Liên Minh Phe Thất Tình - Những câu chuyện ngoài lề - Phần 1
Những
chuyện ngoài lề
Nickname
Điều tra nhỏ: nickname người yêu đặt
cho bạn trong di động của anh ấy là gì?
Trả lời điều tra:
Hiển thị cuộc gọi đến trên di động
của Từ Vĩ Trạch là “Gấu Cán bảo bối”.
Của Tạ Tử Thanh là “Nữ thần đại
nhân”.
Của Tạ Tử Tu…
Nhan Miêu len lén mở di động của
chàng sếp, trên màn hình nhảy ra hai chữ to tướng.
“Cô ngốc”.
“…”.
Cãi
nhau
Nhan Miêu ghét cãi nhau với Tạ Tử
Tu nhất, vì khuôn mẫu thường thường đều như sau:
“Anh
là lợn!”.
Tạ
Tử Tu cười đáp: “Lợn là em”.
Nhan
Miêu tức điên: “Không cho đảo câu kiểu đó! Nếu đã cãi nhau rồi, anh thành tâm
chút được không hả!”.
“Được
rồi, lại lần nữa đi”.
“Anh
là đầu lợn!”.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Em là đầu lợn!”.
“Hu
hu hu hu hu hu hu hu hu…”.
Có
thể có kiểu cãi nhau nào ít tốn sức hơn kiểu này không?
Ngoại truyện: Quán trọ gia đình Nhan Kí
Rốt
cuộc tại sao Tạ Tử Tu muốn đính hôn với cô?
Thật
là vì yêu sao?
Anh
ấy có thể yêu cái gì ở cô chứ?
Cô
sống chung với anh, vậy có thể là cuộc sống như thế nào đây?
Thực
ra cô không có lòng tin đối với Tạ Tử Tu và bản thân mình.
Ngày 18 tháng 6
06:25
P.M
Bên ngoài căn phòng trọ nhỏ của Nhan Miêu:
Nhan
Miêu nhìn chằm chằm một người một chó ở ngoài cửa. Người đàn ông tay xách va ly
hành lý, mỉm cười cúi đầu nhìn cô, chú chó Labrador miệng ngậm va ly hành lý, vẫy
đuôi ngẩng đầu nhìn cô.
“Anh…
bọn anh, chắc chắn muốn tới ở nhờ à?”.
Tạ
Tử Tu trịnh trọng gật đầu: “Đúng thế”.
Nhan
Miêu duy trì tư thế bảo vệ cửa nẻo của mình: “… Tại sao?”.
Tạ
Tử Tu cũng duy trì nụ cười của mình một cách nhã nhặn: “Anh đã nói rồi, nhà anh
bị ngấm nước, sàn nhà tường nhà cần phải sửa lại, mất nhiều thời gian lắm”.
Nhan
Miêu vẫn giữ nguyên hình chữ đại chắn cửa: “Nhưng mà, anh có thể tới chỗ khác ở
mà”.
Tạ
Tử Tu rất nhẫn nại: “Khách sạn không cho đem theo vật nuôi”.
“Ừm,
đương nhiên Darwin có thể ở lại chỗ em, em chăm sóc nó cũng tiện, anh thì… đi
khách sạn đi”.
Tạ
Tử Tu nói: “Ừ, anh không ngại tới Hilton ở đâu, một ngày cũng chỉ có mấy vạn tệ
thôi, ở hai tuần, anh nghĩ, cái này chắc phải…”.
Bên
tai Nhan Miêu lập tức vang lên tiếng “ting ting ting” của máy thu ngân, nhanh
chóng tính giá cả giúp anh: “Anh thế này lãng phí quá đi!”.
Để
ông trời giết anh đi! Đồ tư bản phung phí!
Tạ
Tử Tu cười nói: “Thế à?”.
Nhan
Miêu ruột đau như cắt: “Anh nghĩ thử xem, phần lớn thời gian một ngày anh đều ở
công ty, hoặc là trên đường tới công ty. Thời gian ở khách sạn thực sự sẽ không
quá mười tiếng, tính trung bình một tiếng hết mấy trăm tệ, giá này còn hơn
lương một giờ của khối người rồi…”.
