Anh Chỉ Cần Em - Chương 11 + 12
Chương 11: Trốn tránh
Hết lần này đến lần khác
chỉ biết lấy cớ trốn
tránh
Tại sao chưa bao giờ anh
mất hết hy vọng về
em.
Hồ Điệp – Đào Triết
Đến chiều, sự rầu rĩ
buồn bực suốt một ngày trời của Bạch Ký Minh đã không thể kiểm soát nổi.
Lúc đó, cậu đang ngồi
trong văn phòng dành riêng cho đoàn tình nguyện Olympic do khách sạn cung cấp,
trả lời thư của các đoàn tham dự. Người của Cục thể thao, không tốt nghiệp tại
các trường thể thao thì cũng từng là vận động viên. Sắp xêp lịch thi đâu hay
phân tích một chiến thuât nào đó, đối với ho dễ như trở bàn tay. Nhưng với những
công việc đòi hỏi khả năng hệ thống và kiến thức lớn thì cần phải có tư duy rõ
ràng rành mạch. Điểm mạnh của Bạch Ký Minh nhờ đó mới được bộc lộ.
Đường Lâm rất coi trọng
cậu, đặc biệt giao cho cậu phụ trách văn phòng này, để cậu lên kế hoạch sắp xếp
phối hợp đối nội đối ngoại.
Mặc dù Bạch Ký Minh chưa
từng tham gia công việc hành chính, nhưng nhờ kinh nghiệm làm giáo viên chủ
nhiệm ba năm, cộng thêm tính nhẫn nại tỉ mỉ khi công tác, mọi việc được cậu xử
lý đâu ra đấy, hoàn toàn xứng đáng với chức vụ được giao. Chỉ có điều cậu chưa
thi đỗ tiếng Anh cấp sáu, mà ngày nào cũng nhận được thư của các đoàn thể thao
nước ngoài, còn phải hồi âm nói rõ tình hình, thưc sư làm cậu đau đầu, tâm
trạng xuống dốc nhanh chóng.
Đúng lúc này, chuông
điện thoại reo lên. Bạch Ký Minh thở hắt một hơi, nguyên tắc làm người của cậu
là không giận cá chém thớt, không than phiền, cho dù trong lòng khó chịu vô
cùng nhưng vẫn lịch sự nhã nhặn trả lời điện thoại: “Xin chào, đây là đơn vị
phụ trách tiếp đón Olympic”.
Kết quả, giọng nói dịu
dàng đầu dây bên kia làm cậu suýt nữa thì nhảy dựng lên: “Ký Minh, tối nay muốn
ăn gì?”.
Liêu Duy Tín!
Bạch Ký Minh theo bản
năng quay đầu nhìn đồng hồ trên tường, ba giờ. Khoảng thời gian một tháng đó,
cứ đúng giờ này cậu lại gọi điện cho Liêu Duy Tín. Bạch Ký Minh gần như nghiến
răng nghiến lợi: “Liêu Duy Tín, rốt cuộc anh muốn thế nào?”.
Bên kia vang lên giọng
nói có chút bất ngờ của Liêu Duy Tín: “Sao thế? Cậu...”, Bạch Ký Minh không chờ
anh nói hêt, cúp máy cái rụp, cơn bực bội bất an suốt một ngày một đêm đột
nhiên bộc phát, cậu bước nhanh ra ngoài.
Liêu Duy Tín là người
chịu trách nhiệm về phía Carrey, công việc trước mắt là hợp tác với đơn vị phụ
trách tiếp đón của Olympic, do đó đã chuyển văn phòng đến cùng một tầng với
Bạch Ký Minh. Như vậy có thể thuận tiện trao đổi hơn, đương nhiên, quan sát
Bạch Ký Minh cũng dễ dàng hơn.
