Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 07 - Phần 2
Di
động trong túi đột nhiên kêu vang, tinh thần Nhan Miêu phấn chấn hẳn lên như
tóm được cọng rơm cứu mạng, cũng không để tâm phí điện thoại chuyển vùng quốc tế
đắt cỡ nào, vội vàng nhận máy ngay.
“A
lô?”.
“Là
cô Nhan đúng không? Tôi là Hikaru đây”.
“A,
Hikaru, anh khỏe không?”.
Ai
nhỉ?
Nhưng
chẳng quan tâm là ai, dù có là con chó con mèo thì lúc này đều là thiên tướng
nhà trời phái xuống.
Đối
phương cười nói: “Ban ngày chúng ta đã nói chuyện trên máy bay rồi đấy. Tôi,
còn Ryo nữa”.
“À
à…”.
Gọi
điện thoại đến thật à.
“Giờ
cô đang bận sao?”.
“Không
có…”.
“Tối
ra ngoài chơi một lát thì thế nào? Lần đầu tiên cô đến đây, tôi đưa cô tới quán
của bọn tôi, là nơi rất được đấy”.
Nhan
Miêu thoáng do dự, lúc trước cô uống nhiều rượu lắm mới tùy tiện nói nhiều với
người lạ mặt, giờ đã tỉnh rượu rồi, xem ra đối phương cũng không phải người đứng
đắn gì, đương nhiên cô không muốn có quan hệ gì nhập nhằng vớ vẩn rồi.
Nhưng
vào giây phút thảm hại tả tơi trước mặt Tạ Tử Tu nguy cấp thế này, lời mời ấy
có thể cứu cô thoát khỏi cảnh khốn cùng, thế là Nhan Miêu thoải mái hùng hồn
đáp: “Được thôi”.
Đối
phương cười nói: “Tôi nhớ cô nói ở trong khách sạn Bốn Mùa ở Marunouchi, tôi tới
đón cô nhé”.
Ngắt
điện thoại, quay đầu lại thấy Tạ Tử Tu vẫn đang thích thú nhìn cô: “Thư kí Nhan
sắp đi đâu đấy?”.
Nhan
Miêu giả vờ vui vẻ: “Đi quán bar chơi”.
Tạ
Tử Tu lại nhướn mày lên, mỉm cười nói: “Hừm? Có người mới nhanh như thế sao?”.
“…
Tùy anh nghĩ sao cũng được”.
“Nhỡ
may bị đưa tới nơi không hợp thì rất xấu hổ đấy, thư kí Nhan”.
Nhan Miêu cười khan: “Ha ha ha…”.
“Em phải biết, ở nơi đây chỗ nào
cũng có những quán uống bừa cái thôi đã hết cả mấy vạn tệ rồi, lỡ đâu muốn em tới
thanh toán hóa đơn, chỉ sợ em khóc mất”.
“… Cũng không tới nỗi ấy…”.
Lúc này mà cứng đầu đấu khẩu với
anh ta thì vô dụng, vừa đánh vừa lui, rồi an toàn lỉnh đi mới là lựa chọn đúng
đắn.
Hikaru quả nhiên lái xe tới cổng
khách sạn Bốn Mùa đón cô đúng giờ, thái độ khá nhiệt tình, Nhan Miêu vừa nhìn
thấy đối phương mở cửa xe, rồi ân cần đón tiếp cô thì thở phào một hơi.
Không quan tâm lát nữa sẽ đi đâu,
đi với ai, chỉ cần có thể để cô chạy thoát khỏi trước mặt Tạ Tử Tu, nhảy ra khỏi
miệng hổ, là được rồi.
Dẫu sao thì, chẳng lẽ còn có thể có
nơi nào kinh khủng hơn Tạ Tử Tu và ở bên cạnh Tạ Tử Tu sao?
Xe chạy qua một dãy phố nhấp nháy đủ
sắc màu, rồi dừng lại trước cửa một quán bar khiến người ta phải hoa cả mắt,
Nhan Miêu xuống xe, hơi ngần ngừ, chưa kịp ngẩng đầu nhìn biển hiệu khiến người
ta hoa mắt thì đã theo Hikaru đi vào rồi.