Tạ
Tử Tu lại mỉm cười: “Nhưng đó là khoản cần chi mà”.
“…”.
“Hay
là, nếu em đồng ý cho anh thuê phòng, anh cũng có thể trả tiền thuê cho em
ngang với giá thị trường”.
“…”.
“Cũng
cứ coi như nước phù sa không chảy ra ruộng người ngoài đi”.
“…”.
“Chúng
mình là vị hôn phu vị hôn thê rồi, ở cùng một nhà với nhau cũng có gì bất hợp
lý đâu”.
Sau
một hồi đấu tranh tư tưởng, Nhan Miêu vẫn không tránh khỏi việc người chết vì của,
yếu ớt nói: “Nhưng mà, em chỉ có một phòng ngủ thôi, không có phòng cho anh
thuê…”.
Tạ
Tử Tu rất thoải mái: “Ừm, không sao, anh có thể ngủ ở phòng khách”.
“Phòng
khách?”.
Nhan
Miêu nghĩ một lát, phòng khách nhỏ nhà cô, đúng là có một cái ghế sofa dài thật.
Tưởng tượng ra cảnh Tạ Tử Tu nằm lên đó, nếu cuộn chân anh lại, bẻ gập đầu đi,
có lẽ có thể miễn cưỡng nằm vừa được.
Nội
tâm Nhan Miêu lại đấm đá loạn một hồi, cuối cùng nói một cách oai phong lẫm liệt:
“Thế này nhé, em ra phòng khách ngủ, phòng ngủ để cho anh”.
Tạ
Tử Tu nhướn mày: “Thật à? Đãi ngộ tốt thế cơ à?”.
Nhan
Miêu vỗ ngực: “Đương nhiên”.
Bàn
chuyện làm ăn thì phải có đạo đức, chú trọng chất lượng phục vụ. Để khách thuê
phòng ra ngủ ở sofa ngoài phòng khách, việc này không nhân đạo lắm.
Ngày 18 tháng 6
06:40
P.M
Phòng ngủ quán trọ gia đình Nhan Kí
Tạ
Tử Tu mang theo Darwin và hành lý, chính thức vào ở “quán trọ gia đình Nhan Kí”.
Trang
thiết bị ở căn nhà trọ tồi tàn này, hiển nhiên có phi ngựa cũng không theo kịp
khách sạn năm sao, thế nên chỉ có thể bù đắp thật nhiều ở phần phục vụ, vì vậy
Nhan Miêu chủ động gánh vác nghĩa vụ giúp khách trọ chỉnh trang phòng ốc và
hành lý.
“Ga
gối chăn em thay bộ mới cho anh rồi đấy, đảm bảo giặt giũ hàng tuần”.
Tạ
Tử Tu nhìn cái gối màu hồng Hello Kitty trên giường như đang suy xét: “Ừ…”.
“Điều
khiển điều hòa nhiệt độ ở đây, cái này hơi cũ một chút, cho nên có khi phải ấn
vài lần, nhưng cũng đừng ấn nhiều lần quá…”.
“…”.
“Anh
đang tìm công tắc đèn sao? Ở phía sau chiếc gương đứng ấy. Khi tắt đèn anh chỉ
cần thò tay vào là được rồi, nhưng phải cẩn thận kẻo làm đổ gương đấy”.
“…”.
Tạ
Tử Tu làm quen với kết cấu căn phòng ngủ nhỏ tới đáng thương của cô, rồi hỏi:
“Đồ của anh phải để ở đâu?”.
“Đồ?”.
Tạ
Tử Tu chỉ chỉ vào va ly hành lý dưới chân: “Ví dụ như quần áo đồ đạc”.
“A…”.
Đúng
thật, cũng không thể để anh ấy ngày nào cũng phải rút áo sơ mi và bộ vest đầy nếp
nhăn vì bị ép trong va ly ra mặc được.
Nhan
Miêu dọn dẹp lại tủ quần áo của mình một hồi, ép nén rồi lại nén ép, cuối cùng
cũng chừa ra một khoảng cho Tạ Tử Tu.
