Từ khi có em - Chương 13

Ba ngày sau, Stephen đang đọc cho thư kí viết khi Whitticomb
đến. Chàng nhận thấy ông ta đang mỉm cười, khi viên quản gia dẫn ông ta đi qua
hai lần cửa mở vào phòng làm việc. Nửa giờ sau, khi ông ta đi xuống lầu sau khi
đã thăm bệnh, trông ông không còn vui vẻ như thế nữa. “Tôi yêu cầu được nói
chuyện riêng với ngài, nếu ngài có thể cho tôi vài phút,” ông ta nói, vẫy tay
ra hiệu cho người quản gia hoảng hốt đang đứng cạnh cửa, cố gắng thông báo ông
đến.

Stephen có một linh cảm không ổn về việc mà chàng sắp được
nghe, với một tiếng thở dài bực bội, chàng bảo viên thư kí ra ngoài, gạt giấy
tờ của chàng sang một bên, và dựa người ra sau trên ghế.

“Tôi nhớ đã nói với ngài rất rõ ràng,” Hugh Whitticomb bắt
đầu, ngay khi cánh cửa đóng lại sau lưng viên thư kí, “rằng bắt buộc phải tránh
làm buồn lòng Cô Lancaster. Vị chuyên gia về bệnh mất trí nhớ mà tôi đã tham
vấn đã nhấn mạnh với tôi chuyện đó, và tôi đã nhấn mạnh với ngài. Ngài còn nhớ
cuộc nói chuyện đó chứ?”

Stephen ghìm lại ý muốn trả đũa trước giọng điệu của vị bác
sĩ, nhưng giọng nói của chàng trở nên lạnh lùng. “Ta nhớ.”

“Vậy ngài có thể làm ơn giải thích cho tôi,” Bác sĩ
Whitticomb nói, chú ý đến âm điệu cảnh cáo của người đối diện và tự kiềm chế
mình cho phù hợp, “tại sao ngài lại không lên thăm cô ấy trong suốt ba ngày
liền. Tôi đã nói với ngài, việc quan trọng là cô ấy phải có những việc tiêu
khiển để làm sao nhãng đi những suy nghĩ xuất phát từ những phiền muộn của cô
ấy.”

“Ông đã bảo ta rồi, và ta đã đảm bảo để cô ấy có đủ tất cả
những thú tiêu khiển của phụ nữ mà ta có thể nghĩ ra được, từ sách vở và tranh
ảnh thời trang tới khung thêu và tranh màu nước.”

“Có một ‘thú tiêu khiển của phụ nữ’ mà ngài không cho phép,
mà đó lại là thứ mà cô ấy có quyền đòi hỏi”.

“Và đó là?” Stephen hỏi, nhưng chàng đã biết câu trả lời.

“Ngài không dành cho cô ấy dù chỉ một cuộc đối thoại nho nhỏ
với vị hôn phu của mình.”

“Ta không phải là vị hôn phu của cô ấy.”

“Không, nhưng ngài có trách nhiệm không thể chối cãi được
trong việc cô ấy không còn vị hôn phu nữa. Tôi lấy làm ngạc nhiên vì ngài đã
quên mất chuyện đó rồi.”

“Tôi coi đó là một sự sỉ nhục,” Stephen lạnh lùng cảnh cáo,
“vì được nói ra bởi một người bạn lâu năm, tận tụy của gia đình.”

Bác sĩ Whitticomb nhận ra ông không chỉ chọn nhầm sách lược
với đối thủ, mà còn đẩy chàng đi quá xa. Ông đã quên mất vị quí tộc lạnh lùng,
kiên quyết đang ngồi sau chiếc bàn kia không còn là cậu bé lém lỉnh lẻn ra
chuồng ngựa giữa đêm hôm để được cưỡi con ngựa mới, rồi dũng cảm không khóc khi
Hugh bó bột cho cánh tay gẫy của cậu và thuyết giáo một hồi vì sự ngu ngốc khi
đùa giỡn với hiểm nguy.

“Ngài nói đúng,” ông nhẹ nhàng nói. “Tôi cũng rất buồn. Tôi
có thể ngồi không?”

Người đối diện với ông chấp nhận lời xin lỗi với một cái gật
đầu ngập ngừng. “Chắc chắn rồi.”

