Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 03 - Phần 4

Nỗi
căm phẫn khó hiểu, quyết chí phân cao thấp, không đội trời chung ban nãy gần
như đã tiêu biến hết trong cú va chạm kinh hoàng.

Tạ
Thiếu Duy không lên tiếng, Tạ Tử Tu vẫn là kẻ không hiện vui buồn lên mặt, Nhan
Miêu cũng không ầm ĩ nháo nhào, mọi người đều không hẹn mà cùng giữ bầu không
khí im lặng.

Vẫn
là Tạ Tử Tu móc di động ra trước gọi xe móc và người tới đón bọn họ.

Nhưng
cứu hộ cũng không thể tới ngay lập tức, trong lúc chờ đợi, ba người cũng chỉ có
thể nhìn nhau trong bầu không khí im lặng có chút chán nản này.

Không
tìm đâu ra chỗ có thể tránh nắng trên đoạn đường này, mặt đất đã nóng hầm hập
dưới ánh nắng chói chang, nước mưa trên đường buổi sáng hiển nhiên đã bị bốc
hơi hết, dù có gió biển thổi tới cũng chẳng thấy mát chút nào.

Bị
hoảng sợ, lại chỉ có thể trơ mắt phơi khô dưới nắng gắt, mùi vị cũng không hề dễ
chịu.

Tạ
Tử Tu cúi đầu hỏi: “Vẫn ổn chứ?”.

“Ừm…”.

“Sợ
lắm hả? Tôi không nên đua xe”.

“Không
sao mà”. Nhan Miêu cho anh ta xem tay chân mình, “Anh xem, không run tí nào
nhé”.

Cũng
không biết thần kinh của cô quá vững, hay là quá tin vào kỹ thuật lái xe của Tạ
Tử Tu, trừ lúc hoảng hốt tới độ tim ngừng đập một nhịp khi tận mắt thấy xe Tạ
Thiếu Duy suýt nữa rơi xuống vực, những lúc khác cô lại vô cùng hưởng thụ.

Tạ
Tử Tu mỉm cười, Nhan Miêu thấy anh cởi áo khoác ra, trùm lên đầu cô che nắng, vội
vàng nói: “Anh Tạ, tôi có mang ô đây”. Rồi lôi một bao vải màu xanh da trời chấm
bi dài hơn mười centimet từ trong túi ra.

“…”.

“Đây
là loại ô gấp ba siêu nhẹ dùng khi mưa nắng, gấp lại rất nhỏ, chỉ có tám mươi
gam thôi. Nhưng chất lượng vô cùng tốt. Đây, anh có muốn cầm thử không?”.

Tạ
Tử Tu cũng thấy thú vị, cầm lấy áng chừng: “Đúng là rất nhẹ”.

Nhan
Miêu mở ô ra, khung ô rất nhẹ nhưng tán ô lại rộng rãi, Tạ Tử Tu mỉm cười đứng
dưới tán râm với cô còn Tạ Thiếu Duy hiển nhiên đứng một mình ven đường lặng lẽ
phơi nắng.


trước đó có hung hãn, kiêu căng, hống hách thế nào, phơi nắng cũng héo đi như
nhau thôi.

Đứng
một lát, Nhan Miêu thấy bên thái dương Tạ Tử Tu đã rịn mồ hôi, lại chuyên nghiệp
rút đồ từ trong túi ra: “Anh Tạ, dùng cái này đi”.

“Hả?”.

Trong
tay là con búp bê đội mũ trái cây dài chừng mười centimet, Nhan Miêu tháo mũ
trái cây xuống, bên trong là một cái quạt mi ni.

“…”.

Nhìn
nhỏ nhỏ không bắt mắt, thế mà bật công tắc lên sức gió cũng không tồi.

“Mát
không?”.

Tạ
Tử Tu không khỏi bật cười: “Thứ này lấy đâu ra thế?”.

“Mua
trên mạng đấy, mua nhiều chỉ năm tệ một cái thôi, tôi mua nhiều đi tặng, anh có
cần không?”.

“…”.

Hai
người có ô che nắng, có quạt điện mi ni mát mẻ, khiến người khác nhìn vào thèm
chảy nước, một lát sau, Nhan Miêu lại hỏi: “Anh Tạ, anh có khát không?”.

