Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 06 - Phần 1

Chương 6

Thời kì sương giá

Ngày X tháng X. Trời nắng.

Mình không muốn nhắc tới Tạ Tử Tu nữa. Mình mong rằng
trong cuộc đời mình chưa bao giờ xuất hiện người này.

Chỉ thế thôi.

Nhan
Miêu không hỏi anh đi tìm Đỗ Duy Duy làm gì, Tạ Tử Tu cũng không chủ động nhắc
tới.

Tạ
Tử Tu có rất nhiều thứ nằm ngoài phạm vi hiểu biết của cô, dường như cô vẫn giữ
trạng thái gần như không biết gì về cấp trên của mình.

Tiễn
Tạ Tử Tu đi rồi, Nhan Miêu nhìn cả bàn thức ăn, ăn tạm một ít, rồi cứ thế bò ra
bàn ngẩn người suy nghĩ.

Nhìn
mông lung một lúc lâu, di động của cô cũng đổ chuông, Nhan Miêu chậm rãi đưa
ánh mắt rã rời của mình tập trung nhìn vào màn hình di động, cái tên nhấp nháy
trên màn hình khiến cô có chút bất ngờ.

“Tạ
Thiếu Duy?”.

Từ
lần đó trở đi, đã rất lâu rồi hai người bọn họ không liên lạc với nhau, dù Tạ
Thiếu Duy có đủ loại tính xấu nhưng dẫu sao cũng là người thẳng thắn, nói không
gặp thì cũng không gặp lại thật.

Chàng
trai đã lâu không gặp ở đầu dây bên kia nói: “Cô có thể xuống đây được không?
Tôi có chuyện muốn nói với cô”.

Nhan
Miêu có chút khó xử: “Hả, cậu biết đó, tôi đã đồng ý với anh Tạ là không thể gặp
riêng cậu nữa, không thì anh ấy khó xử lắm”.

Tạ
Thiếu Duy cười giễu: “Anh ta? Cô vẫn còn xem trọng anh ta thật à?”.

“…”.

A,
không thì sao? Lời của sếp không phải thánh chỉ thì sao?

Cuối
cùng thì Nhan Miêu vẫn xuống nhà, chàng thanh niên cao lớn đứng dưới khu nhà trọ,
áo vest ngoài không cài cúc, quần bò mài nhạt màu, ống tay áo sơ mi cuộn ra
ngoài, trông bộ dạng không dễ chơi chút nào.

Đã
lâu không gặp, trông cậu ta vẫn thế, kiêu ngạo, nóng nảy, xấu tính.

Lúc
đi tới chỗ cậu, chẳng biết có phải ảo giác không, Nhan Miêu cảm giác hình như mặt
cậu ta đỏ lên.

“Sao
vậy, muộn thế này còn tới tìm tôi?”.

Tạ
Thiếu Duy “hừ” một tiếng: “Tôi tới nói cho cô biết bộ mặt thật của Tạ Tử Tu”.

“…”.
Sao chứ, lẽ nào cậu ta bóc lớp da mặt của Tạ Tử Tu xuống mang cho cô xem?

“Anh
ta là người như thế nào, cô căn bản là không có khái niệm”.

Nhan
Miêu đắn đo một lát: “Anh ấy là cấp trên tốt”. Dù có cảm thấy không thể tin tưởng
đến cỡ nào, thì trước mặt người ngoài vẫn phải đẩy cấp trên của mình lên.

Tạ
Thiếu Duy nhíu mày: “Cô có biết lần trước ai là nội gián bán tài liệu của công
ty các cô ra không?”.

Nhan
Miêu không khỏi ngẩng đầu lên nhìn cậu: “Là ai?”.

Chuyện
khi đó, cô là nghi phạm duy nhất, Tạ Tử Tu lại ra sức bảo vệ cô, đương nhiên cuối
cùng chỉ có thể chấm dứt ở đấy.

Tuy
Tạ Tử Tu không hề tính toán, không cần bất cứ bằng chứng nào để chứng minh sự
trong sạch của cô, nhưng trong lòng cô vẫn thấy không yên.

Giọng
Tạ Thiếu Duy rít lên như bị đau răng: “Cô đấy, thật không biết nên nói cô ngây
thơ hay nói cô ngốc mới đúng nữa. Cô cho rằng có người bán đứng Tạ Tử Tu mà còn
có thể bình an vô sự, không bị lôi ra à?”.

“…”.
Đừng dùng câu phản vấn có được không.

Tạ
Thiếu Duy lại cười mỉa: “Còn không phải là chính anh ta à”.

Trong
chốc lát, Nhan Miêu chỉ thấy trời đất đảo lộn, liền lùi lại một bước: “Sao có
thể thế được!”.

