Cưới Ma - Chương 36
“Anh ạ, anh nên nghĩ lại xem, nếu chúng ta đi du lịch
kết hôn thì chắc sẽ rất tốn kém; dù Điền Phong là người như thế nào cũng mặc,
anh ta tự nguyện chi trả cho chúng ta, sao chúng ta lại phải từ chối? Nếu anh
ghét anh ta đến thế thì chi bằng trả lại họ cả thù lao bài hát anh đã hát cho
“Lưới tình” cho xong!”
Chu Xung thì cắm cúi ngồi ăn các món sushi, không
nói gì.
“Em nghĩ thế này, chúng ta vẫn đi du lịch Thanh Đảo,
rồi trở về. Anh không thích gặp anh ta nữa chứ gì? Em sẽ đến yêu cầu “Lưới
tình” thanh toán các khoản chúng ta đã chi dùng, được không? Sau đó ngày 15
chúng ta cưới.”
Chu Xung im lặng. Lục Lục nói: “Im lặng tức là đồng
ý!” Chu Xung đáp gọn lỏn: “Không thể!”
Buổi chiều, Lục Lục một mình về nhà, Chu Xung đi gặp
bạn. Anh bước chầm chậm đến một công viên yên tĩnh. Trên con dốc nhỏ chênh chếch
có bãi cỏ nửa vàng nửa xanh rất phẳng phiu sạch sẽ, hệt như một bức tranh dưới
ánh mặt trời, Tiểu Quân đang ngồi đó chờ anh. Phía sau lưng cô là những lùm cây
rậm rạp cành lá rất thẳng.
Chu Xung rảo bước đến. Đây là lần đầu tiên hai người
thật sự gặp mặt kể từ khi chia tay. Từ xa đã nhìn thấy Chu Xung đang bước lại,
Tiểu Quân mỉm cười. Chu Xung cũng mỉm cười bước đến trước mặt cô, ngồi xuống
bãi cỏ.
Tiểu Quân ngẩng đầu, nói: “Trời đẹp thật!”
“Ừ!”
“Anh xem, bầu trời cứ như vừa được tắm gội.”
“Ừ!”
Tiểu Quân ngoảnh sang nhìn kỹ đôi mắt, sống mũi,
khuôn miệng Chu Xung, rồi khẽ nói: “Anh gầy đi đấy!”
Chu Xung vẫn trả lời bằng một từ duy nhất: “Ừ!”
Tiểu Quân thở dài, cầm chai nước khoáng đặt bên cạnh
đưa anh: “Anh uống nước đi!”
“Cảm ơn, anh có đem theo.” Khi anh mở túi xách lấy
ra chai nước khoáng đưa lên miệng tu ừng ực, sau đó quệt miệng, nói: “Gần đây
em vẫn ổn chứ?”
Tiểu Quân đặt chai nước xuống, nói: “Rất ổn.”
Chu Xung gật đầu: “Thế thì tốt…”
Tiểu Quân khẽ khàng: “Cảm ơn anh, Chu Xung.”
Chu Xung ngạc nhiên: “Cảm ơn gì chứ?”
Tiểu Quân cúi đầu: “Anh đã làm rất nhiều thứ vì em…”
Chu Xung mỉm cười: “Không có gì. Lúc đó mẹ em rất lo
lắng… thực ra anh có giúp được gì đâu.
Lát sau Tiểu Quân bỗng nói: “Anh có còn yêu em
không?”
Chu Xung nhìn cô hồi lâu, rồi mới nói: “Từ trước đến
nay anh luôn yêu em.”
Tiểu Quân cúi đầu. Rồi nói rất nhỏ nhẹ: “Hôm nay là
ngày 1 tháng 1 năm 2011 – ngày bắt đầu của một năm mới. Chúng ta… nên làm lại từ
đầu!”
Chu Xung đưa chai nước lên miệng uống, mắt nhìn ra
phía xa xa, khẽ nói: “Tiểu Quân, anh sắp kết hôn. Hôm nay anh vừa đi chụp ảnh
cưới.”
Tiểu Quân lập tức ngẩng đầu: “Khi nào?”
Chu Xung: “Ngày 15 tháng 1.”
Anh bỗng nhớ ra Tiểu Quân và Trường Thành cũng dự định
kết hôn vào ngày 15 tháng 1, anh nghĩ lẽ ra mình không nên nói câu này, bèn bổ
sung một câu: “Xin lỗi, ngày này bọn anh đã dự định từ lâu…”
Tiểu Quân bẽn lẽn mỉm cười.
