Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 01 - Phần 1
Chương
1
Thời kì hạt giống
Ngày X tháng X. Trời nắng.
Hôm nay, trên đường đi phỏng vấn, mình đòi tiền bồi thường
của một tên dê cụ háo sắc trên xe bus thành công!
Sau đó bị một tên đi đường nhìn ngó kinh luôn… mình chắc
gã ta là đầu gấu xã hội đen… →_→
Rồi sau đó trước mặt gã ta, mi giả của mình bị bong ra
không ngại ngần… →_→
Cuối cùng, thực ra thì, gã ta là giám đốc điều hành kiêm
tổng giám đốc công ty mình phỏng vấn…
Mình không muốn nói gì nữa, ừm… T__T
Nhan
Miêu ra khỏi ga tàu điện ngầm, bắn thẳng tới bến xe bus, sau một loạt những động
tác đẩy xô chèn ép chen lách có độ khó cao, cuối cùng cũng thành công leo lên
xe bus đổi chuyến một cách may mắn.
[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu sách.]
Tới
lúc này, tất cả đều rất thuận lợi. Cô qua hết hàng loạt bài thi viết, lọt vào
vòng phỏng vấn chót, cách vị trí mọi người tranh giành vỡ đầu chảy máu càng lúc
càng gần, chỉ còn mấy bến nữa mà thôi.
Thế
nhưng dù vào ngày quan trọng như thế này, Nhan Miêu vẫn tiếc không muốn bỏ tiền
đi taxi.
Hơn
nữa, để tránh làm mòn đôi giày mới, cô còn đi một đôi giày thể thao cũ kèm với
áo sơ mi bó sát và váy công sở cạp cao, đôi giày cao gót quý giá vạn phần mua
cho buổi phỏng vấn thì nhét vào trong túi.
Trong
xe chật chội không thể tả, suốt đường đi Nhan Miêu bị chèn ép tới nỗi chỉ hận
mình không thể chỉ có một chân.
Khi
chỉ còn một bến nữa là xuống, hành khách lên lên xuống xuống, mọi người đều di
chuyển khó khăn, cố gắng nhường chỗ để người khác lách qua mình, cô cũng có cảm
giác bị vật lạ ép lên lưng.
Lúc
đầu Nhan Miêu đang mơ màng gà gật, bị ép một cái thì từ từ tỉnh táo lại, đắn đo
phân biệt kỹ càng xem động tác giống như vuốt ve của bàn tay sau lưng cô là vô
tình hay có tà ý.
Khi
cái tay kia bóp mạnh vào mông cô một cách táo tợn hơn, Nhan Miêu phản ứng thật
nhanh, lật tay giữ lại cổ tay gã, quay người trừng mắt nhìn chủ nhân cổ tay ấy.
Tuy
đối phương có bộ dạng dân công sở áo quần bảnh bao, nhưng trông không mảnh khảnh
thư sinh mà lại rất cơ bắp, bị cô bắt ngay tại trận, nhất thời có chút bất ngờ,
không tránh khỏi ngạc nhiên nhưng vẫn miễn cưỡng giữ bình tĩnh nói: “Cô này, cô
có việc gì thế?”.
Xe
bus vừa tới bến, Nhan Miêu cũng không tranh cãi ầm ĩ, chỉ cầm cổ tay của gã ta,
lôi xuống xe không để đối phương chống cự. Rồi xòe tay ra, chìa tới trước mặt
gã một cách oai vệ hùng hồn: “Năm trăm tệ”.
Gã
kia ngớ ra: “Cô nói gì?”.
Nhan
Miêu nghiêm túc đáp: “Anh tưởng anh có thể lợi dụng xe bus đông người thì muốn
sờ là sờ à? Làm chuyện xấu không phải nộp tiền phạt chắc?”.
Gã
này thấy cô tay chân mảnh khảnh, trông như con búp bê sứ động cái là vỡ, yếu ớt
dễ bắt nạt, vốn không thừa nhận mình sai, vênh mặt lên nói: “Con điên, mày nói
lung tung gì đấy!”.
Nhan
Miêu tức lắm: “Anh làm gì thì tự biết. Váy này của tôi là loại năm mươi tệ mua ở
chợ đêm, rất dễ phai màu, anh xem trên tay mình dính cái gì hả? Đó là chứng cứ”.
“…”.
“Nếu
không muốn tới đồn cảnh sát thì giải quyết luôn đi, đưa tiền đây”.
Phụ
nữ càng liễu yếu đào tơ, lúc đụng phải kẻ xấu càng phải tỏ ra khí thế, tàn nhẫn,
ngang ngược hơn đối phương, mới có thể đòi lại công bằng cho mình được.
