Bao giờ trăng lại tròn? - Chương 4 - Phần 01
Chương 4
Với tâm niệm làm tất cả vì anh, Lâm Ấu Hỷ đã không
giữ lại gì cho mình, nhưng chỉ còn lại một chút kiêu ngạo, cô sẽ không bao giờ
vứt bỏ.
Kết thúc kỳ nghỉ đông năm 2004,
ngày đầu tiên trở lại trường, tám người ở hai phòng ký túc xá cùng tụ tập với
nhau, không đi ăn tiệm mà mua thực phẩm tươi trong siêu thị rồi đến bếp nhà
Lãnh Tử Thần nấu nướng.
Mấy
người này bình thường hô nhau đi ăn ngoài quán ai cũng sành sỏi các món, đến
khi phải vào bếp, mới phát hiện ai nấy đều là cao thủ nấu nướng. Sau khi chân tay quýnh quáng làm rơi vỡ mấy cái
đĩa, hầu hết đều chuồn ra phòng khách xem ti vi, chỉ còn lại Tiêu Vũ Trạch và
Lâm Ấu Hỷ.
Đồ
làm bếp đầy đủ, nhưng theo hình dung của Tiêu Vũ Trạch, bếp của Lãnh Tử Thần
ngoài lò nướng ra, còn lại chỉ để trưng bày, Lãnh Tử Thần chẳng biết dùng cái
gì. Ban đầu khi thiết kế, Lãnh Tử Thần nằng nặc đòi phải có toàn bộ đồ làm bếp,
nói rất hùng hồn, tương lai sẽ tìm một cô vợ biết nấu nướng để sử dụng, vẻ hùng
hồn nhìn phát ghét.
Trong
phòng bếp rộng lớn chỉ có Tiêu Vũ Trạch và Lâm Ấu Hỷ, bếp và bàn bếp đều đã chuẩn
bị sẵn sàng, nồi nước dùng đang tuôn hơi ngào ngạt trên bếp từ.
Tiêu
Vũ Trạch rửa rau trong bồn, nhìn Lâm Ấu Hỷ thái thịt thoăn thoắt, những lát thịt
mỏng dính đều như một, anh cười bảo:
- Xem
ra phòng bếp này cuối cùng cũng tìm được nữ chủ nhân của nó rồi, em nên thường
xuyên đến đây nấu nướng, chắc Tử Thần mừng lắm.
- Anh
cứ tưởng bở. - Lâm Ấu Hỷ cũng cười phá lên, đặt thịt đã thái lát vào trong đĩa,
đổi con dao khác thái rau. - Hôm nay nhìn mặt mọi người, biết là thất vọng anh ấy
rồi.
Tài nấu
nướng của Lâm Ấu Hỷ vào hàng đệ nhất, nêm nếm, xào nấu, tất cả đều xuất sắc. Từ
khi cô biết cầm đũa, rất hiếm khi bố cô phải vào bếp, tuy nhà giật gấu vá vai,
quanh năm ít có thịt thà cá mú, nhưng cô đều cố gắng thay đổi các món để bữa ăn
được phong phú.
Từ
khi bố mất, bước vào bếp là việc cô cảm thấy rất khó khăn. Bố qua đời vì ung
thư dạ dày, cô trách mình đã không chăm sóc cho bố được chu đáo. Bố lao động cực
nhọc, ăn uống qua loa lại không đủ dinh dưỡng. Bố sống là vì cô, chết cũng vì
cô, làm sao cô không đau lòng cho được.
Lâu lắm
rồi cô không làm bếp, đến giờ, coi như là bố đã đi thật rồi, người mất cuối
cùng cũng là mất rồi, người đang sống cần phải tiếp tục sống. Bước vào phòng bếp
này, cô cảm giác tâm tư sảng khoái, sờ cái nọ, động cái kia, tay không dừng được,
chỉ muốn ra tay nấu nướng, ngắm nhìn mọi người vui sướng thưởng thức những món
mình nấu, đã thấy thỏa mãn.
- Bao
giờ mới có thể nhìn thấy mặt em, hả? - Lãnh Tử Thần không biết vào từ lúc nào,
đứng sau Lâm Ấu Hỷ, múc một muôi canh trong nồi đăt ở trên bàn uống,
một
tay ôm vòng quanh eo cô, thầm thì.