Tạ
Thiếu Duy cau mày, thành thật đáp: “Tôi không phải người tốt đẹp gì, nhưng tôi
chịu trách nhiệm với những gì mình nói ra. Nếu không tin thì cô có thể hỏi Tạ Tử
Tu, xem anh ta có dám thừa nhận không”.

“…”.

Nhan
Miêu sững sờ một lát, vẫn không thể tin đây là sự thật: “Cậu hiểu nhầm rồi. Sao
lại thế được chứ? Anh Tạ tổn thất nhiều lắm đó, có ai lại bán đứng mình chứ,
chuyện này không hợp lý đâu…”.

Chân
mày Tạ Thiếu Duy càng cau chặt hơn, đỏ mặt phát cáu: “Hừ, nếu anh ta không làm
như thế, có lẽ chúng ta đã ‘hẹn hò’ rồi”.

“…”.

“Tôi
đã nói với cô rồi, anh ta tìm đủ mọi cách để đoạt hết những thứ của tôi, từ nhỏ
tới lớn, không có chuyện gì chúng tôi không đối nghịch với nhau. Cô không chịu
gặp lại tôi, không biết anh ta đắc ý tới cỡ nào đâu, tổn thất chút đó có là
gì”.

“…”.

“Lúc
ấy tôi đã cảm thấy lạ rồi, sao tin tình báo có thể tới thuận lợi như thế. Hóa
ra là tên khốn ấy đã đặt sẵn thòng lọng để tôi đưa cổ vào. Tên tiểu nhân đê tiện
này, để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn nào”.

“…”.

“Tôi
mắc câu thì thôi, đã đánh cược thì phải nhận thua, nhưng anh ta dựa vào cái gì
mà lợi dụng cô chứ?”.

Nhan
Miêu im lặng rất lâu, cũng chỉ biết đáp: “Anh Tạ không thế đâu”.

Tạ
Thiếu Duy bắt đầu bực mình: “Này, nếu tôi không có bằng chứng, cũng sẽ không tới
đây nói với cô mấy chuyện này đâu, rốt cuộc là cô tin tưởng gì ở anh ta chứ?”.

Nhan
Miêu miễn cưỡng đáp: “… Anh Tạ… đối xử rất tốt với tôi”.

Tạ
Thiếu Duy nổi nóng: “Anh ta khiến cô thành kẻ đứng mũi chịu sào, cô còn đội ơn
đội nghĩa anh ta, cô uống nhiều thuốc quá à? Anh ta phải thế nào cô mới thấy
anh ta xấu hả?”.

Nhan
Miêu đứng trong gió lạnh một lúc lâu tới khi cả người đều lạnh cóng mới nói:
“Chuyện đã qua hết rồi. Trên thương trường khó tránh khỏi những chuyện như thế
này, tôi cũng chẳng chịu tổn thất thực tế nào cả…”.

Tạ
Thiếu Duy nói: “Cô ngốc thật đấy. Anh ta có thể lợi dụng cô một lần thì có thể
lợi dụng cô nhiều lần nữa, chỉ cần cô có giá trị, anh ta sẽ coi cô là công cụ,
chuyện này mà cô còn không hiểu sao?”.

Nhan
Miêu vào nhà rồi mà vẫn thấy tay chân mình lạnh ngắt, đành phải chà xát một
lúc, rồi chui ngay vào chăn co người lại để lấy hơi ấm.

Tạ
Thiếu Duy nói: “Anh ta dựa vào cái gì mà lợi dụng cô?”.


lẽ thứ anh ta dựa vào là liên minh giữa bọn họ, là cấp trên và cấp dưới rồi.


hơi giận Tạ Tử Tu.

Anh
ta không nên đùa giỡn với cô như thế. Dùng quyền lợi đồng minh, nhưng không có
tình nghĩa đồng minh chút nào.

Nhưng
cô còn giận bản thân mình hơn. Sự theo đuổi của Tạ Tử Tu hoàn toàn không đứng đắn,
nếu cô từ chối thẳng thừng thì đã chẳng xảy ra chuyện gì.

Thế
nhưng cứ hoảng hốt sợ hãi tiếp nhận thái độ thân mật bất ngờ của Tạ Tử Tu, do dự
ngập ngừng, lung lay không quyết, ngày nào cũng nghĩ này đoán nọ, những người
quan tâm cô cũng đều lo lắng thay.

Phải,
dù rất ngượng khi thừa nhận, nhưng thật ra bản thân cô cũng lén lút ôm nỗi chờ
mong với lời tỏ tình không lý do này.

Chỉ
là thứ chờ mong này cũng quá ngốc nghếch, quá xấu hổ.