“Những người ‘tận tụy, già lão’ như chúng tôi đây rất dễ bị
mệt,” ông nói thêm với một nụ cười, và thấy nhẹ lòng khi nhìn thấy một chút hài
hước đã làm mềm nét mặt của Stephen. Kéo dài thêm thời gian, Hugh chỉ về phía
hộp thuốc xì gà trên mặt bàn khảm da bên cạnh ghế của chàng.

“Thỉnh thoảng tôi cũng đột nhiên thấy thèm xì gà hảo hạng.
Cho phép tôi?”

“Tất nhiên.”

Trong lúc Hugh đốt điếu xì gà, ông đã quyết định một cách
tốt hơn để thuyết phục Stephen về tính nghiêm trọng trong trường hợp của
Charise Lancaster, và ông hài lòng vì đã có đủ thời gian để xua tan bất kì ác
cảm nào của Stephen về cố gắng không thành công trước đó của Hugh.

“Lúc tôi vừa lên lầu,” ông ta bắt đầu nói, ngắm nghía làn
khói mỏng manh màu trắng cuộn lên từ đầu điếu xì gà trên tay, “tôi thấy bệnh
nhân của chúng ta đang vật lộn trên giường, rên rỉ.”

Stephen đã nhấc được nửa người khỏi ghế trước khi vị bác sĩ
giơ tay ra và nói thêm, “cô ấy đang ngủ, Stephen. Nằm mơ. Nhưng cô ấy hơi bị
sốt,” ông nói thêm, một cách không thành thật, cố gắng đạt được mục đích của
mình. “Tôi cũng được thông báo là cô ấy ăn không ngon, và rất cô đơn, và tuyệt
vọng tìm những câu trả lời, đến nỗi cô ấy đã nói chuyện với những người hầu
phòng, và đầy tớ - bất kì ai có thể nói cho cô ấy biết về ngôi nhà này, về
chính cô ấy, hay về ngài, vị hôn phu của cô ấy.”

Cảm giác tội lỗi của Stephen tăng lên gấp ba lần khi chàng
tưởng tượng một cách sống động cảnh Charise Lancaster phải âm thầm chịu đựng,
nhưng việc đó chỉ khiến chàng cứng rắn hơn. “Tôi không phải là vị hôn phu của
cô ấy. Tôi là người chịu trách nhiệm trong cái chết của anh ta! Đầu tiên tôi
giết anh ta, rồi chiếm chỗ của anh ta,” chàng chua cay rít lên. “Toàn bộ chuyện
này thật ghê tởm!”

“Ngài không giết chết anh ta,” Hugh nói, ngạc nhiên vì sự ăn
năn sâu sắc của Stephen. “Anh ta say bí tỉ và chạy ra trước mũi xe của ngài. Đó
chỉ là một tai nạn. Những chuyện như thế vẫn xảy ra.”

“Ông sẽ không dễ dàng bỏ qua mọi chuyện như thế nếu ông đã ở
đó,” chàng giận dữ đáp trả. “Ông không phải là người kéo anh ta ra khỏi đống
chân ngựa. Cổ anh ta bị gẫy, và đôi mắt mở trừng trừng, và anh ta đang cố thì
thầm và hít thở. Lạy Chúa, anh ta quá trẻ, thậm chí trông không giống người đã
phải cạo râu! Anh ta không ngừng bảo ta phải “Tìm Mary”. Tôi đã nghĩ anh ta bảo
ta đi tìm người nào đó tên là Mary[1]. Cho đến tận ngày hôm sau tôi vẫn không
biết rằng, trong lúc trút hơi thở cuối cùng, anh ta vẫn nói về việc làm đám
cưới. Nếu ông đã ở đó và nhìn thấy và nghe thấy tất cả, ông sẽ thấy tôi không
thể dễ dàng tìm cách biện hộ cho việc đâm chết anh ta và rồi khao khát vị hôn
thê của anh ta!”

