Trường An Loạn - Chương 09

Tôi nói: Được rồi, được rồi nào, huynh vẫn bình yên vô sự mà, tìm
được muội rồi mà, chúng ta lại có thể cùng đi Trường An rồi, huynh còn chưa
động thủ, muội đoán xem mấy thằng ngốc kia vì sao…

Tôi lại gần Hỷ Lạc, phát hiện ra trên quần áo cô chỗ tiếp giáp với
chân tay đều có vết máu. Tôi vội hỏi: Sao vậy?

Hỷ Lạc không trả lời, vẫn khóc, tôi vạch ống tay áo của Hỷ Lạc lên
xem thì thấy toàn vết chà xước, thâm tím. Tôi nói: Hỷ Lạc, muội ngã từ trên
ngựa xuống à?

Hỷ Lạc khẽ nói: Không, muội nhảy xuống.

Tôi hỏi: Sao lại nhảy xuống?

Hỷ Lạc đáp: Muội bảo con ngựa dừng lại, nhưng nó không dừng, cứ
chạy đi rất xa, muội sợ huynh gặp chuyện gì, lại không nhìn thấy huynh đâu, cho
nên muội nhảy xuống.

Tôi ôm Hỷ Lạc nói: Không sao đâu, muội xem, chúng mình đến Trường
An rồi tìm hiệu thuốc tươm tất, mua loại thuốc thượng hạng, bôi lên da chắc
chắn sẽ không nhìn thấy vết gì đâu. Thôi nào, muội lên lưng ngựa đi, chúng ta
tìm chỗ nào có thể ngủ lại thì ngủ một giấc, không ngủ ở ngoài trời nữa.

Hỷ Lạc nói: Muội chẳng cần nó nữa.

Tôi nói: Suy cho cùng nó cũng chỉ là con vật. Cú đá của huynh có
lẽ quá mạnh, đó là lỗi của huynh, huynh đâu muốn đá nó chạy xa như thế. Chỉ cần
muội không mệnh hệ gì là tốt rồi. Con Lép này dù gì cũng đã đưa muội đi được
một chặng đường dài rồi, để huynh phạt nó, đá cho nó một cước nữa.

Hỷ Lạc nói: Huynh đừng đạp nó nữa, đạp nữa là nó đến Trường An
trước đấy.

Tôi nói: Thế cũng được, điều đó chứng tỏ con ngựa này còn có thể
chạy được, để huynh xem muội có đi lại được không nào.

Tôi dìu Hỷ Lạc đứng dậy, Hỷ Lạc đi được hai bước liền nói: Không
sao đâu, chỉ có chỗ cọ xát với quần áo đau thôi.

Tôi kiểm tra kỹ vết thương của Hỷ Lạc rồi nói: Thế này đi, lấy
nước gột qua một chút!

Hỷ Lạc đáp: Không sao đâu.

Tôi nói: Nhất định phải gột đi cho sạch, muội đưa cái bình nước gì
gì lấy trộm… à quên lấy từ nhà tay Vạn Vĩnh ra đây, huynh rửa vết thương cho,
chắc chắn hiệu nghiệm.

Hỷ Lạc ôm chặt lấy tay nải nói: Không được.

Tôi nói: Giờ là lúc nào rồi mà muội còn tiếc của?

Hỷ Lạc nói: Không được, loại thuốc này ngộ nhỡ huynh trúng độc thì
có thể sử dụng, dùng không hết còn có thể bán, bán lấy tiền có thể chuộc Linh
của chúng ta lại, nếu dư dả, chúng ta có thể mua một miếng đất ở Trục thành,
Trường An hoặc một nơi nào đó, rồi dựng một căn nhà. Như vậy sẽ không phải ngủ
dưới gốc cây chờ sét đánh nữa.

Tôi nói: Vậy vết thương của muội thì sao?

Hỷ Lạc đáp: Không sao đâu, không phải vết thương do vũ khí gây ra,
cứ đến Trường An rồi tính sau.

Tôi nói: Thôi được, vậy muội cưỡi lên con Lép đi, chúng ta khởi hành
luôn thôi.