“Áo
khoác treo ở đó, áo sơ mi đặt ở bên này… cà vạt… quần… tất… giày…”. Nhan Miêu
càng thu dọn, càng cảm thấy chuyện này đúng thật là tu hú chiếm tổ chim khách,
“Đáng ghét… đồ của anh cũng nhiều quá đấy!”.
“Nhiều
à?”. Tạ Tử Tu vô tội đáp, “Đây toàn là đồ dùng cần thiết thôi”.
“…”.
Nhan
Miêu chán nản nhìn tủ quần áo bị nhồi nhét hỗn loạn. Căn nhà trọ này phải chứa
một vị chủ nhà, thêm một vị khách trọ tới sống, thật đúng là chật chội quá thể.
Tiền
thuê nhà thật không dễ kiếm.
Giúp
Tạ Tử Tu sửa soạn phòng ngủ xong xuôi, chuẩn bị chỗ ngủ cho Darwin được rồi,
Nhan Miêu với tư cách một cô chủ cho thuê nhà hoàn toàn nghiệp dư, bắt đầu vắt
óc suy nghĩ khách trọ còn cần phục vụ gì: “Đúng rồi, anh còn chưa có bàn chải
khăn tắm, em đi siêu thị mua”.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Cùng đi đi”.
“Em
đi là được rồi”. Cung cấp đồ dùng thường ngày hoàn toàn là trách nhiệm của nhà
trọ.
“Ừm,
anh lái xe sẽ tiện hơn. Nhân tiện xem anh còn cần thứ gì, mua một lần cho xong,
khỏi phải chạy đi chạy lại”.
Ngày 18 tháng 6
07:30
P.M
Siêu thị gần nhà trọ của Nhan Miêu
Trong
siêu thị to như thế, hai người đẩy xe mua hàng, qua qua lại lại giữa những gian
hàng hồi lâu không hề có năng suất.
“Khăn
tắm một cái… khăn mặt một cái… khăn lau chân một cái… khăn lau tóc một cái…”.
“…”.
“Bông
tắm cũng cần một cái”.
“…”.
“À,
còn dép lê cho anh!”.
“…”.
“Cốc
uống nước, cốc đánh răng…”.
“…”.
“Đúng
rồi, còn phải mua dao cạo râu, kem cạo râu nhỉ?”.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Đúng rồi”.
Lấy
lọ nước súc miệng theo nhãn hiệu Tạ Tử Tu chỉ định từ trên giá xuống thả vào xe
mua hàng, Nhan Miêu lại nghĩ, khách sạn năm sao đều đặt hoa quả và chocolate đầu
giường miễn phí cho khách, thế nên quay đầu hỏi người đàn ông bên cạnh: “Anh muốn
ăn hoa quả gì không?”.
“Dưa
Hami(*) đi”.
(*) Dưa Hami hay còn gọi là dưa vàng Hami, dưa tuyết, có
nguồn gốc từ Tân Cương, Trung Quốc.
“Có
ăn kem không?”.
“Có”.
Không
mua thì không biết, mua một cái thì giật cả mình, Nhan Miêu giờ mới phát hiện,
trong nhà chỉ thêm một vị khách trọ mà có nhiều nhu cầu nhỏ nhặt đến thế, mấy
thứ linh tinh lang tang toàn đồ bé bé, thế mà cũng chất đầy nửa xe hàng.
Chi
phí làm chủ cho thuê nhà cũng cao quá đấy!
Ngày 18 tháng 6
08:30
P.M
Phòng khách quán trọ gia đình Nhan Kí
Về
tới nhà, Nhan Miêu nằm bò lên bàn làm việc, cầm tờ hóa đơn be bé của siêu thị
ra chăm chỉ chép vào sổ.
“Dưa
Hami mười ba mươi tệ rưỡi, kem sáu mươi tệ! Dép lê mười lăm tệ…”.
Đúng
là càng chép càng đau lòng.
Thế
mà Tạ Tử Tu ở phòng khách còn hỏi: “Nhà em không có kênh bóng đá à?”.
Nhan
Miêu đành bỏ giấy bút xuống, ra ngoài kiểm tra: “Bóng đá? Không rõ lắm…”.