Tới khi vào bên trong, có mấy chàng
trai ở đối diện đột nhiên đồng loạt đứng dậy nói: “Chào mừng tới đây”, khiến cô
phải giật mình.
Đi tiếp vào trong, vừa quan sát
cách trang hoàng bài trí xung quanh và mấy cô cô cậu cậu ngồi ở sofa nói chuyện
tán gẫu, Nhan Miêu đã thấy có gì không hợp vị rồi.
Đây, đây chẳng lẽ là… Host Club
trong truyền thuyết, cũng là... quán ngưu lang(*)… đó đó sao?
Nhan Miêu vô cùng hoảng hốt, hóa ra
trên thế giới này, với cô mà nói, vẫn còn có nơi kinh khủng hơn ở bên Tạ Tử Tu!
(*) Quán ngưu lang: còn gọi là Host Club. Là một quán có
những chàng trai được đào tạo bài bản để phục vụ các khách hàng (chủ yếu là nữ
giới). Họ trò chuyện với các vị khách, kiếm tiền chủ yếu nhờ bán rượu và tiền
boa.
Hikaru
thấy cả người cô căng cứng thì cười nói: “À, đây là quán của tôi và bạn bè, đưa
cô tới chơi chút thôi, đừng căng thẳng”.
Nhan
Miêu cứng nhắc nặn ra tiếng cười: “Ha…”.
Căng
với thẳng cái gì, chỗ này đâu phải chỗ cô nên tới.
Rốt
cuộc cô đã tạo nghiệt gì không biết.
Hikru
rất lễ độ và ân cần: “Không sao đâu, đưa cô tới chỉ là giới thiệu với cô thôi,
không nhất thiết phải trả tiền cũng ok mà”.
“…”.
Nhan
Miêu khóc không ra nước mắt thật, cô rất muốn đạp cửa xông ra luôn, thế nhưng họa
vô đơn chí phúc bất trùng lai, cô đã nhìn thấy bóng Tạ Tử Tu xuất hiện ở cửa rồi.
Đúng
là sợ cái gì thì cái ấy tới.
Tạ
Tử Tu muốn xem trò cười của cô thì cô phải làm trò cho anh ta xem thật, có cần
phối hợp tốt như thế không… T__T
Hikaru
gọi mấy người tới, mọi người ngồi vây xung quanh cô nói chuyện, Nhan Miêu bị
quây lại ở giữa, thấy Tạ Tử Tu cũng ngồi xuống ghế sofa cách đó không xa, mà cô
trốn cũng chẳng trốn được, động đậy thì cũng chẳng xong, sau đó lại nghe có người
hỏi: “Cô Nhan làm nghề gì vậy?”.
Nhan
Miêu thành thật trả lời: “Là nhân viên bàn giấy ở công ty”.
Hình
như mọi người có chút bất ngờ, Hikaru lại hỏi: “Thế bố cô làm gì? Mở công ty
à?”.
Bố
cô làm cảnh sát ở đồn cảnh sát địa phương, sắp về nghỉ hưu rồi.
“Bố
tôi là cảnh sát”.
“À,
thế mẹ cô…”.
“Mẹ
tôi làm nội trợ”.
Thái
độ của đối phương có sự thay đổi rất nhỏ, thoáng nảy ra chút tùy tiện trong sự
nghi ngờ, cười nói: “Thế à? Vậy sao cô ngồi trong khoang hạng nhất, còn ở trong
khách sạn Bốn Mùa?”.
“À,
đó là vì có người theo đuổi bạn tôi, thế nên đặt giúp cho thôi”.
“…”.
Bầu
không khí chợt đông cứng lại, ánh mắt của mấy người nhìn cô chẳng khác nào nhìn
phải thứ hàng kém cỏi vàng thau lẫn lộn, tuy vẫn duy trì nụ cười lễ phép theo
tiêu chuẩn nghề nghiệp, nhưng đã có người tìm cớ rút lui.