Lâm Ấu
Hỷ cứng cả người, không dám ho he. Lãnh Tử Thần vẫn thản nhiên ôm eo lưng cô.
Cô ngẩng đầu lúng túng nhìn Tiêu Vũ Trạch, hy vọng anh giải vây cho cô, nhưng
Tiêu Vũ Trạch chỉ cười cúi đầu rửa rau, vẻ không liên quan tới mình.
- À,
anh Tiêu ơi, rửa cả cái này đi. - Lâm Ấu Hỷ nhích gần về phía Tiêu Vũ Trạch, vẻ
cầu cứu nói với anh.
- Để
anh. - Lãnh Tử Thần tiện tay đỡ đám đồ ăn từ tay Lâm Ấu Hỷ, chen vào giữa hai người,
đẩy Tiêu Vũ Trạch sang một bên. Hai người họ âm thầm phối hợp trong nhà bếp, kẻ
rửa rau kẻ thái thịt, lại còn buôn chuyện râm ran, chả trách Lãnh Tử Thần nhìn
thấy đã bực mình, dấm đã chua rồi, cho biết tay.
- Được
rồi Tử Thần, có cậu vào đây là bữa ăn sẽ rất tốt đẹp rồi, cậu mau đi mở bia đi.
- Tiêu Vũ Trạch đẩy Lãnh Tử Thần hai cái, rồi dẩu môi về phía Lâm Ấu Hỷ. - Cậu ở
đây có người bị căng thẳng, lỡ cắt vào tay thì cậu lại đau lòng.
Lãnh
Tử Thần hắng giọng một tiếng, vừa đi ra vừa nói:
- Tôi
vừa nghe thấy có người nói xấu tôi, nên mới vào xem.
-
Đáng ghét! - Lâm Ấu Hỷ lầm bầm, không nhận ra mình cũng đang cười.
- Em
với Tử Thần tốt chứ? - Tiêu Vũ Trạch nhìn bếp, nói với Lâm Ấu Hỷ. - Ôi, canh sắp
cạn rồi.
Lâm Ấu
Hỷ vội tiếp thêm nước vào canh, rồi đáp:
- Rất
tốt ạ.
- Anh
ấy ra nước ngoài rồi, em tính sao? - Tiêu Vũ Trạch dường như vô tình mà hỏi, vừa
rót dầu rán vào chảo. Một lát dầu sôi, anh bắt đầu xào rau, tiếp tục hỏi. - Có
định đi cùng anh ấy không? Có thể tạm dừng việc học vài năm, khi nào quay về học
tiếp, nếu em muốn sang Mỹ học, Tử Thần cũng sẽ làm giấy tờ giúp em, em đã tính
đến chưa?
- Ra
nước ngoài? - Lâm Ấu Hỷ nhìn sau lưng Tiêu Vũ Trạch, mắt mơ hồ, cô ngây người
nói. - Em chưa nghe anh ấy nói chuyện đó.
Tiêu
Vũ Trạch e hèm một tiếng, nhún vai:
- Thì
em cũng có nói gì với anh đâu. Đưa chai dấm cho anh nào. - Lâm Ấu Hỷ đưa chai dấm
cho Tiêu Vũ Trạch, cũng không hỏi kỹ hơn, chỉ tự hỏi thầm.
Món
ăn bày sẵn sàng trên bàn, cả đám như mèo đói mắt sáng rực hoan hỉ. Tô Hoan Hoan
đốc thúc bọn con trai đi rửa tay, Diệp Mộng Mộng cùng Tôn Mỹ bày chén đũa, rót
rượu và các loại đồ uống. Khi mọi người đã ngồi đủ cả, Tiêu Vũ Trạch nói:
- Tớ
xin nói rõ trước, tớ chỉ giúp việc thôi, chỉ có món măng thái sợi là tớ làm,
ngoài ra đều do Lâm Ấu Hỷ cả.
- Sao
lại gọi là Lâm Ấu Hỷ, không phải vẫn thường kêu là cô em à? - Lãnh Tử Thần trợn
mắt nhìn Tiêu Vũ Trạch. Mặt Tiêu Vũ Trạch hơi đỏ lên, ngoác miệng sững sờ mấy
giây, cuối cùng đành ra dấu xin thua.