“Em biết cô ấy rồi… một cô gái rất bình thường.”
“Cô ấy rất tốt. Chúc hai người hạnh phúc.”
“Cảm ơn em.”
Lát sau Chu Xung bỗng nói: “Anh sẽ giúp em nện cho hắn
một trận, được không?”
“Ai?”
“Trường Thành.”
Tiểu Quân thở dài: “Anh vẫn cứ như đứa trẻ con…
không cần thiết!”
Chu Xung gật đầu, không nói gì nữa.
Lát sau, Tiểu Quân nói: “Chu Xung, anh có thể hát
cho em nghe một bài không?”
“Em thích nghe bài gì?”
“Bài anh đã hát cho “Lưới tình”.”
“Được.”
Dưới ánh nắng chan hòa, Chu Xung cất tiếng hát.
Dù người đi, bỏ căn phòng hoang hóa,
Thì cũng để chìa khóa lại cho anh.
Dù người đi, để tình mọc rêu xanh,
Thì cứ kê nguyên lành hai chiếc ghế.
Dù người mang nhan sắc cho nhân thế,
Thì cũng xin gửi lại chiếc gương soi.
Dù người ngả vào kẻ khác mất rồi…
Hát xong, anh nhận ra Tiểu Quân đã nước mắt đầm đìa.
Anh đưa tay lau nước mắt cho cô, khẽ nói: “Kìa em, đừng khóc…”
Khi Chu Xung về đến nhà thì trời vẫn còn sáng, Lục Lục
không hỏi anh đi đâu, cô đã chuẩn bị xong bữa tối, các món ăn đang tỏa hương
thơm ngào ngạt.
Lúc ăn cơm, Lục Lục lại nhắc đến chuyến du lịch:
“Anh ạ, ngày kia là ngày mùng 3, chúng ta đi Thanh Đảo, ngày 13 trở về, được
không?”
“Được!”
“Anh đồng ý để cho “Lưới tình” thanh toán cho chúng
ta chứ?”
“Tùy em.”
Lục Lục reo lên: “Ha ha… phu quân tốt quá! Em nói thật
nhé, em đã gọi điện cho Điền Phong. Anh ta tưởng chúng ta sẽ chọn đi Hawai, hoặc
đảo Bali hay những nơi nổi tiếng trên thế giới… em nói chúng tôi đi Thanh Đảo
thì anh ta bật cười.”
“Tiền trảm hậu tấu à?”
“Em to gan dám làm thế, không vì cậy rằng anh yêu
em, em biết anh không thể chịu nổi việc em được đằng chân lân đằng đầu đâu. Ta
sẽ đi như thế nào, anh biết không?”
“Ý em là gì?”
“Khứ hồi bằng trực thăng!”
Chu Xung mắt trợn tròn: “Trực thăng đưa đón?”
Từ bé đến giờ, đãi ngộ lớn nhất của anh được hưởng
là việc “Lưới tình” chỉ trả vé máy bay khoang hạng nhất, đó là lần anh đi Thượng
Hải dự cuộc họp báo. Nhưng lần này lại là trực thăng!
“Hai giờ chiều ngày mùng 3, chúng ta sẽ đến văn
phòng của “Lưới tình”, trực thăng đỗ trên nóc nhà chờ chúng ta. Chuyến du lịch
kết hôn lãng mạn xa hoa này là độc nhát ở Trung Quốc cũng nên! Chúng ta thật hạnh
phúc!”
Hồi lâu sau Chu Xung mới lẩm bẩm một câu: “Mẹ kiếp,
họ giàu thật!”
Chương 63: Trước khi lên đường
Sáng hôm sau Chu Xung và Lục Lục chuẩn bị hành lý và
các vật dụng cần thiết cho chuyến đi. Chiều, Lục Lục gọi điện cho mẹ Khúc Thiêm
Trúc hỏi thăm tình hình cô ta. Bà cho biết Triệu Tĩnh đã trở về và đưa Thiêm
Trúc về nhà rồi. Lục Lục rất cảm động, Chu Xung đã kỳ thị oan cho anh chàng luyện
thể hình ấy rồi, anh ta thật tốt bụng. Mẹ Thiêm Trúc lại nói: “Lục Lục cháu thật
tốt nết, hôm nào rảnh rỗi, cháu đến chỗ bác ăn cơm, bác sẽ làm bánh gói nhân
dưa chua cho mà ăn.”
