Tuyệt sắc khuynh thành - Chương 22
Chương 22
Cưng à, em đang run rẩy
Giải thích? Vậy em phải suy nghĩ từng từ từng câu cho kĩ, em biết đấy, anh hận
nhất người nào lừa anh. Chẳng phải em từng nói anh có thể khiến kẻ địch của mình
chết không có chỗ chôn thây ư?
Mấy ngày liền Vị Hi đều không ngủ ngon, quầng mắt thâm đen, người cũng ủ rũ,
ỉu xìu.
Buổi sáng khi Như Phi tỉnh dậy, nhìn thấy cô đang một mình bận rộn, không nhịn
được hỏi cô: “Hai hôm nay cậu đều ở đây? Nguyễn Thiệu Nam đồng ý à?”.
Vị Hi đang học làm món sushi, “Gần đây anh ấy rất bận, mình trở về cũng không
nhìn thấy anh ấy. Một mình mình đối diện với căn nhà toàn người làm, giống như con
ngốc vậy”.
Như Phi nhón một miếng jambon cho vào miệng, “Sao vậy? Cãi nhau à?”.
Vị Hi thở dài, “Nếu mà cãi nhau đã tốt, bây giờ mình sống như phi tần bị vứt
trong lãnh cung, căn bản không thấy mặt hoàng đế”.
Như Phi lại nhón một miếng nữa vào miệng, “Được rồi, nếu cậu là phi tần, đã
sớm bị hoàng đế xử chết một trăm tám mươi lần rồi”.
Vị Hi đập một cái vào tay cô, vừa tức vừa cười, “Không có lương tâm gì cả, cậu
nói cứ như mình tự làm tự chịu. Mình phát hiện cậu thật không công bằng, luôn đứng
về phía anh ấy”.
Như Phi liếc cô một cái, “Mình toàn đứng về phía cậu thì có. Mình không phải
không biết tính cậu, dăm ba câu có thể khiến người ta tức chết. Nguyễn Thiệu Nam
đối xử tốt với cậu, còn cái gì không chiều theo ý cậu? Cậu đừng có gây sự với anh
ta, chọc anh ta giận rồi, cuối cùng người bị thiệt chẳng phải chính là bản thân
cậu ư?”.
Vị Hi bật cười khanh khách, “Bị cậu nói
như vậy, mình giống như bước vào nơi ao rồng hang hổ, chuẩn bị chết không chỗ chôn
bất cứ lúc nào vậy”.
“Ao rồng hang hổ thực sự chính là lòng cậu, cậu tự hỏi bản thân đi, có thể rời
xa anh ta không? Nếu không rời được thì ít khiến bản thân ấm ức đi”.
Như Phi rót cho mình một cốc sữa coi như bữa sáng, “Trở lại chuyện cũ, các cậu
thế nào rồi?”.
Vị Hi sững lại một chút, thở dài, “Một lời khó nói hết… Đúng rồi, Trì Mạch sắp
đi, cậu biết không?”.
Người uống sữa xong nằm trên giường, vừa lật tạp chí vừa trả lời: “Mình biết
rồi, nghe anh ấy nói từ lâu”. Đột nhiên cô liên tưởng đến điều gì đó, ngẩng đầu
hỏi: “Anh ấy tìm cậu à?”.
“Hai hôm trước bọn mình vô tình gặp nhau trên đường, mình nghe anh ấy nói”.
Vị Hi xắt mảnh jambon, cà rốt, dưa chuột, rồi đặt từng thứ lên rong biển.
Như Phi quan sát nét mặt của Vị Hi, “Anh ấy… chẳng ra làm sao nhỉ?”.
Cách hỏi này rất kì lạ, Vị Hi ngạc nhiên nhìn Như Phi, nhìn chăm chú một lúc
mới hỏi: “Có phải cậu đã biết điều gì đó từ lâu rồi không?”.