- Em
nghĩ, ý của Chủ tịch Lãnh là chúng ta gọi Ấu Hỷ… là chị đi! - Diệp Mộng Mộng lập
tức tiếp lời, Tô Hoan Hoan cười khanh khách.
Ngô Hồng
Phi và Vương Á Trúc không làm khách, nâng ngay ly rượu vừa kêu chị vừa mời rượu Lâm Ấu Hỷ. Cả bọn cùng
gào lên theo, Lâm Ấu Hỷ từ chối không nổi, chưa kịp ăn miếng gì đã phải uống mấy
ly rượu. Cái gì mà chị chứ, lúng búng
ở miệng, Lâm Ấu Hỷ thấy mặt mình nóng ran.
- Mau
ăn đi thôi. - Lâm Ấu Hỷ uống mấy ly rượu, đỏ hết cả mặt, chỉ vào các món trên
bàn. - Để nguội đi sẽ mất ngon đấy.
Mọi
người nhất loạt cầm đũa. Tài nấu ăn của Lâm Ấu Hỷ khiến ai nấy tặc lưỡi liên tục.
- Sau
này trừ anh ra, không cho phép gọi người khác là anh trai nữa, nghe không? -
Lãnh Tử Thần ghé bên tai Lâm Ấu Hỷ, phả hơi toàn mùi rượu. Mặt cô bất giác trắng
bệch, biết ngay là anh sớm muộn sẽ tìm cơ hội báo thù. Đúng là con người nhỏ
nhen.
Loáng
một cái, bàn ăn đã sạch bách, bia rượu cũng đã vơi nhiều. Ngô Hồng Phi và Vương
Á Trúc đều chuếnh choáng lảo đảo không về được, đành nằm bệt trong phòng ngủ
trên gác. Diệp Mộng Mộng và Tô Hoan Hoan ở lại chăm sóc bạn trai, ai về phòng nấy.
Chỉ có Tiêu Vũ Trạch tiện đường đưa Tôn Mỹ về, Lâm Ấu Hỷ muốn đi cùng, Tiêu Vũ
Trạch tất nhiên không nhận lời.
Còn
dám đưa cô về nữa sao!
Thoắt
một cái, dưới tầng chỉ còn Lãnh Tử Thần và Lâm Ấu Hỷ. Lâm Ấu Hỷ bị uống mấy ly
trước khi ăn, Lãnh Tử Thần cũng đã phải uống đỡ mấy ly, vậy mà đến giờ vẫn chao
đảo, một mình đi thu dọn bát đĩa. Lãnh Tử Thần ngồi tại sô pha, chân ghếch lên
bàn nước, mắt đỏ lên, ngây người nhìn cô cần mẫn đi đi lại lại.
Dọn dẹp
phòng bếp đâu vào đấy, cô mới đến ngồi bên anh, cầm cốc của anh uống nước. Lãnh
Tử Thần vuốt ve mái tóc cô, hơi thở toàn mùi rượu, tửu lượng của anh rất khá, uống
bao nhiêu cũng vững như đồng, chỉ có tròng mắt vằn tia đỏ.
- Anh
sắp ra nước ngoài à? - Lâm Ấu Hỷ chậm rãi đặt cốc xuống.
- Ai
nói thế? - Lãnh Tử Thần hỏi lại, ánh mắt dần dà vẳng lên vẻ lạnh lùng. - Tiêu
Vũ Trạch chứ gì… cậu ta đúng là miệng đàn bà.
Lâm Ấu
Hỷ không phủ nhận, gật đầu, lại hỏi:
- Đi
bao lâu?
- Bốn
năm, đầu tiên học Thạc sĩ, sau đó Tiến sĩ. - Anh nhắm mắt ngả người vào sô pha,
thở dài. - Đều phải học cho xong.
Lâm Ấu
Hỷ cúi đầu, xòe tay trước mắt, nhìn một lúc, se sẽ thở dài:
- Tận
bốn năm, lâu quá.