Lục Lục cảm động: “Bác khách khí quá!”
Mẹ Thiêm Trúc nói: “Dù là thời nào vẫn có người tốt
bụng, hôm qua có đôi vợ chồng già đến nhà bác hỏi thăm Thiêm Trúc, họ rất thông
cảm và còn cho nó ít tiền nữa. họ đều là công nhân về hưu, nhìn cách họ ăn mặc
là biết ngay họ chẳng khá giả gì, bác quyết không nhận nhưng cuối cùng họ vẫn cứ
để lại và còn nói khi hai bác đi làm thì họ có thể giúp chăm sóc Thiêm Trúc.
Chăm sóc một bệnh nhân đã thần kinh lâu ngày, sẽ rất phiền hà cho họ… bác phải
từ chối.”
Lục Lục bỗng cảnh giác: “Bác có quen họ không?”
“Không.”
“Sao họ biết chuyện Thiêm Trúc?”
“Bác cũng không rõ…”
“Bác có hỏi tên họ không?”
Bà ta nghĩ ngợi, rồi nói: “Ông già họ Vương, bà vợ họ
Diệp thì phải…”
Lục Lục giật mình nghĩ ngay đến Vương Hải Đức và Diệp
Tử Mi. Tên của Điền Phong ẩn chứa hai chữ Vương và Diệp, liệu có phải đó là họ
của cha và mẹ anh ta? Nói cách khác, đôi vợ chồng già ấy có thể là cha mẹ Điền
Phong không?
Nhưng cô lại nghĩ, Điền Phong giàu có là thế, cha mẹ
anh ta không thể có vẻ nghèo khó như vậy. Tuy nhiên Lục Lục vẫn hỏi thêm: “Bác
có hỏi số điện thoại của họ không?”
“Có, bác có ghi lại.”
“Bác đọc cho cháu nhé! Hôm nào đó cháu về phỏng vấn
và viết bài biểu dương họ.”
“Ừ! Đúng là nên biểu dương.” Rồi bà đọc số điện thoại
cho Lục Lục ghi lại.
Buổi tối, Chu Xung nghĩ xem tivi phát lại một chương
trình biểu diễn nhạc rock. Bỗng di động reo chuông, Lục Lục nhìn máy: là Tiểu
Quân gọi đến. Cô lặng lẽ bước ra ban công nghe máy.
“Tiểu Quân!”
“Lục Lục, ngày 15 tháng 1 cậu kết hôn à?”
Lục Lục hơi chần chừ, rồi đáp: “Đúng thế.”
“Hôm đó tớ sẽ làm phù dâu cho cậu được không?”
Lục Lục nói ngay: “Được!”
Tiểu Quân cười, nói: “Thế thì… tớ có thể mặc áo cưới
không?”
Lục Lục ngạc nhiên. Tiểu Quân cũng mặc áo cưới thì sẽ
có hai cô dâu hay sao? Cô bỗng thấy chua xót, nói: “Được, cậu cũng mặc.”
“Thật chứ?”
“Đương nhiên là thật.”
Tiểu Quân mừng rỡ reo lên: “Tôi sẽ mua một bộ áo cưới
đẹp nhất! Nhất trí thế nhé! 15 tháng 1 cậu cứ đợi tớ.”
“Ừ, tôi sẽ đợi.”
“Bye bye!”
“Ừ, bye cậu…”
Hôm nay thật khác thường, cả hai chỉ nói với nhau mấy
câu rồi kết thúc. Có phần tẻ nhạt. Chắc Tiểu Quân đang rất buồn. 15 tháng 1
cũng là ngày Tiểu Quân định kết hôn với Trường Thành, bây giờ dự định đó đã
hoàn toàn bị xóa sổ. Chu Xung là người yêu cũ, lại kết hôn đúng vào ngày này,
khác nào xát muối vào vết thương của Tiểu Quân? Nhưng Lục Lục không thể hiểu Tiểu
Quân nghĩ gì khi nêu ra ý kiến làm phù dâu cho cô.
Từ ban công nhìn xuống, Lục Lục thấy ánh đèn mờ ảo,
sáng tối chập chờn. Đây là cõi hồng trần. Liệu có bao nhiêu người thật sự tìm
thấy một nửa kia của mình? Có bao nhiêu người tìm thấy gần giống nửa kia? Có
bao nhiêu người tìm thấy nửa kia của một người khác? Và, liệu có bao nhiêu người
không thể tìm thấy nửa kia?