Tạ
Tử Tu cười: “Hơi thôi”.

Nhan
Miêu lại mở túi: “Tôi có cam đây, có muốn ăn không?”.

Tới
lúc này thì ngay cả Tạ Thiếu Duy cũng không kìm được mà quay đầu lại: “Cam?”.

Khi
bị phơi nắng tới mức gần như khô quắt, thứ trái cây chua ngọt lại nhiều nước
như cam quả thật chẳng khác gì mưa rào trong ngày nắng hạn.

Nhan Miêu lôi mấy quả cam to trong
túi ra thật. Tạ Tử Tu ngần ngừ cầm lấy một quả: “Lấy ở đâu ra đấy?”. Hình như
nhìn hơi quen quen.

“Trên bàn bữa sáng”.

Tạ Tử Tu cố gắng khống chế biểu hiện
trên mặt mình: “Hả...”.

“Tôi thấy nhà anh quá lãng phí. Thức
ăn bữa sáng còn thừa lại, dù là hoa quả chưa ai động vào, cũng phải vứt hết vào
thùng rác. Sáng nay tôi thừa lúc chưa bị vứt hết đi, dù sao cũng làm đồ ăn vặt
được”.

Tạ Thiếu Duy không kìm được mà nói
xen vào: “Vì để bữa sau ăn thì đồ không còn tươi nữa”.

Nhan Miêu đong đưa quả cam trong
tay: “Sao thế được, quả này còn tươi thế. Dù sao tôi cũng mang tới đây rồi, vứt
đi thì tiếc quá”.

Tay cô đưa một cái, mắt Tạ Thiếu
Duy cũng bất giác chuyển động theo.

Tuy người này tính tình nóng nảy
suýt chút nữa hại chết ba người bọn họ, Nhan Miêu vẫn hỏi thăm, xuất phát từ
tinh thần chủ nghĩa nhân đạo: “Cậu muốn ăn một quả không?”.

“Không thèm!”.

Nhan Miêu cũng không miễn cưỡng,
bóc một quả, chia nửa đưa cho Tạ Tử Tu.

Vỏ cam vừa được bóc, khó tránh được
mùi thơm tỏa ra, với người khát tới độ bốc khói cổ họng mà nói, quả thật là tàn
ác vô nhân đạo.

Nhan Miêu đưa múi cam vào miệng, cảm
khái từ tận đáy lòng: “Ngọt quá à”.

Tạ Thiếu Duy lẳng lặng đứng bên, mặt
sắp méo xẹo đi.

Dưới cái nhìn rình mò lén lút và
không thể khống chế nổi nước bọt ứa ra của đối phương, Nhan Miêu rộng rãi nói:
“Cậu muốn ăn thì cầm đi này”.

Tạ Thiếu Duy lại xù lông lên đáp:
“Dù tôi có ăn, cũng không có nghĩa là tôi thiếu nợ ân tình của cô!”.

“… = = Cậu có thích ăn không”. Thằng
nhóc này muốn ngượng tới chừng nào chứ.

Đối phương làm bộ mặt bí xị không
tình nguyện đi tới lấy một quả cam, Nhan Miêu không muốn nhìn Tạ Thiếu Duy,
ngoái đầu nhìn Tạ Tử Tu: “Anh Tạ, nếu thấy bị cảm nắng, chỗ tôi còn có nước Hoắc
Hương Chính Khí(*) đây. ^__^”.

(*)
Hoắc Hương Chính Khí: là thuốc trị cảm nắng dạng nước.

“Khụ…”.

Làm thư kí vạn năng, túi của cô quả
thật là cái túi Doraemon.

Ba người ăn hết cam trong túi cô mới
kìm được cơn khát.

Khi xe tới đón bọn họ về, hai bên
cũng vẫn giữ thái độ không thèm để ý đến nhau, coi như không xảy ra chuyện gì.
Ít nhất bề ngoài là như thế.

Vừa quay về, đã có người kéo tới
đón. Hai phe khác nhau, quân chia hai đường, Tạ Thiếu Duy được tiền hô hậu ủng
về nơi nghỉ ngơi, từ đầu tới cuối không hề nói xin lỗi hay cảm ơn.