Nhan
Miêu không khỏi hối hận vì để chạy thoát thân mà không chọn đúng đường. Đúng là
nước ở đây quá sâu, năm nay ấy à, ai cũng có thể áo quần chỉnh tề, ngay cả Tạ Tử
Tu có thể đạo mạo đứng đắn như thế, huống chi là nghề phục vụ. Tùy tiện đi chơi
với người lạ mặt đúng là không được.
Người
ta hiểu nhầm cô là đại tiểu thư, là khách hàng tiềm năng, mới tốn công sức đưa
cô tới đây, kết quả là tới cái bánh mì giá ba trăm yên cô cũng tiếc không mua.
Mới
nãy vừa mở mấy bình rượu, nhìn là thấy họ đầu tư sai chỗ rồi.
Đang nhấp nhổm ngồi xấu hổ trong im lặng, Nhan
Miêu lại thấy kẻ khiến cô đau đầu kia đứng dậy khỏi ghế sofa, mỉm cười đi về
phía cô.
“…”.
Xong
đời rồi, gần đây công phu thả đá xuống giếng của tên này rất cao, lúc này không
phải là càng tệ hơn sao.
Nhan
Miêu lại chờ bị dội nước lạnh, dù sao cô đã chuẩn bị vứt lòng tự trọng vào
trong bồn cầu rồi, ai ngờ Tạ Tử Tu vừa đứng trước mặt cô lại đột nhiên cung
kính lễ độ cúi người xuống: “Đại tiểu thư”.
“…
!?”.
Tay
bị những ngón tay ấm áp của anh ta cầm lấy, Nhan Miêu cố không hoảng hốt, vội
vàng dùng sức giật ra: “Anh làm cái gì đó?”.
Tạ
Tử Tu mỉm cười nói: “Cô lén chạy tới chỗ này sẽ khiến chúng tôi lo lắng. Tôi về
cũng khó ăn nói lắm”.
“…”.
Tiếng
Nhật của Tạ Tử Tu cũng khá lưu loát, thế mà trước kia chuyện gì cũng cần cô
phiên dịch là sao?
Mà
vấn đề là, tuy ngữ pháp của anh ta rất chuẩn, nhưng nói ra câu quái quỷ gì thế?
“… Anh nói lung tung gì thế?”.
“Cô đừng giận dỗi nữa, thế này tôi
khó xử lắm”.
Kính ngữ! Khi còn sống lại có thể
nghe Tạ Tử Tu dùng kính ngữ với cô! Cô có thể nói chết cũng nhắm mắt được rồi
phải không?
Xung quanh lặng ngắt như tờ, mọi
người đều lẳng lặng nhìn Tạ Tử Tu nghiêm trang như cậu chủ xã hội đen cung kính
lễ phép với cô, không dám lên tiếng.
Nhan Miêu đã hoàn toàn bối rối
không biết làm sao: “Anh, anh buông tay ra! Anh nói linh tinh gì đấy!”.
Tạ Tử Tu ngoảnh đầu lại nhìn
Hikaru: “Thật xin lỗi đã làm ảnh hưởng tới kinh doanh của các anh, nhưng anh
đưa đại tiểu thư nhà chúng tôi tới nơi thế này là tuyệt đối không thể”.
“… Xin lỗi!”.
“Tôi bao hết, giờ xin các anh tránh
đường”.
Thế rồi Tạ Tử Tu nhẹ nhàng vác cô
lên trên vai, thong dong ra khỏi quán trong ánh mắt kính nể cung kính của mọi
người.
Nhan Miêu cứ giãy giụa tốn công vô
ích suốt dọc đường, khi được thả vào trong xe thì mặt mày đã đỏ lựng, máu huyết
dồn ngược từ lâu: “Anh, đồ khốn nạn, làm gì thế hả?!”.
Tạ Tử Tu đóng cửa xe, cười nói:
“Oa, tôi tốt với em như thế, em còn không cảm kích sao?”.
“… Tốt cái X ấy!”.
“Nhưng tôi vừa mới cứu thể diện cho
em đấy”.
“…”.
“Chơi thế có vui không, đại tiểu
thư?”.
“…”.