Bản
thân Nhan Miêu căn bản không cần ti vi, cô có máy tính và mạng là đủ rồi,
chương trình nào trên mạng chẳng có, hơn nữa còn có thể tua nhanh và dừng lại.
Cho
nên ti vi trong nhà vẫn là loại cổ lỗ sĩ chủ nhà để lại cho, màn hình nhỏ muốn
chết, ngồi xa một chút là không thấy phụ đề. Mỗi lần Thư Cán tới chơi, muốn xem
chương trình trực tiếp đều phải bưng một cái ghế nhỏ ra, dán sát mặt vào màn
hình.
Nhan
Miêu vày vò cái ti vi một hồi lâu, cuối cùng hạ kết luận: “Không có kênh bóng
đá”.
Tạ
Tử Tu nhướn mày: “Tất cả chỉ có mấy kênh này à?”.
“…Vâng”.
Hoạt
động giải trí của khách thuê rõ ràng là không được đảm bảo rồi.
“Ừ,
không phải em nói, ở đây em bao ngày ba bữa, bao bữa khuya, còn cung cấp ti vi
và mạng à…”.
“Truyền
hình cáp đắt lắm…= =”.
Tạ
Tử Tu “à” một tiếng, thế rồi cũng không dấn thêm bước nữa bảo vệ quyền lợi người
tiêu dùng của mình, chỉ bỏ điều khiển ti vi xuống, rồi sau đó nhẫn nhịn chịu đựng
coi bộ phim đạo đức gia đình cũ rích đang chiếu.
Dáng
vẻ chói lóa cả mắt của anh, trong vòng vây của căn nhà trọ tồi tàn, ghế sofa cũ
rích, ti vi nhỏ xíu, chương trình nhạt nhẽo, càng lộ rõ sự chênh lệch khác biệt,
thậm chí còn nổi lên vẻ đáng thương rõ rành rành.
Nhan
Miêu dưới sự khiển trách của lương tâm, cuối cùng đành phải nói: “… Được rồi,
mai em đi đăng kí kênh bóng đá. = =”.
“Thế
thì anh còn muốn cả kênh golf, tennis và đua xe”.
“…”.
Anh ta thực sự không khách sáo chút nào, hoàn toàn xem như ở nhà!
Hai
người vừa xem ti vi, vừa ăn hết sạch dưa Hami và kem cô mua, rồi sau đó đại gia
Tạ Tử Tu muốn đi tắm. Nhan Miêu chuẩn bị khăn tắm dép lê chu đáo cho khách trọ,
nhân tiện giới thiệu cho khách những điều chú ý khi sử dụng phòng tắm.
Ngày 18 tháng 6
08:50
P.M
Phòng tắm quán trọ gia đình Nhan Kí
“Nước
nóng ở bình nóng lạnh này chỉ đủ tắm trong nửa tiếng, nếu trong nửa tiếng anh
không tắm xong, thế thì chỉ còn nước lạnh thôi”. Dùng tạm vẫn được.
“…”.
“Đúng
rồi, trước khi tắm nhớ cầm cái khăn này, đặt lên nắp bồn cầu. Không thì nước từ
vòi hoa sen làm ướt bệ ngồi mất”.
Diện
tích nhà tắm quá nhỏ cũng hết cách.
“…”.
“À,
còn nữa, khóa cửa phòng tắm hỏng rồi, cho nên mới mang băng dính ra dán nó lại.
Nhưng anh yên tâm đi, cửa vẫn có thể đóng được”.
Cô
trước giờ vẫn sống một mình, phòng tắm có khóa hay không chả có gì khác biệt. Sửa
khóa gì thì cũng cần tới tiền, có thể giảm thì cứ giảm thôi.
“…”.
“Anh
còn hỏi gì nữa không?”.
Tạ
Tử Tu thở hắt ra, nhìn tấm gương cũ có vết nứt trên tường nhà tắm: “Không”.
Sau
khi miễn cưỡng chịu đựng tắm gội xong xuôi, Tạ Tử Tu kéo tấm thân còn hơi nước,
đầu tóc ướt rượt đi ra.
