lại phảng phất hiện lên
ngay trước mắt cô.

Trái
tim rõ ràng đang thức tỉnh cô… Tân Cam, chúng ta đã nói
với nhau rồi, đừng bao giờ nghĩ về anh ấy nữa.


bỏ đi, Thôi Thuấn Thần vội vã đẩy xe theo.

Phụ
nữ không thể thiếu những món ăn ngon, những bộ trang
phục đẹp và cả những cảnh tượng đẹp. Mấy năm nay
Tân Cam nhận từ Tống thị không ít, trong túi vẫn còn
giấu một chiếc thẻ tín dụng Platinum từ Tống Nghiệp
Hàng, chỉ thế thôi cũng đã đủ khiến cô tràn trề
sinh lực. Gần đây mấy bà chị bán hàng hiệu trông thấy
cô thì đều cười tít cả mắt. Vài ngày trước, cố
vấn tài chính riêng của cô lại gọi điện đến nói cô
cần ký thêm vào một số giấy tờ liên quan đến kỳ
hạn trả nợ. Lúc đó cô bị Thôi Thuấn Thần lừa đi
ăn bánh ngọt, nên đưa anh đi cùng luôn.

“Cô
Tân, đây là tiền thuê cửa hàng năm nay, đây là danh
sách đầu tư thu lợi, còn đây là phần hoa hồng đã đến
lúc thanh toán, cô xem qua đi ạ.” Cố vấn tài chính đặt
một đống tài liệu phủ kín mặt bàn, tay vẫn cuộn một
sấp tài liệu dày không có chỗ để.

Thôi
Thuấn Thần đứng nhìn cô chỉ ký thôi cũng đã mất hơn
một giờ đồng hồ, lúc đi còn liên tục rên rỉ, than
vãn. Tân Cam lạnh lùng nhìn về phía Thôi Thuấn Thần,
anh ấy chau mày hồi lâu rồi hỏi: “Nếu mọi người
biết em có tài sản khổng lồ như thế này, anh nhất
định sẽ bị cho là tên trai bao nhỉ?”

“Chẳng
lẽ bây giờ không phải như thế?” Tân Cam tỏ vẻ ngạc
nhiên.

Thôi
Thuấn Thần xoa trán.

Mưa
phùn bay nhẹ trong buổi hoàng hôn cuối xuân, ánh dương
dần buông xuống, bầu trời thật đẹp, cảnh tượng
tuyệt mỹ này chẳng khác nào một bức tranh sơn dầu,
vậy mà Tân Cam không hề tỏ ra rung động.

Mấy
năm nay những thứ Trịnh Phiên Nhiên cho cô cũng đủ để
cô sống suốt đời trong vinh hoa phú quý. Ngay từ đầu,
cô đã lấy tiền của anh rồi, nhưng không biết từ khi
nào cô đã trở nên tham lam như vậy, ngay cả tiền bạc
cũng không thỏa mãn cô?

Sống
trong gia tài trị giá hàng trăm tỷ, bên cạnh có công tử
Phiên Nhiên, tuổi xuân đẹp như hoa như ngọc, cô nhớ
anh vô cùng.

Thôi
Thuấn Thần mặc dù mới về nước chưa được bao lâu,
nhưng tất cả những quán ngon trong thành phố G, anh đều
nắm rõ như lòng bàn tay, nhiều cửa hàng nằm trong các
con hẻm hẻo lánh, càng khó tìm thì hương vị lại càng
ngon, trong một thời gian ngắn Tân Cam đã đạt kỷ lục
năm mươi kilogam trước nay chưa từng có. Khi thử chiếc
váy mốt mới nhất của mùa hè năm nay, cô đã trách cứ
Thôi Thuấn Thần.