Nói đoạn, lại nghe thấy tiếng vó ngựa đan xen nhau dồn dập vọng
lại từ phía không xa, tôi nói: Mẹ kiếp, chắc chúng nó phát hiện ra sơ hở rồi.
Huynh cứ tưởng nói mấy câu là dàn xếp ổn thỏa, báo hại muội ngã ra nông nỗi
này, để huynh diệt bọn chúng.

Hỷ Lạc nói: Rốt cuộc là thế nào?

Vừa dứt câu, đoàn người ngựa đã tiến đến trước mặt. Tên cầm đầu
liền xuống ngựa cúi chào, đoạn nói: Nhị vị anh hùng, vãn bối ban nãy có nói một
số câu mạo phạm đến hoàng thượng, thực ra do vô tình thôi, tại uống nhiều quá,
mong anh hùng chớ tiết lộ nhé!

Tôi nói: Xin cứ yên tâm, tôi biết huynh đài ruột để ngoài da, tôi
cũng không phải loại người đưa chuyện đâu.

Hắn nói: Tốt rồi, tôi thoạt nhìn liền biết huynh đài là người có
khí phách, sau này đến Trục thành cứ tìm tôi, người anh em nào của huynh đài mà
có bị bắt, huynh đài cứ nói với tôi, tôi sẽ thả họ ra hết.

Tôi nói: Vâng, không có việc gì đâu.

Tên cầm đầu sau khi cáo từ liền dẫn đoàn người ngựa nhanh chóng bỏ
đi. Đợi vó ngựa đi xa, mặt đất mới yên lặng trở lại. Tôi dìu Hỷ Lạc lên ngựa,
dẫn con Lép bước đi từ từ.

Hỷ Lạc nói: Người đó nói vậy là ý gì?

Tôi trả lời: Từ từ rồi huynh sẽ kể cho muội.

Một đêm bình yên, Hỷ Lạc lẳng lặng thiếp đi trên lưng ngựa. Ngày
hôm sau nghỉ ngơi chốc lát, ăn lót dạ xong tiếp tục rong ruổi một ngày đường,
thoắt lại về đêm, sao khuya lấp lánh. Đêm ngày thứ hai, khi da trời sậm nhất
cũng là lúc chúng tôi bước đến một khu nghĩa địa.

Tôi nói: Hỷ Lạc này, sắp đến Trường An rồi, trông là biết khi
nghĩa địa này là nghĩa địa của một thành phố lớn, phía trước không xa nữa là
tới rồi.

Hỷ Lạc nói: Sao ở đây nhiều sương thế nhỉ?

Tôi nói: Huynh chịu, huynh nhớ sư phụ từng nói, những nơi thế này
âm khí luôn rất nặng nề, huống hồ bây giờ là lúc dương khí yếu ớt nhất trong
ngày.

Hỷ Lạc nói: Huynh có trông thấy thứ gì không?

Tôi đáp: Hoàn toàn không trông thấy gì cả.

Hỷ Lạc nói: Hồn ma thì sao?

Tôi đáp: Cái đó thì e là chỉ có hồn ma mới thấy được thôi.

Hỷ Lạc nói: Chết nghĩa là sao?

Tôi đáp: Tức là không động đậy mà cũng không suy nghĩ được nữa.

Hỷ Lạc nói: Sống và chết có mâu thuẫn với nhau không?

Tôi nói: Huynh không biết, nhưng chúng có liên hệ với nhau.

Hỷ Lạc nói: Hai thứ không thể cùng tồn tại làm sao mà có liên hệ
gì được chứ?

Tôi nói: Thì cứ nói cho có câu chuyện. Muội đừng bắt chước sư phụ,
có một số việc nếu truy cứu đến cùng sẽ hối tiếc đấy.

Hỷ Lạc nói: Có lúc muội nghĩ, muội không có người thân nào cả, nếu
huynh không còn nữa, muội sẽ chết.