- Đi
cùng anh được không? - Lãnh Tử Thần mở choàng mắt nhìn cô, trong mắt ánh lên
tia hy vọng yếu ớt. Lâm Ấu Hỷ lắc đầu, tia hy vọng trong mắt anh tắt ngóm, lại
ngả vào sô pha, vẻ ủ rũ. - Đấy là một thỏa thuận giữa anh và bố anh, tạm thời
anh không có cách gì thay đổi được, rất nhiều việc đang chờ anh làm, bản thân
không thuộc về mình. Trước đây đều coi là rất bình thường, giờ đột nhiên cảm thấy
mọi thứ đều không đúng.
Lâm Ấu
Hỷ ngả đầu vào ngực anh, tay vuốt lên cổ áo anh, hỏi nhỏ:
- Vậy
anh có trở lại nữa không?
- Em ở
đây, sao anh lại không trở lại. - Anh cười đau khổ. - Nếu em đồng ý đi cùng
anh, anh mới có thể không trở về.
- Bao
giờ phải đi?
- Chắc
hết kỳ nghỉ hè này.
- Còn
nửa năm nữa.
- Ừ,
chỉ còn nửa năm.
Ngồi
rất lâu, cô không nói gì. Lãnh Tử Thần cúi đầu, hóa ra cô đã ngủ, hàng mi thỉnh
thoảng nháy nháy. Diệp Mộng Mộng mặc áo ngủ từ trên tầng đi xuống kêu khát nước,
Lãnh Tử Thần ra dấu tay, Mộng Mộng nhìn qua, thè lưỡi, rón rén đi lấy nước uống.
Đợi
Diệp Mộng Mộng đi rồi, Lãnh Tử Thần nhẹ nhàng bế Lâm Ấu Hỷ vào phòng ngủ, đặt
lên giường. Anh đắp chăn cẩn thận cho cô, ngồi ở đầu giường, lặng người, rồi nằm
ngả người bên cạnh cô. Hai mươi mấy ngày ở thị trấn Lạc Diệp, đã quen cùng ngủ
một giường, lúc này cũng chẳng nên kiêng kỵ gì mới phải. Có cô ngủ bên cạnh anh
mới cảm giác là sự thật. Có điều, không biết nắm tay nhau còn được bao nhiêu lần.
So với
khách sạn nhỏ ở thị trấn Lạc Diệp, giường của anh rộng hơn nhiều, là giường
đôi, tạo cảm giác khác biệt thật kỳ lạ. Cảm giác hoảng loạn khi thân thể hai
người chạm vào nhau khiến anh ý thức được là tối nay mình uống rượu nhiều hơn
bình thường. Anh thấy rất nóng, tung chăn ra, xoay lưng lại phía cô, nhắm nghiền
mắt, rất lâu không ngủ được.
Cô biết
anh sắp đi. Anh phải đi Mỹ học cao hơn để còn thừa kế sản nghiệp gia đình. Anh
nói cô còn ở đây, anh sẽ trở lại, nhưng sản nghiệp chủ yếu của gia đình anh nằm
cả ở nước ngoài, một khi anh đi thì gần như không có khả năng quay về. Còn cô,
cũng tuyệt đối không thể vứt bỏ tất cả để đi theo anh. Anh quá hiểu cô, cô sẽ
không bao giờ làm phiền anh, mặc cho anh tình nguyện mong được cô gây phiền lụy.
Người yêu nhau sao cứ phải chia lìa lúc đang yêu thương nhau nhất, để rồi mai
này phải tương tư đến cuối đời!
Sau
lưng anh có tiếng động, Lâm Ấu Hỷ đã tỉnh, lẳng lặng quay lại phía sau anh,
vòng tay ôm lấy lưng anh, mặt cô áp vào lưng anh, cách hai lần áo, anh vẫn cảm
nhận trái tim cô đập rất mạnh. Giọng cô nghẹn ngào:
-
Lãnh Tử Thần, em sẽ yêu anh, yêu đến rất lâu, rất lâu sau… đến lúc… đến lúc em
không còn hơi thở nữa.
Lãnh
Tử Thần rùng mình, không nén nổi nữa, trở mình đè lên cô, men rượu kích thích
thần kinh, khiến anh nóng bỏng, không thể kiềm chế nổi:
- Ngốc
ơi, anh muốn… - Âm thanh rối loạn. Anh với cô, đều hiểu nhau rồi.