Da Nhan Miêu mỏng, lại không có ưu
thế trời ban phơi nắng không đen không hại như Tạ Tử Tu, khi về bèn uống một bụng
nước ép trái cây, bôi một lớp kem dưỡng dày. Nhưng khi ngủ dậy vẫn cảm thấy người
nóng rát, còn có cảm giác đau nhức âm ỉ, bèn quyết định xuống nước bơi một
vòng.

Thay bộ bikini dạng váy, Nhan Miêu
xuống bể bơi, làn nước dưới bóng cây mát lạnh, khiến phần da lộ ra của cô đều
nhận được sự chăm sóc chu đáo.

Bơi thoải mái được một đoạn, Nhan
Miêu thả lỏng trong nước, ngẩng đầu dựa vào thành bể nghỉ ngơi, mái tóc ướt rượt
được cuốn cao lên thành một búi phía sau, mắt khép hờ nhìn ánh sáng lấp lóa
xuyên qua giữa tán lá cây.

Đang lim dim buồn ngủ, đột nhiên
nghe thấy tiếng gầm lên giận giữ không kìm chế được của đàn ông: “So với thư kí
của Tạ Tử Tu, chúng mày chỉ là một đám bỏ đi”.

Nhan Miêu thực sự bị tiếng hét đánh
thức, vội vàng lau nước trên mặt, đứng thẳng người dậy, quay đầu nhìn trên bờ.

Đối phương đang hùng hổ bước tới, tới
cạnh bể bơi mới phát hiện có người dưới nước, cúi đầu nhìn, bốn mắt gặp nhau,
hai người đều ngẩn ra.

Nhan Miêu chân tay mảnh khảnh đứng
trong nước, ngẩng đầu mở to mắt, vì đối phương đứng từ trên nhìn xuống, trông
càng có vẻ cao to.

Nhìn nhau được mấy giây, sắc mặt Tạ
Thiếu Duy càng khó coi hơn, “hừ” một tiếng rồi quay người bực bội đi mất.

“…=__=”.

Không phải vừa mới khen cô đấy à,
giờ tự dưng giận cái gì không biết?

Buổi tối ngồi ăn cùng Tạ Tử Tu,
không biết tại sao Nhan Miêu cảm thấy anh ta không được vui, cô ăn hết hai bát
to, còn quét nhẵn cả đĩa dưa chuột trộn cua, thế mà Tạ Tử Tu còn chưa ăn hết một
bát.

“Sao thế anh Tạ, không ngon miệng hả?”.

Tạ Tử Tu cười đáp: “Không phải”.

“Đúng rồi,” Nhan Miêu lại và hết nửa
bát cơm, “Anh Tạ này, hình như hôm nay tôi nghe Tạ Thiếu Duy khen tôi ấy”.

Tạ
Tử Tu nhìn cô: “Hả?”.

“Cậu
ta mắng cấp dưới của mình không bằng thư kí của anh”, Nhan Miêu vẫn có chút tự
hào, “Thế này có giúp anh giành lấy hào quang không?”.

Tạ
Tử Tu mỉm cười.

“…”.

Hỏng
rồi, hình như vẫn chưa có vẻ rất vui thì phải.

Suy
nghĩ của cấp trên rất khó đoán, còn khó đoán hơn tâm tư của phụ nữ nhiều.

Thế
là Nhan Miêu dè dặt nói: “Chuyện đó, có phải tôi tự ý chia cam cho cậu ấy là
sai không?”.

Tạ
Tử Tu cười đáp: “Không, không cần phải nhỏ nhen thế, cô rất tốt”.

“Ừm…”.

Yên
lặng được một lát, Nhan Miêu đành tìm chủ đề tiếp: “Nói ra thì kỳ thực Tạ Thiếu
Duy rất có định kiến với tôi thì phải?”.

Tạ
Tử Tu cười: “Tại sao?”.

“Lần
đầu tiên cậu ta thấy tôi, đã hỏi tôi có phải là người hầu mới tới không. Còn bảo
trông tôi như thế này, chẳng ai thèm cả. Chung quy là kịch liệt công kích vẻ
ngoài của tôi”.

Tạ
Tử Tu nhìn cô: “Nó chủ động bắt bẻ vẻ ngoài của cô hả?”.