Thời
gian cô quen Tạ Tử Tu đã sớm biết anh ta là người như thế nào, biết rõ anh ta
soi mói thành thói chủ nghĩa hoàn mỹ, cao không với tới. Thế nên từ đó tới tận
giờ cũng không dám có ý nghĩ không an phận.

Thế
mà bị anh ta tùy tiện đùa giỡn chút thôi đã hoang tưởng bay bổng, chân không chạm
đất. Cái gì mà lý trí, biết mình biết ta, tự lượng sức mình, chỉ bị hôn một cái
liền biến mất sạch sẽ.

Bản
thân cô cũng tự thấy rất xấu hổ, thế nên chỉ có thể gục mặt vào đầu gối.

Hôm
sau đi làm, Nhan Miêu lấy lại tinh thần, cố gắng không để mắt thâm quầng vì thiếu
ngủ ảnh hưởng tới tiêu chuẩn chuyên nghiệp của mình.

Tạ
Tử Tu đón cốc cafe cô đưa tới, nhìn cô: “Tối qua ngủ không ngon à?”.

“Vâng,
thời tiết không tốt lắm”.

Tạ
Tử Tu cười: “Tôi cũng ngủ không ngon”.

“Dạ”.

“Muốn
biết tại sao không?”.

“…”.

Nếu
dám nói mấy câu trêu ghẹo buồn nôn như “vì nhớ em tới nỗi không ngủ được”, cô sẽ
quăng cả cốc cafe vào mặt anh ta.

May
mà Tạ Tử Tu không tiếp tục câu chuyện nữa, chỉ nheo mắt lại nói: “Ừm, sao hôm
nay em lại mặc bộ này?”.

Bộ
vest quần dài kiểu cũ của cô lại lung linh xuất hiện.

“Bộ
này rất hợp với quy định”.

Tạ
Tử Tu một tay chống cằm, “ờ” một câu như đang suy nghĩ.

Trước
đây cô vẫn để ý hình tượng của mình trong mắt Tạ Tử Tu, dù keo kiệt cũng muốn cố
gắng ăn mặc đẹp một chút, có khi phối đồ không hợp lắm là cả ngày thấp thỏm
không yên.

Giờ
cô chẳng thèm để tâm. Cứ mặc mấy bộ màu mè kiểu dáng từ thời Nhan ma ma để chọc
mù mắt anh ta là được rồi.

“Nếu
anh Tạ thấy không vừa lòng, có thể bỏ đi phần phí trang phục, hoặc đổi thư kí
khác”.

Tạ
Tử Tu nghe vậy thì nhướn mày lên, cười nói: “Thư kí Nhan, em nặng lời rồi, tôi
không có ý kiến gì, thế này cũng rất đẹp”.

“…”.


này đúng là đã quen ba hoa chích chòe.

Tạ
Tử Tu lại mỉm cười: “Em mặc gì cũng rất đẹp”.

“…”.

Để
mấy lời ngọt ngào này cho đối tượng khác đi. Đi chung với cái mặt của anh ta,
cô gái nào mà chẳng cam tâm để anh ta lợi dụng chứ.

“Đúng
rồi”, Tạ Tử Tu đột nhiên nói, “Hôm nay có thể tan làm sớm một chút, tôi đưa em
tới chỗ này hay lắm”.

Nhan
Miêu rót cho anh cốc cafe: “Không cần đâu”.

Anh
ta nhướn mày: “Hả?”.

“Chúng
ta đừng như thế nữa, anh Tạ”.

Tạ
Tử Tu nhìn cô, im lặng một lát rồi cười nói: “Cái gì?”.

“Thật
đấy, tôi thấy không hợp”.

Tạ
Tử Tu vẫn nhìn cô, gương mặt vẫn không lộ ra hỉ nộ ái ố, rốt cuộc cũng chỉ mỉm
cười: “Sao lại nói thế?”.

“Chúng
ta vốn dĩ không hợp. Bản thân anh cũng biết. Anh biết rõ điều này hơn tôi”.

Tạ
Tử Tu cười khẽ: “Hình như trước đây thái độ của em đâu như thế này”.

“Giờ
tôi nghĩ rõ ràng rồi, tôi làm thư kí cho anh thôi là được rồi”.

Tạ
Tử Tu đặt một tay lên bàn, đầu ngón tay gõ lên mặt bàn một lát, như cười như
không, rồi cười nói: “Lý do ở đây là gì, để tôi đoán một chút nhé”.

“…”.

“Tạ
Thiếu Duy, Nhan Tử Thanh, hay là cả hai?”.

Nhan
Miêu thẳng thắn đáp: “Cả hai”.

Lần
này Tạ Tử Tu càng nhướn cao chân mày hơn, mãi không nói gì, nhưng cuối cùng vẫn
rất quân tử, chỉ cười cười, nói: “Thế không sao, em ra ngoài đi”.

