Cưới Ma - Chương 27

Đèn đường đung đưa trong gió, trên đường không một
bóng người. Họ chạy qua cửa hàng ăn, quán trà, quán bi-a, hiệu làm đầu, ngân
hàng… Các ô cửa đều đóng im ỉm, tối đen.

Lục Lục chạy sau, cô bỗng kêu lên: “Chu Xung!”

Chu Xung ngoái lại: “Nói khẽ thôi!”

Lục Lục sợ hãi nói: “Anh nhìn phía sau đi!”

Chu Xung nhìn lại, anh lập tức dừng bước. Bà già kia
lại xuất hiện, vẫn đẩy xe nôi trong gió, đang từ từ đi về phía hai người. Mái
tóc bà chải rất gọn gàng, mặt mũi sáng trắng. Con phố quá sạch sẽ, bà già cũng
quá sạch sẽ, thời khắc và cảnh tượng đều tạo ấn tượng đặc biệt, tất cả thật ghê
rợn.

Bà già đang bước đến gần. Lục Lục nhìn rõ cả cái áo
bông trên chiếc xe nôi.

Cô kéo Chu Xung: “Chạy thôi.”

Chu Xung không nhúc nhích, tay anh thò vào túi nắm
chặt con dao găm, nói dằn từng tiếng: “Sao phải chạy? Anh muốn xem xem bà ta có
thể làm gì?” Lục Lục nấp sau lưng Chu Xung, ghé mắt nhìn bà già.

Bà già bước lại, mỗi lúc một gần.

Lục Lục sắp phát điên. Chu Xung gườm gườm nhìn thẳng
vào mắt bà già. Anh vẫn đứng bất động. Khi cả hai bên chỉ còn cách nhau hơn chục
mét thì bà già bỗng rẽ ngoặt, rẽ vào con hẻm bên cạnh ngân hàng, không thấy đâu
nữa.

Lục Lục kêu lên: “Bà ta không đến chỗ chúng ta.”

Chu Xung nói: “Đi thôi!”

Anh khoác tay Lục Lục tiếp tục đi về hướng nam. Lục
Lục vừa đi vừa ngoái nhìn lại, không thấy bóng bà già ấy nữa. Cô nói: “Anh đã
đúng, chúng ta không thể cứ thế mà đi…”

Chu Xung gắt khẽ: “Em đừng léo nhéo nữa.”

Lục Lục nín lặng. Lúc này cô mới nghĩ ra rằng, nên cầm
theo mấy thứ thuốc độc để ở tủ áo trong phòng, mình đi thoát rồi, nó sẽ là vật
chứng quan trọng…

Chu Xung dừng lại. Lục Lục nhạy cảm nhìn quanh, quả
nhiên thấy một người đang đứng trong con hẻm, đó là người công an dáng cao cao.
Con hẻm không có đèn đường, anh ta đứng trong đó tối om, sắc mặt xám xịt.

Chu Xung sững người, Lục Lục cũng lúng túng. Cô nên
đến báo công an? Hay là cố gắng chạy?

Hai bên nhìn nhau một lúc, anh công an lên tiếng trước:
“Đêm hôm khuya khoắt anh lượn lờ đi đâu? Lại đây! Lại đây!”

Chu Xung không nhúc nhích. Lục Lục cũng đứng im. Họ
đang đứng chỗ sáng, không dại gì bước vào chỗ tối.

Người công an lại nói: “Tôi gọi anh, có nghe thấy
không?”

Chu Xung vẫn bất động, cũng không nói gì. Cuối cùng,
người công an cất bước đi về phía họ. Chu Xung khẽ đẩy Lục Lục ra, anh thò tay
vào túi lấy con dao găm rồi giấu ra sau lưng. Lục Lục run run nói: “Nếu đó là
công an thật thì sao? Tấn công công an, không phải chuyện thường.”

Chu Xung nhìn chằm chằm vào đối phương. Anh dằn từng
tiếng: “Hắn định lấy mạng chúng ta.”

Người công an bước đến càng gần thêm. Chu Xung khẽ
nói: “Lục Lục chạy đi, anh sẽ chặn hắn. Chúng ta ít ra cũng còn một người sống
sót. Em chạy đi, anh cũng không vướng bận nữa, nếu không cả hai ta sẽ cùng chết
đó…”

Lục Lục vẫn đứng im. Chu Xung gắt lên: “Nghe lời
anh!”