Tôi nói: Nói vớ vẩn. Huynh thấy muội là người rất cứng rắn, người
cứng rắn sẽ sống thọ nhất.

Hỷ Lạc nói: Vậy huynh nói xem người chết rồi thì thế nào?

Tôi nói: Huynh nghĩ, họ vẫn có suy nghĩ, song không nhận biết được
gì, họ nhập vào một sinh mạng mới.

Hỷ Lạc nói: Nghe chẳng hiểu gì cả.

Tối nói: Ý huynh là, muội hiện giờ cảm thấy khắp thế gian chỉ có
muội biết được suy nghĩ của một mình muội, sau khi muội chết đi, vẫn có một
muội nữa, biết được suy nghĩ của một mình muội, song mọi thứ đều không giống
như lần trước, mà lần trước thì cũng chẳng liên quan gì đến muội nữa cả.

Hỷ Lạc nói: Vậy là đầu thai à?

Tôi nói: Không hẳn là như thế. Bởi vì là một lần hoàn toàn mới
rồi. Dẫu thế nào thì tất cả mọi việc đã xảy ra đối với muội lần trước mà muội
là người duy nhất biết được đều đã trôi qua rồi.

Hỷ Lạc nói: Đúng thật là.

Tiến về phía trước mấy chục dặm, đột nhiên một cổng thành thâm
nghiêm xuất hiện. Cuối cùng cũng đã tới thành Trường An, kinh đô phồn hoa của
cả nước.

Trường An trong ký ức hồi nhỏ của tôi là một nơi rất xa xôi. Đây
là lần thứ hai tôi đến Trường An, lần đầu tiên vì cuống quýt vội vàng, tâm
trạng cũng hoàn toàn khác biệt, tôi dường như không cảm nhận được bất kỳ điều
gì, thậm chí cũng không thấy nó to lớn. Song tôi luôn cảm thấy cái tên này nghe
rất hay, nếu tôi là vua, tôi cũng sẽ chọn nơi có cái tên này làm kinh đô. Tôi
đã quên hẳn thời gian xác thực bên ngoài, cũng may ở trong chùa tôi không có
suy nghĩ gì lớn lao, đối với đức Phật cũng không sùng kính quá mức, dường như
dửng dưng với mọi thứ diễn ra. Mấu chốt vấn đề là ở phía sư phụ tôi, ông đã sai
lầm khi quá nuông chiều tôi, cho tôi một pháp danh quá tuyệt vời. Người cũng
nhân được sự đãi ngộ như tôi chính là sư huynh Thích Không. Tôi và huynh ấy
chẳng qua bị cạo trọc mà thôi, còn mọi thứ khác đều được phát triển theo chiều
hướng lãng tử. Vậy nên tôi luôn rất cảm kích trước sư phụ, nhưng việc gọi là báo
đáp Thiếu Lâm thực ra hoàn toàn là nhằm báo đáp sư phụ mà thôi

Còn Trường An, đích thị là một nơi xa xôi, bởi hồi nhỏ tôi không
hiểu đám người ấy rốt cuộc đang làm gì. Bất kể quốc sự ra sao, phải thả lỏng
thế nào, tôi luôn đặt mình vào hoàn cảnh một người đàn ông, xung quanh có hàng
trăm cô gái sắc nước hương trời và nghĩ, trước hoàn cảnh như vậy chàng ta có
thế làm gì, dù nghĩ thế nào kết quả vẫn là: chẳng thể làm gì được, ngoài việc
làm “chuyện ấy”.

Đó chính là vị vua của một nước, ông ta sẽ chọn ra một người trông
bắt mắt nhất trong cả mớ các cô con gái của những tay máu mặt khác họ để phong
làm chính cung hoàng hậu, cả năm may ra gặp được một đêm, có lẽ vì người ta khá
trong trắng, ít làm chuyện phòng the, cho nên được suy tôn là mẹ của một nước,
là mẫu nghi thiên hạ, tức là được đặt ra cho mọi người trong thiên hạ ngắm
nhìn, vợ cả không được yêu chiều bằng vợ bé, cho nên ta làm một tấm gương, như
vậy chẳng cần phải tranh giành gì nữa, mà cũng chẳng tranh được với người ta,
cứ ngấm ngầm chơi xấu là được.