Quả
nhiên lời vừa nói ra, đối phương liền mất sạch khí thế, trận tuyến rối loạn, mắt
đảo láo liên, nói lấp liếm: “Nhưng tôi, tôi không mang tiền”.
Nhan
Miêu càng tức, làm kẻ háo sắc đã không có tiền đồ, làm một kẻ háo sắc thích nói
dối thì càng bó tay hơn: “Được thôi, anh muốn tự trả tiền hay muốn tôi tới công
ty anh, tìm sếp anh đòi bồi thường?”.
Gã
này không lằng nhằng nữa, lập tức rút ví, móc hết tiền xu, tiền giấy trong ví
ra.
Tiền
mặt chỉ có ba trăm bảy mươi tám tệ năm hào, sau khi đếm Nhan Miêu lấy số chẵn,
nhân đạo chừa lại cho gã tám tệ năm hào đi xe bus, tiếp đến còn trách mắng giáo
huấn gã ta một bài tràng giang đại hải.
Đối
phương phải hứng chịu đả kích liên hoàn như thế, từ lúc trả tiền đã mất hết ý
chí chiến đấu, đành nghe hết bài diễn thuyết đạo đức nhân sinh của Nhan Miêu
không chút kháng cự rồi cúi đầu não nề đi mất.
Nhan
Miêu cẩn thận đếm lại tiền lần nữa, cất kĩ mớ tiền bồi thường đi rồi rút di động
ra xem giờ.
Tòa
nhà của tập đoàn Tạ Thị cô tới phỏng vấn đã nằm trong tầm nhìn, thời gian vẫn
còn rất sớm. Hôm nay thực sự quá thuận lợi rồi. ^__^
Lúc
ngẩng đầu lên, Nhan Miêu cảm thấy hình như quanh đây có người đang nhìn cô.
Cô
tìm hồi lâu mới phát hiện đúng là có chàng trai đang mỉm cười với mình.
Mặt
mũi anh ta lạ hoắc, tuổi còn rất trẻ.
Tuy
mặc vest đi giày da, đeo hoa tai bằng kim cương, nụ cười treo trên mặt, nhưng
có cảm giác gian tà đặc biệt; làn da khá trắng, thế nên màu da lộ ra dưới lớp cổ
áo sơ mi trắng tinh không hề chối mắt, mà lại có vẻ ngả ngớn, không đàng hoàng.
= =
…
Nếu, nếu ban nãy gặp phải loại người này, thì cô không đối phó nổi, chắc đành
phải mời ông anh trai làm cảnh sát của cô xuất trận thôi.
“Cô
ơi”.
Nhan
Miêu không khỏi cảnh giác: “Cái, cái gì?”.
Chẳng
lẽ thấy cô đếm tiền, cũng muốn tới xin đểu một phần?
Dựa,
dựa vào cái gì hả? Anh ta có bị
cô sờ đâu.
“Chỗ
này của cô”. Anh chàng chỉ chỉ vào mắt mình.
Nhan
Miêu càng ôm túi chặt hơn: “Hả?”.
Anh
ta cười nói: “Lông mi của cô, bong ra rồi”.
“…”.
Thư
Cán bảo với cô, đi phỏng vấn ít nhiều gì cũng cần trang điểm, nâng cao ấn tượng
một chút. Nhưng cô tiết kiệm quen rồi, không nỡ bỏ tiền ra mua bộ mascara và bộ
bảo vệ lông mi dùng kèm hàng hiệu mà Thư Cán đề cử. Lúc cần chỉ tùy tiện đánh
ít phấn nền mua lúc giảm giá, coi như trang điểm được phân nửa rồi. Nửa còn lại
thì tùy tiện gắn cặp mi giả giá hai tệ hồi trước mang về từ một cửa hàng nhỏ.
Không
ngờ trong ngày quan trọng cỡ này, cô lại có may mắn gặp chuyện “bong mi” chứ. Sớm
biết keo dán mi rẻ tiền không dính chắc, cô đã lấy keo 502 công nghiệp dán vào
rồi.
Nhan
Miêu lấy một tay che mặt, dò dẫm mò mẫm tới tòa nhà Tạ Thị, lén lén lút lút
chui tọt vào nhà vệ sinh tầng một, cuối cùng mới có thể bỏ tay xuống, nhìn mình
một cách thảm hại trong gương.
Đúng
là cả hai bên mi giả đều bong ra rồi, nhìn cô chẳng khác gì Lục Tiểu Phụng(*)
có bốn lông mày. = =|||
(*) Lục Tiểu Phụng: là nhân vật nổi tiếng
trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Cổ Long với biệt hiệu "Tứ mi mao" -
người có bốn hàng lông mày, bởi bộ ria mép của anh mảnh như lông mày vậy.
Còn
là Lục Tiểu Phụng đi giày thể thao mặc váy công sở.