Lục Lục do dự, rồi lùi dần từng bước. Lúc này người
công an đã bước đến đầu ngõ, anh ta bỗng dưng dừng lại nghiêm giọng nói với khoảng
không trước mặt: “Chứng minh thư đâu?”

Anh ta đang nói với ai?

Lục Lục ngẩn người, lúc này mới nhận ra anh ta toàn
nói hỏi là “anh”chứ không hỏi “các anh, các người”! Lẽ nào đứng giữa cô, Chu
Xung và anh công an còn có một người vô hình nào đó? Lẽ nào anh công an này
không nhìn thấy cô và Chu Xung?

Hình như “người” kia chìa chứng minh thư ra, anh
công an “cầm” lấy xem rất kỹ, sau đó “trả lại” đối phương và nói: “Mau về nhà
ngủ đi!” Sau đó anh ta thận trọng quan sát xung quanh rồi lại quay người, từ từ
đi vào con hẻm rồi biến mất.

Chu Xung ngây người, lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, đúng là gặp
ma rồi…”

Lục Lục kéo tay anh: “Mặc kệ họ. Ta đi thôi.”

Vài phút sau hai người đã ra khỏi cái thị trấn nhỏ nửa
người nửa ma này. Dưới anh trăng mờ, nhìn thấy tấm biển chỉ đường đặt bên đường,
ghi: “Đồng Hoảng 14 Km” Gió vẫn to, nhưng tấm biển vẫn đứng im, rất vững.

Lục Lục nhìn sang bên đường, khẽ nói: “Có nhiều
bia…”

Chu Xung nheo mắt nhìn, quả nhiên trong đám cây cối
rải rác rất nhiều bia mộ. Anh nắm tay Lục Lục đi ra khỏi đường cái, đi về phía
rừng bia mộ ấy.

Lục Lục: “Kìa, anh làm gì thế?”

Dưới ánh trăng, Chu Xung xem kĩ đám bia mộ, rồi nói
nhỏ: “Anh muốn nhìn xem có tên cô ấy không.”

Ý anh nói là Hồ Tiểu Quân.

Lục Lục im lặng bước theo sát anh, thỉnh thoảng cô lại
ngoái nhìn về phía thị trấn xem có ai đuổi theo không. Từ bé đến giờ lần đầu
tiên cô nhìn thấy nghĩa trang và bước vào, tim cô đập thình thịch. Nhất là nơi
này gió quá to, cỏ rất dày.

Chu Xung kéo tay cô nói: “Em xem.”

Lục Lục nhìn vào, đó là một nấm mồ đắp bằng đất, lở
lói, bên trên có tấm bia rất nhỏ nhưng chữ viết khá đều. Cô lấy hết can đảm xáp
lại gần, và đọc rõ các chữ khắc trên bia: “mộ hợp táng Vương Hải Đức, Diệp Tử
Mi”

Trên mạng nói Diệp Tử Mi và Vương Hải Đức quê ở Dư
Hàng, đài truyền hình giải mã nói tấm ảnh cưới ma có nguồn gốc ở một miền quê
Sơn Tây… không ngờ cô và Chu Xung lại tìm thấy mộ hợp táng của họ ở miền tây
nam này!

Các bia mộ khác viết rõ họ tên, danh phận, quê quán,
ngày sinh, ngày mất của người nằm dưới mộ, còn viết rõ hướng đặt mộ theo quan
niệm phong thủy, ngày an táng, họ tên người lập bia… Nhưng tấm bia này thì quá
đơn giản, đơn giản đến nỗi khiến người ta cảm thấy bất an. Chu Xung nhìn vào
ngôi mộ, nói: “Hai vị tiền bối hãy yên nghỉ. Về đến Bắc Kinh tôi sẽ đốt vàng mã
cho hai vị!” Câu nói của anh khiến Lục Lục nổi da gà.

Hình như có ai đó muốn nghe rõ lời Chu Xung nói, gió
bỗng nhẹ hẳn đi, cả khu mộ trở nên yên tĩnh lạ thường. Chu Xung cũng cảm thấy
kì lạ, anh nhìn xung quanh rồi nói: “Tôi xin nói hai vị tiền bối hãy yên nghỉ,
về đến Bắc Kinh tôi sẽ đốt vàng mã cho hai vị.”