Bạch Ký Minh sầm mặt
bước tới trước cửa văn phòng Liêu Duy Tín, quyết định sẽ nói rõ ràng dứt khoát
thẳng thắn với anh, đỡ phải dây dưa phiền phức nữa. Không ngờ trong phòng không
những có Liêu Duy Tín, mà cả Triệu Hạc Nam, La Na, Châu Dương cũng ở đây, cả
bọn đang nói cười vui vẻ.
Nhìn thấy Bạch Ký Minh,
Triệu Hạc Nam cười nói: “Cái cậu này, anh Liêu gọi điện đều không
được, tự mình đến mới
chịu cơ đấy. Muốn hỏi cậu tối nay muốn ăn gì, anh Liêu mời”.
Những lời Bạch Ký Minh
định nói bị nghẹn lại trong họng, Liêu Duy Tín ngồi sau bàn làm việc nhìn cậu,
thản nhiên cười. Cảm giác bị đùa cợt lóe lên trong đầu, toàn thân Bạch Ký Minh
lạnh buốt. Cậu bỗng hiểu ra ý đồ của Liêu Duy Tín, anh muốn thấy cậu không kiềm
chế nối bản thân, có những hành động bộc phát, còn anh thì đắc ý cười thầm.
Liêu Duy Tín, anh hơi
coi thường tôi đấy!
Bạch Ký Minh bình tĩnh
trở lại, từ tốn bước đến trước bàn làm việc, nhíu mày nói: “Lần nào cũng để
giám đốc Liêu phải tốn kém, anh khách sáo quá”.
“Làm gì có, chỉ sợ ba cô
gái xinh đẹp không cho tôi cơ hội này thôi.” Liêu Duy Tín không nhìn cậu mà
quay ra mỉm cười với ba người. Triệu Hạc Nam nói: “Chúng ta đừng đến mấy quán
lớn quá, vào đó không
được tự nhiên. Mình thây tìm một quán ăn nhỏ, ăn thịt nướng hay cái gì đó là
hay nhất”
Ba cô bắt đầu thảo luận,
Châu Dương vỗ tay Bạch Ký Minh: “Anh không được phép không đi đâu đấy”.
“Đương nhiên là tôi đi,
sao lại không đi chứ?” Bạch Ký Minh ngẩng đầu, ánh mắt thách thức nhìn thẳng
Liêu Duy Tín.
Liêu Duy Tín mỉm cười,
đột nhiên nhíu mày: “Ký Minh, tóc cậu có dính cái gì kìa”ệ Bạch Ký Minh giật
mình, vội lấy tay sờ ra sau gáy. Liêu Duy Tín đứng dậy, chồm người qua bàn, bàn
tay chạm vào phần tóc trước trán của Bạch Ký Minh, nói: “Đừng động đậy, ở đây
này”.
Bạch Ký Minh chỉ cảm
thấy bàn tay ấm áp rắn chắc của anh đặt lên tai mình, nhẹ nhàng trêu trọc đằng
sau vành tai, tim đập loạn nhịp, muốn quay người né tránh thì nghe Liêu Duy Tín
nói: “ừm, xong rồi, rơi xuống rồi”.
Bạch Ký Minh cố hết sức
để làm ra vẻ tự nhiên, nói: “Vậy mọi người cứ từ từ nghiên cứu, tôi còn có việc
phải làm”, rồi cố bước thật chậm, đi ra ngoài.
Ke từ đó hai người luôn
trong trạng thái giằng co, Liêu Duy Tín có ý đồ đen tối, tìm đủ cớ mượn việc
công để giải quyết chuyện riêng, Bạch Ký Minh cũng không dễ chịu thua, ngang
ngược đến cùng, việc công ra việc công, thái độ tự nhiên như không. Sáng đón đi
tối đưa về, bữa sáng bữa trưa, thậm chí có lúc cả bữa tối, Bạch Ký Minh không
từ chối thứ nào. Khác hẳn với sự thận trọng căng thẳng hôm đầu tiên, những ngày
sau cậu nói cười thoải mái với đồng nghiệp, thi thoảng còn trò chuyện vài câu
với Liêu Duy Tín, người ngoài nhìn vào chỉ thấy mối quan hệ đồng nghiệp hòa họp
tốt đẹp, không có gì bất thường.