Ầy,
cô đâu biết lũ dê xồm trên xe bus năm nay còn sờ cả Lục Tiểu Phụng nữa = =,,,,
Nhan
Miêu xấu hổ tới nỗi mặt đỏ bừng, ra sức trấn tĩnh, tự an ủi mình, với người kia
dù sao cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, cả đời chắc chỉ gặp có lần này, dù lần
sau có tình cờ đụng mặt trên phố lớn, người ta cũng không nhớ cô là ai đâu. Cho
nên mất mặt thì cũng mất rồi.
Chỉ
cần kiếm lại cái mặt trước buổi phỏng vấn, thế là được. = =,,,,
Ra
khỏi nhà vệ sinh, Nhan Miêu đi thang máy tới bộ phận nhân sự ở tầng năm, im lặng
ngồi ngẩn ngơ trên chiếc ghế dài ngoài phòng họp.
Vốn
dĩ trong thời gian chờ đợi nên ôn lại tài liệu đã chuẩn bị sẵn thật kĩ càng, kết
quả là trong đầu chỉ có câu nói “Lông mi của cô, bong ra rồi” chạy qua như đèn
kéo quân. = =,,,,
Nhan
Miêu “oa” một tiếng chôn mặt vào lòng bàn tay, rốt cuộc cô phải làm sao mới có
thể xua đi bóng ma ấy, đối diện với cuộc đời mình đây.
“Cô
Nhan Miêu”.
Nhan
Miêu vội vàng ngẩng đầu lên: “A, có tôi”.
Người
phụ nữ trung niên đứng ở cửa phòng mỉm cười nói: “Cô là người tiếp theo”.
Nhan
Miêu lập tức đứng dậy, vuốt phẳng nếp nhăn vô hình trên váy, hít thở sâu hai lần
rồi mới trịnh trọng đẩy cánh cửa phòng họp ra.
Từ
giờ phút này bắt đầu tiến quân vào cuộc sống làm việc mới, quên chuyện lông mi
giả đi! ψ(╰_╯)σ
Sáu
vị giám khảo ngồi thành một hàng ngang trong phòng, trận thế rất dọa người.
Mà
chuyện càng dọa người hơn là, người mới gặp trên đường, anh chàng cô rất nghi
ngờ là phần tử xã hội đen, lúc này cũng ngồi trong phòng họp một cách quang
minh chính đại. Ngay cả vẻ mặt như cười như không cũng không thay đổi, cứ ngồi
dựa lưng vào ghế như thế, uể oải nhìn cô.
Nhan
Miêu lập tức đưa tay lên dụi dụi mắt, nhưng người đó nhìn thế nào cũng là thực,
không phải ảo giác sinh ra khi thiếu ngủ.
Bốn
mắt nhìn nhau, thậm chí người đó còn như mỉm cười với cô.
“…”.
Giống… người sống… thật đấy…
Hay
là, biết đâu, người này chỉ là rảnh rỗi không có việc gì tới góp vui thôi, bộ dạng
anh ta như thế, nhìn thế nào cũng không thấy giống người làm kinh doanh hợp
pháp, có lẽ chỉ là đúng lúc đi qua, hoặc thậm chí là tới thu tiền bảo kê… nhỉ.
Nhan
Miêu khó khăn lắm mới nặn ra nụ cười vô cùng sợ hãi trên gương mặt cứng nhắc, nghe
chủ khảo giới thiệu từng giám khảo, rồi lại nghe người ta nói rõ ràng: “Đây là
giám đốc điều hành kiêm tổng giám đốc công ty, anh Tạ Tử Tu”.
Anh
ta đáp lời rồi nhướn mày cười với cô một cái.
Một
pho tượng đá tên “Nhan Miêu” từ từ nứt ra ngay lập tức.
***
***
Tới
khi kết thúc phỏng vấn, tiếp tục cố gắng trấn tĩnh trở về nhà, đêm ấy Nhan Miêu
mơ thấy ác mộng.
Trong
mơ Tạ Tử Tu cười với cô, nói: “Cô này, mặt cô bong ra rồi”.
Lúc
tỉnh dậy Nhan Miêu không khỏi soi gương dùng sức kéo mạnh mặt mình, chắc chắn không
có khả năng bị bong ra như trong mơ mới thở phào, trở lại thế giới hiện thực.
Nhan
Miêu còn chưa kịp rửa mặt, đã nghe thấy chuông cửa reo ầm ĩ. Cô tới gần cửa, cẩn
thận quan sát bên ngoài qua lỗ mắt mèo.
Ông
anh Nhan Tử Thanh làm cảnh sát của cô nói, không được tùy tiện mở cửa cho người
lạ, đặc biệt là đàn ông lạ, vì thế giới bên ngoài rất nguy hiểm.