*** ***

Lần
này hết giờ làm việc, Nhan Miêu không dùng phúc lợi nhân viên đi nhờ xe của cấp
trên nữa, mà có lẽ từ nay về sau sẽ không thể đi nhờ xe được nữa.

Khỏi
cần nói, lần này cô chắc chắn đã đắc tội nặng với Tạ Tử Tu rồi, mà Tạ Tử Tu có
tiến hành đả kích báo thù cô hay không, cô vẫn không thấy sợ thật.

Muốn
kiếm cớ trừ tiền lương của cô, không có cửa đâu.

Còn
chưa ra tới cửa công ty đã thấy chiếc xe thể thao quen mắt đậu ở bên kia đường.
Cậu chàng đang đút tay vào túi quần đứng dựa vào cửa xe hôm nay ăn mặc rất đứng
đắn, áo T-shirt quần jean chỉnh tề, nhưng dù có chỉnh tề tới mức nào cũng hoàn
toàn không thể tạo được hình tượng “thanh niên tốt”.

Nhan
Miêu nghĩ một lát, vẫn đi tới đánh tiếng chào hỏi: “Tới tìm tôi hả?”.

“Ừ”.

“Có
chuyện gì à?”.

Tạ
Thiếu Duy hơi mất tự nhiên, nhíu mày nói: “Chúng ta đi ăn cơm đi. Tôi đói lắm rồi”.

“Chuyện
này…”.

Với
hoàn cảnh của hai người bọn họ mà nói, nếu cứ cùng đi ăn tối mập mập mờ mờ như
thế, không tránh khỏi quá ám muội.

Tạ
Thiếu Duy liếc nhìn sau lưng cô một cái, rồi nói: “Tạ Tử Tu tới kìa”.

Câu
này còn có tác dụng hơn “sói tới rồi”, Nhan Miêu lập tức mở cửa xe ra, chui tọt
vào ngồi không hề đắn đo.

Tạ
Thiếu Duy khởi động xe, vừa nhấn mạnh chân ga vừa làm bộ mặt bướng bỉnh như trẻ
con, bỏ tên kẻ thù chung của bọn họ lại xa tít tắp: “Tạ Tử Tu chắc phải tức chết
mất”.

Tuy
làm cấp trên của mình tức chết thực sự là đại nghịch bất đạo, nhưng Nhan Miêu cảm
thấy, người như Tạ Tử Tu ít nhiều cũng nên trải nghiệm chuyện “không thuận lợi”
và “không được vừa lòng” một chút, có vậy thế giới này mới có thể coi là công bằng.

Hai
người tới Tự Phúc Lâu Nhan Miêu thích nhất, Tạ Thiếu Duy tới thẳng chỗ đại sảnh
chọn hải sản, cậu ta rất giống Tạ Tử Tu, đặc biệt là khuôn mặt, chẳng qua trên
mặt lúc nào cũng mang vẻ bực bội bất mãn mà thôi.

Bị
cậu ta nhăn nhó soi mói hết lượt như thế, nếu hải sản mà có lòng tự trọng chắc
cũng xấu hổ chết mất.

Tạ
Thiếu Duy cau mày nói với cậu nhóc đang khua khua kẹp thức ăn đằng sau tấm
kính: “Cái gì đây, cua nhỏ thế này thì bảo người ta ăn kiểu gì hả?”.

“…”.
Nếu thế này mà gọi là nhỏ, thì thứ cua bình thường cô ăn là mi ni à?

Cái
tính tự cao tự đại này, thực sự không hổ là anh em ruột với Tạ Tử Tu.

Miễn
cưỡng xem như chọn xong món, vì gần như món nào Tạ Thiếu Duy cũng có ý kiến nên
phải gọi một đống món lên để đề phòng.

Hai
người ngồi đối diện nhau, cách một bàn đầy thức ăn, không nói thì hình như kỳ cục
quá, nhưng nếu tìm một chủ đề mà nói thì hình như còn kỳ cục hơn.

Hai
mặt nhìn nhau mất mười mấy giây, Tạ Thiếu Duy mặt đỏ bừng, im lặng bóc một con
cua.

“…”.

Cũng
đâu cần bóc tới độ ác ôn dữ dằn như thế chứ.

Nhan
Miêu còn đang tính xem nên hạ đũa ở chỗ nào trước thì miếng thịt cua thơm ngon
đã được đặt vào trong chiếc đĩa trước mặt cô.

“A…”.

Tạ
Thiếu Duy chỉ nói gỏn lọn: “Cô ăn đi”.

Nhan
Miêu nhìn gương mặt trẻ trung, thẳng thắn của cậu ta, đột nhiên có cảm giác kì
diệu vượt qua cả sự ngượng ngùng.

