Ánh sao chiều - Chương 12 - 01
CHƯƠNG 12
Sau lần Coop đến khu
phòng khách phản đối sự việc vừa rồi, Mark đã bảo Jason không được đến gần khu
nhà chính nữa, mà chỉ sử dụng ván trượt trên lối lái xe thôi. Jason có thấy
Coop ra vào vài ba lần, nhưng trong hai tuần lễ đầu chúng ở đấy, đã không có sự
cố nào khác xảy ra. Hai đứa nhỏ sung sướng được trở lại với đám bạn cũ, yêu mến
ngôi trường cũ, và cho là chỗ ở mới rất tốt, dù có môt ông chủ nhà được chúng
xem là khó tính. Coop vẫn không có mấy thiện cảm với chúng nhưng người đại diện
địa ốc và luật sư của ông không thể làm gì khác hơn được. Có nhiều điều luật
chặt chẽ ngăn chặn sự kỳ thị đối với trẻ em. Mark cũng đã cho ông biết trước là
anh có mấy đứa con thỉnh thoảng có thể ghé qua thăm anh. Anh có quyền sống với
con, mặc dù giờ thì chúng đã qua thường với anh. Coop không còn lựa chọn nào
khác ngoài việc phải làm quen với thực tế ấy. Ông chỉ có thể khiếu nại nếu
chúng làm những gì quá đáng. Và ngoài sự cố xảy ra hôm đầu tiên Jason đến đây,
sau đó chẳng có vấn đề gì.
Nhưng vào cuối tuần đầu
tiên khi Alex đến với ông, thì cả hai chợt thức giấc vào lúc trưa thì những âm
thanh nghe như từ một đại hội ca nhạc đang tưng bừng diễn ra ở hồ bơi với hàng
trăm người đang lớn tiếng la ó. Đâu đó còn có tiếng nhạc “rap” vang lên làm
Alex mỉm cười nằm lắng tai nghe. Đó là những điệu nhạc hết sức kỳ cục, nhưng
lại rất vui nhộn, hoàn toàn xem thường những người lớn tuổi, và diễn tả những ý
nghĩ của đám trẻ về họ. Đúng là một thông điệp chúng muốn gửi đến Coop.
- Ôi, trời đất! Cái gì
vậy? Coop nhô đầu lên khỏi gối, sửng sốt hỏi.
- Hình như một bữa tiệc
gì đó – Alex đang nằm thu người bên cạnh ông, duỗi thẳng người ra ngáp dài đáp.
Cô phải đổi bốn phiên trực để đến đây với Coop, và mối liên hệ giữa hai người
đã diễn tiến tốt đẹp – Coop đã tự điều chỉnh để thích hợp với cuộc sống bận rộn
của cô, và trong nhiều năm nay chưa bao giờ ông thấy mình ưa thích một người
đàn bà nào như cô, chưa bao giờ thấy dễ chịu như lúc có cô bên cạnh, dầu có sự
chênh lệch tuổi tác. Sau khi suy nghĩ đắn đo, Alex cho là tuổi tác của ông
chẳng phải là vấn đề đối với cô. Coop trông trẻ hơn và thú vị hơn hầu hết những
người đàn ông cùng lứa tuổi với cô.
- Chắc là đám trẻ ngoại
lai rồi đó. Nghe như một chiếc đĩa bay nào nữa vừa đáp xuống – Trong ba tuần lễ
qua. Ông đã để mắt theo dõi lũ trẻ, nhưng dường như Mark đã kiểm soát kỹ chúng
cho mãi đến ngày hôm nay. Chắc bọn chúng điếc cả rồi. Cả đến Chicago cũng nghe
được thứ nhạc đó. Ông rời giường, đến đứng nhìn ra cửa sổ.
- Ôi, Alex, có cả nghìn
đứa ở đấy. Alex cũng bước xuống giường, đến đứng cạnh ông và thấy có độ hai hay
ba mươi đứa trẻ choai choai đang cười đùa, la ó, và ném đồ vật vào nhau ở hồ
bơi.