Hugh đang chờ cho Stephen kết thúc bài tự trào đầy mặc cảm
tội lỗi của mình để ông ta có thể chỉ ra cho chàng Burleton là một kẻ vô tâm,
say xỉn, và bài bạc, chẳng có chút thiên hướng nào để trở thành một người chồng
tử tế cho Cô Lancaster cho dù anh ta còn sống, nhưng những lời nói cuối cùng
của Stephen đã gạt bỏ mọi thứ khỏi tâm trí ông ta. Nó giải thích thái độ nhẫn
tâm không hợp với tính cách của Stephen chút nào khi để mặc cô gái cô đơn trên
gác.

Vẫn ngậm điếu thuốc giữa hai hàm răng, Hugh dựa người ra
phía sau lưng ghế và chăm chú quan sát vị Bá tước đang giận dữ với một chút hài
hước. “Vậy là, cô ấy hấp dẫn ngài theo cách đó, phải không?”

“Chính xác là “theo cách đó”, Stephen thốt lên.

“Giờ thì tôi đã hiểu tại sao ngài lảng tránh cô ấy.” Nheo
mắt lại trước làn khói thuốc, Hugh cẩn trọng xem xét vấn đề một lát, rồi nói
tiếp. “Thực ra, chẳng có gì ngạc nhiên khi ngài không cưỡng lại được cô ấy,
Stephen. Chính tôi cũng thấy cô ấy cực kì tươi trẻ và thú vị.”

“Tuyệt vời!” Stephen cay độc nói. “Thế thì ông đi mà nói với
cô ấy ông mới chính là Burleton, và ông đi mà cưới cô ấy. Như thế sẽ làm mọi
chuyện trở về đúng vị trí của nó.”

Câu nói cuối cùng đã biểu lộ một cách tế nhị, và quá thú vị,
đến nỗi Hugh cẩn thận tránh nhìn vào mặt Stephen. Ông ta bỏ điếu xì gà trên
miệng ra, giữ giữa hai ngón tay, và mê mải quan sát nó. “Đó là một suy nghĩ rất
thú vị, đặc biệt là với ngài,” ông nhận xét. “Thậm chí tôi có thể nói đó là một
sự bộc lộ suy nghĩ.”

“Ông đang nói về cái gì?”

“Tôi đang nói về câu tuyên bố của ngài là nếu có ai đó cưới
cô ấy, thì sẽ ‘đưa mọi chuyện về đúng vị trí của nó.’” Không cần chờ chàng trả
lời, ông ta nói tiếp, “Ngài cảm thấy có lỗi trong cái chết của Burlenton và
việc mất trí nhớ của cô ấy, và ngài bị cô ấy thu hút về mặt thể xác. Bất chấp
điều đó – hay vì cả hai điều đó – ngài cương quyết từ chối làm một việc đơn
giản và phục vụ việc chữa trị là đóng giả vị hôn phu của cô ấy, đúng thế không
nào?”

“Nếu ông muốn nghĩ theo hướng đó, thì đúng thế.”

“Vậy là đúng,” Hugh nói, vỗ vào đầu gối và cười mãn nguyện.
“Đó là toàn bộ những miếng ghép, tất cả đều ăn khớp với nhau.” Không chờ cho
người đối diện ông phải đòi giải thích, Hugh nói ra ngay: “Cô Lancaster không
còn vị hôn phu bởi một tai nạn mà ngài không có lỗi, nhưng dù sao vẫn phải chịu
trách nhiệm. Bây giờ, nếu ngày đóng giả làm chồng chưa cưới của cô ấy, và nếu
cô ấy phát sinh tình cảm sâu sắc với ngài trong khi ngài làm như thế, thì trong
hoàn cảnh này, cô ấy có thể mong muốn – thậm chí còn có quyền mong – rằng ngài
biến giả thành thật.

“Dựa trên thái độ trước đây của ngài với nữ giới mà nói,
nhân tiện đây cũng phải nói mẫu thân của ngài đã hoàn toàn mất hi vọng được
nhìn thấy ngài kết hôn, thì sẽ chẳng có cách nào Cô Lancaster buộc được ngài
làm thế. Nhưng ngài lại không dễ dàng từ bỏ Cô Lancaster như những phụ nữ trước
đây. Ngài khao khát cô ấy về mặt thể xác, nhưng ngài cũng sợ rằng càng tiếp xúc
lâu sẽ càng thấy cô ấy khó cưỡng hơn nữa, mặc khác ngài sẽ không để sự hiện
diện của cô ấy khiến cho ngài phải trốn chui trốn nhủi trong chính căn nhà của
mình. Ngài cũng không thể nhẫn tâm trốn tránh một người khi rõ ràng người đó
cần sự quan tâm và chú ý của ngài.”