“Đúng rồi”, Tạ Tử Tu như nhớ ra gì
đó, nói thêm, “Lúc nãy tôi thanh toán hóa đơn giúp em, đã tiêu hết tiền hồi đó
em đưa cho tôi rồi”.
Trong chớp mắt, Nhan Miêu như sét
đánh ngang tai: “Anh, anh nói cái gì?”.
Tạ Tử Tu trông vô cùng vui vẻ: “Đã
chơi bời thế này là phải có giá, đúng không nào? Cái giá này có thể khiến tôi gọi
em một tiếng đại tiểu thư, thật sự là có lời đấy, thư kí Nhan”.
Nhan Miêu suýt bật khóc: “Tôi không
muốn…”.
Tạ Tử Tu cười cười khẽ cúi đầu, hơi
thở lướt trên chóp mũi cô: “Thế em muốn gì?”.
“…”.
Nụ cười của Tạ Tử Tu vẫn còn trên
khóe môi: “Hừm?”.
“…”.
Hình như mặt anh ta tới sát quá thì phải, Nhan
Miêu bỗng chốc hoảng hốt tới độ quên cả đau đớn căm hận, vội vàng thu lại nước mắt
sắp trào ra.
Hai tay Tạ Tử Tu đặt lên vai cô, chỉ
hơi dùng sức chút thôi đã khiến cô không thể động đậy.
“Thế này là được rồi”.
“…”. Được, được cái gì?
“Em muốn gì, chỉ cần nói với tôi,
tôi sẽ cho em, thế nào?”.
“…”.
“Tôi
là cấp trên tốt đã xin là cho đấy”.
“…”.
Nhan
Miêu chìm trong nụ cười và hơi thở gần trong gang tấc của anh ta, đầu óc đột
nhiên trống rỗng, ngay cả chuyện đòi nợ quan trọng như thế cũng bị quét đi sạch
sẽ như bị thôi miên.
Cô
chỉ cảm thấy nỗi sợ hãi kỳ lạ theo bản năng.
“Tôi,
tôi muốn về”.
Tạ
Tử Tu nhìn cô: “Thế thôi à?”.
Nhan
Miêu thành thật đáp: “Vâng…”.
“Em chắc chứ?”.
Nhan Miêu run rẩy: “Vâng…”.
Tạ Tử Tu nhướn mày, đứng thẳng người
dậy, cười nói: “Thế thì được”.
Tự nhiên biến thành người tốt bụng
như thế, Nhan Miêu nhất thời có chút không quen, cô đành giữ nguyên tư thế gần
sát ấy với anh ta, cứng người một lúc lâu.
Tạ Tử Tu lại khẽ cười: “Đi nào, tôi
đưa em về, đại tiểu thư”.
“…”.
Xưng hô thế này là muốn làm cô tổn
thọ sao.
Tạ Tử Tu lịch sự cài dây an toàn
cho cô, lại như thuận tay vuốt tóc cô xuống.
Nhan Miêu chỉ thấy ngay cả sợi tóc
của mình cũng có dây thần kinh cảm giác, chỉ vì một cái chạm khẽ mà run rẩy dữ
dội, lông tóc dựng ngược cả lên.
Xe chạy tới trước cổng khách sạn Bốn
Mùa, Tạ Tử Tu mỉm cười tiễn cô xuống xe, rồi vẫy tay với cô rất dứt khoát:
“Chúc ngủ ngon”.
“…”.
Nhan Miêu cũng không khỏi nghĩ thầm:
“Chỉ thế thôi”.
Một ngày toàn những tình tiết mập mờ
như phim tình cảm lúc tám giờ có thể kết thúc một cách trong sáng đứng đắn thế
sao?
Kết quả vẫn là “chỉ thế thôi”.
Tạ Tử Tu hoàn toàn không thừa thắng
xông lên, truy kích tới cùng. Vì hôm sau Nhan Miêu mới biết, anh ta đã về nước
rồi.
Hình như Tạ Tử Tu chỉ tiện đường tới
Tokyo chơi một ngày như thế, vừa lúc gặp được cô, nhân thể đùa một chút, sau đó
thản nhiên quay người đi mất.