Anh vừa dứt lời thì bỗng có tiếng trẻ sơ sinh “oe,
oe…oe, oe…” không rõ từ bên trên hay từ dưới đất vọng lên.

Lục Lục sợ quá, nhảy ào vào lòng Chu Xung. Chu Xung
ôm cô thật chặt, nhìn chằm chằm vào tấm bia. Đám cỏ trên ngôi mộ bỗng sột soạt,
rồi có một con vật gì đó bò ra. Nó không có lông, trông giống một đứa bé con
đang bò lổm ngổm, bốn chân, phía sau có cái đuôi rất dài. Dưới ánh trăng, nó đứng
nhìn Lục Lục và Chu Xung. Ánh mắt nó rất giống mắt khỉ, đượm nét sâu xa cách trở
gì đó rất khó diễn tả. Quái vật! Chu Xung kéo Lục Lục bỏ chạy. Cả hai chạy lên
đường cái rồi chạy thục mạng về phía trước!

Dân chúng ở thị trấn Đa Minh là người hay ma? Nhân vật
trong đêm tối chỉ đường cho Chu Xung và Lục Lục là ai? Con vật bốn chân trông
như đứa trẻ sơ sinh ấy là thứ gì? Không kịp nghĩ nữa, họ chỉ cố chạy bán sống
bán chết!

Một ngôi sao băng lặng lẽ kéo thành một vệt sáng tuyệt
đẹp trên bầu trời. Cả hai cũng không nhìn thấy.

Chẳng rõ đã chạy bao xa, Lục Lục thở dốc, mệt rũ
không chạy nổi nữa: “Chu Xung, em sắp chết đến nơi…” Chu Xung ngoảnh lại nhìn,
dưới ánh trăng, con đường lặng lẽ trải dài xa xa, không có ai bám theo họ. Anh
không chạy nữa, ngồi bệt ngay xuống đất, vừa thở hồng hộc vừa nói: “Nghỉ một
lát đã…”

Lục Lục ngồi tựa vào anh nói: “Nước, có không?”

Chu Xung lắc đầu: “Cố chịu đựng! Sắp đến Đồng Hoảng
rồi.”

“Ta đi có đúng hướng không?”

“Không rõ nữa… nhưng có thể khẳng định điều này, khi
ra khỏi cái chốn ma quỷ ấy, chúng ta đã chạy thẳng một hơi, ta đã cách xa khỏi
nó rồi.”

Lục Lục nhận ra sắc mặt Chu Xung khác lạ, rất nhợt
nhạt, anh cũng quá sợ và quá mệt.

Nghỉ một hồi, Lục Lục đứng dậy nói: “Đi thôi!”

“Để anh cõng em.”

“Không cần đâu.”

Chu Xung lấy con dao găm ra khỏi túi cô, và cả con
dao trong túi anh nữa, ném vào bãi cỏ ven đường: “Nhẹ được 2kg.”

“400 đồng cũng vứt à?”

“Lúc này tiếc của làm gì nữa!”

Bỏ bớt con dao, Lục Lục thấy dễ chịu hơn thật. Đúng.
Đường xa chỉ nên gọn nhẹ là tốt nhất.

Chu Xung vừa đi vừa nói: “Nếu đúng là không thể bước
nổi nữa thì ba lô này cũng vứt luôn.”

Lục Lục hỏi: “Nếu vẫn không thể bước nổi?”

Chu Xung nhìn cô, nói: “Anh hiểu ý em rồi. Ý em là nếu
không bước nổi nữa, anh có vứt em ở lại không chứ gì? Anh ngờ rằng Tiểu Quân bị
Trường Thành rũ bỏ!”

Lục Lục thở dài: “Mong sao không phải là thế.”

Lúc này đã gần 4 giờ sáng. Gió nhẹ, không nghe thấy
tiếng vù vù nữa, chỉ có tiếng cây bên đường sột soạt. Trăng chênh chếch trên trời,
hình như nó sắp đi ngủ. Đêm nay, Lục Lục đã trải qua những giây phút ghê rợn nhất
trong đời, cho nên khi nhìn thấy phía trước có những ánh đèn của nhân gian, cô
rất xúc động.

“Có nhà dân.” Cô bỗng kêu lên.

Chu Xung nhìn về phía trước, quả nhiên thấy có nhà ở
đó! Anh hào hứng: “Chà! Em sắp có nước uống rồi!”