Chương 64: Đi ra biển cả
Đúng 2 giờ chiều ngày 3 tháng 1, Chu Xung cùng Lục Lục
đến trụ sở của “Lưới tình”. Quả nhiên trên nóc nhà có chiếc trực thăng trắng
tinh hai cánh quạt đang chờ. Hai cô gái mặc đồng phục màu đen đứng hai bên cửa
ca-bin mỉm cười chờ họ.
Chu Xung và Lục Lục đều nhìn nhau, hồi hộp. Họ lên
máy bay. Có chỗ ngồi đôi, trải chân len êm mịn, tay vịn có nút bấm để chỉnh độ
nghiêng của ghế, hoặc ngả hẳn ra thành cái giường đôi nho nhỏ.
Ngay trước mắt là một màn hình rất lớn. Sau khi đóng
cửa ca-bin, trực thăng khởi động. Tiếng ồn vừa phải, động cơ hoạt động khiến
Chu Xung và Lục Lục cảm thấy toàn thân rung rung. Khoang này cách biệt với
khoang lái, họ không nhìn thấy phi công. Trực thăng bốc lên, nhanh chóng rời khỏi
tòa nhà và dâng độ cao lao vút về phía trước. Chu Xung và Lục Lục có cảm giác
hơi lâng lâng. Lục Lục nói với Chu Xung: “Thế mà anh định từ chối! Nếu không đi
anh sẽ hối hận đến chết!”
Một cô gái vén rèm bước vào, nói: “Chào anh chị! Đã
đến giờ ăn hoa quả, anh chị dùng thứ gì?”
Chu Xung nói: “Không cần đâu. Cảm ơn.”
Lục Lục hích anh một cái: “Các cô có hoa quả gì?”
Cô gái trả lời: “Quả có nước là cam quýt, các loại
dưa, quả có nhân là nho, quả có hạt là…”
Lục Lục thấy loạn trước các loại hoa quả mà cô gái
đó liệt kê: “Cam quýt vậy!”
Cô gái lại hỏi: “Cam vàng, kim quất, bưởi tây, bưởi
ta. Anh chị dùng thứ nào?”
Lục Lục đáp: “Kim quất.”
Cô gái lịch sự: “Được ạ. Xin chờ một lát.”
Cô ta quay ra, lát sau bưng vào hai cái khay rất đẹp,
trên có các miếng kim quất đã thái, nhưng rất ít, và cả khăn giấy ướp nước hoa
thơm ngát. Một cô khác bước đến kéo cái bàn ra cho Chu Xung và Lục Lục, sau đó
đặt khay lên.
Lục Lục nói: “Cảm ơn.”
Cô gái đầu tiên hỏi: “Anh chị có cần xem chương
trình gì không?”
Chu Xung đáp: “Không.”
Vẫn cô ta hỏi: “Anh chị nghe nhạc không?”
Lục Lục hỏi lại: “Có nhạc gì?”
Cô gái ấy liệt kê: “Nhạc Blues, Classical Music, New
Age, World Music, ca nhạc Trung Quốc…”
Chu Xung xen vào: “Có bài hát chủ đề của “Lưới tình”
Không?”
Cô gái cười: “Có!”
Chu Xung bảo: “Cô mở nó là được.”
Cô gái đó đáp: “Vâng.”
Cô ta lui ra. Lát sau trong ca-bin vang lên giọng
hát của Chu Xung, chất lượng âm thanh rất tốt, tiếng ca như bốn phương dội đến,
hết sức tuyệt vời. Cả hai vừa nghe hát vừa nhìn ra cửa sổ. Bên dưới là mây trắng
trải rộng, sáng chói mắt; phía xa là biển bao la một màu xanh thắm, trong như
ngọc bích.
Lục Lục đột ngột nói: “Tiểu Quân gọi điện nói muốn
làm phù dâu cho em, em đã đồng ý.”
Chu Xung hơi ngạc nhiên, nói: “Thế à?”
“Cô ấy còn hỏi cô ấy có thể mặc áo cưới không. Em
cũng ừ rồi.”
Chu Xung không nói gì.
“Cô ấy thật đáng thương. Hay là, em đổi lại: hôm đó
để cho Tiểu Quân làm cô dâu, em làm phù dâu?”
Chu Xung gắt lên: “Chỉ nói vớ vẩn!”