“Nếu ngài không có gì phải sợ, ngài sẽ không trốn tránh cô
ấy. Chỉ đơn giản như thế thôi. Nhưng ngài có thứ phải sợ: Vì lần đầu tiên trong
đời mình, ngài có lí do để sợ phải đánh mất đời sống độc thân mà ngài trân
trọng.”

“Ông nói hết chưa?” Stephen ôn tồn hỏi.

“Sắp rồi. Ngài nghĩ sao về bài tổng kết tình hình của tôi?”

“Tôi nghĩ đó là một sự kết hợp ấn tượng nhất giữa những việc
không tưởng và suy diễn lệch lạc mà tôi từng được nghe trong đời.”

“Nếu đúng như ngài nói, bá tước,” Bác sĩ Whitticomb nói với
một nụ cười hiểu ý, nhìn chằm chằm vào chàng qua đỉnh cặp mắt kính, “thì tại
sao ngài lại từ chối làm vừa lòng cô ấy bằng sự hiện diện của ngài?”

“Ngay bây giờ ta không thể trả lời câu hỏi ấy. Không giống
như ông, ta không dừng lại để mà phân tích tất cả những nghi ngờ trong lòng
được.”

“Vậy thì hãy để tôi cung cấp cho ngài một động lực nữa để
vượt qua bất kì mối nghi ngờ nào mà ngài có thể có hoặc nghĩ là có,” Hugh nói,
giọng ông ta trở nên nhanh nhẹn và kiên quyết. “Tôi đã đọc nhiều bài báo về chủ
đề mất trí nhớ, và cũng đã tham khảo vài đồng nghiệp có kinh nghiệm trong lĩnh
vực này. Từ đó hiểu ra là bệnh này không chỉ có nguyên nhân là các chấn thương
ở đầu, mà còn có thể do chứng kích động, hay trong những trường hợp tệ hơn – do
cả hai thứ kết hợp lại. Theo những gì tôi được biết, Cô Lancaster càng mong mỏi
khôi phục trí nhớ bao nhiêu, thì cô ấy sẽ càng buồn bã và thất vọng và kích
động bấy nhiêu khi cô ấy không thể nhớ ra. Khi tâm trạng lo âu của cô ấy tăng
lên, thì cô ấy càng khó khăn trong việc nhớ lại bất cứ cái gì.”

Hoàn toàn thỏa mãn, ông ta nhìn người đàn ông trẻ hơn đang
nhíu mày lo lắng. “Ngược lại, nếu làm cho cô ấy thấy an toàn và hạnh phúc, rất
có thể trí nhớ của cô ấy sẽ trở lại sớm hơn. Tất nhiên, đó là nếu nó có lúc nào
đó quay trở lại.”

Cặp lông mày sậm màu nhăn lại phía trên đôi mắt xanh đầy
cảnh giác. “Ý ông là gì khi nói “nếu nó có lúc nào đó trở lại”?”

“Đúng như những gì tôi đã nói. Có những trường hợp mất trí
vĩnh viễn. Thậm chí có một trường hợp người ta phải tập cho anh chàng tội
nghiệp đó cách nói năng, đọc chữ và tự mình ăn uống lại từ đầu.”

“Lạy Chúa.”

Bác sĩ Whitticomb gật đầu để củng cố thêm quan điểm của ông,
rồi ông ta nói thêm, “nếu ngài có nghi ngờ chút nào về những điều mà tôi vừa
gợi ý, thì hãy xem đây như là một sự khuyến khích: Cô gái trẻ đó ý thức được cô
ấy đã không trải qua nhiều thời gian cùng với vị hôn phu trước khi tới đây, bởi
vì tôi đã nói với cô ấy điều đó. Và cô ấy cũng biết là trước đây cô ấy chưa
từng bao giờ ở trong căn nhà này, hay thậm chí đất nước này, bởi vì tôi đã đảm
bảo với cô ấy như thế. Bởi vì cô ấy biết mình đang ở giữa những người xa lạ ở
một nơi xa lạ, nên cô ấy chưa tự làm mình phát ốm lên vì lo lắng không nhận ra
tất cả mọi người và mọi thứ. Nhưng điều đó sẽ không còn nữa một khi cô ấy không
hồi phục kịp trước khi gia đình cô đến đây. Nếu cô ấy không thể nhớ lại được
gia đình của chính mình khi nhìn thấy họ, cô ấy sẽ suy sụp cả về mặt tinh thần
và thể chất. Bây giờ, ngài sẵn sàng mạo hiểm cái gì để cứu cô ấy khỏi tình
trạng đó?”

