Ánh sao chiều - Chương 20 - 01

CHƯƠNG 20

 

Khi Alex từ bệnh viện
gọi Coop sáng hôm sau, cô đã sửng sốt nghe ông bảo cô đã mất dịp xem một cuốn
phim tuyệt vời. Coop đã làm hoàn toàn như không biết việc gì hôm trước, cũng
chẳng hề hỏi thăm tình trạng Jimmy như thế nào nữa. Dù vậy Alex cũng cố cung
cấp cho ông thêm một vụ trên, bảo tình hình vẫn không có gì thay đổi. Và Coop
chỉ nói ông lấy làm tiếc, rồi cố chuyển đề tài câu chuyện càng nhanh càng tốt.

- Câu chuyện dài vẫn
tiếp tục. – Ông nói với giọng đùa cợt. Cô muốn đánh thức con người ông dậy. Ông
không hiểu được là sinh mạng một con người đang lơ lửng trên bàn cân hay không?
Phần nào của con người ông đã bị thiếu mất vậy?

Sau khi gặp Taryn ở
phòng chấn thương cùng với Mark và Valerie, Alex đã nói cho cô ta biết chuyện
này.

- Tôi nghĩ, ông không
muốn dính líu đến những tình huống khó khăn – Taryn đã thành thực bảo cô như
thế, và cũng ngạc nhiên trước phản ứng của ông. Trong bữa điểm tâm Coop đã nói
với Taryn về một cố gắng chống lại “hành động tiêu cực” rất nguy hiểm khi nó
lọt vào cuộc sống. Nhưng Taryn ngờ là ông cảm thấy có lỗi về vụ này. Cho dù
phản ứng lẩn tránh các khó khăn của ông là tự nhiên. Coop vẫn biết phản ứng ấy
là không đúng, dù không muốn thú nhận. Nhưng điều Alex boăn khoăn làla2 làm sao
ông lại cho phép mình lẩn tránh thực tế này. Kết quả của sự chối bỏ ấy là ông
chẳng chịu giúp ai cả. Từ ấy cô cảm thấy như mình đã bị ông lừa dối. Rốt cuộc
Alex phải chấp nhận là Coop không thể nào làm hơn thế được. Nhưng điều này cũng
làm cô đâm lo khi nghĩ đến một chuyện gì đó có tính chất “tiêu cực” xảy đến cho
cô một ngày nào đó. Coop sẽ giải quyết hay bỏ xem xi-nê?

Ngày hôm ấy, sau phiên
trực ở bệnh viện cô trở về dinh thự Cottage trong khi những người khác ở lại
với bà Valerie. Coop vẫn vui vẻ, dễ dãi. Ông đặt từ Spago phần ăn tối rất ngon
cho hai người. Đó là cách ông làm lành với cô về những gì mà ông đã không làm.
Coop không làm những gì mà ông thấy khó chịu. Chỉ làm những gì đẹp đẽ, dề dàng,
tao nhã. Ông đã tìm mọi cách để dứt khỏi cuộc sống của mình những thứ mà ông
không ưa thích hoặc sợ hãi, chỉ chấp nhận những hứ mà ông thấy là thú vị và vui
vẻ. Vấn đề là cuộc sống thực tế không như thế. Alex vẫn tự nhủ. Thường thì
những thứ làm mình khó chịu nhiều hơn thứ làm mình thích thú. Nhưng đó không
phải là thế giới của ông. Ông không cho phép những cái xấu len vào thế giới ấy,
và cố làm cho chính mình và người khác tin là không thể có những thứ xấu đó.
Ông cũng không dám đối diện với tình trạng bị cháy túi; tuy cứ tiếp tục sống, ăn
chơi, tiêu xàima2 vẫn không chịu thừa nhận là mình đang tự đưa mình vào tình
trạng trên. Dù thế nào thì bữa tối của cô và Coop hôm ấy thật đẹp, thoải mái
khiến cô có cảm tưởng như đang ở trong một khung cảnh không thực. Alex gọi điện
thoại đến bệnh viện để biết thêm tình trạng của Jimmy, vẫn không có chuyển
biến. Hy vọng bắt đầu lung lay. Anh ta đã ở trong tình trạng hôn mê gần 48
tiếng đồng hồ, và cứ mỗi ngày trôi qua khả năng hồi phục càng giảm dần. Anh ta
chỉ còn độ một ngày nữa, có thể hai ngày, là hy vọng hồi phục hoàn toàn sẽ mất
đi mãi mãi. Co thể anh ta vẫn sống, nhưng sẽ không còn là một con người như
trước kia. Giờ cô chỉ biết cầu nguyện. Đêm ấy Alex lên giường ngủ với Coop mà
lòng đầy ưu tư phiền muộn, không chỉ vì tai nạn của Jimmy mà còn cái phần thiếu
mất trong con người Coop, cái phần mà với Alex lại là một mảng rất lớn.