Chỉ những lúc Liêu Duy
Tín làm như vô tình chạm phải Bạch Ký Minh, cậu mới né tránh không để lại dấu
vết gì, sau đó quay mặt đi chỗ khác, chờ nhịp tim bình thường trở lại.
Bạch Ký Minh càng như
thế, Liêu Duy Tín càng không thể buông tay, anh không còn thỏa mãn với việc mỗi
ngày vài lần chạm mặt. Liêu Duy Tín bắt đầu suốt ngày cùng giám đốc hành chính
của khách sạn tham gia vào công việc trao đổi giữa hai bên.
Nhiệm vụ này vốn dĩ do
giám đốc bộ phận kế hoạch của khách sạn đảm nhiệm, đến phó giám đốc Đỗ Tử Thành
cũng chỉ hỏi qua loa vài vấn đề lớn nhất thôi. Liêu Duy Tín theo sát toàn bộ
quá trình, cho thấy rất coi trọng chuyện này, ngay cả Đường Lâm cũng phải ngạc
nhiên, ông rất cảm kích sự tích cực hợp tác mà khách sạn Carrey dành cho thế
vận hội lần này. Do đó ông càng không dám sơ suất, luôn miệng nhắc nhở Bạch Ký
Minh không được lơ là, làm gì cũng phải cân thận chu đáo. Việc này khiên Bạch
Ký Minh dở khóc dở cười, lại không thể nói rõ dù chỉ một chút.
Mấy cô gái là những
người đầu tiên cảm thấy có vấn đề. Vị giám đốc Liêu này thật sự đối với họ quá
tốt, hoàn toàn vượt khỏi mối quan hệ hợp tác thông thường. Lẽ nào anh là một
người quá nhiệt tình? Hay là thực sự cực kỳ coi trọng lần hợp tác này?
Triệu Hạc Nam và Châu
Dương hễ không có chuyện gì lại tụ tập một chỗ, thì thầm to nhỏ. Hai người cùng
phụ trách tiếp đón đội tuyển Nhật, vốn lúc nào cũng phải dính với nhau, nên
không ai nghi ngờ bọn họ có đang bàn chuyện công việc hay không.
Bạch Ký Minh tay ôm tài
liệu, vừa đi vừa bàn bạc với La Na. Vừa bước vào văn phòng đã bị Triệu Hạc Nam
túm lấy, cô nói: “Bọn tôi đã đoán ra tại sao anh Liêu lại đối xử với chúng ta
ân cân như vậy rôi”. Bạch Ký Minh và La Na đưa mắt nhìn nhau, Triêu Hac Nam và
Châu Dương mặt mày đầy nghiêm túc.
Châu Dương gật đầu,
nghiêm giọng nói: “Không sai, bọn tôi cho rằng, giám đốc Liêu đang theo đuổi
một người”.
Bạch Ký Minh tim đập
thình thịch, miễn cưỡng cười: “Các cô chỉ hay nghĩ lung tung”. Hai cô gái mất
hứng: “Cái gì mà lung tung? Bọn tôi suy đoán có cơ sở đấy. Chỉ là đối tác công
việc thôi mà anh Liêu tận tình như thế, không phải rất kỳ quái sao?”.
“Đúng thế, ngày nào cũng
đưa đi đón về, ăn sáng rồi ăn tối. Mình thấy có vấn đề lắm.”
“Anh ấy còn nói chuyển
nhà là vì đang theo đuổi một người. Mình thấy rất hấp dẫn, nếu không thì anh ta
chuyển đến chỗ xa thế làm gì?”
“Còn nữa còn nữa, hơi tí
lại mang hoa quả bánh ngọt mời chúng ta, nói là để chúng ta nếm thử tay nghê
đâu bêp khách sạn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đầu bếp trưởng ở đây khả
năng tuyệt đỉnh, bánh mềm mà không ngấy, quá ngon!”