Lâm Ấu
Hỷ run lên, cô biết anh muốn gì, cô biết…
Cô
yêu anh như thế, yêu đến quên cả bản thân, có gì đâu mà phải chần chừ, cũng đâu
phải sợ đến phát khóc. Cô muốn dành mọi thứ tốt đẹp nhất cho anh, chỉ sợ mình
không kịp trao gửi cho anh, cô không muốn đến khi anh đi rồi mới một mình hối hận
tiếc nuối.
Nghẹn
ngào nức nở, trái tim cô gọi tên anh, Lãnh Tử Thần, đừng đi, đừng ra đi. Nhưng
cô biết, cô không thể nói ra những lời ấy, mai này cô sẽ cam tâm tình nguyện để
anh ra đi, càng xa càng tốt, cho đến khi hút mắt biệt tăm.
Cô
không có quyền thay đổi cuộc đời anh. Tất cả đều đã được sắp xếp, cô và anh chỉ
có thời gian nửa năm cho nhau, sau đó, tất cả đều trở về như cũ. Trong cõi trần
mịt mù, anh và cô đều là những hạt bụi phiêu diêu, lỡ duyên phận rồi, sẽ khó mà
gặp lại. Nhân lúc còn có thể yêu nhau, thì cứ yêu thương nhau cho nồng đượm,
trao cho nhau thân xác, linh hồn, đừng nghĩ là lãng phí hay không.
Lãnh
Tử Thần, em yêu anh, yêu đến mức không thể vãn hồi nữa rồi, cảm ơn anh đã tặng
cho em niềm hoan lạc.
Sáng
sớm, Lâm Ấu Hỷ tỉnh giấc trong lòng Lãnh Tử Thần, anh đang mở mắt nhìn cô, chừng
như đã tỉnh từ lâu lắm rồi, cánh tay tê cứng đến không thể cử động. Lâm Ấu Hỷ
thẹn thùng cười, cảm thấy cả hai đã hiểu nhau chân tơ kẽ tóc quá rồi. Cô vừa
len lén kéo chăn lên, đã nghe Lãnh Tử Thần nhẹ giọng dọa nạt:
- Ngốc
ạ, anh muốn ngày ngày được nhìn thấy em,
em dọn
đến ở cùng anh nhé?
Lâm Ấu
Hỷ thất sắc mấy giây, khe khẽ gật đầu. Hôm nào nhìn Tôn Mỹ dọn đi mà còn nghĩ
thầm trong bụng này nọ, giờ đến lượt mình mới hiểu ra. Cô gượng cười, giờ thì
đã hiểu tâm tư của Tôn Mỹ rồi, cái đẹp, cái khổ, cái ngọt ngào, cái tuyệt vọng
của tình yêu, chỉ khiến người ta không ngớt dấn sâu vào, không ngớt sa chân
vào, chẳng thể thoát ra, chẳng thể bỏ chạy…
Nhớ tới
sự ngọt ngào thành thạo của Lãnh Tử Thần tối qua, mắt cô chợt nhòa đi. Cô ngẩng
đầu, có chút u uẩn, rồi nhu nhược nhìn anh, giọng thoang thoảng:
-
Lãnh Tử Thần, tối hôm qua, có thật là… là lần đầu tiên của anh?
Lãnh
Tử Thần lúng túng nhìn cô một hồi, tối qua thực sự không phải là lần đầu tiên của
anh. Hồi năm thứ ba, đêm giao thừa trở về Mỹ, Lãnh Tử Tịch đã giới thiệu cho
anh một cô bạn học. Lãnh Tử Tịch là người khi nổi giận thì bất chấp hậu quả,
Lãnh Tử Thần không muốn chị phiền lòng nên tỏ ra lịch sự. Kết quả bị Lãnh Tử Tịch
cho vào bẫy, anh đã uống thứ rượu không biết là cái quái gì, mơ mơ hồ hồ, không
thể biết được mình đã làm gì cô gái kia.