Ngày hôm sau, tuy được
nghỉ, Alex vẫn đến bệnh viện, vẫn mặc bộ đồ xanh làm việc để có thể đến thăm
Jimmy cho tiện. Coop đang thực hiện một phim quảng cáo cho một công ty dược
phẩm quốc gia và đem Taryn theo Mark đã đi làm việc lại.

- Cám ơn cô đã đến với
tôi – Bà Valerie lên tiếng cám ơn Alex. Cả hai ngồi hàng giờ ở phòng đợi, thay
phiên nhau vào thăm Jimmy, thì thầm trò chuyện với anh. Tình cờ trong lúc bà
Valerie đứng cạnh đầu giường trò chuyện với con trai như mọi lần, Alex đang
đứng ở cuối giường, chợt nhìn thấy ngón chân cái Jimmy cử động. Thoạt đầu cô
ngỡ đó là một cử động phản xạ, nhưng tiếp đó thì cả bàn chân đều cử động. Alex
nhìn lên chiếc mày theo dõi, rồi nhìn cô y tá. Cô này cũng nhìn thấy. Và rồi,
thật lặng lẽ, bàn tay anh tìm bàn tay mẹ và nắm lấy. Nước mắt chảy dài xuống má
bà và Alex, trong khi bà vẫn ngọt ngào bảo là yêu thương anh vô cùng và sung
sướng thấy anh đã khá hơn, dù sự thật chưa có dấu hiệu gì về chuyện này cả.
Phải mất nữa tiếng đồng hồ nữa, đôi mắt Jimmy mới mở ra, nhìn thẳng vào mắt bà,
rối thì thầm: “Ồ, Ma!”

- Chào Jimmy – Qua làn
nước mắt, bà nhìn con mỉm cười: Alex phải cố nén tiếng nức nở suýt làm cô nghẹt
thở.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Con là tên lái xe tồi
– bà trả lời con. Cô nữ y tá bật cười.

- Chiếc xe con như thế
nào rồi?

- Còn tệ hơn con nữa.
Nhưng má sẽ mua cho con một chiếc xe mới.

- OK. Mắt Jimmy nhắm
lại, rồi mở ra nhìn thẳng Alex : - Cô làm gì ở đây?

- Tôi hết phiên trực ghé
lại thăm anh.

- Cám ơn cô, Alex. –
Jimmy nhắm mắt lại, rồi trôi dần vào giấc ngủ. Vài phút sau vị bác sĩ phụ trách
đến xem xét.

- Bingo! – ông cười nói
với Alex – Chúng ta thành công rồi! – Một thắng lợi thật sự của cả nhóm chuyên
viên – Trong khi ông ta kiểm soát lại tình trạng của Jimmy, thì bà Valerie nức
nở trong vòng tay của Alex ngoài hành lang. Bà đã tưởng con bà chẳng còn sống
được, và giờ như người vừa chợt hoàn toàn giải tỏa khỏi những căng thẳng trong
suốt thời gian qua.

Alex ôm bà vỗ về:

- Được rồi… giờ thì anh
ấy không sao rồi – Cô cũng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm vì vừa qua khỏi một thách
thức ghê gớm.