“Không đâu, anh đầu bếp
giỏi nhất là gọt tỉa hoa cơ, nghe nói lúc bê thức ăn lên cho đội Ecuador, mọi
người ngơ ngác không dám động vào bông hoa mẫu đơn được làm từ củ cải, họ cứ
tưởng là hoa thật.”
“Gọt tỉa hoa chỉ là tài
vặt thôi, người đầu bếp quan trọng nhất vẫn là nấu nướng. Nghe nói anh ta
chuyên làm đồ Tây, nhưng đồ ăn Quảng Đông cũng rất chuẩn.”
“Mình hỏi qua bọn họ
rồi, anh chàng bếp trưởng này là người Hồ Nam, chưa kết hôn đâu.”
“Hả? Không thể nào, hình
như cũng không còn trẻ nữa?”
La Na trợn tròn măt,
Bạch Ký Minh năm tay lại trước miệng, ho nhẹ mấy cáiế
Hai cô gái mới bừng
tỉnh, tạm thời chấm dứt chủ đề về anh bếp trưởng, bắt đầu chuyển sang giám đốc
Liêu: “Tóm lại, anh Liêu kia nhất định có ý đồ với một người trong chúng ta”.
“Không sai.” Triệu Hạc
Nam đưa ánh mắt nghiêm trọng quét qua từng người: “Mình đã kết hôn, đương nhiên
bị loại. Châu Dương có bạn trai rồi, chuyện này hôm đi hát anh Liêu cũng biết,
vì thế cũng loại. Bởi vậy...”.
Bạch Ký Minh muốn toát
mồ hôi lạnh, chỉ nghe hai cô đồng thanh nói: “Chắc chắn là cậu!”, hai ngón tay
chỉ thẳng vào - La Na.
Chút nữa thì Bạch Ký
Minh bị nội thương, nhìn La Na ngơ ngác chỉ tay vào chính mình: “Mình sao?”.
Hai cô kia gật đầu kiên
định: “Chắc chắn là cậu.
Cậu xem cậu cao một mét
bảy mươi, mặt mũi xinh xắn, vóc dáng lại đẹp, công việc cũng tốt, rất xứng
đôi”.
“Đúng thế, đàn ông bây
giờ thích đối tượng là cô giáo, mỗi năm hai kỳ nghỉ có thể chăm sóc gia đình,
với lại giáo viên địa vị xã hội cũng cao mà.”
“Anh Liêu tốt bụng, vừa
tâm lý vừa chu đáo, tính tình dễ chịu, nền tảng gia đình, tướng mạo, ngoại hình
đều không có chỗ chê. Trời ạ, một người đàn ông tuyệt vời hiếm có như vậy. Hai
người tuổi tác cũng tương đương nhau, đúng là môn đăng hộ đối.”
La Na mếu máo, dường như
sắp khóc: “Không thể nào”.
“Sao lại không được?
Trời ơi, cậu đừng có lo lắng mấy chuyện địa vị thân thế, con gái tụi mình điều
kiện thấp hơn chút là chuyện bình thường mà. Hơn nữa, chúng ta cũng chẳng kém
chỗ nào.”
“Đúng đó, Tiểu Na vừa
hoạt bát lại dịu dàng, nhìn một cái là biết tuýp dâu hiền vợ thảo, Liêu Duy Tín
thật có phước.”
La Na ngập ngừng mãi,
thật lòng không muốn làm hai cô bạn nhiệt tình phải cụt hứng, nhưng không nói
cũng không được: “Cái đó, nhưng mình, có người yêu rồi”.
“Hả?! Từ bao giờ?”
“Sao cậu không nói sớm?”
La Na tối sầm mặt, đang
định trả lời thì Đường Lâm bước vào: “Mọi người đứng trước cửa làm gì thế?”.
Ba cô gái nhìn nhau, lập
tức như đàn chim phân tán, vừa đi vừa thầm thì: “Tiếc quá, chưa kịp xuất chiêu
đã bại trận rồi”.