Nhan Miêu cảm thấy, tối hôm ấy,
ngay tại khoảnh khắc ấy, Tạ Tử Tu chí ít cũng phải cưỡng hôn cô, hoặc là định
tiến thêm một bước nữa. Nhưng xem ra Tạ Tử Tu lại hoàn toàn không có ý đó, có lẽ
thực sự chỉ là ảo giác của cô mà thôi.
Cũng có thể, giống như những lần xảy
ra chuyện mập mờ trước kia, Tạ Tử Tu quả thật không ngại thân mật với cô, nhưng
cũng không nghiêm túc.
Thậm chí vừa bị từ chối thì anh ta
sẽ dứt khoát thu tay lại, tới ý định thử thêm một chút cũng không hề có.
Cô sợ sự mập mờ như có như không
này của Tạ Tử Tu.
Có khi quả thực là dồn hết tâm trí
khiến người ta lạc vào chốn mê, mà vừa ngoảnh mặt lại đã phải nhận một bát nước
lạnh.
Kiểu giày vò cứ lặp đi lặp lại như
thế, khiến cô quả tình không dám nữa.
Mấy ngày sau đó, Tạ Tử Tu cũng
không hề liên lạc lại, dường như đã quên mất sự tồn tại của cô. Kì nghỉ ngắn ngủi
qua đi, giờ đi làm tới công ty, bưng cafe vào phòng sếp, Nhan Miêu mới lại được
nghe giọng anh ta.
“Chào buổi sáng”.
“Chào buổi sáng, anh Tạ”.
“Tuần trăng mật ở Tokyo có vui
không?”.
“…”.
Quả nhiên là lừa được kì nghỉ, sẽ bị
tính sổ sau!
Tạ Tử Tu cười nói: “Đừng căng thẳng,
tôi là cấp trên rất khoan dung độ lượng, không vì chuyện như thế mà trừ lương của
em đâu”.
Công phu dán vàng lên mặt của người
này càng ngày càng nhuần nhuyễn rồi.
Tạ Tử Tu nhận cốc cafe cô pha, uống
một ngụm, đột nhiên như nhớ ra gì đó, ngẩng đầu nói: “Đúng rồi, thư kí Nhan”.
“Vâng?”.
“Buổi lễ đính hôn của tôi, em sẽ tới
dự chứ?”.
Tay Nhan Miêu vẫn khựng lại giữa chừng,
bất ngờ không kịp phòng bị, ngẩn người ra.
Chuyện này quá đột ngột, thế nên nhất
thời cô chẳng có bất cứ cảm xúc nào hết, thậm chí còn quên che giấu tâm trạng của
chính mình.
Dưới ánh mắt như cười của Tạ Tử Tu,
mãi một lúc sau Nhan Miêu mới có thể cử động, rồi nghe thấy giọng nói giả như
bình tĩnh của mình vang lên, hỏi: “Anh Tạ, anh sắp kết hôn sao?”.
“Ừ, là tính thế đấy”.
“… Chúc mừng anh”.
“Cảm ơn em”.
“…”.
Chúc mừng xong thì nên nhanh chóng
đi ra mới phải, nhưng Nhan Miêu thấy chân mình như bị dính chặt xuống mặt đất,
hoàn toàn không thể cử động, dạ dày đầy ứ, không tiêu hóa nổi. Tin này tới quá
nhanh, cũng quá đột ngột, chẳng hề có bất cứ dấu hiệu báo trước nào.
Nhan Miêu như vừa thấy anh còn mỉm
cười cúi người cài dây an toàn cho cô, cảm giác ngón tay anh lướt qua gò má khi
vén tóc cô vẫn còn nguyên, mà giờ anh đã sắp kết hôn rồi.
“Chuyện đó, đã quyết định thời gian
kết hôn chưa?”.
Tạ Tử Tu khẽ mỉm cười: “Vẫn chưa
quyết, nhưng hy vọng là càng nhanh càng tốt”.
Nhan Miêu “à” lên một tiếng: “Thế,
tới khi ấy nhớ thông báo cho tôi một tiếng, tôi sẽ chuẩn bị quà cưới”.