Vì
lý do nhập gia tùy tục, Tạ Tử Tu cũng quăng cái áo ngủ Emporio Armani của mình
đi, chỉ có thể mặc một cái áo phông màu xám nhạt rộng rãi giản đơn, quần đi biển
màu xám đậm dài tới đầu gối, dép xỏ ngón màu đen, tay cầm một cái khăn lông to
có in hình superman - cả người từ trên xuống dưới đều do một tay Nhan Miêu chọn
lựa, đồ của siêu thị.
Nhưng
một loạt đồ giảm giá, chất lượng chẳng có gì đáng nói, cũng hoàn toàn không ảnh
hưởng tới vẻ đẹp của anh, anh chỉ mặc bộ đồ ngủ rộng rãi đơn giản thế này, ngồi
ở kia tùy tiện lau tóc, vẻ đẹp trai rất phóng khoáng rất thoải mái.
Trong
thoáng chốc, cuộc sống của anh trở nên rất gần gũi, không còn là Tạ Tử Tu tít tắp
trên cao, không với tới được như trước kia.
Cũng
không phải lần đầu tiên Nhan Miêu thấy dáng vẻ lúc mới tắm gội xong của anh,
nhưng đây là lần đầu tiên anh xuất hiện trong nhà cô với vẻ hiền lành lại thoải
mái như thế, không khỏi khiến cho người ta có cảm giác kì lạ. Tựa như anh đi ra
từ bức tranh trên tường, bước vào cuộc sống của cô.
Tạ
Tử Tu lau tóc xong, gương mặt đẹp lộ ra khỏi lớp khăn tắm, mỉm cười với cô:
“Đúng rồi, ở đây chắc cũng cung cấp dịch vụ giặt giũ chứ nhỉ?”.
“…=
=”.
Ngày 18 tháng 6
09:28
P.M
Bên chậu giặt quần áo quán trọ gia đình Nhan Kí
Nhan
Miêu đứng bên cạnh chậu quần áo, cầm ván giặt hì hà hì hục vò quần áo trong chậu
đầy bọt xà phòng.
Quần
áo Tạ Tử Tu rất dễ hỏng, ví như kiểu áo sơ mi may thủ công bằng lụa, cô thật
không dám ném nó vào máy giặt quay vắt một hồi, chỉ đành cẩn thận giặt tay từng
li từng tí.
Huống
hồ Tạ Tử Tu còn đứng sau lưng, giám sát cô giặt giũ.
Ngay
cả lén lười cũng không thể.
Nhan
Miêu giặt giặt giặt, rồi bắt đầu hoang mang.
“Cái
này…”.
“Hả?”.
Nhan
Miêu có chút khó nói: “Thứ này, em không giặt đâu!”.
Tạ
Tử Tu nhướn mày: “Hả? Dịch vụ giặt giũ của nhà trọ không phải cái gì cũng nhận
sao, còn phân biệt chủng loại à?”.
Nhan
Miêu lầm bầm đáp: “… Em, em không muốn đối mặt với thứ này…= =”.
“Thứ
gì?”.
“…
Quần… lót của anh ấy! = =,,,”.
Tạ
Tử Tu cười đáp: “Cái này sớm muộn gì em cũng phải đối mặt thôi”.
Trong
nháy mắt, lông tóc cả người Nhan Miêu dựng đứng lên, phồng mang trợn má như con
cầu gai, nói: “Cái gì! Em không muốn!”.
Tạ
Tử Tu nhìn cô: “Hả? Em nói cái gì?”.
Chọi
mắt với anh, Nhan Miêu như bị đâm thủng một lỗ dưới ánh mắt ấy, từ từ xẹp giận,
cuối cùng lúng búng khó khăn nói: “Không, không nói gì cả…”.
Thực
ra, cô thích Tạ Tử Tu, dù cảm giác rằng cái gã này không đáng tin cậy cũng vẫn
như bị ma bỏ bùa. Mà đã nhận nhẫn đính hôn của người ta rồi, với thân phận vị
hôn phu vị hôn thê mà nói, mức độ thân mật cỡ nào cũng rất hợp lý.
Nhưng
thực tế thì hình như hai người chưa thân mật tới mức độ ấy.