Đêm ấy Alex cuối cùng
cũng thuyết phục được Valerie rời khỏi bệnh viện để cô lái xe đưa bà về nhà
Jimmy ở. Cô lục tìm chiếc chìa khóa thừa ở nhà Coop, rồi mở cửa đưa bà vào.
Coop vẫn còn ở với đoàn quay phim quảng cáo khi hai người về đến nhà. Sau khi
thu xếp mọi thứ cần dùng cho bà, Alex từ giã về khu nhà chính.

- Cô đối với tôi tốt
quá! – Bà Valerie ứa nước mắt bảo Alex. Giờ bà lại dễ xúc động, suốt hai ngày
trong chờ đợi khắc khoải, đã làm người bà rung động mạnh – Tôi ước mong có một
đứa con gái như cô.

- Tôi cũng mong có một
người mẹ như bà – Alex mỉm cười nhìn bà nói với vẻ thành thật trước khi rời bà.
Cô thấy người vô cùng nhẹ nhõm trong khi bước về khu nhà chính. Cô vào phòng
tắm và vừa gội đầu xong thì Coop cũng vừa về đến nhà. Lúc ấy là 11 giờ đêm.
Trông ông mệt mỏi sau một ngày dài làm việc.

- Ôi, Chúa ôi! Anh thấy
mệt nhoài. – Ông phàn nàn trong khi rót mấy ly sâm banh cho mình, Alex và
Taryn. – Anh từng đóng những vở kịch ở Broadway với khoảng thời gian ít hơn là
đóng cuốn phim quảng cáo này – Nhưng ông cũng đã được trả công hậu. Taryn cũng
thấy vui vẻ vì nó đã giúp cô tạm quên đi vụ Jimmy – Ngày làm việc của em hôm
nay thế nào , cưng?

- Tuyệt vời! – Alex mỉm
cười nhìn Taryn vốn đã biết trước tình hình, vì thỉnh thoảng vẫn gọi Alex để
hỏi thăm. – Hôm nay Jimmy đã tỉnh. Rồi anh ta sẽ khá hơn. Chắc anh ta phải ở
lại bệnh viện trong một thời gian, nhưng rồi cũng sẽ bình phục – Giọng cô hơi
rung lên trong khi nói. Quả là một kinh nghiệm đầy xúc động cho mọi người trừ
Coop.

- Và sau đó hai mẹ con
họ sẽ sống hạnh phúc hơn – Coop thêm, rồi mỉm cười nhìn Alex nói như khuyên bảo
cô. – Đấy, em thấy không, nếu em không để tâm quá đến những chuyện như thế thì
mọi việc cũng tự nó sẽ được giải quyết vào một thời điểm thích hợp. Cứ để cho
thượng đế lo chúng dễ dàng hơn, mình cứ lo công việc của mình. Phát biểu trên
của Coop đã hoàn toàn chối bỏ cái nghề của Alex hiện đang theo đuổi. Thượng đế
kiểm soát, chi phối tất cả, chắc chắn vậy, nhưng cô cũng có đóng góp phần mình
vào đấy.

- Đó cũng là một cách
nhìn sự việc, - Alex lặng lẽ nói.

- Bà má anh ta thế nào
rồi? – Taryn lên tiếng hỏi.

- Hấu như kiệt sức,
nhưng vẫn mạnh khỏe. Tôi đã đưa bà đến nhà của Jimmy.

- Em không nghỉ một
người tuối tác như bà, đên khách sạn để có người phục vụ chẳng tốt hơn sao? –
Coop lúc nào cũng là con người hào hoa lịch sự.

- Có lẽ bà không đủ khả
năng thuê khách sạn – Alex nói – Vả lại bà cũng không già như chúng ta tưởng.

Coop có vẻ ngạc nhiên

- Bà ta cỡ bao nhiêu
tuổi?

- Em không biết. Trông
cỡ 42,43 nhiều nhất là 45… nhưng chắc cũng đến 50.