- Trông có vẻ như một
bữa tiệc – Alex xác nhận. Chắc là sinh nhật của một đứa nào đó. Với những bi
kịch, những khắc khoải mà cô phải chứng kiến, phải tiếp xúc trong công việc
hàng ngày ở bệnh viện. Alex thấy những đứa trẻ khỏe mạnh đang vui sướng nô đùa
với nhau đằng kia là cảnh bình thường, rất dễ chịu. Nhưng đứng cạnh cô, Coop có
vẻ hoang mang thật sự.
- Đám trẻ con ngoại lai
không có sinh nhật đâu, Alex – ông nói – Chúng như những cái chứng tự nhiên nở
ra vài một thời điểm ít thuận lợi nhất, rồi đến quả đất này đập vỡ mọi thứ
chúng nhìn thấy – Chúng được gởi đến đây để hủy diệt chúng ta và quả đất này.
- Anh muốn em ra đấy bảo
chúng vặn nhỏ nhạc lại không? Alex cười thật tươi hỏi ông. Cô thấy thương hại
Coop. Ông lúc nào cũng thích cuộc sống yên tĩnh, có trật tự, muốn quanh mình
mọi thứ phải đẹp đẹ thanh nhã. Những âm thanh mà hai người đang nghe chẳng có
chút gì vễ những điểm ấy cả. Và ông bực mình thấy rõ.
- Vậy thì tốt quá! Alex
trong chiếc quần sooc, chiếc áo thun ngắn tay, mang đôi dép bước ra. Bên ngoài
trời nắng đẹp. Cô hứa sẽ về làm điểm tâm ngay. Lúc nào ông cũng gọn gàng tề
chỉnh, ngay cả khi vừa thức dậy, không như Alex thường thức dậy với các cảm
giác như vừa bị một con ngựa lôi đi cả đêm, tóc tai vung vãi và người nào cũng
như bị kiệt sức vì công việc – nhưng bù lại cô có tuổi trẻ, và khi bước ra hồ
bơi, cô trông như một đứa bé vậy.
Alex thấy Mark đã có mặt
tại hồ, Jessica đang cười đùa với đám con gái trong những bộ đồ tắm hai mảnh.
Đám con trai thì đứng chơi riêng một góc trong khi Mark từ hồ bơi đang bố trí
trò chơi Marco Polo cho chúng.
- Chào cô. Mạnh giỏi
chứ? Lâu không gặp cô. Mark vui vẻ lên tiếng khi nhìn thấy Alex – Anh đã bắt
đầu thắc mắc muốn biết có phải Coop đã thôi không gặp cô gái này nữa không,
nhưng anh lại không thấy ông đi với một phụ nữ nào khác, và trong mấy tuần lễ
nay không khí có vẻ yên tĩnh.
- Lâu nay tôi bận làm
việc. Hôm nay lễ lạc gì đây chăng? Sinh nhật của ai à?
- Jessica muốn gặp mặt
các bạn cũ và mừng ngày chúng nó đến ở đây – Con bé rất sung sướng được về sống
với bố, và mãi đến giờ nó vẫn không chịu nói chuyện với má nó. Chuyện này làm
Mark không vui, nhưng anh chẳng có cách nào làm nó thay đổi thái độ - Anh đã
bảo Janet cho nó thêm thời gian, nhưng dường như Jessica nhất định không chịu
tha thứ cho mẹ. Jason thì ít nhất cũng trò chuyện với má nó, nhưng không hề che
giấu vẻ sung sướng được sống với anh.
- Tôi rất tiếc phải làm
phiền chuyện này. Vì bọn trẻ trông đang vui đùa sung sướng – Alex nói. Nhưng
Coop đang bực mình về những tiếng ồn – Anh có thể bảo bọn trẻ vặn nhỏ bớt âm
thanh được không?
Mark giật mình nhíu mày
nhận ra quả tiếng ồn đã quá lớn – anh đã quen với tiếng ồn của đám trẻ ở nhà
nên quên không để ý đến chuyện này. Lẽ ra anh đã báo trước cho Coop biết về
cuộc tụ họp này của lũ trẻ, nhưng sau vụ Jason, giờ đây ngay cả việc đề cập đến
trẻ con với ông ta anh cũng thấy ngại.
- Tôi xin lỗi – Chắc có
đứa nào đã vặn nút âm thanh hơi lớn hơn trong khi tôi đang bận ở đây. Chắc cô
cũng biết bọn trẻ hiếu động ấy rồi.