“Đúng”.


gì đâu mà mặt mày phức tạp thế nhỉ, chính anh ta cũng đả kích rồi đấy thôi. Mở
miệng ra là làm tổn thương người khác, đây chắc hẳn là truyền thống của người
nhà họ Tạ.

Tạ
Tử Tu đột nhiên nói: “Kì nghỉ cũng sắp hết rồi, mai chúng ta về đi”.

“Được.
À, không được, vé tôi mua là loại chiết khấu rẻ, ngày kia bay không thể đổi được”.

“Không
sao, mua thêm vé nữa là được, công ty thanh toán”.

“Ấy,
sao phải vội thế chứ…”.

Nhưng
đã có công ty chi trả giúp, lại là yêu cầu của cấp trên, Nhan Miêu cũng không ý
kiến, thay đổi lịch trình cho hợp với sở thích của cấp trên cũng là trách nhiệm
của thư kí.


nghỉ kết thúc vội vàng, Nhan Miêu tạm biệt ánh dương ấm áp, kéo hành lý quay lại
thành phố T lạnh lẽo, lại run cầm cập sống hết hai ngày.

Trong
thứ thời tiết âm dưới mười độ này, Nhan Miêu không khỏi hoài niệm tới nắng tràn
cỏ biếc cây xanh.

Nhưng
ngày đầu tiên đi làm, vừa cầm được bao lì xì mừng tuổi đầu năm, Nhan Miêu lập tức
quăng hết cái gì mà ánh nắng mây trắng ở bờ biển ra khỏi đầu, chỉ còn lại tình
cảm biết ơn nóng như lửa với cấp trên và nhiệt tình với công việc mà thôi.

Năm
mới cô chẳng có mục tiêu gì lớn, chỉ cần tiếp tục thế này, thuận lợi lĩnh
lương, cố gắng thêm tiền thưởng và hy vọng Nhan Tử Thanh u mê biết đường về, đừng
quấn lấy Đỗ Duy Duy nữa, thế là tốt lắm rồi.

Nhắc
tới Nhan Tử Thanh, Nhan Miêu mới chán nản nhớ ra, mấy ngày nghỉ quả thực quá
“phong phú đa dạng”, thế nên cô quên mất phải kịp thời theo dõi tiến triển của
Nhan Tử Thanh và Đỗ Duy Duy.

Tạ
Tử Tu là đương sự thế mà cũng quên sạch bách!

Ai
da, liên minh chia uyên rẽ thúy như bọn cô, có thể có thành quả gì mới lạ đây.

*** ***

Hôm
ấy Nhan Miêu đang pha cafe trong phòng trà, đột nhiên thấy mấy vị đồng nghiệp lẻn
vào như đang trốn thứ gì đấy, rồi nhỏ giọng nói chuyện.

“Mấy
người đó là ai?”.

“Hình
như là tới tìm sếp Tạ”.

“Xem
ra không giống kiểu người đàng hoàng, sao bảo vệ để bọn họ lên đây nhỉ?”.

Nhan
Miêu cầm cốc đi ra, quả nhiên nhìn thấy cậu thanh niên cao to dẫn theo một đám
người, hùng hùng hổ hổ xăm xăm bước tới.

Nom
tướng mạo người dẫn đầu mắt xếch rất có khí chất của đại ca xã hội đen, rất có
cảm giác áp bức, mấy tên tay chân đi đằng sau người thì cạo trọc, người thì xăm
trổ dày đặc từ cổ tay kéo ra ngoài cổ áo.

Chẳng
trách dọa đồng nghiệp chết khiếp.

Tuy
bọn họ hung hãn, nhưng hành động vẫn ở mức hợp pháp, thế nên mọi người đều nháo
nhác kính cẩn dõi theo, không ai dám cản.

Nhan
Miêu bưng cafe, thong thả đi tới đón khách, cậu thanh niên đi đầu vừa nhìn thấy
cô, lập tức dừng ngay tại chỗ, khiến đám người đi đằng sau cũng lục tục vội
vàng dừng lại.

“Cậu
tới làm gì?”.

Tạ
Thiếu Duy khụ một tiếng, dùng sức trầm mặt xuống: “Tôi tìm Tạ Tử Tu. Bàn công
việc”.