“Thực
sự bây giờ em đẹp hơn trước nhiều, trước kia chẳng
phải là quá gầy sao?” Thôi Thuấn Thần không tỏ ra áy
náy, trái lại còn rất ga lăng.


bán hàng đứng bên cạnh cũng gật đầu hùa theo: “Chiếc
váy này đúng là chỉ có cô Tân mặc đẹp nhất thôi!”
Cô ta tự hào nói: “Đây là đồ kỷ niệm rất nổi
tiếng, chỉ sản xuất có hai màu đen và trắng, người
quản lý của chúng tôi đã phải tốn không biết bao công
sức mới mang từ Paris về đây được, cả châu Á chỉ
có mỗi cửa hàng Kỳ Hạm của chúng tôi có một chiếc
này thôi.”

Thôi
Thuấn Thần mỉm cười, rút thẻ tín dụng ra: “Như vậy
là không mua không được rồi.” Cô bán hàng cười tít
mắt cầm lấy thẻ.

“Đợi
chút.” Tân Cam gọi cô ta lấy lại thẻ của Thôi Thuấn
Thần, đưa thẻ của mình ra. Cô bán hàng sững sờ, Thôi
Thuấn Thần gật đầu nhè nhẹ, anh ấy quay lại thì thầm
với cô: “Cô nàng xinh đẹp ơi, cô cũng phải giữ thể
diện cho tôi một chút chứ?”

Tân
Cam soi gương ngắm lên ngắm xuống, cười khẩy: “Trai
bao mà cũng cần tự trọng à?”

“Này!”
Thôi tiểu công tử không thể chịu nổi nữa: “Em vẫn
còn thù anh vì món cơm lươn hôm nọ à?”

“Đúng
rồi đấy!” Giọng của Tân Cam nhẹ nhàng như gió khiến
anh ấy không nói được câu nào.

“Hả?
Thật là trùng hợp!” Một thanh âm ngọt ngào của thiếu
nữ nào đó từ xa vọng lại, Tân Cam chau mày, hai mẹ con
đeo mặt nạ đã đến.

Công
tử Thôi Thuấn Thần đi đến chào quý bà trát đầy hóa
chất trên mặt kia. Bà Cố dáng vẻ tự nhiên sang trọng,
còn Cố Trầm Trầm đến bên kệ bán hàng, nhấc chiếc
váy trắng từ trong hộp ra. Chị bán hàng cẩn thận giải
thích: “Cô Cố, cái váy này cô Tân đã mua rồi ạ.”

Cố
Trầm Trầm vờ như không nghe thấy, ướm chiếc váy lên
hỏi ý kiến bà Cố: “Mẹ, chiếc váy này rất hợp với
con phải không?” Bà Cố đang chọn quần áo, nhẹ nhàng
nói: “Trầm Trầm, đừng gây rối nữa.” Bà Cố cầm
chiếc váy ưng ý đi vào phòng thay đồ và đặt tấm thẻ
lên bàn. Cố Trầm Trầm nhíu mày, ném chiếc váy trên tay
xuống.

“Tôi
muốn lấy chiếc váy này.”

“Nhưng
mà…” Cô bán hàng cảm thấy khó xử nhìn Tân Cam. Tân
Cam đứng dựa vào một bên, cười mỉm. Người hiểu rõ
cô như Thôi Thuấn Thần đã biết là có chuyện không hay
rồi.

“Cô
muốn chiếc váy này chứ gì?” Tân Cam giành lại chiếc
váy từ tay Cố Trầm Trầm, hỏi.

Cố
Trầm Trầm cười tươi: “Ngày kia mở buổi party chúc
mừng chú Trịnh xuất viện.” Cô ta vừa nói vừa lấy
từ trong túi xách ra tấm thiệp mời phủ bạc: “Mặc dù
trong danh sách khách quý không có tên cô, nhưng dẫu sao cô
cũng là… Nếu muốn cô vẫn có thể đến!”

Tân
Cam im lặng không nói gì.