Alex biết rất rõ, và
sung sướng nhìn thấy lũ trẻ ở đây trong sạch sẽ, dễ thương và bình thường.
Không có những nhìn xăm hay những băng kiểu Mohawk, chỉ mang nhiều vòng đeo tai
và một vài xâu mũi, không có thừ gì kinh khủng lắm, mà cũng không có đứa nào có
vẻ thuộc đám du đãng, hút chích, trái hẳn với những hình ảnh đầy thành kiến của
Coop. Tất cả chỉ là một đám những đứa trẻ rất bình thường. Mark ra khỏi hồ bơi,
bước lại vặn nhỏ máy trong khi Alex mỉm cười đứng nhìn lũ trẻ trong một lúc. Cô
thấy con bé Jessica xinh đẹp với mái tóc vàng hoe dài và một khuôn mặt đáng yêu
đang đứng giữa đám bạn bè cười ròn rả, và bọn con trai đang nhìn nó với vẻ ưa thích.
Nhưng con bé dường như chẳng chú ý gì đến bọn chúng. Rồi cô thấy Jason cùng
Jimmy đến gần. Thằng bé đang mang đôi găng tay dã cầu, tay cầm một quả bóng,
cười thật tươi trong khi thảo luận với Jimmy điều gì đó. Jimmy đã dạy nó cách
đánh xoáy một quả bóng thật chính xác, một kỹ thuật mà trước giờ Jason chưa bao
giờ nắm được nhưng Jimmy đã tập nó thực hiện một cách dễ dàng.
- Chào cả hai, Alex vui
vẻ lên tiếng, và cả hai dừng lại nơi cô đứng. Jimmy có vẻ lúng túng một chút
trước khi lên tiếng giới thiệu cô với Jason. Lúc nào cũng có một vẻ dè dặt
trong đôi mắt anh. Anh ta cũng thấy đau đớn. Đó là đôi mắt của một người bị
nhiều mất mát, một kẻ bị một vết thương lòng quá nặng. Nó không như cái nhìn
ngây dại trong đôi mắt của những bố mẹ vừa mất những đứa con thân yêu ở bệnh
viện của cô.
Trò chuyện với Jason
dường như anh thấy thoải mái hơn là khi ở giữa những người lớn.
- Lâu nay anh mạnh giỏi
không? Cô hỏi. Gần đây có gặp vụ cháy lớn nào nữa không? Lần trước khi cô gặp
Jimmy, là lúc anh và Mark suýt gây nên một vụ cháy lớn khi hai người làm món
thịt nướng, đúng lúc bệnh viện gọi cô trở về. Một kinh nghiệm đáng nhớ! Cả hai
mỉm cười khi nhớ lại nó. Cô cũng không sao quên được hình ảnh Coop đứng cho chữ
ký những nhân viên chữa cháy trong khi các loại cây đang bắt cháy, và bật cười
lớn khi nghĩ đến chuyện đó.
- Nhờ vụ đó mà tôi đã
được một bữa ăn tối ngon. Chúng tôi đã ăn phần của cô khi đi. Rất tiếc là cô
phải trở về làm việc lại, nhưng nếu cô không đi thì tôi đã không được ăn bữa
tối đó. – cả hai đều cười khi nhớ lại buổi tối nọ. Một buổi tối đáng nhớ. Từ
lúc rời đại học, tôi chưa bao giờ uống nhiều như thế. Mãi đến 11 giờ sáng hôm
sau tôi mới đi làm được. Ông ấy cho tôi ăn nhiều món lạ.
- Chà, vậy là tôi đã lỡ
mất một dịp rất tốt rồi – cô nhìn Jimmy mỉm cười, rồi quay sang Jason hỏi thằng
bé chơi dã cầu ở vị trí nào. Nó trả lời ở vai trung phong.
- Thằng bé ném banh khá
lắm. – Jimmy lên tiếng khen – và rất mạnh nữa. Sáng nay chúng tôi mất ba trái
banh, văng ra khỏi hàng rào ra ngoài khu đất.
- Thật vậy ạ? Tôi thì
chịu thôi, chẳng bao giờ đánh trúng được một trái banh.