Cái lần
hoang đường ấy khiến Lãnh Tử Thần buồn bã rất lâu. Lãnh Tử Tịch hoàn toàn sinh
sống ở Mỹ, rất phóng khoáng về tình dục, cách nghĩ cũng muôn màu, chị luôn cho
rằng Lãnh Tử Thần không để tâm tới việc hôn nhân vì gia đình, có thể anh có bệnh
gì cho nên muốn thử xem, hoàn toàn không ác ý. Nhưng mà thủ đoạn này lại thô bỉ
quá. Đã dùng tới thuốc thì còn do thám gì nữa. Đến nay Lãnh Tử Thần vẫn không
thể cải thiện quan hệ với chị gái Lãnh Tử Tịch.
Từ đó
về sau Lãnh Tử Thần rất giữ gìn mình, nhưng rốt cuộc vẫn là đàn ông, việc tối
hôm qua, là ít nhiều do rượu đã khiến anh mất kiềm chế. Anh không còn nhỏ nữa,
từ Mỹ tới Thượng Hải học, giữa đường dở dang một, hai năm, nhưng Lâm Ấu Hỷ mới
mười chín tuổi, anh hoàn toàn không muốn tiến xa hơn một bước quá sớm với cô.
Thành ra trước nghi vấn lúc này của Lâm Ấu Hỷ, anh tự thấy xấu hổ, không biết
nói sao.
Anh cầm
một xâu chìa khóa trên bàn ở đầu giường đặt vào tay Lâm Ấu Hỷ, nói với cô:
- Đây
là chìa khóa nhà anh, từ nay giao cho em giữ.
Rồi
anh cầm tay cô đặt lên tim mình, giữ một lúc, hít một hơi, thổi vào tay cô, rồi
chầm chậm nắm tay cô lại, nói:
- Đây
nữa, cũng giao cho em giữ, có được không?
- Được…
không… không được. - Lâm Ấu Hỷ đỏ bừng mặt, ấp a ấp úng. - Xin lỗi anh, em
không nên hỏi điều đó, em không nên hỏi…
- Ngốc
ạ, em không cần phải thế. - Lãnh Tử Thần nép đầu cô vào ngực mình. - Việc này,
em có thể giận anh, em có thể mắng anh, đánh anh hai cái cũng được, chịu không?
- Tại sao rõ ràng là anh sai, mà cuối cùng vẫn là cô tự trách mình, nên nói
thêm. - Em muốn hỏi gì cứ hỏi, anh sẽ không dối em. - Trừ… trừ cái việc… Nếu có
thể, hy vọng có thể lừa em suốt đời.
-
Lãnh Tử Thần, em không giận anh đâu, thật mà. - Lâm Ấu Hỷ nép sát vào ngực anh
- Lãnh Tử Thần, chúng mình chỉ có nửa năm bên nhau, em không được giận, giận
giây nào sẽ bớt vui vẻ đi giây ấy, mong là mỗi ngày của chúng mình đều có thể hạnh
phúc với nhau.
Trở về
phòng thu dọn đồ đạc, Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng cứ không rời được cô, còn
quyến luyến hơn cả với Tôn Mỹ. Nước mắt Tô Hoan Hoan chực trào ra:
- Đồ
mọt sách, cậu đi rồi sáng sớm ai gọi tớ dậy, ai giặt đồ giúp tớ, ai giúp tớ chiếm
chỗ trên giảng đường, bài giảng cũng chẳng ai chép giúp tớ. Lãnh Tử Thần láo
toét này, sớm biết anh ta kéo cậu đi, tớ đã không thèm giúp anh ta cưa cẩm cậu,
tớ thực sự hối hận đấy.
- Tớ
chỉ đi nửa năm thôi, học kỳ tới tớ lại trở về mà. - Lâm Ấu Hỷ vừa dọn đồ vừa
nói. - Hàng ngày thì vẫn lên lớp, có phải không gặp nhau đâu, nếu cậu không
thích giặt đồ, tớ sẽ cố định thời gian về giặt cho cậu được mà.
-
Lãnh Tử Thần thật sự phải ra nước ngoài sao? - Diệp Mộng Mộng nghi ngờ hỏi. -
Anh ấy không thể ở lại vì cậu à?
-
Không được. - Lâm Ấu Hỷ bình thản đáp lời.