“Trịnh
Phiên Nhiên dạo này rất bận, không có thời gian để
chuẩn bị nên bảo tôi tổ chức buổi party này.” Nghĩ
một lúc lâu, Cố Trầm Trầm mới phát huy: “Cô nói
xem!” Cô ta cười đắc thắng: “Không phải tôi có tư
cách mặc chiếc váy này hơn cô sao?” Cô ta chăm chú quan
sát sắc mặt của Tân Cam. Tân Cam chỉ mỉm cười, coi
như không có chuyện gì xảy ra.

“Cô
muốn chiếc váy này chứ gì? Được thôi!” Cô vừa nói,
vừa cầm một cái kéo nhỏ trên mặt bàn, cắt vài nhát,
thế là chiếc váy trắng duy nhất ở châu Á biến thành
rẻ rách, giơ lên ném đến trước mặt Cố Trầm Trầm,
cười khiêu khích: “Tôi không cần nữa, mới… đến…
lượt… cô.”

Thôi
Thuấn Thần từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, nên
việc này khiến anh phải thầm vỗ tay trầm trồ khen
ngợi, anh ga lăng giúp Cố Trầm Trầm nhặt từng mảnh
váy còn đang mắc trên tóc cô xuống. Chỉ thấy tiểu cô
nương đó mặt mũi đỏ gay, Tân Cam nhìn chằm chằm vào
mặt Cố Trầm Trầm. Bà Cố vội vã đuổi theo con gái,
thậm chí Tân Cam còn không thèm liếc lấy một cái.

“Con
làm sao đấy! Đã bảo đừng dây vào cô ta mà còn không
nghe? Khó khăn lắm mới đuổi được cô ta ra ngoài, con
muốn chết à?” Bà Cố tức giận, quở trách con gái một
trận.

Trầm
Trầm cảm thấy vô cùng bất công: “Mẹ, con ghét cô ta.
Tại sao cô ta không chết đi cho rồi!”

“Trầm
Trầm!” Bà Cố thất sắc mắng: “Mẹ không bao giờ cho
phép con nói như vậy nữa!”

Tay
Cố Trầm Trầm nắm chặt miếng vải rách, cúi đầu
khóc.

Tân
Cam từ lúc ra khỏi cửa hàng, ngạo nghễ đi trên đường,
trong lòng không khỏi đắc ý. Thôi Thuấn Thần trung thành
theo sau, không nói một lời, hai người dừng lại tại
một quán bar, cô bước vào chọn loại rượu mạnh nhất
đang được xếp hàng dài ngay trước mặt mình. Thôi
Thuấn Thần lắc đầu: “Dạo này em uống thế là quá
đủ rồi, bên cạnh anh mà cũng uống nhiều thế sao?”

Tân
Cam đã say rồi, cầm ly rượu màu sắc huyền ảo, đôi
mắt quyến rũ: “Anh ấy rất ít khi uống rượu, cũng
không cho phép em uống.”

Thôi
Thuấn Thần nhướn mày: “Có vẻ như là anh cần phải
học cách mạnh mẽ hơn.”

“Anh
học không nổi đâu.” Cô liếc nhìn, ngón tay thon dài
chỉ vào cằm anh, nhẹ nhàng hất lên, hơi thở cô thoang
thoảng hương hoa lan: “Trịnh Phiên Nhiên là kẻ bỉ ổi
đê tiện, cả đời anh cũng không học được đâu.”

“Em
vì một kẻ bỉ ổi đê tiện mà đau khổ như thế này
sao?”

“Chắc
anh đã từng nghe nói về chuyện của em.” Tân Cam chán
nản uống thêm một hớp: “Trịnh Phiên Nhiên vừa bỉ
ổi vừa đê tiện, nhiều năm như thế, nhưng anh ấy lại
là người đối với em tốt nhất.” Mặc dù cũng là
người khiến cô bị tổn thương nhiều nhất.