- Vợ tôi cũng vậy –
Jimmy buộc miệng, không kịp suy nghĩ. Và thấy ngay là câu nói trên làm đau đớn
– hầu hết phụ nữ, chẳng ai đập hoặc ném được một trái banh. Nhưng họ có những
đức tính khác – Jimmy cố đưa ra câu chuyện tách xa hẳn hình ảnh Maggie vừa chợt
đến.
Thấy anh hơi bối rối,
Alex nói ngay:
- Tôi cũng không dám
chắc mình có được những đức tính khác ấy nữa. Tôi chẳng nấu được một món nào,
chỉ làm được mấy miếng xang uých bơ đậu tầm thường, và gọi cho mình một đĩa
Pizza ngon.
- Chuyện ấy đâu có sai:
Tôi nấu ăn khá hơn vợ tôi nhiều – Nói xong câu trên Jimmy lại tự nguyền rủa
mình đã đề cập chuyện cũ. Alex thấy anh lùi lại sau bức tường sau khi đưa ra
nhận xét trên, và giữ yên lặng trong khi cô đang trò chuyện với thằng bé. Jason
sau đó bước lại chơi với chị nó và các bạn của cô gái.
Thấy anh đang khổ sở,
Alex lên tiếng hy vọng làm Jimmy thấy dễ chịu hơn. Cô muốn nói cho anh ta biết
mình rất buồn về chuyện ấy nhưng lại không muốn anh bực bội thêm.
- Bọn trẻ trông rất dễ
thương.
- Mark vô cùng sung
sướng khi mấy đứa nhỏ về sống cạnh mình, vì anh ấy nhớ bọn chúng lắm – Jimmy
cũng muốn lôi mình trở lại để khỏi bị cuốn hút xuống cái hố sâu buồn khổ ấy, vì
dường như mọi lời nói, mọi hành động đều nhắc anh nhớ lại Maggie. Ông chủ nhà
của chúng ta đối phó với vụ mấy đứa nhỏ như thế nào?
- Đang phải dùng phương
pháp trị liệu mạnh với những phương thức làm ông ấy đang thay đổi dần thái độ.
Cô nó bằng một giọng nghiêm trang khiến Jimmy bật cười, tiếng cười nghe rất
sảng khoái, trái hẳn với cái tâm trạng mà cô nghĩ là lúc nào cũng canh cánh bên
lòng anh.
- Cũng khổ đấy nhỉ?
- Thật ra còn tai hại
hơn. Tuần rồi ông ấy suýt “đi đời”. Đó là từ bệnh viện dùng để chỉ trường hợp
hô hấp của bệnh nhân không hoạt động nữa, tim ngừng đập, không thở được. Và
dường như Jimmy dường như hiểu từ đó. Tôi đã tưởng ông ấy có thể đến tình trạng
ấy và phải dùng đến những hiểu biết của mình về CPR để cấp cứu đấy. Giờ thì
chúng tôi đang cho ông ấy dùng máy hô hấp nhân tạo. Thôi, giờ có lẽ tôi phải
quay vào nhà. Tôi ra đây chỉ để bảo tụi nhỏ văn bớt âm thanh lại.
- Thứ gì vậy? Jimmy lơ
đãng hỏi.’
- Nhạc “ráp” – với những
lời ca trữ tình. Alex nhìn Jimmy mỉm cười.
- Không, tôi muốn nói
đến điểm tâm. Xăng uých bơ đậu hay Pizza?
- Chà… câu hỏi rất hay.
Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó. Cá nhân tôi thì chịu món Pizza. Điểm tâm của tôi
thường là món đó, tráng miện với bánh cam, thứ đó để lâu cũng tốt, nhưng Coop
thì trần tục hơn, có lẽ món trứng và thịt muối.