Nhưng…
Nếu
người đứng bên ngoài, là sếp tương lai hôm qua phỏng vấn cô thì sao?
Nhan
Miêu lơ mơ mờ mịt, đành mở cửa ra: “Anh, anh Tạ…”. Anh Tạ thân chinh ghé qua,
khiến tệ xá cũng được vẻ vang.
Tạ
Tử Tu cũng không hề khách sáo, tự nhiên vào nhà rồi tự nhiên ngồi xuống chiếc
ghế cạnh bàn.
Nhan
Miêu cũng đành ngồi theo, buộc mái tóc còn rối bù ra sau, ngây ra như phỗng
nhìn người đàn ông cao to ngồi cạnh bàn.
“Xin,
xin hỏi, phỏng vấn xảy ra chuyện gì sao ạ?”.
Lẽ
nào thông báo kết quả phỏng vấn còn cần sếp tổng đại nhân đích thân tới nhà?
Có
cần khách sáo thế không chứ.
Tạ
Tử Tu mỉm cười: “Tôi tới không phải nói việc công”.
“…”.
Vậy
thì nói việc riêng rồi?
Cô
không quen biết anh ta, có việc riêng gì mà nói đây.
Trước
khi nói tiếp, Tạ Tử Tu đưa mắt quét qua căn phòng một lượt. Hiển nhiên căn nhà
trọ cũ và cô chủ mặc áo ngủ kẻ caro chưa rửa mặt này đều không hợp với anh ta.
Rồi
anh nhẹ nhàng rút một tấm chi phiếu từ trong túi áo, đặt lên trên bàn, đè hai
ngón tay lên chậm rãi đẩy về phía cô.
“Nhận
lấy cái này. Đã đủ làm phí chia tay rồi chứ?”.
Nhan
Miêu cầm lấy, nhìn kĩ một lượt, đôi mắt ngái ngủ vốn đang kèm nhèm lập tức mở
tròn lên. Con số trên tấm chi phiếu thực sự khiến người ta không thể rời mắt,
đúng là ra tay không phải là có thành ý bình thường!
Xé
nát nó rồi hét lên giận dữ “Đừng mang tiền ra sỉ nhục tôi”.
Đây
chắc là xem nhiều phim truyền hình quá nên đầu óc không tỉnh táo rồi. ╮(╯▽╰)╭
Có
số tiền chia tay như thế này, muốn Nhan Miêu đoạn tuyệt quan hệ với bất cứ gã
đàn ông nào trên thế giới, cô cũng sẽ gật đầu như giã tỏi ngay lập tức.
Nhưng
vấn đề là…
Cô
có qua lại với ai bao giờ đâu, muốn tìm người chia tay cũng không chia được… =
=,,,,
Chắc
chắn là không bồi thường nhầm chứ?
Công
ty bây giờ thân thiết thật đấy, không trúng tuyển mà sếp còn tới tận nhà đưa tiền
an ủi.
Nhan
Miêu đành nuốt nước miếng, cẩn thận nói: “Chuyện đó, xin hỏi đây là…”.
Mới
sớm ra đột nhiên có người đàn ông đẹp trai thế này tới gõ cửa nhà cô, còn đưa một
tấm chi phiếu to đùng, không cần biết xuất phát từ lý do gì, đúng là quá hoang
đường.
Tạ
Tử Tu vẫn không trả lời, chỉ nói: “Nhờ cô chuyển lời cho Nhan Tử Thanh, bảo anh
ta tránh xa Đỗ Duy Duy ra một chút”.
Nhan
Miêu không kìm được nhìn ra khỏi tấm chi phiếu: “Hả? Đỗ Duy Duy?”.
Tạ
Tử Tu nói: “Chẳng qua là muốn tiền thôi, tôi đưa cho anh ta trước cũng thế. Xin
anh ta đừng tốn tâm tư thêm nữa”.
Nhan
Miêu vội vàng lắc lắc đầu, khiến mình tỉnh táo một chút, “Này, chờ một lát. Anh
nói tới Đỗ Duy Duy, con gái độc nhất nhà họ Đỗ, chị hai, trùm thành phố T, danh
khắp bốn bể, thế khắp tám phương đúng không?”.
Tạ
Tử Tu nhướn mày: “…Tuy tôi chưa từng nghe thấy danh hiệu đó, nhưng chắc là đúng
rồi”.
Nhan
Miêu không kìm được mà muốn làm rõ ràng: “Anh Tạ này, xin đừng nói đùa kiểu đó
được không? Tôi nghĩ anh hiểu nhầm rồi, anh trai tôi không thể quen với con mụ
ác độc… à, kiểu con gái có cá tính như thế được. Nếu anh ấy đi tìm Đỗ Duy Duy,
chắc là đang giúp ai đó đòi lại công bằng thôi”.