“Chứ còn gì, ôi, anh
Liêu đáng thương, anh ấy mà biết được chắc đau lòng lắm.”
Bạch Ký Minh xoa xoa
huyệt thái dương, cậu lại thấy nhức đầu rồi.
Chương 12 : Đẹp nhất
Trong mắt anh, em là đẹp
nhất
Chỉ mỉm cười thôi cũng
khiến anh đắm đuối.
Đẹp nhất (Vũ Tuyền)
Thế nên mới nói, sự tò
mò của con gái thật đáng sợ, may mà Bạch Ký Minh tránh được kiếp nạn này. Mấy
nữ đồng nghiệp kia không phải không muốn điều tra tận gốc chân tướng sự việc,
chỉ là họ không có thời gian.
Ngay chiều hôm đó, giải
đấu thử môn bóng đá chính thức bắt đầu. Trận đầu tiên là Hàn Quốc gặp Ecuador,
trận sau là Trung Quốc gặp Nhật Bản. Triệu Hạc Nam, Châu Dương, La Na đều là
người phụ trách tiếp đón các đội, họ phải đưa đội của mình đến hội trường trung
tâm, vì thế chỉ còn lại một mình Bạch Ký Minh ở khách sạn Carrey ngồi sắp xếp
giấy tờ.
Tính Bạch Ký Minh rất
trầm, cả ngày ngồi im sau ở bàn làm việc cũng chẳng sao, nhưng hai tình nguyện
viên bên cạnh thì chịu không nổi. Họ đều còn trẻ, hiếu động hoạt bát, cứ ngồi
lì trong phòng không thể lên mạng không thể đọc báo, không thể buôn chuyện, chỉ
sợ ngay đến Phật Tổ còn chán muốn chết.
Bạch Ký Minh vốn hiền
lành, liền cười xua tay, hai thanh niên kia reo hò nhảy nhót, lao ngay lên tầng
xem ti vi, Bạch Ký Minh cúi đầu tiếp tục đọc “Hướng dẫn phục vụ”. Cũng không
biết kẻ dở hơi nào đã dịch lại theo yêu cầu của ủy ban Olympic quốc tế, thực sự
là không ra gì, câu cú lủng củng, lật đi lật lại nghiên cứu cả ngày cũng không
phân nổi đâu là chủ ngữ, vị ngữ, tân ngữ.
Bạch Ký Minh thở dài,
tuyên bố bỏ cuộc. Sớm biết thế này, thà đọc thẳng bản tiếng Anh, cho dù đoán
cũng hiểu được tám chín phần.
Lễ tân trước cửa chợt
cất tiếng êm ái: “Kính chào quý khách”. Một vị khách bước vào, trước ngực đeo
thẻ, nhìn dáng vẻ Bạch Ký Minh biết ngay là một quan chức đi cùng đội Nhật Bản.
Nếu đối phương không có vấn đề gì thì cậu không cần chủ động bắt chuyện, vì thế
Bạch Ký Minh cũng không để tâm lắm, đang cân nhắc việc gọi một tình nguyện viên
xuống thế chồ để đi ăn tối trước.
Đúng lúc đó, vị quan
chức người Nhật kia không biết do
uống nhiều hay bản tính
vốn có, mặt dày ngang nhiên sờ soạng eo cô nhân viên phục vụ. Làm cô gái đang
mặc bộ sườn xám màu đỏ vô cùng bối rối, vừa mỉm cười vừa lùi về phía sau. Ông
ta không bỏ qua, lại tiến tới sờ mông nhân viên đó.
Bạch Ký Minh không nhịn
nổi, đứng bật dậy, tiến về phía đó, một tay kéo cô nhân viên ra sau lưng. Cậu
tức đến nỗi chỉ muốn cho hắn mấy phát tát, nhưng vì địa vị hiện tại nên đành
miễn cưỡng mỉm cười: “Xin lỗi, tôi là nhân viên phục vụ Uỷ ban Olympic, ngài có
vấn đề gì, tôi có thể giải đáp cho ngài”.