“Ừ”.
Tất cả việc công của Tạ Tử Tu, thậm chí là phần lớn việc tư, cô đều nắm thông
tin đầu tiên, đồng hành với nhau, kiểu bàn chuyện hoàn toàn chưa được sắp xếp
lên lịch như thế này có điểm đáng ngờ, “Anh Tạ vẫn đang họp, có chuyện gì thì
có thể nói trước với tôi”.

“…”.

Nhan
Miêu thành thạo dẫn đám người họ tới phòng tiếp khách, đẩy cửa ra: “Xin vào đây
ngồi”.

Nhưng
Tạ Thiếu Duy bước giật lại một bước, sau đó lạnh giọng nói: “Tôi không nói với
cô. Tôi gặp trực tiếp Tạ Tử Tu”.

Nhan
Miêu thoáng giận, trong lòng kẻ này nhất định có ma mới trốn trốn tránh tránh
như thế, suy nghĩ xấu xa là đáng chết! Đoạn đặt cốc cafe lên bàn: “Cậu còn chưa
qua nổi cửa của tôi mà đòi gặp sếp tôi à?”.

Nếu
ngay cả chức năng lọc bỏ cũng không có, sao có thể gọi cô là thư kí toàn năng
chứ?

Tạ
Thiếu Duy đang ngồi đối diện với cô, hai tay đút trong túi quần, tựa lưng vào
ghế, nhìn chòng chọc lên trần nhà, hình như tâm trạng chẳng vui sướng gì. Đám
đàn em hung hãn khỏe mạnh kia của cậu ta vẫn đứng đằng sau.

Sao
trông như cô đang cưỡng ép cậu ta hay thế nào ấy nhỉ?

Nếu
trong lòng cậu ta không có ý xấu, có gì phải chột dạ?

Ánh
mắt đôi bên gặp nhau, Tạ Thiếu Duy lập tức dời mắt đi.

“…”.

Đúng
là rất khả nghi.

Cậu
ta không chịu nhìn cô, Nhan Miêu lại trừng mắt nhìn cậu ta, xem cậu ta định
dùng thủ đoạn gì gây bất lợi cho sếp nhà mình.

Tạ
Thiếu Duy thực sự có điểm giống Tạ Tử Tu, mày dài xếch lên, sống mũi rất thẳng,
chẳng qua bộ dạng cậu ta vẫn như đang giận dỗi, khiến cô nhớ tới, ừm… chú chó
Husky(*).

(*) Chó Husky là một giống chó sống ở đông bắc Siberia,
Nga. Chúng có lông màu trắng xám, hai chân dài, rất cá tính, dũng cảm, trung
thành tuyệt đối và thông minh.

Cuối
cùng cậu chàng quay mặt đi, nghiến răng hạ giọng nói: “Cô nhìn tôi làm gì?”.

“…”.

Không
thế thì cậu ta cho rằng giám thị là cái gì chứ.

Mặt
cậu ta bỏ bừng bừng, hình như vì giận quá: “Cô, mẹ kiếp, đừng nhìn tôi được không hả?”.

“…”.

Nhan
Miêu âm thầm lắc đầu liên tục trong bụng.

Thật
sự quá là yếu đuối, vốn dĩ kẻ làm đại ca phải bị vạn người quan sát, sao có thể
bị người ta nhìn mấy cái đã phát khùng lên được. Nhìn Tạ Tử Tu bình tĩnh bao
nhiêu kia kìa, đây gọi là khác biệt đấy.

Khi
Tạ Tử Tu họp xong, sớm đã có người thông báo tình hình với anh, anh bèn đi thẳng
tới phòng tiếp khách, đẩy cửa ra, vừa nhìn hai người ngồi mặt đối mặt với nhau
như gặp phải kẻ địch, Tạ Thiếu Duy đỏ mặt tía tai, thì sững người ra.

Nhan
Miêu vội vàng đứng dậy, thành thật báo cáo: “Anh Tạ, cậu ta nói có hẹn trước với
anh”.

Tạ
Tử Tu mỉm cười: “Đúng là có hẹn trước”.

“Ấy…”.

“Thư
kí Nhan, cô đi làm việc đi, tôi nói chuyện với cậu ấy”.