- Bà ấy 53, - Taryn
thêm. Tôi có hỏi bà. Bà trông thật trẻ, như chị uột của nh ta vậy.

- Vậy chúng ta khỏi lo
bà ấy té ngã vỡ xương chậu ở ngôi nhà ấy. Coop đùa. Ông sung sướng thấy toàn bộ
câu chuyện giờ đây đã xong xuôi, tất cả đều có thể trở lại sinh hoạt bình
thường. – Nào, ngày mai chúng ta sẽ làm gì ở đây? – Coop sung sướng hỏi. Ông tỏ
ra hài lòng khi biết Jimmy đã tỉnh và sẽ khá hơn. Alex nhẹ người hẳn đi khi
thấy Coop cũng không đến nỗi vô tình lắm.

- Em đi làm việc – cô
cười lớn đáp.

- Lại phải làm việc? –
Coop có vẻ thất vọng – Chán quá! Anh nghĩ em nên nghỉ một ngày rồi chúng ta
cùng mua săm ở Rodeo.

- Em cũng thích lắm –
Alex nhìn ông cười. Trông Coop thật đáng yêu, và đôi khi cũng thật trẻ con, nên
khó mà giận ông lâu – Em chắc bệnh viện sẽ bực mình không ít nếu em không đến
làm việc vì phải đi mua sắm. Khó trả lời họ lắm đấy .

- Bảo họ em bị nhức đầu.

- Có lẽ em phải đi làm
thôi – Alex nhìn ông cười lớn.

Mọi người lên giường ngủ
lúc nữa đêm – và Alex đã ân ái với Coop. Cô đã hôn ông trong khi ông còn ngủ,
lúc cô rời nhà đi làm sáng hôm sau. Cô đã tha thứ cho Coop về sự vô tình của
ông đối với Jimmy. Một số người không có khả năng xửa lý các tình trạng khẩn
cấp hay những vấn đề về y khoa. Với cô những chuyện ấy vốn quá quen thuộc,
khiến cô không sao hiểu được họ. Nhưng không phải ai cũng có thể làm như cô,
nên Alex thấy cần phải liên minh cho sự yếu đuối ấy của ông và sẵn lòng cho ông
một cơ hội. Thật ra, nó cũng rất cần để cô nhận định sự việc tỉnh táo hơn. Ít
nhất, theo cô thí tình yêu là lòng trắc ẩn, là sự thỏa hiệp và tha thứ. Định
nghĩa của Coop có thể hơi khác chút đỉnh. Nó lại thiên về sắc đẹp, sự thanh
lịch và lãng mạn. và nó phải dễ dàng. Vấn đề nằm ngay ở đây. Theo Alex, tình
yêu không phải lúc nào cũng dễ. Còn Coop thì ngược lại. Đó là vấn đề nghiêm
trọng.

Trên đường đi ăn trưa
hôm ấy, cô dừng lại ghé vào thăm Jimmy- Mẹ anh vừa đi qua phòng ăn tự phục vụ
kiếm xăng uýt, nên hai người đã trò chuyện một lúc về bà. Alex bảo cô quý mến
bà, và Jimmy cũng đồng ý với cô.

- Cảm ơn cô đã có mặt ở
đây trong lúc tôi hôn mê. Má tôi nói cô đã ở với bà cả ngày hôm qua. Alec, cô
tử tế quá, cảm ơn.

- Tôi không muốn bà có
mặt ở đây một mình. Ai cũng thấy sợ hãi trong hoàn cảnh đó – Alex nhìn anh rồi
nói, ồi đánh bạo đưa ra câu hỏi từng day dứt cô kể từ lúc tai nạn xảy ra. Cô
nghĩ là giờ đây anh đã khá hơn, mình có thể hỏi thẳng được. – Chuyện gì xảy ra?
Tôi không chắc phải vì anh uống nhiều quá – Cô đang ngồi rất gần anh, và Jimmy
thấy mình đã vô tình cầm tay cô nói:

 

Báo cáo nội dung xấu