Dưới
ánh đèn huyền ảo dịu dàng, Thôi Thuấn Thần muốn bày
tỏ tình cảm của mình nhưng lại cảm thấy có chút e
dè. Anh với ly rượu uống một hớp, thở dài cay đắng:
“Là anh đã đến quá trễ rồi!”

Tân
Cam gối đầu lên cánh tay của mình, nhìn anh cười: “Thôi
Thuấn Thần, dừng lại ở đây thôi. Anh xem, mấy hôm nay
em thực sự đã cố gắng thử yêu anh, nhưng em không thể
làm được.”

Một
lần nữa em cố gắng yêu anh, nhưng không thể.

Muốn
quên đi mọi thứ, nhưng người đó không lúc nào không
hiện hữu trong trái tim cô.

Trở
lại khách sạn đã là ngày thứ hai, cánh cửa mở ra,
trên giường lớn màu trắng trải đầy Black Rosevil, cảnh
tượng đó đập thẳng vào mắt cô. Giữa giường đặt
một chiếc hộp quen quen, mở nó ra, quả nhiên đúng là
chiếc váy màu trắng giống hệt chiếc váy hôm qua bị
cắt nát. Tân Cam thở dài, cổ họng trở nên ứ nghẹn.


run run gọi điện cho anh, anh im lặng, cô cũng không nói
gì. Rõ ràng là một ngày đầy nắng, nhưng một giường
đầy hoa hồng đen và sự trầm mặc tĩnh lặng như kéo
cuộc đời Tân Cam vào một màu đen vô tận.

Trịnh
Phiên Hoài chưa bao giờ thấy anh trai mình như thế này,
chỉ giữ chiếc điện thoại lặng im, dường như không
có chút biểu cảm, dáng vẻ lạnh lùng như thể núi Thái
Sơn có sụp xuống ngay trước mắt thì khuôn mặt đó vẫn
không hề biến sắc. Phiên Hoài lập tức đoán được ai
đang ở đầu dây bên kia.

“Anh
ơi, uống nước đi.” Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống bên
cạnh anh trai: “Chị Tân vẫn khỏe chứ?”

Trịnh
Phiên Nhiên đặt cốc nước sang một bên: “Cô ấy là
ai chứ, tại sao biết thiệt thòi mà vẫn cam chịu?”

Trịnh
Phiên Hoài im lặng, nhẹ nhàng nói: “Chị ấy luôn chịu
thiệt thòi như vậy, có thể chị ấy cảm thấy như thế
sẽ tốt hơn thì sao?”

Trong
nhà không bật đèn, Trịnh Phiên Nhiên ngồi trên sofa, cúi
đầu cầm chiếc điện thoại, không nhìn rõ được sắc
mặt của anh. Phiên Hoài nghe anh trai thở dài, cậu nghĩ
tâm trạng anh bây giờ thật sự đang rất rối bời. “Anh
yêu chị Tân Cam đúng không?” Đắn đo hồi lâu cậu mới
hỏi: “Tại sao giữa cha và chị ấy, anh lại luôn đối
xử bất công với chị ấy?”

Trịnh
Phiên Nhiên không ngừng ấn di động cho màn hình sáng
lên, anh cúi đầu, bỗng nhiên quay sang hỏi Phiên Hoài:
“Thế em có muốn nhìn thấy một kết cục khác không?”

Phiên
Hoài u sầu suy sụp, lắc đầu: “Em biết tình trạng của
cha rất nghiêm trọng, đương nhiên là không muốn ông xảy
ra mệnh hệ gì... Vâng, thật khó khăn để lựa chọn,
với em mà còn khó khăn như thế thì anh nhất định là
càng tệ hơn.”

“Phiên
Hoài, anh đã lựa chọn thì tuyệt đối không gì có thể
làm khó anh.” Mặt Trịnh Phiên Nhiên không chút biểu
cảm, chầm chậm nói.