“Mình…”. Như Phi nhất thời nghẹn giọng, đối với ánh mắt thăm dò của Vị Hi, trong
lòng biết không thể giấu được mà cũng không muốn giấu nữa, dứt khoát nói thật tất
cả, “Ừ, mình biết. Từ ngày đầu tiên bọn mình quen nhau, mình đã biết… anh ấy thích
cậu”.
Vị Hi gần như hoài nghi mình bị ảo giác, cô kinh ngạc nhìn nét mặt bình tĩnh
của Như Phi, không nhịn được bèn hỏi, “Như Phi, cậu nghĩ thế nào vậy?”.
Như Phi cúi đầu cười, sao mọi người đều hỏi cô nghĩ thế nào?
“Điều này chẳng phải rất đơn giản ư? Mình thích anh ấy, anh ấy thích cậu. Buổi
tối ba năm trước, người anh ấy muốn đưa đi thực ra là cậu. Nhưng cậu sẽ không đi
cùng anh ấy, trong lòng anh ấy cũng biết rõ. Có điều mình sẽ đi, từ ánh mắt đầu
tiên nhìn thấy anh ấy, mình đã thích anh ấy. Mình muốn ở cùng anh ấy, điều này rất
kì lạ sao?”.
Vị Hi đặt con dao xuống bàn, nhìn cô, “Trì Mạch biết không?”.
Như Phi châm điếu thuốc, hít một hơi mới nói: “Mình thích anh ấy nhưng đây là
việc của riêng mình. Giống như anh ấy thích cậu, anh ấy cũng chưa từng nghĩ đến
sẽ cho cậu biết. Những năm qua, anh ấy luôn lặng lẽ giúp đỡ chúng ta… chính xác
mà nói là giúp cậu ngăn chặn không ít việc. Lần trước Lăng Lạc Xuyên khóa cậu trong
phòng, anh ấy nhìn thấy từ camera giám sát, nhất thời nóng lòng liền ấn vào còi
báo cháy. Camera phòng VIP đều do Ngụy Thành Báo lắp trộm, ngoài vài người thân
tín ra, không ai biết. Bản thân trong lòng anh ấy biết rõ chuyện này phải liều lĩnh
nguy hiểm lớn thế nào. Nếu bị Ngụy Thành Báo biết anh ấy lẫn lộn công tư, anh ấy
có thể đến mạng cũng không còn. Nhưng anh ấy vẫn làm, đến mình cũng cảm thấy kinh
ngạc”.
Vị Hi chán nản ngồi trên ghế, lắc đầu cười gượng, “Hóa ra, các cậu đều là những
người biết rõ, chỉ có mình mù tịt”.
Như Phi thở dài, “Đó là vì trong lòng cậu từ lâu chỉ chứa một người, bao năm
như vậy, cậu vẫn chưa từng thoát khỏi Nguyễn Thiệu Nam, đương nhiên không thể nhìn
thấy tất cả mọi thứ xung quanh”.
Em để ý đến anh ta nên anh ta mới lấp lánh như thế. Em không để ý đến anh ta
thì anh ta chẳng là cái gì cả.
Đột nhiên Vị Hi nhớ đến câu nói của Trì Mạch, chỉ cảm thấy ngực thắt lại, trước
mắt hiện ra nét mặt cô đơn dưới tà dương của anh và cả giọng nói nhẹ như gió biển.
“Như Phi, sao cậu có thể giấu lâu như vậy? Còn điềm nhiên như không thế?”.
“Cậu giận à?”.
Vị Hi nhìn con người đã đồng cam cộng khổ cùng mình, còn thân thiết hơn cả chị
em ruột, đau lòng nói: “Mình cảm thấy thiệt thòi thay cậu…”.
Như Phi lắc đầu khẽ cười, “Thật lạ, mình không hề cảm thấy như vậy một chút
nào. Giống như cậu đối với Nguyễn Thiệu Nam, cậu lặng lẽ, ngốc nghếch chờ đợi bao
năm như vậy, có cảm thấy thiệt thòi không?”.