Khoảng hai tiếng sau, cô gái thứ hai vén rèm bước
vào, mỉm cười: “Thưa hai vị, hiện giờ chúng ta đang bay qua bầu trời Trịnh
Châu, tôi xin giới thiệu đôi nét: Trịnh Châu là thành phố đầu não tỉnh Hà Nam,
bắc giáp Hoàng Hà, tây giáp núi Tung Sơn, là một trong tám kinh đô cổ của Trung
Hoa…”
Chu Xung ngắt lời: “Cảm ơn, tôi chỉ muốn hỏi còn bảo
lâu nữa thì đến Thanh Đảo?”
Cô gái đó nói: “Từ Trịnh Châu đến Thanh Đảo 690km,
phải bay khoảng một giờ mười phút.”
Chu Xung nói: “Cảm ơn.”
Lúc sẩm tối, cô gái đầu tiên lại bước vào mỉm cười
nói: “Mởi anh chị dùng bữa tối. Anh chị cứ chọn món.”
Lục Lục hỏi: “Có những món gì?”
Cô gái A: “Cơm Trung Quốc, cơm Tây, cơm Nhật, Thái
Lan.”
Chu Xung nói gọn lỏn: “Cho hai bát mì.”
Cô gái lại liệt kê: “Chúng tôi có mì xào tương Bắc
Kinh, mì Dương xuân Thượng Hải, mì vằn thắn Quảng Châu, mì nước Hồng Kông, mì ống
Italia, mì bò Đài Loan…”
Chu Xung vẫn dùng giọng điệu cũ: “Mì xào tương.”
Cô gái mỉm cười: “Vâng. Xin chờ một lát.”
Không lâu sau đó cô ta bưng vào hai bát mì phong
cách cổ điển, đựng một lượng mì rất ít, cùng lúc đó cô gái thứ hai bưng vào cái
khay trông cũng rất cổ điển, đựng tương xào và các loại rau, gia vị…
Hai người ngồi trên chuyên cơ ăn mì. Ngoài kia trời
dần tối, Lục Lục thấy hơi buồn ngủ, cô đắp cái chăn len lên hai đầu gối, ngả đầu
vào vai Chu Xung, nhắm mắt lại.
Lát sau cô nói như trong mơ: “Sau mãi vẫn chưa đến
nhỉ?”
Đôi khi một câu nói vu vơ chẳng có mối liên hệ nào lại
khiến cho người ta phải nghi ngờ.
Không hiểu sao Chu Xung cảm thấy lo lắng. Ngoài kia
trời càng lúc càng tối, mặt trời đã lặn, không thế lực nào ngăn được nó.
Một lúc lâu sau Lục Lục lại lẩm bẩm: “Kìa, em hỏi
anh, anh hỏi họ xem?” Thì ra cô không hề ngủ.
Chu Xung ghé sát tai Lục Lục, nói nhỏ: “Anh có cảm
giác chúng ta bị bắt cóc…”
Lục Lục tiếp tục nhắm mắt. Mấy chục giây sau cô bỗng
ngồi thẳng dậy: “Anh nói gì?”
Chu Xung khẽ nói: “Anh nói là anh có cảm giác chúng
ta bị bắt cóc.”
Vừa nói xong thì chiếc trực thăng bỗng rung chuyển rất
dữ, hình như bị luồng khí lưu cực mạnh tác động, thân máy bay nghiêng đi. Lục Lục
vội nắm chặt cánh tay Chu Xung kêu lên: “Sao thế?”
Chu Xung ngoái đầu gọi: “Cô ơi!”
Cô gái đầu tiên nói: “Chúng ta đã bay vào vùng trời
Thanh Đảo, khoảng năm phút nữa sẽ rơi.”
Chu Xung và Lục Lục đều sửng sốt. Chu Xung nói:
“Rơi?”
Cô gái mỉm cười như hối lỗi vì sự sơ suất của mình:
“Xin lỗi, tôi nói không chuẩn, sẽ hạ cánh.” Cô ta nhoẻn cười rất tươi rồi vén
rèm bước ra. Nghiệp vụ của cô ta không cho phép được nói nhầm kiểu ấy. Chu Xung
và Lục Lục đều có cảm giác cô ta cố ý nói thế, nhất là nụ cười sau cùng của cô
ta, hình như có nét thâm thúy nào đó.