“Đòi
lại công bằng?”.
“À…
ấy là, có, tranh chấp ấy mà…”.
Với
người ngoài, Nhan Miêu không muốn dùng từ quá thẳng thắn. Thực ra dù gia thế của
Đỗ Duy Duy hiển hách, nhưng cũng không hiển hách bằng những việc xấu chị ta đã
làm.
Nhan
Miêu cũng từng có may mắn trở thành một trong ngàn vạn “việc xấu” ấy, còn lưu lại
một vết sẹo sau gáy làm kỉ niệm mãi mãi.
Nếu
sinh ra là đàn ông, có lẽ Đỗ Duy Duy sẽ trở thành ông trùm truyền kì của thành
phố T một cách thuận lợi.
Mà
người xuất thân tốt đẹp, tính cách ngay thẳng, hiện đang làm nhân viên cảnh sát
như Nhan Tử Thanh, rõ ràng là có văn hóa tới nỗi không thể nào có quan hệ với
loại người như thế.
Nhan
Miêu trịnh trọng thả lại tấm chi phiếu lên trên bàn, đè cả năm ngón tay lên đẩy
trả lại: “Tóm lại, chắc chắn là anh nhầm rồi”.
Hầy,
sáng sớm ra nhận chi phiếu - đúng là nằm mơ. = =,,,,
Thấy
Tạ Tử Tu vẫn không có động tĩnh gì, Nhan Miêu lo lắng trong lòng, lại đánh bạo
an ủi: “Tôi nói thật, phiền anh hãy tìm hiểu cho rõ ràng, đừng tùy tiện tìm anh
tôi gây chuyện. Anh tôi, một, là nhân viên cảnh sát, không dễ bắt nạt! Hai, anh
ấy tuyệt đối không phải loại thích bị ngược đãi”.
Tạ
Tử Tu lại nhướn mày: “Thích bị ngược đãi?”.
“Vì
chị Đỗ rất là, ừm…”. Nhan Miêu cố gắng tìm từ ngữ uyển chuyển kín đáo một chút,
“Có khuynh hướng bạo lực…”.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Là thế nào?”.
Nhan
Miêu đành lấy ví dụ chứng minh: “Tôi kể với anh, trước đây chúng tôi học cùng
trường, đi cùng một tuyến xe bus đến trường, chị ta nói tôi ăn mặc quá xấu làm
bẩn mắt chị ta, thế là lúc sắp tới bến, xe bus mở cửa ra, đột nhiên chị ta đẩy
tôi ra ngoài!”.
Tạ
Tử Tu càng hứng thú hơn: “Rồi sau đó?”.
“Sau
đó?”. Nhan Miêu không ngờ rằng có người lắng nghe câu chuyện bi thảm này, còn
tiếp tục hỏi đoạn sau, “Sau đó, đương nhiên là tôi bị đẩy từ cửa sau lên cửa
trước, ngã lộn ra khỏi xe bus, còn kéo tụt quần một bạn trai nữa… ừm… chuyện
này không quan trọng, tóm lại là, ừm…”.
Đối
phương gật đầu: “Thế thì đáng thương lắm”.
Nhan
Miêu vô cùng cảm động: “Phải đó, may là không bị thương…”.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Tôi nói anh chàng ấy cơ”.
“…”.
Nhìn
đồng hồ đeo tay, Tạ Tử Tu đứng dậy, mỉm cười nói: “Tôi phải đi trước đây. Về
chuyện của Nhan Tử Thanh và Đỗ Duy Duy, thứ nhất, đó là sự thật, cô có thể xác
nhận lại với Nhan Tử Thanh. Thứ nữa, cái cô trùm thành phố T, danh khắp bốn biển,
thế khắp tám phương, là vị hôn thê của tôi”.
***
***
Tối
đó Nhan Tử Thanh điện thoại tới ân cần hỏi thăm, Nhan Miêu cũng không thèm
khách sáo, hỏi thẳng luôn: “Anh, anh có bạn gái rồi hả?”.
“A…”.
Nghe
bên kia ấp a ấp úng, Nhan Miêu càng rầu hơn: “Anh còn muốn giấu em tới lúc nào
nữa hả? T__T”.
“Miêu
Miêu, thực ra anh cũng định nói với em chuyện này mà, chẳng qua là…”.
“Chẳng
qua là, lần đầu tiên gặp nhau chị ta đã đánh em, sau đó lần đầu tiên anh đi gặp
chị ta, nghe đồn cũng là vì giúp em đòi lại công bằng, đúng không?”.
“…”.