Trường An nổi tiếng ở sự phồn hoa diễm lệ, những người phụ nữ ra
đường làm việc mà ta có thể trông thấy không phải bán rau thì là bán thân, cũng
không cứ bán rau thì cao quý, bởi nếu đặt một số phụ nữ cạnh nhau, bạn sẽ cảm
thấy vài người trong số đó chỉ có thể đi bán rau mà thôi. Nghe nói, Trường An
có hơn 300 điểm buôn phấn bán son lớn nhỏ, đó là biểu tượng của một đất nước
phát triển tới đỉnh cao, chẳng trách những nơi ông hoàng đế vi hành dạo này
càng ngày càng gần lại.

Tôi và Hỷ Lạc vừa bước tới cổng thành liền sững người kinh ngạc.
Hỷ Lạc nói: Nơi này hoành tráng hơn Trục thành bao nhiêu.

Tôi nói: Đúng thật, muội xem cái lầu kia, nếu ở Trục thành thì nó
là tòa lầu to nhất rồi đấy.

Tôi tiến lại gần xem xét thì phát hiện ra đó chỉ là cửa khẩu, tức
là nơi làm một số thủ tục ra vào thành. Con Lép được chúng tôi mang theo từ
tiểu trấn dưới chân chùa Thiếu Lâm, chưa từng đi đây đi đó, nhìn thấy cảnh vật
này tự dưng đứng im không nhúc nhích. Tôi lại muốn tung cho nó một cước vào
mông, sau cảm thấy làm như vậy đúng là tác phong quê mùa, đáng ra nên cầm một
chiếc quạt trong tay, văng nhẹ dây cương, dù tự biết rằng lôi được nó đi khổ sở
biết chừng nào.

Hỷ Lạc nói: Oa! Huynh xem, rộng quá thể, đi bao lâu mà vẫn chưa
trông thấy cổng thành bên kia nhỉ.

Tôi nói: Muội nghĩ xem, muội định đi đâu chứ?

Hỷ Lạc nói: Vạn Vĩnh đại ca nói rồi, trong thành Trường An có rất
nhiều cửa hiệu kinh doanh của huynh ấy, còn có cả quán trọ nữa, chúng ta có thể
tìm tới đó xem sao.

Tôi nói: Làm phiền người khác không hay ho gì đâu.Trong tay chúng
ta cũng có không ít tiền mà?

Hỷ Lạc nói: Muội nói chơi vậy thôi, nhưng chúng ta đâu thể kiếm
tiền mặt được, huynh đi trên đường, muội bảo huynh muội có một bình nước giải
được cả trăm thứ độc, huynh có mua không? Giá một vạn lạng.

Tôi đáp: Không mua.

Hỷ Lạc nói: Vậy đấy, ngay đến huynh, một người chưa hề lõi đời mà
còn không mua, vậy có ai mua đây?

Tôi nói: Vậy cứ giữ lại đi, cùng lắm huynh đi làm ít việc lặt vặt.

Hỷ Lạc vội nói: Không cần, trên đời này huynh và muội to nhất,
không cần ai quản lý chúng ta hết.

Tôi nói: Vậy muội nói xem cần phải làm gì?

Hỷ Lạc nói: Cứ tìm một nơi trọ lại đã, sau đó ăn uống rồi nghĩ
cách xem, mà còn phải tìm tóc cho huynh nữa. Y phục của huynh cũng không ổn,
muội muốn hóa trang cho huynh giống một sát thủ.

Tôi hỏi: Sao vậy?

Hỷ Lạc đáp: Trang phục sát thủ trông đều đẹp cả.

Tôi nói: Tay Vô Linh mà đến chắc chắn sẽ cuỗm muội đi mất.

Hỷ Lạc nói: Không thể nào, huynh không hiểu đâu, muội sẽ lột hắn
ra.

Tôi hỏi: Sao làm vậy?