“Tạ
Thiếu Duy…”.

Cậu
thanh niên ngước mắt lên: “Hả?”.

“Tôi
thấy chúng ta không hợp làm người yêu của nhau đâu”.

“…”.


trực tiếp nói ra như thế, nhỡ may Tạ Thiếu Duy quăng trả một câu “cô nghĩ nhiều
quá rồi” thì cô lại biến thành kẻ tự mình đa tình. Nhưng cô thà mất mặt cũng
không muốn giống Tạ Tử Tu lợi dụng người khác để làm vũ khí, làm tổn thương người
có tình cảm với mình.

Quả
nhiên Tạ Thiếu Duy nghe vậy thì chân mày lập tức nhăn tít lại, giận dữ nói:
“Này, chuyện hợp hay không hợp ấy phải tìm hiểu rồi mới biết được chứ”.

“Nhưng
vấn đề là, dù chúng ta có hợp với nhau cỡ nào cũng vô dụng thôi. Tôi từng nghe
nói, người họ Tạ các cậu đều phải kết hôn với người giàu có”.

“…”.

“Nếu
ở bên tôi, cậu có thể chịu được áp lực từ gia đình cậu không?”.

“…”.

“Nếu
làm trái ý bố cậu, sẽ có chỗ khó xử đúng không?”.

Câu
hỏi này quá trực tiếp, hiển nhiên vượt qua cả suy nghĩ của Tạ Thiếu Duy, chân
mày Tạ Thiếu Duy càng nhíu chặt, phẫn nộ cắn môi, mặt dần đỏ lên.

Bản
thân Nhan Miêu cũng thấy rất xấu hổ, làm con gái, nói ra những câu như vậy thật
sự đã quá thoáng rồi.

Nếu
lấy luôn việc kết hôn làm tiền đề thì phần lớn những chuyện tình làm gì có chỗ
đáng yêu. Đối diện với hiện thực, gần như không có chỗ cho sự lãng mạn.

Chẳng
qua Tạ Thiếu Duy còn nhỏ hơn Nhan Miêu một tuổi, cô có ý thức của người làm chị,
muốn nhắc nhở cậu ta những vấn đề thực tế mà đứa nhóc như cậu ta không hề để
tâm tới.

Được
một lúc lâu, Tạ Thiếu Duy mới nói: “Nếu tôi không phải là người nhà họ Tạ, tôi
sẽ lấy cô”.

“…”.

“Thật
đấy”.

Nhan
Miêu rất muốn đưa tay xoa mái tóc bướng bỉnh không chịu ép xuống của cậu ta một
cái: “Cảm ơn cậu”.

Người
như cậu ta, dù không đáng yêu cũng không ngọt ngào, nhưng vẫn đáng được khen ngợi
và cảm ơn chân thành.

Hai
người ngồi đối diện nhau, cảm giác xua tan được mây mờ thật tốt, tuy vẫn có
chút ngượng ngùng nhưng Nhan Miêu thấy mình nhẹ nhõm đi nhiều.

Tạ
Thiếu Duy lại buồn phiền một lúc, rồi nói: “Cùng ăn cơm với thân phận bạn bè vẫn
được đúng không”.

“Ừ”.

“Nói
rồi đấy nhé, dù chúng ta không hẹn hò, cũng phải gặp nhau nhiều lên, giúp tôi
chọc tên Tạ Tử Tu kia một chút, để tôi đỡ tức”.

“…”.

Tạ
Thiếu Duy bắt đầu bực bội: “Này, cô vừa mới đá tôi đấy. Yêu cầu này không quá
đáng chứ?”.

Tuy
không có nghĩa khí lắm với “đồng minh”, càng không muốn ăn cây táo rào cây
sung, nhưng Nhan Miêu vẫn thấy chuyện này rất hả giận, rất hợp lòng người: “Vô
tư đi!”.

Thế
nên Nhan Miêu lại trở thành đề tài trong công ty một lần nữa.

Ngày
nào Tạ Thiếu Duy cũng đưa cô tới công ty đúng giờ, hết giờ làm việc lại tới cửa
công ty đón cô, mưa gió chẳng từ. Cậu ta tạm thời thu lại tật xấu hầm hè hùng hổ,
bắt đầu ân cần chăm sóc, làm như thật vậy.

Nhất
là một hôm gặp Tạ Tử Tu, Tạ Thiếu Duy lại càng ra sức thể hiện, trổ công phu diễn
trò tới mười trên mười, kiên quyết cởi áo vest khoác cho Nhan Miêu bằng được.

Nhan
Miêu mỉm cười ứng phó, rít lên khe khẽ qua kẽ răng: “Cậu muốn tôi chết nóng hả?”.
Trời nóng hầm hập thế này cơ mà!