Lục Lục hỏi: “Đó là Đồng Hoảng à?”

Chu Xung nói: “Chưa chắc. Vì Đồng Hoảng rộng lớn. Có
lẽ đây chỉ là một cái thôn. Nhưng chắc chắn phải có nước uống.”

Cô lập tức rảo bước nhanh hơn.

Lục Lục đi từ trong ác mộng trở về với đời sống thực.
Cô nói: “Anh xem xem đã có sóng di động chưa?”

Chu Xung giơ ra nhìn: “Chưa! Vùng này xa, núi cao.
Chắc phải đến Đồng Hoảng thì mới có.”

“Em rất muốn gọi điện về nhà… em để di động ở khách
sạn…”

“Mất toi 2000 đồng! Sao em không cầm ra?”

“Lúc chạy ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy ngôi nhà cũ ấy,
em sợ quá bỏ chạy, vứt béng cả di động.”

“Không sao. Lát nữa vào gặp công an, em nhớ nhắc đến
cái di động, họ sẽ tìm giúp em cũng nên.”

“Được.”

Phía trước không phải thôn xóm mà là một thị trấn nhỏ,
nhưng dân chúng vẫn đang ngủ, chỉ có đèn đường soi lờ mờ. Hai người vừa đi vừa
ngó nhìn, mong sao nhìn thấy một cửa hàng tạp hóa bán thâu đêm. Lục Lục đang
khát khô cổ họng, mệt lử. Họ thấy có quán cơm, quán trà, quán bi-a, hiệu làm đầu,
ngân hàng…nhưng không thấy hiệu tạp hóa nào.

Lục Lục bỗng dừng bước. Chu Xung ngoảnh lại hỏi cô:
“Sao thế?”

“Đừng đi nữa. Chu Xung! Đừng đi nữa.”

“Sao thế?”

Lục Lục thở gấp, cô run run nói: “Đây… đây vẫn là thị
trấn Đa Minh.” Chu Xung rùng mình, quay phắt lại, nhìn về phía trước. Trời đất
ơi, hoàn toàn đúng! Họ lại trở về thị trấn Đa Minh! Sẩm tối qua họ từ hướng nam
đi vào Đa Minh, sau lúc nửa đêm họ tiến ra theo hướng nam rồi chạy thẳng về
phía trước, sao có thể quay trở lại Đa Minh được?

Tức là ở đây mọc ra thêm một thị trấn Đa Minh nữa.
Vì hai người đang đi vào từ phía bắc của thị trấn Đa Minh này, nên tiến vào rất
sâu rồi mới nhận ra.

Chu Xung hỏi nhỏ: “Hay là… nhà cửa ở miền này xây dựng
na ná nhau?”

Lục Lục bỗng chỉ tay sang bên kêu: “Nhìn kìa!”

Chu Xung ngoảnh sang, thì thấy bà già kỳ quái kia lại
xuất hiện, mái tóc chải ngay ngắn, sắc mặt trắng sáng, đẩy xe nôi từ từ bước lại,
chiếc áo bông phủ trên xe nôi…

Chương 46: Chết gối đầu

Trở lại ngày 28 tháng 11 năm 2010, phòng 109 khách sạn
Đa Minh.

Trong tình thế bị uy hiếp, Khúc Thiêm Trúc đã sát hại
Triệu Tĩnh. Sau khi bị tiêm thuốc Cyaniding, Triệu Tĩnh càng lúc càng thở gấp,
rồi bỗng ngừng hẳn. Lúc này Khúc Thiêm Trúc bỗng thấy hối hận nhưng mối nguy hiểm
đến quá nhanh, cô không thể kịp nghĩ cách đối phó.

Cô ngồi đờ đẫn trên sàn nhà hơn một giờ, rồi mới nhớ
đến cái việc phải tìm giọng nói bí hiểm kia. Cô yêu cầu gã hiện thân.

Hắn khẽ nói: “Cô đã sẵn sàng chưa?”

Khúc Thiêm Trúc sợ quá không dám nói nữa. Gã hỏi liền
ba lần. Cuối cùng gã bảo cô mở cửa cho gã.

Đèn trong phòng bỗng bật sáng lòa, Thiêm Trúc phải
lim dim mắt. Rồi cô mặc áo, từ từ bước ra cửa, lấy hết lòng can đảm, mở cửa. Một
thanh niên trẻ, sắc mặt trắng như bột.