Tạ Tử Tu cười nói: “Chuyện ấy đừng
khách sáo, sao lại để thư kí Nhan tốn kém được”.
“…
Cũng là chuyện nên làm thôi”.
“Thế
được rồi, nhất định em phải đến đấy”.
“Vâng”.
Dù
nói thì nói như thế, nhưng cô thật sự không biết bản thân tới khi ấy có dũng
khí mà đến dự hay không.
Lịch
sự mà nói, cô nên hỏi thêm vài chi tiết nữa, biểu hiện phải quan tâm hơn, nhiệt
tình hơn một chút mới đúng, nhưng cô đã không thể nói thêm được nữa rồi.
Cô
hoang mang vừa bước giật lùi, vừa nói: “Thế, nếu, nếu không còn chuyện gì nữa
thì tôi đi đây”.
Tạ
Tử Tu gật đầu: “Đi đi”.
Nhan
Miêu quay người, thế mà vừa quay một cái đã đụng ngay vào cửa.
Tạ
Tử Tu phía sau cười nói: “Thư kí Nhan?”.
Nhan
Miêu quên cả đáp lời, vội vã ôm trán lật đật đi ra ngoài.
*** ***
Chung
quy lại là do cô nghĩ quá nhiều.
Tạ
Tử Tu là Tạ Tử Tu, anh ta chỉ đùa cô một chút, tìm ít niềm vui, chơi vài trò mập
mờ chẳng hại gì, nhưng ngoài những việc ấy ra thì không thể có nhiều hơn được nữa.
Thực
ra cô cũng hiểu rõ hiện thực, quả tình cũng chưa từng mong đợi gì, đạo lý ở đời
cô rất hiểu, thế nên cũng chẳng sao hết.
Thậm
chí người không đàng hoàng như Tạ Tử Tu mà lại có thể quyết định kết hôn vội vã
như thế, cô nên vui mừng cho anh ta.
Dù
sao trên thế giới này, muốn gặp được một người thích mình, mà mình cũng thích
người ấy là chuyện rất khó khăn, gần như là may mắn.
Cô
nghĩ, mình vẫn nên ôm tâm trạng tốt đi chúc mừng anh ta thôi.
Trước
khi hết giờ làm hôm ấy, Nhan Miêu thấy Tạ Tử Tu ghé qua nói với cô: “Thư kí
Nhan, thời gian tổ chức lễ đính hôn đã quyết định rồi, lát nữa sẽ gửi vào di động
của em, tới lúc ấy nhớ đến dự nhé”.
“Vâng…”.
Tới
thiệp mời cũng không cho cô một tấm, chỉ thuận miệng mời thế thôi sao.
“Đúng
rồi, nhớ ăn mặc đẹp đẹp một chút nhé. Đừng có mặc quần bò bốn mươi chín tệ đấy”.
“…”.
Còn không quên chế giễu cô nữa.
Nhan
Miêu cũng không biết tới lúc ấy phải xuất hiện ở buổi lễ đính hôn của anh ta
như thế nào, hoàn toàn không cách nào tưởng tượng được tình cảnh lúc ấy.
Trong
một khoảng thời gian ngắn ngủi, cô vừa tham dự lễ cưới của Nhan Tử Thanh, rồi lại
tham dự lễ đính hôn của Tạ Tử Tu.
Dường
như chỉ trong chớp mắt, cô đều chấm dứt không hề lưu luyến với sự ngưỡng mộ
ngây thơ và mối tình đơn phương của mình.
Nhớ
lại chuyện cô và Tạ Tử Tu thành lập liên minh chia uyên rẽ thúy mà tưởng như mới
chỉ hôm qua, thế nhưng giờ Tạ Tử Tu đã tìm được người anh ta thực sự yêu thương
rồi.
Nhan
Miêu chẳng còn lòng dạ nào mà trang điểm, nhưng nể lời dặn dò của Tạ Tử Tu, cô
đành xốc lại tinh thần, cô biết nếu mình ăn mặc quá xuềnh xoàng xuất hiện ở đấy
sẽ là không tôn trọng chủ nhân bữa tiệc.