- Liệu cô chịu được thứ
đó không? Jimmy hỏi vẻ quan tâm. Anh thích cô gái này, cảm thấy ở cô ta một cái
gì ấm áp và đầy thông cảm. Anh không biết chắc là Alex làm việc trong lĩnh vực
nào, nhưng nhớ hình như có liên quan đến các bé sơ sinh, và với vẻ thông minh,
chu đáo của cô, có lẽ ở đây là một bác sĩ rất có khả năng. Jimmy chưa biết rõ
mối quan hệ giữa cô với Coop như thế nào. Đối với anh cô ta không hợp với mẫu
người như thế chút nào. Nhưng nghĩ lại thì chuyện lựa chọn bạn bè giao thiệp
cũng tùy theo từng người, chẳng bao giờ theo đúng cách mình muốn thấy. Coop
đáng tuổi bố cô ta, và Alex cũng không thuộc hạng người lóa mắt vì tiếng tăm
danh vọng. Hay con người Coop còn có một điểm đặc biệt nào đó mà anh không nhận
thấy? Hay còn những thứ tệ hơn mà Alex không biết? Dù đã có lần ăn tối vui vẻ
với ông ta, Jimmy vẫn không hề đánh giá con người của Cooper. Một con người
duyên dáng, đẹp lão, đúng. Nhưng không có chiều sâu.
- Tôi có cầu goi 911 để
bảo họ mang điểm tâm đến không? Alex vẫn tiếp tục câu chuyện đùa dí dỏm giữa
hai người. Cô thấy thương hại anh chàng dễ thương này.
- Được chứ! Cô chỉ bảo
Coop ký chi phiếu là được. Nói xong câu nói có vẻ kém thân thiện trên, Jimmy
thấy hối hận ngay. Anh thấy mình không có lý do gì để tỏ thái độ không bằng
lòng về ông ta cả. Tôi xin lỗi, câu nói ấy của tôi quả thật khiếm nhã.
- Không sao. Ông ấy rất
có óc hài hước, ngay cả với chính mình. Đó là một trong những điểm mà tôi thích
ông ấy.
Jimmy muốn lên tiếng hỏi
cô ngoài vẻ của ông ta cô thích gì nữa, nhưng đã không lên tiếng.
- Thôi, có lẽ tôi phải quay
trở về đây. Alex nói. Chúng tôi có lẽ sẽ không dùng hồ bơi ngày hôm nay. Coop
chắc chắn không chịu được cảnh này rồi. Chúng ta phải cố chế ngự bớt ông ấy mới
được! Cả hai cười lớn. Alex đưa tay vẫy chào Mark, rồi quay trở về khu nhà
chính. Đến nơi cô đã thấy Coop đang cau có với mấy món điểm tâm mà ông đang
làm. Coop đã làm cháy mất mấy miếng mì nướng, làm vỡ lòng đỏ của bốn cái trứng
gà đang chiên. Món thịt heo muối lát thì đã cháy đen, chẳng còn nhận ra được là
thứ gì, còn nước cam thì đổ tràn cả ra bàn.
- Anh nấu đấy à? Alex
lên tiếng với vẻ kinh ngạc, rồi nhìn mấy món điểm tâm Coop làm hỏng bật cười.
Anh làm em ngạc nhiên quá. Alex chắc cô cũng chẳng khá gì hơn ông trong chuyện
bếp núc.
- Ồ, có nấu được gì đâu!
Nãy giờ em ở đâu? Anh cứ ngỡ em bị đám con nít ngoại lai ấy bắt là con tin rồi
chứ!
- Coop, bọn chúng là
những đứa bé dễ thương, anh khỏi phải lo. Em chỉ trò chuyện với Mark, Jimmy và
thằng bé của Mark là Jason. Tất cả đám trẻ ở trong hồ trông lễ phép, khỏe mạnh
và có giáo dục.
Ông quay lại trố mắt
nhìn Alex, trên tay vẫn cầm cây muỗng xúc mấy cái trứng đang bị cháy.
- Ôi, trời đất… bọn
người đó… chúng đã tráo đổi em rồi… biến em thành người của bọn chúng rồi… thật
ra em là ai vậy? Ông trợn tròn đôi mắt với vẻ kinh hoàng như mặt một nhân vật
trong những cuốn phim khoa học dã tưởng. Alex nhìn ông mỉm cười.
- Em vẫn là em, và bọn
chúng đều tốt, chẳng có gì đâu. Em chỉ muốn nói để anh khỏi lo.
- Em đi lâu quá khiến
anh cứ ngỡ em chạy theo bọn chúng rồi, nên đã làm điểm tâm cho mình… à, cho
chúng mình. Ông vội chữa lại, rồi đưa mắt nhìn quanh vẻ bực dọc. Em muốn chúng
ta đi ra ngoài ăn không? Mấy thứ anh nấu đây chắc không dùng được rồi.