Tên dê già mặt xị xuống
bĩu môi, nói một tràng tiếng Nhật. Bạch Ký Minh dĩ nhiên không hiểu gì, cũng
không chịu quay lưng bỏ đi, đang định lên tiếng thì nghe thấy giọng nói của
Liêu Duy Tín bên cạnh: “Ký Minh, để đấy cho tối .
Liêu Duy Tín bước lên,
dùng tiếng Nhật nói vài câu với tên đó. Mặt hắn lập tức tươi rói, nói một tràng
“Sorry, sorry” rồi mới bỏ đi.
Liêu Duy Tín đuổi được
vị quan chức người Nhật kia, quay đầu đã thấy Bạch Ký Minh đang ngồi sau bàn
làm việc, tay cầm “Hướng dẫn phục vụ”, dường như đang chăm chú nghiên cứu. Liêu
Duy Tín rút một điếu thuốc ra châm lửa, từ tốn tiến lại chổ cậu, im lặng không
nói gì.
Bạch Ký Minh nhịn rồi
lại nhịn, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng lên tiếng hỏi: “Hắn nói gì với anh?”.
“Chẳng có gì.” Liêu Duy
Tín nheo mắt lại, nhìn mái tóc mềm mại của Bạch Ký Minh, “Chẳng qua hắn tưởng
chúng ta có loại dịch vụ đó”.
“Ồ.” Bạch Ký Minh cũng
không tức giận trả lời: “Nhưng mà chúng ta cũng sơ suất, lần sau phải nhớ thông
báo thêm một câu cho đội Nhật Bản: Gái, mời tự mang theo”.
“Không chỉ vậy đâu, còn
phải tự chuẩn bị thêm vài thứ, chứ khách sạn chúng ta không có nghĩa vụ cung
cấp.”
Bạch Ký Minh ngẩng đầu:
“Làm thế nào anh đuổi được hắn đi?”.
Liêu Duy Tín nhún vai:
“Thì nói rõ tình hình thực tế khách sạn chúng ta, giới thiệu cho hắn một địa
chỉ, mời hắn tự đi tìm”.
Bạch Ký Minh cười nhạt:
“Đối với mấy chuyện này giám đốc Liêu thông thuộc quá mà.”
Liêu Duy Tín cho rằng
câu nói trên có chút ghen tức, mỉm cười nói: “Thật ra chỗ đó cậu cũng biết, số
XX đường XX”.
Bạch Ký Minh ngẩn ra,
hỏi lại: “Cái gì?”.
Liêu Duy Tín chớp mắt:
“Đại sứ quán Nhật bản, số XX đường XX”.
Bạch Ký Minh trợn trừng
mắt không dám tin, đột nhiên bật cười, cậu vội vàng cúi đầu lấy tay che miệng,
cười tủm tỉm. Cử chỉ này của cậu thật tình làm Liêu Duy Tín yêu quá đỗi, anh
khẽ thở dài, nói: “Ký Minh, cậu vẫn chưa ăn tối. Tôi ngồi đây trông hộ cậu một
lúc, cậu đi ăn đi được không?”.
Bạch Ký Minh ho mấy
tiếng, bình tĩnh trở lại: “Cảm ơn ý tốt của giám đốc Liêu, có điều không cần
đâu”.
“Ký Minh, cậu đừng cứng
đầu như thế, không ăn cơm đúng bữa sẽ bị đau dạ dày.”
“Giám đốc Liêu, tôi nghĩ
chúng ta không thân cho lắm...” Bạch Ký Minh làm mặt lạnh, đang định nói tiếp
thì một giọng khác xen vào: “Ê, có thôi đi không nào, làm trò quỷ gì thế”. Là
Đỗ Tử Thành, không biết anh ta đến từ lúc nào. Còn có người đẹp theo cùng, cô
nàng đang tò mò ngạc nhiên nhìn vẻ mặt lúng túng của Bạch Ký Minh, rồi quay ra
nhìn khuôn mặt bình thản của Liêu Duy Tín, cuối cùng ngơ ngác thốt lên một câu:
“Hai người này... thật BL”.