Cho
dù là cảnh sát cấp cao chính trực đường hoàng oai phong lẫm liệt, lúc này Nhan
Tử Thanh cũng chột dạ im re.
“Đúng
là lù khù vác lu mà chạy(*). T__T”.
(*) Ý nói đừng trông mặt mà bắt hình dong,
những anh nhìn nhút nhát lạnh lùng lại thường là những anh tán gái thành thần.
“…”.
“Em
nhìn nhầm anh rồi!”.
“Miêu
Miêu…”.
Yêu
người vẫn bắt nạt em gái mình, đây là chuyện gì hả. Đàn ông đúng thật là…
“Trọng
sắc khinh em thì thôi, lần này anh hại chết em rồi! T__T Vị hôn phu của Đỗ Duy
Duy, chính là ông chủ công ty em phỏng vấn đấy!”.
Nhan
Tử Thanh thở dài: “Xin lỗi em, Miêu Miêu…”.
“Xin
lỗi thì ích gì…T__T”.
Còn
không thèm đánh tiếng với cô, hại cô hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý, cứ như một
con ngốc, trước mặt người trông như cậu chủ của xã hội đen, liều lĩnh nói xấu vị
hôn thê của người ta. Giờ nghĩ lại cô còn thấy sợ nổi da gà.
“Không
phải anh không muốn nói với em, là Duy Duy không cho anh nói với người thứ ba.
Thực ra, bọn anh đã quen nhau được bốn năm rồi”.
“…”.
Chuyện
này nhất định là sét giữa trời quang.
“Miêu
Miêu này, anh biết chuyện này rất đột ngột, nhưng...”.
“…
Anh, anh còn có thể khoa trương thêm được nữa à?”.
Nhan
Tử Thanh giải thích: “Vì cô ấy đã có hôn ước, nên bọn anh vẫn giữ kín tình cảm”.
Nhan
Miêu sắp ngất luôn: “Anh cũng biết người ta đã có hôn ước à! Anh, rốt cuộc anh
muốn thế nào hả? T__T”.
Nhan
Tử Thanh kiên nhẫn nói: “Cô ấy được định hôn ước từ bé. Sau đó đối phương sống ở
nước ngoài, đôi bên chỉ xem ảnh nhau, liên lạc từ xa, thực sự không có tình cảm
gì. Nếu từ hôn, Tạ Tử Tu cũng chẳng tổn thất là bao, cùng lắm chỉ là tổn hại
danh dự thôi”.
Ôi,
Tạ Tử Tu có tình cảm với Đỗ Duy Duy hay không, cũng đâu phải người ngoài như
anh nói là được.
“…
Thế, thế việc gì anh phải chen vào làm kẻ thứ ba hả. Lại còn suốt bao nhiêu năm
như thế!”.
Vốn
là người tốt, sao phải làm kẻ trộm.
Nhan
Tử Thanh lại thở dài: “Chuyện đó cũng hết cách, anh thích cô ấy mà”.
Đúng
thế, đạo lý trong thiên hạ cũng không lớn bằng một câu “anh thích”. Nhan Tử
Thanh cam tâm tình nguyện làm “người tình bí mật” của Đỗ Duy Duy là chuyện của
anh ấy, tuy thực sự là quá ngốc.
Nhưng
bản thân cô còn ngốc hơn.
Cô
lén lén lút lút, coi Nhan Tử Thanh là hoàng tử bạch mã mà thầm yêu trộm nhớ bao
nhiêu năm trời, kết quả là ngay cả việc anh có bạn gái cũng không phát hiện ra.
T__T
Cô
được nhà họ Nhan nhận nuôi, nhỏ hơn Nhan Tử Thanh những bảy tuổi. Tuy hai người
xưng anh gọi em, nhưng thực ra không hề có quan hệ huyết thống.
Chính
vì biết không có gì cấm kỵ, nên cảm giác của cô với Nhan Tử Thanh khó tránh khỏi
khác lạ, nghĩ này nghĩ kia.
Nhan
Tử Thanh nhìn đẹp trai hơn rất nhiều cậu nhóc, lúc nào cũng ăn mặc đơn giản nền
nếp, áo sơ mi trắng, áo khoác sẫm màu, gọn gàng mà sạch sẽ. Đó là kiểu trang phục
thuần phác kinh điển.
Anh
ấy còn chín chắn, ân cần, kín đáo, có phong độ, có tu dưỡng, xuất sắc lại rất vững
vàng. Khác tất cả những đứa con trai cô quen.
Trong
nơi gửi gắm tình cảm của thiếu nữ luôn có một người đại diện cho tất cả những
ký ức tuyệt đẹp và lý tưởng có thể cất giữ.