Thiêm Trúc từ từ bước lùi lại, rồi tựa vào bệ cửa sổ,
nhìn chằm chằm kẻ lạ mặt.

Đối phương chầm chậm bước vào, đóng cửa lại, sau đó
khẽ nói: “Tôi ngồi được chứ?”

Thiêm Trúc định nói: “Mời anh ngồi” nhưng cô lại im
lặng. Lúc này, nơi này không cần lịch sự làm gì.

Gã trẻ tuổi bước đến bên cái giường kế bên trong, nhẹ
nhàng ngồi xuống. Giữa anh ta và Thiêm Trúc cách nhau thi thể của Triệu Tĩnh.
Gã băn khoăn nhìn nhanh cái xác rồi hỏi cô: “Có thể … che anh ta đi được
không?”

Thiêm Trúc chưa kịp nói thì anh ta đã kéo mảnh vải
trải giường rồi đậy lên mặt Triệu Tĩnh. Không khí bên dưới mảnh vải thoát ra, mảnh
vải lập tức xẹp xuống, khuôn mặt Triệu Tĩnh nhô lên.

Rồi anh ta nói: “Cô đừng sợ. Thực ra tôi cũng như
cô, tôi cũng đến đây để tìm đáp án sinh tử. Tôi từ miền Đông Bắc, tôi dẫn bạn
gái đến đây”. Lúc này Thiêm Trúc mới cảm thấy anh chàng người đông bắc này hơi
quen quen. Anh ta là ai? Cô cố nghĩ… rồi bỗng nhớ ra anh ta là người đàn ông
trong tấm ảnh cưới ma.

Thiêm Trúc choáng váng, hồi lâu sau mới rón rén khẽ
hỏi: “Cô ấy đâu?”

Anh ta đưa mắt nhìn sang chỗ khác, chớp chớp để nước
mắt không trào ra. Nhưng dưới ánh đèn vẫn trông thấy rõ mắt anh ta ướt.

Lát sau anh ta run run nói: “Cũng giống như cô và bạn
cô chúng tôi cũng nhận được lệnh một trong hai người phải chết. Thế rồi tôi để
cô ấy ra đi…”

Thiêm Trúc bỗng hét lên: “Nhưng tại sao anh lại ra lệnh
cho chúng tôi?”. Anh ta thở dài, rồi nói: “Đây gọi là chết gối đầu cô hiểu
không? Trước chúng tôi cũng có một đôi nam nữ đến đây, họ cũng chết một, cô gái
chết. Không ai có thể thoát. Anh kia sống và ở lại chờ đôi trai gái tiếp theo.
Ít lâu sau thì tôi và bạn gái đến. Hiện nay tôi ở lại chờ cô và bạn cô…”

Thiêm Trúc ngắt lời: “Khoan đã, tại sao anh kia lại ở
lại?”

Anh ta đáp: “Bây giờ cứ tính từ tôi cho dễ hiểu. Tôi
giết bạn gái rồi thì mới chỉ làm xong nửa nhiệm vụ; tôi phải ở lại uy hiếp cô
và bạn trai cô để một người phải chết, thì tôi mới làm xong việc của mình. Nếu
không tôi sẽ bị giết dã man như bọn hắc tinh tinh trong băng hình. Vả lại dù
tôi có chạy thoát khỏi trấn Đa Minh thì vẫn có kẻ đem băng hình tôi giết bạn
gái tôi cho công an, tôi sẽ đi tù mọt gông. Điều này là do tay thanh niên giết
bạn gái trước tôi truyền đạt lại cho tôi. Anh ta buộc phải ở lại chờ chúng tôi
đến, ép chúng tôi phải chết một. Nếu không làm thế thì anh ta sẽ bị thảm sát
như kiểu giết hắc tinh tinh. Nếu anh ta trốn thoát thì sẽ có kẻ gửi băng hình
ghi tội sát nhân của anh ta cho công an…”

Thiêm Trúc hoàn toàn choáng váng. Cô hạ thấp giọng:
“Trước đây đã có bao nhiêu đôi trai gái đến đây… ý tôi là đã có bao nhiêu người
chết ở đây?”