Khoác
“tấm áo tình yêu”, Nhan Miêu mồ hôi ròng ròng bước vào thang máy, Tạ Tử Tu đứng
bên cạnh cô, cười nói: “Thư kí Nhan, em không nóng à?”.

Nhan
Miêu nhễ nhại mồ hôi nở nụ cười vô cùng hạnh phúc: “Sao mà nóng được ạ? Rất ấm
áp”.

Tạ
Tử Tu nhướn mày, hình như định nói gì nhưng thang máy đã tới nơi, cửa mở ra,
các phòng làm việc bên ngoài đã bắt đầu ồn ã, anh ta cũng chỉ mỉm cười, bước ra
ngoài trước.

Cuối
cùng thì Nhan Miêu cũng có thể thoát khỏi chiếc áo vest chết người kia, vội
vàng phẩy gió cho mát, đồng nghiệp chào hỏi cô: “Hôm nay cậu hai nhà họ Tạ lại
đưa cô tới à?”.

“Ừ”.

Lúc
đầu mọi người còn lén lút bàn tán sau lưng cô, rồi lòng hiếu kì cũng dần không
được thỏa mãn, thấy cô cũng không để tâm, bèn thẳng thắn tới buôn chuyện công
khai.

“Oa…”.

“Tình
cảm hai người bền vững thật đấy”.

“Tạ
Thiếu Duy ương bướng, ngang ngạnh như thế, cô quản kiểu gì mà cậu ta ngoan
ngoãn nghe lời thế nhỉ?”.

Nhan
Miêu khiêm tốn: “Cũng đâu có gì”.


mà cô giúp cậu ta, khiến cậu ta có thể nở mặt nở mày trước mặt Tạ Tử Tu thì có.
Nếu Tạ Thiếu Duy dám dở tính dở nết, cô sẽ thẳng tay đánh cậu ta không kiêng nể
gì sất.

Tới
khi Nhan Miêu đưa giấy tờ vào để Tạ Tử Tu kí tên, tiện thể xác nhận lại chuyến
bay và visa cho chuyến công tác mấy ngày sau với anh ta, Tạ Tử Tu cũng chẳng tỏ
thái độ, vẫn như bình thường, sau khi kí tên vào giấy tờ mới nói: “Chuyện về Tạ
Thiếu Duy, tôi nhớ trước đây chúng ta đã từng giao hẹn, em thay đổi ý định rồi
à?”.

“Vâng
ạ”.

Vẻ
mặt Tạ Tử Tu như đã sẵn sàng nghe giải thích: “Sao thế?”.

Nhan
Miêu đáp: “Lúc ấy là để tránh nghi ngờ, nhưng sau tôi nghĩ, chuyện tiết lộ tin
tức của công ty tôi quả thực không làm, thế nên có nghi ngờ gì mà tránh chứ.
Cây ngay không sợ chết đứng. Phải không, anh Tạ?”.

“…”.

“Anh
Tạ, nếu không có chuyện gì khác, tôi xin phép ra ngoài”.

Tạ
Tử Tu mỉm cười: “Không có gì. Tôi chỉ muốn nhắc em một tiếng, Tạ Thiếu Duy
không thể có kết quả gì với em”.

“…”.

Tạ
Tử Tu cười nói: “Dù sao nó cũng không cưới em đâu. Em đừng ôm hy vọng nữa”.

“…”.

“Ở
nhà họ Tạ, cưới một người bình dân như em đồng nghĩa với việc bị mất tất cả viện
trợ về kinh tế từ bố tôi, em thấy dựa vào sức quyến rũ của em mà đủ khiến nó đi
tới bước ấy sao?”.

Nhan
Miêu không khỏi hít một hơi lạnh, nếu cô thật sự “hẹn hò” với Tạ Thiếu Duy thì
sức sát thương của câu nói này không phải tầm thường rồi.

May
mà giờ cô và Tạ Thiếu Duy là một phe liên minh kiểu khác, Nhan Miêu bèn ưỡn ngực
lên, đáp lại bằng tư thế tình yêu đậm sâu không hề hối hận: “Tôi không quan
tâm”.

Tạ
Tử Tu nhướn mày: “Hả?”.

“Hưởng
thụ quá trình là được rồi, không kết quả cũng chẳng quan trọng gì”.

“…”.

Nhìn
vẻ mặt phức tạp của anh ta, Nhan Miêu lại tiếp tục bồi thêm: “Tôi cũng thích
anh trai bao nhiêu năm như vậy, không phải cũng không có kết quả giống thế
sao?”. Càng nói càng không thể tin nổi.

Tạ
Tử Tu liền cười: “Thư ký Nhan lạc quan thật đấy. Hóa ra là tôi nghĩ nhiều”.