Nhan
Miêu đi pha trà cho bọn họ, lại có chút xấu hổ: “Hóa ra đúng là tới bàn chuyện
công”.


còn trách nhầm Tạ Thiếu Duy.

Nhưng
mà, một là cô không biết chuyện, hai là, Tạ Thiếu Duy không dưng sao lại xử sự
luống cuống như thế chứ, trông dáng vẻ như ngầm có ý đồ xấu, chẳng phải tự khiến
người ta nghi ngờ sao.

Lần
này Tạ Thiếu Duy thực sự tới bàn chuyện làm ăn nghiêm chỉnh đàng hoàng. Mọi người
ngồi nghiêm túc hai bên bàn, không hề xuất hiện tình cảnh ra tay đánh đấm rút
súng bắn nhau.


hình như cuối cùng còn có dấu hiệu sắp bắt tay nhau, thậm chí Tạ Tử Tu còn mỉm
cười nói: “Chúng ta trên thương trường, đương nhiên chẳng có kẻ thù nào là vĩnh
viễn”.

Đúng
thế mới lạ, cả cái mặt này rõ ràng là vẻ muốn đuổi người mà.

Tạ
Thiếu Duy đáp: “Tuần sau tôi tới Tokyo tham gia triển lãm, cần mấy người bên
anh đi với bọn tôi”.

“Được
thôi”.

“Tôi
muốn tự chọn người”.

“Được”.

Bầu
không khí gượng gạo này cũng có thể coi là hòa bình thân thiết nhỉ.

Tạ
Thiếu Duy đột nhiên nhìn sang Nhan Miêu đang bưng trà vào phòng: “Tôi chọn cô
ta”.

Nhan
Miêu ngẩn người ra một lát, Tạ Tử Tu đáp lời trước cả cô: “Thư kí Nhan có việc
khác phải làm. Anh nghĩ là không đi được”.

Tạ
Thiếu Duy vẫn cau mày: “Tôi không thương lượng chuyện này với anh”.

Tạ
Tử Tu cười cười: “Hay anh đề cử mấy người thích hợp hơn nhé”.

“Không
cần”.

“Chuyện
nhỏ ấy mà làm khó người ta thì chẳng có gì vui cả”.

Tạ
Thiếu Duy đáp lại bằng một tiếng cười giễu.

Thấy
bầu không khí khó lắm mới khách sáo được như vậy lại sắp nổ ra khói lửa vì một
chuyện bé cỏn con, Nhan Miêu vội vàng tự giác giơ tay lên chuyển nỗi oán hận của
hai vị Boss đi: “Không sao, tôi đi được”.

Lẽo
đẽo theo Tạ Tử Tu về phòng làm việc của anh ta, đóng cửa lại, Tạ Tử Tu liền rút
lại nụ cười: “Thư kí Nhan”.

“Có”.

Tạ
Tử Tu hoàn toàn không bị cảm động vì tinh thần cống hiến của cô: “Cô không cần
tự chuốc phiền phức cho mình”.

“Không
sao mà”, Nhan Miêu an ủi, “Tôi nhất định làm tốt mọi việc, để cậu ta không nắm
được thóp mình”.

Ai
chẳng biết Tạ Thiếu Duy đặc biệt lôi cô ra, chính là vì tìm cơ hội trả thù. Cô
không sợ bị báo thù nhé.

Tạ
Tử Tu nhìn cô một lát: “Không phải cô cứ làm tốt mọi việc thì không có phiền phức”.

Nhan
Miêu ngẫm nghĩ: “Nhưng mà, nếu để người khác đi chắc chắn sẽ bị gây khó dễ hơn.
Dẫu sao cũng không nên vì tôi mà liên lụy tới đồng nghiệp khác chứ?”.

Nếu
cô đắc tội với Tạ Thiếu Duy thì tự chịu trách nhiệm tới cùng cũng là bổn phận của
cô.

Chẳng
qua hiếm khi cấp trên bất lương lúc nào cũng lấy chuyện bắt nạt cô làm vui lại
lo lắng cho cô thế này, rất khiến người ta cảm động.

“Anh
Tạ đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ quay về nguyên vẹn mà!”.

*** ***

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.