Về
tới nhà, khi mở tủ quần áo tìm đồ, Nhan Miêu nhìn thấy bộ xường xám được cẩn thận
treo riêng trên móc áo. Bộ lễ phục hàng hiệu đã bị xé rách sau lễ cưới của Nhan
Tử Thanh, đây là bộ váy duy nhất xem được của cô, là món quà dụng tâm nhất mà Tạ
Tử Tu tặng cho cô, dù mặc vào mùa này cũng chẳng hề thích hợp.
Nhan
Miêu hạ quyết tâm, lấy bộ xường xám và dây chuyền mặt ngọc mua trả góp cho Tạ Tử
Tu, thứ đáng giá nhất của cô.
Đây
là chút nhớ nhung cuối cùng không thể nào quên với Tạ Tử Tu mà cô có thể tự cho
phép bản thân.
Dự
buổi lễ xong, cô sẽ dứt khoát đóng gói hai thứ này lại vĩnh viễn.
Mấy
ngày sau, cuối cùng cũng tới lễ đính hôn của Tạ Tử Tu. Buổi lễ được tổ chức ở
biệt thự nghỉ mát, khách được mời cũng không nhiều, thong thả bước vào, chỉ thấy
tán lá xanh mướt ken dày, mặt đất loang lổ bóng nắng, những vị khách tốp năm tốp
ba trò chuyện với nhau, tất cả có vẻ riêng tư mà trầm lắng.
Nhan
Miêu dè dặt cầm túi xách, ngập ngừng bước hai bước hòa vào trong đám khách khứa,
định tìm một chỗ ngồi phù hợp với mình.
“Hi,
em tới rồi à”.
“A…”.
Tạ
Tử Tu đã đứng ở đấy, đang nhìn cô, Darwin bên cạnh anh ta còn được thắt nơ.
Hiếm
khi anh ta ăn mặc chỉn chu như thế, bộ vest trang trọng lịch sự, mỗi cúc áo sơ
mi đều được cài ngay ngắn nghiêm túc, thậm chí còn cài cúc tay áo và thắt cà vạt.
Cô còn cho rằng kiếp này sẽ không được nhìn thấy dáng vẻ thắt cà vạt của anh ta
chứ.
Anh
ta nghiêm túc.
Dưới
ánh dương, gương mặt vô cùng rạng rỡ, nụ cười và vẻ đứng đắn hiếm có của anh ta
đẹp tới nỗi khiến cô không biết phải làm sao mới được, trong giây lát, Nhan
Miêu gần như muốn bật khóc. Càng bước tới gần càng cảm thấy cổ họng đắng không
thể kìm chế nổi.
“Chúc
mừng anh”.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Cảm ơn em”.
“Hôm
nay trông anh… rất đẹp trai”.
Tạ
Tử Tu khẽ mỉm cười: “Em cũng thế”.
Cô
đẹp mới là lạ đó. T__T
Nghĩ
tới việc mình mà lại nói ra những lời khách sáo như thế này, càng thấy sắc trời
u ám hơn.
“Vị,
vị hôn thê của anh đâu?”.
“Cô
ấy à, cô ấy cũng tới rồi”.
“Ừm…”.
Nhan
Miêu rất muốn nhìn thử một cái, nhưng cũng rất sợ sẽ gặp được thật.
Trái
tim là thứ dễ tổn thương lắm, dù cô là Nhan Miêu can đảm, nhưng giây phút này
cũng muốn trốn vào một nơi không có người.
Hai
người đứng đối diện nhau, lại không thể không nói câu nào. Nhan Miêu sợ nếu cứ
im lặng cô sẽ càng lóng ngóng hơn.
“Anh,
vị hôn thê của anh nhất định là rất đẹp”.
“Ừ,
tôi rất thích”.
Không
phải hỏi thế này là thừa à? Người như Tạ Tử Tu, thẩm mỹ cao hơn trời, sao anh
ta có thể thích người bình thường cho được?
“Tôi
có quen cô ấy không?”.
“Quen”.
Trong thoáng chốc, Nhan Miêu càng cảm thấy bi
kịch hơn.