Hỷ Lạc đáp: Quần áo của hắn chắc chắn rất đẹp, ta sẽ không phải bỏ
tiền mua. Huynh nghĩ xem, giống như hắn tốt biết bao, sau khi biến mất, hắn
chắc chắn sống rất vui.

Tôi nói: Tiếng tăm của hắn lừng lẫy, cho nên muội cảm nhận được sự
biến mất của hắn. Chúng ta không tên không tuổi, có chạy loạn xạ khắp nơi cũng
chẳng ai nhận ra sự xuất hiện của chúng ta.

Hỷ Lạc nói: Nói vậy chưa chắc, huynh ngẫm xem, dọc đường có bao
người muốn giết chúng ta. Huynh đã quên hai tên trong tửu quán rồi sao, báo hại
muội ngã từ trên lưng ngựa xuống.

Tôi đã quên bẵng việc khám bệnh cho Hỷ Lạc, giờ vội hỏi: Vết
thương trên người muội thế nào rồi?

Hỷ Lạc nói: Muội cảm thấy không sao đâu. Chúng ta không cần đến
hiệu thuốc nữa. Ai biết phải nán lại đó bao lâu, đỡ được việc gì hay việc nấy.

Tôi nói: Không được, phải đi. Ngộ nhỡ mưng mủ rồi viêm tấy thì
huynh biết ăn nói thế nào.

Hỷ Lạc hỏi: Huynh ăn nói với ai?

Tôi nói: Muội không có cha mẹ, sự thực thì chẳng phải ăn nói với
ai cả.

Hỷ Lạc nói: Đừng nói chuyện này nữa, người huynh muốn tìm đâu?

Tôi hỏi: Ai cơ?

Hỷ Lạc nói: Cái người có thể biết tất cả mọi việc ấy.

Tôi nói: Ối! Huynh quên mất. Ngày mai đi tìm vậy!

Hỷ Lạc nói: Huynh không cảm thấy dường như sư phụ đã trao cho
huynh một nhiệm vụ rất lớn ư?

Tôi lắc đầu.

Hỷ Lạc nói: Huynh không cảm thấy sự việc cấp bách hả?

Tôi lắc đầu.

Hỷ Lạc nói: Vậy được rồi, chúng ta tìm chỗ trọ lại đã. Nơi đây
rộng lớn thật. Mà chắc ở đây không có hắc điếm chứ?

Tôi nói: Không thể nào, muội xem mấy cái nhà heo hút chúng ta từng
trọ cũng có vấn đề gì đâu, cứ yên tâm, có huynh ở đây, không ai ăn hiếp được chúng
ta đâu.

Hỷ Lạc nói: Muội không sợ cái đó, muội sợ chúng ta ăn hiếp nhầm
người khác thôi. Huynh thì cái gì cũng ăn, chẳng giống sư chút nào. Trước đây
huynh còn ăn chay, giờ thì... bao lâu rồi huynh chưa ăn rau ấy nhỉ.

Tôi nói: Yên tâm. Muội xem, nơi này là kinh thành mà.

Nói đoạn, tôi cảm giác có một cánh tay thò vào túi áo mình, tôi
trông thấy một đứa trẻ hơn mười tuổi lẳng lặng rút từ trong áo tôi ra một ít
tiền lẻ, sau đó đi ngang qua tôi. Tôi vung tay tóm lấy nó, kéo ra phía trước
mặt, răn đe: Tiểu tử! Ai cho phép mày làm như vậy!

Tên tiểu tử chợt tái mặt, lập tức quỳ sụp xuống nói: Sư phụ! Đệ tử
có mắt không thấy núi Thái Sơn, lỡ tay phạm tới bề trên.

Tôi nói: Ý ngươi là sao?

Tiểu tử đáp: Con là đứa nhanh tay nhanh chân nhất trong bang, chân
tay của người còn nhanh hơn chân tay con, vậy nên người đích thị là sư phụ của
con.

Tôi nói: Nói láo nào. Ta là người tốt.