Cả hai cảm thấy sẽ có chuyện chẳng lành. Lục Lục ghé
sát ở cửa kính nhìn xuống phía dưới, cô bỗng nói: “Chu Xung, anh nhìn đi…”
Chu Xung vội ghé nhìn. Từ độ cao này không thể nhìn
rõ mặt đất nhưng có thể thấy ánh đèn thưa thớt rải rác, trông như ma trơi. Đây
đâu phải Thanh Đảo? Rõ ràng là một vùng hoang vắng!
Lục Lục ngoảnh nhìn tấm rèm rồi lại nhìn Chu Xung,
cô run run nói: “… Chết dở, chúng ta lại trở lại ‘thị trấn Đa Minh’ rồi!”
Chương 65: Tuyệt đường
Nghe câu này của cô, Chu Xung như bị ai đó giáng một
cú chí mạng vào đầu. Đúng thế, họ lại bị đưa về thị trấn Đa Minh! Sau khi rời Bắc
Kinh, trực thăng không bay về phía đông mà là bay về phía tây! Cả hai mải hưởng
thụ “đãi ngộ đẳng cấp 5 sao bạch kim” mà quên rằng họ đang đuổi theo mặt trời về
chiều!
Chiếc trực thăng đang hạ cánh rất nhanh, Chu Xung thấy
ù cả tai, có cảm giác lục phủ ngũ tạng sắp trào lên miệng. Anh quay phắt lại
gào lên: “Tiếp viên!”
Tấm rèm kéo ra, hai nam giới to lớn xuất hiện, họ mặc
đồng phục đen, đeo kính râm, sắc mặt vô cảm. Họ bước thẳng đến chỗ Chu Xung.
Chu Xung đứng lên định phản kháng nhưng lập tức bị hai gã khống chế.
Lục Lục hét lên: “Các người làm gì thế?” Một gã bình
thản đáp: “Đẳng cấp 5 sao bạch kim đang thực hiện một vụ bắt cóc!”
Gã kia lấy thừng trói hai tay Chu Xung thật chặt, rồi
gã lấy băng vải đen bịt mắt cả Chu Xung lẫn Lục Lục. Trước mắt hai người chỉ là
một màn tối đen. Thôi, thế là xong!
Lục Lục khóc nức nở, nói: “Chu Xung, em xin lỗi…”
Cô nghe thấy Chu Xung gằn giọng: “Đừng khóc!” Cô lập
tức kìm lại.
Chiếc trực thăng rung lên dữ dội một chặp, sau đó bất
động. Rõ ràng nó đã tiếp đất. Hai gã to lớn kèm Chu Xung và Lục Lục chui ra.
Gió thổi rất mạnh, họ lại ngửi thấy mùi quen thuộc, hình như là mùi mì đậu hoa ở
miền tây nam, thứ mùi trong cơn ác mộng hôm nào.
Không phải nghi ngờ gì nữa, họ đã trở lại thị trấn
Đa minh. Họ đi qua một vùng bằng phẳng, lên mấy bậc thềm rồi bước qua cửa kính,
chân giẫm lên thảm, bước vào một căn phòng hình như là thang máy; thang máy hạ
xuống. Cuối cùng họ bị đưa ra, rồi lại bước trên đất bằng, đi vào một căn nhà…
Lục Lục vừa đi vừa cảm nhận mặt đất dưới chân, vừa cố
nhớ lại… hình như trực thăng đỗ trước cửa khách sạn ở thị trấn đa minh, sau đó
bước lên mấy bậc thềm, vào căn phòng 109 đáng sợ, rồi tụt xuống 18 tầng dưới mặt
đất…
Cô đã đoán đúng. Khi họ tháo băng bịt mắt ra cho cô,
cô thấy mình và Chu Xung lại đứng trong căn nhà cũ dưới lòng đất với cái bàn cổ
bày hương nến, hoa quả. Điền Phong đang ngồi trên một trong hai chiếc ghế bành,
không còn vẻ trang nhã của một đại gai trên mạng, cũng không còn nét ưu tư của
một người ái nam ái nữ nữa. Anh ta lặng lẽ nhìn Chu Xung và Lục Lục với sắc mặt
có phần kỳ quái. Ánh đèn mờ mờ chiếu chênh chếch, khuôn mặt anh ta trông cực
đáng sợ.
Mặt đất vẫn trải tấm thảm có viền trắng, có thể thấy
bên ngoài tấm thảm là nền lát gạch.