Nghe cô ấy nhắc tới Nguyễn Thiệu Nam, Vị Hi chỉ cảm thấy không còn lời nào để
nói. Có lẽ phụ nữ si tình trên thế gian đều có dung nhan giống nhau, từng thuần
khiết thản nhiên, chỉ cảm thấy mình có thể nhìn người đời bằng nửa con mắt, tình
yêu hết thảy nhân gian đều không liên quan đến mình, nào ngờ, chỉ vì chưa gặp người
kiếp trước chôn cất cho mình mà thôi.
Nghĩ tới đây, trước mắt Vị Hi đột nhiên lóe lên đôi mắt sáng tối khó phân biệt
của Nguyễn Thiệu Nam, lời nói cố tình kéo dài ấy, nụ cười lạnh lẽo hơi động khóe
miệng, không biết tại sao trong lòng trống rỗng không có điểm tựa, giống như khi
xuống cầu thang bị hẫng một bậc.
Buổi tối trở về biệt thự của Nguyễn Thiệu Nam, lại thấy đèn trong thư phòng
vẫn sáng, trong lòng Vị Hi bất giác hơi run. Họ đã nhiều ngày không gặp, cô không
biết anh cố ý tránh cô hay thực sự bận đến mức không cách nào phân thân.
Khi bước tới trước cửa thư phòng, tâm trạng cô vẫn thấp thỏm, cửa thư phòng
hơi he hé, cô đẩy cửa bước vào. Nhưng anh không ở đó, trong thư phòng chỉ thắp một
ngọn đèn bàn, ngoài vùng được đèn bàn chiếu sáng, căn phòng tối tăm giống như một
thế giới khác. Vi tính vẫn bật, cây máy tính phát ra tiếng u u.
Vị Hi chỉ cảm thấy kì lạ, anh chưa từng sơ ý như vậy, vi tính chưa tắt đã đi.
Cô bước lại gần, nhìn tập ảnh đặt trên bàn từ xa, nhất thời tò mò cầm lên xem. Nhưng
giây phút ánh mắt vừa chạm vào bức ảnh, cả người cô giống như bị đánh mạnh một cú,
trước mắt tối sầm, những bức ảnh trong tay rơi lả tả, giống như thế giới trong giây
phút ầm ầm đổ sụp.
Cô đứng thất thần gần nửa phút mới quỳ trên tấm thảm nhặt từng bức lên. Hình
ảnh trên từng bức đều quen thuộc như vậy, gương mặt tươi cười trên mỗi bức ảnh đều
chói mắt như vậy, cho tới khi nhìn thấy một bức có trăm miệng cũng không thể biện
bạch, Vị Hi chỉ cảm thấy bị người ta dùng dao sắc cắt gọt toàn thân, mỗi một tấc
da đều nóng bỏng đau nhức.
Chính khi cô ngơ ngẩn, một đôi tay mạnh mẽ quấn lấy cơ thể cô. Hơi thở nóng
rực của người đàn ông xen lẫn mùi rượu nồng nặc phả trên gáy trần của cô, cô bất
giác rùng mình.
“Cưng à, em đang run rẩy…”. Nguyễn Thiệu Nam hôn lên cổ cô, hơi thở đầy mùi
rượu khiến người khác rét lạnh trong lòng.
Cánh tay anh vắt ngang qua trước ngực cô, một cánh tay khác cầm bức ảnh trên
tay cô. Bức ảnh này chụp rất đẹp, nước biển xanh biếc, tà dương vàng như màu cam,
sự phối hợp màu sắc vẹn toàn, một sự khéo léo không nói lên lời. Cô và Trì Mạch
ngồi song song trên bãi cát vàng, Trì Mạch nghiêng mặt không biết đang nói gì với
cô, cô cười dùng tay che ánh nắng chiều.
Anh đặt bức ảnh trước mặt cả hai, lắc lắc đầu, khẽ cười, “Bức này em cười rất
đẹp, anh chưa từng nhìn thấy”.
Đầu Vị Hi trống rỗng mịt mù, “Anh vẫn luôn cử người đi theo em ư?”.