BL nghĩa là gì, Bạch Ký
Minh không thể nào không biết, hồi đó vì muốn tìm hiểu về đồng tính, cậu còn
đọc cả bộ truyện tranh kinh điển “Nô lệ tuyệt đẹp”. Cậu đã luôn cố gắng vạch rõ
ranh giới, sợ bị người khác nhìn ra mối quan hệ của mình với Liêu Duy Tín,
không ngờ trong nháy mắt đã bị cô gái xa lạ này vạch trần, cho dù cậu có lạnh
lùng kiềm chế thế nào, cũng không thể tiếp tục che giấu, khuôn mặt bắt đầu đỏ
ửng. May mà chồ này chỉ có bốn người bọn họ, nếu bọn La Na, Triệu Hạc Nam cũng
ở đây, nhìn phản ứng của Bạch Ký Minh, thì không hiểu cũng phải hiểu ra thôi.
Liêu Duy Tín không muốn
nhìn thấy Bạch Ký Minh bối rối khó xử trước mặt người khác, không đợi Đồ Tử
Thành mở miệng, anh đã tranh nói trước: “Hướng Vũ, em đừng có đùa nữa”, rồi
quay ra nói với Bạch Ký Minh: “Ký Minh, chắc cậu vẫn chưa biết, cô gái này chính
là vị hôn phu bảo bối của Đỗ Tử Thành - Trình Hướng Vũ, tháng trước vừa đính
hôn”.
Liêu Duy Tín vừa nói
chen vào, Bạch Ký Minh lập tức trấn tĩnh lại, mỉm cười: “Chào em, lần trước hai
người đính hôn, tôi có việc nên không đến được, thật xin lỗi”.
Trình Hướng Vũ là một cô
gái Đông Bắc điển hình, rất thẳng tính. Thấy Bạch Ký Minh loay hoay viện cớ
liền đĩnh đạc xua tay: “Có việc gì mà không đi được, cứ nói là anh không thích
mấy chỗ náo nhiệt là xong, giấu giếm làm cái gì?”.
Bạch Ký Minh nhất thời
nghẹn lời, Liêu Duy Tín vội nói: “Hướng Vũ trước giờ đều thế này, ăn nói thẳng
tuột, thật kỳ lạ làm sao mà Tiểu Đồ lại chịu được em”.
Hướng Vũ bĩu môi với Đồ
Tử Thành một cái: “Anh ấy dám không chịu nổi em? Em chẳng buồn để ý anh ấy thì
có .
Đồ Tử Thành cười xòa: “Đúng
vậy đúng vậy, Hướng Vũ như thế nên mình mới yêu”. Hai người nhìn nhau một cái,
cười đến phát bực.
Đúng lúc này, chuông
điện thoại reo, Bạch Ký Minh nhấc lên nghe: “Xin chào, đây là đơn vị phụ trách
tiếp đón”, sau đó mặt cậu sầm lại. Nhà thi đấu trung tâm có chuyện rồi, đội
tuyển bóng đá nam của hai nước Nhật Bản và nước c đánh nhau, khán giả vô cùng
phẫn nộ, quây đội tuyển Nhật Bản ở bên trong nhà thi đấu trung tâm, toàn thể
cảnh sát chống bạo động đều được huy động.
Không có thời gian để
tán gẫu, Bạch Ký Minh lập tức gọi điện báo cáo cho lãnh đạo cấp trên là Đường
Lâm, sau đó lao ra cửa khách sạn, thông báo cho đội giao thông lập tức lái xe
khách đến nhà thi đấu chở riêng hai đội về đây. Cậu cũng yêu cầu nhân viên bảo
an giải tán những người hâm mộ bóng đá đang tập trung trước cửa khách sạn, tăng
cường an ninh. Cuối cùng cậu nhờ Liêu Duy Tín xin viện trợ từ phía công an để
tăng cường giám sát khu vực nghỉ ngơi của đội nước c và đội Nhật Bản, tránh hai
bên tiếp tục ẩu đả trong khách sạn.