“Bất cứ điều gì,” Stephen quả quyết nói.

“Tôi đã biết là ngài sẽ nghĩ như vậy ngay khi ngài hiểu được
tính nghiêm trọng của vấn đề. Tiện thể, tôi đã bảo với Tiểu thư Lancaster là cô
ấy không cần ở trong phòng lâu hơn nữa, miễn là trong vòng một tuần tới cô ấy
không cố làm việc gì quá sức.” Kéo chiếc đồng hồ của mình ra, Hugh Whitticomb
bật mở chiếc nắp và đứng lên. “Tôi phải đi rồi. Tôi nhận được một bức thư từ
người mẹ đáng kính của ngài. Bà nói rằng bà đang định đến đây tham dự Mùa lễ
hội cùng với anh trai và chị dâu của ngài trong vòng một tuần. Tôi rất mong chờ
được gặp họ.”

“Ta cũng vậy,” Stephen lơ đãng nói.

Khi Whitticomb đang trên đường ra thì Stephen đột ngột nhận
ra là thêm vào tất cả mọi chuyện khác, giờ đây chàng sẽ phải kéo cả gia đình
chàng vào trong sự giả dối mà chàng sắp sửa phải đẩy lên đến tận cùng. Và thậm
chí cả như thế vẫn chưa đủ, chàng nhận ra khi chàng gạt đống giấy tờ vào trong
ngăn kéo. Trong vòng một tuần, khi gia đình chàng tới London dự Mùa lễ Hội, thì
hàng trăm lời mời dự vũ hội và tất cả những cuộc tiêu khiển khác sẽ bắt đầu
được gửi tới nhà chàng, cùng với một dòng thác người tới viếng thăm mỗi ngày.

Chàng đặt chìa vào ổ khóa và vặn, rồi dựa ra sau lưng ghế
của chàng, nhíu mày khi xem xét tất cả các khía cạnh: Nếu chàng từ chối mọi lời
mời, mà chắc chắn là chàng rất sẵn lòng làm thế, thì sẽ không giải quyết được
việc gì hết. Những bạn bè và người quen của chàng sẽ bắt đầu đến thăm cho đến
khi họ nhìn thấy chàng và có cơ hội để khám phá tại sao chàng tới London trong
Mùa lễ Hội chỉ để hành xử như một kẻ ẩn dật.

Stephen nhận ra lựa chọn duy nhất của chàng là bí mật đưa Cô
Lancaster ra khỏi thành phố và đưa nàng đến một trong những lâu đài của chàng –
lâu đài hẻo lánh nhất của chàng. Như thế có nghĩa là chàng phải cáo lỗi với chị
dâu và anh trai chàng, những người ngay từ đầu đã khẩn cầu chàng có mặt ở
London trong Mùa lễ Hội. Cả hai người đều đã lí luận rất hay và rất thuyết phục
rằng họ đã không gặp chàng trong suốt hai năm qua và rằng họ cực kì mong muốn
được vui chơi cùng với chàng, và chàng biết cả hai việc đó thực sự nghĩa là gì.
Họ đã không nêu lên lí do thứ ba, Stephen biết thừa là họ mong sắp đặt chuyện
hôn sự cho chàng, ưu tiên cho Monica Fitzwaring. Đó là một chiến dịch mà họ đã
tiến hành với sự kiên trì khá hài hước và ngày càng tăng lên gần đây. Một khi
mẹ chàng và Whitney hiểu được lí do chàng rời khỏi London, họ sẽ lập tức tha
thứ cho chàng vì đã phụ công họ, nhưng chắc họ sẽ rất thất vọng.

Báo cáo nội dung xấu