Anh ta nói: “Tôi không biết”. Rồi anh ta chỉ tay lên
tràn nhà: “Có nhìn thấy bộ cảm ứng báo cháy kia không? Ở đó giấu camera quay
ban đêm. Người trước tôi đã quay toàn cảnh tôi giết bạn gái, tôi quay toàn cảnh
cô giết bạn trai; tất cả video đều được lưu trong máy tính đặt ở phòng 108 bên
cạnh, cô có muốn xem không?”

Thiêm Trúc hận rằng không thể nhào sang tát vào mặt
anh ta. Hình như anh ta nhận ra điều gì đó, bèn khẽ nói: “Hãy tha thứ cho tôi,
chúng ta không thù không oán, đều là người bị hại cả. Tôi chỉ làm theo trình tự
người đi trước truyền lại. Tôi hỏi “Cô có muốn xem video không?” chỉ là lời thoại
buộc phải nói thôi. Sau này cô cũng phải nói lời thoại như thế. Cô phải ở lại
chờ một cặp trai gái tiếp theo, buộc họ phải chết một người; chưa làm được thì
cô không thể đi khỏi thị trấn Đa Minh, nếu bỏ trốn cô sẽ bị chết thê thảm, dù
trốn thoát vẫn bị người ta gửi băng hình của cô cho công an, lúc đó cô trốn đi
đâu được nữa? Công an toàn quốc sẽ truy nã cô… Cho nên chỉ còn cách nghe theo lời
người đi trước truyền đạt lại mà làm. Cũng đơn giản thôi, thì cô khỏi bị cực
hình, vẫn còn sống mà không phải đi tù…”

Dường như Khúc Thiêm Trúc bị cuốn vào một guồng máy
tàn khốc không thể thoát ra, các mắt xích nối với nhau rất chặt, dù có chỗ sơ hở
thì cô cũng không còn đủ trí lực để tìm thấy, cô đành đi theo nó vậy…

Chàng trai miền đông bắc lại nói: “Đương nhiên, nếu
cô sợ thì bây giờ cô có thể đi khỏi đây”

Thiêm Trúc đã mất sức đề kháng, cô khẽ nói: “Cụ thể,
tôi phải làm gì?”

Anh ta nói: “Tôi đã làm gì thì cô làm nấy. Hãy nhớ
các trình tự. Có thể thì cô mới có thể thoát thân. Nào đi theo tôi.”

Anh ta đứng dậy bước ra, Thiêm Trúc thoáng nhìn cái
giường rồi cũng bước ra

Và lúc này đầu cô không ngừng lặp lại các con số
142857, 142857, 142857, 142857….

Anh ta dẫn Thiêm Trúc sang phòng 108 sát vách, cô
nhìn thấy một chiếc giường và một dàn máy thao tác rất phức tạp. Anh ta ngồi
trước máy, hướng dẫn cô: “Nút này điều khiển camera.”

Anh ta ấn nút, toàn cảnh hiện lên căn phòng 109, Triệu
Tĩnh vẫn nằm trên giường hệt như một cảnh trong phim kinh dị.

“Nút này điều khiển bức tường”.

Thiêm Trúc bỗng hiểu ra tại sao phòng 109 bất ngờ xuất
hiện một bức tường ngăn!

“Nút này điều khiển căn phòng lên xuống. Phòng 109 tựa
như cái thang máy, cô hiểu chưa? Sau khi cô và bạn trai cô ngủ say, tôi đã hạ
căn phòng xuống dưới đất. Vừa nãy cô muốn gặp tôi, tôi hỏi ba lần “cô đã sẵn
sàng chưa?”, lúc đó căn phòng đang đi lên. Sau này cô cũng phải thao tác như thế.
Khi đôi nam nữ đang ngủ say, cô hạ căn phòng xuống dưới sâu, họ hết đường chạy
trốn và chỉ còn cách chấp nhận một người phải chết, nếu không sẽ không nâng căn
phòng lên.

Thiêm Trúc nhớ lại, Triệu Tĩnh trước khi chết nói với
cô rằng anh chạy ra thì thấy xung quanh toàn là tường. Thì ra phòng 109 có thể
lên xuống.

Anh ta nói tiếp: “Nút này điều chỉnh màn hình
video”. Cô nhớ lại chương trình tivi về thị trấn Đa Minh đêm qua, chắc chắn
không phải của đài truyền hình mà chỉ là băng ghi hình đã thiết kế sẵn.