“Anh lo nhà họ Lục chó cùng rứt giậu mới cử người bảo vệ em. Nhưng anh thật
không ngờ có thu hoạch ngoài ý muốn. Vị Hi bé nhỏ của anh, em luôn có thể khiến
anh kinh ngạc và vui mừng…”. Anh hung hăng nói ra mấy từ cuối cùng, đột nhiên cắn
lên cổ cô một cái.
Cổ đau nhói, tim Vị Hi thắt lại, “Có thể nghe em giải thích không?”.
“Giải thích? Vậy em phải suy nghĩ từng từ từng câu cho kĩ, em biết đấy, anh
hận nhất người nào lừa anh. Chẳng phải em từng nói, anh có thể khiến kẻ địch của
mình chết không có chỗ chôn thây ư?”.
Tay anh rất lạnh, ngón tay cái ghim lên cổ họng cô. Đôi môi cô run rẩy, một
từ cũng không thốt ra nổi.
“Sợ quá nhỉ?”. Anh vặn cằm cô lại, ngữ khí vẫn như vậy, “Em không nên sợ, em
càng sợ, anh ta chết càng nhanh”.
Đây chính là Nguyễn Thiệu Nam, mãi mãi có thể dùng giọng điệu bình thản nhất,
làm dậy lên cơn sóng to gió lớn trong lòng người khác; mãi mãi có thể chỉ dùng một
câu nói liền có thể đẩy người ta vào chỗ chết.
“Rốt cuộc anh muốn em thế nào? Muốn em móc tim ra cho anh xem ư? Hay
vòng lên cổ em một sợi dây rồi buộc vào mắt cá chân anh? Nếu đến sự tin tưởng tối
thiểu đối với em, anh cũng không có, vậy vì sao chúng ta lại muốn ở bên nhau?”.
Cô quay mặt nhìn anh, trái tim giống
như ngôi mộ cổ, khắp nơi đồng không mông quạnh. Nhưng ánh mắt Nguyễn Thiệu Nam vẫn
sáng rực như bó đuốc, dường như vẫn không hiểu ý tứ rõ ràng trong lời nói của cô.
“Anh muốn thế nào ư?”. Anh lắc đầu
một cách khó khăn, muốn để bản thân tỉnh táo một chút, ánh mắt sáng rực, mịt mù
hơi nước, đột nhiên trọng tâm không vững, cả người nhào về phía trước.
Vị Hi bị anh đè trên tấm thảm không
thể cựa quậy, hôm nay anh thực sự uống quá nhiều rồi, nặng muốn chết.
“Thiệu Nam…”. Vị Hi vỗ vỗ mặt anh,
người đàn ông trong tay giống như đang ngủ.
Một lúc lâu sau, anh mới mơ mơ màng
màng ngước mặt lên khỏi cổ cô, ngây ngốc cười, hôn lên mặt cô, “Vị Hi, em về rồi…”.
Vị Hi thầm thở dài trong lòng, anh
thực sự say túy lúy rồi. Tửu lượng của Nguyễn Thiệu Nam không kém nhưng tuyệt đối
không thể uống say, vừa uống say liền trở nên lộn xộn, thần quỷ không phân.
Còn nhớ có một lần, anh trở về sau
một bữa tiệc đêm, không biết làm thế nào mà cao hứng, nhất định lôi cô đến bờ biển
ngắm mặt trời mọc, miệng còn không ngừng nói, “Vị Hi? Không được, không được, Hi
có nghĩa là sáng sớm tinh mơ, Vị Hi(*), vậy chẳng phải không thể nhìn thấy mặt trời
ư? Không được! Rất không may mắn, chúng ta bây giờ đi xem ngay”.
(*) Vị: Còn có nghĩa
là chưa, không.
Hi: Sáng
sớm tinh mơ.
Khi ấy vẫn là nửa đêm, lấy đâu ra
mặt trời mọc chứ? Vị Hi bị anh quấn lấy không tha, đành đồng ý. Nhưng đợi cô thay
xong quần áo bước ra, người ta đã ngã xuống giường ngủ say sưa từ lâu rồi. Hôm sau
hỏi anh việc đó, bản thân anh cũng chỉ cười, hóa ra khi ấy anh chẳng biết gì.