Thế
nên Nhan Miêu mãi chưa có bạn trai, cũng không theo đuổi thần tượng. Cô chỉ cần
có anh trai để sùng bái là được rồi. Nhan Tử Thanh còn tốt hơn đám hót boi hót
biếc thần tượng ngôi sao gì đó, tốt hơn rất nhiều.
Dù
cô cũng chẳng mơ mộng hão huyền, chỉ như cô bé con thèm chiếc bánh gato đẹp đẽ
bày trong tủ kính, biết mình không ăn được, chỉ cần hay đi ngang qua liếc mắt
nhìn một cái là được rồi.
Nhưng
ngay cả việc bánh gato đã bị người ta mua mất mấy năm rồi, cô cũng không phát
hiện ra, còn tiếp tục chảy nước miếng với cái tủ kính trống không đó, trên thế
giới này còn người nào yêu thầm mà bi thảm hơn cô không? T__T
Cứ
để sét tới đánh chết thẳng cái đồ xui xẻo như cô đi cho rồi!
Một
sáng Nhan Miêu tập trung tinh thần giở qua giở lại xem tới xem lui tất cả các mục
quảng cáo thông báo tuyển dụng đính kèm trên báo, chán nản lấy bút khoanh tròn
lên đánh dấu.
Bị
ông chủ tương lai bắt gặp mình mặc váy công sở đi giày thể thao, bắt chẹt một
gã dê xồm trên đường, sau đó lông mày còn biến từ hai thành bốn. Nếu đó mới chỉ
là chết một nửa, thì thêm việc anh trai cô cướp vị hôn thê của người ta, cô chết
hẳn luôn.
Đương
nhiên, cô cũng nghĩ thông chuyện không trúng tuyển rồi. Tên ấy nhìn là biết
đúng là một tên công tử bột lỗ mãng, rãnh não chắc chắn rất nông, chỉ dựa vào ấn
tượng đầu tiên mà quyết định tất cả, căn bản không thèm quan tâm nghiệp vụ
chuyên môn của cô tốt cỡ nào.
Hơn
nữa gã ta nhất định là loại tiểu nhân hẹp hòi, vì anh trai cô cướp vị hôn thê của
gã, gã bèn đánh trượt cô, nghe thế nào cũng rất hợp lý. T__T
Ai
da, ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, ai bảo Nhan Tử Thanh là anh trai cô chứ.
T__T
Chỉ
là, từ xưa tới nay cô đều là con sâu gạo lớn nhất trong nhà họ Nhan. Bố mẹ và
anh trai đều khoan dung nhân ái, chưa bao giờ coi cô là người ngoài, lại càng
giữ vững nguyên tắc con gái phải được chiều hơn, cố gắng cho cô nhiều tiền tiêu
vặt hơn cả anh trai.
Sau
này cô vay tiền ra nước ngoài học tiếp, lại là cả nhà cùng giúp cô trả nợ mười
mấy vạn.
Cô
lớn như thế rồi, dù sao cũng nên độc lập về kinh tế, có chút tiền đồ, bắt đầu
báo đáp lại bố mẹ chứ không phải chỉ tăng thêm gánh nặng cho họ.
Cô
rất mong có thể nhanh chóng kiếm được một việc làm tốt, kiếm được tiền gửi về
nhà, tỏ lòng hiếu thảo. Cho nên với vị trí công việc lần này, cô bỏ ra rất nhiều
công sức để giành lấy.
Kết
quả là khi đã nắm được chín phần mười rồi, lại trượt vì nguyên nhân trời ơi đất
hỡi như thế, Nhan Miêu không khỏi chán nản.
Hầy,
đầu năm nay, việc làm tốt lương cao, có lẽ còn khó tìm hơn tình cảm khắc cốt
ghi tâm nhiều = =,,,
Di
động để cạnh đổ chuông, Nhan Miêu đành tạm dừng việc ăn năn hối hận, bỏ bút xuống,
thuận tay nhấc máy.
“Xin
chào”.
“Cô
Nhan Miêu phải không ạ? Tôi là nhân viên của tập đoàn Tạ Thị”.
Nhan
Miêu đau lòng nghĩ, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới ngay, từ chối cũng đến nhanh
quá đấy.
“Chúc
mừng cô, cô đã trúng tuyển”.
“…
=口=”.
Chỉ
trong nháy mắt Nhan Miêu thực sự hết lòng kính trọng Tạ Tử Tu, đồng thời bản
thân không khỏi bắt đầu tự kiểm điểm có phải mình trông mặt bắt hình dong, ác cảm
với gã ta quá không!
Dù
trông người ta không đứng đắn nghiêm túc, dáng như kẻ xấu không thể dây vào,
nhưng thực ra không nông cạn, không nhỏ nhen hẹp hòi, không tính toán so đo một
chút nào, ngược lại còn là một vị sếp rất có nội tâm, có suy nghĩ, biết kiềm chế,
có mắt nhìn!