Tiểu tử nói: Con cũng là người tốt mà, con không làm quan, con
kiếm ăn dựa vào sức mình, sao lại coi con không phải người tốt cơ chứ?

Tôi nói: Cũng đúng. Nhưng suy cho cùng, trộm cắp là việc không
tốt. Ta giao ngươi cho quan nhé!

Tiểu tử nói: Ấy chớ, xin người chớ có làm vậy, bao năm nay con
chưa từng lỡ tay lần nào, việc này mà đồn ra, sau này con không được làm bang
chủ mất.

Tôi nói: Bọn các ngươi ăn trộm mà cũng có bang hội à?

Tiểu tử đáp: Vâng ạ. Bang của bọn con nhỏ, có mười mấy người thôi.
Thiên hạ thái bình quá ấy mà, ai cũng lập bang hội. Lần trước hai đại môn phái
Thiếu Lâm và Võ Đang quyết đấu với nhau, con cũng đi xem đấy, trận ấy phải nói
là quá tuyệt, hai người đều chưa nhúc nhích, một người dùng nội công đã đẩy
người kia ngã xuống rồi, lợi hại thật, đúng là người luyện tập có khác, mọi
người đều bảo phải luyện hơn hai trăm năm mới được như vậy, chính cái người của
Võ Đang đấy, nghe nói sau khi luyện bốn trăm năm, đột nhiên anh ta cải lão hoàn
đồng, lúc ấy liền có nội lực. Người của Thiếu Lâm thì không ổn, nghe nói mới
luyện được hai trăm năm, nội lực kém hơn, lúc ấy con đang đứng phía dưới, cảm
thấy cơ thể rung lên, cả người như bị hút về phía trước. May mà con tóm lấy
thằng Vương béo giết lợn đứng trước mặt. Con cũng lén cùng mấy anh em luyện
tập, sư phụ nói xem, hai người còn chưa chạm vào nhau, chân tay cũng chưa nhúc
nhích chút nào, làm sao mà đẩy người ta ngã xuống được nhỉ, con và mấy anh em
cũng nín hơi thử, xem có phóng được nội công không, kết quả mẹ kiếp, con đánh
tuột cả rắm.

Tôi nghe mà mắt tròn mắt dẹt.

Tiểu tử tiếp tục nói: Lần ấy con muốn bái người phái Võ Đang kia
làm sư phụ, muốn luyện nội công, trông thấy cô nàng nào khả dĩ thì hút cô ta
lại. Thiếu Lâm không chịu thua, nhưng cái chiêu họ sử dụng quá thất đức, không
cho người ta xuống khỏi nóc nhà chứ. Con ngày nào cũng đứng trước cửa Di Xuân
các ngước nhìn, ngước đến vẹo cả cổ. Con cứ nghĩ người kia thế nào cũng phải
vận công. Ai ngờ từ đầu chí cuối đều không vận, chắc bận trước vận lực quá
nhiều, nên lần này không phát ra nổi nữa. Kết quả là sau một ngày không thấy
người đó đâu, cứ tưởng người ta dùng khinh công biến mất, ai ngờ sau đó hay
tin, mẹ kiếp, hắn bị chết đói.

Hỷ Lạc cũng mắt tròn mắt dẹt.

Tiểu tử lại nói tiếp: Thôi không nhắc nữa, trong lòng con thật sự
rất khó chịu, người ta luyện hơn bốn trăm năm, thực chẳng dễ dàng gì, sao lại
chết đói nhỉ. Có điều đợt ấy Trường An rõ náo nhiệt, riêng hôm tỉ thí võ công con
đã chôm được hơn ba trăm lạng bạc rồi. Mọi người ai cũng ngước lên nhìn, muốn
không chôm cũng khó. Hai hôm ấy, bọn lắm tiền rõ khó chịu, vì chính Di Xuân
các, cái nơi chơi gái hạng nhất Trường An bị khóa trái. Con thì chưa bao giờ
lai vãng tới đó. Con còn mừng thầm là khác. Hai bang hội lớn trong thiên hạ
khiêu chiến, vậy là loạn thôi. Đến lúc đó con thừa cơ chôm chỉa, kiếm được hơn
lúc này nhiều. Thế rồi đợi mãi đợi mãi, thiên hạ vẫn thái bình, đúng là công
cốc.