“Nút này là micro, sau khi hạ tường ngăn xuống, gạt
cần này sang trái để nói chuyện với nửa căn phòng bên trái, gạt sang phải để
nói chuyện với nửa căn phòng bên phải.”

Thì ra anh ta toàn ngồi trong phòng này để chỉ huy
cô giết người!

“Đây là cầu dao đóng ngắt điện toàn khách sạn”. Anh
ta gạt một phát, đèn lập tức tắt ngấm sau đó lại đóng điện trở lại.

“Hai nút này điều khiển cửa ra vào và cửa sổ. Có thể
điều khiển từ xa để khóa ngoài cửa sắt chống trộm, và nâng hay hạ chấn song sắt
cửa sổ.”

Tiếp đó, anh ta đưa cho Thiêm Trúc một cuốn sách, rồi
nói: “Trong này là các lời thoại, cô phải làm quen đi.” Cuốn sách không tên,
không tác giả, không mã số xuất bản; chẳng rõ bao nhiêu người đã đọc nó, các
trang giấy đã quăn hết cả. Vẻ ngoài của nó khiến Thiêm Trúc cảm thấy bi ai,
hình như thấy bao nhiêu oan hồn đang rên rỉ khóc trong khách sạn này. Cô còn rất
nhiều kí ức cần làm rõ, còn rất nhiều câu hỏi cần giải đáp. Nhưng thôi, không
nghĩ nữa cô phải nắm rõ các trình tự trước khi anh chàng người đông bắc này đi.

Anh ta lại nói: “Các đôi trai gái đến đây chỉ có thể
ở phòng 109.”

Thiêm Trúc hỏi: “Nhân viên ở đây đều là đồng bọn với
anh à?”

Anh ta bật cười: “Cô nên hỏi là đồng bọn của ‘chúng
ta’ à mới đúng! Nhưng tôi cho cô biết, tôi đã từng thăm dò họ, hình như họ chẳng
biết gì cả, không rõ họ không biết thật hay chỉ giả vờ không biết.”

Thiêm Trúc gần như loạn óc, giờ đây dù cô muốn gì
thì cũng chỉ là bế tắc. Dừng một lát, cô lại hỏi: “Anh còn dặn dò gì nữa
không?”

“Sau đây cô phải chụp với bạn trai cô một tấm ảnh.”

“Chụp ảnh?”

“Ảnh cưới ma.”

Thiêm Trúc rùng mình, dù cái chết của Triệu Tĩnh là
bất đắc dĩ thì cô cũng không bao giờ muốn anh cùng chụp ảnh cưới ma. Cô rất buồn,
sau này cô sẽ phải cố quên đi để sống cho yên ổn. Với cô, cái nghi thức nửa sống
nửa chết ấy thật quái dị và kinh khủng, tuyệt đối không thể hiện lòng chung thủy
hay sự vĩnh hằng, mà nó chỉ thể hiện một sự bệnh hoạn của thứ tình cảm bệnh hoạn.
Huống chi chính tay cô đã giết Triệu Tĩnh, bây giờ cô lại làm đám cưới ma với
anh, đâu phải đám cưới của một cặp đôi mà là đám cưới của một kẻ giết người và
chính nạn nhân…

Cô không hiểu tại sao họ lại ép cô chụp ảnh cưới ma
với Triệu Tĩnh. Chính cô đã bị tấm ảnh anh chàng người đông bắc này và cô bạn
gái thu hút đến nơi này, sau đây ảnh cưới ma của cô và Triệu Tĩnh sẽ lan truyền
và dụ một đôi trai gái khác đến….

“Tôi không chụp ảnh cưới ma được không?”

“Không”. Anh ta nói chắc như đinh đóng cột: “Trời sắp
sáng rồi, chúng ta đi nào”

Thiêm Trúc ngồi im, anh ta nhìn cô rồi nói: “Đi
nào!”

Lúc này cô mới đứng dậy đi theo anh ta sang phòng
109.

Triệu Tĩnh vẫn nằm trên giường, khuôn mặt nhô lên
càng rõ hơn. Anh chàng người đông bắc bước vào toilet, kéo cái gương lộ ra một
công tắc.