Chuyện kể ra đội nước c
cũng một phần có lỗi, họ đá quá tồi, nhưng lại không muốn thua dễ dàng như vậy,
trọng tài thì thiên vị khiến khán giả tức giận. Đội Nhật Bản không chịu được,
lẩm bẩm phàn nàn. cầu thủ đội nước c ai cũng ngông nghênh, lại ỷ mình là chủ
nhà, không chịu nhận trận thua này, liền đi tới xô đẩy nhau. Đội Nhật nổi nóng,
một cầu thủ bắt đầu lớn tiếng chửi. Người phiên dịch theo đoàn là người Trung
Quốc, thấy người Nhật chửi bới liền không bằng lòng, dịch ra chuẩn xác từng
chữ. Thế là hỏng bét, không chỉ đội nước c mà khán giả cũng bắt đầu tức giận.
Kết quả một trận đấu
bóng đá trở thành một màn đấu nước bọt vô cùng ngán ngẩm, sau thì biến thành
động chân động tay, cuối cùng là bị khán giả chặn đường.
Thực ra thì một trận đá
bóng biến thành một trận ẩu đả, ở nước nào cũng có, có điều đối phương là đội
Nhật Bản, sẽ nảy sinh một số bức xúc dân tộc vốn đã tồn tại từ trước, cảnh sát
vũ trang lập tức hành động nhưng lại không thể ra tay với chính đồng bào mình
được, đội Nhật bị hàng nghìn cổ động viên vây quanh, suýt nữa không ra được.
ủy ban Olympic mau chóng
sắp xếp cho đội nước c lên xe về khách sạn trước, hơn một tiếng sau, đội Nhật
dưới sự bảo hộ của cảnh sát vũ trang mới an toàn trở về.
Trận thi đấu cuối cùng
bắt đầu lúc chín giờ, kết thúc lúc mười một giờ, lại gặp phải tiết mục chen
ngang này, chờ cho đến khi Bạch Ký Minh và đám nhân viên bộ phận tiếp đón sắp
xếp ổn thỏa cho các đội đã là ba giờ sáng. Ai cũng vô cùng mệt mỏi, nhao nhao
kéo về phòng nghỉ của minh ở khách sạn.
Bạch Ký Minh bận đến
chóng mặt, từ tối đến giờ chưa có gì vào bụng, đầu óc ong ong quay cuồng, cậu
chỉ muốn đi tắm một cái rồi ngủ một giấc.
Vừa mở cửa phòng đã ngửi
thấy mùi dầu vừng thơm phức, bụng cậu liền kêu lên ùng ục. Cậu đóng cửa, bước
tới cạnh giường, nhìn thấy đầu giường đặt một bát mì hải sản nóng hổi, bên
trong còn có một quả trứng gà. Rau mùi, tôm, hành lá, dầu vừng, đều khiến người
ta phải nuốt nước miếng.
Ký Minh cắn môi, từ tốn
ngồi xuống giường. Dưới bát mì là một tờ giấy, bên trên là nét chữ của Liêu Duy
Tín: Yên
tâm đi, không phải tôi
làm đâu, không có độc.
Bạch Ký Minh gần như
không kìm được, cười khẽ một cái, đột nhiên nhớ ra có một hôm, Liêu Duy Tín
tuyên bố
nấu một bữa, kết quả hai
người đau bụng cả ngày trời, phải tranh nhau nhà vệ sinh trong phòng ngủ.
Cậu nhìn chằm chằm bát
mì một lúc lâu, cuối cùng cầm chiếc thìa màu xanh biếc lên, múc một thứ gì đó
thật nhỏ mềm mềm trông giống như hạt trân châu cho vào miệng.