Nếu
là người mình chưa từng gặp, cũng chẳng có bất cứ quan hệ gì, cô còn có thể khá
hơn đôi chút, chỉ cảm giác khoảng cách xa xôi mới có thể bảo vệ trái tim yếu đuối
thôi.
Mà
một khi là người thật sống sờ sờ ở bên mình, đó là quá gần, gần tới nỗi cũng
không biết phải mất bao lâu mới có thể đối mặt được.
Nhan
Miêu cảm thấy mình không thể hỏi han thêm được nữa.
“Tôi,
tôi đi qua chỗ này một lát”.
Tạ
Tử Tu nhìn cô: “Sao thế?”.
“Tôi,
tôi hơi đói”.
“Hả”.
“Tôi…
tôi đi tìm ít đồ ăn”.
Tạ
Tử Tu như không nén nổi cười: “Cũng đúng, đã muộn rồi. Thế bắt đầu làm lễ nhanh
một chút, lát nữa là được ăn bánh gato rồi”.
“Ừm…”.
Hình
như cô nên cảm ơn sự quan tâm này của anh ta.
Tạ
Tử Tu cúi đầu nhìn cô, cười nói: “Thế đi thôi”.
“?”.
Đi đâu, giờ đi ăn vụng bánh gato của lễ đính hôn à? Có còn là người không?
Tạ
Tử Tu vươn tay ra nắm lấy bàn tay cô.
Trong
thoáng chốc, Nhan Miêu có chút mơ màng, không phải như vậy đúng không? Sao có
thể như thế này được?
Dù
nắm tay cũng chẳng thể hiện điều gì, nhưng chuyện này lại quá thất lễ, không thể
nào ăn nói được với vị hôn thê của anh ta phải không?
Lý
trí thì bảo cô hãy rút tay về ngay đi, nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế
nào mà lại để mặc anh ta nắm lấy tay như thế, cam tâm tình nguyện, còn bước tới
hai bước với anh ta nữa.
“Có
thể bắt đầu được rồi”.
“?”.
Bắt
đầu cái gì?!
Nhan
Miêu và anh ta cùng đứng ở giữa hội trường, mơ hồ chẳng hiểu ra sao, mùi hương
của những bó hoa và dàn dây leo, nhiệt độ từ lòng bàn tay Tạ Tử Tu đều khiến đầu
óc cô hơi choáng váng, chỉ có thể mù mờ nhìn những vị khách ngồi xuống, mà mọi
người cũng đều nhìn cô.
Có
người đang nói gì đó, hình như na ná mấy lời chúc mừng của người dẫn chương
trình, ngay cả tai Nhan Miêu cũng ù ù, trong đầu chỉ nghĩ qua nghĩ lại: “Sao
mình còn đứng ở đây? Chuyện này liên quan gì tới mình? Mình nên mau mau xuống
kia mới phải chứ?”.
Tạ
Tử Tu cúi người xuống, mỉm cười, dưới đôi mắt mở tròn xoe của cô, đặt nụ hôn
lên đôi môi cô.
“…
!”.
Nhan
Miêu vẫn còn nghĩ: “Vừa xảy ra chuyện gì vậy?! Đây là thế nào?!”.
Đầu
óc Nhan Miêu cứ xoay mòng mòng, ngón tay từ từ cuộn lại thành nắm đấm, chắc tới
nỗi không cạy ra nổi.
Tạ
Tử Tu như dở khóc dở cười: “Nào, thả tay ra đi, đeo cái này vào, sau đó là được
cắt bánh gato rồi, thư kí Nhan”.
“…”.
Nhan
Miêu cứng nhắc nhìn anh ta, lại nhìn bàn tay mình, rồi nhìn khách khứa, đầu óc
cô trống rỗng dưới những ánh mắt.
Cũng
không biết ngẩn người ra trong bao lâu, các bộ phận trong đầu cô mới bắt đầu vận
hành lại, chuyện đầu tiên sau khi hoạt động lại được là kinh ngạc “oa” lên một
tiếng, đột nhiên ra sức rút tay lại, sau đó quay người chạy đi bỏ lại tất cả.
*** ***