Tới
giờ đã đính hôn rồi, tính ra thì tổng cộng mới chỉ hôn nhau có hai ba lần - còn
không phải kiểu tình cảm kéo dài miên man, mà mấy kiểu như nắm tay rồi ôm nhau
tới giờ đều chưa làm.
Thậm
chí ngay cả câu “Anh yêu em” cô chưa hề nghe thấy, nói lại càng chưa. = =,,,
Đứng
trên góc độ nào đó mà nói, hai người họ căn bản là vẫn chưa tiếp nhận hoàn cảnh.
Thế
mới bảo, đều là Tạ Tử Tu xấu xa, ngay cả tỏ tình còn chưa có đã đột nhiên nói
muốn kết hôn!
Đời
làm gì có kiểu nhảy cóc như thế chứ.
Ngày 18 tháng 6
09:58
P.M
Sân thượng nhà trọ gia đình Nhan Kí
Nhan
Miêu tâm trạng hoang mang vắt khô quần áo, người bên cạnh lại chìa tay ra, tự
nhiên nhận lấy, cầm áo treo lên móc quần áo.
“Hả?”.
Tạ
Tử Tu đang giúp cô phơi quần áo?
Tốt
bụng thế kia à?
“Khăn
tắm của anh đâu?”.
“À,
ở đây”.
Tạ
Tử Tu không quên phê bình thành quả làm việc của cô: “Ngay cả khăn tắm cũng
không vắt khô được, đầu lợn”.
“…
Hừ”.
Nhan
Miêu nhìn Tạ Tử Tu lóng ngóng cầm gậy phơi quần áo cố gắng treo móc quần áo lên
sợi dây, rõ ràng là hoàn toàn không quen với mấy kiểu việc này, bèn bất an đứng
sau lưng kéo áo anh:
“Này,
rốt cuộc là anh có làm được không đấy?”.
“Ừ, em cảm thấy sao?”.
Bờ vai Tạ Tử Tu rộng vững chãi dưới
lớp áo phông mặc ở nhà, sống lưng thẳng cao tràn đầy sức mạnh, ngay cả chiếc quần
bãi biển giảm giá cũng không che được cặp chân dài, toàn thân đều là mùi vị của
người đàn ông gia đình khiến người ta cảm thấy an lòng.
Trong cơn gió mát thoảng tới chút
hương hoa cỏ đầu hạ lẫn với mùi sữa tắm nhẹ nhàng trên người anh, ngập tràn
trong mũi cô, dường như đây chính là cuộc sống tương lai sau này.
“Được rồi. Có bữa khuya không?”.
Không ngờ anh lại quay đầu hỏi như
thế, Nhan Miêu như mới tỉnh lại từ trong mơ, vội vàng buông bàn tay đang nắm áo
anh, lui ra sau một bước: “Hả?”.
Tạ Tử Tu nhướn mày: “Không phải
nói, phục vụ là bao ba bữa có kèm cả bữa khuya sao?”.
“… Hừ = =,,,”.
May là cô đã sớm chuẩn bị, mới nãy ở
siêu thị có mua cá viên đông lạnh.
Ngày
18 tháng 6
10:17 P.M
Nhà
bếp quán trọ gia đình Nhan Kí
Ngay cả việc đun nước luộc cá viên
đơn giản cũng phải được ngài Tạ Tử Tu đích thân giám sát, Nhan Miêu cảm thấy
anh thực sự không phải là loại ngang ngược bình thường.
Nước trong nồi vừa mới sôi, di động
trên bàn ở phòng khách đã đổ chuông. Tạ Tử Tu đi lấy giúp cô, Nhan Miêu vừa liếc
nhìn hiển thị cuộc gọi đến đã vội vàng làm động tác “suỵt” với Tạ Tử Tu, rồi mới
nhận điện: “A lô, anh à…”.
Tạ Tử Tu cười cười nấu hộ, mở nắp nồi
ra thả cá viên và gia vị vào nồi nước đang sôi.
Nhan Tử Thanh sau một hồi thăm hỏi
ân cần như thường, lại hỏi: “Này em, Tạ Tử Tu ấy, dạo này có làm chuyện gì kì cục
không?”.
Nhan Miêu chột dạ đáp: “Không ạ”.