Điền Phong nói với hai gã to lớn: “Cởi trói cho anh
ta.” Một gã bước đến cởi thừng trói tay Chu Xung, rồi ném thừng vào một góc
nhà. Điền Phong lại nói: “Các người lui ra. Tôi chưa gọi thì không được vào.”
“Vâng.” Hai gã bước ra và khẽ khép cửa lại.
Căn phòng cũ âm âm sặc mùi ma quỷ chỉ còn lại ba người.
Điền Phong nhìn lên nóc nhà, khẽ nói: “Cõi nhân gian chắc gió đang to lắm,
nhưng ở đây rất yên tĩnh.” Lục Lục không dám ho he, chỉ thấp thỏm chờ đợi.
Điền Phong lấy tay xoa mặt mình, rồi nhìn Chu Xung,
nói: “Anh đã hắt nước trà vào mặt tôi.” Chu Xung nhìn anh ta, im lặng.
“Nhưng hôm nay chúng ta không bàn chuyện đó. Tôi mời
hai vị đến đây, chỉ có một mục đích: một trong hai người phải chết! Ảnh viện chụp
ảnh cưới cho hai vị cũng là người của “Lưới tình” chúng tôi, có điều, họ không
biết ai sẽ sống ai sẽ chết.
Lục Lục run run.
“Tôi đã thí nghiệm năm cặp tình nhân, họ đều cho tôi
kết quả hài lòng. Tôi không thể có được tình yêu như của các người nhưng tôi
không buồn, vì tình yêu chỉ là một sự dối trá đẹp đẽ.”
Lục Lục chú ý đến mấy từ anh ta nói: không thể có được,
của các người, và tình yêu…
Ánh mắt anh ta hơi có chút băng giá, giọng nói vẫn
nhỏ nhẹ: “Nhưng các người lại nói với tôi rằng tình yêu là cao nhất, vì nó, có
thể bỏ cả mạng sống! Cái kết quả ấy khiến tôi đau khổ biết mấy, các người biết
không?
Tôi đã sở hữu tất cả, nhưng lại không có tình yêu!
Tôi không muốn tình yêu lại là như thế! Tôi phải đạp đổ cái thứ hoàn mỹ này!
Vì thế… trong hai người phải có một người chết. Chết
ngay đêm nay!”
Lục Lục cảm thấy cô và Chu Xung đã đến ngày tận thế.
Cô hối hận đến cùng cực. Nếu cô nghe lời Chu Xung, mặc xác thằng cha quái nhân
này không bận tâm nữa, cả hai đi tàu hỏa rồi ra ngắm biển, thì sẽ là chuyến lữ
hành hạnh phúc biết bao! Lòng ham muốn hưởng lạc của cô đã khiến cả hai rước họa
vào thân…
“Tôi lưu ý hai vị: lần này không chết giả. Trong thí
nghiệm lần trước, hai vị đã không lựa chọn theo yêu cầu của tôi, cho nên bây giờ
quy tắc phải thay đổi. Tuy nhiên, dù ai bắt lấy đối phương phải chết thì người ấy
vẫn không phải chịu bất cứ trách nhiệm hình sự nào. Người của tôi sẽ thi hành
việc giết chóc. Người còn sống sẽ được tặng mười triệu nhân dân tệ.’
Nói đến đây Điền Phong nhìn Chu Xung: “Nếu anh lựa
chọn bạn gái anh chết, tôi sẽ cho cô ta chết ngay, anh chỉ cần nói một câu! Anh
sẽ sống và sẽ trở thành triệu phú.”
Anh ta lại nhìn Lục Lục: “Nếu cô lựa chọn bạn trai
cô chết, tôi sẽ cho anh ta chết ngay, cô chỉ cần nói một câu! Cô sẽ sống và sẽ
trở thành triệu phú.”
Lục Lục và Chu Xung đều nín lặng.
“Nếu cả hai đều lựa chọn đối phương chết, thì đương
nhiên chỉ còn cách bốc thăm vậy!” Nói đến đây anh ta cười hềnh hệch: “Đêm nay
ai trong hai vị sẽ chết? Quả là một câu đố thú vị. Tôi đã hơi sốt ruột rồi đấy,
Hay là, hai vị tự bàn bạc xem?”
Lục Lục và Chu Xung vẫn im lặng, và cùng nhìn anh
ta, Lục Lục không thể để Chu Xung chết, cô cũng tin rằng anh không thể để cô chết.