*** ***

Hôm
ấy Nhan Tử Thanh ghé qua thăm cô. Khoảng thời gian này anh rất bận, người gầy
đi một chút nhưng tinh thần lại rất tốt, gương mặt tràn đầy sức sống, nhìn ra
được ngay là người đàn ông đang chìm trong hạnh phúc.

“Lần
trước đi công tác mua được hai gói mực khô, hầm canh ngon lắm, lúc rảnh em nấu
ít canh mà ăn. Bột collagen(*) với viên sủi này anh không rõ lắm, Duy Duy bảo
con gái uống rất tốt, mua cho em một ít”.

Nhan
Tử Thanh lôi từng thứ mang sang đưa cho em gái, cuối cùng còn một chiếc hộp to:
“Chiếc váy này Duy Duy chọn cho em đấy”.

Nhan
Miêu có chút bất ngờ: “Chị ấy tặng váy cho em à?”.

Chuyện
này cảm động quá rồi đấy.

Bên
trong chiếc hộp là một chiếc váy dạ hội hở vai hiệu Chloe(**), đường cắt đơn giản
mà tinh tế, chất lụa organza màu hồng nhạt dưới ánh đèn mang vẻ đẹp sang trọng
mà huyền ảo.

(*) Collagen: là thực phẩm chức năng, thực phẩm thiên
nhiên làm đẹp, chống lão hóa da, chữa bệnh khớp.

(**) Chloe: là một trong những thương hiệu thời trang nổi
tiếng của nước Pháp với nhiều sản phẩm phong phú: áo quần, giày dép, túi xách
và cả nước hoa….

Nhan
Tử Thanh cười: “Có thích không?”.

“Đẹp
quá…”. Nhan Miêu cẩn thận vuốt ve mép váy, “Nhưng mà em không có dịp mặc rồi”.

“Có
chứ”, Nhan Tử Thanh nói, “Anh, sắp kết hôn với Duy Duy”.

“…”.

Người
đàn ông dù núi Thái Sơn có sập cũng không đổi sắc mặt như anh, vậy mà khi nói
câu ấy giọng lại run rẩy.


đây là chuyện đương nhiên phải tới, nhưng khi nghe thấy Nhan Miêu vẫn không
tránh khỏi cảm giác kinh ngạc “thật thế sao”, dường như có thứ gì đó mơ hồ
không rõ ràng, lại đột nhiên thành hình chân thực.

Nhan
Tử Thanh nói “sắp kết hôn rồi” trông hạnh phúc như thế, dường như có đem cả thế
giới tới đổi với anh, anh cũng không chịu.

Thế
nên Nhan Miêu thành tâm thành ý đáp: “Chúc mừng anh”.

Nhan
Tử Thanh bật cười có chút ngượng ngùng: “Cảm ơn em”.

Hai
anh em cùng ở nhà ăn bữa cơm gia đình đơn giản, Nhan Miêu bắt tay nấu cơm, Nhan
Tử Thanh cũng xắn tay áo lên giúp cô rửa rau, Nhan Miêu liếc mắt thấy đủ loại dấu
vết kỳ lạ trên cánh tay anh trai.

“Anh?”.

“Sao
thế?”.

“Cái
này…”. Nhan Miêu tròn mắt nhìn cái dấu đều tăm tắp kia, “Cái này là Đỗ Duy Duy
cắn đúng không?”.

Tình
trạng răng miệng tốt thật đấy.

Nhan Tử Thanh rất thẳng thắn: “Ừ”.

Thái độ như đã thành quen, không
thèm để tâm này của anh khiến Nhan Miêu nhất thời kinh ngạc: “Chắc Đỗ Duy Duy
không thường xuyên làm thế này với anh chứ?”.

Nhan Tử Thanh cười đáp: “Thường
mà”.

Nhan Miêu càng kinh ngạc hơn: “Chẳng
lẽ… chị ta ở nhà vẫn bạo hành anh thế à?”.

Nhan Tử Thanh bật cười: “Làm gì mà
nghiêm trọng thế. Cô ấy thích cào cắn người thế đấy, không sao đâu”.

“Sao lại không sao được, không sao
thì việc gì anh chịu để chị ấy đánh hả?”.

Nhan Tử Thanh không để tâm thật: “Sức
cô ấy chả được bao, có làm gì được anh đâu nào. Thực ra anh vẫn rất thích cô ấy
xấu tính như thế”.

“…”.

Người này bị nuôi thành tên cuồng bị
ngược đãi rồi sao?

“Tối qua chơi điện tử, bất đồng
quan điểm, cô ấy còn đè anh lên giường, ngồi trên lưng anh đánh cho một trận nữa”,
trông Nhan Tử Thanh như đang nhớ lại chuyện gì đẹp đẽ lắm vậy, “Tính tình cô ấy
thế đấy, rất đáng yêu”.