Tôi sững sờ một lúc mới nói: Ta cứ đem ngươi nộp cho quan đã.

Tiểu tử đó lại quỳ xuống nói: Sư phụ, dù gì thì chúng ta cũng cùng
hội cùng thuyền, sư phụ không thể đẩy con vào lò lửa được.

Hỷ Lạc nói: Thôi, nộp cho quan rồi đến lúc ra tù nó vẫn ăn trộm,
hà tất phải như vậy.

Tôi nói: Thôi được. Ta thả ngươi.

Tiểu tử nói: Thực sự thì... thế này, con quá nhẵn mặt với thành
Trường An này rồi, hai vị dường như vừa mới đến, vậy thì, hai vị có vấn đề gì
cứ hỏi con, con sẽ cố gắng sắp xếp ổn thỏa.

Tôi nói: Vậy thì tốt. Ta hỏi ngươi, ở thành Trường An có người nào
biết rõ mọi việc nhưng chưa hề có ai gặp được?

Tiểu tử không hề đắn đo, buột miệng trả lời: Không có.

Tôi hỏi tiếp: Được rồi, vậy có mấy người kỳ nhân?

Tiểu tử đáp: Kỳ nhân, quả thực không ít. Đông thành có Vương béo
giết lợn, con vừa nhắc tới, người đời gọi là Vương khoái đao, một ngày nhiều
nhất giết được hơn bốn trăm con lợn, mọi người đều bảo hẳn có thể sẽ được đưa
vào sử sách. Nhưng sau đó, thằng Tạ béo hàng xóm không phục, một hơi giết hơn
năm trăm con, Vương béo nào nuốt trôi được cục giận này, nhưng ngặt nỗi không
thể tìm ra được số lợn nhiều như thế để giết, thế rồi hắn điều hơn một nghìn
con lợn từ tỉnh ngoài về, chém sạch trong một hơi. Thịt lợn hai hôm ấy cứ gọi
là rẻ mạt, hai đồng đã mua được nửa con rồi.

Tiểu tử ngẫm nghĩ, rồi nói tiếp: Phía Tây còn có một cái giếng,
cái giếng đó cũng rất kỳ lạ...

Thấy tên tiểu tử say sưa kể chuyện, tôi và Hỷ Lạc cũng không muốn
ngắt lời. Cuối cùng sau hai giờ chúng tôi mới nghe được một thông tin thú vị,
rằng có một ông lão, không rõ tên họ, chuyên chế tạo binh khí, ông ta có một
cửa hàng, cũng không rõ ông đã sống được bao năm, nhưng những món binh khí ông
chế tạo thì nổi danh thiên hạ, thanh kiếm được gọi là Linh chính là do ông ta
chế ra. Cửa hiệu của ông cũng rất kỳ lạ, ban ngày chưa từng thấy ai lai vãng,
tối đến thì chỉ nghe thấy tiếng gõ nện, cũng chưa từng thấy có bóng người. Mọi
người đều đồn rằng, ông ta không phải người.

Tôi nói: Vậy dẫn ta tới đó.

Tên tiểu tử dẫn chúng tôi đi dọc thành Trường An hoa lệ, đến một
hàng rèn nằm ở góc phố. Tôi và Hỷ Lạc bước vào cửa, bên trong không một bóng
người, cửa cũng chỉ khép hờ. Tôi quay người lại hỏi tên tiểu tử thì phát hiện
ra thằng nhóc đã biến mất, chứng tỏ mọi người đều rất sợ nơi này. Bạn thử nghĩ
xem, nếu có một nơi luôn nghe thấy tiếng gõ nện vào mỗi tối, nhưng lại không
thấy bóng người, lại nằm ở một góc rẽ trên đoạn đường phồn hoa đô hội, như thế
quả thực khiến người ta phải sởn gai ốc.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.