Ba Đêm Định Mệnh - Chương 00

Mở đầu

Cô tuyệt vọng bấu lấy
hai cánh tay gã khi sức nóng của nụ hôn bốc khắp cơ thể. Từng chiếc xương như
muốn tan chảy và cô thề rằng mình có thể nghe thấy tiếng máu sôi sùng sục. Hai
bàn tay to lớn của gã cuốn lấy lưng cô và thôi thúc lại gần hơn, trong khi
miệng gã đầy điêu luyện và quá đỗi nồng nàn." align="justify">Cô
đã từng bị hôn trước đó. Đúng, một lần, bốn năm trước. Nhưng nụ hôn vội vàng từ
miệng người anh họ xa không thể sánh với sự kinh hoàng bùng phát trong cô khi
bị Lucien DuFeron hủy diệt hết thảy các giác quan chỉ với một cái chạm từ miệng
gã.

"Em vẫn giữ ý định
cắn tôi đấy chứ?" Gã bỡn cợt, làn môi gần như chà xát lên môi cô khi gã
nói. "Hay có lẽ tôi nên cắn em?"

Câu đe dọa chẳng chút
mới mẻ đó lúc này lại đánh vào cô một cách gợi tình khó tả. Cô không thể thốt
nên lời nào, chỉ có thể phát ra một âm thanh van nài nhỏ xíu khi gã trêu chọc
cọ hàm răng lên khuôn miệng nhạy cảm.

"Nói cho tôi nghe
nào", gã yêu cầu. "Nói đi."

"Vâng." Cô hầu
như chỉ có thể thốt ra từ đó ra khi hàm răng gõ chầm chậm đoạt lấy làn môi dưới
của cô.

Mọi lý trí như bị cuốn
phăng. Cô bám lấy và đầu hàng trước kỹ năng của gã, cơ thể như những sợi dây
rung động trên chiếc đàn vừa được tấu lên, rối lạc mất trong ngón đàn của người
nghệ sĩ.

Dành tặng em gái tôi,

Kathleen Mullins Enberg,

"người đã đóng góp
ý tưởng".

Cảm ơn em vì đã hiện
diện ở đây.

Cũng dành tặng Eric
Maldonado.

Chúng ta sẽ tạo nên một
tiểu thuyết gia lãng mạn

với sự giúp đỡ của anh.

 

Báo cáo nội dung xấu