Bây giờ trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất: cùng lắm là cô và Chu Xung
cùng chết.
Điền Phong tiếp tục: “Tôi sẽ đếm. Đếm từ một đến mười,
trong lúc đó ai muốn người kia chết thì giơ tay! 1… 2… 3…”
Lục Lục có cảm giác Chu Xung đang run.
Điền Phong: “4…5… 6…”
Lục Lục cảm thấy Chu Xung càng lúc càng run.
Điền Phong: “7…8… 9…”
Chu Xung bất ngờ thọc tay vào túi áo lấy ra con dao
nhíp, bấm một phát lưỡi dao bật ra, đồng thời lao vào Điền Phong, cực nhanh. Lục
Lục sửng sốt, nghe tiếng Chu Xung hét lên: “Cho mày chết!” Rồi đâm luôn.
Tất cả xảy ra trong chớp mắt.
Lục Lục không biết Chu Xung lấy đâu ra con dao đó, tại
sao lúc hai gã to lớn trói anh lại không phát hiện ra con dao anh giấu trong người?
Điền Phong thấy Chu Xung lao đến, gã đờ ra không kịp đếm nốt số “10”.
Chu Xung đâm rất mạnh, Lục Lục nghe thấy tiếng mũi
dao “khục” vào xương Điền Phong, nhát dao hơi chếch sang trái nhưng vẫn xuyên
qua cổ hắn; đứng ở chỗ Lục Lục có thể nhìn thấy mũi dao lòi ra phía sau gáy hắn.
Chu Xung không rút dao ra, anh quay lại kéo tay Lục
Lục kêu lên: “Chạy!”
Lục Lục không nhúc nhích, đứng ngây nhìn Điền Phong.
Chu Xung gọi to: “Kệ hắn ta, chạy đi!” Cô vẫn đứng
im, dường như sợ quá đến mức mất hết hồn vía.
Chu Xung cảm thấy thần sắc của Lục Lục rất kỳ lạ,
anh bèn ngoảnh lại nhìn, và chính anh cũng đờ ra. Cảnh tượng trước mắt khiến
anh sắp phát điên: dưới ánh đèn hoe vàng, Điền Phong cúi đầu, hai tay nắm chuôi
con dao nhíp, đang cố sức rút con dao ra… rồi hắn rút được ra thật! Sau đó hắn
từ từ ngẩng lên, nhìn chằm chằm Chu Xung, mắt hắn biến thành màu lục lấp lóe,
trông thật ghê rợn. Hắn hơi ngẩng đầu lên, vết thương ở cổ hắn rất nhỏ, đen nhờ
nhờ, chỉ có một tý máu rỉ ra.
Chu Xung và Lục Lục như đang xem một đoạn phim rùng
rợn, chân tay hai người cứng đơ, lúng túng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì sau
đó. Đó là việc của đạo diễn. Nhưng, đạo diễn đang ở đâu?
Điền Phong đứng dậy, rời khỏi ghế bành, bước từng bước
về phía Chu Xung. Rồi hắn nhẹ nhàng nói: “Anh không nên cắt ngang tôi.. tôi phải
đếm lại vậy! 1, 2, 3…” Điều đáng sợ là vết thương trên cổ Điền Phong đang từ từ
thu nhỏ lại, cuối cùng liền hẳn không thấy gì nữa! Hắn đưa ống tay áo lên chùi
cổ, tay áo vẫn trắng nguyên.
Chu Xung kéo Lục Lục bước lùi lại. Sau lưng họ là bức
tường nhà. Điền Phong nhìn họ, bước đến gần, vẫn giọng nói ấy: “4, 5, 6…”
Chu Xung và Lục Lục tựa lưng vào tường, hết đường
thoát. Họ đã lùi ra ngoài tấm thảm viền trắng, đứng trên sàn lát gạch. Điền
Phong đứng trên tấm thảm, bước đi chầm chậm, tiếp tục đếm: “7, 8, 9…” Lúc nguy
cấp, đàn ông bao giờ cũng bình tĩnh hơn phụ nữ. Bất ngờ Chu Xung cúi xuống tóm
lấy mép tấm thảm rút lại thật mạnh, Điền Phong bị giật lập tức ngã ngửa. Chu
Xung nhanh chóng hất tấm thảm lên người hắn rồi đẩy lăn một vòng, tấm thảm đã bọc
kín toàn thân hắn…
Vậy là lần thứ hai Điền Phong không thể đếm đến mười.