- Vậy
thì việc này sẽ ra sao đây? - Diệp Mộng Mộng ngồi lên giường Lâm Ấu Hỷ, giận dữ
trợn mắt nhìn cô. - Cậu không danh không phận đến sống với anh ta, nửa năm sau
anh ta đi mất, cậu sẽ ra sao? Còn nữa, cậu bị anh ta nắm thóp từ khi nào vậy,
việc này không hợp với tính cách của cậu, cậu không cưỡng lại sao? Lâm Ấu Hỷ, tớ
nhận ra cậu không chỉ ngốc đâu, mà còn ngu xuẩn nữa!
- Mộng
Mộng, cậu đừng như thế! - Tô Hoan Hoan lo lắng liếc nhìn Lâm Ấu Hỷ. Lâm Ấu Hỷ
trước nay chưa từng tham gia buôn chuyện tình ái trong phòng, bây giờ công khai
đánh giá sự lựa chọn của cô, Tô Hoan Hoan sợ cô chịu không nổi. Làm người mà,
ai chả biết đau. - Hỷ Hỷ à, ý hai chúng tớ là nếu không phải là cậu tự nguyện,
chúng tớ có thể giúp cậu từ chối, cậu không phải chịu thiệt thòi như thế.
Lâm Ấu
Hỷ cười hiền, tại sao việc mà cô tình nguyện làm, trong mắt người khác lại trở
thành việc Lãnh Tử Thần cưỡng bức con gái nhà lành. Xem ra vẻ ngoài của mình
đúng là một cô gái trong trắng ngọc ngà, tiết liệt đoan trinh trong khi thực chất
thì phá phách quá đà rồi. Tuy không muốn nghĩ mình đã bất kham đến độ như thế
nhưng cô không ngăn được ý nghĩ đó trong đầu mình.
- Tớ
không có ý gì đâu, tớ tin tưởng cậu với Tôn Mỹ tuyệt đối không giống nhau. Tớ
chỉ muốn hỏi cậu một câu, Lâm Ấu Hỷ, rốt cuộc cậu định thế nào, cậu có biết
mình đang làm gì không? - Diệp Mộng Mộng thẳng thắn hỏi, cô là mẫu người ăn nói
thẳng thắn, cởi mở, không bao giờ chấp nhặt vụn vặt, tuyệt đối không có ác ý.
- Chẳng
tính gì cả. - Lâm Ấu Hỷ không ngoái lại, lòng vỡ nát từng mảnh. Trăm giữ ngàn
gìn, cuối cùng hóa ra đến nước này, Lâm Ấu Hỷ cô rốt cuộc cũng chỉ là người phụ
nữ giống như mẹ cô.
Tuy
là cô không phải vì tiền, cũng không mưu cầu tương lai sáng sủa gì, nhưng chưa
kết hôn mà sống chung thì cũng chẳng cao cấp hơn mẹ cô bao nhiêu, cũng phải xuất
phát từ tình yêu, chẳng hợp thời gian, chẳng đúng địa điểm, chẳng môn đăng hộ đối
với người ta. Cô biết rõ quyết định này không sáng suốt, nhưng cô không thể lựa
chọn khác, cô không thể phản bội trái tim mình.
Nửa
năm nữa thôi, Lãnh Tử Thần đi rồi, Lâm Ấu Hỷ cô tính sao? Cô day huyệt thái
dương, không muốn trả lời câu hỏi này, cô cũng trả lời không được, quan trọng
nhất là cô không muốn câu trả lời này. Bây giờ cô chỉ muốn nâng niu từng giây từng
phút cô và anh ở bên nhau, nếu không mai sau sẽ càng thêm hối hận.
Đến
giờ, dường như cô ngày càng hiểu mẹ, bố chắc cũng hiểu mẹ, cho nên dù mẹ phản bội
bố, bố cũng vẫn yêu mẹ, chưa bao giờ nói nửa câu mẹ sai. Câu chuyện tình yêu
này rốt cuộc lại đi vào vết cũ. Có khi chẳng phải là không thể hiểu nhau, chỉ
là chưa gặp được tình yêu thật sự dành cho mình mà thôi.
Diệp
Mộng Mộng thở dài, hỏi chẳng biết được gì, nói cũng không ra đâu vào đâu nữa, mặt
cô đầy vẻ bất bình.