Đừng
nhắc đến những chuyện khó xử như thế nữa, Phiên
Hoài rốt cuộc vẫn còn nhỏ, không hiểu chuyện. Sự
thiệt thòi đó có thể nhìn thấy, có thể hiểu được,
còn tốt hơn những điều khó nói. Mà những điều khó
nói, lại tốt hơn nhiều việc không biết lựa chọn như
thế nào.

Cả
cuộc đời Trịnh An Đồng ngoài nghe theo gia đình họ
Trịnh thì tâm huyết cả đời của ông ta chính là chăm
sóc anh. Từ nhỏ đến lớn, các chi phí ăn uống và các
khoản chi tiêu khác đều vượt xa những quy tắc nhà họ
Trịnh, anh được nuôi dạy tử tế, đừng nói đến việc
kế thừa sự nghiệp của gia tộc, mà ngay cả việc thao
túng một vương quốc cũng đã đủ rồi.

Giờ
đây ai cũng hết lời khen ngợi Trịnh Phiên Nhiên bắt
đầu khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, làm chấn động
cả phố Wall, còn quá trẻ đã kiếm được số của cải
mà mấy trăm nhà như họ Trịnh cũng không sánh bằng.
Nhưng rất ít người nghĩ được rằng, đúng là anh không
lấy một xu nào từ nhà họ Trịnh để lập nghiệp,
nhưng người phong thái như anh, đầy tài năng như anh, là
do Trịnh An Đồng đúc kết từ những điều tốt đẹp
nhất của cả gia tộc họ Trịnh và toàn bộ tâm huyết
của Trịnh An Đồng tạo nên.

Vậy
nên, một bên là Trịnh An Đồng, một bên là cô…

Trịnh
Phiên Nhiên mỗi lần nhẫn nhịn lại không ngừng nghĩ về
Trịnh An Đồng, nhắc nhở bản thân phải tiếp tục nhẫn
nại, nhưng dường như anh chưa bao giờ thật sự nghĩ về
điều mà cô phải chịu đựng. Đang chờ ông chú xuất
viện, dưới sự bất bình và hoài nghi ngây thơ của
Phiên Hoài, anh bất chợt nghĩ ra một vấn đề: Rốt cuộc
người con gái tên Tân Cam này, dựa vào cái gì mà khiến
Trịnh Phiên Nhiên anh phải đau khổ mười năm, không cách
nào lựa chọn mỗi khi đối mặt với chú?

Điện
thoại vẫn nhấp nháy sáng, anh đang ngồi thẫn thờ,
Phiên Hoài cảm thấy trong góc khuất ấy, ánh đèn dường
như ảm đạm, u tối hơn. Cậu nhẹ nhàng gọi: “Anh ơi!”

“ Ờ?”

“Anh
không thể lựa chọn, nên muốn cùng chị ấy chịu đau
khổ sao?” Phiên Hoài không thể hiểu nổi, đã yêu chị
ấy, đã vì chị ấy mà trắc trở, mà chỉ có một con
đường, đó là để chị ấy ra đi. Tại sao mỗi người
không bắt đầu lại từ đầu, bắt đầu một cuộc sống
mới?

Cánh
cửa phòng bệnh bật mở, Trịnh An Đồng cùng bác sĩ đi
ra, Trịnh Phiên Nhiên tắt điện thoại, đứng dậy đi về
phía họ.

“Anh
không thể bỏ rơi bản thân, nên không thể từ bỏ cô
ấy.” Đi bên cạnh Phiên Hoài, anh nói.

Bởi
vì cô là người anh cần, bởi vì thế giới này chỉ có
cô mới xứng ở bên anh, và bởi vì cô là Tân Cam, là
một phần của Trịnh Phiên Nhiên, anh đối xử với cô
như đối xử với chính mình. Chẳng dựa vào cái gì,
cũng không thể từ bỏ, cũng chưa bao giờ tự hỏi bản
thân mình làm điều này vì lý do gì.

Báo cáo nội dung xấu