- Em nghĩ mình nên kêu
họ đem Pizza đến.
- Để điểm tâm à? Coop
hỏi với vẻ hoảng hốt. Ông đứng thẳng người lên nhìn cô phiền trách. Alex, cái
thói quen ăn uống của em thật đáng sợ. Ở trường y họ không dạy em vấn đề dinh
dưỡng như thế nào sao. Pizza không phải là món điểm tâm thỏa đáng, cho dù em là
bác sĩ đi nữa.
- Rất tiếc! Alex nói
trong khi bỏ thêm hai miếng bánh xốp vào lò nướng, rồi lau sạch chỗ nước cam bị
đổ ra bàn, rót lại hai ly đầy.
- Công việc này là của
phụ nữ. Coop thở dài nhẹ nhõm nói – Thôi, để em lo chuyện ấy vậy. Chỉ cho anh
một ly nước cam và cà phê thôi.
Nhưng năm phút sau, Alex
đã đem ra ban công một chiếc khay gồm trứng tráng, thịt muối lát chiên, bánh
nước, nước ngọt và cà phê. Cô đã dùng những cái đĩa đựng thức ăn sang trọng
nhất, loại ly thủy tinh Baccarat đựng nước cam, và các khăn giấy gấp thay vì
khăn giấy lau miệng thường. Coop đặt tờ báo xuống nhìn cô mĩm cười, rồi lên
tiếng trêu Alex:
- Đồ đựng thức ăn như
thế này là rất tuyệt… Em cũng cần tập thêm chút dịch vụ dọn bàn… Khăn vải lúc
nào cũng tạo cho ta chút thanh nhã khi dùng với những đồ men sứ.
- May mà em không dùng
giấy vệ sinh đấy. Ở bệnh viện bọn em vẫn làm thế mỗi khi hết khăn giấy hay
những chiếc ly Styrofoom vậy. Lần tới em sẽ đem đến đây một số những thứ đó. Dù
với gốc gác dòng họ như thế, Alex lúc nào cũng rất khiêm nhường, không bao giờ
làm ra vẻ cao sang.
Sau khi dùng xong món
trứng rất ngon mà Alex vừa làm, Coop đặt ngay câu hỏi mà ông vẫn băn khoăn muốn
biết câu trả lời.
- Theo em thì gia đình
em nghĩ thế nào về anh, Alex? Anh muốn nói là về vụ của chúng ta.
Cô chợt cảm động nhìn
thấy vẻ lo lắng của ông khi hỏi câu này – Càng ngày cô càng có cảm tưởng ông
nghiêm túc đối với cô, chuyện mà cô thật sự chẳng quan tâm mấy. Cho nên giờ cô
thấy thích mọi thứ ở ông, nhưng cũng còn quá sớm để quyết định. Hai người chỉ
mới liên hệ thân mật hơn một tháng nay, và một số vấn đề có thể nảy sinh làm
thay đổi mối quan hệ này trong khi cả hai cần biết nhau rõ hơn.
- Chuyện áy có tạo nên
khác biệt nào đâu, Coop. Gia đình đâu có quyết định được cuộc sống của em.
Chính em mới là người quyết định mình muốn sống với ai.
- Thế gia đình không có
ý kiến gì về vấn đề này sao? Anh không thể nào tin được! Theo chỗ ông đọc được
và nghe nói về Arthur Madison bố cô, thì mọi thứ tern hành tinh này ông ta đều
có ý kiến, và chắc chắn là có ý kiến về con gái của ông. Và theo Coop được biết
thì hầu hết những ý kiến của Arthur Madison chẳng có vẻ gì là nồng nàn, ấm áp
cả. Ông ta chắc chắn sẽ là người chống đối mối quan hệ này giữa Alex và Coop
Winslow.