“…”. Có cần bị cải tạo tới nỗi biến
thái thế không.

Nhan Miêu cẩn thận hỏi: “Anh chắc
chắn mình vẫn ổn chứ?”.

Nhan Tử Thanh cười: “Em đừng lo lắng,
cô ấy thích anh mới hành hạ anh như thế”.

“…”. Đây là cảnh giới cao nhất của
việc tự an ủi mình sao?

“Thực ra Duy Duy rất bảo vệ anh. Từ
trước tới nay cô ấy chưa từng làm chuyện quá đáng, nói ví dụ nhé, dù có cãi
nhau to thế nào, cô ấy cũng chỉ lấy gối đánh anh thôi. Có chừng mực thế mà”.

“…”.

“Mà cũng chỉ có mình cô ấy mới có
thể đánh anh thôi. Nếu thật sự có người khác giở trò với anh, cô ấy là người đầu
tiên không chịu”.

“…”.

“Tình cảm chính là những chuyện nhỏ
nhặt thế đấy, không thể trông mặt mà bắt hình dong được. Đâu phải cứ nói lời ngọt
ngào mới là yêu, cũng không phải cứ bắt nạt chọc ghẹo nhau thì không tính là
yêu được”.

Nhan Miêu không khỏi nghi ngờ: “Bắt
nạt chọc ghẹo nhau thì có liên quan gì tới tình yêu chứ”.

Chẳng lẽ cô bị Tạ Tử Tu dằn vặt tới
cả trăm lần thì có thể nói là Tạ Tử Tu yêu cô sao?

Nhan Tử Thanh rất kiên nhẫn: “Có những
người như thế. Càng yêu thì càng muốn bắt nạt, không thì tình cảm trong lòng của
cô ấy không thể nào bộc lộ ra được. Đây cũng là một cách thể hiện tình yêu”.

Nhan Miêu nhìn anh chăm chú hồi
lâu: “… Không phải anh tự tìm niềm vui trong nỗi khổ thật đấy chứ?”.

Nhan Tử Thanh cười lớn, xoa đầu cô:
“Chờ khi nào em gặp được, em sẽ hiểu thôi”.

Cô không cần.

Dù có ra sao, bản thân Nhan Tử
Thanh vẫn tự cảm thấy hạnh phúc là điều viên mãn tốt đẹp nhất rồi. Chuyện tình
yêu như người uống nước, nóng lạnh tự mình biết, Nhan Miêu không hiểu thứ logic
đánh qua cãi lại giữa hai người ấy, thế nhưng mục tiêu trước mắt là một lễ cưới
long trọng hoàn mỹ.

Giờ làm việc, Nhan Miêu kích loạn xạ
hết cái này tới cái kia trên trang web, tham khảo mấy cách tổ chức đám cưới
giúp Nhan Tử Thanh. Nhìn sao thì đám cưới cũng là chuyện tốn kém tiền của, người
sắp làm cô dâu chú rể mệt mỏi bao nhiêu.

Đang chống cằm nghiên cứu, đột
nhiên thấy một bóng người cao lớn lướt ngang qua trước mặt mình, tim Nhan Miêu
đánh “thịch” một cái mà chẳng hiểu tại sao.

Tạ Tử Tu đã đi qua chỗ cô, nhưng rồi
lại quay về, gọi: “Thư kí Nhan”.

“Vâng…”.

“Em sẽ đi dự đám cưới chứ?”.

“…”.

Quả
nhiên là anh ta cũng biết.

Không
phải tới lúc này rồi mà anh ta vẫn muốn nhúng tay vào chứ?

Tạ
Tử Tu mỉm cười: “Tới lúc đấy chúng ta cùng đi nhé”.

“…”.

“Tôi
sẽ chuẩn bị quà cưới”.

“…”.


thực sự không biết rốt cuộc Tạ Tử Tu đang tính làm gì, lúc nào anh ta cũng như
thế, thản nhiên ung dung, như cười như không, bộ mặt có chút tùy tiện lại gian
tà, chẳng ai biết được trong lòng anh ta đang nghĩ gì, lời anh ta có ý gì.


này cũng không phải không dám quấy rối ở ngay lễ cưới.

Nhan
Miêu đáp: “Xin lỗi, tôi đã hẹn đi cùng với Tạ Thiếu Duy rồi”.

Nụ
cười của Tạ Tử Tu héo đi, nhướn cao chân mày theo thói quen: “Thế à?”.

“Vâng,
tối nay tôi còn phải đi chọn lễ phục cho cậu ấy nữa”.

Tạ
Tử Tu nhìn cô một lát, lại mỉm cười: “Vậy thì chúc hai người vui vẻ”.

*** ***

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.