“Đương nhiên, anh không muốn can
thiệp quá sâu. Anh em mình đã bàn bạc rồi, anh sẽ tôn trọng đánh giá và lựa chọn
của em. Chẳng qua là, lòng người khó đoán, em vẫn phải cẩn thận với anh ta
chút”.
“Vâng…”.
Lòng can đảm của cô chỉ đủ để cô
nói với Nhan Tử Thanh rằng mình đang hẹn hò với Tạ Tử Tu mà thôi - chỉ như thế
mà đã dẫn tới chiến tranh gia đình mấy lần, cuối cùng phải thêm sức của Đỗ Duy
Duy mới vất vả miễn cưỡng duy trì tâm trạng của anh hai ở mức ổn định.
Trong thời gian ngắn này, mấy câu
kiểu “thực ra đã đính hôn rồi” tuyệt đối không thể nói ra miệng. Không thì có lẽ
Nhan Tử Thanh sẽ bị sét đánh ngất đi mất.
Mà việc “Tạ Tử Tu giờ đang ở nhà
em” lại càng có ảnh hưởng tới hòa bình thế giới hơn. = =
Mà lúc này Tạ Tử Tu đang đứng sau
lưng cô, ngay cả tiếng hít thở cũng rất rõ ràng. Nhan Miêu chỉ lo anh ta phát
ra tiếng sẽ bị anh trai nghe thấy, trong lúc lo lắng, dứt khoát vươn tay bịt
kín miệng anh ta, đề phòng nhỡ may.
Nửa dưới khuôn mặt của Tạ Tử Tu nằm
dưới bàn tay của cô, chỉ nhướn mày.
Nhan Tử Thanh vẫn đang lảm nhảm:
“Em phải biết, đàn ông là loại động vật rất nguy hiểm, không được tùy ý để hắn
ta vào nhà em, em cũng không được tới nhà hắn ta, tóm lại là, không được ở một
mình với hắn, lúc nào cũng phải nhớ tự bảo vệ mình, không thể thả lỏng mất cảnh
giác. Mấy kỹ thuật phòng thân anh dạy cho em, còn nhớ không hả?”.
“Nhớ ạ…”.
Đây là phòng bạn trai hay phòng cướp
chứ.
“Còn nữa, không quan tâm hắn ta nói
ngon dỗ ngọt thế nào, hứa hẹn với em cái gì, đều không thể để hắn ta lợi dụng,
hiểu chưa? Đàn ông để đạt được loại mục đích đó thì sẽ bất chấp mọi thủ đoạn.
Em tuyệt đối không được đánh giá thấp thú tính của đàn ông, đàn ông là loại
không tin tưởng được, là thứ không tốt lành gì!”.
“…”. Hình như chính anh cũng là đàn
ông mà?
Sau khi nói có sách mách có chứng đủ
loại chứng minh quan điểm “Đàn ông là mãnh thú hồng thủy”, Nhan Tử Thanh mới tạm
hài lòng cúp máy.
Nhan Miêu cuối cùng cũng có thể thở
phào nhẹ nhõm thả tay ra, vì bịt miệng Tạ Tử Tu quá lâu nên lòng bàn tay cô đã
rịn mồ hôi, thậm chí còn để lại một dấu mồ hôi mờ mờ trên mặt anh.
Tạ Tử Tu trong suốt quá trình “bị bịt
miệng” khá phối hợp, không hề chống cự, cũng không tranh luận, sau đó cũng chỉ
mỉm cười gõ gõ cái muôi: “Cá viên ăn được rồi”.
Ngày
18 tháng 6
10:58 P.M
Phòng
khách quán trọ gia đình Nhan Kí
Hai người ngồi bên chiếc bàn nhỏ ăn
bữa khuya vừa mới nấu xong. Canh cá viên thả hành hoa tỏa ra hương thơm giản
đơn, ti vi phát chương trình cổ lỗ sĩ, Darwin đang nằm ngủ trên tấm đệm Nhan
Miêu đã trải sẵn, chỉ thi thoảng khịt khịt mũi trong mơ vì mùi cá viên.
Tuy lời anh trai nói kinh hoàng như
thế, nhưng Nhan Miêu thấy bầu không khí khi ngồi bên Tạ Tử Tu thế này thật sự rất
thoải mái, chẳng có gì lúng túng hay không an toàn.