“Để tiện làm việc, ở đây cũng bố trí công tắc điều
khiển phòng lên xuống.” Rồi anh ta ấn nút. Thiêm Trúc cảm thấy chơi vơi chóng mặt,
vội thầm đếm 1, 2, 3, 4, 5, 6,… chừng 18 giây sau đó cảm giác này mới hết. Tính
theo tốc độ bình thường của thang máy là một giây ba mét, thì phòng này sẽ xuống
sâu 54 mét! Tương đương ngôi nhà 18 tầng. Sâu dưới đất 18 tầng chẳng phải địa
ngục là gì?

Căn phòng 109 xuống đến đáy rồi anh ta bước đến bên
xác Triệu Tĩnh.

Thiêm Trúc không nén nổi hỏi: “Làm gì thế?”

“Cõng anh ta đến hiện trường đám cưới.”

Thiêm Trúc toàn thân nổi da gà: “Hiện trường… ở
đâu?”

“Lát nữa cô sẽ biết,”

Anh ta lật tấm vải che Triệu Tĩnh ném xuống đất,
Thiêm Trúc lại nhìn thấy anh: Khuôn mặt vẫn trắng trẻo, các múi cơ trên người
hình như chùng xuống.

Anh chàng người đông bắc hỏi: “Chắc anh ta tập thể
hình phải không?” Thiêm Trúc im lặng.

Anh ta lẩm bẩm: “Khổ thân tôi rồi…” Anh ta nắm hai
chân Triệu Tĩnh lôi xuống đất, rồi kéo hai tay anh, dựng anh ngồi tựa vào thành
giường, tiếp đó anh ta xoay lưng đổi tay và cõng Triệu Tĩnh lên: “Đi thôi.”

Thiêm Trúc như tê dại, đi theo anh ta ra khỏi phòng
109. Bên ngoài tối đen cô không biết đây là nơi nào, vì rất sợ lạc đường nên cô
đành bám sát anh ta.

Họ đi đến một căn nhà tối om. Anh ta đẩy cửa thật mạnh
bước vào, buông Triệu Tĩnh xuống đất như thả một cái bao gạo.

Rồi anh ta sờ công tắc đèn bật lên. Bóng đèn tròn chỉ
khoảng 60W, ánh sáng vàng nhờ nhờ. Thiêm Trúc có thể nhận ra đây là căn nhà quá
cũ kỹ, bên cạnh có gian xép tường đất, cửa đặt vài thứ nông cụ.

Cô từ từ bước vào và trợn tròn mắt, cứ như đang bước
vào tấm ảnh cưới ma! Anh chàng người đông bắc đang ngồi bệt dưới đất thở hồng hộc.
Thiêm Trúc nhìn khắp căn nhà rồi lại nhìn xác Triệu Tĩnh. Tư thế anh rất kỳ
quái: đầu nghẹo sang bên, một chân duỗi một chân co.

Cô hỏi anh chàng người đông bắc: “Anh tên là gì?”
Anh ta hơi ngẩn người rồi đáp: “Sau khi sự việc kết thúc, chúng ta không ai
không ai quen ai nữa, tôi không thể cho cô biết.” Thiêm Trúc hiểu ngay: anh ta
cũng như cô, đều là hung thủ giết người, anh ta không thể cho cô biết họ tên của
mình.

Anh ta nói tiếp: “Trong hòm kia có quần áo, sẽ lấy
ra; cô tự thay trang phục, tôi mặc trang phục cho bạn cô.” Thiêm Trúc nhìn sang
bên, thấy một cái hòm cũ kỹ, bốn góc bịt đồng, ở giữa có khóa. Cô bước lại mở nắp
hòm, lấy các thứ ra: mũ phớt đen, áo chẽn nam đỏ sẫm, áo dài nam màu đen, một
đôi ủng, một bông hoa hồng và cành lá đen; bộ áo dài nữ tay thụng, váy dài đen
thêu viền vàng, một cái đai thất tinh tựa như cái mũ đội khi diễn tuồng cổ, hai
dải lụa dài đỏ sẫm, một đôi giày thêu mũi nhọn, một bông hoa hồng cành lá đen
dành cho cô dâu.

Anh chàng “vô danh” kia không ngớt nhìn Thiêm Trúc,
vẻ mặt như cố nén một nét cười: “Cô em ạ, tôi cho rằng ở đây đã chụp rất nhiều ảnh
cưới ma, toàn là nam giới cưới ma nữ, hôm nay là lần đầu cô dâu cưới chồng đã
chết.”

Báo cáo nội dung xấu