Ngày
đầu tiên Nhan Miêu đến công ty báo danh, hiển nhiên phải chú trọng tới trang phục
của bản thân một chút. Vị trí cô được nhận vào là thư kí tổng giám đốc, với
dáng vẻ của Tạ Tử Tu, yêu cầu tiêu chuẩn của thư kí không cần nói cũng biết. Để
xóa sạch ấn tượng xấu xí, tạo ấn tượng chuyên nghiệp tốt đẹp trong lòng sếp,
Nhan Miêu trịnh trọng mặc bộ đồ công sở hàng hiệu được Nhan Tử Thanh tặng mà
trước giờ chưa hề mặc.
Đeo
thắt lưng mảnh khóa cài nơ bướm màu đen lên chiếc áo sơ mi trắng, chân váy cạp
cao trắng đen bằng lụa, đi đôi giày cao gót hở mũi màu đen gót trắng, đeo đôi
hoa tai đá đen DIY(*), còn vấn tóc lên cao, dùng kẹp tóc hình hoa sơn trà màu
trắng đen tỉ mẩn búi thành kiểu tóc nữ tính, trước khi ra ngoài còn mang theo một
cái túi xách da bóng may ô vuông màu đen mới mua.
(*) DIY: viết tắt của cụm từ Did It Yourself, tự làm.
Nhan Miêu tới công ty thật sớm với
hình tượng thư kí chuyên nghiệp như thế, trước tiên làm quen với môi trường
công ty, làm quen với đồng nghiệp cùng bộ phận, sau đó mới được Tạ Tử Tu gọi tới.
Dù rằng đã kiến thiết tâm lý “Anh Tạ
là vị sếp chính trực anh minh vô địch”, lại gặp mặt ở phòng làm việc rộng rãi
đường hoàng chuyên nghiệp như thế...
Nhưng vừa nhìn thấy mặt anh ta,
Nhan Miêu vẫn rất khó chấp nhận gã này là người tốt.
Dù trên mặt anh ta treo nụ cười,
thì thứ khí chất “tôi là gã đàn ông xấu xa” cũng mạnh đến nỗi khiến người ta
không thể giả vờ không nhìn thấy.
Tạ Tử Tu ra hiệu cho cô ngồi xuống,
rồi nói: “Chúng ta bàn việc công. Sở dĩ tuyển cô vào vì sau khi đã xem xét kỹ
lý lịch của cô, biểu hiện trong lúc thi viết và phỏng vấn, tôi tin rằng cô sẽ
là thư kí tốt nhất. Trong thời gian sắp tới, rất chờ đợi biểu hiện trong công
việc của cô, đừng để tôi thất vọng”.
Nhan Miêu vội vàng gật đầu như giã
tỏi.
“Còn một lý do nữa, chính là, bố
tôi nhắc nhở không thể chọn thư kí quá đẹp, để khỏi phân tâm, hoặc truyền ra những
tin đồn vớ vẩn. Nhưng mà…”.
Nhan Miêu cung kính đợi anh ta nói
hết câu.
“Sau khi nhìn ảnh cô, ông ấy vô
cùng yên tâm”.
“...”.
Rồi Tạ Tử Tu lại lấy cái giọng
khích lệ, nói: “Chọn cô làm thư kí vì nhận định cô là người có tài, còn về vẻ
ngoài, không phải là thứ quan trọng nhất, cô đừng nản lòng”.
“...”.
Ai mà bị nói bóng gió rằng trông
mình rất có lỗi với quần chúng cũng sẽ muốn cào lên mặt anh ta hai phát.
Tới khi được dặn dò những việc
chung chung sau này cần chú ý xong, Nhan Miêu định mở cửa ra ngoài thì nghe Tạ Tử
Tu nói ở đằng sau: “Đúng rồi, nếu chưa xem qua lý lịch của cô, tôi thật sự vẫn
không nhìn ra được tuổi của cô đấy. Trông bộ dạng của cô, sẽ tưởng cô mới có mười
sáu tuổi thôi”.
Vừa nhận được một roi, đột nhiên lại
nhận được một viên kẹo như thế, Nhan Miêu không khỏi hoảng hốt vì được khen, vô
cùng lo lắng.
Tạ Tử Tu lại cười nói: “Có lẽ tôi mới
từ nước ngoài về, quen con gái bên đó rồi. Cô thế này, cơ thể chỉ như vị thành
niên thôi”.
“...”.
Nhan Miêu coi như đã hiểu ra, Tạ Tử
Tu tuyển cô vào, nhất định là mượn cơ hội trả thù. Không tuyển cô là hành cô nhất
thời, tuyển cô mới là hành cô cả đời. =__=
*** ***