Alex lặng lẽ nói:
- Gia đình và em không
hòa hợp với nhau được, và em giữ một khoảng cách rất xa với họ. Đó là một trong
những lý do mà em qua đây – Bố mẹ lúc nào cũng chỉ trích cô, không hề có một
lời nói ngọt ngào. Người em gái đã cuỗm mất vị hôn phu của cô ngay trước ngày
lễ vu qui. Chẳng có một điểm nào ở họ làm cô ưa thích. Má cô từ lâu không để
mặc chồng làm bất cứ gì ông muốn, kể cả với con cái, Alex lúc nào củng có cảm
tưởng mình đã sinh trưởng trong một gia đình hoàn toàn không có tình thương
yêu, một gia đình trong đó mọi người sống cho riêng mình, bất kể nỗi đau khổ
của kẻ nào bị lối sống ấy gây nên. Không có thứ gì, tiền bạc, lịch sử thay đổi
được điều đó.
- Những người trong gia
đình em quả đúng là những kẻ ngoại lai mà anh vừa đề cập đến. Họ từ một thái
dương hệ khác đến đây để tàn phám hủy diệt hành tinh này – Alex tiếp.
- Họ không có một trái
tim, đầu óc thuộc loại trung bình của họ chỉ dùng để suy nghĩ những thứ gì dễ
hiểu, và họ có vô số tiền bạc không lấy gì làm sạch sẽ, hầu như chỉ được sử
dụng để đem lại lợi ích cho chính họ. m mưu chiếm lấy quả đất này của họ đã
tiến triển khá suôn sẻ. Bố em dường như đã sở hữu gần hết nó rồi, và ông không
cần biết đến một cá nhân nào khác ngoài chính ông. Coop, nói thẳng với anh là
em không thích họ, và họ cũng không thích em. Em không cùng chơi trò với họ,
không chịu được những thứ vớ vẩn của họ, không bao giờ, và sẽ không bao giờ. Vì
vậy mà họ có nghĩ thế nào về hai chúng ta, thế nào họ cũng nghe nói đến vụ này,
em cũng chẳng hề quan tâm.
- Alex, thế là sáng tỏ
được một chuyện rồi, phải không? Ông hơi giật mình trước những câu phát biểu…
dữ dội ấy của cô, và thấy rõ mức độ thương tổn mà họ; nhất là bố cô, đã gây cho
cô. Coop nghe nói ông ta là một con người tàn nhẫn và vô lương tâm. Anh đọc
thấy nói bố em thích làm công tác từ thiện.
- Bố em chỉ tặng tiền
cho những nơi nào đem lại tiếng tăm tốt cho ông. Ông tặng một trăm triệu đô la
cho Harvard. Ai cần biết đến Harvard làm gì khi mà trẻ con trên khắp thế giới
đang đói khổ, và nhiều người đang chết vì những chứng bệnh có thể chữa khỏi nếu
có người bỏ tiền vào đấy để làm công việc cứu chữa đó? Nhưng Alex đã làm chuyện
này. Cô đã đem tặng cả 90% lợi tức hàng năm từ số tiền thừa hưởng, và đã sống
rất đạm bạc, rất ít khi mua sắm vài thứ xa xỉ nho nhỏ như cái căn hộ của cô ở
Wilshire Boulevard. Cô cảm thấy mình có một trách nhiệm với thế giời, vì nhận
thức được con người của mình, và đó cũng là lý do khiến cô đã bỏ ra một năm
trời làm việc ở Kenya. Cũng chính ở nơi này cô nhận ra là cô em gái, khi giật
mất vị hôn phu của cô, đã làm một chuyện rất tốt đối với cô, vì nếu không, cô
và Certer ó thể đã như hai kẻ thù địch nếu sống với nhau. Phải mất nhiều năm cô
mới nhận ra là Certer rất giống bố cô, còn em cô thì lại giống mẹ cô, chỉ cần
tiền bạc, một tên tuổi, một bảo đảm an toàn, và cái danh giá được lấy một con
người quan trọng, không cần lưu ý đến con người thật của chồng. Và Certer thì
chỉ muốn làm một nhan vật quan trọng nhất trên hành tinh này. Bố cô chỉ quan
tâm đến chính mình, Certer cũng thế. Hai chị em không thân nhau lắm để có thể
thổ lộ tâm sự, nhưng Alex từ lâu vẫn ngỡ là cô em mình không được hạnh phúc,
thấy thương hại em, thương hại một người em cô đơn, nhạt nhẽo, vô vị và vô
dụng.