Rượu là thuốc độc thủng ruột, từ lần
bị tổn thương dạ dày, anh đã hiếm khi động vào rượu. Lần này nếu không phải âm thầm
giận cô, anh cũng sẽ không say đến mức như vậy.
Nghĩ tới điều này, Vị Hi quả thật
có phần áy này. Nói cho cùng, là cô lừa dối trước, rồi sau đó che giấu. Nếu khi
ấy nói rõ ràng với anh, hôm nay nào đến nỗi này?
Cô muốn giải thích với anh, nhưng
người đàn ông trong lòng đã say mèm, cọ lên cọ xuống như quấy đường trên mặt cô.
Muốn nói gì cũng phải đợi anh tỉnh lại mới nên việc.
Nhưng hai người không thể cứ nằm trên
nền nhà, Vị Hi thử dỗ dành anh, “Thiệu Nam, anh buông em ra trước đã”.
Nguyễn Thiệu Nam lại nhíu mày, áp
sát lại gần để nhìn cô, bộ dạng oai phong khó chống lại, “Em muốn đi đâu?”.
Vị Hi cẩn thận, nhũn nhặn lấy lòng
anh, “Em không đi đâu cả, anh xem, nền nhà lạnh như vậy, chúng ta nằm lâu sẽ sinh
bệnh, anh buông em ra trước có được không?”.
Cơ thể căng cứng của người đàn ông
mới buông lỏng một chút, ra sức gật đầu, “Đúng thế, chúng ta nằm trên nền nhà làm
gì? Ở đây vừa cứng vừa không thoải mái, chúng ta về phòng đi”.
Vị Hi vừa thở phào thì cơ thể liền
nhẹ bẫng, bị anh xiêu vẹo bế lên. Cô kinh hồn bạt vía, sợ anh không cẩn thận lại
đụng vào thứ gì khiến cả hai ngã đến mức mặt mũi bầm dập hoặc tay run một cái là
ném thẳng cô từ tầng hai xuống.
May mà thư phòng gần phòng ngủ, anh
cũng quen đường. Khi Vị Hi bị anh bế đặt lên giường, sợ đến mức toàn thân toát mồ
hôi. Nguyễn Thiệu Nam cũng nằm trên giường, khó chịu kéo cà vạt, miệng không ngừng
lẩm bẩm, “Nóng quá…”.
Vị Hi muốn đi lấy chiếc khăn lau mặt
cho anh nhưng chưa đứng lên, Nguyễn Thiệu Nam đã kéo lại, đè cô xuống người.
“Lại đi đâu?”. Anh rõ ràng có chút
mất bình tĩnh.
“Lấy khăn cho anh, chẳng phải anh
kêu nóng ư?”.
Vị Hi giơ tay lên, định giúp anh lau
giọt mồ hôi trên chóp mũi, nhưng bị anh túm lại, đôi môi nóng bừng thô bạo hôn cô,
liên tục nói: “Anh không cần gì cả, anh chỉ cần em, chỉ cần em…”.
Vị Hi biết anh uống say, đương nhiên
dịu dàng thuận theo anh, chỉ mong mau chóng dỗ dành anh ngủ cho xong chuyện.
Nhưng khi người đàn ông ỷ vào rượu
dùng sức cởi sạch quần áo cô, Vị Hi mới nhìn thấy đôi mắt vằn máu trong bóng tối.
Cô lùi lại theo bản năng, nỗi sợ hãi
lúc này mới ùn ùn kéo đến, nhưng tại nơi chật hẹp này, cô có thể trốn đi đâu?
Loảng xoảng! Chiếc đèn đầu giường
bị anh gạt xuống đất. Đó là chiếc đèn sứ cổ cô thích nhất, hoa xanh đế trắng, kĩ
thuật tinh xảo, được anh mua về với giá cao trong một lần bán đấu giá, đặt ở đầu
giường chuyên chỉ để mình cô thưởng thức.
Lúc này, món quà đắt đỏ ấy lại thịt
nát xương tan trước cô một bước.