Dường như đây chính là cuộc sống,
hoặc, đây mới là cuộc sống.
“Ăn xong thì nên đi ngủ thôi”.
Nhan Miêu lập tức giật mình một
cái.
“Ngủ?”.
Tạ Tử Tu đứng dậy, thu dọn bát đũa:
“Ừ, đã muộn rồi”.
“…”.
Tạ Tử Tu đem bát đũa thả vào bồn rửa,
nói: “Em ngủ ở phòng khách sẽ khó chịu, vào phòng ngủ đi”.
“…”.
“À, anh sẽ không làm gì đâu. Dù sao
giường của em cũng là giường đôi, còn đủ chỗ mà”.
“Hừ…= =”.
Nhan Tử Thanh vừa mới nói, cô nam
quả nữ ngủ trên cùng một chiếc giường, nếu không có chuyện gì xảy ra thì chỉ có
hai khả năng, hoặc là nữ xấu tới mức làm người ta không chịu nổi, hoặc là sinh
lý của nam có vấn đề.
Hai tình huống này… = = đương nhiên
cô đều không hy vọng.
Thấy cô không trả lời, Tạ Tử Tu lại
nói: “Nếu em để ý thật thì vào phòng ngủ đi, anh ngủ ở phòng khách”.
“Không cần đâu, anh đã trả tiền
thuê rồi mà”.
Tạ
Tử Tu lại nói: “Em là con gái. Ngủ trong phòng ngủ mới là chuyện nên làm”.
“Nhưng
mà…”.
“Anh
không thể để vị hôn thê của mình ngủ ở phòng khách. Anh ngủ ở sofa được, em cứ
nghỉ ngơi cho tốt đi”.
“…Vâng”.
Tạ
Tử Tu không kiên trì thêm chút nào với việc ngủ chung giường. Bách khoa toàn
thư “Làm thế nào giữ vững khoảng cách với đàn ông nguy hiểm” của Nhan Tử Thanh,
cô chẳng dùng tới một chiêu đã nhẹ nhàng giành chiến thắng.
Trên
thế giới này, chuyện còn khổ hơn bị quấy rối là… hoàn toàn không bị quấy rối. =
=
Những
lời Nhan Tử Thanh nói, mấy kiểu phẩm chất đặc biệt sống chết bám theo, chưa đạt
mục đích chưa thôi của đàn ông không hề bộc lộ ra trên người Tạ Tử Tu.
Là
Tạ Tử Tu chính nhân quân tử quá, hay là cô không có một chút hấp dẫn nào?
Ngày 19 tháng 6
07:30
A.M
Phòng ngủ khách trọ quán trọ gia đình Nhan Kí
Không
biết Tạ Tử Tu ngủ thế nào, chứ bản thân Nhan Miêu cả đêm qua cứ lật đi lật lại
khó ngủ được. Các kiểu suy nghĩ hoang mang cứ xếp hàng chen lấn chạy qua trong
đầu cô, cuối cùng biến thành hai vành mắt thâm quầng trên mặt.
Trời
bắt đầu đổ mưa từ nửa đêm nên sắc trời vẫn chưa sáng lên, Nhan Miêu nhoài người
lên đầu giường, nương theo ánh sáng yếu ớt lọt vào từ khe rèm cửa nhìn đồng hồ
báo thức đặt đầu giường, bây giờ là bảy rưỡi.
Lần
xem đồng hồ trước là bảy giờ mười.
Ầy,
tuy nướng trên giường cũng hoàn toàn không ngủ được, việc có thể làm duy nhất
là liên tục xem giờ, nhưng cô không thể dậy quá sớm, ít ra phải có dáng ngủ nướng
ngày cuối tuần chứ, không thì Tạ Tử Tu phát hiện cô mất ngủ thì sao?
Nằm
ì trên giường tới tận trưa như gà mẹ ấp trứng, xem đồng hồ, cuối cùng cũng nhịn
tới công đức viên mãn rồi, lúc này Nhan Miêu mới bò dậy, loạng choạng đẩy cửa
phòng ngủ ra.

